病起感懷 BỆNH KHỞI CẢM HOÀI
早覺今朝疾漸寬, Tảo giác kim triêu tật tiệm khoan,
閉門鎮日道心閒。 Bế môn trấn nhật đạo tạm nhàn.
藥能有喜令強壯, Dược năng hữu hỉ linh cường tráng,
只見芳年不再還。 Chỉ kiến phương niên bất tái hoàn.
* Chú thích :
- Bệnh Khởi Cảm Hoài 病起感懷 : BỆNH KHỞI là Bệnh dậy, có nghĩa là không còn bệnh nữa đã ngồi dậy được rồi. Nên BỆNH KHỞI CẢM HOÀI là những cảm xúc hồi hồi khi vừa khỏi bệnh.
- Tảo Giác 早覺 : là Sáng sớm thức dậy.
- Kim Triêu 今朝 : là Sáng hôm nay.
- Trấn Nhật 鎮日 : là Suốt ngày.
- Đạo 道 : là Nói, là Bảo rằng...
- Linh 令 : là Làm cho. Khi đọc là LỆNH 令 thì có nghĩa là Ra lệnh.
- Phương Niên 芳年 : PHƯƠNG là mùi thơm của hoa cỏ. nên PHƯƠNG NIÊN là Tuổi thơm, ý chỉ tuổi trẻ, tuổi hoa niên.
* Nghĩa bài thơ :
Cảm Xúc Khi Vừa Khỏi Bệnh
Buổi sáng thức dậy cảm thấy sáng nay bệnh tật đã giảm dần. Đóng cửa suốt ngày ở trong nhà bảo rằng lòng rất nhàn nhã. Thuốc có thể đem lại tin mừng, làm cho người ta khỏe mạnh. Chỉ có điều tuổi hoa niên sẽ không còn trở lại được nữa !
Thuốc chỉ chữa lành bệnh mà thôi, chứ không thể làm cho con người ta trẻ lại được nữa !
* Diễn Nôm :
BỆNH KHỞI CẢM HOÀI
Sáng dậy bệnh nghe đã khỏi dần,
Suốt ngày đóng cửa bảo rằng nhàn.
Thuốc đem vui đến người cường tráng.
Chỉ tiếc tuổi xuân khó lại sang !
Lục bát :
Bệnh nghe thuyên giảm sáng nay,
Đóng cửa cả ngày, lòng thấy thảnh thơi.
Thuốc đem khỏe mạnh niềm vui,
Chỉ hiềm tuổi trẻ khó lui trở về !
Đỗ Chiêu Đức diễn Nôm.