1 - Chiếc Đồng Hồ Vàng ... Vũ Thanh Hoa 2 -Ngoại Tình .... Vũ Thanh Hóa 3- Chuyện Thằng Bo 4- Hàng Không Bán .... Vũ Thanh Hoa 5 -
4 - Hàng Không Bán
Đứa bé nhấc điện thoại và quay sang hỏi anh trai: "Chúng mình nói gì với ba đây " Thằng anh nhắc: "Nói ba cho đi ăn kem, đi bơi, đi tàu lượn" Con em tròn mắt: "Nói ba mua siêu nhân nữa chứ " Hai đứa nhất trí . Ba đến. Xe hơi mới cáu cạnh dừng trước cổng khu chung cư cao cấp, áo lụa hồng trông thật trẻ và phong độ so với tuổi. Một phụ nữ ăn mặc rất model dắt xe tay ga ra, mặt che khẩu trang, ba đoán đó là mẹ.
Mẹ thật, mẹ dừng lại, gật đầu chào ba nhã nhặn rồi hỏi:" Bao giờ trả chúng nó về bên này " Ba gật đầu chào lại, trả lời: "Có lẽ tối mai!" Mẹ nổ máy xe, kết thúc bằng câu tiếng Anh:" Ok. Bye!" Ba đưa hai đứa đi vòng quanh thành phố, ăn kem và bánh humbeger. Mỗi đứa vừa đi vừa tu hai lon Coca rồi rẽ vào quầy đồ chơi. Cơ man là đồ chơi. Hai anh em cứ tròn mắt rồi tít mắt lại. Hôm nay ba hào phóng quá, hai đứa thích gì mua nấy. Thằng anh vênh mặt nhìn một đứa bằng tuổi nó đang lăn ra khóc với bố mẹ vì không được mua con siêu nhân "cực xịn" như mình.
Ba còn hứa cho hai đứa đi tắm hồ và tàu siêu tốc thì điện thoại chợt reo: "Alô! Anh Tư ơi, có hai sếp từ Bộ ghé vào đột xuất. Mọi người đang chờ anh cả rồi!" Giọng cậu trưởng phòng hối hả. Ba bấm ngay số điện thoại của mẹ đã mặc định trong máy: "Về nhà đón chúng nó. Tôi có việc đột xuất phải đi ngay đây!" "Cái gì vậy, sao ngang xương thế - Giọng mẹ rít lên trong điện thoại - Tôi nuôi chúng nó suốt mấy năm nay, cả tuần anh mới ghé một lần bảo đưa chúng nó đi chơi đến mai mới trả. Anh tưởng tôi là "osin" của anh mãi sao
Tôi đang ở xa lắm không về đươc!" Nói rồi mẹ cúp máy. Hai đứa chỉ nghe điện thoại reo đã đoán được tình hình, chúng im lặng, không cười, không khóc. Ba bối rối và sốt ruột buông một câu chửi thề. " Ba gọi cho bà nội vậy " Thằng con gợi ý. Ba thở phào vội bấm máy. Bà nội đi vắng. Chỉ còn cô "osin" ở nhà. Thế là tốt rồi.
Ba đưa hai đứa vào tận phòng bếp nhà bà nội cùng một đống đồ chơi và bánh kẹo. Ba rút ví cho cô "osin" tờ 100 ngàn mới cứng. Cô "osin" lễ phép cám ơn và cất ngay vào túi áo. Xe ba lao vút đi, để lại làn khói trắng mờ mờ, con bé gái nhìn theo rơm rớm nước mắt. Thằng anh bảo con em : Mình rủ chị Bé (tên osin) chơi trò gì đi!" Con bé nín khóc nhoẻn cười. Chị Bé bảo: "Chơi trò bán hàng là vui nhất!" "Ok!" Hai đứa cùng gật đầu.
Chị Bé giả làm người bán hàng. Tiền giả vờ là mấy tờ lịch cũ. Thằng anh kiếm ở đâu ra lắm lịch, nhét đầy túi. Nó nói, giống hệt ba nó : "Này chị bán hàng, chị có đủ hàng bán không mới là quan trọng, bao nhiêu tiền tôi cũng mua!" Chị Bé nhiệt tình: "Thì đi coi hàng đi, có tiền thì gì cũng có!"
Rất galăng, thằng bé dắt con em đi một vòng ngó nghiêng "quầy hàng" của chị Bé và bảo: "Em thích mua gì, nói ngay, anh mua cho!" Con em ngúng nguẩy lắc đầu trước bất cứ món hàng nào chị Bé gợi ý. Thằng anh bắt đầu sốt ruột, mắng giống hệt ba: "Anh không có nhiều thời gian nhé. Anh phải về đi họp đây. Muốn mua gì nói ngay đi!" Con em nhìn anh rụt rè: "Hay bảo chị Bé làm thế nào để cho ba mẹ tí nữa về ăn cơm cùng, mình sẽ trả tiền " "Ok!" Thằng anh gật đầu, đoạn móc toàn bộ số "tiền" trong túi ra bảo chị Bé: "Tôi sẽ trả giá cao nhất nếu chị làm được điều này!"
Chị Bé thộn mặt ra, nghĩ một lúc rồi nhe hàm răng vẩu ra cười bảo: "Tụi này ngốc ghê không. Đó đâu phải là món hàng, mà tiền tụi bây đưa là tiền giả bộ mà!".
Quý Thể
***
3 - Chuyện Thằng Bo
Tình trạng thằng Bo đáng ngại: Béo phì độ một và có triệu chứng trầm cảm! Học lớp 3 rồi nhưng ăn nói rất ngớ ngẩn. Cô giáo hỏi: "Bố em làm nghề gì " Bo trả lời: "Nghề sếp!" Cô cười: "Đó không phải là một nghề em ạ. Em thử nhớ lại xem mọi người xung quanh thường gọi bố em là gì " Bo nghĩ ngợi rồi đáp: "Gọi là... đại gia!". Cô giáo thở dài, kiên nhẫn: "Vậy mẹ em làm nghề gì nào " Bo ngần ngừ một chút rồi tự tin hơn: "Mẹ làm nghề... phu nhân!" Cô giáo lắc đầu. Bo cố cãi: "Ai cũng bảo thế mừ...!"
Bo học càng kém. Ở lỳ trong phòng. Không ăn cơm mà đòi ăn quà vặt, chỉ tiếp xúc với cô "osin". Bố mẹ lo lắng quá. Bố lên mạng tham khảo các ý kiến của các chuyên gia toàn cầu. Mẹ bỏ hẳn khóa học Thẩm mỹ để nhiều thời gian bên Bo hơn nhưng vẫn không ăn thua. Bo chỉ giao lưu mỗi cô "osin". Hôm nọ, bố mang ô tô đón ông nội đến ở hai ngày với gia đình nhỏ, mong ảnh hưởng chút gì đến thằng cháu đích tôn. Ông nội giải thích rất nhiều về đạo lý, về trách nhiệm và ý nghĩa của một bé trai ngoan với dòng họ. Ông nhấn mạnh: Bố cháu là người thành đạt, mẹ cháu là một phu nhân cao quý. Cháu phải trở nên một "người xứng đáng".
Nhưng xem ra "nước đổ đầu vịt". Bo ngồi như phỗng, ngáp vặt rồi lại nghĩ ra "mưu" đau bụng, khó thở... làm cả nhà nháo nhào lên, thế là... thoát! Chuyên gia tâm lý khuyên gia đình đừng ép cháu điều gì. Cứ để Bo thích gì làm nấy, thích ai thì để người ấy gần gũi và tỉ tê dần dần... Chỉ mỗi cô osin chăm sóc Bo từ 21 tháng tuổi đến giờ "trúng tuyển" thôi. Cả nhà bị "loại" hết. Căn phòng riêng của Bo nhìn vào ngỡ là một góc phim trường Hollywood: người Dơi, Người Nhện, Siêu nhân, chuột Mickey, vịt Donnal... hàng chục loại máy bay, xe hơi, tàu chiến điều khiển từ xa... bố mua từ khắp nơi trên thế giới nhưng nó chẳng đụng đến. Nó chống cằm nhìn từ cửa sổ xuống con đường đông đúc, mặt buồn rười rượi. Cô osin mang ly sữa để trước mặt. Bo chỉ buông một câu: "Không uống!". Nhớ lời bác sỹ tư vấn, cô osin nhỏ nhẹ: "Bo có muốn xuống phố chơi không " Bo đi theo osin vẻ miễn cưỡng nhưng không khó chịu.
Một tiếng sau, trở về, Bo có dấu hiệu dễ chịu hơn. Tối hôm sau, Bo bảo osin: "Xuống phố chơi mừ..." Bố mẹ xúc động quá. Lâu lắm rồi, cu cậu mới có chút biểu hiện muốn gì. Liên tục một tuần , Bo bắt đầu cởi mở hơn với mọi người, làm các bài tập ở nhà và... ăn cơm. Đợi Bo ngủ say, mẹ gọi cô osin ra thì thầm: "Mày đưa nó đi đâu thế " Cô osin cười cười: "Con đưa Bo đi vòng quanh phố rồi ghé vào xóm trọ của chúng con chơi tí..." Mẹ nhíu mày : Xóm trọ của dân nhập cư cực kỳ phức tạp, không khéo sinh ra đủ chuyện... Mẹ bàn: "Bo vui vẻ trở lại, có lẽ ngày mai bảo nó ở nhà, bố mẹ chở xe hơi ra khu Vui chơi giải trí lớn nhất thành phố ăn buffet!" Cô osin "dạ" rất lễ phép.
Tối hôm sau, thằng Bo hỏi cô osin: "Đi chưa " Cô osin nhìn mẹ cầu cứu. Mẹ dịu dàng giải thích. "Hu hu hu" thằng Bo lăn ra sàn nhà "Không đi Khu vui chơi đâu!" "Con muốn gì " Bố tái mặt vì giận. Mẹ thì thầm: "Đừng anh. Chuyên gia bảo..." Bố nhớ ra, dịu giọng: "Thôi được. Hoãn chuyến đi Khu vui chơi".
Bo nín khóc. Cô osin lại tung tăng dắt Bo xuống phố. Mẹ đưa mắt. Bố gật đầu. Thay bộ đồ bình dân, bố bí mật bám theo. Đi qua con đường đông. Rẽ trái vào một con đường nhỏ rồi lại rẽ phải vào một ngõ hẹp xập xệ và đông vui của dân lao động, bố thấy hai cô cháu đi chậm lại rồi dừng trước một xe hủ tiếu gõ. "Ôi dào, thằng khỉ, tưởng gì!" Bố thở phào, cười. Một thằng bé cỡ tuổi Bo, có lẽ là con của người bán hủ tiếu ra đón tiếp Bo rất thân thiết. Hai thằng kín đáo vào bụi cây ven đường, Bo cởi ngay bộ đồ "xịn" đổi bộ đồ cháo lòng của thằng kia vẻ rất thành thạo. Thằng kia ngồi nghỉ ngơi trên ghế cùng cô osin, chuyện trò rặc tiếng địa phương nghe rất rôm rả. Còn Bo, ánh mắt long lanh, hoan hỉ, vừa cầm đoạn tre gõ "cắc cắc cắc" rất hứng thú vừa chạy qua chạy lại bưng bê mấy tô hủ tiếu cho đám khách hỗn độn xung quanh. Bố còn nghe rõ cô osin ngưng nói chuyện, quay lại dặn Bo rất "trách nhiệm": "Tranh thủ gõ và bưng bê đi nghe con. Chỉ được làm một tiếng là phải về rồi!"
***
2 - Ngoại Tinh
Lê Trần là một đại gia thành đạt bậc nhất tỉnh T. Ông cưới hoa hậu tỉnh T. làm vợ. Đám cưới hơn cả giấc mơ của những cô gái trẻ. Một năm sau ông phát hiện người vợ xinh đẹp ngoại tình với một nam người mẫu, ông lập tức li hôn.
Ba năm sau, Lê Trần cưới nữ doanh nhân giàu có và cũng thành đạt nổi tiếng. Sống với nhau được vài năm thì ông phát hiện vợ ngoại tình với chính người lái xe riêng hàng ngày vẫn đưa đón nàng. Sau cuộc tranh luận, họ thống nhất li hôn.
Năm năm sau, Lê Trần cưới cô bé vừa tốt nghiệp phổ thông trung học, kém ông hơn hai chục tuổi, chưa một lần yêu. Một ngày, ông cay đắng phát hiện được cô bé ngoại tình với tay thầy dạy nhạc do chính ông tuyển chọn cho cô học vào thứ bảy mỗi tuần. Tức giận, ông viết cho đôi "gian phu dâm phụ" tấm ngân phiếu và bảo họ mau biến khỏi mắt ông.
Mười năm sau, Lê Trần cưới một cô gái vừa trẻ, vừa đẹp còn rất giàu có. Cả tỉnh T. xôn xao, một số người ngạc nhiên, một số cười tủm, một số bảo nhau: "Cứ để rồi xem sao!".
Với tuổi tác và bề dày kinh nghiệm, Lê Trần bây giờ đầy đủ bản lĩnh để giữ vợ. Ông kiểm soát mọi đường đi nước bước của nàng. Được hơn hai năm thì Lê Trần bắt đầu thấy có "hiện tượng khả nghi". Đó là một gã trẻ tuổi tên Tuấn, làm cùng công ty với nàng. Hai người thường xuyên đi công tác, ăn trưa , uống cà phê rất thân mật. Ông bảo vợ: "Chỉ cần em thú thật, anh sẽ tha thứ, anh đã quá mệt mỏi với các cuộc li hôn rồi." Nàng một mực chối cãi. Lê Trần ngẫm ngợi: "Hơn hai mươi năm trước khi mình trai trẻ, người vợ đầu còn phản bội dễ dàng đến thế thì bây giờ làm sao tin được lũ đàn bà!" Hai vợ chồng tranh cãi rất căng thẳng, cuối cùng là cuộc xô đẩy quyết liệt, vợ Lê Trần trượt chân ngã từ lầu hai xuống đất và qua đời.
Lê Trần ngồi bất động như pho tượng trong đám tang vợ. Khi mọi người về hết, ông vào phòng ngủ mở tủ quần áo của nàng. Mùi hương dịu dàng thân thuộc vẫn phảng phất làm ông ứa nước mắt, bỗng một cái bọc nhỏ rơi ra. Ông mở bọc thấy chiếc đầm ngủ màu đỏ tuyệt đẹp bên trong cuộn một lá thư đề gửi nàng. Lặng người, Lê Trần chậm rãi mở thư xem:
"Tôi đi khắp các cửa hàng tơ lụa trong thành phố mới tìm được cái váy ngủ này tặng em..." - Ông ngừng lại, thở hắt ra rồi run rẩy đọc tiếp - "Tôi nhớ có lần em nói là muốn có một bất ngờ nhỏ dành cho ông xã vào đêm sinh nhật tới, tôi thật sự ngưỡng mộ tình yêu bấy lâu em luôn dâng trọn cho chồng. Món quà nhỏ này thay lời chúc phúc cho hai người. Tuấn"
Ông khó nhọc quay lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng lẩn khuất trong làn khói trắng rồi tất cả nhòa đi...
Vũ Thanh Hoa
***
1 - Chiếc Đồng Hồ Vàng
Bố mẹ mất sớm, là anh cả của 6 đứa em nơi vùng quê nghèo nhất nước, Sinh lặn lội lên thị xã B. ở nhờ nhà ông Tuyên, ông chú họ xa bên mẹ . Vợ chồng ông Tuyên khá giả lại không có con nên thương yêu Sinh như con đẻ. Ban ngày Sinh phụ việc ở quán ăn của chú thím, tối đi học.
Một tối học về muộn, vợ chồng chú đã lên phòng nghỉ, Sinh thấy chiếc đồng hồ vàng rất xịn ông Tuyên thỉnh thoảng vẫn đeo để trên bàn. Không kìm mình được, Sinh giấu chiếc đồng hồ vào người rồi len lén ra phòng ngoài chùm chăn ngủ...Sáng sớm, Sinh đem chiếc đồng hồ ra cửa hàng bán được 3 triệu, gửi tiền về quê cho các em ăn học.
Mấy hôm sau, vợ chồng ông Tuyên mới phát hiện mất đồng hồ. Ông bà nghĩ chắc để quên ngoài quán, khách hàng lấy. Sinh nghe ông Tuyên bảo vợ:
- Tôi không chỉ tiếc giá trị cái đồng hồ mà tôi còn tiếc vì đó là vật kỷ niệm của ông thầy dạy nghề đã tặng tôi trước khi mất...
Ông Tuyên buồn bã suốt một thời gian. Sinh hối hận quá nhưng không thể thú nhận với chú thím.
Năm tháng trôi qua, Sinh đã học xong và ông Tuyên xin cho cậu vào làm việc ở một công ty kinh doanh đồ may mặc. Sáng dạ, cần cù nên chỉ thời gian ngắn, Sinh đã được ông chủ cho làm quản lý một đại lý nhỏ ở thành phố S. Đại lý ngày một phát đạt. Mấy năm sau, Sinh được đề bạt làm phó giám đốc công ty. Cậu đi xe hơi láng coóng, tay xách lap-top, tay nghe điện thoại di động, trông thật oai phong.
Rồi Sinh mở công ty riêng và trở thành một Tổng giám đốc nổi tiếng. Các em Sinh cũng đã chuyển lên thành phố, đứa lấy chồng, lấy vợ, đứa học đại học...
Một hôm đang ngồi dự tiệc với quan khách, Sinh nhận được điện thoại của bà Tuyên :
- Chú bệnh nặng lắm rồi, con nên về gặp chú...
Sinh vội lao ra cửa, trước bao cặp mắt ngạc nhiên của các vị khách quý. Trên đường lái xe về thị xã B., nước mắt rơi nhòe đôi mắt của ông Tổng giám đốc trẻ. Đến thị xã, trời đã sáng, Sinh không về ngay nhà chú mà lái xe đến cửa hàng đồng hồ ngày nào. Cửa hàng chưa mở, cậu nhẫn nại đứng bấm chuông. Một bà già to béo, nhăn nhúm như quả táo tàu, vừa mở cửa vừa làu bàu:
- Khiếp! Có chuyện gì mà cậu khủng bố cửa hàng chúng tôi sớm thế!
- Cô ơi...Cô có nhận ra cháu không
Bà chủ tiệm nheo mắt nhìn, lắc đầu:
- Chịu. Tôi bây giờ quên nhiều lắm, hình như cậu là ông lớn...
- Cô ơi, cháu là thằng bé năm xưa đã mang chiếc đồng hồ vàng bán cho cô. Khi đó cô đã bảo là sao lại có cái đồng hồ đẹp chưa từng thấy bao giờ ấy...
Bà già ngẩn ra một lát rồi gật gù:
- À, nhớ rồi! Cho đến giờ tôi cũng chưa mua được cái đồng hồ nào đẹp hơn . Dạo ấy tôi trả cậu mấy triệu, tôi thấy cậu bán ngay nên rất mừng...
- Bây giờ còn không hả cô
Bà già luồn tay vào túi áo, lấy ra một chùm chìa khóa, đi vào nhà trong, Sinh nghe tiếng bà mở cẩn thận ngăn tủ bí mật nào đó. Lúc sau bà mang ra cái hộp nhỏ màu xanh, trong đựng chiếc đồng hồ vàng còn mới nguyên, bảo:
- Nó đẹp quá nên tôi chẳng dám dùng, cất đi để xem ai trả giá thật hời mới để lại...
Run rẩy vì xúc động, Sinh vội hỏi bà chủ muốn để lại bao nhiêu, bà già hơi lúng túng rồi đưa ra một cái giá bà vừa nghĩ ra . Không chần chừ, Sinh rút ngay tiền trả.
Trên đường về, thỉnh thoảng Sinh lại liếc nhìn cái hộp xanh, thầm hứa với lòng mình sẽ thú thật tất cả với chú thím...
Sinh chạy vội vào phòng trong nơi chú Tuyên nằm. Chú bây giờ chỉ còn da bọc xương, không nói được nữa nhưng vẫn nhận ra đứa cháu yêu quý. Tia vui mừng hiện ra trong ánh nhìn của chú, Sinh nắm chặt tay chú rồi vội lấy ra chiếc hộp nhỏ, cậu vừa định mở lời thì thấy đôi mắt chú khép lại...chú đã đi về cõi vĩnh hằng...
Ngày nọ, người ta thấy một người đàn ông ăn mặc sang trọng, đi chiếc xe hơi đắt tiền, dừng trước ngôi mộ ông Tuyên, anh quỳ xuống , thầm thì gì đó khá lâu , sau đó lấy ra một cái hộp nhỏ màu xanh, rất nâng niu, anh châm lửa hóa. Chắc hẳn trong đó là một vật rất quý giá.
Vũ Thanh Hoa