Đò Đời
Rũ màn bâng khuâng ngâm dạ khúc
Môi xanh rạn nứt lúc trăng mờ
Chưa thu lá vội rời cành thơ
Sương chiều đò mơ đưa rẽ bến
*
Mái chèo lướt xa bờ thương mến
Sông sâu nào biết đến vấn vương
Bụi trần tuôn xỏa mưa ngâu buồn
Âm thầm xuôi nước nguồn xa vắng
*
Ba đào sóng xô xanh nụ thắm
Mảnh sao rơi lấp lánh mắt nâu
Trời đất ân tình đâu hương tóc
Hẩm hiu chăn gối góc đêm sầu
*
Qua đây nắng hòa vang yêu dấu
Về đây mưa tắm gấu áo vai
Tĩnh mịch bóng đêm ai phảng phất
Đò đời nợ chồng chất bao ngày
M Lonely Shepherd
August 2019