Thanh Dương
Truyện Ngắn
Truyện Ngắn
ĐÀN BÀ
Tôi đi chợ về với nét mặt bơ phờ xơ xác chồng tôi nhận ra ngay:
- Em trúng gió hay sao mà thần sắc bơ phờ thế?
Tôi bực mình gắt:
- Anh trù ẻo em hả? Anh muốn em trúng gió lắm hả?
Anh luống cuống chống đỡ:
- Không đời nào thế. Anh chỉ muốn lo cho em thôi mà. Hay người ta tính lộn tiền của em? Hay em để quên món gì ở chợ như mọi khi để anh sẽ chạy ra giải quyết ngay bây giờ?
- Hôm nay những chuyện ấy không xảy ra, vấn đề là em tình cờ gặp lại một cô bạn cũ làm chung hãng trước kia.
Anh reo lên:
- Thế thì em phải vui lên chứ, cuộc sống bận bịu này không hẹn mà gặp một người bạn cũ là may mắn đấy. Ai vậy em?
- Kim Chi. Tôi đáp cộc lốc.
Anh lại reo lên:
- A, cái cô Kim Chi xinh đẹp có cái răng khểnh dễ thương mà ngày xưa hay đến nhà mình chơi ấy hả?
Tôi hậm hực nhìn chồng bằng ánh mắt tóe lửa. Câu nói này đủ để cho tôi làm đơn li dị nếu muốn. Giá tôi có bị tai nạn, bị thương phải đi cấp cứu cũng còn đỡ đau hơn khi nghe chồng tôi nhiệt tình khen một người đàn bà khác xinh đẹp trước mặt mình, mà lại là người đàn bà nguyên nhân làm tôi kém vui ngày hôm nay.
Ngày xưa Kim Chi hay đến nhà tôi chẳng phải để chơi hay thân tình gì, nó chỉ muốn xem xét cách sống và nhà cửa tôi ra sao thôi.
Khi nãy tôi ở chợ, đang lúi húi trong đám đông để lựa mua trái vải tươi giá on sale chỉ có $1.99 một pound. Tôi đã kinh nghiệm rồi thấy cái gì rẻ là mua ngay, không ai biết trước ngày mai, chuyện “bể dâu” đổi thay là thường tình, chân lý này áp dụng cho chợ này không sai tí nào, giá cả của chợ luôn “bất bình thường”. Chiều thứ Sáu một thùng xoài giá $6.99, tưởng là rẻ tôi bưng về 3 thùng, ngày mai thứ Bảy cô em chồng đi chợ về khoe một thùng xoài y chang chỉ có $5.99. Thế là tôi bị “lỗ” mất 3 đồng chỉ vì lanh chanh mua sớm.
Một cú hích vai làm tôi giật mình quay lại, thoát ra khỏi đống trái vải trước mặt, để ngỡ ngàng khi nhìn ra cô bạn cũ làm cùng hãng với tôi trước kia, tôi ngỡ ngàng vì xa nhau mấy năm mà trông nó trẻ đẹp hơn trước, sang trọng hơn trước.
Kim Chi nói:
- Không ngờ gặp bà ở đây.
Rồi nó nhìn tôi từ đầu đến chân:
- Trông bà vẫn thế không có thay đổi gì cả.
Tôi cay cú nghĩ thầm “ý nó nói mình vẫn xấu như xưa đấy”. Còn nó càng ngày càng đẹp ra, có tiền có khác vì tôi đã nghe vợ chồng nó đang làm chủ hai tiệm nail, kiếm bộn bạc.
Tôi ráng nở một nụ cười:
- Kim Chi vẫn …dễ thương ghê ( tôi tránh dùng chữ “đẹp” dù điều đó tôi không thể chối cãi được)
Nó vừa khiêm nhường vừa khoe:
- Mình lo làm ăn qúa đâu có thì giờ để ý đến nhan sắc, trông coi hai tiệm nail, quản lý mười mấy người thợ mệt muốn chết. Có tiền nhiều cũng cực nhiều. Hôm nay sẵn đi công chuyện ghé vào chợ cho…vui, chứ vợ chồng mình từ giờ trở đi coi như suốt đời ăn cơm tiệm, thời gian đâu mà chợ búa với nấu nướng? Còn bà vẫn làm ở cái hãng cũ cà tàng ấy hả?
Nó “sâu sắc” thật, chia ra hai cảnh đời khác biệt, nó thì nhiều tiền lắm bạc, đang làm chủ coi một đống nhân viên trong tay, còn tôi thì vẫn đi làm hãng xưởng, đồng lương ba cọc ba đồng, có nghĩa là nghèo suốt đời, không có cơ may nào mà ngóc đầu lên nổi !!
Tôi hững hờ :
- Ừ, mình không có gì thay đổi cả.
Kim Chi nhìn tôi đầy vẻ “xót thương”:
- Hay bà nghỉ hãng đi làm nail đi? Về làm tiệm mình bảo đảm bao lương bà từ 700 đến 800 một tuần tùy theo tay nghề, không kể tiền tip.
- Cám ơn Kim Chi, mình làm ở đây lâu năm quen rồi
- Từ ngày mình đi làm nail hai đứa mình ở hai thành phố,chỉ cách nhau hơn 1 giờ lái xe mà ít có dịp gặp nhau. Mình mới xây một ngôi nhà sơ sơ nửa triệu, hàng xóm của mình toàn là dân Mỹ trắng trung lưu bác sĩ, kỹ sư không à…
Kim Chi móc bóp lấy ra một business card đưa cho tôi:
- Đây là số phone của mình, bữa nào rảnh bà đến nhà mình chơi nhé? Mà phải gọi trước… lấy hẹn nhé, mình bận lắm, mình sẽ xắp xếp thời gian ở nhà đón bà. Thôi, mình đi mua đồ, có dịp sẽ nói chuyện sau.
Sao mà nó chảnh đến thế, mời bạn đến nhà chơi mà bắt gọi trước lấy hẹn y như khách lấy hẹn đến tiệm của nó làm móng tay vậy. Tôi đứng lặng người khi Kim Chi đi khỏi, $1.99 một pound trái vải tươi không làm tôi hớn hở nữa, sự xuất hiện của Kim Chi đã làm tôi mất hứng, tôi vốn không ưa những người đàn bà…đẹp hơn tôi, giàu hơn tôi và chảnh hơn tôi.
Tôi nhìn theo Kim Chi, đi giữa chợ một bên là hàng cá, tôm, thịt, một bên là dãy hàng nước tương, chao, nước mắm, xì dầu đủ loại, và kẻ qua người lại nhốn nháo như ong vỡ tổ mà nó đi như người mẫu đang biểu diễn trên sàn catwalk, bàn chân nọ đặt trước bàn chân kia để tạo dáng đi yểu điệu cho thân mình mềm mại uyển chuyển, làm tôi ngứa cả mắt.
Tôi bĩu môi lẩm bẩm một mình:
- Cái nhan sắc ấy thế nào chẳng nhờ vào thẩm mỹ viện! Còn tiền bạc trên cõi đời này chỉ là phù du, có nhiều tiền càng phù phiếm xa hoa, càng hư hỏng con người chứ…ích lợi gì? Căn nhà nửa triệu ở Texas chỉ bằng căn nhà cũ rích tồi tàn ở Calif. chứ hơn ai.
Đi chợ xong, ra tới bãi đậu xe tôi vẫn chưa hết tức, chưa thoát khỏi nỗi ám ảnh xinh đẹp tươi trẻ của Kim Chi thì nó lại lù lù xuất hiện một lần nữa. Tại sao trong đời tôi lại có hai lần…xui cùng một lúc đến thế!
Ác ghê, xe nó đậu cạnh xe tôi, hai cái xe cũng khác biệt như hai người chủ, cái xe Toyota của tôi đời…nào tôi cũng không nhớ nổi, nằm cạnh cái xe Honda Acura đời mới bóng lộn của Kim Chi.
Tôi thấy Kim Chi đang lúi húi xếp đồvào trunk xe, bây giờ tôi càng nhìn nó kỹ hơn, toàn bộ hơn, nó diện cái quần lưng lửng qua đầu gối một tí, vải hoa hòe hoa sói màu xanh màu đỏ làm nổi bật cái áo đen hai dây kiểu thời trang ôm gọn thân hình thon thả, trông nó trẻ trung, nhí nhảnh và tươi mát giữa mùa hè nóng bức.
Nó biết tôi không thể nào không nhìn nó nên càng cố tình xếp đồ thật chậm, thật lâu, điệu bộ và đỏm dáng như một nàng quý tộc. Có lẽ nó đã quên cái thời còn ở apartment, đồ đạc trong nhà toàn là đồ cũ hay đi lượm ngoài đường, hai vợ chồng và một đứa con chỉ có một phòng ngủ, trông nó lôi thôi, nhếch nhác thế nào!
Ngay giây phút này đầu tôi lóe ra một kế hoạch tập thể dục để giảm cân, để sẽ có một thân hình đẹp…hơn nó. Hai đứa bằng tuổi nhau, cùng nghèo mạt rệp như nhau mà sao tôi già hơn nó, xấu hơn nó? Và bây giờ nó đổi đời, giàu hơn tôi? Thật là bất công.
Dù tôi cứ suốt đời …an ủi tôi rằng tiền bạc là phù du, nhưng cũng chính giây phút này tôi thừa hiểu rằng những đứa nhiều tiền lắm bạc vẫn sướng, tha hồ mua sắm quần áo và mọi thứ trên cõi đời, tha hồ vào thẩm mỹ viện mà tu bổ nhan sắc. Thế nên chúng nó càng trẻ ra, càng đẹp ra.
Còn tôi, mỗi lần đi chợ phải tính toán từng đồng một và như ngày hôm nay hí hửng với gía trái vải tươi onsale rẻ hơn bình thường chỉ có mấy chục xu một pound.
Tôi và Kim Chi lại chào chia tay nhau lần nữa. Chắc Kim Chi đang nghĩ thầm cả cái xe của tôi cũng vẫn thế, mấy năm nay từ ngày nó chia tay tôi đến giờ vẫn không hề thay đổi, ngoài cái việc cũ kỹ thêm, tàn tạ thêm.
Chồng tôi phụ xếp đồ vào tủ lạnh. Anh nhấc bịch trái vải lên ngắm nghía, nóimột câu chắc nịch như đinh đóng vào cột:
- Hôm nay trái vải onsale đấy !
- Ủa, sao anh biết? Tôi ngạc nhiên hỏi.
- Khi nào em mua món gì nhiều là món ấy đang onsale. Tuần trước em khuân về một lúc 3 thùng xoài, trời mùa hè xoài mau chín, ngày nào anh cũng phải hối hả ăn xoài cho kịp với tốc độ chín của nó, cho nên cứ nhìn xoài là anh hoa cả mắt, và tối ngủ anh còn…ác mộng, thấy những trái xoài chín vàng…hiện về lửng lơ ở đầu giường.
- Anh đừng có nói là anh sẽ nằm ác mộng thấy những trái vải hiện về nhé, vì hôm nay em mua 10 pound trái vải đấy.
- Bất quá coi như anh ăn trái vải…trừ cơm.
Tôi nghi ngờ:
- Anh ngụ ý chê em nấu cơm dở phải không? Anh đừng “cay đắng” thế, những người vợ nấu ăn ngon chỉ…tổ hại chồng thôi anh ạ, hết bày ra món này tới món kia, chồng con tha hồ ăn thỏa thích, rồi béo phì, rồi tiểu đường, cao máu, cholesterol. Anh có muốn thế không? Có muốn chết sớm không?
- Em lúc nào cũng đa nghi, suy nghĩ “negative” cho người khác. Thế em và Kim Chi có chuyện gì mà em không được vui?
Tôi nhún vai:
- Cuộc đời là giả dối !
- Tại sao em lại triết lý thế sau một buổi chiều đi chợ?
- Kim Chi đấy, nó gặp em làm bộ vồn vã hỏi thăm nhưng chỉ để khoe khoang về tiền bạc, nhà cửa, về mình. Đi chợ gì mà ăn diện như đi thi hoa hậu.
- Đàn bà mà em, ai chẳng thích ăn diện, ai có tiền mà chẳng thích khoe khoang.
- Nhưng em tức lắm, nó nhìn em bằng ánh mắt tội nghiệp, làm em chịu không nổi.
Tôi kể lại chuyện gặp Kim Chi ở chợ cho chồng nghe, và hậm hực kết luận:
- Một ngày nào đó em sẽ trả thù….
Chồng tôi bật kêu lên:thảng thốt
- Trời ơi, em định làm gì?. Anh van em hãy suy nghĩ lại..
- Sao anh hoảng hốt đến thế? Em có định giết nó đâu. Một ngày nào đó em sẽ ...sửa sang nhan sắc, ăn diện thật đẹp, thật thời trang, và đi xe đời thật mới để đến nhà thăm nó cho nó bất ngờ và cay đắng giống như em chiều nay. Đó là cách trả thù của em.
- Nhưng tiền ở đâu ra cho em đi thẩm mỹ viện, sắm quần áo và mua xe đời mới? Anh hồi hộp nhìn tôi và chờ đợi.
Tôi thở dài:
- Chính em cũng đang tự hỏi câu đó và chưa có câu trả lời.
Chồng tôi đến bên tôi và ôm vai tôi,dỗ dành:
- Em ơi, hãy tập bao dung đi, nếu em còn tức giận, còng hanh ghét là còn “tham sân si” đấy. Ở đời, người nọ hơn người kia là thường, mình hãy sống cho mình, hạnh phúc với những gì mình đang có. Đó là vẻ đẹp và sự giàucó trong tâm hồn, thật bền vững và vô giá đó cưng. Cũng như…
Anh chợt ngưng bặt, tôi phải giục giã:
- Anh cứ thoải mái nói tiếp đi.
- Em cho phép đấy nhé. Cũng như…anh lấy phải cô vợ đanh đá, chanh chua, mà còn nấu ăn dở ẹc nhưng anh vẫn sung sướng được chung sống với cô ta cho đến hết đời.
Tôi vùng vằng:
- Anh bảo em tha thứ cho Kim Chi là bênh vực nó, một ngườichồng yêu vợ là phải…về phe vợ trong bất cứ hoàn cảnh nào chứ?
- Anh kể cho em nghe một bài anh đã đọc trên báo. Lâu ngày gặp nhau thì hai người đàn ông vồn vã nhau hỏi thăm nhau về sức khỏe, công việc, còn hai người đàn bà thì…trước hết nhìn nhau xem nó có đẹp hơn mình không? Có giàu sang hơn mình không? Nếu nó hơn thì ghét nó, nếu nó thua kém mình thì sung sướng và thương hại nó. Đó chính là Kim Chi và em trong buổi gặp gỡ chiều nay, nói tóm lại đàn bà là thế cả.
Thấy chồng nói đúng tim đen của mình tôi quay mặt đi dấu nụ cười cho đỡ…quê. Chồng tôi trở về thực tế:
- Thôi bây giờ em nấu gì để ăn đi chứ?
- OK em sẽ nấu bún riêu. Tôi đáp ngay không cần suy nghĩ.
Anh ngạc nhiên:
- Tại sao hôm qua nấu bún riêu rồi, hôm nay lại ăn bún riêu?
- Thế anh không đoán ra à? Tại vì… cà chua onsale, một đồng 2 pound em mua từ tuần trước. Em phải ráo riết nấu bún riêu để xài cho hết một đống cà chua đang đua nhau chín đỏ trong tủ lạnh đó.
Anh biết điều:
- Ừ nhỉ, thế mà anh quên mất.. Ăn bún riêu xong vợ chồng mình sẽ ăn trái vải tráng miệng phải không em? Mỗi ngày mỗi ăn để cho hết đống trái vải em mới mua về đó.
Hai vợ chồng tôi nhìn nhau như nhìn thấu tim gan nhau. Có lẽ chúng tôi là cặp vợ chồng ăn ý nhất trên cõi đời này.Tôi sung sướng ra điều kiện:
- Nếu anh còn yêu em say đắm như nãy anh đã nói thì hay chiều em nha…
Anh vui vẻ nhìn tôi bằng ánh mắt ngời ngời tình tứ và ngọt ngào nói:…
- Lúc nào anh cũng sẵn sàng chiều em, yêu em say đắm như thuở ban đầu. Anh sẽ hôn em, ôm em trong vòng tay, anh sẽ…anh sẽ….Vậy em …..muốn gì hả cưng?
- Ngày mai chúng mình lại…ăn bún riêu lần nữa, để thanh toán nốt chỗ cà chua đang chín mùi trong tủ lạnh, anh nhé.
Nguyễn Thị Thanh Dương
June 4th, 2017
Slide 1
Muà Hạ Năm Nay
Ngọc Ngà về tới nhà, trong garage đã có hai xe nên cô phải đậu xe ngoài sân, bên cạnh một chiếc xe xa lạ nào đó, chắc là khách của mẹ. Cô cũng chẳng kịp thắc mắc là hôm nay sao mẹ cho xe vào garage sớm thế, để cô phải vào nhà bằng cửa trước.
Mùa hạ, buổi chiều vẫn còn nóng hừng hực, Ngọc Ngà chỉ muốn nhanh chóng chạy bay vào nhà, thay quần áo mát cho thoải mái.
Đúng như cô suy nghĩ, trong nhà đang có khách, là một anh trẻ tuổi xa lạ. Vừa thấy Ngọc Ngà bước vào là bà Bông đã hớn hở giới thiệu ngay:
- Đây là em Ngọc Ngà. Còn đây là anh Vinh, con bác Hảo.
Chàng trai có vẻ ngỡ ngàng nhưng cũng lịch sự mỉm cười:
- Chào Ngọc Ngà.
- Chào anh Vinh.
Bà Bông lại hớn hở:
- Anh Vinh mang đến nhà mình những rau qủa vườn nhà mẹ Vinh trồng đấy con. Nào, con ngồi đây nói chuyện với anh.
Gía không có người khách này thì Ngọc Ngà đã không phí đi giây phút nào đứng đây, cô sẽ thay quần áo và ra chỗ tủ lạnh tìm dĩa trái cây bưng ra ghế sô fa vừa nằm xem ti vi vừa ăn ngon và hưởng không khí mát mẻ trong nhà.
Nghe cách giới thiệu ân cần của mẹ và người khách bất ngờ này Ngọc Ngà đã hiểu ngay mục đích chuyến viếng thăm. Cô lịch sự nhưng lạnh lùng:
- Cám ơn anh nhé, nhưng anh ngồi nói chuyện với mẹ em đi, chiều nay em bận.
Nói xong cô đi thẳng vào trong mặc cho bà Bông ngẩn ngơ. Vinh nhanh chóng đứng lên giã từ để tránh cho bà Bông sự ngại ngùng khó xử:
- Cháu xin phép cô cháu về. Thật ra chiều nay cháu cũng bận. Cô cho cháu gởi lời chào Ngọc Ngà.
Ở phía trong Ngọc Ngà đã nghe thấy tất cả, cô chạy lên phòng ngủ trên lầu, kín đáo vén màn cửa nhìn xuống sân, anh Vinh đang ra sân, có mẹ cô thân ái ra tiễn chân. Trông anh đẹp trai, cô không ác cảm gì, nhưng cô không lạ gì mẹ mình, chuyên đi tìm chồng cho con. Bà ?sưu tầm? toàn là bác sĩ, dược sĩ, nha sĩ và dàn cảnh cho cô gặp gỡ để mong nên duyên chồng vợ.
Cô chán lắm !. Mẹ cứ làm như Ngọc Ngà là miếng thịt chiều 30 Tết cần phải bán tống bán táng đi, như mẹ đã từng ví von. Cô luôn quyết liệt phản đối mẹ chuyện này. Với cô tình yêu và duyên nợ tự nó tìm đến.
Biết anh Vinh đã về rồi Ngọc Ngà mới xuống nhà, bà Bông mắng mỏ ngay:
- Tại sao con làm mẹ mất mặt thế chứ? người ta đến nhà mình mà con không thèm ngồi nói chuyện lấy vài phút?
- Nhưng con không thích những chàng trai thời đại này mà còn ngoan ngoãn nghe theo lời mẹ như một đứa trẻ con như thế đâu. Thảo nào mẹ đã cố tình đậu xe mẹ trong garage sớm để con phải vào nhà bằng cửa trước.
- Ừ thì mẹ muốn con vào cửa trước. Nhưng ý con nói gì??
- Anh Vinh chứ ai, chắc lại nằm trong kế hoạch của mẹ với mẹ anh ấy giả vờ mang rau qủa tới đây để gặp mặt con. Những thứ này mua ở chợ thiếu gì, chẳng lẽ vì mấy qủa bầu qủa mướp mà anh lại tốn công đến thế?
- Con ơi, trường hợp này thì không. Anh Vinh không có ý định ấy đâu, con đừng xem thường anh ấy, dù gì người ta cũng là?
- Là bác sĩ, nha sĩ hay dược sĩ chứ gì?
- Ừ thì?. anh Vinh là một bác sĩ, con nhà tử tế?.
- Đấy, con biết ý mẹ ngay mà, con đã từng nói với mẹ rồi, có duyên thì gặp nhau. Từ giờ trở đi mẹ đừng bày kịch bản ra nữa nhé. Kịch bản nào của mẹ cũng giống nhau, con thuộc hết cả rồi.
- Nhưng trường hợp này không phải như con nghĩ đâu.
Rồi bà Bông xót xa, tiếc rẻ:
- Coi như con đánh mất cơ hội rồi, dễ gì anh Vinh thèm đến đây lần nữa. Năm nay con bao nhiêu tuổi rồi biết không?
Cô dài giọng ra để trêu mẹ:
- Mới 25 tuổi chứ mấy. Đời còn dài.
Bà Bông ai oán:
- Con lạc quan nên nói thế chứ mẹ thấy cuộc đời ngắn ngủi phù du lắm, tuổi xuân bay vèo như chiếc lá khô trong cơn gío lốc.
Cô đổi sang đề tài khác:
- Trời nóng qúa, hôm nay mẹ gọt trái cây gì thế? Con đang muốn ăn lắm đâỷ
- Đu đủ chín và Blueberry.
- Mẹ thật là hiểu ý con. Cám ơn mẹ nhiều.
- Thôi, mẹ chẳng cần con cám ơn, chỉ cần con lấy chồng là mẹ vui ngay.
Ngọc Ngà bưng dĩa trái cây nhâm nhi vài miếng và nói cho vừa lòng mẹ:
- Con biết rồi, con sẽ lấy chồng, chẳng dại gì ở gía đâu, nhưng mẹ phải cho con thời gian tìm hiểu và chọn lựa nhé. Bây giờ con chỉ muốn thảnh thơi đầu óc để xem ti vi và ăn dĩa trái cây này thôi.
Mẹ đi vào phòng trong, nét mặt vẫn buồn rười rượi, có lẽ mẹ đang áy náy ray rứt vì Ngọc Ngà đã để hụt mất anh Vinh vừa rồi. Từ hồi nào đến giờ mẹ luôn mong ước Ngọc Ngà lấy chồng phải là bác sĩ, dược sĩ hay nha sĩ thì mới xứng đáng với đứa con gái xinh đẹp, học hành đến nơi đến chốn của mẹ.
Đã mấy lần có người giới thiệu đến, ngành nghề đúng như mẹ muốn, nhưng anh thì Ngọc Ngà chê thấp, vì cô cao thế này, người cô mong đợi phải cao hơn cô ?cái đầu? cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng, anh thì tính tình ba hoa, mà cô thì khiêm nhường nói ít.
Cô nói với mẹ con sẽ lấy người nào thích hợp, người mà con rung cảm được, chứ không vì cái nghề của họ.
*********
Bà Hảo thấy con về sớm hơn dự tính và nét mặt không vui nên dè dặt hỏi Vinh:
- Con có tìm thấy nhà chị Bông ngay không?
- Chuyện tìm nhà có khó gì đâu mẹ.
- Chắc chị Bông cảm động lắm đây, chẳng phải vì mấy qủa bầu bí vườn nhà, mà vì tấm lòng. Cũng mười mấy năm mới gặp lại nhau chứ ít gì.
- Vâng, vì tấm lòng của mẹ với bà bạn cũ nên con làm cho mẹ vui, Chỉ một lần là đủ rồi.
Thấy con không nói gì thêm bà Hảo hỏi luôn:
- Thế con có gặp Ngọc Ngà, con gái chị Bông không?
- Con đến được một lúc thì cô ta về tới..
Bà Hảo vui mừng hỏi nhanh:
- Hai đứa có chuyện trò gì không? Con thấy Ngọc Ngà thế nào?
Vinh ngạc nhiên:
- Sao mẹ lại quan tâm đến cô ta nhiều thế? Con có để ý đến cô ta mấy đâu.
Bà Hảo được dịp kể:
- Ngày xưa, khi con còn bé, chúng ta sống ở thành phố Arlington, trong cái xóm đạo đó, con cũng đã từng làm bạn với con bé Ngọc Ngà rồi mà con không nhớ sao?.
Vinh tò mò một chút:
- Con có nhớ đã sống ở một nơi gần nhà thờ, ngôi nhà thờ ấy to lớn có sân trước và sân sau rất rộng, và con có nhiều bạn cùng chơi đùa. Nhưng con không nhớ Ngọc Ngà là ai?
- Đúng thế, những đứa trẻ con thường bỏ ra ngoài khi sắp tan buổi lễ để chơi đùa với nhau, con và Ngọc Ngà cũng thế, cái con bé có đôi môi cong cớn đấy.
Vinh ngẫm nghĩ một chút rồi reo lên:
- Mẹ nhắc tới con bé cong môi là con hình dung ra nó rồi, con hay chọc ghẹo nó là ?Con môi cong? vì ngày ấy nó đanh đá hiếp đáp con. Chơi trò chạy đuổi nhau, nó chân dài chạy nhanh lần nào cũng tóm được con, dù chân con cũng dài không kém gì nó.
- Ừ, con hay mách mẹ nó sảnh sẹ với con, vào trong nhà thờ cũng xí chỗ ngồi trước. Gớm, con bé thua con 2-3 tuổi mà cứ ăn hiếp anh.
Vinh lẩm bẩm:
- Thì ra thế, sau bao nhiêu năm gặp lại ?con môi cong? ấy vẫn ?như xưa.
- Nghĩa là sao hở con?
- Cô ta vẫn có vẻ?đanh đá và khó ưa. Chào nhau xong cô ta lạnh lùng đi vào trong nhà, và con cũng ra về ngay. Đúng là người ta có thể dời cả núi non nhưng cá tính con người thì khó thay đổi.
Bà Hảo lo lắng:
- Sao con vội kết luận thế? Hôm mẹ gặp lại Ngọc Ngà ở nhà thờ trông nó xinh đẹp dịu dàng và thân thiện lắm mà. Chắc phải có lý do gì đấy??
Vinh nhún vai:
- Điều ấy không liên quan tới con.
Gia đình bà Hảo đã rời khỏi thành phố Arlington về tiểu bang khác để gần gũi thân nhân và có cơ hội cho công ăn việc làm. Hơn 17 năm sau, vợ chồng bà lại theo công việc của con cái đưa đẩy trở về sống ở thành phố Garland, tiểu bang Texas được mấy tháng nay. Bà Hảo đến nhà thờ Arlington đi lễ ngày Chủ Nhật là để thăm lại những người quen xưa, những kỷ niệm cũ.
Tan lễ bà Hảo gặp bà Bông, cả hai vui vẻ hỏi thăm nhau. Hôm ấy cô Ngọc Ngà đi lễ cùng với mẹ, cô chào bà Hảo xong, thì ra nói chuyện với mấy người bạn thân của mình trong khi chờ đợi mẹ để cùng ra về.
Bà Hảo sửng sốt khi thấy Ngọc Ngà, con bé gầy nhăng nhẳng và môi cong thuở nào hay theo cha mẹ đi lễ nhà thờ ngày Chủ Nhật bây giờ đã là một cô gái xinh đẹp, cao ráo. Đôi môi cô vẫn cong nhưng gợi cảm làm sao.
Bà Bông lại được dịp khoe con gái như đã từng khoe bấy lâu nay với bất cứ ai khi có thể:
- Cháu Ngọc Ngà học xong Master ngành Business và đang làm cho một hãng lớn ở thành phố Dallas, nó chưa từng có người yêu, học hành xong là đi làm chứ không biết ăn chơi đua đòi như các cô gái khác thời đại này.
Đó là chiêu bài ?Tìm bạn bốn phương? giùm con của bà Bông, các ông bà bạn sẽ biết con gái bà đẹp, có học, có công ăn việc làm tốt và nết na ngoan ngoãn. Họ không có con trai để cưới Ngọc Ngà về làm dâu thì cũng có cháu trai, hay sẽ giới thiệu cho con cái của bè bạn khác.
Ngay tức khắc bà Hảo chấm Ngọc Ngà cho Vinh con trai mình, bà dặn dò bà Bông và cũng khéo léo khoe con:
- Chị để dành con Ngọc Ngà cho thằng Vinh nhà tôi nhé. Nó là bác sĩ và chưa có người yêu. Hai đứa cùng cao ráo, đứa đẹp trai đứa xinh gái. Thật đẹp đôi.
Bà Bông mừng thầm như mở cờ trong bụng, bất cứ chàng trai tử tế nào trong ngành y, nha, dược đều thuộc diện ưu tiên kén rể của bà. Thật không uổng công bà đã quảng cáo cho con.
Bà Bông hớn hở gợi ý:
- Mình tìm cách nào cho hai đứa gặp nhau một cách tự nhiên, trai gái lớn lên ở Mỹ không như mình ngày xưa ở Việt Nam, con Ngọc Ngà không thích mai mối, giới thiệu gì hết, có vài đám như thế nó đều chối phăng.
Bà Hảo đồng ý với bà Bông:
- Thằng Vinh nhà tôi cũng thế. Tôi cũng muốn để cho thằng Vinh làm quen Ngọc Ngà một cách tự nhiên. Được rồi tôi đã có cách, cuối tuần sau tôi sẽ sai thằng Vinh mang ít rau qủa vườn nhà trồng, trước là biếu chị làm qùa, sau là có cớ cho chúng gặp mặt nhau. Trai tài gái sắc sẽ thích nhau ngay lần đầu gặp gỡ cho mà xem, có khi còn đòi chúng ta tổ chức đám cưới sớm đấy.
Bà Bông hoan hỉ:
- Tôi sẽ không hé miệng cho Ngọc Ngà biết ý định của chúng ta.
- Tôi cũng thế!.
Tuần sau bà Hảo ra vườn cắt vài qủa bầu qủa bí tươi ngon nhất, và cho Vinh địa chỉ nhà bà Bông, bà nói thật tự nhiên:
- Vườn rau nhà mình tươi tốt qúa, ăn không kịp, con mang một ít xuống thành phố Arlington tặng cho một nhà quen giùm mẹ, Chủ Nhật rồi mẹ đi lễ nhà thờ Arlington gặp lại bạn cũ, món qùa chẳng đáng gía nhưng mình có tấm lòng con ạ. Mẹ bận đi ăn giỗ nhà một người bạn ở đây nên không cùng đi với con được.
Lớn lên ở Mỹ, vô tư và thành thật Vinh không hề thắc mắc hay ngạc nhiên dù phải lái xe từ thành phố Garland đến Arlington cả giờ đồng hồ chỉ vì món qùa nhỏ này. Anh nghĩ mẹ gặp lại bạn cũ thì mừng vui và qúy bạn thế thôi..
************************
Ngọc Ngà trang điểm xong cô mặc chiếc váy màu hồng. Chiều nay cô sẽ làm phù dâu cho đám cưới người bạn thân của mình .
Xinh đẹp tươi trẻ Ngọc Ngà tự tin bước xuống lầu. Bà Bông ngắm con khen và âu yếm dặn dò:
- Chiều nay chắc sẽ có nhiều anh làm quen với con đấy. Ai quen thì cứ quen và tìm hiểu thêm con nhé.? Đấy, bạn bè con lần lượt lên xe hoa cả rồỉ
Cô thích chọc mẹ:
- Tìm hiểu về ngành nghề của anh ấy hở mẹ?
- Con đừng đùa, điều ấy thực tế đấy. Chẳng lẽ con quan tâm đến một người mà không cần biết anh ta là ai, làm gì?
- Nhưng nếu anh ta không trong ngành y nha dược thì sao? mẹ có vui lòng cho con quen không?
Bà Bông chép miệng phân trần:
- Mẹ có bắt con phải lấy người y nha dược đâu, nhưng được thì càng tốt, ai chẳng muốn con gái mình lấy được tấm chồng giỏi giang làm ra tiền của, nếu không thì cũng chẳng sao, miễn là có ăn học và là người tử tế.
- Hình như mỗi năm con thêm một tuổi mà vẫn?ế, chưa có người yêu nên mẹ ?hạ bớt tiêu chuẩn kén rể, phải không?. Vâng, nói chung loại người này cũng khó kiếm chứ không phải mình muốn là được. Điều trước tiên là con tim mình phải rung cảm vì họ?
Bà Bông phân trần thêm:
- Với lại cái mẹ lo cho con là con gái chỉ có một thời lộng lẫy, để qua đi sẽ không còn nhiều cơ hội cho con chọn lựa nữa.
- Con cám ơn mẹ đã lo cho con.
Ngọc Ngà đến nhà hàng ?Hoa Hồng? đã gặp cô dâu, chú rể, nhưng khách khứa thì chưa đến giờ, mà dù có đến giờ mời ghi trong thiệp thì không phải tất cả đều đến đúng giờ, mà có nhiều người còn cố tình đến trễ để?trừ hao khỏi phải đợi chờ người đến trễ khác. Vì ai cũng nghĩ thế nên cái vòng luẩn quẩn đi trễ này muôn đời không thay đổi được.
Ngọc Ngà đang loay hoay sửa lại vài nếp áo váy của cô dâu thì chú rể lên tiếng:
- Giới thiệu với phù dâu đây là phù rể của chúng tôi hôm nay.
Ngọc Ngà quay người lại, bốn mắt cùng nhìn nhau ngạc nhiên đến ngỡ ngàng.
- Thì ra là?cô?
- Thì ra là?anh?
- Tại sao cô lại ở đây?
- Tại sao anh cũng ở đây?
Rồi cả hai cùng bật cười vì sự ngạc nhiên đến ngớ ngẩn của mình
Chú rể cũng ngạc nhiên như thế:
- Thì ra là?hai người đã quen nhau trước?
- Nói quen trước hay chưa quen cũng đều đúng cả. Tôi biết cô ấy tên là Ngọc Ngà.
- Vâng, tôi cũng nhớ tên anh ấy là Vinh
Chú rể nhìn cô dâu vui đùa:
- Anh không hiểu nổi?. Em ơi, biết đâu hôm nay lại là duyên kỳ ngộ của hai người bạn thân của chúng mình nhỉ?
Từ hôm gặp Vinh ở nhà mình Ngọc Ngà đã cảm thấy áy náy và ân hận vì đã cư xử không phải với anh, cô đã không làm tròn cái lịch sự tối thiểu khi khách đến nhà. Hình ảnh chàng trai hiền lành khiêm tốn chào mẹ cô ra về đã làm cô trăn trở nuối tiếc vu vơ, cô luôn nghĩ mình mắc nợ anh một lời xin lỗi, chỉ mong ước có ngày gặp lại anh để nói lời xin lỗi cho nhẹ lòng.
Thế mà đã gần một năm trôi qua. Không ngờ được gặp lại anh hi hữu như hôm nay.
Khách khứa lần lượt đến, dù kẻ trước người sau thì tiệc cưới cũng bắt đầu. Tưng bừng và vui vẻ, cô dâu chú rể đi tới bàn nào là có phù dâu phù rể cùng theo, nên Ngọc Ngà và Vinh luôn gần gũi bên nhau.
Mãi khi đến giữa tiệc cưới thì cô dâu chú rể và phù dâu phù rể mới được ngồi vào bàn ăn uống, tuy rất mệt nhưng cũng rất vui. Ngọc Ngà và Vinh ngồi cạnh nhau, Vinh chăm sóc cho cô từng chút một, không thua gì chú rể đang chăm sóc cho cô dâu. Trong từng cử chỉ, từng ánh mắt nhìn nhau họ như gần gũi nhau hơn và thân nhau hơn.
Bây giờ Ngọc Ngà mới ấp úng:
- Anh Vinh, em xin lỗi anh, dù đã qua lâu rồi?.cái hôm ở nhà em?.
Vinh ngắt ngang:
- Có phải hôm ấy em đang bực mình điều gì không?
Cô nhìn anh ngạc nhiên và thán phục:
- Sao anh đoán hay thế?
- Ai cũng có thể đoán được, vì chẳng có lý do gì mà em lại có thái độ lạnh lùng ghét anh đến thế.
- Có phải anh đến nhà em do mẹ anh và mẹ em sắp đặt không? Em không thích thế đâu.
- Không, không bao giờ, anh chỉ biết một điều là mẹ anh nhờ anh mang mấy qủa bầu bí đến nhà tặng mẹ em thôi. Không ai nói với anh về cô Ngọc Ngà cả.
- Nếu thế em xin lỗi anh thêm một lần nữa, vì em đã đoán sai.
Vinh chợt reo lên:
- Có thể là em đóan đúng, có sự sắp đặt nào đó giữa hai bà mẹ của chúng ta. Hèn gì khi anh trở về nhà mẹ anh cứ tìm cách hỏi về em. Anh cũng giống y như em, không thích sự sắp đặt của người khác, những sự quen biết hay chuyện tình cảm tự nhiên vẫn hay hơn, có duyên thì sẽ gặp nhau, như ngày hôm nay không hẹn mà anh lại gặp được em.
Rồi anh hạ giọng ngọt ngào:
- Và thật sự hôm nay em mới là em, một cô gái xinh đẹp và dịu dàng đáng mến.
- Cám ơn anh đã tặng em những lời khen.
- Em bây giờ khác ngày xưa nhiều lắm?
Cô mở to đôi mắt nhìn anh và đôi môi cô cong cong hé mở duyên dáng :
- Anh làm như chúng ta quen nhau từ thuở nào ?
- Chính thế, chúng ta từng lạ bạn hàng xóm thời thơ ấu đấy, nhưng năm anh 10 tuổi đã rời khỏi thành phố này, em nhỏ tuổi hơn nên chắc không còn nhớ gì về anh đâu. Em cứ về hỏi mẹ em đi.
- Thật vậy hở anh?
- Ừ, nhờ mẹ anh nhắc lại, anh nhớ ra nhiều kỷ niệm về em nữa kìa, như thế chúng ta chẳng là có duyên làm bạn với nhau từ lâu rồi sao?
Anh nâng ly rượu và nói:
- Em hãy nâng ly lên cùng anh, chúng ta uống chút rượu mừng tình bạn từ ngày xưa và ngày hội ngộ này.
Xung quanh họ tiệc cưới vẫn ồn ào tưng bừng, những gương mặt, những nụ cười chung vui, nhưng có hai người cảm thấy trong mỗi trái tim mình có một niềm vui riêng. Trong ồn ào ấy, tiếng Vinh vừa đủ cho một mình Ngọc Ngà nghe thấy:
- Mùa hạ năm nay anh sẽ được phép mang những qủa bầu qủa bí vườn nhà anh đến tặng nhà em không?
Ngọc Ngà nhắp một chút rượu và thân mến nhìn anh qua màu rượu đỏ nâu sóng sánh trong chiếc ly thủy tinh trong suốt:
- Vâng, chẳng những mẹ em thích mà em cũng thích ăn những rau qủa trồng trong vườn nhà lắm anh ạ.
HOA THIÊN LÝ ĐÂU RỒI ?
Tôi để hai túi xách lên trên quầy tính tiền, đứng trước tôi là một người cũng đang lấy từ trong xe chợ đầy ắp những món hàng để lên quầy, quay lại nhìn thấy tôi chị lịch sự :
- Chị có ít hàng, lên tính tiền trước đi.
Gương mặt của người phụ nữ này bỗng làm tôi bàng hoàng, với đôi mắt to lồ lộ và nhất là cái mụn ruồi nơi khóe miệng gợi cho tôi hình ảnh quen quen. Tôi không thể không buộc miệng :
- Chị ơi, trông chị quen qúa...hình như chị tên là…
- Tôi tên Lam.
Tôi reo lên vui mừng và kinh ngạc:
- Trời ơi, đúng rồi Lam “Ruồi” đây phải không? Cái mụn ruồi trên môi này đi kèm theo với cái tên thì không thể nào quên được.
Người phụ nữ nhìn tôi, cũng mừng rỡ nắm lấy cánh tay tôi:
- Thì ra là Thao, hàng xóm của tôi ngày xưa khi chúng mình còn bé chứ gì?
Hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Qủa đất rộng bao la nhưng cũng đủ chật hẹp để quanh quẩn cho người gặp lại người, mà có khi tưởng chỉ là ao ước, là trong giấc ngủ mơ.
Lam “Ruồi” và tôi ra khỏi chợ. Lam mới dọn về California hai năm nay, còn tôi chỉ là khách vãng lai, đến đây thăm người nhà, nếu tôi không cao hứng đi chợ mua thêm vài thứ lặt vặt thì làm gì có cuộc hội ngộ bất ngờ này!.
Chúng tôi đến một qúan nước ngồi nghỉ chân và chuyện trò. Ôi, bao nhiêu thứ để nói sau hơn mấy chục năm mới gặp lại. Sau cùng, Lam hỏi tôi:
- Thao còn nhớ anh Phượng không?
- Làm sao quên, vì cái tên anh như tên con gái mà lại là một loài hoa mà Thao ưa thích. Bây giờ anh ấy ra sao? vợ đẹp, con ngoan chứ gì?
Lam rầu rầu:
- Đời anh là một chuỗi bất hạnh. Lấy vợ, vợ bỏ, lấy vợ nữa thì không hạnh phúc, đưa nhau sang Mỹ chỉ làm khổ nhau. Anh cố chịu đựng vì mấy đứa con, mà trời cũng không tha…
Tôi buồn lây và sốt ruột hỏi:
- Còn chuyện gì đến với anh Phượng nữa?
- Anh ấy mới mất vì đau bao tử. Bệnh trầm cảm dẫn đến loét bao tử, chảy máu bao tử.
- Trời ơi, tội anh qúa!
Tôi thốt lên và không cầm nổi những giọt lệ rưng rưng. Lam kể:
- Ngày ấy anh Phượng đau khổ vì Thao nhiều lắm, mãi anh ấy mới đi lấy vợ. Thỉnh thoảng anh Phượng vẫn nhắc đến Thao, tiếc rằng anh không còn sống để hôm nay gặp lại Thao
Tôi nghẹn ngào:
- Chính Thao mới là người đáng tiếc, không gặp anh để nói một lời xin lỗi.
*************
Ngày xưa nhà tôi và nhà Lam ở cạnh nhau trong một xóm nhỏ, hai đứa lại học từ tiểu học đến trung học đều chung lớp chung trường nên chơi rất thân. Tôi hay sang nhà Lam chơi, thậm chí có hôm còn ngủ lại ở nhà Lam nữa. Mẹ tôi đã nói đùa với mẹ Lam:
- Nếu một đứa là trai một đứa là gái thì cho chúng nó lấy nhau nhỉ
Nhà Lam bán tạp hóa, có đủ thứ từ bánh kẹo, ô mai, đến nước mắm, trứng, dầu lửa, xà bông, kim chỉ v..v…bố Lam đi lính đóng quân xa nhà, nên chỉ có hai mẹ con, họ khá bận rộn vì cửa hàng tạp hóa này vì thế tôi rất sung sướng được sang nhà Lam làm giúp nó.
Hai đứa bằng tuổi mà Lam khôn lỏi hơn tôi, cho tôi một viên kẹo bé hay một qủa ô mai nó cũng chọn qủa bé xíu mà sai tôi quét nhà, lau nhà, nhặt rau hay nấu nồi cơm trong lúc mẹ nó đi cất hàng chưa về.
Thỉnh thoảng mẹ Lam bận không đi cất hàng được, tôi theo Lam đi chợ Gò Vấp mua trứng từ cửa hàng bỏ mối quen, mỗi đứa xách một làn đầy trứng, nó dọa tôi cẩn thận nếu làm vỡ trứng là…phải đền.
Chưa hết, cứ vài ngày tôi lại phải phụ Lam đi gánh nước từ một vòi nước công cộng gần nhà. Người ta ra đấy giặt giũ, tắm rửa cho trẻ con và gánh nước về nhà dùng. Hai chúng tôi còn nhỏ không gánh được đôi nước, chỉ một thùng nước để giữa đòn gánh, hai đứa gánh hai đầu đòn gánh tung tăng vui vẻ như một cuộc đi chơi.
Mẹ tôi vẫn âu yếm mắng tôi:
- Việc nhà thì nhác, việc chú bác, việc hàng xóm thì siêng.
Một hôm, nhà Lam có khách, là anh họ của Lam từ Qui Nhơn vào ở trọ để học đại học. Nhà Lam quanh năm vắng vẻ, neo đơn, thiếu bóng dáng đàn ông nên cũng rất cần người anh họ này cho thêm ấm cúng.
Anh đến với mấy cái túi xách và cái va ly quần áo. Hôm ấy tôi cũng có mặt ở nhà Lam như thường lệ, thấy Lam ríu rít thân mật với anh tôi cũng bắt chước, con bé 13 tuổi ngây thơ chạy vào căn buồng của anh, tôi ngồi trên giường đối diện anh, xem anh lôi những thứ trong va ly ra và xắp xếp quần áo, đồ dùng một cách tò mò hào hứng.
Anh đã dí tay vào mũi tôi, mỉm cười:
- Cô bé này con nhà ai mà ở đây?
Tôi cũng mỉm cười hồn nhiên hỏi lại:
- Em tên là Thao, bạn của Lam đấy, còn anh tên gì?
- Anh tên Phượng.
Tôi ngạc nhiên hỏi lại:
- Là hoa Phượng hả anh?
- Ừ, vì con đường trước cửa nhà anh có cây hoa Phượng, nên mẹ đặt tên anh là Phượng luôn.
Anh Phượng moi móc trong túi xách ra, đưa cho tôi một gói kẹo:
- Cho em này, kẹo mạch nha em có thích không?
- Thích, nhưng em vẫn thích ăn ô mai hơn.
- Thế hả, lúc khác anh sẽ mua ô mai cho em.
Từ ngày có anh Phượng, tôi và Lam thấy vui hơn, vì ngoài lúc cặm cụi học bài trong buồng, anh lại ra chơi với cbúng tôi, bày ra nhiều trò mới lạ. Anh Phượng chiều tôi đủ thứ, mua ô mai của chính nhà Lam để cho tôi, vẽ cho tôi những bức hình đẹp, và mỗi lần Lam và tôi tranh cãi chuyện gì, bao giờ anh cũng bênh tôi và về phe với tôi.
Có lần tôi đang ngồi nhặt rau muống cho Lam thì bỗng rú lên, hất đổ cả rổ rau vì thấy một con sâu rau to tướng đang quằn quại trong đám lá, tôi chạy bổ vào người anh, ôm lấy anh mà khóc, không nói nên lời. Anh Phượng vỗ về tôi:
- Không sao đâu, sâu rau hiền lắm. Để anh nhặt nốt chỗ rau cho.
Hôm ấy hình như anh ôm tôi khá lâu, trong vòng tay anh, tôi cảm thấy an toàn hơn bao giờ.
Thời gian dần qua đi, anh Phượng đã là một người thân quen đến nỗi tôi thuộc cả giờ giấc đi học về học của anh, và những công việc anh thường làm ở nhà.
Chắc anh cũng thân quen với tôi như thế, hôm nào tôi sang nhà Lam trễ là anh hỏi tại sao, có hôm tôi chơi chán, muốn về nhà thì anh lại cầm chân tôi bằng một trò chơi hấp dẫn mà anh biết là tôi thích, anh lấy xà bông pha với nước và lấy cái ống hút nhúng vào đó, thổi lên khoảng không những qủa bong bóng trong trẻo và mỏng manh, chơi vơi và lơ lửng cho tôi và Lam cùng đuổi bắt những qủa bong bóng phù du chóng tan vỡ đó mà quên cả giờ về..
Sau nhà Lam có một giàn hoa Thiên Lý, mùa hoa nở những chùm hoa màu phơn phớt xanh treo đầy trong đám lá, tỏa mùi thơm ngọt ngào. Tôi thích ủ hoa Thiên Lý trong túi áo cho thơm, còn anh Phượng thì thích ngồi đọc sách hay học bài dưới giàn hoa trong những buổi trưa êm ả.
Một hôm anh gọi tôi ra sau nhà và nói:
- Anh hái tặng Thao một chùm hoa Thiên Lý nhé, em thích chùm nào?
Tôi được dịp đòi hỏi:
- Chùm nào chín nhất và to nhất thì hái cho em.
Rồi tôi nhanh nhẩu chạy vào nhà bưng ra một cái ghế đẩu cho anh đứng lên. Tôi vịn ghế cho anh khỏi ngã và chỉ hết chùm hoa nọ đến chùm kia mới chọn được chùm hoa vừa ý. Anh đưa hoa cho tôi và dịu dàng nói:
- Áo em, tay em sẽ thơm mãi mùi hoa Thiên Lý .
Tôi ngây thơ hớn hở:
- Thật thế không anh?
- Với anh thì đó là sự thật..
Thấy tôi vẫn ngơ ngác chẳng hiểu gì anh nói sang chuyện khác:
- Thế em có biết hoa Thiên Lý nấu canh ăn rất ngon không?
- Em không biết.
Anh trêu chọc tôi:
- Trời ơi, em là con gái Bắc mà không biết món canh hoa Thiên Lý sao?
- Vậy để em về nhà hỏi mẹ em nhé?
Tôi định chạy về nhà hỏi mẹ, nhưng anh đã nắm tay tôi lại. Dưới giàn hoa Thiên Lý chỉ có hai người, hôm ấy mẹ Lam vắng nhà và Lam đang bán hàng phía trước.
Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng, khác thường, mãi anh mới run run giọng nói:
- Thao ơi, anh …rất yêu em.
Anh bất chợt ôm lấy tôi làm tôi hoảng sợ vùng thật mạnh thoát ra khỏi tay anh
- Thao ơi, em đừng chạy đi, anh rất yêu em..
- Không! Không!...
Tôi kêu lên từ chối và hoảng sợ, vùng vằng và tàn nhẫn vất chùm hoa Thiên Lý anh vừa trao xuống đất để chạy như ma đuổi lên nhà trên rồi về nhà mình chỉ trong phút giây, mà tim tôi vẫn còn đập thình thịch. Tôi ngồi trốn trong phòng của mình và khóc nức nở âm thầm vì sợ mẹ biết.
Anh Phượng, hình ảnh thân quen đẹp đẽ trong tâm hồn tôi đã tan vỡ, bây giờ là một anh Phượng khác, hoàn toàn xa lạ. Tôi đã coi anh như tình anh em, như người nhà, bỗng chốc anh chuyển thành tình yêu làm tâm hồn tôi bị tổn thương. Ở cái tuổi 15 tôi vẫn còn trẻ thơ chưa đủ lớn khôn để đón nhận tình yêu đôi lứa.
Hôm sau và những hôm sau nữa tôi không sang nhà Lam, tôi sợ anh và giận anh. Lam hỏi tôi tại sao nhưng tôi không dám kể cái điều “ghê gớm” ấy ra.
Một tuần sau thì anh sang nhà tôi, có lẽ anh không chịu đựng nổi sự lánh mặt của tôi lâu hơn nữa. Nhưng vừa thấy anh bước vào nhà chào hỏi mẹ tôi, thì tôi đã la lên, đã đuổi anh:
- Anh đi về đi, em không muốn nhìn thấy anh .
Mẹ tôi ngơ ngác còn anh lúng túng giải thích sao đó với mẹ tôi và nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã đầy ân hận trước khi bước ra khỏi cửa.
Câu chuyện anh Phượng tỏ tình với tôi cuối cùng cả hai nhà đều biết, bố mẹ tôi trách anh, mẹ Lam cũng trách anh, rằng tôi còn bé nhỏ đã biết gì chuyện yêu thương mà anh nỡ làm hoen ố đi cái tình cảm trong trắng của chúng tôi bấy lâu.
Anh thất vọng, thất tình và mặc cảm. Cuối năm ấy anh Phượng bỏ học đi lính.
Một hai năm sau thì bố Lam về xóm và mang vợ con đến một tỉnh lỵ miền Trung nơi ông đóng quân, gia đình khỏi phải xa cách đôi nơi nữa.
Tôi và Lam bặt tin nhau từ đó, rồi tới biến cố 1975, bao nhiêu chuyện bể dâu của cuộc đời. Hình ảnh người bạn gái cùng xóm và anh Phượng tưởng như chìm khuất suốt đời trong bụi mờ qúa khứ…
********
Sau này mỗi một tuổi đời lớn lên trong cuộc sống, tôi càng thấm thía hiểu được mối tình của anh, tôi luôn bị dày vò ân hận vì mình mà anh Phượng dang dở chuyện học hành, đời lính trôi dạt đó đây.
Tôi mắc nợ anh Phượng một lời xin lỗi. Anh không có tội gì cả, vì tình yêu không bao giờ có tội, tình anh cho tôi chưa đúng lúc mà thôi.
Hôm nay tình cờ gặp lại Lam, biết tin anh cũng là biết anh không còn trên cõi đời này. Và những lời xin lỗi của tôi sẽ không bao giờ được thực hiện.
Anh Phượng ơi, suốt bao nhiêu năm qua, tay em và áo em có còn thơm mùi hoa Thiên Lý trong ký ức của anh, như ngày xưa anh đã nói không?
Giàn hoa Thiên Lý ngày xưa của nhà Lam ơi, nơi mà một buổi chiều anh đã hái một chùm hoa đẹp nhất tặng tôi, giàn hoa đã chứng kiến mối tình đầu nồng nàn tha thiết của anh dành cho tôi, một tình yêu thật trong sáng hồn nhiên mà sau này lớn lên tôi mới hiểu ra.
Nhưng chùm hoa Thiên Lý ấy đâu rồi??
****
Mùa Cá Cơm
Biển đã rạo rực từ sớm tinh mơ,
Cùng với ngư dân đón mừng mùa cá,
Sóng biển tràn trề lên bờ lấp lóa,
Quấn quýt chân người chẳng muốn rời xa.
Ðám đông trải dài bờ biển Mỹ Khê,
Xã Tịnh Kỳ huyện Sơn Tịnh, Quảng Ngãi,
Những ngư dân và những người thương lái,
Bên sọt cá từ thuyền thúng chuyển về.
Tháng Hai âm lịch đàn cá di cư,
Cá bắt lên còn thơm mùi nước biển,
Những thuyền cắm neo, thuyền vừa ghé bến,
Cánh buồm còn thơm mùi gío phương xa.
Luồng cá cơm về sinh sống gần bờ,
Những luồng cá cơm năm nay dày đặc,
Từng mẻ lưới kéo lên đầy chĩu nặng,
Món quà hào hiệp biển tặng cho người.
Những người con của biển đã ra khơi,
Thuyền và lưới cùng gian nan kiếm sống,
Mùa biển yên cũng như mùa biển động,
Mơ lần trở về cá sẽ đầy khoang.
Những sọt cá cơm tươi rói trắng trong,
Lấp lánh dưới ánh bình minh rạng rỡ,
Thuyền thúng, thuyền con trên bờ nằm nghỉ,
Cùng vui lây với kẻ bán người mua.
Rồi cá cơm sẽ theo ai về nhà,
Cá cơm kho tiêu đậm đà đơn giản,
Cá cơm làm khô, cá cơm làm mắm,
Món ăn nào cũng là món thân quen..
Ðã thấm vào hồn từng người Việt Nam,
Những mùi vị cá cơm từ biển cả,
Miếng cá kho lúc giàu hay nghèo khó,
Miếng nước mắm ăn từ thuở ấu thơ.
Cuộc sống nổi trôi người Việt đi xa,
Nhìn biển quê người thấy lòng rất lạ,
Cá cơm quê người không bằng quê cũ,
Không mùi vị nào ngon bằng quê hương.
Cầu mong nơi đâu trên biển Việt Nam,
Cá tôm sinh sôi không bao giờ hết,
Mỗi tháng Hai mùa cá cơm lại đến,
Biển và người lại thắm thiết mùa vui.
Long vừa từ cuộc hẹn với Ngọc Ngà, người vợ sắp cưới trở về nhà, lòng chàng vui vui vì bước đầu gặp thuận lợi. Ngọc Ngà đồng ý đám cưới xong sẽ ở chung với mẹ chồng một thời gian đầu cho phải phép vì Long là con một, sau đó ngày rộng tháng dài hai vợ chồng sẽ mua nhà ở riêng, Ngọc Ngà thích xây dựng một tổ ấm riêng của mình dù nó to nhỏ thế nào nàng cũng vui.
Về nhà Long lên tiếng ngay với mẹ:
- Mẹ ơi, con vừa đi gặp Ngọc Ngà, chúng con bàn về đám cưới…
- Ngày giờ đã định xong hết rồi, còn gì nữa mà bàn hả con?
Long hí hửng:
- Là cưới xong chúng con sẽ ở chung với mẹ đó.
Long tưởng mẹ sẽ vui mừng như mình nhưng bà thản nhiên:
- Tất nhiên rồi, nhà này của con, con không ở thì ai vào đây mà ở chứ.
Long cụt hứng, chẳng lẽ chàng kể công với mẹ là con đã mất bao lời dịu dàng phân bày và cả năn nỉ Ngọc Ngà mới thông cảm đồng ý ở chung. Thời đại này, nhất là ở Mỹ cuộc sống riêng tư là hàng đầu, có nàng dâu nào muốn ở chung với nhà chồng, với mẹ chồng đâu.
Chàng hãnh diện khoe:
- Mẹ sẽ có nàng dâu quý Ngọc Ngà, con cưng cành vàng lá ngọc của nhà người ta về nhà mình…
Mẹ chàng vẫn thản nhiên và cũng hãnh diện:
- Con cũng là kim cương hột soàn của mẹ chứ thua kém gì. Trên thế giới có những viên kim cương nổi danh, vô giá. Con của mẹ cũng vô giá...
Long quen được mẹ yêu mà vẫn cảm động:
- Thế thì mẹ sẽ có cả hai thứ quý trong nhà, con dâu và con trai của mẹ.
Gia đình đến Mỹ được khoảng tám năm thì cha Long qua đời khi Long mới 12 tuổi, mẹ chàng làm công nhân trong một hãng xưởng. Mẹ luôn thương yêu và khuyên nhủ Long hãy ngoan và chăm chỉ học hành.
Mẹ sống rất tằn tiện để tiếp tục trả góp căn nhà cũ rẻ tiền đang ở và nuôi con tới khi khôn lớn.
Mỗi khi nghĩ về mẹ Long đều ngạc nhiên, thấy mẹ thật tài giỏi, thật tuyệt vời, một phụ nữ nhà quê trình độ học vấn thấp, mẹ tự xông xáo tìm việc làm chỗ này chỗ kia mà toàn là hãng xưởng Mỹ (mẹ bảo làm hãng Mỹ giờ giấc và quyền lợi đàng hoàng). Khi bị lay off mẹ đang được hưởng tiền thất nghiệp mà luôn nhấp nhỏm như người ngồi trên đống lửa, lo tìm việc tứ tung. Nếu nhân viên sở an sinh xã hội để ý nhìn vào giấy khai thuế hàng năm của mẹ chắc phải khen thầm bà này chăm chỉ làm việc hết mình.
Dù khi xin việc hay khi ra ngoài xã hội có vốn liếng mấy chữ tiếng Anh mà mẹ cũng đều xong việc, chẳng biết mẹ đã nói tiếng Anh thế nào mà họ hiểu được. Thỉnh thoảng mẹ mới cần nhờ đến Long giúp đỡ.
Long đã học xong kỹ sư và đi làm vài năm, có chút tiền trong tay mới dám tính tới chuyện cưới vợ.
Ngọc Ngà cũng tốt nghiệp đại học, nàng đang làm việc cho một công ty trong cùng thành phố.
****************
Căn nhà nhỏ rất cũ, rộng chỉ 1,350 Sq ft.. Ngày dâu về ở chung mẹ chồng đã hớn hở giới thiệu với con dâu và vẽ ra một tương lai đầm ấm:
- Nhà có những 3 phòng, mẹ ở một, còn 2 phòng tha hồ cho hai con xử dụng, đẻ một hai đứa con ở cũng vừa, nếu đẻ nhiều hơn thì mẹ ngủ chung với cháu hay ngủ ngoài phòng khách cũng được. Ăn thì nhiều chứ ở bao nhiêu, miễn là tiết kiệm tiền các con ạ.
Ngọc Ngà đã thở dài nói riêng với chồng:
- Thời nay căn nhà nhỏ cũng từ 2,000 Sq ft. trở lên, căn nhà của mẹ vừa cũ vừa nhỏ mà mẹ tính chuyện lâu dài chúng ta sẽ ở đây tới khi sinh vài đứa con ư?
Long dỗ dành vợ:
- Thì mình cứ tới đâu hay tới đấy, cuộc sống luôn có những thay đổi mà em.
Ngày dầu tiên người mẹ đã nghiêm chỉnh nói với hai con:
- Kê từ hôm nay gia đình chúng ta có 3 người, hai con đi làm tiền bạc để riêng dành dụm mai này lo cho con cái, mọi sinh hoạt trong cuộc sống mẹ… bao hết.
Ngọc Ngà ngạc nhiên kêu lên:
- Chúng con phải đóng góp phần mình cho công bằng chứ.
Long dãy nảy lên:
- Kìa mẹ, đừng lo toan như con vẫn là thằng bé 12 tuổi của mẹ ngày xưa.
Người mẹ dõng dạc:
- Mặc kệ con bao nhiêu tuổi, hai con làm bao nhiêu tiền. Mẹ 50 tuổi chưa già, vẫn đi làm ra tiền, căn nhà này đã trả xong, tiền mẹ làm ra để lo cho các con chứ cho ai? Bao giờ mẹ già yếu hay không đi làm được nữa hãy tính.
Cả nhà cùng rời nhà đi làm buổi sáng, chiều người mẹ về sớm nhất vì chỗ làm gần nhà. (Xin việc làm bà luôn “ưu tiên” hãng nào địa chỉ, zip code gần nhà mới nộp đơn. Nơi quá xa bà miễn dòm ngó vì lẽ bà không dám lái xe đường xa.)
Bà lo bữa cơm chiều xong hai con mới về đến, con dâu chỉ việc dọn dẹp bếp và rửa chén bát khi ăn cơm xong.
Những món ăn mẹ chồng nấu quanh quẩn rau luộc hay rau nấu canh tôm khô, giá rau rẻ theo mùa, thịt kho trứng, cá kho, tôm rim… món nào cũng mặn đối với Ngọc Ngà, nàng chẳng dám kêu ca và luôn tự nhủ “Hãy cố chịu đựng chỉ một thời gian ngắn thôi mà”.
Nàng ngạc nhiên thấy mẹ chồng tự làm đủ thứ, cuối tuần bà hì hục xay thịt heo làm giò, hay xay cá làm chả cá, bà còn biết tráng bánh cuốn bằng chảo không dính, làm bánh bông lan bằng nồi cơm điện.
Thì ra bà học làm những món này trên youtube, có khi tới khuya còn thấy bà ngồi ngoài phòng khách xem youtube trên ti vi, chắc đang say mê nghiền ngẫm một món ăn mới.
Những món mẹ chồng làm không ngon bằng chợ, bà biết thế nên đã từng phân bua với hai con:
- Tuy mẹ làm không ngon, không hoàn hảo, nhưng bảo đảm vệ sinh an toàn sức khỏe, không dùng hàn the bột ngọt bột nổi và nhất là tiết kiệm tiền. Tội gì để nhà hàng để chợ búa ăn lời khi mình có thể làm được.
Thế là mỗi cuối tuần để vui lòng mẹ, vợ chồng Long phải ăn ở nhà do mẹ đảm đang trổ tài và tiết kiệm ngân quỹ gia đình.
Hôm thì mẹ nấu phở, nấu bún riêu, bún măng, có khi đổi món ăn bánh xèo, bánh cuốn, ăn xôi khúc, xôi vò... đủ cả. Sợ con chưa vừa ý bà còn bảo:
- Hai đứa thích ăn món gì khác thì cứ… order mẹ làm cho, một buổi tối mẹ lên youtube là biết làm ngay.
Ngọc Ngà than thở với chồng:
- Thế này thì mình không có cơ hội bước chân ra hàng quán nữa. Nói anh đừng buồn nhé, những món ăn một buổi tối xem youtube của mẹ thì làm sao ngon cho được, chúng ta thỉnh thoảng phải ăn những món… dở dở ương ương.
Long chỉ biết bào chữa cho mẹ mình:
- Anh biết thế, nhưng được cái mẹ nấu nướng với… tất cả tấm lòng.
Một buổi sáng thứ bảy Ngọc Ngà thức dậy sớm, nàng muốn giúp mẹ chồng dọn dẹp cho sạch cái tủ lạnh mà mẹ đã chất chồng và nhồi nhét đủ thứ trong tất cả các ngăn mát vì mỗi lần nàng mở tủ lạnh cần tìm món gì thì gặp bao nhiêu là chướng ngại vật.
Nàng lôi ra mấy cái hộp nhỏ, hộp đưng tí cá kho không biết của tuần lễ nào còn dư lại, hộp khác đựng vài con tôm, đựng tí nước tương ăn dở dang, mẩu chanh héo vàng, bó xả còn mấy cọng xơ xác, nửa củ hành tây, nửa qủa ớt, nửa qủa dưa leo... Tội nghiệp những “một nửa” này, mẹ giam giữ chúng bơ vơ trong tủ lâu ngày và dường như đã quên mất sự hiện diện của chúng.
Ngọc Ngà thẳng tay vứt bỏ tất cả vào thùng rác, nàng lau chùi lại các ngăn tủ lạnh thoáng mát cho sạch sẽ, chốc thể nào mẹ chồng cũng hài lòng.
Nhưng không, Ngọc Ngà ở trong phòng đã nghe tiếng bà thảng thốt la toáng lên:
- Ối giời ôi… con ôi là con ôi... Sao lại vứt bỏ hết các thứ mẹ đã cất để dành trong tủ lạnh rồi.
Ngọc Ngà chạy ra bếp:
- Có những thứ lặt vặt mẹ để quên trong tủ lạnh lâu quá con mới vứt bỏ thôi.
- Ai bảo con là mẹ quên, con có muốn mẹ nhắc lại các thứ mà con đã đang tay vứt bỏ đi không, hả?
- Những thứ ấy có đáng gì đâu mẹ.
Người mẹ tự ái lên, đay nghiến:
- Phải, với con thì chúng không đáng gì, nhưng với mẹ tất cả đều là tiền, mẹ chắt chiu tiết kiệm như thế bao lâu nay nuôi chồng con ăn học nên người đấy.
Bà cụ thể hơn:
- Quả chanh quả ớt không đáng gì nhưng con có thể mang ra khỏi chợ một quả ớt, một qủa chanh khi chưa trả tiền không?
Ngọc Ngà chạy vào phòng và bật khóc tức tưởi. Long đã chứng kiến tất cả, chàng thương vợ nhiệt tình muốn lấy lòng mẹ chồng lại bị tổn thương, nhìn nét mặt còn giận dữ của mẹ Long như đứng giữa ngã ba đường.
Làm sao Ngọc Ngà hiểu nổi cách mẹ chàng đã sống và tiết kiệm, mỗi khi thịt cá, rau quả sale rẻ mẹ mua chất đầy trong tủ lạnh dù nhu cầu chưa cần đến. Những hộp, những chai lọ không bao giờ mẹ vứt bỏ mà cất đi để dùng lại khi cần đựng chút gì là mẹ có ngay hộp hay lọ đúng kích cỡ, tiện lợi vô cùng. Những bao bịch đi chợ về mẹ dùng đựng rác cũng đủ, có bao giờ mẹ phải mua bao rác đúng kiểu của nó đâu.
Đám mây mờ nào trên bầu trời rồi cũng tan đi, mẹ chồng nàng dâu lại bình thường như cũ, nhất là khi Ngọc Ngà báo tin mang thai, mẹ chồng vui mừng chăm sóc con dâu.
Bà nấu những món ăn có lợi cho thai phụ và baby, bà dặn dò con dâu phải biết nghỉ ngơi và đi đứng cẩn thận cho khỏi vấp ngã.
Bà xôn xao dự tính làm như chính bà sắp đi đẻ, để dành vacation cả năm, bà sẽ có 3 tuần lễ ở nhà chăm sóc con dâu và cháu nội. Hơn thế nữa bà sẽ xin đổi làm ca chiều thay vì ca sáng để chăm sóc cháu nội cho tới khi bố hay mẹ nó đi làm về. Thế là đứa bé luôn được ấp ủ trong vòng tay người thân, khỏi phải đi gởi trẻ và lại… tiết kiệm được bộn tiền.
Cháu nội trai của bà đã ra đời, tên Mỹ trong giấy tờ bà không biết thế nào là hay nên vợ chồng Long toàn quyền đặt theo ý mình, còn tên Việt Nam ở nhà bà gọi nó là Cu Tèo như bố nó ngày xưa là Cu Tí.
Bà gần gũi cháu và thương yêu nó như ngày xưa đã thương yêu cha nó. Cu Tèo là hình ảnh cu Tí ngày xưa của bà.
Bà luôn bồng bế cháu, nựng nịu cháu, nó khóc một chút là bà xót xa dỗ dành, lấy bình sữa cho cháu bú bất kể lúc nào, bà sợ cháu đói, cháu “khổ”.
Vợ chồng Long sốt ruột, họ muốn nuôi con theo kiểu khác, không chiều chuộng quá đáng, không cho bé quen hơi vòi vĩnh.
Mẹ chồng luôn mang kiến thức, kinh nghiệm mấy chục năm về trước của bà nội, bà ngoại hay bà cố nào đó để chỉ bảo con dâu nên mẹ và con dâu thường xuyên có những bất đồng.
Ngọc Ngà mấy lần vùng vằng đòi chồng ra ở riêng, chàng luôn đứng về những lý lẽ chính đáng của vợ, mẹ đã bao che cho gia đình này kỹ quá, vợ chồng Long không thể tự lập sống theo ý mình, kể cả việc nuôi đứa con mình sinh đẻ ra.
Có một người bạn của Long, bà nội ở nhà chăm sóc cháu mới hơn 1 tuổi, bà vừa bế cháu vừa ăn đậu phộng rang, thằng bé chẳng biết gì cũng với tay đòi ăn, bà cưng chiều cháu liền đút cho nó một hai hột đậu phộng, thằng bé đã phải đi cấp cứu trong tình trạng khó thở ho sặc sụa vì mắc kẹt hột đậu phộng trong họng.
Long tưởng tượng ra nét mặt kinh ngạc và thất vọng của mẹ, lẻ loi và cô đơn của mẹ trong căn nhà này nếu Long nói lời ra riêng nên chưa dám nói.
Người mẹ quá thương yêu con, đứa con trai duy nhất mồ côi cha lúc còn bé, bao nhiêu tình thương yêu trên cuộc đời này mẹ đã dành hết cho chàng. Đôi lúc Long lại… trách mẹ, giá ngày xưa góa bụa ở tuổi còn trẻ mới ngoài 30 mẹ đừng ở vậy nuôi con, mẹ cứ tái giá ngay lập tức, sinh liên tiếp vài đứa con nữa và… bớt thương chàng đi một chút có lẽ chàng không lâm vào cảnh khó xử như ngày nay.
Cuối tuần này mẹ chồng than nhức đầu, Ngọc Ngà không bỏ lỡ cơ hội, nàng nói với mẹ chồng:
- Mẹ uống thuốc rồi nghỉ ngơi cho khỏe. Trưa nay mẹ đừng nấu nướng gì nhé, để con lo...
Hai vợ chồng cùng baby ra phố, sau khi mua sắm và đi chợ, vợ chồng Long ghé vào nhà hàng. Thỉnh thoảng lại được ăn những món ngon đúng ý mình thật tuyệt vời, chỉ là món bình thường, tô phở tái nạm gầu gân sách mà Long biết chẳng bao giờ mẹ chàng có thể nấu ngon bằng dù bà cố bắt chước mua đủ thứ như nhà hàng đã làm.
Ngọc Ngà ăn dĩa bánh cuốn nóng sao mà ngon thế, miếng bánh cuốn vừa mỏng vừa dai, miếng chả quế vừa béo vừa thơm. Ở nhà mẹ chồng tráng bánh cuốn chảo cũng nóng đấy nhưng bột bánh không dai, có giò chả đấy nhưng làm tại nhà chưa đạt tiêu chuẩn. Tổng hợp lại là một đĩa bánh cuốn kém chất lượng mà vẫn phải ăn.
Ăn xong Ngọc Ngà order hộp cơm tấm sườn bì chả kèm theo ly chè sương sa hột lựu mang về cho mẹ. Hi vọng về nhà mẹ đã đỡ mệt và ăn ngon lành hai thứ này.
Quả thật mẹ chồng đã khỏe lại, bà ngồi lù lù nơi bàn có vẻ như đang chờ đợi vợ chồng Long về. Vừa thấy mặt là người mẹ trách mắng:
- Sao hai con không để cu Tèo ở nhà với mẹ, đày đọa nó ra ngoài đường nắng gió thế…
Long nói với mẹ:
- Chúng con muốn mẹ nghỉ ngơi nên mang cu Tèo đi chợ luôn, Ngọc Ngà đã mua đầy đủ rau ria cá thịt như mẹ đã từng mua.
Bà bắt bẻ:
- Nhưng hai con đi những chợ nào? Con có biết là cùng một món đồ mà mỗi chợ bán một giá khác nhau và chúng ta có thể tiết kiệm được vài đồng dễ dàng không?
Rồi bà kể kinh nghiệm… ngày xưa:
- Lúc còn ở Việt Nam mẹ đi chợ biết trả giá, kỳ kèo thêm một bớt hai nên luôn mua được giá rẻ.
Liếc nhìn hộp cơm tấm và ly chè sương sa của mình với ánh mắt… lạnh lùng, người mẹ xót xa:
- Hai món này mẹ làm ở nhà được mà, youtube chỉ dẫn hàng đống kìa. Ly chè sương sa giá “cắt cổ” những $4.99.
Long khoe:
- Nhưng là món ngon mẹ thích do Ngọc Ngà chọn mua cho mẹ đấy, ai cũng làm ở nhà như mẹ thì hàng quán dẹp tiệm cho rồi.
Người mẹ lại tự ái lên:
- Con còn cố cãi mẹ à? Đáng lẽ con phải nhắc nhở vợ lần sau đừng phung phí như thế chứ.
Ngọc Ngà xụ mặt xuống và đi về phòng, cả buổi sáng vui vẻ bỗng tan biến mất khi về đến nhà.
Mẹ chẳng hài lòng, vợ thì giận dỗi, Long bực bội thốt lên:
- Mẹ quá đáng lắm, cũng phải để chúng con sống theo ý mình chứ.
Người mẹ sững sờ nhìn con trai trong vài giây và cay đắng:
- À thì ra bấy lâu nay công tôi thương yêu lo lắng vun xới cho cái nhà này là làm phiền con mình đấy.
Lần này Ngọc Ngà nhất định đòi ra ở riêng. Long cũng xiêu lòng theo, mẹ chàng vẫn còn trẻ và còn sức khỏe để sống một mình. Bao giờ mẹ già thì vợ chồng con cái chàng lại về sống chung để lo cho mẹ. Bây giờ chàng phải sống cho chính mình, cho gia đình riêng bé nhỏ của mình và tránh những xung đột, những sứt mẻ tình cảm mẹ chồng nàng dâu có thể xảy ra trong tương lai.
Vài hôm sau Long nói với mẹ quyết định dọn nhà, người mẹ đã ràn rụa nước mắt:
- Nhà này của các con, còn đi đâu nữa?
Nhìn mẹ chồng khóc Ngọc Ngà chạnh lòng, năn nỉ:
- Mẹ ơi, chúng con chỉ muốn tự lập cho quen, dù ở đâu chúng con vẫn là con là cháu của mẹ.
Ngọc Ngà nhất định chọn thuê căn apartment ở thành phố lân cận, chỗ làm ở giữa nhà cũ và nơi ở mới, thời gian đến chỗ làm không thay đổi nhưng từ nhà cũ đến apartment phải mất 1 giờ xe. Nàng biết bà mẹ chồng không dám lái xe đi xa, lại là đến thành phố lạ.
Ngọc Ngà nói cho chồng hiểu:
- Không phải em muốn kẻ đầu sông người cuối sông, nếu ở gần, mẹ thương con nhớ cháu ngày nào cũng đến thăm thì cũng như không, chẳng thay đổi được gì. Chúng ta sẽ chủ động về thăm mẹ khi muốn, chắc chắn là mẹ buồn nhưng mẹ sẽ quen thôi, cũng như cha mẹ em sống ở tiểu bang khác cả năm mới gặp chúng ta một hai lần có sao đâu.
Ngày vợ chồng Long dọn đồ đạc đi, người mẹ cố níu kéo bồng bế cháu nội đến giây phút chia tay, Long phải hết lời hứa hẹn và an ủi mẹ mới cất bước nổi ra xe về nơi kia.
*******
Được sống riêng theo ý mình thật là tuyệt vời, Ngọc Ngà quên những lời mẹ chồng luôn dặn dò chắc nịch như đinh đóng vào cột:
- Chớ bao giờ mua những thứ vô bổ không thiết thực trong đời sống con nhé. Thí dụ như những bức tranh vô giá của danh họa Picasso cho dù có… onsale đại hạ giá rẻ bèo cũng chẳng nghĩa lý gì đối với chúng ta. Muốn treo tranh con cứ treo hình thằng cu Tèo nhà mình là đẹp nhất.
- Chớ bao giờ mua những rau quả trái mùa con nhé. Hãy nhịn đến giữa mùa giá rẻ tha hồ ăn.
Rau muống trái mùa những $3.99 một pound nàng vẫn mua về, chỉ nhặt lấy ngọn rau cho mềm để xào tỏi. Ôi nếu mẹ chồng mà nhìn thấy những cọng rau muống đắt giá này bị nàng bỏ đi chắc chắn bà sẽ đau lòng lắm.
Nhãn tươi Florida, Hawaii đầu mùa $6.99 một pound nàng mua về mấy pound ăn chơi. Bà biết sẽ đau ruột lắm...
Cuối tuần vợ chồng nàng đi phố và ăn tiệm, chẳng tội tình gì nàng phải chui vào bếp nấu nướng trong hai ngày nghỉ cuối tuần.
Ngọc Ngà thấy mình hạnh phúc hoàn hảo nếu không có chuyện gởi cu Tèo cho day care, buổi sáng vợ chồng nàng phải dậy sớm sửa soạn cho con và mang nó đến đó . Buổi chiều cũng vội vã đến day care đón con cho đúng giờ. Hôm nào kẹt xe bụng dạ càng sốt ruột lo âu.
Cu Tèo mới về nơi ở mới vài tháng mà nó cũng hao người đi vì “vất vả” như bố mẹ, sáng nó đang ngủ ngon lành bị mẹ đánh thức dậy “bắt” bú sữa, Ngọc Ngà cho con bú no mới yên tâm chứ trông đợi gì cô nhà trẻ, rồi thay tã lót, thay áo quần và ra ngoài đường phố bất kể sớm mai ấy gió lạnh hay mưa sa.
Chiều Cu Tèo cũng bị cô nhà trẻ bế thốc lên khi đang say sưa ngủ để giao trả cho bố mẹ.
Sau mấy tháng ở riêng vợ chồng cùng tổng kết, được sống theo ý mình thích thật đấy nhưng thêm bận rộn lại hao tốn bộn tiền, nào tiền thuê nhà, tiền gởi trẻ, tiền ăn uống, chợ búa. Muốn mua nhà phải để dành thêm một thời gian nữa mới có tiền pay down kha khá.
Chiều nay về đến nhà Ngọc Ngà lao vào bếp lo cơm nước như mọi ngày, con khóc đói sữa cũng chưa có ngay như bà nội nó phục vụ hầu hạ hôm nào.
Long phải thốt lên:
- Hồi ở với bà nội cu Tèo sung sướng bao nhiêu. Chúng ta đi làm về cơm nước mẹ nấu sẵn, chúng ta chỉ việc thảnh thơi chăm lo cho con.
Ngọc Ngà ỉu xìu:
- Em biết rồi, thế mà trước khi lấy chồng em không hề muốn ở chung, giờ em mới hiểu ở chung với cha mẹ con cháu được đỡ đần biết bao nhiêu, nhất là người thương con thương cháu quá nhiệt tình như mẹ anh. Tâm hồn em cũng đang… giằng co đây, nhưng được cái này thì phải mất cái kia thôi, chả lẽ lại quay về với mẹ? kịch bản cũ tái diễn chán lắm, mà anh đừng ngồi đấy than thở nữa, pha sữa cho con đi...
Long bối rối:
- Mấy thìa sữa, mấy nước hả em?
Ngọc Ngà gắt gỏng:
- Ngày nào anh cũng pha sữa cho con mà còn hỏi là thế nào?
- Nó gào khóc, em hối thúc càng làm anh sốt ruột và quên hết…
Trong nhà đang ầm ĩ tiếng cu Tèo khóc, tiếng Long lẩm bẩm thở than và cả tiếng dao thớt khua thì bên ngoài bỗng có tiếng gõ cửa đồng thời với tiếng chuông cửa không ngừng nghỉ. Ngọc Ngà phán đoán:
- Giờ này chỉ mấy đứa đi phát tờ giấy quảng cáo cho nhà hàng hay bảo hiểm nhà xe, anh khỏi cần mở cửa.
- Anh cũng đoán thế, mà anh có ba đầu sáu tay đâu vừa pha sữa cho con vừa ra mở cửa cho họ được .
Tiếng gõ cửa càng dồn dập, tiếng chuông cửa càng dai dẳng hối thúc, Long quăng mọi thứ trên bàn ra mở cửa để cho kẻ phá rối một bài học, nhưng chàng há hốc miệng ngạc nhiên mãi mới kêu lên:
- Mẹ... thì ra… là mẹ…
- Phải, mẹ đây.
Bà bước vào nhà, một cái liếc mắt rảo quanh là bà biết việc gì cần làm. Bà bế ngay thằng cu Tèo dỗ cho nó nín khóc, một tay bế cháu một tay bà pha bình sữa chỉ trong chớp mắt là xong trong khi Long vẫn ngẩn ngơ tự hỏi làm cách nào mẹ chàng… dám lái xe đường xa đến thành phố lạ này???
Cho cháu bú bình sữa, người mẹ thong thả bảo hai con:
- Hai đứa đừng ngạc nhiên đứng sững như trồng cây chuối thế. Các con tưởng “ngăn sông cách chợ” thế này là mẹ chịu thua không đi thăm con cháu được hả. Mẹ tìm bản đồ trên iphone để lái xe đến đây, mẹ nấu đồ ăn theo youtube dở thì mẹ nấu lại, mẹ đi đường theo bản đồ chỉ dẫn, đi sai thì mẹ đi lại cũng sẽ đến nơi. Cánh cửa nào nỡ khép khi ta quyết tâm đi đến hả con.
Ngoc Ngà cảm động lí nhí:
- Cám ơn mẹ đã đến thăm chúng con.
Long ngợi khen:
- Con từng thán phục mẹ không biết nhiều tiếng Anh mà vẫn nói được tiếng Anh cho thiên hạ hiểu, hôm nay mẹ thêm tài không biết đi đường xa mà vẫn đến một thành phố lạ, đến nhà chúng con được. Mẹ có… bí quyết gì?
- Ối giời, mẹ nói tiếng Anh phải phụ họa khua chân múa tay, “vũ điệu” ngắn dài cho tới khi nào người ta hiểu mới thôi chứ có bí quyết gì đâu… Còn hôm nay lái xe đường xa, con có biết là trên highway mẹ đã đi lộn mấy exit không? vòng mấy lượt U turn không ? chỉ vì không nghe kịp lời chỉ dẫn. Vào thành phố mẹ căng thẳng suýt vượt đèn đỏ mấy lần không? Lái xe loạng quạng vì mải tìm tên đường bị người ta bấm còi xe inh ỏi làm mẹ hết hồn mấy phen không? Nhưng nghĩ đến thằng cu Tèo mẹ lại tỉnh người ra...
Mẹ ngọt ngào tiếp:
- Mẹ không chỉ đến thăm mà còn bàn với hai con chuyện nhà mình. Suốt mấy tháng các con dọn đi mẹ buồn lắm, mẹ đã hiểu ra thương yêu và lo lắng cho con cháu nhiều quá đôi lúc cũng xâm phạm quyền riêng tư của chúng. Long đã nói đúng, mẹ cám ơn con.
Long ân hận:
- Mẹ ơi con đã lỡ lời.
- Để mẹ nói tiếp, mẹ muốn các con lại về với mẹ. Từ hôm nay mẹ sẽ sống khác, hai con cứ sống theo cách của mình, đường đời còn lại của mẹ đi cùng hai con thôi.
Ngọc Ngà cảm động đến long lanh giọt lệ:
- Chúng con cũng đang tự trách mình đã dọn ra riêng, chúng con muốn về với mẹ cho cu Tèo được bà nội phụ tay chăm sóc.
- Còn điều này nữa, căn nhà của chúng ta đã quá cũ, ngày đó bố mẹ mới qua Mỹ vài năm, đồng tiền eo hẹp nên chọn mua nhà vừa nhỏ vừa cũ cho rẻ tiền. Hôm nay đã khác, chúng ta sẽ bán căn nhà ấy đi và mua căn mới rộng rãi hơn cho thoải mái hai con ạ. Nãy đi trên highway mẹ thấy bảng cắm nhiều builder nổi tiếng, kiểu nhà đẹp lắm, các con hãy đến xem và chọn căn nào thích nhất. Mẹ còn đi làm, sẽ phụ các con tiền trả mortgage hàng tháng, mẹ quyết không để nhà băng ăn lời chúng ta dài hạn đâu.
Ngọc Ngà tế nhị:
- Ngày nào trên đường đi làm con cũng thấy những căn nhà mơ ước ấy, mẹ sẽ giúp chúng con tìm được căn nhà cho gia đình chúng ta mẹ nhé. Con cám ơn mẹ nhiều lắm.
Long hào hứng:
- Phải nhờ mẹ… trả giá kỳ kèo bớt một thêm hai, tiết kiệm được đồng nào hay đồng ấy chứ mấy tay bán nhà nhìn theo tâm lý người mua, chúng con không kinh nghiệm bằng mẹ đâu.
Thằng cu Tèo bú no nhoẻn cười nhìn bà nội. Ngọc Ngà đang nhanh tay nấu nướng cho kịp bữa cơm chiều ấm cúng.
Bà vừa hôn cháu vừa nói với hai con:
- Mẹ biết rằng mẹ sẽ đến được đây nhưng… không về được vì trời tối, lạ đường lạ phố, nên mẹ đã lên kế hoạch là tối nay mẹ ngủ lại với thằng cu Tèo, mẹ nhớ nó quá… cu Tèo ơi, cu Tèo của bà ơi…
MẸ TÔI KHÔNG VỀ
Khi tôi còn bé
Tôi hay hỏi về mẹ
Người mẹ vắng nhà đã từ lâu
Mọi người đều dỗ dành an ủi một câu:
- Ngày mai mẹ sẽ về.
Tôi hớn hở đợi chờ
Nhiều “ngày mai” đã đi qua.
Khi tôi nhìn chiếc máy bay trên trời cao,
Tôi nôn nao,
Máy bay sẽ nối liền khoảng cách,
Dù xa vạn dặm,
Mẹ tôi sẽ trở về.
Khi tôi nhìn hình ảnh
Những tàu bè trên sông dài biển rộng bao la
Cánh buồm đi xa
Tôi mơ
Tàu sẽ quay về
Trên hải cảng hay bến tàu
Tôi và mẹ sẽ gặp lại nhau.
Khi tôi nhìn hình ảnh,
Những chuyến xe lửa,
Với những toa tàu,
Có thể mẹ tôi ngồi trong đó
Dù chuyến xe lửa đi mãi nơi đâu,
Tôi mong cầu
Cũng có ngày đưa mẹ tôi về lại sân ga cũ.
Tôi sẽ giữ mẹ
Đừng đi xa nữa.
Khi tôi nhìn
Những chuyến xe bus chạy trong thành phố,
Qua nhiều ngã đường
Cũng đều có trạm cho hành khách bước xuống
Người ta đông chen chúc
Tôi ao ước
Thể nào cũng đến lượt mẹ tôi.
Khi tôi nhìn
Những con đường ngắn
Những hẻm quanh co
Những vỉa hè đi bộ,
Hay những khúc đường quê
Là tôi mong chờ
Những con đường này sẽ đưa mẹ trở về.
Nhưng tất cả những phương tiện ấy,
Dù gần dù xa,
Không bao giờ có mẹ tôi,
Vì mẹ đã qua đời
Từ lâu lắm rồi
Khi lớn khôn thêm tôi mới hiểu.
Nguyễn Thị Thanh Dương
( March- 2014)
BẾP CỦA MẸ
Bếp của mẹ là căn bếp bình thường,
Nhưng là nơi chốn con yêu thích nhất,
Mẹ ra vào con đã quen hình bóng,
Mùi của mẹ và mùi bếp thân quen.
Bếp của mẹ đã nấu những bữa cơm,
Cả nhà quây quần ngồi ăn đông đủ,
Tình cha mẹ, anh chị em gắn bó,
Bếp lửa hồng ấm một quãng đời con.
Kỷ niệm tuổi thơ không thể nào quên,
Cùng chúng bạn con chơi đùa trong xóm,
Chạy về nhà mình thấy làn khói bếp,
Con biết mẹ yêu đang đợi con về.
Sợ con mải chơi chẳng chịu ăn no,
Qùa cho con là củ khoai củ sắn,
Me vừa mới luộc còn trên bếp nóng,
Món qùa rẻ tiền ngon lắm mẹ ơi..
Bên chồng bên con hạnh phúc cuộc đời,
Khi mẹ vào bếp làm người nội trợ,
Bao nhiêu món ăn con không thể kể,
Từ bàn tay mẹ nấu nướng chắt chiu.
Ai cũng có một người mẹ thương yêu,
Săn sóc ta từ khi còn tấm bé,
Ai cũng có một bếp nhà qúa khứ,
Khi đi xa, khi mẹ đã không còn.
Ta có đi đâu trên khắp thế gian,
Giữa phù hoa của giàu sang danh vọng,
Cũng có lúc ta chạnh lòng cảm động,
Nhớ mẹ hiền xưa, khói bếp quê nhà.
Nguyễn Thị Thanh Dương