Mệt Mỏi
Sáng sớm hôm nay trời hơi mát vì có nhiều mây. Nếu không có tiếng chíu chít của các chú vịt trời đang đứng trên dây điện, trên nóc nhà, nếu không có tiếng chim kêu lác đác đâu đó, thì không gian quả là tĩnh mịch, cho ta một cảm giác yên bình.
Nhưng thật ra đây chẳng phải là một thế giới yên bình.
Tuần rồi xứ Mỹ xôn xao vì hai cái chết của nhà thiết kế Kate Spade và phóng viên kiêm bếp trưởng Anthony Bordain.
Đã có nhiều lần ngắm tới ngắm lui mấy đôi giày nhiều màu sắc, kiểu cọ xinh xắn, dễ thương, mang nhãn hiệu Kate Spade, thầm nghĩ nhà thiết kế phải là một người vui tánh, trẻ trung và yêu đời. Bắt đầu từ một biên tập viên lo mục trang sức cho tờ báo nổi tiếng, Mademoiselle, cô và chồng đã tạo nên một tên tuổi lớn trong ngành thời trang.
Sự thành công của Anthony Bordain cũng không kém.
Lý do gì mà họ không thiết sống nữa?
Muôn đời vẫn là những nỗi niềm riêng dấu kín.
Họ không phải là người duy nhất đã tự kết liễu đời mình. Thế giới lớn ngoài kia có rất nhiều sự hỗn loạn đưa đẩy con người đến chỗ không còn quý mạng sống của mình nữa. Đồng thời, trong cái thế giới nhỏ quanh ta lại cũng có nhiều người vật vã chữa trị cơn bệnh hiểm nghèo, đấu tranh với thần chết, chỉ cầu mong có thêm được một ngày, một giờ ...
Cứ như vậy, nối tiếp thế hệ này sang thế hệ khác. Trái đất vẫn xoay, vạn vật vẫn tiếp tục chu kỳ của nó ...
Có ai cảm nhận được sự mệt mỏi của những sinh vật đang sống dưới ánh mặt trời?
*****
Người Truyền Đạo nói:
Hư không của sự hư không,
Hư không của sự hư không!
Thảy đều hư không.
Các việc lao khổ loài người làm ra dưới mặt trời thì được ích lợi chi?
Đời này qua, đời khác đến,
Nhưng trái đất cứ còn luôn luôn.
Mặt trời mọc, mặt trời lặn;
Nó lật đật trở về nơi nó mọc.
Gió thổi về hướng Nam,
Kế qua xây hướng Bắc,
Nó xây đi vần lại không ngừng,
Rồi trở về vòng cũ nó.
Mọi sông đều đổ vào biển,
Song không hề làm đầy biển.
Nơi mà sông thường chảy vào,
Nó lại chảy về đó nữa.
Muôn vật thảy đều lao khổ;
Loài người không thể nói ra được.
Mắt không hề chán ngó,
Tai chẳng hề nhàm nghe.
Điều chi đã có, ấy là điều sẽ có,
Điều gì đã làm, ấy là điều sẽ làm nữa.
Chẳng có điều gì mới ở dưới mặt trời.
Nếu có một vật chi mà người ta nói rằng,
" Hãy xem, cái này mới?"
Vật ấy thật đã có rồi
Trong các thời đời trước ta.
Người ta chẳng nhớ các đời trước;
Và các đời sau
Những người đến sau sẽ cũng chẳng nhớ đến nữa.
(Ecclesiastes 1:2-11)
Bạch Phượng
August 2019