PHÚ ĐẮC CỔ NGUYÊN THẢO TỐNG BIỆT
Bạch Cư Dị
PHÚ ĐẮC CỔ NGUYÊN THẢO
TỐNG BIỆT
(THẢO)
Ly ly nguyên thượng thảo,
Nhất tuế nhất khô vinh
Dã hỏa thiêu bất tận,
Xuân phong xuy hựu sinh
Viễn phương xâm cổ đạo,
Tình thúy tiếp hoang thành.
Hựu tống vương tôn khứ,
Thê thê mãn biệt tình.
Dịch nghĩa: Nguyễn chu Nhạc
Cỏ mọc trên đồng xanh tốt
Hằng năm một lần tươi rồi lần úa
Lửa đốt đồng thiêu thế nào cũng không cháy hết
Khi gió xuân về lại nảy nở sinh sôi
Mùi cỏ thơm lan xa tận lối cũ
Sắc xanh tươi kế đến thành hoang
Giờ đưa vương tôn đi xa
(Có) chan chứa bời bời nỗi ly biệt …
Dịch thơ : Nguyễn vạn An
Cỏ mọc trên cánh đồng xanh
Hết tươi lại úa lần lần thay nhau
Lửa thiêu có cháy hết đâu
Lại sinh sôi để đón chào gió xuân
Lối xưa mùi cỏ xa lan
Sắc xanh tươi cả thành hoang bờ ngoài
Tiễn Vương tôn quãng đường dài
Hỏi lòng có khỏi bời bời nhớ nhung ?
BẢN DỊCH CỦA CÁC CAO NHÂN :
Tản Đà :
Đồng cao cỏ mọc như chen
Khô tươi thay đổi hai phen năm tròn.
Lửa đồng thiêu cháy vẫn còn,
Gió xuân thổi tới mầm non lại trồi.
Xa xa thơm ngát dặm dài,
Thành hoang láng biếc khi trời tạnh mưa.
Vương tôn đi lại tiễn đưa,
Biết bao tình biệt đầm đìa lướt theo.
Trần trọng Kim :
Cỏ kia chằng chịt trên gò
Một năm thay đổi vinh khô một lần
Lửa đồng đốt chẳng trừ căn
Lại lên mơn mởn khi xuân trở về
Thơm xa ngào ngạt lối đi
Màu xanh lấp lánh tiếp kề thành hoang
Lại đưa du khách lên đường
Tốt tươi xiết nỗi đoạn trường phân ly