Thân gởi đến các bạn tác giả Ái Hoa -- kỷ niệm thời cầm bút -- Chị đã dừng cuộc chơi vài năm rồi --- Sức khoẻ là nỗi buồn chia xa -- Đây là những bài xa xưa -- Mến chúc các bạn AN VUI
1- Cây Hồng Của Tôi 1...2.. 2 - Thu Hoài Niệm 1...2 3 - Lời Thề Gian Dối 4 - Thể Và Thần.....2... 5- Người Nhổ Cỏ .. ...1...2... 6- Bướm Lạc Giữa Rừng Hoa .....4..... 7-
Hôm nay đã vào xuân. Trong vườn hoa đẹp nở đầy. Vườn nhỏ nhưng vì tôi yêu hoa nên cố trồng nhiều loại khác nhau, ngoài những cây lớn như cam, mơ, táo, mận mà mùa xuân nào cũng đua nhau nở hoa trồi lộc, còn những loại khác như hoa hồng, cúc, mai, hoa giấy, nhiều nhất là hoa dại màu vàng sặc sỡ chẳng hề tốn tiền mua tốn công trồng trải đầy trên đất, điểm tô cho khu vườn thêm sắc thêm hương. Thế nhưng thật là kỳ lạ; chỉ có một chàng bướm trắng đang bay lượn trong vườn, dù tôi đã chẳng mời “Bướm ơi, bướm hãy vào đây, cho tôi hỏi nhỏ câu này chút thôi.”
Chàng bướm nhỏ, cánh mỏng manh, bay đi bay lại một mình giữa rừng hoa. Rất khác với cảnh một ngày cuối thu nào đó, khi thấy một bầy bướm vàng quanh quẩn trong vườn tìm hoài chẳng ra một cánh hoa nào, làm tôi thương tình ái ngại. Lo cho bướm buồn, nên tôi đã năn nỉ bầy bướm “Bướm ơi bướm hãy tìm hoa, vườn nhà người khác vườn tôi hoa nghèo.” Giờ đây vườn nhiều hoa như vậy mà chỉ có một chàng bướm thôi. Trời có vẻ như bất công! Bướm có Bướm Đêm (Túy Hồng), Bướm Trắng (Nhất Linh) vậy chắc cũng có bướm Ngày, Bướm Xuân, bướm Thu. Căn cứ vào hai sự kiện đã chứng kiến, tôi kết luận là làm kiếp bướm cũng có số hên xui.
Tên Xuân may mắn, còn tên Thu tiêu điều. Nghe đâu còn một loại Bướm Đen nữa mà ai gặp nó thì rất xui. Tôi lại đâm ra lo hão; bướm Thu làm sao sống nổi khi cả hoa già cũng không có, làm sao bướm Xuân có thể viếng đủ hết các hoa vườn nhà mình,. Tôi tự hỏi việc mình liên kết hoa với ong bướm có đúng hay không…
Nhìn quang cảnh hiện giờ, tôi lại liên tưởng đến những gì đã xãy ra ở trên tàu trong chuyến đi cruise cuối thu năm 2007 trên chiếc tàu Monarch Of The Seas dạo nọ. Sao mà giống với cảnh chàng bướm trong vườn hoa mùa Xu ân n ày của tôi quá! Tôi xin kể lại vể chuyến đi ấy với một số tình cãnh, cảm nhận mà tôi còn nhớ được…
Một nhóm gần 50 người của một hội đoàn tôn giáo ở Los Angeles đã rủ nhau cùng đi. Mai, một bạn gái trong hội đó rủ tôi đi cùng. Vì cũng muốn biết đi cruise vui thế nào mà họ cứ tổ chức đi hoài nên tôi đồng ý nhập bọn.
Con gái tôi chở Mai và tôi từ San Diego lên bến tàu ở Los Angeles khoảng 3 giờ chiều. Nhờ đã lên internet, chuẩn bị đầy đủ vé, giấy phép lên tàu, passport, ký quỹ tiền tiêu trên tàu cả rồi nên khi đến chỉ cần trình ra cho trạm kiểm soát, xong rồi là có thể lên tàu ngay, không phải sắp hàng chờ. Tưởng mình đến sớm, ai dè lên tàu rồi mới thấy đã đầy người trên đó. Nghe đâu đến 5 giờ chiều tàu mới rời bến nhưng 1giờ chiều hành khách đã được phép lên tàu, và được tự do đi lại ăn nhậu. Các chuyến cruises vẫn từng nổi tiếng với những chuyến đi kỳ thú, phục vụ chu đáo, và ẩm thực rất phong phú đó mà.
Chiếc tàu nhìn từ xa thấy nhỏ xíu, nhưng khi đến gần mới thấy nó to quá chừng chừng! Vào trong càng thấy nó rộng thênh thang trông chẳng khác chi một khách sạn siêu sao trên đất liền. Từ ngày suýt chết đuối vì vượt biên, nhiều năm sau đó tôi đã xa lánh vùng biển vì nỗi sợ hãi ám ảnh. Vậy mà khi lên chiếc tàu này tôi thấy rất yên tâm. Phải chăng nỗi ám ảnh của tôi quá nhỏ so với chiếc tàu khổng lồ, đã bị nó át mất đi rồi?
Đang đi tìm phòng mình, chúng tôi chợt khựng lại vì có tiếng đàn ông giọng Bắc rất ngọt ngào gọi giựt sau lưng:
-Phía trước có phải là cô Mai không? Phòng Mai ở đâu vậy?
Câu hỏi thấy bình thường, nhưng tôi là người hay sắc mắc nên liền thấy buồn cười, nghĩ thầm trong bụng: “Đàn ông gì mà chưa chi đã hỏi phòng người ta!”
Mai là người Nam, tánh tình bộc trực mà ngây ngô. Nghe hỏi thế liền nhìn tôi:
-Chị Hoa nhớ phòng mình số mấy không?
Tay mò vào xách tay của mình để tìm giấy tờ, mắt thì ngó qua xem thử anh chàng này ra sao. Anh ta mặt mày trông cũng sáng sủa, dễ mến, người cao ráo trông thanh nhã ra phết. Vừa tìm ra giấy tờ, chưa kịp trả lời số phòng thì anh chàng đã quay lưng chạy mất với tay xách nách mang. Hình như đang theo một người nào mà chàng ta sợ lạc.
Mai đứng ngẩn người ra đó. Phải đợi tôi nhắc thì mới tỉnh, nhớ lại mình đang cần phải đi tìm phòng để cất đi mấy của nợ đang phải kéo trên tay, vác trên vai. Nghe người ta nói ra biển lạnh lắm nên ai cũng mang theo măng tô, áo ấm nên phải xách đùm đề. Mai vừa đi vừa tiết lộ:
-Đó là anh Khanh. Chị Hoa có biết ảnh không? “Buồn cười chưa!” Cười thầm trong bụng, tôi cũng trả lời:
- Làm sao mà tôi biết được chứ? Cả đời tôi chưa gặp bao giờ. Hề hề
- Chị không biết cũng phải; anh ấy ở trên Los Angeles. Là một người bạn em thường gặp trong Hội. Anh ấy còn độc thân (?), trưởng ban nhạc, chơi nhạc trong những tiệc cưới và các buổi văn nghệ ở Santa Ana và Los Angeles. Hèn chi mà giọng nói ngọt ngào như đang ca! Tôi nghĩ. Nghe Mai quảng cáo cho anh chàng, tôi nghĩ bụng “Kiểu này coi bộ không xong rồi!”
Vất vả len qua những lối đi không mấy rộng trên tàu với hành lý người khác để ngổn ngang, rồi cũng tới cái phòng của chúng tôi, ở deck 4, phòng ngay giữa lòng tàu. Nó nhỏ như gì đâu! Người này phải vào trước cất đồ vào cái ngăn cũng nhỏ xíu, rồi người kia mới vào được. Này nhé! Phòng có 2 cái giường, có nệm gối lịch sự, giữa hai đầu giường có một bàn nhỏ để điện thoại và làm bàn viết. Dưới bàn viết có 4 hộc nhỏ cho khách để đồ linh tinh (nhưng chủ tàu đã để sẵn những đồ linh tinh, mình vô ý dùng thì phải lấy tiền đã ký quỹ ra trả giá đắt.) Trên trần có gắn TV.
Phòng vệ sinh và phòng tắm cũng đàng hoàng lắm, có cả máy sấy tóc! Nhưng mà thứ gì cũng nhỏ xíu. Giường thì chỉ đủ một người nằm. Ai có tật trở mình khi ngủ thì coi chừng, rớt liền một khi. Khách nào muốn tới thăm thì ráng mà ngồi trên giường, bao giờ muốn đi thì chủ phải lên ngồi đầu kia giường nhường lối cho khách đi ra. Phòng tắm cũng chỉ đủ cho ta tắm với cái vòi sen, lớ ngớ mở hé cửa là nước ra ngoài phòng chơi liền. Phòng ở có hai người, người nào không muốn cho người khác thấy mình trần truồng thì phải vào phòng tắm này, chịu khó leo lên nắp bồn cầu để thay đồ may ra khỏi bị ướt.
Tại cái closet nó chật quá nên tôi đẩy luôn vali của tôi vào dưới gầm giường nhường chỗ đó cho Mai. Đại diện nhóm chúng tôi mua nhiều vé loại rẻ, được bớt giá nên giá rất thấp, chỉ $139 mỗi người. Đi chơi 4 ngày 3 đêm mà chỉ phải trả chừng đó tiền thì còn than phiền gì nữa? Chúng tôi bảo nhau.
Hai đứa tôi đứa nào cũng con nhà lành hay mắc cở nên đã thay phiên nhau vào phòng tắm để thay áo quần. Đi ra mặt mày khô ráo nhưng ống quần thì ướt nhẹp. Đâu có sao, cứ đi tìm đồ uống cho khỏi khát đã. Tiện dịp thì đi quanh quẩn xem tàu bè ra sao.
Chạy loạn một hồi mới tìm ra được phòng ăn mà người ta bảo là phục vụ 24/24. Chỉ đang khát chưa thấy đói, nhưng thấy phòng ăn đầy thức ăn ngon nên chúng tôi cũng nhào vào lấy mỗi đứa một đĩa thức ăn, rồi đi kiếm chỗ ngồi ăn. Phòng ăn đầy người, kiếm chỗ thật khó khăn. Bỗng Mai kêu lớn, mừng rỡ:
-Anh Khanh kia kìa chị Hoa. Mình đến đó ngồi chung đi! Hình như có chị Lan nữa đó.
Không cần ý tôi , Mai bước nhanh tới ngay sau lưng họ, hỏi “Anh Khanh ở tầng nào vậy?” (Tôi giựt mình. Đàn ông hỏi phòng còn đở, đàn bà hỏi phòng đàn ông ngon lành?)
Người đàn bà ngồi bên cạnh “Anh Khanh” quay lui thật nhanh, đón câu hỏi liền:
-Chào Mai. Mình ở tầng 4, sát ngay phòng anh Khanh đấy. Muốn thì cứ ngồi đây luôn cho vui! Tụi mình ăn cũng sắp xong rồi đấy. Giọng Bắc Kỳ 75 chua lè. Nhìn sắc diện của người đàn bà, tôi hỏi thầm không biết bả vui thiệt không!
Thấy chúng tôi tay bận cầm đồ ăn đồ uống, Khanh kéo thêm 2 ghế cho chúng tôi ngồi. Mai oang oang giới thiệu (như thể cho cả phòng cùng nghe):
- Đây là anh Khanh, còn đây là chị Lan. Anh Khanh đã gặp chị Hoa rồi, còn chị Lan chắc chưa biết chị Hoa đâu nhỉ?
Tôi nói:
-Tui cũng chỉ mới gặp Lan lần đầu. Rất vui được quen biết hai anh chị. Tôi định thông qua thủ tục cho nhanh để thường thức mớ đồ ăn nóng hổi rất hấp dẫn của mình.
Chàng Khanh hỏi:
- Các cô có ai bị say sóng không vậy?
-Say sóng gì đâu anh Khanh. Êm quá trời mà. Mà tàu chưa đi sao biết được.? Mai đáp.
-Em mấy lần đi vượt biên, có lần cũng buồn nôn, nhưng bây giờ không sao. Thấy Khanh nhìn mình, cô Lan trả lời.
Thấy tôi chăm chỉ với việc ẩm thực, Khanh cười hỏi:
-Còn cô thì sao cô Hoa?
-Tui à? Đi vượt biên trên chiếc thuyền nhỏ bị sóng dồi lên dập xuống đến 9 ngày 10 đêm, trên thuyền ai cũng oẹ mửa tùm lum mà tui chẳng bị chi cả. Bao tử tôi tốt lắm. Miệng nhai, tôi vừa cười vừa khoe.
Anh chàng:
- Thế đố ai biết tên Monarch of The Seas của chiếc tàu này có nghĩa gì không?
“Hết chuyện rồi hay sao mà hỏi tào lao vậy cha?” Tôi nói thầm. Mai nhanh nhẩu: -Em nghe nói tàu này từ lâu đã đưa khách đi cruise hoài, có uy tín lắm. Anh chàng liền thao thao bất tuyệt, như muốn khoe ta đây thông kim bác cổ:
- Cái chữ Monarch có nghĩa là Ông Vua. Tôi có nghe về một loài bướm có tên là Monarch. Loài bướm này có đôi cánh vàng viền trắng đen lớn và đẹp lắm. Nhưng dù là bướm vua đi nữa thì vẫn nhỏ xíu, đôi cánh quá mong manh, chỉ cần một cơn gió mạnh đã đủ tả tơi rồi, làm sao xuyên đại dương cho được? Có lẽ họ muốn ví chiếc tàu này là Ông Vua của biển cả thì đúng hơn phải không các cô? Cũng mong là thủy quái, long vương ở đại dương khi thấy Ông Vua sẽ nể mặt cho đi qua để mình vui chơi ít ngày. Nói xong chàng ta tự tán thưởng mình bằng một nụ cười duyên rất điệu đàng.
Thấy Khanh có vẻ có kiến thức vể loài bướm mà từ lâu tôi đã rất thích nên tôi hỏi thử chàng ta:
-Thế anh Khanh nghĩ chi về liên hệ giữa hoa và bướm?
Khanh đáp:
-Tôi nghĩ người ta ghép từ Hoa Bướm vì họ thấy ở đâu có hoa là ở đấy có bướm. Chỉ là họ không biết có nhiều lúc bướm chẳng tìm thấy hoa… (Nhìn tôi, miệng cười duyên.)
-Anh Khanh tiếu lâm quá! Nhưng điều tui muốn biết là mối liên hệ thực sự của chúng mờ.
Đến đây thì chàng ta nhíu mày suy nghĩ, đắn đo hơn:
-Cô Hoa chắc cũng biết rồi mới hỏi thế phải không? Hoa và ong bướm thuộc loại khác nhau thì làm sao có dục tình hay tình yêu được? Như vậy ghép chúng với nhau làm sao được nhỉ? Một con bướm làm sao làm tình được với một cái cây! A, tôi nghĩ ra rồi! Ha ha!
Chuyện người ta đang đến hồi gay cấn vậy mà nàng Lan cắc cớ đứng lên từ giả:
-“Tụi mình” đến đây sớm, từ lúc 2 giờ chiều lận. Giờ đã 4 giờ chiều rồi. “Tụi mình” đi đã nhé!
Thấy Lan nhìn mình, Khanh phải đứng lên theo. Không quên nhìn Mai và tôi nhắc nhở:
-Hai người ăn uống cho nhanh đi! Tàu sắp điểm danh và thông báo về biện pháp an toàn trước khi rời bến đó. Nhớ lên boong sớm đi!
Chúng tôi gật đầu cám ơn Khanh. Ngẩu nhiên tôi bắt gặp cái liếc muốn đứt đuôi con mắt của Lan. Mai thì có vẻ hụt hẫng trong đôi mắt từng nổi tiếng Sầu Mộng. Những phát hiện tình cờ này làm tôi để ý đến liên hệ phức tạp của những người trong Nhóm từ đó. Chúng tôi ăn nhanh cho xong, rồi lên boong như Khanh đã nhắc. Sau khi nhân viên của tàu hướng dẫn cách xử dụng life supports (phao cấp cứu có sẳn trong mỗi phòng cho hành khách) gặp trường hợp rủi ro bất ngờ, và chi tiết cần biết khi ở trên tàu.vv., thì còi tàu hụ lên. Tàu nhỗ neo rời bến.
Chờ cho mọi người tãn mát, khi boong tàu chỉ còn lại thưa thớt ít người, tôi và Mai ra lan can đứng ngóng vào nơi mình vừa rời xa. Bến tàu ở cảng này lớn quá! Nước mênh mông sâu thăm thẳm. Cảm giác khi chiếc thuyền nhỏ 18m chở 81 người chúng tôi vượt Cửa Đại ra biển lớn 24 năm về trước; quay quắt buồn khi nghĩ rằng mình phải vĩnh biệt quê nhà và bà con thân yêu. Lần này khác hẳn, chỉ thấy nôn nao trông đợi những điều mới mẻ nơi xứ lạ. Theo lịch trình có sẵn, 3 điểm đến sẽ là: 1.Vịnh San Diego, để cho hành khách ngắm cảnh Cabrillo Monument, lên bộ xem downtown SD hoặc trượt nước ở Harbor Island. 2. Rosarito Beach bên láng giềng Mễ, cho khách đi ăn đồ biển và mua sắm. 3. Catalina Island, để thăm hòn đảo đẹp, và rồi trở về bến cũ ở Los Angeles.
Tiếng Mai chợt cất lên, cắt đứt suy nghĩ lan man của tôi:
-Hồi nãy anh Khanh bảo ghép Hoa với Bướm là không đúng, vì chúng nó thuộc hai giống khác nhau. Chị thấy đúng không?
Câu hỏi nầy vậy mà khó trả lời đây, nhưng tôi cũng ráng nói theo cách hiểu của tôi:
-Hoa là thảo mộc, bướm là sinh vật, sao có thể làm tình với nhau được? Cũng chẳng ai tin chúng có tình cảm để nói chúng gần gũi sinh tình. Những người có tâm hồn nghệ sĩ thấy bướm luôn vờn lượn bên hoa nên tưởng tượng ra chuyện tình cảm thơ mộng vậy thôi. Truyện Bướm Trắng của Nhất Linh, hay Bướm Đêm của Túy Hồng chẳng hạn. Bướm Đêm trong truyện của Tuý Hồng tả một người “con gái” ăn sương bất hạnh. Thực ra thì có thể nói ong bướm như là mai dong cho các hoa đực hoa cái. Mai thấy không? Bướm dù đực hay cái đều cần hút mật, liếm phấn nơi nhụy hoa (của hoa đực cũng như hoa cái) để sống còn, chúng mang phấn từ hoa này qua hoa kia, nhờ vậy mà hoa cái thụ phấn của hoa đực để kết quả. Loại cây cối lưỡng tính phải có đực có cái mới truyền giống được. Một công đôi ba việc, có lẽ là ý Ông Trời. Ổng muốn ong bướm phải làm việc mới được ăn. Bướm bị trách thật là oan ức!
-Chị Mai, Hoa ơi! Đang làm gì đó? Sao chưa xuống phòng ăn? Mọi người đang đợi kìa.
Nghe vậy, tôi và Mai vội đi theo “ Cúc” (Mai giới thiệu.) Đi trên tàu êm như đi trên đất liền, không một chút tròng trành nên khó mà biết tàu đang chạy hay đã nghỉ đêm. Mai và Cúc đi trước, tôi theo sau. Tôi loáng thoáng nghe họ nói chuyện về chàng Khanh với một cô Hồng nào đó hẹn hò với nhau, rồi một cô Lê nào đó ghen. Hai cô vừa mới gây nhau, suýt đánh nhau nữa.
Tôi xin kể “sơ sơ” về chiếc tầu này nhé! Monarch of the Seas cùng 22 tàu du lịch lớn nhỏ khác thuộc một công ty có tên gọi là Royal Caribean Cruise Line (RCCL). Các tàu chở người đi du lich khắp năm châu bốn biển, tổ chức thành những chuyến đi dài ngắn khác nhau và có những lộ trình khác nhau. Tàu này, chỉ là hạng trung mà có thể chứa được đến 2,772 người khách. Tàu chia làm hai phía, có cầu thang bộ và thang máy đi lên hai bên. Hình như bên trái những tầng dưới toàn phòng cho hành khách, bên phải thì dành cho đủ loại sinh họat như phòng khách (cũng là văn phòng làm việc của nhân viên an ninh và hành chánh,) hai phòng ăn lớn gọi là Vincent's or Claude's. Viking Crown Lounge giống như đại thính đường cho những buổi trình diễn văn nghệ. Nhảy đầm thì có Schooner Bar, Boleros, Sound of Music, xem biểu diễn hầm bà lằng ở Circuit Night Club. Ai muốn thử thời vận thì đến casino ở tầng 5. Nếu thắng tiền thì quầy rượu ngay đó, có tiệm bán áo quẩn thời trang, tiệm nước hoa, nữ trang, đồ kỷ niệm, đồ cổ. Có Beauty Shop, có Spa. Một Fitness center có nhiều máy móc rất tốt. Chúng tôi định sẽ đến tập lúc nào rãnh, nhưng hoá ra mình đã nhìn nó lần đầu cũng là lần cuối. Tầng 11 (phía trái của tàu) là chỗ chúng tôi hay tới ăn uống. Nhưng phía phải thì có hồ tắm khá lớn, dọc hai bên có ghế dài cho người ta tắm nắng. Nghe đâu ở tầng 7 có đường đi bộ xung quanh có kiếng che cho những ai sợ gió máy. Sinh hoạt trên tàu hàng ngày có bingo, đấu thầu các họa phẩm, đồ cổ, có phòng chơi games…Ai muốn xem phim thì vào Sound of Music mà xem, đủ loại phim mới cũ, hay dở. Ai muốn đọc sách thì vào thư viện để…giựt gân (vì ngay ở dưới đó là ban nhạc giựt chơi liên tiếp ồn ào chịu không nổi.) Hằng đêm có trình diễn văn nghệ, hài kịch, nhạc kịch, magic shows, hoà tấu do các ban rất nổi tiếng được mời đến. Có thể nói trên tàu có đủ thứ làm cho già trẻ lớn bé lúc nào cũng vui, và nhất là lúc nào cũng no say. Vui nhất là hoa bướm có dịp tìm nhau. Thường hoa chỉ ở một chỗ, bướm phải tìm hoa. Nhưng khi mà cả hoa lẫn bướm từ bên VN sang (nói riêng) đều di động, còn đổi sắc thay hương để đi tìm nhau nữa thì còn gì vui bằng!
3
Phần lớn những bữa ăn của chúng tôi đều ở Windjammer trên tầng 11và tiệm pizza trên tầng 12. Tôi và Mai chỉ đến phòng ăn chính trong bửa tiệc Thủy Hành Đoàn chào mừng hành khách, và bửa ăn cuối để từ biệt. Mình nhà quê, vào đó được bồi bếp của họ tiếp đãi lịch sự kiểu quý tộc, một tiếng Sir hai tiếng M’m sướng thấy mồ, nhưng chúng tôi không đến vì ở phòng ăn buffet muốn đến lúc nào thì đến, muốn ăn gì thì ăn. Hơn nữa cách trình bày rất đẹp, đồ chua khắc hình chạm kiểu mỹ thuật vô cùng. Đồ ăn hằng trăm món, đồ Tây đồ Tàu, đồ Nhật đủ cả . Mình có thể ngồi bên cửa sổ hoặc ra ngoài lan can tàu để vừa ăn vừa ngắm trời trăng mây nước.
Bữa ăn tối đầu tiên ở phòng ăn chính, tôi mới biết Nhóm của Mai đông như thế nào! Phần họ chiếm đến 7 cái bàn dài. Chúng tôi đến trể, nếu không nhờ có chàng Khanh sốt sắng nhường ghế và kéo thêm ghế giúp cho chổ ngồi thì chắc phải lính quýnh lắm. Mai còn biết người này người kia, tôi thì chẳng biết ai cả. Ai chào mình thì mình chào lại thôi. Toàn những khuôn mặt lạ, nên cũng ngán. Nghe nói có cả sư phụ của họ đi nữa. Nghe rằng người nầy có thể nhìn mặt mình mà đoán có hồn linh nào ám mình không hay có thể nhìn thấu tâm tư thầm kín của mình xuyên qua đôi mắt thì tôi càng thêm ngán. Yên chỗ rồi, đã kêu món ăn rồi nên tôi cũng rảnh rang nhìn quanh. Thấy cứ một ông thì có một bà ngồi bên, có đến chừng 15 cặp như vậy, nên tôi đoán đó là 15 cặp vợ chồng. Còn lại, ngoại trừ tôi và Mai thì còn khoảng trên 10 người đàn bà, tuổi từ 40-60 đang ngồi chung với nhau, quanh chàng Khanh. Vậy là sau khi nhường chỗ cho tôi và Mai, chàng Khanh liền được đám này hoan nghênh mời nhập bọn. Đàn bà độc thân nhiều quá! Từ ngày chồng tôi mất, biến tôi thành kẻ độc thân, tự nhiên trong tôi phát sinh ra lòng lân mẫn đối với đàn bà lẻ loi như mình! Bữa ăn là dịp cho tôi quan sát thiên hạ chứ tôi và Mai làm sao mà ăn nổi nữa! Đã ních một bụng no nê trên tiệm buffet trên kia khi vừa mới lên tàu rồi. Vì thế tôi đã giả bộ như một mệnh phụ, tay dao tay nĩa, khều khều miếng cá salmon, chút salad, hớp một ngụm nước, ăn uống nhỏ nhẻ như mèo ăn. Ý nghĩ này làm tôi cười tủm tỉm. A! Còn xem chàng Bướm Khanh đối xử với các bông hoa biết nói kia ra sao! Tôi đưa mắt nhìn, thấy họ kẻ gắp món nầy kẻ nhường món nọ cho chàng. Sắp cười phì, chợt chạm phải cái mặt ông sư phụ của họ, cặp mắt đang chiếu tướng mình nên đành phải lấy khăn che miệng giả vờ ho. Hình như ông ta đọc thấy chữ ở trong đầu, trong mắt tôi hay sao ấy, vì tôi thấy mắt ông như đang cười. Muốn nghiêm chỉnh thì tôi phải nhìn đi nơi khác thôi. Ngồi bên tôi là Mai, bên trái tôi là hai bà già người Tàu khoảng trên 80, sau lưng tôi là một cặp vợ chồng, ông chồng như có bầu 6 tháng. Nghe Mai thì thầm rằng cặp này giàu lắm. Cô vợ trước là ca sĩ, hát rất hay, lại rất xinh đẹp. Ông đi nghe hát phải lòng nên cưới cổ về. Theo cách xưng hô và câu chuyện giữa họ, tôi đoán cặp vợ chồng này dẫn theo mẹ vợ, mẹ chồng theo. Họ hạnh phúc quá! Các cameramen đến từng bàn chụp hình cho từng người. Một cặp trai gái Mỹ từ đâu không biết chạy đến sà xuống xin chụp hình chung với tôi và Mai. Còn hẹn chúng tôi sáng mai ra đại sảnh xem hình (Chắc là muốn tôi trả tiền hình giùm họ.) Ngồi bên những người lạ hoắc, chẳng có chuyện gì mà nói nên tôi và Mai rủ nhau dông.
Dù Mai đã dặn trước tôi là phải mang quần áo đẹp theo để đi khiêu vũ và chụp hình, nhưng tôi xuề xoà quen rồi, dù có mang theo đồ đẹp cũng không thấy thoải mái mà mặc, nên vẫn mặc một áo đầm rất giản dị. Còn Mai thì diện áo đầm rất thời trang, nghe đâu mới mua hết hơn 200 đô, tai mang hoa tai, tay đeo dây hột xoàn lóa mắt. Mai trông đẹp hẳn sau khi chưng diện. Mai bảo đi chụp hình phải diện mà. Thế rồi chúng tôi lên đường đi xem Ông Vua Bướm sinh hoạt ban đêm ra sao…
Vừa ra tới đại sảnh, mấy thợ chụp hình lại ùa tới đòi chụp hình nữa. Có lẽ vì Mai đẹp quá chăng? Không cho họ cũng chụp bừa, vậy nên tôi và Mai chụp chung vài kiểu trước cái trụ có để bình bông thật lớn, rồi mỗi đứa chụp riêng. Vừa lúc có khách đến đông, họ mới chịu buông chúng tôi ra. Đang nhìn quanh chưa biết nên đi đâu thì chợt thấy nhiều người trong Nhóm bạn từ nhiều ngã đi về phía chúng tôi. Thấy chúng tôi họ chào hỏi qua loa rồi đi lên cái thang máy ngay sau lưng chúng tôi. Quý cô/ bà người nào cũng diện thật đẹp, rực rỡ dưới ánh đèn 200 watts của đại sảnh. Chúng tôi vừa định theo họ thì thấy Khanh đi tới, có cả chục bóng hồng kèm trước theo sau. Ôi chà! Mấy cô mỗi người mỗi vẻ, rực rỡ, sặc sỡ với những bộ cánh có lẽ là đẹp nhất của mình. Bao nhiêu người trên tàu nhìn họ trầm trồ. Khanh cho hay là ở trên deck 6 sẽ có show kiểu Broadway hay lắm nên xem. Chúng tôi tháp tùng họ, làm phái đoàn Hoa Bướm trở thành đúng 1 tiểu đội. Viking Crown Lounge rộng lớn là thế mà lúc đó đông nghẹt. Thế là đoàn phải phân tán. Tôi và Mai len lỏi leo lên ngồi trên những bực xi măng cao ở cuối rạp. Chỗ này rất tiện, xem rõ trên sân khấu, theo dõi được ai ra ai vào, và có gì chạy cũng lẹ.
Thuyền trưởng, một phụ nữ xinh đẹp lên tiếng chào mừng chúng tôi, cùng giới thiệu các nhân viên trực thuộc lớn nhỏ trên tàu. Được biết tất cả trên 800 người phục vụ cho chuyến tàu này. Tiếp theo là những màn hòa tấu, vũ nhạc, magic show của David Copperfield nổi tiếng.
Sau đó hình như là còn những màn rất hay, nhưng mà… bướm vờn, hoa lượn, vờn qua lượn lại làm rối trí tôi mất!…Dưới ánh đèn mờ của thính phòng, một bóng người len lỏi đi ra, chút sau thêm một bóng nữa. Tiếng Mai bên tai tôi: “Ai mà trông giống như anh Khanh.” Rồi “Giống như chị Hồng”. Thì ra Mai để ý từng người từng chi tiết. Đã nghe được chuyện hai cô Hồng, Lê hồi nãy rồi nên tôi cũng cảm thấy hồi hộp…. Giữa lúc khán giả đang thích thú xem màn vũ hấp dẫn trên sân khấu thì lại một bóng người đứng dậy, bao nhiêu tiếng huýt gió vang lên. Bóng đó vẫn ngang nhiên len lỏi qua hàng ghế để đi ra. “Rồi, Chị Lê đó chị Hoa ơi!” Mai kêu lên. Tôi giật mình, nghĩ thầm thế nào cũng có chuyện đây. Càng lo khi thấy tiếp theo đó 6, 7 người nữa rời phòng. Mai bảo tôi: “Mình đi theo xem đi!” Mai đứng lên, tôi cũng cáo lổi những người quanh đó để đi xuống. Ra tới bên ngoài thì chẳng thấy bóng dáng những người vừa ra đâu cả. Bối rối, chúng tôi rủ nhau đi về phía Boleros cầu may. May quá! Từ xa đã thấy Khanh và Lê đang nhảy Chachacha, Hồng đang nhấp nhổm trên ghế ngồi. Cúc, Đào, Lan, Huệ và… đang ngồi chung bàn. Bây giờ có thêm nàng Mai. Ô hay! Ngẫu nhiên kỳ lạ! Bao nhiêu loài hoa, trái mùa hay không đang phô hương khoe sắc nơi đây! Xong bản Chachacha, đến nhạc Swing. Khanh mời, cô nào cũng lắc đầu, chắc là không biết nhảy điệu này. Tôi và Mai đứng gần đó. Chàng ta mời Mai, Mai kéo tay tôi đưa cho Khanh. Có là ma chê quỷ hờn rồi mới đến phiên mình cũng chẳng sao, tôi thích Swing, Bebop như một cách tập thể dục từ lâu. Nhịp điệu này rất nhanh, nhảy Jive búng nhanh hơn còn được thì Swing thấm gì! Tôi cứ mong được nhảy một lần cho thoải mái, dè đâu partner chỉ biết đi 4 bước căn bản, không biết đi 5 bước hay phăng gì cả làm tôi mất hứng. Vậy mà khán giả ngồi quanh đó, Mỹ, Phi, Tàu…nhìn có vẻ ngưỡng mộ lắm. Hà hà! Chứng tỏ là họ không học, không thường đi khiêu vũ như mình. Khanh lên hát bài Papa. Ban nhạc Mỹ, lại Pro nữa đàn không điệu nghệ sao được! Giọng ca của Khanh là Tenor, nhưng âm sắc ấm áp rất hay. Bài này nhảy Swing thì tuyệt, nhưng biết nhảy với ai! Cả phòng ai cũng vỗ tay khen. Chúng tôi cũng cảm thấy hãnh diện lây. Khanh khôn ngoan , mời đủ mọi người, nhờ vậy mà chiến tranh không xãy ra như chúng tôi vẫn lo.
Vì muốn họ được thoải mái vờn hoa bắt bướm, và cũng đến lúc ngáp lên ngáp xuống rồi nên tôi gật đầu chào từ biệt. Ông Vua Bướm vui nhất là về đêm, nhưng tôi phải về phòng vì buồn ngủ không chịu nổi. Chẳng biết nghĩ sao, Mai đã đi theo tôi. Dù buồn ngủ lắm nhưng tôi vẫn thấy rõ ba bốn bóng hồng sặc sỡ lảng đãng đó đây. Có lẽ họ không biết chàng bướm đang ở đâu mà tìm. Trong lòng buồn chi lạ! Hỏi thầm tại sao trời không sinh nhiều bướm để hoa được nhờ! Buồn thì buồn nhưng về đến phòng là tôi lăn ra ngủ, chẳng còn biết trời trăng.
Sáng ngày hôm sau, chúng tôi mang theo passport để lên một phố cảng xứ Mễ. Bến cảng thật lớn, phải đi qua nhiều trạm gác, xuất trình passport mới được qua. Hàng hóa tưởng là cũng giống như Tijuana, cũng giống thiệt nhưng nhiều hơn. Cũng có nhiều thứ đáng mua hơn, không đến nổi dổm lắm. Chỉ tiếc là không khiêng nổi, nếu không tôi cũng mua những đồ gốm, đồ gổ khắc chạm khá đẹp. Chúng tôi quanh quẩn trên các đường phố, thỉnh thoảng gặp những người trong Nhóm, họ hẹn chúng tôi sẽ gặp nhau ở chợ gần đó để ăn trưa chung. Quanh chàng Khanh lúc nào cũng có những bông hoa biết nói không giống nhau ! Đi chán lại mỏi chân đói bụng, chúng tôi lết về phía quán chợ. Dọc đường Mai kể cho tôi nghe rằng đêm qua sau khi tôi ngủ say, Mai khó ngủ nên lên boong, gặp Khanh và mấy bạn gái khác ngồi nói chuyện vui lắm.
Đến giữa trưa, khi mọi người đã tề tựu đông đủ, một số đông người đề nghị qua chợ mua tôm hùm, sò huyết, cá, cua tươi về nhờ chủ quán luộc giùm. Khi họ mang ra cho mình ăn, thì tôm hùm thịt khô queo, cua thì càng rỗng không thịt, sò thì dai nhách. Chắc là chủ quán muốn bảo: “Cho đáng kiếp! Ai bảo vào quán mà ăn đồ của thiên hạ.”
4
Rảo quanh phố mệt phờ người, mong đến đây để được ăn thuỷ sản tươi ngon, rút cục chẳng được gì. May là có shuttle chủ tàu thuê bao sẵn nên mới trở lại tàu nổi.
Tối hôm đó tôi lên Windjammer trên tầng 11 để ăn bù tôm hùm, cua, cá, hào. No nê rồi về nằm trong phòng xem TV, rồi ngủ mê lúc nào không hay. Nửa đêm thức giấc, chằng thấy Mai đâu, liền một mình leo lên boong tàu xem ban đêm trên biển. Thì ra là tàu đang chạy. Tháng 9, đã là mùa thu nhưng đêm hình như vẫn còn lưu luyến với mùa hè. Bên hồ bơi, vẫn nhiều người đang tắm, chuyện trò rôm rả. Trời trăng đầy sao, nhìn từ giữa biển khơi hình như chúng xa mình hơn và nhỏ hơn. Trên trời vẫn thấy những giãi mây trắng lang thang. Tiếng máy tàu át mất tiếng sóng. Chiếc tàu như con quái vật phủ đầy ánh sáng rẽ nước tiến tới giữa biền nước đen ngòm, dưới bầu trời bao la vô tận, giữa lòng đêm mênh mông. Từ trong tiềm thức, âm thanh của bài Hoa Biển của Trần Thiện Thanh với giọng hát ông ấy ngày nào chợt hiện.
Hoa Biển
Ngày xưa em anh hay hờn giỗi
Giận anh khi anh chưa kịp tới
Cho anh nhiều lời, cho anh bồi hồi
Em cúi mặt làm ngơ
Không nghe kể chuyện
Bao nhiêu chuyện tình đẹp nhất trên trần đời.
Tại em khi xưa yêu hoa màu trắng
Tại em suy tư bên bờ vắng
Nên đêm vượt trùng
Anh mong tìm gặp hoa trắng về tặng em
Cho anh thì thầm
Em ơi tình mình trắng như hoa đại dương.
Trùng khơi nổi gió lênh đênh triền sóng
Thấy lung linh rừng hoa
Màu hoa thật trắng, ôi hoa nở thắm
Ngất ngây lòng thêm.
Vượt bao Hải lý chưa nghe vừa ý
Lắc lư con tàu đi
Chỉ thấy bọt nước tan theo ngọn sóng
Dáng hoa kia mịt mùng.
Biển khơi không mang hoa màu trắng
Tàu anh xa xôi chưa tìm bến
Nên em còn hờn, nên em còn buồn
Sao chưa thấy anh sang
Em ơi giận hờn
Xin như hoa sóng tan trong đại dương.
Giữa biển nhằm lúc trời yên bể lặng, không có “trùng khơi nổi sóng, lại là ban đêm khó mà tìm giùm hoa màu trắng cho NS Trần Thiện Thanh tặng cho người yêu của ổng, nhưng cũng cảm được bao nhiêu hoa sóng đang tan trong đại dương như lời cầu xin của người nhạc sĩ quá cố trong chuyện tình Hoa Biển lãng mạn của ổng.
Khi hơi sương đã đẫm ướt tóc vai, tôi trở về phòng. Không biết Mai về từ hồi nào đang ngủ, không muốn đánh thức bạn nên tôi nhẹ nhàng đóng cửa lại. Rồi cứ thế thao thức tưởng tượng đến chuyến đổ bộ lên đảo Catalina khi trời sáng …
Những người trong Nhóm đã rủ nhau lên Catalina Island đâu từ sớm. Khi chúng tôi lên bờ không thấy ai cả. Nhưng hòn đảo nhỏ, quanh quẩn chỉ có mấy con đường phố nên rồi cũng gặp nhau. Chúng tôi gặp Chàng ấy lúc Chàng đang đi chung với 3 nàng khác. Chàng đề nghị để Chàng đi thuê Golf Car hay xe lam riêng để chạy lên ngắm cảnh trên đồi. Chúng tôi bằng lòng. Chàng bảo chúng tôi (tôi, Mai, và 3 nàng bị bỏ lại) vào trong một tiệm bán đồ lưu niệm bên đường phố xem đồ để chờ. Chờ hoài chẳng thấy nên chúng tôi ra hẳn ngoài đường đứng ngóng, nghĩ rằng Chàng quên chổ hẹn. Tôi chợt thấy bóng chàng ta đang cùng Lan, Cúc, Lý, Hồng sánh vai nhau khuất vào một khúc quẹo dốc đồi xa xa. Mấy nàng kia cũng kịp nhìn thấy cảnh đó như tôi. Tội nghiệp làm sao! Mặt nàng nào cũng tiu nghĩu. Tôi nghĩ thầm trong lòng, người đàn ông đó chẳng phải là kẻ bình thường. Bạ đâu chầu đó, đúng là tính cách của loài ong bướm. Và những nàng mà đi tin yêu chàng ta thì chắc phải khổ một kiếp hoa thôi.
Để cho cuộc đi chơi đảo đừng vì thế mà buồn nản, tôi dẫn bạn vào phòng vé trung ương để mua một bộ vé gồm 2 tours, một tour đi xem dưới nước (Underwater tour) và một cái khác gọi là ngắm cảnh (Sight View). Khi mua chung 2 tours như thế thì giá vé được rẽ hơn đến 12 đô mỗi người. Chúng tôi đã thích thú vô cùng khi ngồi trong một chiếc tàu giống chiếc tàu ngầm, sâu 5 bộ dưới nước để đi vào vùng biền sâu có nhiều cây tảo thật to, thật dài màu ngà và vô số đàn cá lớn nhỏ giống cá dìa bơi lội bên ngoài trố mắt nhìn mình qua cửa kiếng. Chúng tôi cũng đi qua vùng đáy biển có những loài rong biển có nhiều màu sắc thật đẹp, đỏ, hồng, vàng, tím, mà nghe đâu rất cần cho những người làm Sushi khắp nơi. Sau đó không cần thuê xe, chúng tôi lên chiếc shuttle có mua vé sẵn để đi tham quan khắp đảo. Đảo nhỏ nhưng đẹp lắm!
Nghe đâu ngay chính ở đảo này, TT Ronald Reagan đã đươc tuyển lựa làm tài tử cinéma. Marilyn Monroe đã từng sống ở đây với người chồng đầu tiên sau Thế Chiến II, Natalie Wood đã chết đuối ở đây khi cùng đi thuyền với ông chồng Robert Wagner. Cũng ở nơi đây, Lisa Marie Presley, con gái của Elvis Presley vì tức giận ông bồ Nicolas Cage mà ném mất cái nhẩn quý giá cha mình đã cho làm của hồi môn.
Thổ sãn của đảo là cá tươi. Tôi thích nhất là được ăn cá tươi làm thành nhiều món khác nhau. Ai lên đảo này đều biết trên cầu tầu dài ngay bến phà có rất nhiều tiệm ăn thủy sãn. Tôi đến nhờ một tiệm làm riêng cho tôi món cá hấp, cá chiên. Tưởng là mình ăn được nhiều, nào ngờ chưa xong 2 miếng phi lê là hết ăn nổi nữa. Bụng no nhỏ hơn bụng đói!
Tối hôm đó trở về tàu, chúng tôi cũng như những hành khách khác trên tàu đã đến dự buổi tiệc từ giả của Ông Vua Bướm. Bữa tiệc thật thịnh soạn. Tôi chọn Angel’s Hairs spaghetti trộn với thịt tôm hùm ăn chung với một ít salads. Nhưng món ăn không quan trọng đối với tôi. Điều quan trọng là cảm thấy niềm lưu luyến giữa những người làm trên tàu và hành khách với nhau. Vẫn biết rằng đó chỉ là xã giao nghề nghiệp, nhưng giữa người với người như có sẵn mối cảm tình không biên giới. Vị nữ thuyền trưởng chúc chúng tôi những lời tốt đẹp nhất và hy vọng sẽ gặp lại trong những chuyến đi khác. Sau đó, cả đoàn người phục vụ trên tàu diễn hành qua từng dãy bàn dài , khắp cả phòng ăn lớn, vừa đi vừa ca “Ọ è, thằng quẻ đánh đu, thằng mù nhảy dù, Zero bắn súng. Tiến lên, con ma nào đây? Thằng Tây nhảy dù, Thằn Lằn cụt đuôi. Tiến lên, Zero nhào dô, thằng Cu cuốn dù, thằng Mù hụt hơi.”* (Xin lỗi! Tôi không nhớ nhạc ai, lời hát như thế nào khi nghe họ hát. Tôi chỉ nhớ từ nhỏ đã nghe lời ca như vậy.)* Điều làm tôi ngạc nhiên nhất là không thấy Khanh cũng như các nàng Lan, Lê, Cúc, Lý, Hồng, Đào đâu cả. Tôi ngạc nhiên hỏi, Mai bảo không biết, mặt trông buồn buồn, làm tôi cũng buồn theo. Tôi đi theo bạn với bước chân máy móc, tâm trí chìm vào nỗi suy tư vì đâu mà có bao nhiêu người phụ nữ nước tôi lẻ loi thiếu tình… Ở xứ người có bao nhiêu ong bướm mà họ vẫn chịu cô đơn đi tìm người đồng hương đánh bạn. Phải chăng vì họ vẫn muốn tìm về nguồn cội, muốn giữ gìn dòng giống Rồng Tiên, cùng ngôn ngữ, cùng ý hướng? Đàn ông Việt qua thời loạn đã quá nhiều người hy sinh ở chiến trường, bao người dở sống dở chết vì cãi tạo, số ít người còn lại đua đòi khoái lạc, bỏ quên trách nhiệm truyền giống tốt, gầy lại giống nòi quê mẹ. Những người đàn bà một thời dài cổ trông chồng, bây giờ trở thành những cánh hoa lạc lõng lẻ loi!
Vậy mà đã hơn ba năm qua kể từ chuyến đi đầy Hoa Bướm đó. Giờ đây nhìn Hoa Trà (Camelia), hoa phượng tím (Jacaranda) chưa héo đã lìa cành. Hoa Azelia héo trên cành rồi mà không chịu rụng. Tôi mong những nàng ấy nay đừng có giống loài hoa Azelia còn trên cành nhưng héo úa vì thiếu ý trung nhân!
(Tháng 12, 2010)
Ái Hoa
Những ngày đông đi qua, mùa xuân đang tới mà sao lòng ta vẫn còn lạnh lẽo thế này hả trời? Thủy thầm than. Chỉ lạnh lẽo thôi còn đỡ, nỗi cô đơn trống vắng giống như đang lạc giữa hoang đảo không người, những lo âu phiền muộn về vô số rắc rối trên đời, nhất là chuyện tình từng gây khổ đau vô phương tiến thoái của nàng làm đầu óc nàng điên đảo!
Những ngày đi làm, công việc bề bộn thì không đến nỗi, chỉ những ngày nghỉ như thế này là nàng phải quay quắt vì những gì sâu kín trong tâm tư được dịp bùng dậy mặc sức hành hạ nàng. Đi lui đi tới, nàng làm nhiều vòng hết trước nhà lại ra sau vườn, mong mình bình tâm, nhưng vẫn không được.
Khi bước chân vô tình dẫn nàng ra sau nhà, mắt Thủy chợt lóa lên vì vườn sau trông đẹp làm sao! Chim sẻ đang lúc thúc trong đó, ong bướm đang vờn lượn dưới ánh nắng cuối đông. A! Thủy chợt thấy rất lạ khi phát hiện ra điều này; một điều đã từng hiện hữu không biết từ bao giờ mà con mắt của nàng sao chưa hề thấy! Cũng chỉ là cái sân sau đã bao nhiêu năm rồi không lợp cỏ xanh (vì nó quá lớn khó tưới nước và cắt cỏ), trước giờ là nơi để đủ loại cỏ dại đua nhau mọc lên trong mùa xuân rồi ủ rủ héo khô dần, chết đi trong mùa thu mùa đông.
Hôm nay sao nó giống như một tấm thảm vĩ đại đầy màu sắc đẹp đến thế? Nền là màu xanh điểm màu vàng cam, hồng, đỏ, trắng, nâu. Hiếu kỳ đến gần nhìn cho rõ hơn, thì ra đó là do màu hoa cỏ hợp thành, dù không đều! Ôi chà! Lại có cả những hoa gì màu tím nữa đây? Chẳng biết sao Thủy thích nhất màu tím. Mỗi lần nhìn thấy màu ấy là thấy như mình bị một mối tình cảm thân thiết ràng buộc, bất kể màu tím đó nằm trên cái tạo vật cụ thể nào. Nàng ngồi thụp xuống.
Màu tím này thì ra là muôn ngàn cánh hoa nho nhỏ hiện thân. Chúng bé quá! Nằm ẩn mình giữa đám cỏ dại chúng trông rất an phận rất tội nghiệp! Thủy nhìn những bông hoa chung quanh vườn; Roses, Iris, Tulip, Geranium, Orchids, Ice Plants Plum, Guava, Oranges, …những cây trồng dưới đất cũng như trong các chậu mà hằng ngày nàng vẫn thích thú ngắm nghía.
Hoa của chúng lớn gấp bao nhiêu lần, rực rỡ tươi thắm hơn biết bao nhiêu lần, nhưng chưa bao giờ nàng thấy lòng bị xúc động như khi nhìn những hoa tím như hôm nay. Bầy bướm chỉ vờn những bông hoa trên cao, đàn ong cũng đang bay quanh các loại hoa thơm đang hé nụ khoe nhụy vàng bên trên.
Những chiếc hoa tím này đã bé tí còn bị lũ cỏ dại che khuất như thế thì làm sao mà ong với bướm thấy cho được? Liên tưởng đến thân phận những người con gái bị trời bắt sinh ra quê mùa xấu xí, như là “hoa đồng cỏ nội” chẳng có ai đoái hoài, …nàng bỗng động lòng thương. Vốn sẵn có tâm hồn đa tình dễ cảm giàu tưởng tượng, mắt nàng chợt sáng lên! Cụm từ “Hoa Hèn Cỏ Dại” có lẽ rất hợp với trường hợp này. Thế là đột nhiên ý thơ tuôn tràn thành bài thơ:
Hoa Hèn
Em một loài hoa nhỏ
Nở muộn vào cuối Đông
Chen chúc cùng đám cỏ
“Thủy chung” màu tím hồng.
Quanh em đầy màu xanh
Li ti những hoa vàng
Lấm tấm loài hoa trắng
Cỏ úa nằm ngỗn ngang.
Bình minh nghe chim hót
Em nghe lòng lâng lâng
Nhìn nắng chiều nhảy nhót
Em mơ ước mông lung.
Em loài hoa không tên
Năm cánh xinh rất duyên
Cũng vì em bé quá
Ong bướm chẳng thèm nhìn.
Mang theo từ kiếp nào,
Lời hứa sẽ tìm nhau
Mặc kiếp đời dâu biển
Luôn nhớ buổi ban đầu.
Tình nay ở nơi đâu?
Em vô vọng âu sầu
Trời nhuộm em màu tím
Bắt mãi hoài thương đau?
Mây bay mãi trên cao
Gió lũ lượt qua đầu
Trời thì cao, cao quá
Phận hèn biết làm sao!
Ái Hoa
Khi mùa xuân đến vạn vật chuyển mình, chim chóc vui ca, cây già cũng trổ lộc, cả cỏ dại hoa cũng nở mà. Chuyện muôn đời dễ hiểu thế mà sao mãi đến bây giờ nàng mới để ý đến! Chung qui cũng chỉ vì bao nhiêu chuyện phức tạp, quan trọng hơn, như mây đen luôn che phủ tâm trí nàng dù giữa trời giao mùa đầy nắng mùa xuân. Thủy cũng như loài hoa tím tí hon ở đất thấp chẳng làm sao thoát ra được để nhìn ánh mặt trời. Nào ai biết được hoa có tiền kiếp hay không.
Giả như kiếp trước hoa đã cùng tình hoa yêu nhau, vì lý do nào đó đã phải phụ nhau, trước khi chia xa đã cùng tình hoa thề nguyện kiếp này sẽ đi tìm nhau mà tái hợp…Trong ý tưởng đầy tình người đó Thủy đã quyết định cứu vớt loài hoa này. “Mình không thể để cho cỏ dại che khuất chúng thế được.” Thủy ngồi thụp xuống. Với hai tay trần nàng bắt đầu nhổ cỏ dại xung quanh chúng. Một đám, hai đám, ba đám. Có thế chứ!
Những bông hoa tím tí hon xinh đẹp, nằm trên những nhánh cây có lá xanh hình lá phượng tí hon khi hết bị che khuất càng dễ thương hơn giữa đủ loại hoa dại rải rác bao quanh. Thì ra có nhiều hoa dại khá đẹp mà mình không biết ! Chẳng ai thích cỏ dại, cỏ dại lại mọc mạnh, mọc tràn lan. Những gì quý giá ta yêu thích, dù cố gắng bao nhiêu cũng giữ gìn không được. Những gì xấu xa như cỏ dại muốn diệt đi lại vẫn ngổn ngang khắp lối đường đời. Oái oăm thay!
A! Những chú ong nho nhỏ đang bắt đầu lần lượt đáp trên những cánh hoa, sau khi chúng không còn bị đám cỏ dại che khuất nữa! Có thế chứ! Thủy thấy vui như thể chuyện tình của nàng đã thoáng đảng hơn. Lan man là tính trời sinh, nàng lo rằng những cánh hoa bé tí xíu thì nhuỵ hoa không nhiều.
2
Bầy ong đi kiếm ăn, hút được bao nhiêu nhụy hoa phải mang về tổ tích chứa làm mật. Một tổ ong bao nhiêu ong phải làm việc chăm chỉ như thế qua bao nhiêu ngày tháng mới thành một ổ mật? Rồi ong có hưởng được thành quả do công lao của chúng hay không? Nàng đã thấy người ta trong các miền quê đua nhau đi tìm tổ ong mật để ăn hay đem bán. A! Đau quá! Hai tay trần vẫn tiếp tục nhổ cỏ bất ngờ bị gai gì đâm vào tay rất đau.
Thế là tâm trí Thủy liền phiêu du qua cảnh những bộ lạc sống trong các vùng núi cao và rừng rậm phải vất vả đi kiếm ăn từng bữa trong mấy đoạn phim Beyond Survival do Les Stroud đóng mới xem tối qua. Dân bộ lạc ở Syria, Lybia đi từ sáng sớm, đôi chân trần bước trên đá cứng chông gai, gặp thứ gì ăn được đều lượm lặt đem về cho đàn bà con nít ở nhà. Khi may mắn thì kiếm được thú rừng, khi không may thì đào rể cây hái rau dại.
Vũ khí của họ để săn thú chỉ là những cây cung đơn sơ tẩm chất độc, những cái dao tự mài từ sắt nguyên, và cách đào xới thì bằng tay (cũng giống như nàng hôm nay.) Bàn chân họ dày đến nổi gai đâm không thủng đá núi cứa không đứt. Bàn tay thì có thể thay cuốc xới đất. Kiến rừng thật lớn bám vào đầy chân đua nhau cắn khi họ bước nhằm ổ kiến cũng như lũ ong túa ra chích khi bị họ cướp tổ ong mà họ coi như không.
Nhớ tới đó nàng đâm ghét kiến và chẳng thương hại cho loài ong nữa. Thay vào đó, nàng còn cầu cho những kẻ khốn cùng này tìm được thêm nhiều ổ mật để chia nhau, chia cho vợ con đang đói thắt ruột ở chòi chờ họ trở về để có bữa ăn độc nhất trong ngày. Nếu ngày nào không may họ chẳng kiếm được gì thì tất cả phải nhịn đói.
Loài người vì sinh tồn đôi khi phải làm hại đến các loài khác mà không bị lương tâm cắn rứt. Cũng còn may; những người này đã kiếm ăn giữa chốn thiên nhiên, không có ai sở hữu, không có ai đâm chém kiện thưa!
Mặt trời lên cao dần mang nắng ấm tới. Mùa đông chưa hết và xuân chưa đến nhưng Thủy đã thấy rất nóng sau khi hay tay đã làm việc liên tục mấy tiếng đồng hồ. Dù trong vô thức nhưng hai tay nàng chỉ nhổ đi những cỏ dại, chừa lại toàn là hoa. Hoa tím và hoa vàng. Loại hoa vàng này thuộc loại cây nhiều nhánh chĩa ra xung quanh nằm sát mặt đất máy cắt cỏ không cắt nổi, cái rễ rất khó nhổ, và những hoa vàng xinh xắn này sẽ biến thành những quả tròn đầy gai, đã từng bám vào ống quần và chích vào chân nàng đau thấu trời xanh. Nàng tự dặn mình sẽ cố bứng chúng đi trước khi hoa vàng hóa thành quả gai! Rồi vào ngồi nghỉ ở dưới cây dù có bộ bàn ghế mới mua ở hàng hiên.
Nhìn cây cối đong đưa trước làn gió nhẹ, ngắm bầy chim sẻ đua nhau kiếm mồi kêu chíp chíp ở trong vườn, nghe tiếng chim oanh thỏ thẻ, chim khuyên huýt huýt, chim sáo thay nhau kể chuyện từ các cây cao quanh nhà đua nhau lên giọng cao thấp, nhanh chậm với nhịp điệu khác nhau. Có loại chim gì mà tiếng kêu thật nhanh thật mạnh như giọng mẹ mắng con “Tao nói với mày rồi mà sao không chịu nghe hoài thế?”…
Thuỷ thấy ôi chao là vui, là thoải mái, tưởng như mình đang ở giữa cảnh thần tiên! Cây cỏ hoa lá hình như đang vui vẻ đón ánh nắng mặt trời. Cả những chiếc lá nằm dưới khuất cũng cố ngoai ra để cười cũng ánh nắng. Vạn vật hình như tất cả đều vui. Cả nỗi cô đơn của nàng như đã phai đi theo hơi ấm. Mặt trời và không khí là của chung, chẳng cần mua vẫn có, chẳng cần lo ai chiếm nhiều hơn.
Quả là ân huệ Trời ban. Khi tạo ra vũ trụ, chẳng phải là Tạo Hóa đã có ý định cho muôn loài chia nhau cùng hưởng đồng đều hay sao? Chẳng phải là Ngài đã ngầm gắn vào tim óc loài người ý thức rằng mọi người đều bình đẵng trong mọi phương diện? Chẳng phải Ngài cũng đã cho nhân loài một lương tâm, một trí khôn để biết phân biệt thiện ác, để biết gìn giữ tình yêu/tình thương và sự công bằng dù ở bất cứ nơi đâu trong vũ trụ hay sao?
Thế thì tại sao người lại giàu sang, ở lầu đài rực rỡ như ông hoàng của xứ Brunei, kẻ lại đói nghèo khốn khổ chỉ có cái chòi nhỏ xíu, vách mái không đủ kín để che thân như những bộ lạc ở Lybia, ở Phi Châu? Ngay trên quê mẹ Việt Nam thân yêu hiện giờ vẫn còn biết bao nhiêu mãnh đời khốn khổ không nhà, đói nghèo lam lủ thiếu thốn đủ thứ! Người không thương người gây cho nhau bao bất công bao nỗi thống khổ thì ông Trời làm sao thương?
Tiếng rì rào của nước chảy từ cái fountain có đôi tình nhân đang âu yếm đứng bên nhau che chung cái dù theo làn gió mát đưa đến bên tai ru Thủy nhập vào thế giới xa lạ một cách rất dễ dàng....Hình như là những cái hoa màu tím hoá thành người từ bốn phương tám hướng đang băng núi băng rừng trèo đèo lội suối đi tìm kiếm nhau...
Ái Hoa
Nàng từng rất bực mình với cái tên cúng cơm bố mẹ đã đặt cho hồi còn ở trong bụng. “Thể” thật chẳng hay ho gì so với các bạn ở đất Thần Kinh như Diệu Hoa, Trà Mi, Lan Khuê, Cẩm Các… Tên người bạn sinh tử của nàng, “Thần” càng khó nghe hơn... Sau nghĩ lại, một danh ca nổi tiếng một thời mang tên Mỹ Thể thì đã sao, mỹ thể là thân hình đẹp, có khi lại còn hấp dẫn hơn tên đẹp nữa. “Thần” thường đi đôi với “Tinh”, nghĩa đen nghĩa bóng gì cũng đều cao cả, có gì là không tốt đâu. Từ đó nàng mới bớt phàn nàn về cái tên để cùng bạn sống những ngày vui vẻ như bao người bình thường khác.
Nhưng khi mà cây cối trong vườn đã từ nhỏ biến thành già, thân cây mơ cây táo từ trơn nhẳn đã biến thành sù sì lỗ chỗ, nhớ lại bản thân mình cũng đã quá 50, tuổi mà người ta gọi là Tri Thiên Mệnh, nàng Thể chợt thấy hoang mang lo âu. Nàng ta lo nhất là khi già bị xấu. Nàng nghĩ rằng có một tên quái nào đó tên là Thời Gian phá phách khũng bố mấy thân cây cũng như mỹ thể của nàng. Tên quái này đã đem mớ đồi mồi gắn lên hai bàn tay ngọc, đặt mấy cái chân chim lên hai khóe mắt đã từng nỗi tiếng một thời là mắt phượng và đào mấy cái rãnh ở trên hai má đã từng được bao người ngưỡng mộ gọi là má đào. Chẳng những thế, nó còn nhổ mất mấy hạt ngọc làm cho hai cánh hoa đào không hề dám hé mỡ. Những chỗ nên thêm thì nó lấy mất còn chỗ nào thừa thì nó lại thêm cho thật nhiều vào. Buồn phiền quá đến mất ăn mất ngủ, thế mà người bạn sinh tử là nàng Thần lại như chẳng hề quan tâm. Không thể chịu nhịn hơn nữa nên một hôm nàng đã bực bội hỏi bạn:
- Tôi bị thằng Thời Gian nó quậy phá dữ quá mà sao chị lại cứ làm ngơ như không biết gì hết vậy?
Nàng Thần hình như tâm hồn đang cưỡi gió rong chơi trên mây nghe hỏi vậy thì giựt mình thãng thốt:
-Tôi làm ngơ gì hả?
Nàng Thể tức giận hỏi lại, thòng thêm:
-Chị có cách gì để đối phó với thằng quái ấy không? Chẳng lẽ chị thấy tôi chết mà vẫn thỏng tay đứng nhìn hay sao?
Nàng Thần lúc này đã tĩnh táo hơn, đáp tỉnh bơ:
-Thật ra thì mình có nhìn thấy thằng quái ấy đâu mà đối phó? Người ta còn đang bảo nhau rằng thật ra Thời Gian không thực sự có trên đời mà nó chỉ là sãn phẩm tưỡng tượng của loài người thôi đó.
-Không có nó tại sao người ta hay so sánh nào là “Thời gian là tiền bạc”, “Thời gian như bóng câu qua cửa sỗ”, lại còn bảo “Xuân tiêu một khắc giá đáng ngàn vàng.”?
-Thiên hạ bạ đâu nói đó, hợp ý họ nên mới thành ra thành ngữ thế thôi. Thật ra nếu xét nét thì
thiếu gì điều phải nói là sai cả. Có ông Niu Tơn Niu Tiếc gì đó từng cho rằng Thời Gian là thành phần của vũ trụ, sau bị thiên hạ phãn đối quá trời đó! Thiên hạ cứ ví thời gian như là giòng sông chảy xuôi, nhanh và không bao giờ trở lại, kiểu như mình nói “Chơi xuân kẻo hết xuân đi, cái già xồng xộc nó thì đến nơi…” thật lạ! Sao họ không ví thời gian với quả núi? Sao họ biết thời gian chỉ chảy xuôi một chiều? Hiện nay nhiều người đang cho rằng nó chỉ là một thứ do con người nghĩ ra (cùng với không gian và con số), để đo lường độ lâu mau hay thứ tự của các sự kiện. Chính tôi cũng nghĩ rằng vì cần có cách để đo lường các sự kiện, nên họ mới đặt ra đồng hồ và từ đó mới gọi đại nó là Thời Gian. Vậy đừng cho quá khứ, hiện tai, hay tương lai là quan trọng, quan trọng là mình làm gì cho thích chí lúc tình trạng sức khỏe không còn được như ý nữa thôi…
Những gì nàng Thần nói hình như đã bay theo gió chứ không lọt vào tai người nghe nên nàng ta phải nghe lại một câu hỏi rất “thông minh”:
-Thế sao hồi trước tôi trẻ trung đẹp đẽ như vậy mà bây giờ lại trở thành thế này? Nếu không có thằng quái ấy thì tôi đâu đến nổi?
Nàng Thần cười cười:
-Chuyện mình hay các minh tinh màn bạc như Marilyn Monroe, Elizabeth Taylor, Brigite Bardot hay gì gì đi nữa trước trẻ nay già hay chết đi thì cũng như mọi thứ mọi loài trong vũ trụ thôi chứ có khác gì? Phải sinh ra, lớn lên, rồi già, rồi chết. Trái đất cứ mỗi ngày quay quanh nó một vòng để tùy theo chỗ mình đứng mà mình cảm giác sáng trưa chiều tối. Trời cứ việc làm mưa làm nắng, hết nóng đến lạnh, hết yên ả đến giông gió lũ lụt, động đất núi lửa. Sự việc vẫn cứ diễn ra dù có thời gian hay không đó mà.
-Đừng có nói chuyện cao xa với tôi nữa làm chi! Tai tôi quen nghe những lời ca tụng ngọt ngào. Từ khi không còn nghe những lời ấy thì chỉ nghe cải lương, vọng cỗ thôi. Đến nay cả những thứ ấy nghe cũng không còn rõ nữa là… Không có thằng quái Thời Gian thì phải có thằng quỷ thằng ma nào khác đày đọa tôi. Tôi không muốn già muốn bệnh đâu. Chị thử tìm cách gì cho tôi đi!
-Tôi hỏi chị nhé! Trên đời có cái gì sinh mà không bị diệt không nào? Mình phải an phận đi thôi!
Nàng Thể tức giận la lên:
-Chị thật là vô tình! Chị không nhớ chị đã hứa gì với tôi hay sao? “Chúng ta tuy hai mà một, sống chết có nhau.” Thế mà bây giờ thấy tôi quay quắt khổ sỡ thì chị lại làm ngơ. Tôi nhờ chị đối phó với Thời Gian chị bảo không có Thời Gian, tôi nhờ chị tìm cách khác để giúp tôi thì lại khuyên tôi nên an phận. Tôi xin trả lại cho chị lời thề cũ đó! Từ nay đường ai nấy đi.
Thấy nàng Thể giận dữ quá, nàng Thần quýnh lên, chắc chất adrenalin tăng lên nhiều quá làm nàng ta mất hết bình tĩnh rồi, nên vội dỗ dành bạn :
-Từ từ đã nào! Từ từ đã! Để tôi suy nghĩ môt chút đi!...... À! Chị muốn trẻ thì thiếu gì cách. Này nhé! Hãy mua đồ “chic” diện vào, hãy trét phấn thật dày vào mấy cái rãnh và những vết chân chim trên mặt! Còn nữa; cứ nhuộm tóc cho vàng vào như mấy cô gái Mỹ ấy! Chẳng phải chị từng nói là chị thích như vậy hay sao? Vừa nói nàng ta vừa nghĩ thầm: “Tuy hai mà một? Mình có muốn làm gì mà chị ta không chịu làm cũng đành chịu. Điều gì chị ta muốn làm mình có cản cũng vô ích. Mình đâu có tay có chân!”
-Trời đất! Chị muốn tôi làm trò hề cho người ta cười thêm nữa hay sao? Tôi nghe lời chị bao nhiêu phen để bị người ta tưởng là con mụ điên, trét phấn đầy mặt bị người ta nhạo cho là phường hát bội, mặc đồ St. John vào bị người ta cho là giống bó chả rồi. Chị không nhớ sao?
-Chị nghe lời tôi bao nhiêu lần? Tôi nhắc nhở chị đi bộ cho nhiều, đi chơi đây đó, ăn uống điều độ, bớt mỡ nhiều rau, nhưng chị có nghe lời đâu! Nếu chị nghe lời tôi từ đầu thì đâu phải trét phấn và đâu có thêm vào người nhiều mỡ đến nổi mặc đồ St. John không được rồi đổ thừa cho thằng này thằng kia?
Định là an ủi bạn, dè đâu nửa chừng vì giận bạn không nghe lời mình nên nàng Thần đâm ra tức giận đay nghiến bạn luôn. Nàng Thể đang nhớ lại những lúc bị thiên hạ cười chê, đang nghĩ là tại vì bạn quý mà ra nông nổi, nay nghe thêm giọng nói chì chiết của nàng ta thì càng giận thêm, nàng Thể bất phân phải trái lồng lộn lên:
-Chị bảo tôi ăn uống điều độ mà không cho biết điều độ là thế nào cả. Chị bảo đi chơi đây đó thì tôi đã đi cruise bao nhiêu lần rồi đó không thấy sao? Đồ ăn trên tàu đầy dẫy lại ngon lành ăn bao nhiêu cũng chả phải trả thêm đồng cắc nào thì tội gì mà không ăn? Đi ăn cưới cũng vậy, mình cho cả trăm tì, không ăn cho đủ tiền thì thật uổng. Mà tôi bị người ta cười bộ chị không xấu hỗ hay sao? Họ cười tôi cũng như cười chị đó thôi.
Nàng Thần đã nhiều phen bất mãn về tính tham ăn hết cách chữa của nàng Thể, nhiều khi thật muốn tách ra cho nàng ta thành dở sống dở chết luôn mà không được. Đã sẵn ấm ức, bây giờ nghe nàng ta nói mỉa như vậy thì khó cầm lòng:
-Tôi nhắc cho chị nhớ là tôi đã nhiều lần ngăn cản chị đừng có ăn quá nhiều, thế mà chị cứ ăn hết đĩa này đến đĩa khác, thứ gì cũng muốn thử. Mỗi chuyến cruise về chị lên đến 10 lbs. Đi đâu không đi cứ nhè chỗ có nhiều thức ăn mà đi! Đi năm chuyến trong một năm chị không thành con heo mới là lạ. Người ta ví như “bó chả” còn nhẹ, tôi thấy giống như heo nái đúng hơn. Bảo sao người ta không cười cho? Người ta cười tôi còn cãm thấy xấu hỗ hơn chị vì tôi nhạy cảm hơn chị nhiều đó. Chị có biết chị gây cho tôi bao nhiêu đau khổ vì thế hay không?
Thoạt đầu khi nghe nàng Thần ví von mình với heo nái nàng Thể tức lắm, nhưng khi nhìn thấy vẻ buồn bã trên mặt nàng ta thì nàng Thể chợt bình tâm suy nghĩ lại, thấy mình đã quá đáng thật, đã nhiều lần buông thả, làm toàn chuyện bậy bạ như thích gì ăn nấy, lười biếng không chịu tập thễ dục, ăn xong thì nằm phè ra xem phim bộ, mặt mày chẳng chịu chăm sóc, tóc tai chẳng chịu chải gỡ, lại còn hút thuốc mỗi ngày mươi điếu nữa. Cũng may là áp huyết nay chỉ hơi cao, mức đường còn có thể điều chĩnh được, và lượng mỡ còn có thể dùng thuốc để trấn áp.
Tuy là biết lỗi nhưng Nàng Thể cố chống chế:
-Chính Liều là thủ phạm đã xúi giục tôi làm bao nhiêu điều dở hơi như thế đó chị. Từ nay tôi cố không nghe lời xúi dại của nó nữa là xong! Tôi nghe chị bảo nên đi chơi đây đó, vậy ngoài đi cruise ra thì nên đi đâu mà vừa vui vừa có thể giãn gân cốt được?
“Lại đổ lỗi! Trí khôn để đâu mà chẳng chịu dùng?” Nghĩ vậy nhưng nhìn thấy vẻ thành khẫn tha thiết cần sự cố vấn của mình nơi bạn, nàng Thần suy nghĩ một lát rồi vừa cười vừa trả lời:
-Đi bộ chứ đi đâu? Mang theo một radio hay máy cassette nhỏ rồi vừa đi vừa nhún nhãy theo điệu nhạc như mấy chàng Mỹ đen ấy.
Không cho nàng Thể kịp phãn đối, nàng Thần tiếp luôn:
-Thật tình đi bộ cũng có cái thú đó. Khi mình đi bộ trong những vùng rộng rãi có đường lớn thênh thang hay cây cối um tùm, nếu mình chạy nhanh để tập thể thao, mình có cãm giác thích thú vì hít thỡ được nhiều dưỡng khí. Khi mệt cần đi tà tà lại thấy tâm hồn thoãi mái, có thể thưỡng ngoạn cãnh vật chung quanh. Chị nhớ những cái cây cao mà mình tưởng là cây hoa giấy hay phượng hồng vẫn thường thấy hai bên đường Linda Vista ấy không? Loại cây mà người Mỹ vẫn gọi là Ja cà răng đa có màu tím đó. Lâu nay tôi vẫn lấy làm lạ tại sao chúng lại khi thì hoa vàng nho nhỏ, khi thành hoa lớn màu hồng, có khi cả hai thứ lại xen kẻ nhau. Tôi cứ tưởng người ta ghép cây nên một cây có hai thứ hoa lẫn lộn, nhưng đến bữa đi bộ ở Scripps Ranch, được nhìn thấy tận mắt thì mới biết thiên nhiên có nhiều điều thật kỳ diệu; chỉ một cái cây mà có hai loại hoa khác nhau. Như cái cây ấy, từ những hoa nhỏ li ti màu vàng tươi đẹp đã trổ ra những bát hoa màu hồng to lớn đầy những hạt giống. Rồi còn có cái loại cây có từng chùm hạt tròn màu hồng như hồng ngọc có những cái núm xinh xinh ở dưới trông giống những đôi hoa tai, mình tưởng chúng là quả, ai dè chúng là hoa và quả là những quả lớn như những quả nhãn hạt tiêu màu vàng cam (khi non) và màu đỏ tươi (khi chín) trông đẹp đến mê người.
-Xì! Những thứ đó chỉ ngắm chơi chứ đâu có ăn hay dùng được việc gì đâu mà nói?
-Chị nói lạ! Nhìn những cái đẹp và những điều kỳ diệu của thiên nhiên nhiều khi thấy vui còn hơn là được ăn đồ ngon hay mặc đồ đẹp nữa. Hãy nghĩ xem, chỉ riêng việc truyền giống cho cây cối như hai loại cây kia thôi đã chứa đựng bao nhiêu điều huyền bí rồi! Trở lại câu chị hỏi nhé! Tôi đang nói chuyện đứng đắn đây. San Diego là nơi có nhiều người Việt , mình có thể hỏi mấy người trong Hội Cao Niên hay Hiệp Hội Người Việt về các chương trình dưỡng sinh, du lịch, giải trí miễn phí. Continuing Education Program cúa San Diego Community College Districts có khoảng 10 trung tâm gọi là Recreation Centers (Trung Tâm Giải Trí) rải rác trong các trường trung học khắp các quận hạt có chương trình dạy nhảy đầm đủ thể điệu với học phí tượng trưng, cũng như tập Tài Chi, thể dục, đi bộ, hay aerobics nhảy theo nhạc miễn phí rất vui. Có lẽ ở Mỹ hay bất cứ xứ văn minh nào thì chắc cũng có tổ chức chương trình giáo dục giải trí/sức khỏe đầy đủ. Mình có thể hỏi địa điểm của các trung tâm về các môn giải trí khác như hội hoạ, âm nhạc, hay làm đồ sành. Có điều kiện thì đi gyms, cũng rất vui.
-Đã già rồi mà còn bày đặt đi tới trường với chỗ nầy chỗ nọ chi cho mắc cỡ vậy bà?
-Các ông các bà cứ đến tuổi trên 50 là tự phong cho mình chức “cụ” rồi cố sống sao cho nghiêm trang đạo mạo, họ không chịu nghĩ rằng đó mới là tuổi họ có thể sống vui cho riêng mình. Thể ạ, những người lẻ bạn như mình mới càng khốn khổ nếu mình không chịu thay đổi cách sống đó! Hay là mình đi học khiêu vũ để thỉnh thoảng đi nhãy đầm ở các studios hay vũ truờng cho vui nghe! Tôi đã thấy những người đến 70, 80 rồi vẫn đi chơi đó thôi. Khiêu vũ, vừa nghe nhạc vừa nhãy đầm cũng là một cách tập thể dục và giãi trí. Mình có thể lựa chọn hoặc kiểu International, Latin, American, hay kiểu Argentin Tango. Nhảy Ballroom hay Hip Hop gì cũng vui cả.
Nàng Thể nghe thế nhãy nhỗm lên như bị ong chích:
-Trời đất! Còn bày đặt nhãy nhót nữa sao? Tôi nhãy cò cò còn hết nổi nữa rồi nè!
-Khiêu vũ đâu phải như nhãy cò cò đâu? Mấy chỗ dance studios của người Việt có nhạc có người ca nữa đấy. Vui lắm đó. Mình cứ đi một lần cho biết nhé! Mình cứ đi những điệu chậm rãi nhẹ nhàng như Slow, Rumba, Boston trước. Nếu thấy thích thì sẽ tiếp tục với các thể điệu khác nhanh hơn như Paso, Tango, Valse, Bebop. Không chết đâu mà sợ.
-Bộ chị muốn xem con “heo nái” của chị kêu ụt ịt ở mấy chỗ thanh nhã đó hay sao đây?
- Đâu đến nỗi thế! Hì hì! Giận thì tôi nói thế thôi, chị chỉ trông dày dặn (thick) thôi chứ đâu có rã rệu (obese) gì. Đàn ông họ thích người dày dặn lắm đó.
Nhưng mà làm sao cho bớt dày dặn đi cũng tốt. Kế hoạch mình nên thế này nè:
Chỉnh đốn ngoại diện. Để tôi xem nào! Từ nay đến ngày sinh của mình còn đến 5 tháng nữa, mình có đủ thì giờ để chuẩn bị. Chị cứ tưởng rằng tôi không quan tâm gì đến chị sao? Lâu nay tôi cãm thấy rất đau lòng mỗi lần nhìn thấy nét mặt thất vọng của chị khi nhìn vào gương soi, những cái nhăn mặt, tiếng rên rỉ của chị khi bị chứng nhức mõi đau vai đau lưng hành hạ, và ngoại diện lôi thôi bê bối. Chị đau tôi càng đau hơn, chị buồn tôi càng buồn hơn. Tôi đã thúc hối chị cùng tôi nghiên cứu nhiều cách để cãi tiến tình trạng này mà chị không nhớ đó. Chị có nhớ mình đã đọc một đề tài trên internet nói về những điều nên và không nên làm để giữ gìn sức khỏe hay không? Theo bài này thì:
Đừng bỏ ăn điểm tâm vì nếu thế cơ thể bị thiếu năng lượng, có thể đưa đến thiếu dinh dưỡng cho não bộ, làm cho não bộ mau lão hóa.
Đừng ăn quá nhiều để khỏi bị mập, để các động mạch của não bộ đừng bị chai cứng nguy hiểm đến tính mạng.
Đừng hút thuốc lá vì hút thuốc sẽ làm hư hỏng phế nang, làm khó thở và làm cứng động mạch.
Đừng tiêu thụ quá nhiều chất ngọt tránh bệnh mập phì và có thể làm tăng lượng đường trong máu sinh bịnh.
Tránh những nơi có không khí ô nhiễm. Não bộ là cơ quan cần tiêu thụ nhiều dưỡng khí nhất trong cơ thể, cho nên hít thỡ không khí ô nhiễm sẽ làm cho não bộ bị hậu quã.
Đừng cố làm việc khi đau yếu vì làm thế não bộ sẽ bị tổn thương.
Đừng bịt mặt hay đầu khi ngủ, vì làm vậy sẽ làm tăng sự tập trung của chất thán khí và giảm chất dưỡng khí cần thiết cho não.
Đừng để bị thiếu ngũ vì các tế bào não cần nghỉ ngơi. Thiếu ngũ lâu dài làm tăng cơ hội cho các tế bào não hoạt động yếu.
Đừng ngủ quá trễ hay thức quá muộn mà nên có một thói quen tốt vì cơ thể cần có những giờ giấc thích hợp với chu trình sinh học của con người (biorythm). Chẳng hạn khoảng 9-11 giờ tối là thời gian cho cơ thể tiêu hủy đi những độc chất dư thừa, nếu mình không nghỉ ngơi được mà cứ phải làm việc trong thời gian này thì sức khõe chắc chắn sẽ bị ảnh hưởng.
Đừng lười biếng suy nghĩ vì suy nghĩ là cách hay nhất để huấn luyện não bộ. Đồng thời nên thão luận về những suy nghĩ của mình với kẻ khác để cho não bộ được linh hoạt và hiệu quã hơn…
Đừng ăn trái cây sau bữa ăn….
Đừng nín đại, tiễu tiện, nhất là buổi sáng sớm và trước khi đi ngủ…
Thể xua tay lia lịa, vừa ngáp vừa ngắt lời:
-Đừng, đừng, đừng nói nữa! Em ơi xin đừng nói nữa làm gì…(Kiếp Cầm Ca.) Chỉ mới mấy cái “Đừng” thôi mà tôi đã chịu hết nỗi rồi, nếu chị còn kể tiếp ra những cái “Nên” nữa thì tôi chết chắc.
Như cái xe đang chạy bị đụng phải cột đèn bị dội lại, nàng Thần khựng đi một lúc chẳng biết nói năng chi. Thấy nàng Thể vói tay, một tay túm một mớ French fries và tay kia một Supreme Hamburger để trên bàn gần đó (có lẽ do phãn ứng tâm thần bất ổn), nàng Thần lại la lên:
-Đừng có ăn nhiều đồ chiên xào và đồ có nhiều mỡ vì…..
-Stop! No more “Đừng”! Nàng Thể thẩy hết nắm khoai Tây và thịt chiên vào sọt rác rồi phủi hai tay một cách giận dữ. Nhìn lui thấy nàng Thần vẫn tỉnh bơ như không hề để ý đến sự mất bình tĩnh của mình, lại còn như sẵn sàng để tung tiếp một loạt “những điều nên làm” nữa, nàng Thể đâm ra sợ hãi. “Tránh voi chẳng xấu mặt nào.” Nàng ta xuống nước nói nhỏ:
-Tôi đã quá khổ vì bao nhiêu là cái “Đừng!” Trước kia Khổng Nho với công dung ngôn hạnh, tam tòng tứ đức lẫm cẫm đã bắt chúng ta đừng, đừng đừng thế này đừng thế nọ quá nhiều rồi. Chị quá nhớ mình đã bị tù túng vì chồng con bao nhiêu rồi mà. Nay được thả lõng, không bị ai câu thúc mình nên làm những gì ngược lại đi, chỉ để cãm thấy mình được tự do,. Những gì chị nói có vẽ hữu ích cho sức khõe của mình lắm, nhưng sao chị khuyên khôn vậy? Điều gì cũng đều tốt cho não, nghĩa là tốt cho chị cả thế?
Nàng Thần giải thích:
-Bộ não và sức khõe có tốt thì tinh thần mới sáng suốt, nếu chị không có sức khõe thì tôi cũng chẳng làm nên trò trống gì. Mà nếu tôi mụ mị thì làm sao có thể hướng dẫn cho chị những gì nên hay không nên làm?
“Lại nên với không nên nữa rồi!” Nàng Thể muốn cho qua chuyện nên cũng ừ hữ cho xong. Tuy nhiên, nàng ta định sẽ tự giãi phóng bằng cách làm ngược lại càng nhiều càng tốt những gì nằm trong cái danh sách “cấm kỵ” vẫn thường xuyên ám ãnh mà nàng ta cho là khe khắt đáng ghét. Bây giờ cứ lờ qua chuyện khác đã:
-Hồi nãy mình có bàn về vấn đề nên đi ra ngoài và đi nhãy đầm cho giãn gân giãn cốt. Bây giờ tôi hỏi chị: Không có kép thì làm sao mà nhãy đầm? Mà muốn có kép thì đâu phải dễ, vì bây giờ cộng đồng Việt Nam ở đây hình như đang gặp nạn hạn hán. Hiện chỉ còn mấy anh chàng “Thất Thập Cổ Lai Hy” mà cũng chưa chắc là đang côi cút “cao đơn hoàn tán”. Mấy anh chàng trẻ hơn đều về bển kiếm gái hết rồi. Cặp nhằm mấy ông có dzợ, con cháu đùm đề thì có mà mang đầu máu. Lâu nay lẻ loi chị có thấy buồn không hở?
Nàng ta muốn nói ra một ý nghĩ nhưng nãy giờ cứ nói quẩn quanh chứ không nói thẳng vào vấn đề chính…vấn đề âm dương hòa hợp… Nàng ta nhớ lại mấy lần bỏ đi tự ái, xấu hổ đòi nàng Thần đưa vào mấy chỗ tìm bạn bốn phương của người Việt cho được nhưng rồi chỉ thấy toàn con nít choai choai. Nàng Thần đã cùng nàng ta trả 29 đô để vào LoveAccess.com vì thấy nơi đó có vẽ đứng đắn, lại có nhiều người lớn tuổi. Mỗi người trong site này có hình, có ghi tuỗi tác, tôn giáo, sỡ thích, việc làm, học lực, bằng cấp, bối cãnh đầy đủ. Phần nhiều lại có ghi rõ là “nếu hợp sẽ tiến tới hôn nhân.” Ở đó hai tháng, hằng ngày nhận được không biết bao nhiêu là mail, nhìn hình thấy người thì cao gần 7’ nói chuyện chắc phải gãy cổ vì ngửng lên, người thì mập như cái thùng tô nô đè mình chắc mau chết, đứa thì nhỏ, tuỗi chỉ bằng con cháu nhà mình ôm vào chắc phải nuôi cơm cho ăn học. Vừa trao đổi email xong liền đòi gặp gỡ để lên giường! Chờ hoài cũng không thấy mống Mít nào cả, thấy Mỹ ớn quá nên đành bỏ mất tiền mà chẳng được xơ múi gì!
Chưa bao giờ nàng Thần thấy thông cảm với nàng Thể hơn lúc này. Nhìn thấy vẽ quay quắt của bạn khi soi gương thấy nhan sắc tàn phai, lắng nghe tiếng thở dài của nàng ta trong những đêm khuya thanh vắng khi không có ai ở bên mình để tâm sự, những lúc nàng ta trằn trọc không ngủ được vì lo sợ những dấu vết tuổi già đang dần đến… Nàng như đang nhập vào làm một với nàng Thể trong những trăn trở, băn khoăn làm sao kéo dài tuổi xuân xanh. Nếu mà Trời Đất giúp được thì nàng đã cầu xin:
Trời ơi xin hãy đoái thương!
Bạn con nay sắp cùng đường Đất ơi!
Xin cất đi hết dấu đời,
Trên môi trên mắt trên đùi trên mông.
Lông tóc đừng bạc như bông,
Cho đêm yên ngủ đừng trăn trở hoài.
“Phải làm sao nhỉ?” Nàng suy nghĩ một lúc rồi đáp:
-Tôi nghĩ rằng đi nhãy đầm không nhất thiết phải có kép riêng vì ở sàn nhãy cũng sẽ có những kẻ không có đào mời mình. Hiện ở đây có rất nhiều câu lạc bộ cũng như các entertainment centers cho mình đến học và thực tập khiêu vũ. Đến đó chẳng cần kép đào gì cả vì họ luân phiên mời nhau. Thiếu gì người cùng chung quan niệm rằng khiêu vũ chỉ là nghệ thuật, không nhất thiết phải là bồ bịch? Chuyện trai thiếu gái thừa là điều có thực đúng như chị nói, nhưng nếu có duyên thì mình sẽ gặp. Mà dù vô duyên ở đây mình vẫn có thể tìm bạn phương xa nếu mình thực sự muốn. Chị có nhớ trong một băng PBN mình có lần đọc, người ta đã nói rằng theo thống kê ở Đại Hàn người Việt cũng như dân bản xứ đang bị trai thừa gái thiếu kinh khủng, trong mười năm tới tỉ số sẽ là 1gái/1.28 trai, nghĩa là cứ 128 đứa con trai thì chỉ có 100 đứa con gái. Chị cứ tính lên thử xem! Ở Trung Quốc, Đài Loan thiếu gái trầm trọng không nói làm gì, ở các tiểu bang ít người Việt cũng đang thiếu đàn bà ghê lắm. Chị có nhớ ông giáo sư Mai đẹp trai dạy ở đại học Cornell ở Ithaca, New York không? Vì ở đó hiếm người Việt nên ổng phải qua tận Washington DC làm quen với một cô đồng hương vừa lùn vừa xấu. Sợ xa mặt cách lòng cô ta bỏ mình nên ông ta cứ phải điện thoại mỗi ngày, tiền điện thoại không thôi mất hết 500, 600 đô mỗi tháng. Đó là chưa kể bao nhiêu cặp đồng sàng dị mộng, và vào ra cùng một nhà mà người này tránh mặt người kia. Vậy thì thà cu ki một mình khõe hơn! Về vấn đề nhan sắc, bây giờ ngành khoa học thẩm mỹ càng tối tân hơn trước, có thể biến khuôn mặt của mình thành một nàng tiên Nhật Bãn hay Trung Hoa hoặc thành trẻ hơn hàng chục tuổi mà không thấy dấu vết. Những chỗ mỡ dư trên người chỉ việc hút hoặc cắt bỏ đi là xong. Hiện giờ có nhiều cách, nhiều loại thuốc bổ giúp cho tiến trình lão hóa ngưng đi hoặc chậm lại, chờ đến khi khoa học phát hiện được cách thức làm các tế bào trẻ lại để cãi lão hoàn đồng nữa thì mình đâu còn gì phải lo nữa phải không?
Cả hai đã từng trãi qua bao nhiêu hoạn nạn, bao nỗi buồn vui, nhưng lúc nào cũng có nhau, nửa bước không rời, thế nên sao họ lại không biết ý nhau và hết lòng thông cảm cho nhau? Bởi vậy họ tự hứa với mình từ bây giờ sẽ giúp nhau vượt qua mọi khó khăn. Nàng Thể đem đôi mắt, đôi tai, bộ não và sức lực giúp nàng Thần đọc biết những kiến thức hữu ích hữu dụng, ngược lại nàng Thần sẽ hướng dẫn nàng Thể tân trang lại sắc vóc ngoại diện và giữ gìn sức khỏe để cả hai có thể có một cuộc sống lành mạnh vui vẻ trẻ trung. Dù là có nhiều khó khăn vớì cái danh sách “Đừng” dài dằng dặc mà bạn đã cho, nàng Thể nhủ thầm “Mình sẽ cố gắng.” Về phần nàng Thần, nàng đã nghiên cứu nhiều kiểu tóc cho bạn, từ kiểu của giới trẻ, các ca sĩ Việt Nam*, cho đến các ca sĩ và minh tinh Mỹ, các kiểu áo quần, giày dép, nữ trang thời trang nhất, và không quên tìm xem viện thẫm mỹ nào có giá tiền phải chăng nhất và đáng tin cậy nhất. Nàng Thần nhủ thầm: “Chuyện đi thẫm mỹ chỉ là giãi pháp phụ thôi. Ta sẽ cố giúp thay đổi quan niệm về tuổi già. Một tâm hồn trẻ trung thì ở tuổi nào cũng vẫn thấy trẻ trung. Cũng sẽ lựa cơ hội thuyết phục bạn làm theo danh sách “Nên” chưa có dịp nói ra. Nếu nàng ta tập thễ dục nhiều thì không cần hút mỡ vẫn tiêu, nếu nàng ta chịu chà xát mặt mày, cổ, và tay chân hàng ngày đúng phương pháp thì da dẻ sẽ mịn màng không cần đi mỹ viện. Nàng thừa biết những hậu quã của những người làm plastic surgery như thế nào khi về già… Michael Jackson, Thẩm Thúy Hằng và bao nhiêu nhân vật nỗi tiếng nội, hãi ngoại vì muốn trẻ đẹp một thời mà về sau phải biến dạng thê thảm luôn. Những gì ngược với tự nhiên, thiên nhiên đều không thể nào bền. Dù không là thân thể và tay chân nhưng nàng phải là kẻ điều khỉễn bạn để cả hai cùng được lợi ích. Hy vọng duyên trời đưa đẩy sẽ cho họ gặp một mối duyên lành.
Riêng nàng Thể, tưỡng tượng đến nay mai mình sẽ trở lại là một người đẹp có đôi mắt phượng, môi thắm, má đào, và thân hình thắt đáy lưng ong để cho bao nhiêu chàng già chàng trẻ ngưỡng mộ như xưa, chung quanh nàng hình như bầu trời xanh hơn, nắng như đang cười, chim chóc đang ca hát, bất giác nàng mỉm một nụ cười thích thú, vui vẽ ca lên: “Em như cô gái hãy còn xuân…”
Ái Hoa
(Viết Cho Những Người Đàn Bà Lớn Tuỗi Lẻ Loi)
Lời thưa trước:
Đây chỉ là một câu chuyện hư cấu, nên nếu có sự trùng hợp nào đó thì cũng là ngoài ý muốn của người viết. Xin thông cảm!
Lúc đó khoảng 6 giờ chiều ngày 19 tháng 2 năm …, tại Cầu Ga, Huế nhiều người đang đứng lố nhố dọc thành cầu, thêm nhiều người nữa từ các hướng đang đổ xô đến xem cho biết những người kia đang tụ tập làm cái giống gì ở đó. Trên cầu xe xích lô, xe đạp hình như đang ngừng cả lại . Hai bên bờ sông ngay chân cầu, già trẻ lớn bé, đàn ông có đàn bà có trong chớp nhoáng đến rất đông như họ đang bị một lực lượng thần bí nào thúc đẩy. Tất cả đang chong mắt nhìn xuống giữa sông, nơi một thanh niên đang trồi lên hụp xuống như đang tìm kiếm cái gì. Một vài tiếng kêu lên:
-Có người vừa nhảy xuống sông.
-Ai lại không biết thế? Cậu ta đang lội ở dưới ấy đấy thôi.
Một số tiếng cười lẻ tẻ cất lên rồi chìm đi trong nhạt nhẽo vì bị giọng nói đầu tiên át đi:
-Một người khác, hình như là một cô gái…Nhìn kìa! Ðã tìm được rồi đó! Lạy chúa tôi! Chắc là chết mất rồi!
Không cần người đó nói thì mọi người cũng đã chứng kiến những gì đang xãy ra. Người thanh niên sau khi hụp lặn nhiều lần trong nước sâu đã tìm được và đang vừa ôm một cô gái vừa bơi vào bờ bên nầy của Cầu Ga. Những nhành cây phượng vĩ hai bên bờ đang theo gió đung đưa trong buổi chiều tà để lại những hình ảnh mơ hồ ướt lướt thướt trên mặt nước dọc bờ sông.
Không nề nhọc mệt, cậu ta thực hành ngay những động tác cứu cấp, đặt nạn nhân nằm xuống đẩy cho nước trong người cô ra hết rồi làm hô hấp nhân tạo. Một, hai, ba, thụp. Một, hai, ba, thụp… Ðám người bu lại để xem, ai cũng hồi hộp trông chờ và đầy bụng thắc mắc. Không hỏi đương sự được thì họ vấn đáp với nhau. Thôi thì họ gán cho đương sự đủ thứ lý do để nhảy sông. Nhảy sông để tự tử rõ ràng có vẻ hợp lý nhất. Tiếng thanh niên kêu lên chiến thắng: “Có thế chứ!” Những tiếng bàn tán chợt thay đổi với những âm thanh vui mừng hớn hở oà vỡ như một bản hợp ca trong không gian:
-Cô ấy còn sống kìa! Cám ơn Trời Phật! Giêsu Maria Giuse! (Nơi đây sát cạnh trường Công Giáo Pellerin và rất gần chùa Từ Ðàm nên chẳng lạ gì!)
Nạn nhân được xe Cứu Thương đưa vào bệnh viện ngay lúc đó, có người thanh niên đi theo, bỏ lại đám đông với nổi ấm ức vì những thắc mắc chưa được giải toã. Cảnh sát hình như lúc nào cũng chờ việc xong rồi mới tới thổi còi inh ỏi cho vui.
Ðang lúc nửa tỉnh nửa mê, Nàng nghe xen lẫn trong những rên khóc vì đau đớn mơ hồ như có tiếng ai thoảng bên tai, đùa giỡn:
-Cô này cũng đẹp gớm, lại còn quá trẻ, sao lại dại dột đem thân nộp mình cho Hà Bá như vậy chứ? May mà chúng ta đã cứu kịp. Mà cái ông kia cũng đểu cáng thật; ông ta đã thề kiểu người vẫn gọi là “cá trê đục ống”. Con cá trê rất trơn, chui tuột qua cái ống tre dễ dàng biết mấy! Hà hà!
Giọng nói khác có vẻ đứng đắn hơn:
-Người gì mà bạc bẽo quá! Bạn nhớ không? Anh ta đã đứng giữa trời đất chính nơi bờ sông đầy hoa phượng đỏ mùa hè năm ngoái lớn tiếng thề hứa “Anh sẽ yêu suốt đời, sẽ lấy em làm vợ. Nếu anh phụ em thì Trời Đất sẽ không dung.” Thế mà bây giờ lại nỡ bỏ Nàng. Anh ta tưởng rằng ngoài Nàng ra không còn ai biết chắc. Anh ta đâu biết ngoài thế giới loài người còn có thế giới phi vật chất với những sinh thể siêu hình như chúng ta đây vẫn thấy và biết tất cả nhờ vào những giác quan không bị hạn hẹp. (Giọng nói khi nhắc đến chữ Nàng, cảm nghe có vẻ đầy cảm tình.) Những gì loài người nghĩ hay nói ra đều lộ rõ trên trường năng lượng chung quanh họ và chúng ta có thể bắt được tần số một cách dễ dàng. Nếu không thực lòng thì đừng bao giờ nên thề hứa như thế mới phải! Khi nạn nhân bị phụ thề đau khổ oán hờn, nỗi oán hờn này như một ngọn lửa hừng hực bốc lên trên cao, làm đỏ rực cả không gian, làm rung động cả đất trời, hỏi sao mình khỏi bị đánh động? Lời thề cũng có lực tác dụng thực là mạnh, nhất là khi gặp phải giờ khắc thần khí của trời đất tụ hội lại xung quanh.
-Bạn nói đúng. Và chắc người ta cũng không nhớ rằng trong con người họ là tổng hợp của biết bao chất hoá học và là một hệ thống sinh hóa học phức tạp mà những hoạt động và phản ứng cũng như tác dụng của nó gây ra kết quả lộ ra bên ngoài có thể thấy được? Có lẽ ngoài chúng ta ra, chỉ có những kẻ có “siêu cảm giác” mới có thể cảm nhận được điều đó. Nhưng nếu người ta biết chúng ta hiện diện quanh họ, có thể biết được chuyện xấu họ làm, chắc chẳng ai dám trộm cắp, gian dối, phỉnh gạt nhau, thì làm sao mình có trò vui để xem?
-Ðúng nhỉ. Hệ thống hành pháp tư pháp luật pháp của họ lúc đó có việc đâu mà làm. Bởi vậy, chúng ta chỉ nên làm những gì đúng với cương vị của mình mà thôi. Nói cho cùng thì họ có những nỗi khổ của họ như phải mang thân xác nặng nề, phải chịu nhiều chi phối của trọng lực, phải bị hạn chế trong thị lực, thính lực được gắn sẵn, mình không bị những vấn đề đó làm phiền, nhưng khi sống phưỡng phất giữa trời, loại “sinh thể” phi vật chất như mình có nhiều cơ hội bị gió bão và những giao động mãnh liệt của đất trời làm thần hồn thất tán. Kết quả thì kiếp họ cũng như mình chẳng ai bền mãi với thời gian. Bởi vậy dù là ai, trong kiếp nào đi nữa cũng nên lấy phúc đức làm đầu, lương tâm trong sáng mong thì chẳng bao giờ tự thấy tội lỗi, hổ thẹn.
-Ông là người nhà của bà đây phải không? Bà có tỉnh lại lần nào chưa? Giọng một ai đó cất lên sát bên tai làm Nàng giật mình. Nãy giờ nàng chưa mở mắt ra vì vẫn còn hoang mang thôi. Tiếng nói chuyện bên tai cũng im bặt. Có tiếng ai đó nữa sát bên cạnh trả lời:
-Dạ thưa bác sĩ, tôi là người đã đưa cô ấy đến đây. Cô ấy mắt đã thấy nhấp nháy liên hồi nhưng chưa tỉnh lại lần nào.
Người ta (chắc là vị bác sĩ) vạch mí mắt Nàng ra xem, cầm tay bắt mạch, lấy ống nghe tim rồi hoan hỉ thốt lên:
-Bà đây đã hết nguy hiểm đến tính mạng rồi. May là đã cứu kịp! Ông đây chắc hẳn là người đã cứu cấp bà ấy? Khi nghe chàng đáp phải, vị bác sĩ bảo:
-Thật là quý hoá! Bây giờ bà ấy cần nằm lại đây 2 ngày để theo dõi xem có biến chuyển gì không rồi sẽ xuất viện. Y tá sẽ giải thích về thủ tục giấy tờ cho ông.
Chàng dạy văn chương và triết ở trường nam Pellerin, chiều đó bận thảo luận giáo trình với thầy hiệu trưởng nên ra về hơi trễ. Nhà chàng ở đường Nguyễn Huệ, hướng Bắc của Cầu Ga. Ðáng lẽ về nhà phải đi ngược lại nhưng không hiểu sao hôm đó chàng lại cảm thấy nóng lòng, chỉ muốn đi về hướng Nam, phía bờ sông để hóng mát. Nhờ thế chàng thấy được nàng nhảy sông, và may đã cứu nàng kịp. Không ai biết người nhà của nàng là ai nên chàng đành phải làm người nhà tạm thời. Chẳng biết sao vừa mới gặp mà chàng đã cảm thấy Nàng rất thân thiết. Ðịnh mệnh xui khiến chàng đến đúng lúc để cứu Nàng? Tất cả nhìn bên ngoài giống như hành động hiệp nghĩa vô vị lợi, nhưng chàng tự biết, ngoài thứ tình lân mẫn dành cho một nạn nhân bất hạnh, còn có một thứ gì mãnh liệt hơn thế cuốn hút chàng… Nhìn người con gái thân hình ẻo lả, khuôn mặt đẹp xanh xao trước mặt mà chàng cảm thấy lạ lùng, nửa xa lạ, nửa như đã từng thân quen từ lâu. Nhiều lần chàng muốn bỏ đi mà không nỡ. Chàng thắc mắc không biết nàng đã gặp phải chuyện bất hạnh gì đến nỗi phải tự tử như thế. Không nén được cảm thương cho kẻ khốn khổ đang nằm bất lực trước mắt mình, chàng cầm tay nàng vuốt nhẹ, thì thầm:
-Có chuyện gì làm em đau khổ đến thế hở em? Người ta nói sau đại nạn thường có hậu phước. Chuyện gì cũng có thể có giải pháp cả, em cần gì phải tìm chết như thế chứ! Tôi có thể giúp được gì cho em đây?
Lúc “bị” chàng cứu sống nàng còn trách oán tại sao người ta không để nàng chết đi cho hết khổ, nhưng bây giờ khi tay mình nằm trong bàn tay ấm áp của người ta, tai mình nghe những lời chân thành thiện ý của người ta, nàng cảm thấy nếu trách móc người ta thì quá bất nhã. Mà người ta có lòng tốt thế ai lại nở làm người ta lo âu. Bất biết mình đang ở đâu và quanh mình còn có những ai, nàng thổn thức thủ thỉ:
-Em thật chẳng ra chi; đã làm ông bận tâm. Hu hu…Người yêu của em đã lừa dối em. Anh ta cho em bao nhiêu hy vọng, đã thề non hẹn biển với em nhưng rồi nay đi cưới vợ giàu mất rồi! Hu hu hu.
Chàng rất mừng khi thấy nàng đã lai tỉnh, không khỏi cảm thấy vui khi nàng đã thổ lộ chuyện riêng tư. Không cần phải là một giáo sư triết và tâm lý học như chàng, ai cũng có thể biết những người tâm lý bị khủng hoãng nếu họ giải tỏa được tâm sự thì lòng sẽ nhẹ nhàng bình tỉnh hơn. Chàng càng vui khi biết nàng vẫn còn “độc thân.” Nàng nói giọng Bắc lai lai Huế nghe thật dễ thương. Mong là chuyện thất tình theo thời gian nàng sẽ khuây nguôi. Chàng vội an ủi:
-Ðời có mấy ai được tròn ý nguyện đâu. Yêu nhau hôm nay bỏ nhau ngày mai là chuyện rất thường. Em có mấy mạng mà mỗi lần thất tình lại làm chuyện dại dột như thế? Bác sĩ bảo là em cần phải ở đây 2 ngày để theo dõi biến chứng. Em có thể cho biết người nhà em ở đâu để tôi liên lạc với họ hay không? A, quên, Hoàng Ngọc Hà, ở số nhà …. đường Nguyễn Huệ, ngay ngã rẽ đi ra chợ Bến Ngự đó. Còn em?
-Dạ. Em cũng ở đường Nguyễn Huệ, ngay trường Luật. Ngân nga chứ không la là tên em.
Nhìn thấy cặp mắt tròn xoe trên khuôn mặt thư sinh trắng trẻo khôi ngô của chàng, nàng chợt nhớ mình đã ăn nói kỳ cục. Ráng mỉm cười, nàng nói:
-Em quen miệng nói những gì bạn bè vẫn nói đùa với nhau. Em tên Ngân. Nhưng em không muốn cho gia đình em hay chuyện xấu này ông à. Xin ông giúp giùm em một chuyện được không? Ông làm ơn đến nhà giao cho mẹ em ít chữ để cho mẹ em yên tâm. Nếu được xin ông cứ nhắn với mẹ em rằng em có thể sẽ về trong vài ngày tới. Khi xuất viện em sẽ về nhà. Xin ông cứ về vì ông cần nghỉ ngơi và thay quần áo nữa đó. Ngày mai chắc ông cũng cần phải đi làm nữa phải không?
Nàng nói cũng đúng; ai nỡ làm buồn lòng gia đình thêm trong hoàn cảnh như thế này? Thế nên chàng đưa giấy bút cho nàng viết thư. Nhìn lại mình, tóc tai áo quần vẫn còn ướt nhẹp, và bỗng nhiên cơn mệt mỏi hình như đã chờ đợi sẵn từ đâu kéo đến làm tay chân chàng rã rời. Cả một ngày dài dạy học, rồi thảo luận về giáo trình với thầy hiệu trưởng, rồi lặn hụp giữa dòng sông, rồi trãi qua những giờ phút căng thẳng tranh đấu với tử thần để giành lại mạng sống cho nàng….Cơ thể cũng như thần kinh chàng có quyền làm reo!
Trước khi ra về chàng không quên gữi gắm nàng với y tá. Chàng nghĩ cũng nên làm thử một trắc nghiệm tâm lý xem thử nàng có còn ý muốn bi quan hay không. Chàng than mông lung:
-Ðời cũng nhiều khi khổ thật, không lạ gì nhiều người muốn bỏ đời mà đi!
Thấy nàng khóc, chàng tiếp:
-Nhưng có điều là quanh mình còn có thân nhân của mình. Cha mẹ, anh chị em, bạn bè, con cháu…Mình bỏ đi thì khỏe thân mình, nhưng còn họ, chắc họ đau lòng lắm nhỉ?
Nàng cúi mặt than:
-Em đã làm hết chuyện dại dột này đến chuyện dại dột khác mà không nghĩ đến điều đó. Nhưng cũng chính vì em không muốn cho mẹ em buồn và xấu hổ vì mình nên mới làm thế.
Linh tính cho chàng hay nàng đã gặp một cảnh ngộ éo le trầm trọng chứ không đơn giản. A! Vị bác sĩ ấy luôn gọi nàng là “Bà”. Thế là… Chàng đã đoán được hiện trạng của nàng và thấu hiểu tại sao nàng liều mình. Nhìn vào đôi mắt đẹp có hai hàng lông mi dài cong vút chứa đầy sầu muộn, chàng nói nho nhỏ nhưng giọng nói rất quả quyết:
-Em không nghĩ rằng đối với cha mẹ chẳng có cái buồn nào bằng cái buồn bị mất con hay sao? Hơn nữa ai chả có lúc lầm lỡ dại dột? Ðiều quan trọng là ngã xuống có biết đứng dậy để đi lên hay không. Những bất hạnh thường là những kinh nghiệm quý giá cho tương lai của mình em ạ. Người ta cũng tin rằng thoát được đại nạn thì thể nào cũng có hậu phước. Em nên nhớ hãy luôn luôn bình tĩnh để tìm lối thoát nếu gặp điều khó khăn. Tôi rất hân hạnh được giúp đỡ khi nào em cần.
Những lời đầy chân tình của chàng làm nàng cảm kích vô cùng. Giữa lúc cô đơn tuyệt vọng chàng chẳng những đã cứu vớt thân xác nàng mà còn xoa dịu tâm hồn nàng cho khỏi những khổ đau quay quắt. Biết chàng lo ngại gì, nàng hứa:
-Em hiểu ý của ông. Chẳng biết nói sao cho vừa để tỏ lòng cảm kích của em đối với ông, em chỉ xin hứa là sẽ không làm những điều dại dột như thế nữa. Xin ông cứ yên tâm! Nàng quả thật cảm thấy mình quá tội lỗi và suýt nữa đã phạm tội rất trọng, chết phải sa hỏa ngục chứ chằng không. Nhưng con đường phải đi sẽ khó khăn biết bao! Anh nàng làm gác dan cho Trường Luật, lương tiền ba cọc ba đồng phải nuôi vợ con cùng mẹ và hai chị em nàng. Tất cả đang ở chung nhau nhà của trường cấp. Đó là nơi đông đảo sinh viên ra vào, nàng còn mặt mũi nào mà ở đó trong hoàn cảnh như thế này được! Mà nàng thì vốn liếng chẳng có gì!
OCT 6 - 2025
2
Theo địa chỉ ghi trên thư, chàng đến nhà nàng khi trong nhà chỉ còn ánh đèn ngủ mờ mờ. Tiếng dép lẹp xẹp kéo lê ra cửa khi chàng vừa gõ 2 tiếng và rồi một giọng đàn bà hỏi ra: “Ai đấy?” Chàng đáp: “Có phải đây là nhà cô Ngân? Cô ấy nhờ tôi đưa thư.” Cửa mở hé ra và một thiếu phụ trung niên tóc vấn cao kiểu đàn bà Bắc xuất hiện bên trong cửa với vẻ mặt đầy hoang mang. Chàng đưa vội thư của nàng cho thiếu phụ, miệng nói: “Hồi trưa ngẫu nhiên gặp, cô Ngân nhờ cháu giao thư này để ở nhà khỏi lo. Cô ấy bảo sẽ về vài ngày tới. Cháu xin phép về vì trời cũng đã khuya quá rồi.” Không đợi bà ấy cám ơn, chàng vội vàng cỡi xe Honda chạy mất.
Vì suốt một ngày mệt mỏi nên giáo sư Hoàng Ngọc Hà đêm đó đã ngủ một giấc mê man. Ngày hôm sau vì bận dạy học nên đến chiều chàng mới đi thăm cô Ngân. Chàng tìm mua một ít thức ăn ngon xong rồi mới phóng xe mang đến bệnh viện. Chàng cảm thấy hồi hộp vì ý nghĩ sắp được gặp lại người con gái xinh đẹp hiền lành mà mới gặp chàng đã cảm mến. Chàng nghĩ chắc cô sẽ vui khi thấy chàng mang quà đến cho cô. Bước chân vào phòng Cấp Cứu, không thấy cô đâu, chàng khựng lại. Đến văn phòng cạnh đó hỏi thăm thì được thư ký cho hay:
- Sáng hôm nay cô ấy đã bỏ đi mà không báo cáo cho chúng tôi biết. Cô ấy có để lại một bức thư trên giường bệnh cho một người nào đó tên là Hoàng Ngọc Hà.
Nghe xong những lời đó, chàng cảm thấy đầu óc choáng váng, tay thả hộp cơm mới mua xuống đất lúc nào không hay. Chàng vội đáp:
-Tôi chính là Hoàng Ngọc Hà. Tôi có thể xem bức thư kia không cô?
-Dĩ nhiên là được vì trên thư đề người nhận là ông. Nhưng xin ông trình giấy căn cước và ký vào giấy biên nhận này cho!
Ngồi vào một chiếc ghế ở ngay phòng đợi, chàng lo lắng mở tấm giấy ra đọc:
Ông Hà kính mến,
Trước hết em xin cám ơn ông đã cứu vớt em trong lúc tuyệt vọng, nhờ đó cũng cứu vớt được một bào thai em còn mang trong bụng. Dù bố nó là một kẻ bạc tình nhưng nó lại chẳng có tội tình gì, em không nên vì lỗi lầm của mình mà làm liên lụy đến con. Em cũng không muốn làm cho mẹ và anh chị em phải xấu hổ vì em nên sẽ không về nhà. Hôm qua em đã suy nghĩ kỹ; em đã may mắn được người mách bảo một nơi em có thể sống tạm để chờ ngày sinh nở.
Trước khi dấn thân vào một tương lai mờ mịt với nơi chốn chưa từng đi qua, em rất âu lo, nhưng sự quan tâm của ông đã sưỡi ấm tâm hồn em, cho em hy vọng. Em cũng rất tin tưởng vào những lời khuyến khích của những người bạn giấu mặt vẫn thường trò chuyện bên em. Ông biết không? Mấy người bạn này, dù em không nhìn thấy họ, đã thì thầm bên tai em những lời cổ võ: “Hãy tự tin! Ðời chẳng ai không có những nổi khó khăn, nhưng dù khó khăn bao nhiêu rồi cũng sẽ qua. Cô sẽ luôn được quý nhân giúp đỡ, đừng lo lắng quá!” Họ còn cho hay rằng họ vẫn ở quanh mình trong thế giới này, chỉ là với con mắt thường của mình không thấy được họ mà thôi.
Ít hàng để ông yên tâm, em xin cúi mình chào tạm biệt ông. Trên bước đường tương lai, hy vọng em sẽ có duyên được tái ngộ để đáp đền ơn cứu mạng. Kính chúc ông vạn an vạn phước!
Ngân Nga
Ðọc xong lá thư trần ngắn ngũi, chàng cảm thấy bàng hoàng. Thế là cô ấy đã bỏ đi, không biết đi đâu với một bào thai trong bụng! Nỗi xót thương cho số phận không may của cô cùng với tình cảm vừa mới chớm khi gặp mặt làm cho chàng sững sờ ngơ ngẫn, như kẻ vừa đánh mất một vật gì rất thân rất quý. Chàng suy nghĩ mãi về câu “những người bạn giấu mặt” mà cô Ngân nói đến trong thư, có phải cô ấy bị tâm thần không đây? Càng nghĩ thì càng lo thêm. Mùi ê-te, thuốc men, máu mủ, tình trạng nặng nề và tiếng rên la không dứt của đám bệnh nhân trong phòng cấp cứu, cùng với màu xám xịt buổi chiều tối đang chụp xuống bên ngoài làm chàng cảm thấy cuộc đời sao quá bi thương! Trời mới sáng đó mà nay đã tối, cũng như mối tình cảm của chàng, chả lẽ vừa bắt đầu mà đã phải kết thúc rồi hay sao?
Chỉ mới vài tháng lấy vợ mà bác sĩ Sở đã thấy lòng rất buồn phiền. Ông đang ray rứt với kỷ niệm của những ngày tháng cũ. Suốt 7 năm dài đi học ở trường Ðại Học Y Khoa Huế rồi thực tập nội trú ở bệnh viện gần đó ông đã ăn cơm tháng ở nhà bà Thức, mẹ Ngân. Người ta học Y vì lý tưởng cứu nhân độ thế, vì muốn làm “lương y như từ mẫu”, còn ông thì khác, mặc dầu khi tốt nghiệp ông cũng đã đưa tay lên ngực thốt lên lời thề Hippocratic. Khi ông bắt đầu đến ở thì Ngân còn đi tu, sang năm thứ hai thì cô bỏ nhà dòng để hoàn tục, và sau đó thì mọi người đã bắt gặp hai người họ đang âu yếm nhau. (Chẳng biết ông có biết chuyện tình của hai người đã mang lại cho gia đình nầy bao nhiêu hy vọng vì cứ tưởng rằng nhà họ sẽ được hãnh diện với thiên hạ, khi có rễ là bác sĩ, bây giờ đang rất ngỡ ngàng buồn thảm?) Cả gia đình đã đối đãi với ông rất tốt. Cô Ngân đã chăm sóc cho ông từng ly từng tí chẳng khác một người vợ hiền. Ngân vừa đẹp vừa hiền. Ngoài vẻ thuỳ mị, có thể nói cả thành phố Huế khó tìm ra ai xinh đẹp hơn Ngân. Nhưng sau khi tốt nghiệp trở về Sài Gòn, ông đã bị cám dỗ bởi sự hào nhoáng, xe hơi nhà lầu, nữ trang đắt tiền của Hương, con một ông chủ hãng xuất nhập cảng giàu có. Ông đã xáp lại với Hương. Khi mà bố mẹ giàu có của Hương hứa xa hứa gần sẽ mở phòng mạch và dưỡng đường cho ai lấy con họ thì ông càng bị mê hoặc, quyết chí bỏ người tình nghèo để cưới Hương ngay. Không cần phải nói ai cũng biết đám cưới đã diễn ra linh đình như thế nào. Ðôi vợ chồng mới đi hưởng tuần trăng mật ở Âu châu một tháng và khi họ trở về thì một phòng mạch đã được mở sẵn cho ông ở đường Thoại Ngọc Hầu, ngay Chợ Ông Tạ. Nhờ là con một trong gia đình nên ông không bị động viên vào làm quân y. Ông đã đi làm ở phòng mạch được tháng nay. Vì phòng mạch mới không có nhiều thân chủ nên ông có nhiều thì giờ để mà mơ mộng. Cũng khoảng 6 giờ chiều ngày 19 tháng 2, năm …, khi ông đang chìm vào giấc ngủ ngồi trên ghế ở phòng mạch thì hình ảnh Ngân chợt hiện lên. Ngân đang vùng vẫy trong vùng nước sâu thẳm, đang chới với nhìn về phía ông và cất lên tiếng kêu tuyệt vọng: -Anh Sở ơi! Mẹ con em xin vĩnh biệt anh. Chúc anh được hạnh phúc với tình yêu mới! Ông huơ huơ tay ngăn cản, miệng la ú ớ: -Ngân ơi! Đừng làm thế! Ngân, Ngân! Ðừng làm thế tội nghiệp! Thế rồi khi thấy nàng chìm mất dưới dòng nước biếc, ông hoảng hốt và tỉnh thức. Tâm thần đang hoang mang ông càng hoảng hốt hơn khi thấy Hương đang đứng trước mặt nhìn mình với ánh mắt lạ lùng thắc mắc. Ông cố trấn tỉnh, nói dối với vợ rằng ông ngủ gật và thấy ác mộng. Nhưng từ đó cơn ác mộng này đã ám ảnh ông ngày đêm. Ông thường nghĩ rằng những bà con máu mủ, những người có liên hệ vợ chồng hay những kẻ yêu nhau sâu đậm thường tơ tưởng tới nhau có thể có tâm linh tương thông và thần giao cách cảm. Chuyện ông nằm mơ chẳng lẽ là sự thật? Ngân cùng đứa con mới tượng hình khi ông rời bỏ Ngân đã chết mất dưới dóng sông ấy rồi hay sao?
Hôm nay cách hôm đó chừng hơn một tuần, ông Sở trong tư thế sẵn sàng, đang ngồi trong phòng khách xem TV, chờ vợ về để cùng đến nhà nhạc gia, ông bà chủ Hãng Xuất Nhập Cãng Cơ Khí Rồng Vàng. Ông Tiến, ông nhạc của ông hẹn gặp hai vợ chồng để bàn chuyện mở một dưỡng đường ở Biên Hòa cho ông cai quản. Chiếc đồng hồ Grandfather bằng gỗ sồi đứng trong góc nhà đã đánh từ 8, 9, 10, đến 11 tiếng mà vẫn chưa thấy Hương đâu cả. Quả lắc vẫn lắc qua lắc lại thả ra những tiếng tic, tắc như đang chạy đua càng lúc càng căng thẳng với nhịp tim và các tế bào thần kinh của ông, cho đến khi ông chịu thua và gục xuống trên ghế salon. Những tiếng đing, đong vang lên ầm ỉ cùng với tiếng giày lộp cộp làm ông giựt mình tỉnh dậy. Vợ ông đang chân nam đá chân xiêu đi vào. Ông dụi mắt muốn cằn nhằn, nhưng lại chỉ dám than:
-Em về trễ quá rồi! Không nhớ bố mẹ muốn gặp chúng mình tối nay sao?
Hương sật sừ:
-Ði chơi với bạn bè vui quá! Ứ! Ai hẹn ai thế?
Chừng như Hương đã xỉn lắm vì mặt mày đỏ gay, giọng lè nhè. Ông vội chạy đến đỡ vợ đưa vào phòng. Cô nằm xuống là ngáy khò khò . Ông lấy khăn ướt lau mặt cho cô. Thứ bảy này người làm về thăm nhà từ sớm nên không có ai để sai bảo. Lau đi một lượt, lau lại thêm lượt nữa với nước ngâm đá lạnh cho giã rượu. Ðèn điện bỗng nhiên sáng lên cho ông thấy rõ… Trời ơi! Thì ra cô không có lông mày! Lông nheo thì rơi cả ra trên gối, mặt cô lại rỗ hoa! Những vết sẹo cắt, vá, sữa chữa vẫn còn đầy trên mắt mũi miệng, mà cái sống mũi hình như hơi bị lệch về bên trái! Ðây là vợ của ông sao? Sau mặt nạ son phấn, gương mặt thật của vợ ông là thế này hả trời? Dù sao, cũng nên cỡi bỏ giày dép áo quần cho cô ta cái đã! Vất vả lắm mới mở được những nút áo kiểu cách bên ngoài. Ðồ lót bên trong rít rát mồ hôi làm sao ngủ được? Thôi thì ráng cỡi ra cho luôn, dùng khăn ướt lau cho sạch vậy. Chiếc nịt vú vừa bung ra thì chèng đéc ơi! Bộ ngực mà lâu nay ông hay sờ mó, chiếc lớn chiếc nhỏ, chiếc cao chiếc thấp như một anh hề đang làm miệng méo để cười nhạo ông. Cụp mắt buồn bả nhìn xuống thì lại thấy cái bụng vun cao như đã có bầu 4, 5 tháng rồi vậy. Xây xẩm cả mặt mày. Nhớ lại từng lúc từ ngày cưới…Hèn gì lúc nào cô cũng “tương kính như tân”, kín đáo e lệ như con gái, không cho ông mở đèn lúc vợ chồng gần nhau…Thì ra là thế! Ông phân vân, lưỡng lự một lúc rồi đem chăn gối ra nằm ngoài salon suy nghĩ. Hình ảnh của một tương lai huy hoàng khi ông làm chủ một dưỡng đường tầm cỡ ở Sài Gòn lớn lao, đẹp đẽ, hấp dẫn hết sức!… “Thôi thì ráng mà làm ngơ! Còn Ngân, mai mốt giàu có rồi ta sẽ cho mẹ con nó mỗi tháng ít tiền cũng có sao đâu.” Ông thở dài nhủ thầm.
Ðang mơ thấy mình làm hoàng tử trong cung vàng điện ngọc, ông tiếc nuối biết mấy khi chợt nhận ra có tiếng Hương kêu thét từ phòng trong. Ông chạy vào và đụng nhằm vợ ông đang chạy ra. Hai người ngã lăn đùng ra sàn. Cũng may là sàn nhà lót thảm nên không đến nổi. Khi đỡ vợ dậy, ông thấy cô toàn thân vẫn còn đang run rẫy. Cô lập cập: -Có ma anh Sở ơi! Có đến mấy con lận. Cứ thay phiên nhau chí chóe bên tai em.
Buộc lòng ông phải ôm cô để trấn an:
-Làm gì có ma. Chắc em thấy ác mộng thôi.
-Không phải là ác mộng vì lúc đó dường như em đã tỉnh rồi. Em nghe có tiếng nói chuyện, rồi tiếng cãi nhau nữa.
Rồi cô hất tay ông ra, nhìn ông với ánh mắt khinh bỉ lẫn oán trách. Cô hét lớn:
-Người ta nói rằng mẹ con cô Ngân nào đó vì ông mà suýt chết. Ông là kẻ tham phú phụ bần không có lương tâm. Ông đã thề với Trời Ðất sẽ lấy cổ làm vợ, ông đã lấy cổ có bầu rồi bỏ cổ. Trong cơn tuyệt vọng cổ đã tự tử suýt chết đuối. Cũng may cho mẹ con tôi! Nếu mẹ con cổ mà chết thì chắc chúng tôi sẽ bị quả báo vì ông. Ông làm gì mặc ông, đừng có liên lụy đến chúng tôi. Sao ông dám mang ma quỷ vào nhà tôi để dọa nạt tôi thế này? Cho ông ở đây đi, tôi muốn về nhà cha mẹ tôi lập tức!
Nếu không vì sợ ma chắc cô đã bỏ đi một nước. Bỉu môi, khinh thị, ghen tương, không muốn nhìn mặt ông Sở nữa nhưng lại không dám nặng lời hơn. Phải chăng vì dù sao, ổng vẫn là ông chồng bác sĩ đẹp trai khiến cho cô hãnh diện với chúng bạn và hơn nữa, cô cũng còn nhớ vì sao cần ông ta cưới gấp. Cô bây giờ cũng đâu dám đi đâu một mình!
Thoạt nghe Hương nói những lời đó, ông Sở giựt mình tái mặt, định thú thật hết với cô để xin cô tha thứ, nhưng chợt nhớ đến cái bụng lùm lùm của cô vừa mới thấy lúc nãy, ông như quả bóng ứ hơi chỉ muốn nổ tung ra. Ông chỉ mới cưới cô được 2 tháng, đã chỉ gần nhau rất hạn chế trong một tháng khi đi hưởng tuần trăng mật. Từ đó chưa hề nghe cô nói gì về việc thai nghén, như thế nghĩa là sao? Cô đã luôn viện cớ trong người bần thần mệt mỏi. Là một bác sĩ, ông nghĩ rằng cô đã sớm cấn thai với mình mà chỉ vì mắc cỡ không muốn nói, nên cũng giả ngơ thôi…Thấy ông nhìn chằm chằm vào bụng mình, Hương chợt nhớ khi mình thức dậy thân thể trần truồng nên cũng hơi biến sắc, nhưng chỉ trong thoáng chốc, nét mặt đã trơ ra có vẻ bất cần đời như cũ. Với giọng vẫn còn run nhưng không thiếu vẻ oai vệ, cô ra lệnh:
-Ông đưa tôi đi ngay đi! Tôi không thể ở đây một phút nào nữa đâu.
Từ mấy tháng nay đã tập nghe lệnh của cô như dân nghe lệnh quan (hay vì ga lăng của dân Tây chả biết), ông Sở luôn răm rắp tuân lệnh. Nhưng ông lập tâm sẽ nhịn nhục hết mình, rồi sau sẽ hay. Ông ra nhà xe lấy xe đưa cô đi. Phần Hương, từ nhà ra, dù muốn dù không, cô vẫn phải theo sát bên ông. Ma quái hình như đang tràn ngập cả không gian. Hình như chúng đang hiện diện nơi từng lùm cây ngọn cỏ, hiện hình thành những bóng đen múa may, vẫy tay ngoắc cô, chạy đến chụp cô, muốn ám hại cô bất cứ lúc nào. Tất cả cũng tại vì ông Sở!
Chừng một năm sau đó, nhân dịp vợ chồng chị của chàng từ Saigon ra Huế để xin con nuôi, giáo sư Hà đã tháp tùng theo họ. Thì ra ở Huế, ngay gần nơi chàng dạy học có một tổ chức thiện nguyện do một số người công giáo có lý tưởng rất cao đẹp tổ chức mà chàng không hay. Tổ chức này chẳng những từng đi kiếm thai nhi bị phá bỏ khắp nơi đem về chôn ở một nghĩa địa riêng gọi là “Nghĩa Trang Anh Hài” ở làng Ngọc Hồ, quận Hương Trà, Tỉnh Thừa Thiên, mà họ còn lo nuôi những bà mẹ bất đắc dĩ để họ đừng phá thai chờ đến ngày họ sinh nở rồi sau đó lo việc kiếm cha mẹ nuôi cho những đứa bé sơ sinh do những bà mẹ này sinh ra. Chị chàng có người bạn ở Huế, nhờ người bạn đó mới biết đến tổ chức này và hôm nay hai vợ chồng hiếm muộn này mới ra đây để kiếm con nuôi. Ði theo vợ chồng chị, chàng không khỏi nhớ đến Ngân và thầm tiếc rằng mình đã không biết nơi đây từ trước để đưa đường chỉ lối cho nàng. Bây giờ bóng chim tăm cá biết đâu mà tìm! Dù chỉ gặp nàng bất quá mấy tiếng đồng hồ và chỉ trao đổi với nàng ít câu nhưng chàng vẫn cứ nhớ đến hình dáng và giọng nói nét nhìn của nàng không nguôi.
Văn phòng của tổ chức này chỉ là một căn phòng nhỏ nằm trong khuôn viên của một nhà thờ. Phòng chỉ rộng khoảng 10m vuông, với một chiếc kệ gỗ có nhiều ngăn để hồ sơ bên vách trái và một cái bàn làm việc bên góc phải với 5, 6 chiếc ghế cũ kỷ. Trên vách ở giữa có treo hình Ðức Mẹ Maria tay bồng Chúa Hài Ðồng, bên trái xa chiếc kệ gỗ là bản thông báo về những sinh hoạt của hội, kết quả của những công tác trong tháng. Bên phải phía bàn làm việc là bản tuyên bố về mục đích hoạt động của hội. Rải rác đó đây là những bảng tri ân những nhà hảo tâm đã đóng góp tài lực cho hội. Ðang khi chàng đi xem những bảng tri ân trong khi chờ đợi gặp người của hội thì chợt nghe giọng chào êm tai:
-Kính chào bà và hai ông! Em xin lỗi đã để quý vị chờ lâu!
Ngoài hiên giọt mưa thu thánh thót rơi, Trời lắng u buồn mây hắt hiu ngừng trôi…Đó là câu mở đầu trong bài Giọt Mưa Thu của Đặng Thế Phong. Bản nhạc này đã trở thành bất hủ trong lòng người cùng với tên tuổi của nhà nhạc sĩ (yểu mệnh) chỉ vì trong ý nhạc người nghe đã cảm nhận được những gì mà nhạc sĩ đã cảm nhận khi giọt mưa thu lất phất rơi xuống giữa đất trời nhuộm vàng cây cỏ gây nổi buồn mênh mang cho nhân thế; những người có người yêu thêm tha thiết nhớ, những kẻ cô độc càng thấy cô đơn, những ai bị phụ tình càng thêm u hoài, và cả vạn vật cũng nhuốm màu ủ rũ.
Thu là một nhân cách hóa mà loài người tuỳ theo tâm trạng có thể diễn dịch ra thành nhiều tính cách; là u sầu buồn bả khi nhìn mưa thu rơi tầm tả, võ vàng bệnh hoạn khi nhìn lá úa ngoài sân, chia ly chết chóc khi cây cối trơ cành, lãng mạn nên thơ khi ngắm vầng trăng tròn vành vạnh lơ lững giữa trời, yên tỉnh êm ả khi thời tiết ôn hòa mát mẻ, là vui vẻ khi học sinh tái ngộ bạn bè sau ba tháng hè xa cách. Thu là đề tài cho bao văn nhân thi sĩ có cảm hứng sáng tác vô vàn tuyệt phẩm. Riêng đối với Nàng, thu là hoài niệm của một sai lầm từ tuổi học trò gây cho Nàng một niềm ân hận mãi đến bây giờ vẫn chưa phai.
Năm ấy Nàng vừa 16 tuổi, cái tuổi trăng tròn đẹp như mộng xinh như mơ. Nàng đã biết yêu thầm nhớ trộm những gương mặt thông thái của các thầy giáo trong lớp hay dáng vẻ đẹp trai của những chàng sinh viên thoáng gặp trên đường, nhưng vẫn còn rất ngu ngơ, vẫn còn chưa biết vì sao mà đàn bà có bầu và đứa con từ đâu mà chui ra. Những lúc phải đi trên xe buýt đụng chạm với người khác phái, nàng cứ sợ sẽ bị mang bầu nên về nhà cố lấy tay ép bụng xuống để khỏi bị chửa hoang.
Vừa khi học hết lớp đệ tứ của trường Mai Khôi, một trường chỉ có học trò con gái do các Soeurs Dòng Phú Xuân mở ra bên Gia Hội, vì trường hết lớp nên Nàng phải vào lớp đệ tam của trường Bình Minh, một trường tư thục hỗn hợp nằm trên đường Lê Lợi. Ngược lên phía bắc của trường này, qua khỏi bệnh viện Toàn Khoa Huế là các trường Đồng Khánh, Quốc Học, Trường Luật, và Trường Pellerin, và nếu đi về hướng nam trước khi đến Đập Đá Vĩ Dạ (địa danh trong bài Đây Thôn Vỹ Dạ của Hàn Mặc Tử,) gần cầu Trường Tiền là các trường Đại Học Sư Phạm và Văn Khoa. Địa thế của trường thật là thơ mộng, đứng trên lầu có thể nhìn thấy xa xa phía sau là đỉnh Ngự Bình với mây trắng vẩn vơ bay trong những ngày đẹp trời. Tiền diện nhìn ra Hương Giang, hai bên đường là những hàng cây phượng vỹ cổ thụ mà mỗi khi hè về đầy hoa đỏ rực dưới ánh nắng gay gắt bắt lũ ve sầu phải kêu vang. Song song với hàng phượng vỹ hai bên đường là bờ sông được trang trí bằng công viên, những bồn nước, vườn hoa, cây cảnh, tượng cẩm thạch, và những ghế đá để khách nhàn du có thể nghỉ chân ngắm cảnh và ngắm giòng sông nổi tiếng ngát hương hoa.
Bên kia giòng sông Hương là cột cờ Phú Vân Lâu, Cửa Thượng Tứ, Thành Nội, song song với giòng sông là đường Trần Hưng Đạo, với cầu Trường Tìền nối lại hai bờ đưa ta đến phố xá và chợ Đông Ba của thành phố Huế mộng mơ. Và, thành phố Huế mộng mơ có Kinh Thành, cung đình Huế, nơi lưu giữ tinh hoa nghệ thuật và di tích đẹp đẽ của Nhà Nguyễn, vương triều cuối cùng của nước Việt. Cũng vì Huế là Cố Đô nên dân Huế phần nhiều là hậu duệ gần xa của hoàng thất và công hầu khanh tướng, quen với lối kiểu cách đài các trong cách ăn uống, đi đứng và nói năng. Dân Huế chịu nhiều thiên tai bão lụt nên rất nghèo, nhưng đi ra ngoài ai cũng áo quần rất tươm tất, cả cô lái đò hay bà bán xôi chè hột vịt lộn dạo ngoài đường cũng mặc trên người chiếc áo dài cổ truyền tử tế.
Vì là con đường chung của nhiều trường học nên vào ngày tựu trường thì “ngựa xe như nước áo quần như nêm.” Đó là dịp cho con gái diện vào người những bộ đồ lượt là trắng tinh mới mẻ, đôi guốc gỗ cao gót kiểu cách, những chiếc nón bài thơ có ép những danh thi thắng cảnh rất mỹ thuật. Cũng như mọi nữ sinh khác, Nàng cũng đội nghiêng trên mái tóc óng ả dày như mây một chiếc nón bài thơ mà nghe đâu mẹ đã đặt làm ở Nam Phổ* Bọn nam sinh nhân dịp này cũng ăn mặc rất tươm tất. Thời đó không còn là thời đại “xe ngựa” nên nam thanh nữ tú người thì cỡi xe đạp kẻ thì đi bộ, nườm nượp đổ đến từ các ngã Nam Giao, Kim Long, Nguyệt Biều, An Cựu, Vỹ Dạ, Đập Đá, Thành Nội, Đông Ba, Gia Hội. Cầu Trường Tiền Sáu Vài 12 nhịp Em Qua Không Kịp* nên các học sinh sinh viên từ bên Thành Nội hay Cửa Thượng Tứ phải lên chuyến đò ngang từ Bến Văn Lâu qua sông để đến trường.
Hàng ngàn người đẹp áo trắng có mái tóc huyền mượt mà thướt tha uyển chuyển trên các ngã đường! Trông chẳng khác nào hàng ngàn tiên nữ trong đôi cánh trắng đang múa khúc Nghê Thường giữa hội hoa, thướt tha bên dòng nước Hương Giang mờ mờ làn sương mai dưới ánh nắng vàng dịu của trời thu êm ả nơi hạ giới. Trên cao thì chim chóc chuyền cành ca hát véo von và trên cao nữa có những đám mây xanh, xám, trắng lững lơ bay. Cả đất trời đều xôn xao như Thần Kinh đang mở hội.
Đã quen với sự nề nếp của các trường nữ do các Soeurs cai quản nên lúc đầu Nàng cảm thấy rất bỡ ngỡ khi phải hằng ngày chung đụng với bạn học con trai ồn ào ngổ ngáo, tuy nhiên nhờ các lớp học của trường này được phân chia nam nữ ngồi riêng hai bên nên dần dà Nàng cũng quen với hoàn cảnh mới. Có thêm bạn mới cũng là một điều nàng cảm thấy rất vui.
Một ngày không lâu sau bữa tựu trường, khi Nàng vừa bước vào lớp thì bỗng nghe thấy tiếng con trai phía bên kia xướng lên: "Hoa Huệ trồng ở vườn hoa đường Nguyễn Huệ, thành phố Huế...". Bắt đầu chỉ một tiếng, sau đó nhiều đứa hùa theo, ồn ào đến nổi thầy giáo phải la át đi: "Yêu cầu các em giữ trật tự trong lớp!" Nàng sượng trân cả người, may mà chỗ ngồi bàn đầu rất gần nên đành phóng mình vào ngồi phịch xuống ghế. Nếu có thể bỏ học thì Nàng đã bỏ ngay lớp ấy mà đi rồi, nhưng tiếc thay ngoài trường này ra thì chẳng còn trường trung học đệ nhị cấp nào nữa để đi học! Muốn vào Đồng Khánh thì phải thi vào từ lớp đệ thất, nhưng ba mẹ khi đó muốn Nàng học trường các Soeurs nên đến lúc này đành chịu.
Thật ra, chẳng hiểu sao đến tuổi ấy hễ thấy con trai là Nàng mắc cở. Trước kia, khi còn học tiểu học, những năm không ở nội trú, Nàng đâu có phân biệt con trai con gái gì đâu. Con trai rủ đánh "căn cù u trán" thì Nàng nhào vô đánh căn, con gái rủ nhảy dây thì Nàng nhập bọn nhảy dây. Thành tích là một cái sẹo tròn rất sâu ở trên má phải do bị cái căn gỗ đánh vào và một cái sẹo dài nơi cổ chân trái vì nhảy dây bị thương nặng đến giờ vẫn còn đây.
Hàng ngày khi đi học Nàng không hề nhìn ngang nhìn ngữa, chỉ thẳng một đường đến trường rồi khi tan học thì lên xe về nhà, không hề biết là hàng ngày vẫn có người đạp xe theo sau mình... Dĩ nhiên nhà Nàng đúng là ở đường Nguyễn Huệ, từ trường học chỉ mất khoảng 10 phút đi trên đường Lê Lợi, quẹo qua đường Trần Thúc Nhẫn Lê Lợi là đến nhà. Đường Nguyễn Huệ là một đại lộ chạy dài từ An Cựu song song với đường Lê Lợi và khúc cuối bị cắt ngang bởi con đường dẫn đến trường Bình Linh (Pellerin). Hai bên đường cũng trồng đầy những cây phượng vĩ cổ thụ.
Cây cao và to nên dù bấy giờ đã hết hè mới chớm thu nên ngoài những bông hoa nở muộn và những chùm trái non lủng lẳng cũng còn nhiều cành lá, bóng rợp đủ che mát hai bên đường lớn ban ngày và làm nơi gặp gỡ lý tưởng cho các cặp tình nhân tình tự ban đêm. Từ ngoài cổng đi vào nhà cũng mất chừng hai chục mét và lại có tường cao che kín, trong ngoài khó nhìn thấy nhau, thế nên Nàng không thể biết được có người con trai si tình hàng đêm vẫn đứng dưới gốc phượng ngóng trông Nàng.
Một đêm kia khi gia đình đang ăn tối, em trai Nàng từ bên ngoài chạy vào phòng ăn giao cho Nàng hai tập sách trình bày rất mỹ thuật. Nhìn qua thấy tên sách là Bài Ca Si Tình I và Bài Ca Si Tình 2, đề tặng Hoa Trắng Mây Rừng, và tên tác giả là Ái Đình. Nàng hỏi em trai: "Những sách này em lấy ở mô rứa?" Em trai vừa chỉ tay ra ngoài vừa đáp: "Cái anh tê nhờ em đem vô cho chị đó." Trong khuôn viên nhà Nàng có 2 người con gái láng giềng nổi tiếng đẹp, Hương, nữ sinh Đồng Khánh và Thương, nữ sinh Bán Công. Nàng hỏi em: "Có phải người ta đưa lộn nhà mình không?" Nàng chẳng biết ai có cái tên quá ngộ là Hoa Trắng Mây Rừng. Nàng cũng chẳng biết ai tên là Ái Đình, chỉ có anh của Hương, là tên Đỉnh mà thôi. Nàng chưa hề quen biết một đứa con trai nào, nói gì đến thi sĩ. Vì tính hay mắc cỡ nên dù ở cạnh nhà nhau Nàng và anh Đỉnh ấy chỉ chào hỏi qua loa khi gặp gỡ, không biết gì về anh ấy hơn ngoài cái tên Đỉnh, anh của Hương đang học luật. “Chắc là anh Ðỉnh ấy cũng hay mắc cỡ như mình nên nhờ người mô đó ở bên ngoài đưa vô cho mình để làm quen!!!” Nàng nhủ thầm.
Thế rồi Nàng cứ đinh ninh Ái Đình là anh Đỉnh. “Chắc anh Đỉnh lấy biệt hiệu là Đình,để dấu lộn chút xíu cho hay. Anh Đỉnh người Bắc, đẹp trai, ít nói, có vẻ dễ thương, mình cũng nên viết ít hàng hồi âm anh ấy. Nhưng khi người ta là thi sĩ, làm hơn 100 bài thơ tặng người yêu đem khoe với mình, còn mình thì từ trước đến chừ chỉ có vỏ vẻ vài ba bài làm cho báo nhà trường lúc còn đi học đệ thất, đệ lục, làm răng làm nổi thơ cho ai? Thôi cứ viết văn xuôi quách!” Nàng luôn mặc cảm mình là đứa con gái tầm thường đủ mọi mặt, nên có bao giờ dám tưởng có người đã yêu mình đến nổi cảm tác thành hàng trăm bài thơ. Lúc đó nếu có ai khen nàng đẹp thì Nàng chắc chắn sẽ nghi người ta bị cận thị nặng hay lé mắt chứ không khỏi. Thế là nàng kêu em trai mang giao cho anh ấy một lá thư viết theo giọng Bắc đại ý như sau:
Anh Đỉnh thân mến,
Em rất xúc động khi nhận được hai tập thơ anh gửi. Những bài thơ đầy cảm xúc trong hai tập thơ cho em thấy tình yêu của nhà thơ đối với người con gái kia thiết tha sâu đậm biết là chừng nào! Em cũng muốn gửi lại cho anh ít bài thơ để cám ơn, nhưng rất tiếc là một bài bây giờ em cũng không làm nổi, có cố gắng cũng chỉ làm trò cười cho anh thôi. Vậy xin anh nhận những giòng văn xuôi này nhé!
Có phải anh là tác giả của hai tập thơ này không? Người con gái trong hai tập thơ là ai thế? Người con gái đó chắc là đẹp lắm, hiền lành, trong trắng, và đài các lắm mới có thể làm cho họ (hay anh?) trở thành thi nhân và sáng tác ra nhiều bài thơ như thế nhỉ? Em thích nhất là bài này:
Hoa Trắng Mây Rừng
Hỡi em gái mang tên loài Hoa Trắng!
Thoạt nhìn em anh cứ tưởng mình mơ.
Bước chân em nhẹ êm như tiếng tơ,
Mà gỏ xuống tim anh nhiều xao động.
Ðôi mắt em là trời sao sông thẳm,
Tóc Mây Rừng như cột mối tơ vương.
Ðường em đi là lối nhớ đường thương,
Ðưa anh đến cổng trường em đi học.
Anh làm bóng để em đừng bắt gặp,
Gã con trai đang say đắm yêu em.
Hễ mỗi lần liếc mắt thấy em nhìn,
Là anh thấy tim mình như ngừng đập.
Hỡi em gái mang tên loài Hoa Trắng!
Thời gian ngừng, mãi ngắm bước em qua.
Tà áo em sáng rực cả hiên nhà
Cả lớp học tưng bừng khi em đến.
Trong mắt em, một cõi trời huyền diệu,
Từ dáng em thấy vạn nét kiêu sa.
Ðường em đi trải nhung lụa mượt mà,
Cho anh bước vào khung trời hoa mộng.
Từ gặp em anh như cơn gió lộng,
Quyện chân em theo từng bước vấn vương.
Vì yêu em thao thức suốt canh trường,
Mong ngày đến nhìn em cho đỡ nhớ.
Anh lặng lẽ theo em vào trong lớp,
Mải mê nhìn từng dáng nét ngây thơ.
Sao hôm nay lòng anh bỗng thẩn thờ,
Khi em nói, em cười cùng người khác.
Rời lớp học lòng anh buồn man mác,
Vòng xe quay đã lạc mất đường về.
Mắt mở to mà hồn chẳng thấy gì,
Chỉ Hoa Trắng, Mây Rừng vương ngập lối.
Anh thấy em học thơ nhanh chưa? Em học thuộc lòng rồi ghi lại đó. Anh đọc lại xem có đúng không nghe! Một lần nữa xin cám ơn anh, anh Đỉnh thân mến.
Ngọc Huệ
Oct 23 - 2025
2
Ngay sau khi em trai vừa đưa thư qua thì Hương chạy qua để thanh minh với Nàng liền. Hương vừa cười vừa bảo rằng: “Anh Đỉnh chưa từng làm thơ thì lấy đâu ra thơ mà gửi cho bồ?” Nhìn mặt cô ta lúc đó, Nàng thấy có vẻ cười nhạo, như thể muốn bảo rằng: “Sức mấy mà anh tôi để mắt đến bồ! Bồ không xứng đâu.” Sẵn có mặc cảm mình là quê mùa xấu xí, Nàng ngượng chín người khi bị ‘bé cái nhầm”! “Mình, con gái mà khi không đi gửi thư cho con trai. Có khác gì mình đi “cua” anh ta đâu? Bây giờ bị khinh, bẻ mặ thật!” Ðể bớt mắc cở nàng đành đưa cho Hương xem hai tập thơ ấy. Thú thật là từ sau khi đinh ninh rằng anh Đỉnh là người tặng mình thơ thì Nàng đã để cho lòng rung động theo thơ, lỡ cảm phục ai kia mất rồi! Khi biết ra đó chỉ là một sự hiểu lầm, nhất là vì vậy mà tự ái bị tổn thương thì Nàng đâm ra băn khoăn ray rứt tức giận vô lý, không chịu tự trách mình đã không chịu tìm hiểu trước mà lại trách kẻ đã gửi hai tập thơ là vô duyên. Lúc đó Nàng đâu ngờ chính mình là đối tượng. >br /> Bị gia đình bắt vào ở nội trú liên tục trong những trường công giáo, hết trường Jeanne D’Arc đến trường Mai Khôi nên đến từng này tuổi ngoại trừ những lúc thương mây khóc gió Nàng chưa biết gì về chuyện đời, chưa từng trải những oái oăm về tâm lý, chưa hề có kinh nghiệm yêu đương. Bao năm ăn học ở các trường Công Giáo, Nàng chẳng thành Em Hiền Như Ma Soeur* được mà chỉ ngây thơ ngu ngơ chuyện đời như họ. Thế nên tên thi sĩ này vô tình vô phước đã trở thành nạn nhân của một đối tượng ngu ngơ nhất trần đời. Lúc đó, Nàng chỉ như một đứa con nít khi giận dỗi, chỉ muốn túm lấy người làm mình giận mà đấm cho đã tức hay chửi cho hả giận.
Trong nỗi ấm ức Nàng nhất quyết muốn tìm ra thủ phạm. Nàng để ý thấy rằng những lúc đi học, hay khi đi nhà thờ cùng với ba mẹ luôn luôn có một đứa con trai âm thầm theo sau nàng xa xa. Hình như anh ta đã đi theo Nàng như thế từ lâu chứ không phải chỉ vừa mới đây. Thỉnh thoảng khi phải đi ra ngoài về tối, nàng còn thấy anh ta đứng dưới gốc phượng ngoài đường nhìn chăm vào nhà. Một chiều kia Nàng ngẩu nhiên thấy anh ta đang ngồi cùng lớp học, đang nhìn mình đăm đăm . Con gái khác chẳng biết sao, riêng mình Nàng khi nào thấy gã con trai nào nhìn mình với vẻ si mê thì sợ hãi lắm, có cảm giác ghê ghê. Chẳng biết có phải là bệnh hay không, nhưng tâm trạng của Nàng lúc đó là như thế. Nàng "bị" theo đuôi, lại "bị tống tình" để đến nổi phải hiểu lầm và mang xấu với hàng xóm đều do cái tên này đây, thế nên anh chàng này thật là đáng ghét!
Nhờ có ba cô bạn cùng lớp chống lưng, sắp xếp nên cuối cùng nàng cũng mặt đối mặt với anh ta ngay ngoài lớp học. Vì vẫn chưa chắc có phải y không nên nàng hỏi dò: "Xin lỗi! Anh có phải là Ái Đình không?" Với một chút lúng túng vì hơi bất ngờ, nhưng ánh mắt sáng lên niềm vui (chắc vì tưởng được Nàng làm quen.) Ngửng đầu lên, đưa đôi mắt si tình nhìn Nàng, anh ta đáp nho nhỏ: “Phải.” Xung quanh có những tiếng la ó “Lan Huệ sầu ai Lan Huệ héo, Lan Huệ sầu đời trong héo ngoài tươi.” Một tên khác khuyến khích anh ta: “Ê anh Đình, ráng hái cho được hoa Huệ ở đường Nguyễn Huệ đó!” Rõ ràng chính tên ni đã la lớn trong lớp bữa đó chứ còn ai!… Cơn giận không biết từ đâu kéo tới làm tính hay e lệ mắc cở thường ngày biến mất, và như bị một tên phù thủy ở trong người thôi thúc, nàng thét lên: “Ai cho phép anh đi theo tui hoài làm cho người ta cười tui? Tại anh gởi thơ cho tui mà người ta hiểu lầm tui làm tui xấu hổ muốn chết. Từ nay anh không được đi theo tui nữa nghe không?” Nếu tìm được thêm bất cứ tội danh gì thì có lẽ Nàng cũng đổ luôn lên đầu anh ta nữa. Nghe tiếng thét nét vui vẻ trên mặt anh ta biến mất, anh ta nhìn vào mặt Nàng với một cái nhìn kỳ lạ khó tả (có thể là vở mộng vì nhận ra có con mẹ phù thủy ẩn trong người Nàng), cúi đầu nhìn xuống như kẻ tội đồ nhận tội, rồi quay người lầm lũi bước đi giữa sự cợt đùa của bao nhiêu học sinh cũng vô tình vô ý thức như Nàng đang đứng xung quanh. Có thể nói tính tình Nàng lúc đó chẳng khác gì mấy so với những năm còn học tiểu học, miệng rất muốn mắng người ta là “Đồ mất dạy!” như những khi không may bị bọn con nít cùng trang lứa đánh căn trúng người chảy máu u đầu.
Kể từ ngày ấy Nàng không còn thấy người ấy theo vào lớp hay làm cái đuôi đi theo mình mỗi khi đi lễ nữa. Nàng học tiếp ở trường Bình Minh suốt hai năm liền cho đến khi đậu tú tài I. Vì Đồng Khánh năm đó không có chỗ cho học sinh mới nên học sinh từ trường ngoài phải vào trường nam Quốc học để học lớp đệ nhất. Nàng có bạn gái ở Đà Nẳng rủ rê nên xin vào học Phan Chu Trinh thay vì Quốc Học. Trở về Huế thi xong Tú Tài II và lên Đại Học, rồi trở lại Đà Nẵng đi làm hè cho Lãnh Sự Quán Hoa Kỳ, gặp ý trung nhân rồi lấy chồng. Qua 5 năm ròng rã nàng chẳng một lần nhớ đến gã con trai đã từng bị nàng sỉ nhục mùa thu năm ấy. Mãi đến một ngày, khi nàng đang mang thai đứa con đầu lòng được vài ba tháng, lúc đang lựa mua trái cây trong Chợ Vườn Hoa ở Ðà Nẵng, tự nhiên có cảm giác như có ai nhìn ở sau, Nàng nhìn lui và thoáng thấy ai như người ấy trong bộ đồ nhà binh vừa ẩn mình sau một cây cột xa xa. Năm tháng đã giúp nàng khôn lớn, biết suy nghĩ biết phân biệt phải trái hơn, và sự gặp gỡ người xưa dù thoáng qua đã nhắc nhở nàng về hành vi nông nổi lúc trước…Từ đó nàng cảm thấy xấu hổ và ân hận lạ kỳ. Người ấy từ bấy đến giờ chắc hẳn vẫn dõi theo Nàng từng lúc và chắc hẳn đã rất đau lòng khi nhìn thấy Nàng đi lấy chồng. Từ trong radio tiệm ăn nào đó văng vẳng có tiếng ai hát bản nhạc Tà Áo Cưới của Hoàng Thi Thơ, “Tôi đi trong nắng thu vàng úa… Gió hỡi làm sao bớt lạnh lùng?.... Ôi buồn làm sao em có nhớ thu nào?... Nắng để lòng tôi với quạnh hiu.” Giọng ca nam trầm trầm, điệu nhạc Bolero thiết tha và lời thơ hàm chứa bao cay chua cam chịu của một người nhìn người mình yêu tha thiết đi về nhà người trên con đường hoa đầy xác pháo đỏ như màu máu của con tim khi tình yêu bị tan vỡ làm Nàng liên tưởng đến chuyện xưa mà nước mắt rưng rưng.
Bẵng đi một thời gian, một đêm kia bổng nhiên chồng nàng bắt đầu có những cử chỉ thật quái đản; ông ấy đột ngột thức dậy đi tìm dao kéo và chạy quanh nhà để tìm “ma”. Ông ấy bảo rằng trong nhà có một con ma cứ rình rập và nhòm ngó ông ấy. Ông ấy hỏi Nàng có từng gây thù chuốc oán với một quân nhân nào không, trước kia có người yêu là lính không…Làm như là vì ghen tức mà hồn ma nào đó đi theo phá phách ông ấy vậy. Nhìn thấy chồng như vậy, nghe chồng hỏi như vậy, Nàng sực nhớ đến hình ảnh của người con trai mặc quân phục mà nàng bắt gặp hôm ấy, người con trai si tình mà nàng đã từng mắng mỏ độ nào… Chẳng lẽ người ấy đã vì bị tổn thương quá nặng nên đăng lính và đã gặp chuyện không may rồi sao? Nàng tự hỏi, cảm thấy sợ hãi, và rồi từ đó tâm trí cứ bị ý nghĩ đó ám ảnh hoài. Nổi ám ảnh và ân hận càng nặng nề hơn khi Nàng lục tìm khắp chốn vẫn không tìm ra hai tập thơ mà Nàng vẫn từng cất kỹ. Hình như người ấy đã lấy chúng đi theo mất rồi!
Chồng nàng nhiều khi trở thành như kẻ điên khùng, hành hạ Nàng đến thất điên bát đảo. Ðến lúc này Nàng càng tin rằng mình đã bị Trời trừng phạt vì tội đã đối xử quá tàn nhẫn với kẻ khác. Những khổ đau vì tình yêu trong mấy năm qua đã cho Nàng kinh nghiệm để hiểu nỗi khổ to lớn như thế nào khi yêu một người mà bị người chối bỏ, hoặc bị người yêu chửi mắng phũ phàng. Bao nhiêu người đã vì thất tình mà quyên sinh!. Chợt nhớ đến những câu thơ khác trong hai tập thơ Bài Ca Si Tình như “Vì yêu em, Vì yêu em thê thiết, Nên bây chừ tôi đến công viên, Nghe tơ lòng thổn thức….” Ý tứ và lời thơ trong những câu này bày tỏ một mối tình tha thiết sâu đậm đáng tôn trọng biết bao, thế mà Nàng đã đang tâm sỉ nhục người thơ.
Với muôn vàn ân hận, Nàng mong người ấy vẫn còn ở trên đời, ở đâu đó để Nàng được ngỏ lời xin lỗi. Nàng rất mong người ấy hiểu bao nhiêu năm qua nàng đã ăn năn sám hối từng ngày! Nàng biết một câu xin lỗi không đủ xóa tan nỗi ân hận trong lòng mình, không thể đền bù được những đau khổ mình đã gây ra cho người.
Nàng đã đọc được đâu đó câu này:
Nguyện thiên hạ hữu tình nhân đô thành quyến thuộc
Thị tiền sinh chủ định sư mạc thác quá nhân duyên.
Nàng muốn mượn câu này để cầu chúc rằng con tim của những người yêu nhau sẽ cùng chung nhịp điệu khi gặp nhau, đừng có chuyện yêu đơn phương. Nếu không may, không thể kết thành quyến thuộc thì cũng không nên đau lòng, vì kiếp này không duyên nợ. Riêng phần con gái, sẽ hiểu và thông cảm “Làm hoa cho kẻ yêu hoa hái, làm gái cho người quân tử theo”, đừng quá tàn nhẫn khi từ chối tình yêu của người khác, để đừng bị mang nặng ân hận về sau như Nàng. Nếu mà người ấy lúc trước cứ kiên nhẫn theo Nàng, đừng có âm thầm bỏ đi thì biết đâu…
Ngoài hiên những giọt mưa thu vẫn đang thánh thót rơi để nhuộm vàng cây cỏ và làm úa không gian. Chẳng bao lâu nữa lá của nhiều loại cây phong, Mullberry, cây Diệp, cây Hồng ở San Diego sẽ theo Thu Già trỗ vàng trỗ đỏ phô trương những màu sắc rực rỡ trước khi rời cành để cùng bao nhiêu cây cối khác trở thành trơ trụi, nhưng trời thu hiu hắt trong buổi chớm thu hôm nay như đang làm sống lại trong ký ức Nàng hồn thu của năm nào trong những đôi cánh trắng trắng cả một trời, e ấp trên khắp các nẻo đường trên đất Thần Kinh, cùng những đàn bướm đủ màu thi nhau ve vãn các nàng hoa xinh đẹp mỹ miều bên bờ Hương Giang mùa thu dạo nọ…
Ái Hoa
(Thu 2008)
*Chiếc nón bài thơ của Nàng năm đó không có thơ mà chỉ có bài ca dao ru em như thế này: “Ru em cho théc cho muồi, cho chị đi chợ mua vôi ăn trầu. Mua trầu Chợ Quán Chợ Cầu, mua cau Nam Phổ mua trầu Chợ Dinh. Chợ Dinh bán áo con trai, Triều Sơn bán nón, Mẩu Trài bán kim….” Nàng hỏi mẹ tại sao nón của Nàng lại có bài ru em này thì được cho biết có lẽ tại vì câu ru em này có tên địa phương Nam Phổ, cũng có lẽ vì người làm nón không biết văn thơ nên phải dùng ca dao ca trù, và cũng có lẽ… Mỗi ngày phải đội cái nón với những câu ru em ấy mà bao phen Nàng phải khổ sở chống chỏi với những cơn buồn ngủ kinh hồn ở lớp học.
Trong bài ca dao:
Cầu Trường Tiền sáu vài mười hai nhịp,
Anh qua không kịp tội lắm em ơi.
Chẳng thà không biết thì thôi,
Biết rồi mỗi đứa một nơi cũng buồn…
Em Hiền Như Ma Soeurs của Nguyễn Tất Nhiên.
(Ý kiến riêng: Không phải soeur nào cũng hiền đâu.)
Hiện tôi đang ngồi ở bàn ăn nhìn ngắm cây Hồng (Persimmon) với những quả tròn be bé xinh xinh ở vườn. Tôi xin kể tiểu sử của cây Hồng này nhé!
Hai năm trước, khi dọn đến căn nhà mới này ở Perris, tôi định phải trồng một cây Hồng trước tiên, nhưng rồi cứ mãi mê với cây cảnh, trồng lung tung thứ ở quanh nhà cho đẹp nên quên mất nổi ưa thích cây Hồng này của mình. Ðến khi lo cây cảnh đã xong, nhìn lại mới thấy sao vườn nhà mình quá chật hẹp! Ðất đai vườn tược ở phía sau giới hạn quá nên tôi nghĩ phải liệt kê theo thứ tự ưu tiên, chọn lựa rất kỹ những thứ cây mà tôi ưa thích nhất mới được. Hồng là một trong những thứ quả tôi ưa ăn thích hái nhất. Tôi phải đi tìm mua cho nhanh mới được. Tìm mải mà đến hai tháng sau mới tìm thấy một cây ở Home Depot. Tôi mua Nó với giá $49.95
Thời gian hai tháng lang thang chưa tìm thấy Nó, tôi đã theo bạn Mỹ đi nhiều nơi, đã nổi bốc đồng mua cây Lê Tàu và cây Anh Đào trồng thêm ở sau vườn, làm vườn chật thêm. Nhìn lui nhìn tới chẳng còn chỗ nào nữa nên tôi trồng đại Nó ngay cạnh lối đi trét xi măng, đối diện với vòi tưới rất lớn. Trồng ở đây mai mốt cây sẽ cho bóng mát trên lối đi thì cũng hay chứ. Tôi lý luận. Cây nằm ngay trước vòi tưới nước thì chắc cây sẽ tốt và sẽ mau lớn lắm đó. Tôi nghĩ. Cây có lá to xanh láng thật đẹp, nhìn thấy thật mát mắt! Hơn nữa hàng ngày mỗi bữa ăn được ngắm Nó thì còn gì vui hơn!
Nhưng hết mùa hạ qua đến mùa thu, bao nhiêu lá xanh trên cây đều rụng sạch, chỉ còn lại những cành khô như bộ xương cách trí. Khổ nổi vị trí của cây là nơi mà ngồi từ bàn ăn nhìn ra là thấy, nên tôi cứ phải ngao ngán, lo âu, dở khóc dở cười mỗi ngày ba, bốn bận. Nó trông giống như sắp chết rồi trời ạ!
Tôi quyết tâm tìm cách cứu vớt Hồng. Cây cũng như người đều có sinh mạng. Nếu cứu một nhân mạng còn hơn xây bảy tháp phù đồ thì cứu một mạng cây ít ra cũng hơn xây được vài cái tháp. Nếu cây cần ăn uống như người, khi cây bệnh cũng cần phải chữa trị như người. Tôi nghĩ. Tôi cho Nó ăn phân bón thật tốt, cho uống nước mỗi ngày mấy bận, thế mà Nó cũng cứ “trơ xương” là sao? Tức thật! Ðến thư viện, chẳng có sách vở nào nói về chữa bệnh cho Hồng, hỏi thì chẳng ai biết nên tôi đành lên “nét” vậy. May mắn thay nét đã cho tôi biết rằng hồng cũng như nhiều cây khác rụng lá cuối thu để rồi lại nẩy lộc khi mùa xuân đến. Thế ra, dù trơ xương, cây cành gầy gò khô khốc, cây Hồng thân yêu của tôi chưa hề chết! Tôi vui ơi là vui! Nhân đây tôi cũng xin chia xẻ với quý bạn đọc về những gì tôi đã tìm biết thêm về Hồng. Người ta bảo loại cây này là loại cây vô giới tính (unsexed) nhưng lại kèm thêm là “có đến 90% là cây cái, chỉ có 10% là cây đực”. (Thì ra cây cũng bị trai thiếu gái thừa như người!)
Người ta đề nghị nên mua một lúc 10 cây để bảo đảm cây sinh trái. Trồng một cây đã khó, nói gì đến 10 cây. Phương chi, họ không cho hay làm sao để phân biệt Cái khác với Ðực ở chỗ nào nên người mua chỉ còn cách nhắm mắt đưa chân úm ba la. Nhưng cũng may là mình có đến 90% mua được cây sinh trái. Theo họ nói, cây hồng Mỹ khi “trưởng thành” có thể cao từ 30 đến 50 bộ, xoè rộng từ 20 đến 35 bộ. Trong mùa thu lá sẽ trở thành màu vàng tươi, làm cho cảnh vườn đẹp hơn, trước khi rụng xuống. Cây có trái sau 6 năm và trái chỉ chín sau khi băng lạnh. Phải trồng trong khoảng trống rộng rãi, trên đất sét có cát. Vùng tôi ở thuộc zone 8, mà từ zone 4 đến zone 9 thì nên trồng vào mùa xuân. Cũng may cây tôi trồng không thuộc về thiểu số đực này và đã trồng vào mùa xuân!
Tôi cũng không còn âu sầu khi thấy cây trơ lá trong mùa thu tới vì biết nó sẽ tái sinh. Tôi biết chu vi của cây sẽ là rắc rối cho tôi về sau nhưng đành tới đâu hay tới đó, chỉ mong nó còn sống và mạnh khoẻ là tốt rồi…Cũng theo bài viết đó, trái hồng thuộc loại ăn được, là thức ăn cho chim chóc và sâu bọ; lá cây thì làm thực phẩm cho hươu nai, chồn, sóc, chuột lúi, gà tây rừng, chó sói. Nói chung, nó là thực phẩm của nhiều thú rừng. Tôi nhớ trước đây mỗi lần tôi mời ăn trái hồng thì chồng tôi đều từ chối, ông ấy bảo rằng hồng chỉ để cho ngựa ăn, mấy trường đua ngựa ở Mỹ vẫn cho ngựa của họ ăn thứ quả này nên ngựa đua mới mạnh mẽ và dai sức hơn trong những màn đua. (Thế ra lâu naytôi đã dành ăn với những loài thú hoang và ngựa!)
Tôi cũng xin mách nước cho những người mê Hồng như tôi biết ở Escondido có Fentiman Farms chuyên môn trồng và bán quả hồng. Những vườn Hồng này có 2 loại tên là Fuyu và Hachiya. Fuyus ăn dòn mà ngay cả khi chưa chín cũng không chua hay chát, không giống như loại kia. Trong quả hồng có những chất như Hồng Diệp Tố, Vitamin A, C, và chất sợi (dietary fiber). Quả hồng không mở, không dầu, không muối, “không tiêu” (vì nếu ăn nhiều quá thì sinh mụn nhọt và táo bón.) Các vườn cây này sẵn sàng đóng thùng gửi Hồng đến người mua trong mùa hồng từ giữa tháng 10 đến giữa tháng 12 hằng năm. Quý vị nào muốn mua thì hãy gọi thử số sau đây:1-800-368-9331 hoặc (760) 746-1420. Xin nhớ rằng tôi chẳng quảng cáo cho ai cả mà chỉ có lòng giúp cho những người mê Hồng như tôi có phương tiện tìm Hồng. Ðể tỏ rõ thiện chí hơn tôi xin hứa rằng mai kia, khi mà cây hồng của tôi lớn lên và có nhiều trái thì tôi sẽ vui lòng chia xẻ với quý vị nhé!
Ở trong Take2Tango, một mạng liên kết của người Việt Nam thì lại có một bài của bác sĩ Hương Tú do tôi rút gọn như sau:
2
Quả hồng chữa bệnh
Tai quả hồng (thị đế) khô được dân gian dùng làm thuốc chữa ho, nấc, đi tiểu đêm. Trong quả hồng xanh có chất tanin làm cho quả có vị rất chát. Khi hồng chín, vị chát đó hầu như mất đi. Thịt và tai quả hồng đều được dùng làm thuốc. Theo Đông y, tai hồng (thị đế) vị đắng, tính ôn, có tác dụng chữa đầy bụng, nấc……….
Thịt quả hồng dùng làm thuốc ở hai dạng sau: -Thị sương: Là chất đường trong quả hồng. Khi làm mứt hồng, chất đường tiết ra được thu thập lấy, gọi là thị sương. Cho vào nồi đun nhỏ lửa, khi thành đường thì đổ vào khuôn, phơi cho se rồi dùng dao cắt thành miếng, đem phơi khô hẳn. Dân gian thường dùng thị sương chữa đau họng, ho. Và - Thị tất: Là nước ép quả hồng khi còn xanh, phơi hay sấy khô, thường dùng làm thuốc chữa tăng huyết áp. BS Hương Tú, Sức Khỏe & Đời Sống
Chẳng biết có đúng không, nhưng căn cứ vào những gì vị đông y sĩ (?) này viết thì sau bao nhiêu năm ăn Hồng có lẽ tôi đã được Nó trị lành cho bao nhiêu thứ bệnh rồi mà không hay! Còn nữa, nếu ngựa ăn mà khỏe mạnh, dai sức để chạy đua thì người ăn cũng sẽ khoẻ mạnh và dai sức khi cần... Mà theo tôi nghĩ, thịt quả hồng chín ăn ngon thì cứ ăn, chẳng cần phải dùng trái xanh hay tai hồng làm chi cho mệt. Khi nào bị những bệnh như bác sĩ HT kể ở trên hẳn hay. Tôi chúa sợ sắc thuốc nên thuốc Bắc nào cần phải sắc nấu sẽ không có tôi. Tuy vậy, tôi cũng nhớ là có một lần vì ham ăn quá nhiều Hồng mà mặt tôi đã bị nổi mụn tùm lum dù tôi đã già khú đế, tuổi dậy thì đã đi vào quá khứ từ lâu.
Mê ăn trái thì ít mà thích tự tay mình hái trái từ trên cây hơn. Mỗi năm vào mùa Hồng, tháng 10-12, tôi thường cùng vợ chồng em gái đi sâu vào vùng có nhiều vườn cây có trồng Hồng ở Escondido. Họ cũng thích ăn quả hồng và thích hái trái như tôi. Nhiều lúc chúng tôi đã trả tiền cho chủ trại để họ cho hái bất cứ thứ trái cây gì họ có. Cam, quýt, ổi, gì cũng được. Có một lần trong khi tôi cùng họ đi hái Hồng, con trai tôi không may bị tai nạn suýt chết và vợ chồng tôi suýt nữa bỏ nhau…Con trai tôi lúc đó đã hơn 18 tuổi. Cháu thường lái xe rất nhanh, bị phạt không biết mấy lần rồi. Trước đó chắc cũng đã lãnh thêm một giấy phạt mà cháu chằng cho ai hay. Hôm thứ bảy đó cháu phải đi traffic school mà không hề cho tôi biết. Mê ngủ thức dậy trễ phải vội vàng, cháu còn ngái ngủ mà lái xe. Xe đâm mạnh vào cột nước (hydrant) trên lề đường. Ðầu xe bẹp dúm còn cháu thì bị đưa vào cấp cứu. Bố cháu đổ lỗi cho tôi, bảo rằng tại tôi ham đi hái Hồng, không chịu chăm sóc cho con nên con mới bị tai nạn như thế. Nhờ trời, thằng nhỏ chỉ ở Phòng Cấp Cứu độ hai tiếng, đã được BS cho về sau khi kiểm tra toàn bộ thân thể thấy cháu không sao (?). Thực tình mà nói, dù ông ấy không mắng mỏ, tự tôi cũng cảm thấy ân hận tại sao mình không tìm hiểu để hôm đó đánh thức con dậy và nhắc nhở con lái xe cẩn thận hơn! Mãi đến bây giờ tôi vẫn ngày đêm lo ngại rằng sau này con tôi sẽ bị hậu quả do tai nạn đó khi lớn tuổi hơn. Khi còn trẻ, nhờ có nhiều sức khoẻ, thương tích gì cũng mau lành, bệnh hoạn gì cũng dễ vượt qua nhưng khi về già, sức khỏe đã yếu, những bộ phận/cơ quan đã bị tổn thương ngày trước chắc sẽ đau trở lại, và yếu hơn bình thường. Cũng vì ân hận nên từ đó tôi không còn đi hái Hồng nữa. (Thật ra thì dù có muốn đi nữa cũng chẳng còn Hồng đâu mà hái vì lẽ chủ các vườn Hồng thấy bán đất lợi gấp trăm ngàn lần bán Hồng. Họ cũng khỏi phải đau lòng nhìn thấy những khách hàng thiếu lương tâm vào ra vườn họ hái Hồng ăn cho đã, chỉ mua vài ba ký Hồng rồi bỏ đi, để lại những quả Hồng ăn giở với cành nhánh bừa bãi ngổn ngang.)
Trở lại với cây Hồng của tôi nhé! Phải thú thực là tôi thương Nó vô cùng ngay từ lần đầu thấy Nó thân gầy, đứng lẻ loi một mình trong một xó xỉnh của Home Depot. Nhìn nó tôi thấy có cái gì đó rất giống tôi…Sau khi trồng Nó ở chỗ có thể nhìn thấy từ bàn ăn nhà bếp, hằng ngày tôi chăm bón, tưới nước đều đặn sáng chiều trước khi đi làm và ngay khi đi làm về. Mỗi bữa ăn tôi vừa ăn vừa ngắm, chỉ mong sao nó lớn nhanh mỗi ngày. Vẫn biết cây cũng như người, theo luật tự nhiên phải từ từ mà lớn, nhưng tôi mong, với tình thương yêu, sự tận tâm chăm sóc của mình cây sẽ chóng lớn và cành lá luôn xanh tươi. Tôi thường nghĩ, biết đâu cây cũng có cảm giác buồn vui, cũng biết sướng khổ như các sinh vật khác. Người ta bảo con người biết sướng khổ buồn vui nhờ có bộ não và thần kinh hệ. Nếu cây cối cũng có một cơ năng nào đó để có cảm giác mà người ta chưa biết được thì sao? Và biết đâu cây cũng như người đều nằm trong vòng luân hồi nhân quả để thể hiện một định luật nào đó mà Thượng Ðế đã đặt để cho mọi vật. Ðối với Hóa Công, chẳng có gì là không thể cả. Biết đâu kiếp trước chúng tôi đã từng là thân nhân cùng huyết thống, hay là tình nhân dở dang trước khi ly biệt đã thề nguyền hẹn nhau một kiếp sau… Tôi không nghĩ là người và cây có đồng cảm với nhau, nhưng vẫn tin rằng giữa tôi và cây Hồng này có duyên với nhau. Nếu không thế thì tại sao chúng tôi đã gặp nhau để rồi lại được chung nhà? Chỉ mong đây chỉ là duyên lành chứ không là ác nghiệp, chẳng có oán thù gì với nhau từ kiếp trước. Tôi vẫn còn nhớ cảm giác xao xuyến, cảm thương của mình khi vừa thấy Nó, và mua nó không kể đắt rẻ, mạnh khỏe hay gầy gò. Sau đó, cả một năm sau khi đã qua hai mùa mưa nắng xuân thu nhị kỳ, dù biết rằng nó chỉ là Hồng dẻo không phải Hồng dòn là loại tôi thích, tôi vẫn cưng quý và chăm sóc Nó với vô vàn yêu thương.
Tôi vui biết bao nhiêu khi một buổi sáng mùa Xuân chợt nhìn thấy những đọt xanh nhú lên trên những cành cây màu xám èo uột khô khốc. Rồi những đọt xanh trổ thành lá non mơn mỡn những ngày kế tiếp, rất nhanh và rất nhanh. Rồi thì những cái tai nho nhỏ nhan nhản đầy cành. Giống như là phép lạ vậy. Vì trong đời chưa lần nào có cây hồng nên tôi cứ sáng trưa chiều tối mong cho mấy cái tai nhỏ ấy chóng lớn xem là cái gì. Tôi nghi rằng chúng không phải là trái, vì làm gì có nhiều trái đến vậy, nhất là cây này mới chỉ trồng chưa được một năm!!!
Mãi đến gần hai tháng sau tôi mới thấy được những quả bé tí nhô ra từ những cái tai ấy. Tôi gọi bạn bè, bà con đến chơi, chỉ để hý hửng khoe với họ về cây Hồng sai quả vô địch này. Nếu bạn đến giữa trưa hè nắng gắt, tôi lấy mũ đội cho bạn và cầm quạt quạt cho bạn, nếu bạn đến vào lúc tối trời, tôi thắp đèn thật tỏ, dắt tay bạn đi ra vườn sau và mời mọc: -Hãy ra xem cây hồng của tôi nè! Trái nhiều ơi là nhiều! Nhiều người chắc đã cho tôi là điên hoặc quá con nít, vì cái cây ấy trông chẳng ra cái gì. Cây chỉ cao 7, 8 bộ gì đó, cành thì gầy gò ốm yếu, quả chi chít nhưng lại bé tí teo nằm chen giữa những lá xanh lưa thưa.
Ðể giúp cho cây được mạnh hơn và trái được lớn hơn, tôi cho thêm phân bón và tưới nước nhiều hơn. Bắt đầu thấy lá lay xanh hơn, tôi tiếc sao tôi đã không làm vậy từ trước. Nhưng, một buổi sáng, tôi bỗng tái mặt khi rất nhiều quả đang lăn lóc dưới gốc cây. Lòng đau như cắt, tôi vội gọi em gái tôi để báo tin buồn. Em tôi hỏi: -Có phải chị đã tưới cây nhiều quá hay không? Khi tôi đáp “phải”, em tôi mới nói: -Thế em chưa kể cho chị nghe về cây hồng của em hay sao? Suốt hai năm, lúc đầu nó có nhiều quả lắm, sau cứ rụng dần hết không còn quả nào để ăn nữa. Tại vì anh ấy tưới nước ngập cả gốc luôn. Em tôi đã kể cho tôi nghe đủ chuyện lớn nhỏ xa gần, mà có bao giờ kể cho tôi nghe về cây Hồng đó đâu! Chẳng lẽ tôi trách cô ta không nói sớm cho tôi hay. Ở trên cây khi mua tôi thấy có treo lũng lẳng một giấy nhỏ có ghi tên giống cây, chỉ dẫn cách trồng, những điều nên biết để chăm sóc cho cây, nhưng lúc đó tôi chỉ đọc cho biết cách trồng nó xuống, không thèm đọc gì thêm. Tôi chỉ còn biết tự trách thôi.
May ra cũng còn một số quả trên cây! Ðã có kinh nghiệm về hậu quả của việc tưới nước quá tải nên lần này tôi lấy một cái thùng nhựa, cắt bên hông và một lỗ ở đáy thùng, úp vào gốc cây để cản nước từ cái vòi nước đối diện. Tôi đếm đi đếm lại, chỉ còn 13 quả đã lớn như quả trứng gà. Cũng không đến nỗi! Ít ngày sau, lại một quả khác bỏ cành mà đi. Tôi tự an ủi rằng số 13 là số xui, bớt đi một quả còn lại 12 cũng là điều tốt. (Như 12 tông đồ của Chúa Giêsu đó mà.) Tôi rất mừng là vẫn còn đủ 12 quả trên cây khi mỗi ngày đếm đi đếm lại. Sau cả tháng trời khi trời đã bắt đầu trở lạnh và trái đã ửng màu vàng, tôi chợt để ý, thấy sao chúng chẳng lớn thêm chút nào. Còn da chúng quả thì nhăn quả thì nám giống như người đàn bà dùng thuốc Estrogen sau khi mãn kinh bị nám da vậy. Nếu chẳng phải vì cái thùng nhựa che quá kỹ, bị khô nước, bị đói khát lâu ngày thì còn lý do nào khác nữa đây? Tội nghiệp cho Hồng quá Hồng ơi!
Ở Perris này không có chợ Việt Nam nên càng hiếm thấy được trái Hồng. Tôi thích Hồng là thế mà suốt hai năm nay không được ăn quả nào. Nhớ đến những quả hồng dòn vàng tươi, khi nhai dòn dòn ngọt đậm, những quả hồng mềm màu đỏ xinh xinh khi chín để vào mồm thơm, ngọt như mật ong, thèm ơi là thèm! Nghe nói ở Đà Lạt nhiều nhà trồng Hồng để kiếm tiền vì Hồng khá đắt so với các loại cây khác, nhưng tôi chẳng hề lên Đà Lạt nên không thể phân biệt được quả ở Việt Nam ngon hơn hay ở Mỹ ngon hơn. Tôi chỉ biết Hồng đối với người Việt Nam ta là thứ trái cây đắt tiền và hiếm có, chỉ dùng vào những dịp lễ, Tết, hoặc cúng quảy.
Theo Thạch Lam Nguyễn Tường Lân, trong bài Cốm của ông, thì dân mình ngày xưa vẫn có tục lệ ghép chung Hồng và Cốm, lấy màu đỏ thắm như ngọc lựu già của Hồng và màu xanh tươi như ngọc thạch của Cốm tượng trưng cho sự vương vít của dây tơ hồng, làm món quà quý giá trong những đám hỏi đám cưới. Như vậy đủ thấy Hồng có địa vị cao quý thế nào đối với quan niệm về hạnh phúc của người Việt chúng ta. Tôi bỗng nhớ đến một câu ca dao mà dân mình vẫn thường vừa hát vừa cười: "Hai tay cầm hai quả hồng, quả chát phần chồng, quả ngọt phần trai!" Gái mê trai thường cho trai những gì ngon nhất, đẹp nhất. Vậy nên Hồng phải là thứ trái cây đẹp nhất, quý nhất, và ngon nhất phải không quý vị? Tôi có một cây Hồng đang có trái đó quý vị à! Vẫn còn chưa biết cho ai đây. Ha Ha!
Ái Hoa