vhnt, số 292
29 April 1997
Trong số này:
T h ơ:
1 - Tháng Tư, Tím...........................................Phạm Chi Lan
2 - Khóc Mẹ................................................... Phạm Bích
3 - Một Chút Hương Ðời......................................Ðan Hà
4 - A Button Called Pause.............................................Ý Nhi
5 - Ðoạn Nhớ...................................................Hoài Yuk
6 - Tuổi Thơ.....................................................Tạo Lê
7 - Trong Lòng Ðại Dương.....................................Hàn Trân
8 - Ba và Mẹ.....................................................Ngọc Nga
T r u y ện N g ắn / S án g T ác:
9 - Tình Mẹ Bao la............................................Tứ Diễm
10 - Bợm.................................................Bùi Thanh Liêm
Bây giờ là cuối tháng Tư.
Hẳn trong mỗi chúng ta là mỗi nỗi niềm riêng biệt ở mốc điểm thời gian này. Tháng Tư của mùa xuân. Tháng Tư của tình thương mất mát. Của quê hương bỏ lại. Của thân phận lưu vong. Của hạnh phúc vùi sâu. Của tình yêu thoáng đến.
Mong bạn tìm thấy chút gì đó của tháng-Tư-trong-bạn qua những đóng góp trong số VHNT này.
thân ái,
BBT
Tháng Tư, Tím
Buổi chiều
cánh đồng bặt gió
Blue Bonnet xanh rưng rưng tím lưng trời
rớt xuống chỗ em ngồi
một chiếc lá
im.
Chỗ mẹ nằm bây giờ lạnh
không gian như một phiến buồn ngủ
thời gian là một khoảnh khắc
ngưng
Mẹ, mẹ có nghe rõ những điều
chưa bao giờ nói?
Tình yêu chẳng phải là những gì
có thể nói bằng lời
đôi mắt mẹ sâu hơn tình yêu
chỉ nhìn thôi
nói chi cũng bằng thừa:
Mẹ!
PCL
Khóc Mẹ
Mẹ ơi sao nỡ xa dời
Lòng con luống những ngậm ngùi xót đau
Cả đời mẹ dãi dầu mưa nắng
Suốt đời con nương bóng mẫu thân
Nụ cười ngọt cánh tay hiền
Dắt dìu con chốn dương trần gai chông
Ðâu ánh mắt đượm chờ mong
Tiễn con tựa cửa héo hon thân gầy
Mẹ ơi trăng khuyết lại đầy
Biết sao tìm được xum vầy ngày xưa
Bao nhiêu nước mắt cho vừa
Sinh ly tử biệt rẽ chia đôi đường
Xót xa thắp nén hương lòng
Con xin tiễn mẹ Thiên Ðàng nghỉ an.
Phạm Bích
Một Chút Hương Ðời
Quên sao được mỗi lần tôi đi lượm
Những trái bàng khô rụng giữa sân trường
Trống đã bãi còn giành nhau nghịch ngợm
Khi về nhà Mẹ đợi cả giờ cơm
Quên sao được lúc rủ nhau vô suối
Thả lá đò cho nước cuốn trôi đi
Hay hái những cọng rêu xanh lí tí
Ðem về nhà chẳng biết để làm chi
Quên sao được mỗi lần thăm ổ sáo
Sau đình làng vừa nở được mấy con
Miệng nín thở, bước chân đi rất khẻ
Sợ rung cây chim bay mất đâu còn
Quên sao được mỗi lần đi bắt dế
Tìm thế nào cho được chú dế than
Ðem xuống đấu dế Cu đen xóm dưới
Trải bao phen đối thủ cũng lăn càng
Quên sao được mỗi lần đi về muộn
Rón rén ngã sau vắng để vào nhà
Nhìn trước nhìn sau không ai để ý
Mới yên tâm mình là kẻ 'thật thà'
Tuổi thơ ấu huy hoàng như thế đó
Nên một đời tôi giấu kín vào thơ
Ðể mai sau dù cuộc đời dâu bể
Cũng vẫn còn hương cũ để thơm mơ
Ðan Hà
A BUTTON CALLED PAUSE
O how I long for a button calles pause
all through the day and all night long
thinking of time, it never stands still
moving on and on, of it's own free will
A button called pause, truly it's in need
to pause the ride called life, O what a dream
putting all the worries and troubles aside
closing your eyes and clearing the mind
Pause once or twice in the same day
and maybe the stress would fade away
time and time again we might break free
with a button called pause we would see.
Ý Nhi
Ðoạn Nhớ
Mây bay chiều buồn qua đây
Em ngồi hong tóc ngực đầy mùa xuân
Khúc tình ai hát quẩn quanh
Trăm năm hội ngộ tan tành như không
Cánh yến từ độ lỡ tình
Cô đơn bay mãi một mình sầu đâu
Tôi về lấp giữa vực sầu
Chiêm bao kỳ ngộ bích câu giật mình
Tưởng mưa về lại đời trần
Hóa ra mình mãi tình gần tình xa
Ðêm nguyệt cầm, giáng ngọc hoa
Mơ tiên say giữa ngực ngà nhũ thơm
Hoài Yuk
Tuổi Thơ
Tôi nhặt tuổi thơ tôi
ở góc rừng dĩ vãng
tuổi thơ thiếu đồ chơi
trong gió Lào nằng hạn
Tôi gặp lại thằng tôi
thả con diều bé xíu
diều đứt dây xa bay
lòng còn vương níu kéo
Tôi gặp lại tuổi thơ
miệng chào mời vé số
từng tập giấy vàng khè
nhuộm măng tơ hoen ố
Ai đẩy tuổi thơ em
vào cuối đường, góc phố
rao bán từng bình trà
giữa đời thường lố nhố
Ánh mắt trong của em
ẩn hình tôi thưở trước
những ánh mắt nhìn lên
thấy đời toàn ngõ cụt
Ai tương lai dân tộc?
Ai rường cột nước nhà?
Em, mặt mày hốc hác
Người, bia, rượu, mát-xa
Hai mãnh đời xa lạ
hai tuổi thơ giống nhau
con chim non gẫy cánh
khập khiễng bước ban đầu
Tuổi thơ tôi và em
bầm theo chiều lịch sử
dú ép những mộng mơ
đường gập ghềnh khúc khuỷu
Lê Tạo
Trong Lòng Dại Dương
(viết cho câu chuyện mười mấy năm trước)
Em tám tuổi lần đầu tiên ra biển
Sóng chập chùng sao mà hãi quá chừng
Bố, em, cùng nhiều người nữa ngã bệnh
Nằm sàn thuyền mặc mưa gió lung tung.
Sáng hôm sau bố đã khoẽ được nhiều
Mang nước lại cho em dùng tí đỉnh
Khi ngồi dậy như đất trời dập dìu
Bố bảo khẽ: hãy nằm xuống cho tỉnh
Từ ở dưới trông lên hình bóng bố
In vào trời rạng sớm buổi ban mai
Ðôi má còm sạm nắng đôi kính dầy
Em chỉ nhớ mẹ bão đây là bố
Hồi hai tuổi dáng cha lờ mờ nhớ
Bao năm rồi mấy lần mẹ thăm nuôi
Em ở lại, thằng em, nhà cô đó
Mong mẹ về, cùng bố hết xa xôi
Nhiều khi hỏi tại sao cần có bố?
Vì nghẹn ngào khi thấy mẹ không vui
Vào những đêm người thúc thít bùi ngùi
Ðứa em hỏi - Cha " đi học " lâu quá?
Và đôi khi trong cơn sầu mẹ cáu:
- Cha chúng mày thật thà quá hóa ngu
Hết quân trường, "đi biệt phái" cũng tù
Chắc khai bậy chứ biết gì đánh trận.
Em lớn lên bằng chuổi ngày nước mắt
Lệ mẹ hiền trộn cùng lệ chúng em
Nhìn loanh quanh, lũ mồ côi, cha thèm
Thằng Hoài, con Thảo của bác Huyên, Tuyết
Từ mấy bửa, cha về, chưa quen lắm
Bố suốt ngày quay quần chung em luôn
Mẹ đêm đến thì thầm bố trong buồng
Rồi bố dẩn em lên đường một sáng
Sớm hôm đó mẹ long lanh ngấn lệ
Ôm em vào lòng nức nở bão rằng:
- Con và bố đi về quê trước nhé
Mẹ cùng em ít nữa sẽ theo sang...
Giữa trời biển nghe mênh mang nhớ mẹ,
nhớ thằng em cùng lủi thủi tháng ngày
Thôi! thì cố chờ dăm hôm là thế
Mẹ sẽ hết buồn, cả nhà quần quay...
Thuyền lộc cộc có ngày hư, ngày chạy
Sóng chập chờn có ngày dữ ngày êm
Quen cả xung quanh, quen cả gió rền
Nhưng đói khát làm nhớ mẹ kinh khiếp.
Trưa hôm ấy mọi người như mừng rỡ
Từ xa mờ có tàu lớn đang lên
mà thuyền em thì máy đã lăn kềnh
Nên phải ráng cầu may vào ngọn gió
Tàu to kia đến gần rồi đứng lại
Như đợi chờ?! Làm gì đó?! ai hay
Lời nhỏ to, đốt lửa hiệu đong đầy
Sau quyết định ; cho người bơi qua đấy
Chú kia và bố xung phong đi trước
Vì là những người thông thạo tiếng Anh
Chị bên cạnh, trông em, bố xuất hành
Bố quay lại, xoa đầu em - Ngoan nhé !
Bơi một chốc không còn bố đâu nữa
Em lặng nhìn chẳng biết tại vì sao
Chỉ chú kia leo được đến con tàu
Còn bóng bố mịt mù trong sóng biển
Rồi người xuống, người lên con tàu lớn
Em bồi hồi khung cửa sổ trông ra
Trên boong cao, kìa sóng nổi chan hòa
Nhưng mà bố vẫn bặt vô âm tín
Ðêm hạ xuống biển rạt rào vang tiếng
Em ngóng chờ lời bố gọi xuyên qua
Hay hôm nay chỉ chiêm bao thôi mà?!
Mai dậy sớm bố bên em như cũ?!
Chị cùng thuyền bão: khuya rồi đi ngủ.
Em thẩn thờ giọt nước mắt cay cay
Không bố mẹ, không thân thuộc chốn này
Lời âu yếm chẳng còn khi em khóc
Nhìn vào tối mắt em mờ mờ nước
Khóc một lần cho bố, lần đầu thôi
Khóc cho em giờ mồ côi thật rồi
Khóc nhớ mẹ phương trời xa thăm thẳm
Khóc đứa em còn hỏi gì " học tập "
Và nổi sợ một mình cõi bơ vơ
Hàn Trân
Ba và Mẹ...
Mai khôn lớn nên người
Ra đi tung cánh trong đời
Dù xa muôn trùng, Con nguyện nhớ tình Mẹ Cha
Con sinh ra đến trong đời
Công ơn Ba, Mẹ suốt đời không quên
Dưỡng nuôi con giữa bấp bênh
Mong con khôn lớn, không hiềm khổ đau
Tình Ba, Mẹ mãi ngàn sau
Như lời kinh nguyện khắc sâu tấm lòng
Dịu hiền, tinh khiết, trắng trong
Ðan vào thành đoá hoa lòng cho con
Ba ơi! Có những buổi chiều
Bên thư viện vắng con nhiều xót xa
Thương Ba chẳng quản phong ba
Sáng, đêm lam lũ, mắt nhòa vì con
Những ngày trời trở lạnh câm
Ngồi bên chồng sách cùng tâm trí nhòa
Chốn nhà bếp mãi nơi xa
Hơi khói có sưởi ấm Ba chút nàỏ
Có lần con thấy dáng Ba
Một mình đêm tối bó băng tay gầy
Ba ơi! Ðôi mắt nào cay?
Lửa nào vết phỏng rát tay Ba hiền?
Mẹ ơi! Có những đêm dài
Con thao thức trắng mãi ngoài giấc an
Lòng đau như thắt ruột gan
Biết Mẹ đội tuyết đi làm nuôi con.
Trải qua bao nỗi đắng cay
Mẹ không quản ngại, dáng gầy tháng năm
Lòng Mẹ như sen trong đầm
Tỏa hương bát ngát, diệu âm vọng đời
Ôi! Tình Ba, Mẹ tuyệt vời
Như vầng trăng sáng ánh ngời đời con
Ðây lời kinh nguyện ví von
Xin tình con mãi sắc son tấm lòng
"Lạy Chúa! Giữa chốn cuộc đời
Món quà quí nhất, ngàn lời tri ân
Cảm tạ Ngài những hồng ân
Lời kinh tâm nguyện con dâng lên Ngài..."
Ngọc Nga
April 23, 1997
Tình Mẹ Bao La
Thương Tặng MẸ
Con muốn viết một bài thơ để kính tặng mẹ, muốn viết một bài văn thật hay để kính dâng lên mẹ. Nhưng, mãi mãi đó chỉ là giấc mộng con ấp ủ trong tim, và có lẽ chẳng bao giờ thực hiện được. Biết bao lần con đã viết, viết rồi lại xóa, trí óc con tràn ngập những lời muốn viết, muốn nói riêng cho mẹ nhưng vốn liếng từ ngữ của con quá ngheò nàn, tài viết văn của con quá kém cỏi, nên mãi mãi con không tài nào diễn tả được điều con muốn nói, muốn viết. Ngày mai là ngày Mothers' Day, tự dưng con muốn viết, viết riêng những dòng chữ để tặng Mẹ thương yêu, dù vẫn biết thơ con không hay, văn con không bay bướm, óng chuốt. Nhưng, mẹ đâu bao giờ chê những điều con đã viết với cả tấm lòng con, phải không mẹ
Mẹ, con muốn gọi mẹ cả vạn lần, dù chỉ để cho mẹ biết là con yêu mẹ, con sung sướng và hạnh phúc khi còn được ấp ủ trong tình thương bao la của mẹ. Có lẽ với mọi người xung quanh, con đã bước vào cái tuổi trưởng thành, đủ chính chắn để ý thức được những điều hay lẽ phải nên theo, và những điều xấu nên tránh. Có lẽ với mọi người, con đã đủ lớn để không cần sự chăm sóc, lo lắng của mẹ. Có lẽ với mọi người, con hết còn trong cái tuổi để mà xà vào lòng mẹ, làm nũng vòi vĩnh mẹ những điều vặt vãnh. Vâng, có lẽ mọi người nghĩ đúng. Nhưng, có một điều, có lẽ mọi người không tài nào hiểu được, đó là dù con có lớn đến đâu, có đi đến bất cứ phương trời nào thì tấm lòng con cũng hướng về mẹ, mẹ muôn đời là một hình ảnh đẹp trong con, một hình ảnh mà con luôn gìn giữ trong tim.
Mẹ, mẹ có biết, chúng con luôn hãnh diện với đời là chúng con có được một người mẹ tuyệt vời như mễ Con thật hạnh phúc khi được ấp ủ trong tình thương và sự săn sóc của mẹ, khi được mẹ dạy dỗ con từ cách đi đứng đến lời ăn tiếng nói, khi được mẹ khen cũng như khi mẹ la rầy, dù đôi khi con bị rầy oan, nhưng con không bao giờ trách mẹ cả, mẹ có biết không? Có những lần con đã vô tình khiến mẹ buồn, những khi đó con đã thấy lòng con đau xót vô cùng, con tự trách con, con đã nhỏ những giọt nước mắt hối hận vì con đã làm mẹ buồn, con đã viết cho mẹ những lá thư thật là dài để xin lỗi mẹ, mong chuộc phần nào những lỗi của con, mẹ còn nhớ không hở mẹ?? Có những lần con đã sung sướng khi thấy mẹ vui khi con được lãnh những phần thưởng và được mọi người vỗ tay khen ngợi. Mẹ có biết, khi đó con không sung sướng vì những tiếng vỗ tay, những lời khen của những người xa lạ, của thầy cô, mà con chỉ sung sướng, vui mừng vì con đã mang một niềm vui tặng mẹ, dù niềm vui của con quá nhỏ bé nếu đem so với tình mẹ cho con. Có những lần con từ trường về nhà, mệt mỏi vô cùng vì những bài vở chồng chất, vì những buổi học kéo dài lê thê suốt từ sáng đến sẫm tối, vì những xô đẩy, chen lấn trên xe bus, vì những trận gió lạnh buốt xương, nhưng khi về đến nhà, được thấy mẹ và nghe những lời mẹ ân cần hỏi han lo lắng, những sự mệt nhọc của con tan biến thật là nhanh. Có những lần con làm bài không được đúng như ý mong muốn, con đã tự cảm thấy xấu hổ vô cùng khi mẹ hỏi han về kết quả bài làm, con không muốn nói dối với mẹ, nhưng con cũng không muốn làm mẹ buồn lòng Có những lần con thức thật khuya, hay dậy thật sớm để học bài thi, nhưng dường như mẹ còn thức khuya và dậy sớm hơn cả con, để lo cho con những món ăn bồi bổ sức khoẻ. Con đã cảm động lắm, dù con không bao giờ cám ơn mẹ cả, nhưng có lẽ mẹ hiểu lòng con nhiều hơn là những lời con nói mà mẹ nhỉ. Có những tối con về trễ vì bài vở chưa xong, mẹ đã lo lắng thấp thỏm, không an tâm mãi đến khi con bình yên về đến nhà, cất tiếng gọi mẹ, mẹ lo nhưng lại cố giấu không muốn cho con biết vì sợ con không an tâm học hành. Mẹ ơi, con thương mẹ vô cùng chính vì những sự tế nhị như thế đó mẹ ạ.
Có lẽ con đã quá sơ ý trong những lúc mẹ cảm thấy không khỏe trong người mà mẹ vì sợ tụi con lo lắng nên cố giấu, và chúng con thì lại quá vô tâm chỉ biết phá chọc nhau, đùa giỡn, cười nói mà quên không để ý thấy nụ cười của mẹ kém tươi hơn mọi ngày, giọng mẹ nghe yếu hơn mọi ngày. Và, dường như tụi con chẳng biết săn sóc mẹ chu đáo như những khi mẹ lo cho tụi con những khi có đứa nào bị cảm cúm. Con có thể đếm trên đầu ngón tay được những lần con săn sóc cho mẹ, nhưng những lần mẹ săn sóc cho con thì có lẽ không có một cái máy tính tối tân nhất trên đời này có thể đếm được. Giờ này con mới thấy thấm thía những lời trong bài hát "Lòng Mẹ" của nhạc sĩ Y Vân, con mới thấy thương xót cho những người bạn vì một lý do gì đó mà không được bàn tay của mẹ họ săn sóc, có lẽ những người bạn của con đã buồn lắm vì con hay vô tình kể cho họ nghe những sự săn sóc của mẹ, những sự săn sóc quá sức ân cần đôi khi khiến con bị bạn bè trêu chọc, đôi khi khiến con hơi thấy phiền phức, nhưng, mẹ ơi, con thật sự sung sướng khi còn được có mẹ ở bên con, còn được nghe tiếng mẹ cười, lời mẹ nói, còn được nghe những lời mẹ dạy dỗ, còn được ăn những món ăn mẹ nấu, còn được mặc những tấm áo len mà mẹ đã cặm cụi ngồi đan, còn được những tối quây quần bên mẹ nghe mẹ kể lại những kỷ niệm xa xưa thưở mẹ còn nhỏ, thưở bố mẹ mới quen nhau, hay thưở mà tụi con còn nhỏ xíu, rồi mẹ lại kể từng tính xấu của mỗi đứa, cho tụi con có dịp mà trêu chọc nhau chí chóe làm ầm ĩ cả nhà. Những ngày lễ Vu Lan, con đã hãnh diện, tự hào và sung sướng khi được hưởng niềm hạnh phúc để cài một bông hồng đỏ thắm lên ngực áo bên trái, phía trái tim con, để được nghe hoà thượng trụ trì thuyết pháp về tình thương bao la của mẹ. Có lẽ con còn quá trẻ con, mỗi khi có người bạn nào của con khen mẹ đẹp, mẹ tài, là con lại cười thật tươi, thật sung sướng, y như cái thưở mới chập chững vào trường vậy mẹ ạ Mà dường như mẹ có một điểm chi thật đặc biệt khiến tất cả bạn bè của con, dù quen thân hay chỉ một vài lần gặp mẹ, đều nhớ đến mẹ và đôi khi, những người bạn phương xa của con gọi điện thoại thăm hỏi, họ đều hỏi thăm mẹ, con có kể cho mẹ nghe dù con biết chưa chắc mẹ đã nhớ được người bạn đó ra sao. Mà dường như mẹ có thật là nhiều ưu điểm mà con không có được, mẹ tài giỏi quá, khiến đôi khi con phải rên rỉ rằng sao mẹ giỏi quá nên con thật là ngu dốt, vụng về khi so sánh với mẹ.
Mẹ, còn muôn vàn lời con muốn nói, muốn viết, nhưng sao con quá vụng về khi tìm những từ ngữ để diễn tả lòng con, nhưng sao con thật là dở quá, mẹ ơi, những gì con đã viết sao chẳng nói lên hết được những điều con đang nghĩ, nhưng có lẽ mẹ hiểu con nhiều hơn những gì mẹ đọc, đúng không mẹ, con tin tưởng như thế vì mẹ là mẹ của con mà. Mẹ, con muốn gọi mẹ hoài hoài, muốn mẹ luôn vui vẻ và sung sướng, nhưng dường như ngoài những niềm vui con có thể kính tặng mẹ qua những lần con được thưởng, hay được người ta khen thì con cũng đã nhiều lần làm mẹ buồn, có khi mẹ phải khóc vì con, dù lòng con thật sự không muốn. Con biết mẹ luôn luôn thương yêu chúng con, và luôn tha thứ cho chúng con dù chúng con có phạm lỗi chi đi nữa, nhưng, con cũng mong nói với mẹ điều này: Con yêu mẹ vô cùng, yêu mẹ với một tình yêu không có thứ gì so sánh được, dù con không nói ra bằng lời, nhưng mỗi điều con làm, con đều mong mẹ vui, không bao giờ muốn mẹ phải buồn. Và, con hãnh diện được có một người mẹ như mẹ, mẹ ạ.
Con của Mẹ.
Tứ Diễm
May 7, 1994
Bợm
Quý vén tay áo xem đồng hồ. Ðúng chín giờ sáng. "Chết mẹ, trễ rồi!" Chàng nghĩ thầm chắc mấy tên bạn đồng nghiệp của chàng đang chờ trong phòng ăn khách sạn và chửi thề. Chàng lửng thửng bước vào nhà hàng của khách sạn Holiday Inn. Quý đến nơi, không thấy ma nào hết ráo. Con bé hầu bàn thấy có khách vào, vội chạy đến chào đón. Quý hỏi:
- Nãy giờ mày có thấy hai thằng John và Mark bạn tao đến đây chưa?
Con nhỏ lắc đầu:
- Mày là thực khách đầu tiên buổi sáng nay.
Quý nói cám ơn. Chàng gọi một ly cà-phê và cái bánh croissant làm quà sáng, và lấy ra tờ báo USA Today, đọc trong khi chờ hai thằng bạn đồng nghiệp. Quý đang có mặt ở thành phố Seattle, tiểu bang Washington, trong khóa họp thường niên về nghiên cứu lòng biển Ðại Tây Dương. Ra trường đã 5 năm, đi làm cho phòng thí nghiệm Hải Quân Hoa Kỳ, có căn cứ đặt ở Stennis, Mississippi. Quý chấp nhận công việc này như một định mệnh đã an bài. Kể ra cũng hơi mâu thuẫn; hồi trong trường Quý theo học ngành kỹ thuật không gian, chuyên nghiên cứu điều kiện thượng tầng khí quyển, nay ra trường lại đi làm toàn công việc dính dáng đến môi trường sâu dưới lòng đất. Quý an phận bởi vì chàng biết rõ có biết bao nhiêu người đang mong có một công việc vững chắc ở một cơ quan chánh phủ như chàng đang có.
Dạo mới đi làm, Quý rất thích đi công tác ở những tiểu bang xa, như California, North Carolina, Washington, Florida, có khi còn xa hơn như ở Canada, Nhật Bản, Tây Ban Nha. Chàng thích lắm vì tự nhiên được đi du lịch đó đây không phải tốn tiền. Nhưng bây giờ thì khác rồi, bây giờ thì Quý chả còn thiết tha gì với những chuyến công tác xa nhấ Nói nào ngay, chàng mới lập gia đình, vợ chồng son đời nào muốn xa nhau. Sau đám cưới một tháng là Quý có tin vui, vợ chàng có mang, do đó chàng càng muốn ở bên cạnh chăm sóc vợ. Những chuyến công tác như lần qua Seattle kỳ này là chẳng đặng đừng, không thể từ chối được thì chàng mới phải có mặt.
Quý liếc mắt nhìn về phía cửa sổ. Bên ngoài, khung cảnh mờ nhoẹt. Trời vẫn mưa rỉ rầ Cái thành phố gì kỳ quá, mưa tầm tả suốt ngày, chán thật! Quý nhớ có một thống kê cho biết dân chúng tiểu bang Washington này tiêu thụ sách báo nhiều nhất trên nước Mỹ. Có lẽ vì trời mưa không có chuyện làm nên họ chỉ tối ngày nằm nhà đọc sách!
Dòng thời gian từ từ trôi. Gần mười giờ, vẫn chưa thấy bóng dáng John và Mark. "Mẹ kiếp!" Quý nói thầm trong bụng, "Vậy mà hôm qua hai thằng đòi hẹn mình ở đây 8 giờ sáng". Quý nghĩ cũng không sao, bọn chàng phải đón chuyến bay vào lúc 12 giờ trưa, từ đây ra phi trường chừng năm, mười phút là cùng. Quý đoán chắc tụi nó còn đang ngủ say, có lẽ tại hôm qua hai thằng quá chén. Chàng nhớ rõ đêm qua lúc chàng chia tay tụi nó để về phòng mình ngủ thì hai thằng còn đang bận thi uống bia với đám dân nhậu địa phương ở cái bar gần khách sạn. Tửu lượng Quý không được cao cho lắm, uống chưa hết một lon bia là đã thấy mặt trời mọc, bạn bè chàng bảo vậy. Ðám bạn Việt Nam rất ái ngại khi có mặt của Quý trong tiệc nhậu, bởi vì lý do đơn giản là không biết nhậu nên chàng phải gắp thức ăn lia lịa cho đỡ thừa thải tay chân. Có đứa còn chơi ác, sợ Quý phá mồi của tụi nó, nên ép chàng uống lon thứ hai, và như một định luật bắt buộc, uống quá một lon là Quý lăn kềnh ra ngủ. Ðã tửu lượng kém mà trong chuyến công tác này chàng lại gặp phải hai tên bạn uống rượu như hủ chìm. Suốt tuần lễ có mặt ở đây, chiều nào cũng như chiều nào, đi họp về là tụi nó kéo nhau ra ngoài bar nhậu cho đến khuya. Hai đứa nó viện cớ là ở đây mưa suốt ngày làm tụi nó buồn và nhớ vợ con, nên cần phải tìm men rượu để giải sầu.
Tối hôm qua, biết rõ là sáng hôm nay không phải họp hành gì nên John và Mark uống xã láng, không biết trời đất gì nữa. Quý không thể biết được tụi nó uống bao nhiêu lon bia, vì hai thằng tham gia thi uống; uống bằng vòi nên không thể đếm được. Có lúc tụi nó còn trổ tài, xốc lon bia lên thật mạnh, đục một lổ nhỏ ở đáy lon, rồi trút ngược lon bia, kề vào miệng. Một thằng ngửa cỗ chờ sẵn, còn một thằng lảnh nhiệm vụ "đao phủ thủ", khui lon. Cái khóa lon được mở bung, áp suất của hơi men đẩy mạnh lượng chất lỏng, trôi thẳng vào cuống họng, trong vòng vài giây. Cái trò này Quý đã thấy bọn sinh viên Mỹ thường hay biểu diễn dạo chàng còn đi học. Quý tưởng tượng nếu chàng là nạn nhân, chắc chàng đã bị sặc hoặc tắt thở không biết chừng. Thế mà hai tên bạn vẫn như không, từng lon trôi qua cuống họng tụi nó trong khi chờ đợi đến phiên tụi nó trong cuộc thi uống vòi. Uống chưa đến một lon, Quý đã phải kiếu từ.
Mười một giờ. Không thể chờ đợi được nữa, vì theo luật mới của các hãng máy bay, hành khách phải đăng ký một tiếng trước giờ bay. Quý đi lên phòng hai thằng đập mạnh cửa. Vẫn không có tiếng trả lời. Quý chạy xuống phòng tiếp tân, nhờ nhân viên quản lý khách sạn gọi vào phòng John và Mark. Ðiện thoại reng gần chục tiếng cũng không có tiếng trả lời. Quý bắt đầu lo, chuyện gì đã xảy ra, không biết hai thằng bạn có mệnh hệ gì không. Chàng yêu cầu viên quản lý mở cửa phòng vào xem. Hắn trả lời là hắn vừa mới giao chiếc chìa khóa "vạn năng" lại cho phụ tá quản lý. Thế là phải một phen lăng xăng, tất tả ngược xuôi tìm liên lạc với tên phụ tá quản lý khách sạn. Khi tìm được tên này, lấy được chìa khóa mở cửa phòng thì đồng hồ chỉ đúng 11 giờ rưỡi. Cánh cửa phòng bật mở. Hai cái xác to kềnh hiện rõ mồn một, mỗi thằng ngự trị một cái giường "cỡ hoàng hậu", đang nằm ngửa, há miệng gáy vang rân. Chỉ còn 30 phút nữa là máy bay cất cánh, Quý không thể chờ đợi được nữa, chàng xách hành lý lên vai, nhờ nhân viên khách sạn nhắn lại với 2 thằng kia là tụi nó chỉ còn có 30 phút nữa để rời khỏi Seattle.
Quý đến phi trường kịp giờ bay. Nếu mà chuyến bay không bị hoãn lại hơn 1 tiếng đồng hồ sau thì chắc chắn hai tên kia không cách nào bắt kịp chuyến bay. Ðã vậy rồi mà lên phi cơ hai thằng còn luôn miệng trách Quý không chịu đánh thức tụi nó dậy. Máy bay vừa ngóc đầu lên là John và Mark lại tiếp tục chìm đắm vào giấc ngủ.
Trời xui đất khiến sao đó, trong chuyến về này Quý lại ngồi ghế giữa, hai bên là hai thằng bạn đồng nghiệp. Chàng đã phải chịu đựng tiếng ngáy như bò rống kèm theo hơi thở sặc mùi rượu. Hai thằng ngủ vùi, đầu ngoặt qua hướng Quý, cùng thi nhau kéo gỗ, nước dãi chúng chảy dài hai bên mép. Thật là gớm ghiếc! Quý nhủ thầm: "Cho đáng đời cái tật ham nhậu nhẹt. Phen này chắc hai tên nhìn thấy bia, rượu là chạy làng." Nhìn cái cảnh chàng thanh niên Việt Nam thân mình nhỏ nhắn bị hai cái thân bồ tượng kẹp hai bên trông khôi hài làm sao!
Ðến giờ phục vụ thức uống, cô chiêu đãi viên hỏi Quý uống gì, chàng gọi một ly cà phê có bỏ đường. Cô chiêu đãi viên nhìn qua hai cái thân bồ tượng, dò hỏi. Quý giật cùi chõ thật mạnh qua hai bên, đánh thức đồng nghiệp dậy. Hai thằng mắt nhắm mắt mở, nét mặt hoảng hốt như là đang rơi từ cung trăng xuống. Cô chiêu đãi viên nở nụ cười nghề nghiệp:
- Xin hỏi quý vị uống gì ạ?
Hai tên vừa dụi mắt vừa đồng thanh:
- Bia!
Bùi Thanh Liêm
Tháng Tư, 1997