vhnt, số 277
6 March 1997
Trong số này:
Thư vhnt................................................................PCL
T h ơ :
1 - Cybersex.......................................Nguyễn Thị Hoàng-Ân
2 - Về thăm mẹ.................................Nguyễn Xuân Thưởng
3 - Life/Cuộc đời...............................Trương Trọng Hoàng
4 - Quên......................................................Thư Hương
5 - Hạnh phúc qua đêm........................................Chân Mây
6 - Quê mẹ.....................................................Trầm Tư
7 - Có thể ? ....................................................Cỏ Tím
G i ớ i T h i ệ u S á n g T á c M ớ i :
8 - Giới Thiệu Thơ Ðan Hà: "Tìm Trong Yêu Dấu" ..........Y-Khanh
D i ễ n Ð à n V ă n H ọ c :
9 - Thư cho một nhà thơ vừa khuất................Trần Hoài Thư
T r u y ện N g ắn / S án g T ác :
10- Tưởng như là tình yêu................................Tứ Diễm
11- Bảo hiểm............................................Bùi Thanh Liêm
Chào tái ngộ bạn đọc,
"Ðọc sách lúc còn trẻ như nhìn trăng qua khe cửa; đọc sách lúc đứng tuổi như nhìn trăng ở ngoài sân; đọc sách lúc về già như nhìn trăng trên sân thượng." Lâm Ngữ Ðường cho chúng ta một cảm thức về sự đọc thật hay. Ở mỗi giai đoạn đời sống, ta nhìn mặt trăng với một cảm nhận khác, tùy theo tâm trạng và lắng đọng trong lòng để thưởng thức cái đẹp của ngoại cảnh một cách trọn vẹn. Trăng như một biểu tượng của cái đẹp được nói đến rất nhiều trong văn chương. Trăng trong sáng tượng trưng cho niềm cô độc, nỗi riêng tư của từng người. Nói đến việc nhìn trăng như nói đến đọc sách là một liên tưởng thú vị - khi lòng an tịnh để mở cửa đón nhận tâm thức, lúc tâm hồn bình an không bị chi phối, thì đó là lúc ta đọc sách thật ngấm, nhìn trăng thật sát thật gần, ở ngay trên "sân thượng" lòng mình, và ta mời ánh trăng/trí tuệ rọi sáng vào một cõi riêng tĩnh mịch ít khi nào có dịp chạm tới. Thi ca, nghệ thuật nối liền cái hữu hạn và cái vô cùng!
Trong số này, xin gửi bạn một loạt những sáng tác mới của các tác giả mới và thường xuyên góp mặt. Xin giới thiệu Nguyễn Thị Hoàng-Ân, Trương Trọng Hoàng, Trầm Tư và Cỏ Tím là những cây viết mới xuất hiện lần đầu trên vhnt, với những sáng tác đặc biệt, ý tưởng ngộ nghĩnh. Ngoài ra, Nguyễn Xuân Thưởng và Thư Hương, Chân Mây chia sẻ những vần thơ đẹp và thi vị. YKhanh giới thiệu về nhà thơ Ðan Hà, Trần Hoài Thư tâm sự về một nhà thơ vừa mất ở VN, cùng với truyện ngắn có nét của Tứ Diễm và Bùi Thanh Liêm với văn phong dí dỏm cố hữu của anh. Cám ơn bạn đã đóng góp đông đảo bài vở cho vhnt. Xin cứ tiếp tục gửi sáng tác mới cho vhnt.
Chúc bạn đọc một ngày vui, và luôn gặp ánh trăng trên sân thượng của lòng mình.
thân ái,
PCL/vhnt
CYBERSEX
Anh cắn tham lam vào môi em
chín mọng ngọt tím màu nho chát bật
khi anh ngồi trong ánh sữa trăng non,
hăng say nói về những nước cờ trên mạng net.
Những đêm cuối tuần lái xe đến thăm anh,
Hai đứa ngồi chăm chú đọc tin
về quê-hương, cho đến khi mắt mỏi:
Ôi! Xin thăng hoa cho cuộc tình cyberspace.
Hơi thở Anh nồng ấm bên tai em
Nhột nhạt, đưa phơ phất sợi tóc mai,
rồi môi Anh, đôi môi hay bàn chuyện thời sự
Hôn nhẹ mơn man trên cổ em,
Em bỗng thấy mình trở thành 78 characters trên keyboard Anh gõ.
Anh vuốt ve em bằng mười ngón tay
mười ngón tay đánh thành những bài thơ
mười ngón tay đánh những bài thảo luận
mười ngón tay rung phím đàn hồn hậu
mười ngón tay nhuyễn nhừ văn hiến
và em run rẩy như chữ nghĩa bị hớp hồn.
Ðêm cuối tuần lái xe trở về nhà, đường vắng,
Nhấn ga quá tốc độ vượt đèn vàng
Cười với gió, trong lòng bỗng như thể trẻ thơ
Phá kỷ-luật cùng anh gặp lại
Trên con đường đi đến tương-lai,
Cyberlove hẹn nhau tìm vào tim thế-kỷ 21.
Nguyễn Thị Hoàng-Ân
về thăm mẹ
sau nhiều đêm bương bả học thi
vùi đầu vào sách vở
chiều nay
gió xuân xao động bìa rừng
những ngọn sồi cao
nghiêng ngả xốn xang chụm đầu vào nhau
bảo rằng đã lâu lắm con chưa về thăm mẹ
chiều nay
trước hiên hong nắng
con nhớ mẹ, nhớ chị, nhớ em,
nhớ nao nao.
gió ùa vào xe mát rượị lòng hân hoan
bảo gió hãy về báo trước
đường về nhà mẹ không xa lắm
con mỉm cười
nơi cuối con đường chắc mẹ đang cặm cụi thổi cơm
niềm vui lùa then cửa, mẹ từ tốn hỏi rằng
con đã về đó ư con.
con về không thấy mẹ đợi bên thềm.
ngỡ ngàng làm sao.
chị bảo gió đã lách mình sang ngõ vắng
có tùng có thông có phấn
thông vàng chiều xuân nắng
có gió ngừng trên tóc bạc mẹ gầy
thong thả ghé vào bóng mát hàng cây
bờ vai bao năm gánh gồng bương chải
chiều nay trút nhẹ nắng hanh vàng
con bước khẽ
e làm kinh động buổi chiều êm
vội vàng gì khi mẹ con còn đó
mẹ dừng bước
nghiêng vai
quay lại mỉm cười
con đứng yên cười với mẹ
trong khoảnh khắc nhiệm mầu
nhận diện
có muôn loài chứng kiến
trong suốt không gian trong suốt cả người
nụ cười
dáng mẹ
hàng cây
con đứng đây
mẹ đứng đây
nắng đùa trên lá
gió trên vai
đêm ấy
nằm bên mẹ
cánh tay con mẹ ôm lấy thật lâu
rồi hôn lên như ngày còn đỏ hỏn.
nguyễn xuân thưởng
1993
LIFE
Life being like a river
Flows and flows forever.
We meet then leave each other,
Yet memory's flushed never!
03/10/96
CUỘC ÐỜI
Cuộc đời như một dòng sông
Trôi đi đi mãi có ngừng được đâu.
Gặp nhau đấy xa nhau đây
Chút lòng thương nhớ biết rày nào nguôi!
Trương Trọng Hoàng
Quên
Tìm trong trí nhớ mỏng manh
Chân dung thấp thoáng bên mành lãng quên
Hình hài nguệch ngoạc nét sơn
Tủi thân giấy bút dỗi hờn cùng ai...
Tình xưa... ở đậu cành mai
Chim về bầu bạn hót bài ca vui
Thư Hương
2/97
Hạnh Phúc Qua Ðêm
Ngày tôi mới gặp em
Chỉ một ánh mắt nhìn
Ngỡ mộng ai khép kín
Vừa hé chút duyên thầm
Chiều về nhớ tình câm
Nhặt cành hoa mới nở
Hỏi mây trôi lững lờ
Nhớ ai chín hoàng hôn
Em, hoa nở giữa vườn
Tôi làm con bướm trắng
Cùng em đón xuân sang
Rực rỡ má em hồng
Hè về giữa hàng thông
Tôi đợi em cuối phố
Tình trao nơi quán nhỏ
Bâng khâng giăng kín trời
Em đến giữa cuộc đời
Ðau thương hằn một nét
Bàn tay em chấm phết
Xót xa hóa dịu êm
Bỗng một trận mưa đêm
Tiễn chân gầy vội vã
Em đi đời hoang dã
Có thương nhớ một người?
Chân Mây
QUÊ MẸ
(Riêng tặng J: Xa nhau đã gần ba năm,
nhưng lòng anh luôn nhớ hình bóng em yêu. )
Ngày đó có cô bé
Nằm cuộn tròn xây giấc mộng bên anh.
Em mỉm cười khúc khích tưạ chim non,
"Năm sau em thi MCAT, thế còn anh?"
"Ồ anh còn trong College
Chưa transfer nên nào có ước mộng chi cô bé."
"Oh anh tính transfer trường nào
CSU Pomona, UCLA, hay UCI của em, anh nhé!"
Nhận giấy báo, cả gia đình anh mừng rỡ,
UCLA chúc mừng: Congratulation!
UCI trả lời: You was accepted!
CSU Pomona réo gọi: Please send us your transcript.
Bé tươi cười: "Anh xịn quá hén,
Cả mí trường đều chấp nhận anh yêu.
Pomona still good đó anh
Lái xe freeway độ chừng hơn tiếng."
Ký đầu bé anh đây tủm tỉm:
"Anh đây sao sánh đặng chim non
UCI ròng rã 4 năm trường
Technical classes em still bốn chấm."
Bé chăm chú đọc giấy
Chợt mỉm cười:
"Ðố anh biết logo
Cuả UCI là cái chi đó."
"Anh không biết
Nhưng thấy cái mỏ nhọn
Chắc là con Chouchou
Phải không cô bé."
"Hi hi
Anh sạo hén
Không biết thiệt hỉ
Con aneater đó anh yêu."
Thời gian ký giấy anh suy đi tính lại
Ba gọi nhiều lần gợi ý: UCI
Trường gần nhà, gần cả mẹ cha
Gần bạn bè, và đặc biệt là gần luôn "cô bé."
Tôi lạnh lùng ký giấy.
Nàng lại nhà
"Oh bé thương, anh vừa ký giấy"
"Berkeley, em đoán chắc Berkeley."
"Sao em biết?"
"UCI là cái trường làng
Sao giữ được tâm hồn người phiêu bạt"
Nàng mỉm cười, mặt không thoáng gợn nếp nhăn.
Ra phi trường anh đi với người bạn
Hắn đi, cả gia đình đưa tiễn
Còn em
Sao chẳng đến LAX dù chỉ là đôi ba dăm phút?
Lên Berkeley hơn tháng em báo tin vui:
"Thi MCAT em được điểm cao."
Sau vài tháng lại gọi:
"Medical school tại Yale, Princeton đều đã nhận em đó."
"Cô bé cho anh suggest
Em ở lại UCI anh sẽ transfer về."
"Chi cơ anh?"
"Ồ, anh muốn được gần bên cô bé."
Nàng ở lại
Ngôi "trường làng" bé nhỏ thân thương.
Tên bạn nói:
"Í chu choa, you thật là hạnh phúc!"
Christmas đó anh về thăm nhà nhưng em không mừng rỡ,
Quà Giáng Sinh em vứt mạnh lên xe.
Anh chợt bàng hoàng
Không biết tranfer về liệu có gặp lại em yêu?
Ngày Valentine tôi ngại ngùng không gọi
Berkeley học dù chỉ học mười hai units
Bài vở bù đầu
Project làm mãi chẳng ra.
Tháng ba nàng gọi điện thoại
Báo tin mừng: "Em kiếm được ý trung nhân."
"What?"
"Em đã kiếm được ý trung nhân."
F
F
F
Cả ba lớp tôi đều lãnh F.
Tháng tư
Berkeley trời trở lạnh.
Tháng mười một
Tôi bỏ học về lại Westminster.
Bạn bè hỏi:
"Cô bạn dễ thương, sao you transfer Berkeley chi để mất?"
Tôi mỉm cười đau xót:
"Vì cạnh nàng, tôi mãi nghĩ tới quê mẹ Việt Nam!"
Trầm Tư
Santa Ana, ngày 21 tháng 1 năm 1997
Có thể ???
Nếu có thể, nhỏ xin làm hạt nắng
để tung tăng trải khắp ngõ anh về
nhỏ cùng anh chung buớc mộng đam mê
bỏ lại sau lưng bao đêm dài u tối
Nếu có thể, nhỏ kết mây thành gối
mình tựa đầu cho êm ấm đời nhau
làm dịu đi bao trắc trở, thương đau
để nụ cười còn len vào giấc ngủ
Nếu có thể, nhỏ gắng gom cho đủ
gió đầy thuyền, mình rời bến nhân gian
thuyền sóng sánh cho hạnh phúc ngập tràn
thả chìm đi những trầm luân trong cuộc sống...
Nhưng định mệnh, anh ơi! Làm sao chống?
Luật khắt khe như đã trói mình vào
bỏ mây ngàn, bỏ nắng hạn xanh xao
nhỏ và anh lạc nhau trong duyên bễ
Nếu có thể, anh ơi... nhưng không thể!!!
Cỏ Tím
Giới Thiệu Thơ Ðan Hà: Tìm Trong Yêu Dấu
Anh đã trót hơn mười năm phiêu bạt
Ôm tình quê trong nỗi nhớ ngút ngàn
Phía đại dương còn xanh màu bát ngát
Con sóng còn vỗ mãi giữa hồng hoang
Ðó có phải là sự khởi đầu bằng giai điệu than van ray rứt đã mọc rễ vô thường trong tiềm thức?! Hay đó là sự khởi đầu bằng những đóa hoa hệ lụy trên đám phù vân đơn điệu của tháng ngày?! Phải chăng đó là sự khởi đầu bằng hình ảnh dậy tứ, chiêu niệm tư duy cho thực cảnh lạc loài, lưu vong trên đất khách quê người?! Ðời trôi về đâu?! Người sẽ đi về đâu?! Cõi thơ là cõi siêu thực, thực tế hữu hình trong cuộc sống sẽ trở thành biến ảo, lắng đọng trong hồn người thi sĩ.
Cách đây ít năm, tại Tuebingen, một thành phố sầm uất cổ kính miền nam Ðức, Ykhanh có cơ duyên may mắn gặp và làm quen với thi sĩ Ðan Hà trong buổi tiệc tất niên do anh chị em sinh viên liên vùng Tuebingen, Reutlingen và Esslingen tổ chức. Với phong cách đạo mạo, mái tóc điểm sương và giọng Huế nhẹ nhàng, thi sĩ Ðan Hà đã để lại trong lòng người thưởng lãm cảm xúc rung động, ngùi thương ray rứt qua những bài thơ dấu ái trữ tình lãng mạn và những bài thơ đậm nét chấm phá tình tự quê hương. Sự hòa nhập và cảm thông của thi sĩ đối với thế hệ đi sau là niềm an ủi, động viên lớn lao. Ðúng vậy, Ykhanh cũng như một số bạn trẻ đồng lứa đã rời bỏ Việt Nam lúc tuổi còn quá nhồ Do đó, vốn liếng ngôn từ, ngữ pháp rất ư nghèo nàn, ít ỏi, đã đôi lúc làm chùng lòng đam mê cầu tiến hướng về cội, quay về nguồn văn học nước nhà.
Thời gian đẩy đưa, tình cảm giữa thi sĩ Ðan Hà và Ykhanh ngày một trở nên khắng khít. Có những đêm thâu canh, bên ngọn nến chập chờn mờ ảo, thi sĩ đã chở đưa Ykhanh cùng về vùng trời kỷ niệm vui buồn xa xưa:
Ðời đã lạ nghe sầu lên trái chín
Sắp rụng dần hoài vọng cuối chân xa
Ta đứng lặng như hồn nương cõi lạnh
Chợt ngùi thương dĩ vãng đã xa cành
Mặc dù Quảng Trị là xứ sở, nhưng Huế mới là quê hương của thi sĩ. Nơi mà thi sĩ đã sống, trưởng thành và đã dừng chân lại trong một giai đoạn cuộc đời. Tình cảm đối với cố đô Huế ngàn năm văn vật sâu đậm đến đỗi thi sĩ phải thốt lên:
Huế chẳng phải là nơi tôi sinh trưởng
Nhưng đã nuôi tôi sống buổi loạn ly
Ân dưỡng dục sanh thành như nhau cả
Nên một đời một dạ cũng khắc ghi
Thiên nhiên Huế đẹp như một bức tranh sơn thủy hữu tình. Ðẹp từ ngọn núi đến giòng sông, xinh từ cành hoa đến ngọn cồ Nước non cây cỏ Huế lại được sự ưu đãi của bàn tay Tạo Hóa tô lên một màu xanh mát. Ðó không phải là màu sắc của sự khua động ồn ào, mà là màu sắc của sự dịu dàng êm ầ Sông Hương hiền hòa, thơ mộng như một cô gái đương tuổi xuân thì. Núi Ngự mãi mãi trầm ngâm như dáng suy tư của nhà Triết học. Ðứng trước cảnh sắc trữ tình và môi trường thiên nhiên xinh đẹp, dịu dàng trầm lắng ấy, tâm hồn thi sĩ đã rung động. Cảm xúc của thi sĩ đã tạo nên tiết tấu trầm bổng trong tứ thợ Hồn thiêng và cảnh vật thơ mộng hữu tình của Huế hình như đã thấm sâu vào tâm mạch, giọng nói của người thi sĩ ấy. Vâng, thi sĩ rất Huế!
Chi lọa rứa cái eng chi dệ ghét
Chộ người ta có giọng noái quê mùa
Không biết nghe thì đành chịu thiệt thua
Chớ đừng hỏi noái cái chi lọa rứa...
Eng có biết lời Mẹ ru tha thiết
Từ thủa nào còn nằm ngã trên nôi
Lời ca dao ngọt lịm ở đầu môi
Ðã thấm đậm và lòng tui thủa nhỏ...
Nên muôn đời vẫn nhớ tiếng quê tui
Dù khen chê hay ghét cũng vậy thôi...
Vì tui vẫn muôn đời yêu tiếng Huế
Huế là vùng trời của thơ, của nhạc, của hoa... và là mật ngọt của tâm hồn thi sĩ Ðan Hấ Dáng dấp đi đứng khoan thai, phong cách đường hoàng, dễ thương của các cô nữ sinh trường Ðồng Khánh với tà áo trắng nghiêng che chiếc nón bài thơ đã là ấn tượng khó phai trong tâm khảm của thi sĩ:
Nhớ thuở chờ em trước cổng trường
Nôn nao để lạc áng mây sương
Trăm tà áo trắng bay như bướm
Lặng lẽ trôi theo những ngã đường
Và thi sĩ nguyện rằng:
Ðến bây chừ ước mơ anh còn đấy
Mộng ban đầu mấy thuở đã quên
Anh vẫn còn yêu ngày tháng thần tiên
Xin mãi mãi làm người tình của Huế
Ðất nước nhiễu loạn, dân tình lầm than bởi những người cùng giòng máu Việt vọng thuyết ngoại lai. Người thi sĩ ấy đã theo lớp trai thế hệ ra tiền tuyến góp sức bảo vệ quê hương. Những phiên gát lạnh cắt da giữa núi rừng âm u, những cuộc hành quân lả người dưới ánh nắng gay gắt buổi trưa hè vẫn không ngăn được những dòng thơ đang tuôn chảy trong người lính có tâm hồn thi sĩ ấy! Trước vẻ đẹp thiên nhiên: "mây bay lũng thấp", "nắng nghiêng đỏ cành" những vần thơ trữ tình được thi sĩ trau chuốt, nâng niu, đã đua nhau nở lộc đơm bông. Ðâu đó, trong một góc nhỏ của chiếc ba lô nặng trĩu quân trang luôn ẩn nằm dấu tên một quyển tập thơ viết tay của thi sĩ.
Khi vượt biên và định cư tại Ðức quốc, thi sĩ tiếp tục sáng tác không ngừng. Và trên quê hương thứ hai này, thi sĩ dệt thơ tình trong khung cảnh viễn phương xa xứ, màu sắc mang khía cạnh mới, cây xanh màu nõn lá, hoa thắm muôn màu kết nụ, chất thơ nhẹ nhàng, êm ả, khác với màu máu, nước mắt và khản đặc chất thép của thơ chính luận, một loại thơ đã tạo bức tường dày đặc, nặng nề, khó thở luôn vây quanh tâm hồn những người trẻ sau hai mươi mấy năm lưu lạc xứ người. Trong thơ Ðan Hà, Ykhanh cảm nhận được hương hoa của thơ tiền chiến, ít phá thể và nhiên hậu. Chính vì vậy dễ để lại ấn tượng, hình ảnh tạc khắc vào tâm hồn người đọc và qua đó vô hình trung tạo dựng nhịp cầu nối bờ giữa sự rung cảm, cảm thông của những người còn yêu thơ tiền chiến và tâm tư của chính tác giả:
Chiều cúi xuống mây trên trời hội tụ
Cũng nghiêng theo xuống đậu ở ngoài hiên
Từng ngọn cỏ kề vai thiêm thiếp ngủ
Chìm vào hư không một giấc mộng hiền
hoặc:
Quá khứ anh buồn không điểm trang
Mấy mùa bụi phủ xuống mênh mang
Ðã quên Thu chớm trên cành liễu
Nghe bóng vàng rơi giữa muộn màng
...
Khi dáng thanh xuân chợt hiện về
Lay anh thức dậy giữa cơn mê
Sắc hương dị thảo hồn say đắm
Ngó xuống thềm sương lạnh tứ bề
Chính vì thi sĩ chan hoà với cỏ cây bằng niềm rộng thinh vô ngã cho nên ngó ý là chuyển thức uyên tư của thi sĩ và vạn vật nhiên như là hóa thân của búp thợ Do đó, hồn thơ của thi sĩ không sáo, không kiêu, lời thơ của thi sĩ không phấn son tô điểm. Ngược lại, thi sĩ vun xới và nâng niu vườn thơ đó bằng tình tự mộc mạc, giàu hình ảnh dậy tứ và giàu nhạc tính. Thơ Ðan Hà đã gieo vào Ykhanh sự rung động bàng bạc, phát họa lên nhiều bức tranh phong thủy đẹp lãng đãng, êm như đang bước những bước chân trên thảm cỏ nhung mượt mấ Với tâm hồn dễ hòa nhập những cái mới lạ, đoái hoài đến sinh thức và tư duy của thế hệ trẻ, thi sĩ càng làm tăng sức quyến rũ trong tứ thơ. Thơ Ðan Hà là một chứng tỏ hùng hồn: Tình Yêu là nền tảng , là sự vĩnh cửu. Tình Yêu đã là sự bắt đầu và Tình Yêu sẽ là nụ cười điểm môi cuối cùng.
Phượng gầy đón ráng chiều pha
Anh thơ thẩn đứng nhìn qua sắc hồng
Em đi bỏ lại chờ mong
Nhớ thương biết mấy trong lòng nắng phai
hoặc:
Ðời dù có nhiều phong ba hệ lụy
Tôi vẫn mến yêu như những sớm mai
Con chim hót đầu cành xanh ý nhị
Lời thiết tha như bóng nguyệt sương cài
...
Chân bước vội kẻo ngày còn bóng xế
Cuối trời xa mây gió vẫn phiêu bồng
Mai biết được một lần đem yêu dấu
Trả cho đời bù đắp những chờ mong
Tưởng như thi sĩ bỏ tai ngoài thế sự, chỉ biết chú trọng yêu đương lãng mạn, dấu ái mênh mang. Không đâu, thi sĩ không chỉ riêng có thơ tình. Bởi vì bên cạnh thơ Tình Yêu còn có nhiều bài thơ tâm sự mang màu thời thế, nồng cháy tình yêu quê hương, nước non nguồn cội, vì thi sĩ không quên được sự quặn đau thăng trầm của dân tộc và phân vân, dằn vặt của tư duy:
Ta đã lang thang tận cuối trời
Giờ đây ngồi nhặt bóng chiều rơi
Nửa đời mệt mỏi vì chinh chiến
Còn nửa đời kia sống ngậm ngùi
Muốn hát cho đời bớt lẻ loi
Nương về theo tiếng Mẹ ru hời
Bỗng nghe khúc hát (vong quốc hận(
Mà thấy đau lòng kiếp nổi trôi
...
Hồn lắng chìm theo nỗi hận đầy
Sầu dâng chất ngất đến cung mây
Ngoảnh nhìn đời đã chim cánh mỏi
Chốn lạ lê thân kiếp lưu đày
hoặc:
Trong lang bạt ta thèm hơi thở ấm
Và rất thèm uống cạn chút hương quê
Từ lạc lối đã mấy thu rồi nhỉ?
Ðến bao giờ qua được bến sông mê
và trong những bài thơ về quê hương thi sĩ đã vẽ lên những nét chấm phá gợi nhớ vô cùng gần gũi:
Mơ những buổi chiều nồng thơm nắng hạ
Ðem tuổi thơ thả lỏng theo cánh diều
Hồn say khướt gió trăng bên mái lá
Khói xanh bay bếp lửa Mẹ vừa khêu
Xa đâu đó tiếng trâu về nhịp mõ
Rộn ràng lên một điệu nhạc thân quen
Hương cỏ nội lừng bay quanh xóm nhỏ
Ngất ngây hồn theo cảm giác không tên
hoặc:
Hương quê thơm ngát hồn đầy
Cổng trường in dấu những ngày ấu thơ
Niềm vui rộn rã từng giờ
Bóng tre xanh ngát bên bờ ruộng dâu
Lời ca vắt vẻo lưng trâu
Sáo diều vi vút trên đầu ngọn cau
Trong bối cảnh tang thương của đất nước, sự điêu linh thống khổ của hàng vạn người bỏ nước ra đi tìm tự do, đào thoát ngục tù cộng sản, thi ca hải ngoại hầu như trở thành thơ thời cuộc đồng điệu. Những bi kịch, thảm cảnh dân tộc đã trở thành điệp khúc gợi tứ trong văn thơ nhạc, ngậm ngùi thảng thốt, khơi lại cho người thưởng nghiệm nỗi niềm cay đắng, tâm tư trĩu nặng. Nước mắt lại ngấn đọng trong hồn người viễn xứ. Nỗi buồn và mặc cảm tội lỗi lại kéo ác mộng trong lòng kẻ sĩ phu. Trong trào lưu tư tưởng đó, hình như thi ca đã quên đi sự khát khao, thèm muốn của thế hệ trẻ tại hải ngoại. Tâm hồn họ luôn bị phong kín trong chiếc lưới tang thương của thế cuộc. Họ mỏi mong một chút tươi mát, hồn nhiên trở về trên mảnh vườn hoa niên của hỗ Một chút quyền được dám ngợi ca và tôn vinh Tình Yêu. Hai mươi mấy năm quanh quẩn với những bài thơ chính luận, sẽ còn lại gì những bài thơ tình cho thế hệ đang và sẽ lớn lên tại hải ngoại?! Hai mươi mấy năm qua, mong rằng lòng người đã nguôi ngoai, tạm bớt hốt hoảng, bối rối tiêu cực, để nghĩ đến cuộc sống bình thường, đoái hoài tới tâm tư hoài vọng của giới trẻ, đoái hoài tới tình tự quê hương, đoái hoài tới tình yêu đôi lứa. May mắn thay, trong tập thơ "Tìm Trong Yêu Dấu" của thi sĩ Ðan Hà Ykhanh đã tìm được sự mong đợi trẻ trung tươi mát đó.
Ulm, ngày 14.02.1997
Ykhanh
Thư cho một nhà thơ vừa khuất
Phan Nhự Thức, Hôm nay tao được đọc thư của mày được đi trên tờ Hợp Lưu. Mày nhắc tên tao và kêu gọi lòng từ bi hỉ xả của đám bạn mày ở hải ngoại. Tao giận mày vì mày lại viết như vậy. Mày không biết gặp ai tao cũng hỏi thăm, cố tìm địa chỉ của mày. Mày không biết trong tâm não tao đã nguyện nếu sách của tao nhờ Trời mà bán được thì tao gởi về giúp bè bạn. Và Trời đã nghe lời cầu xin của tao. Tao đã gởi cho chị Lê Bá Lăng để xây lại mộ. Tao đã nhờ Lê Mai Lĩnh gửi chút đỉnh về giúp Nguyễn Bắc Sơn. Tao cũng đã nhờ Khánh Trường chuyển về mày. Ðừng nghĩ là tao mượn bài để khoe khoang thành tích. Số tiền này đâu có đáng gì so với những tay Việt Kiều về quê vào nhà hàng ăn nhậu một buổi. Tao chỉ muốn nói lên là Ơn Trên đã nghe lời cầu xin của tao, mà thôi.
Hai mươi năm không thằng nào ở hải ngoại này tung hô hay vinh danh bọn mày mà chỉ dành cho những kẻ thắng trận... thì tao phải có bổn phận tung hô những tên thất thế. Bao năm rồi có thằng nào ở đây lại hiểu được cái câm nín bão bùng của bọn mày, những tay Lương Sơn Bạc của một thời chiến tranh. Tao biết trí não của những thằng viết văn làm thơ, trước 75 người ta gọi là những cây bút trẻ, như một ngọn núi lửa. Chỉ khác ngọn núi lửa, là một ngày nó sẽ phụt lửa, còn bọn mày, thì lại câm nín, im lặng. Tao đã đọc vài bài văn hoặc thơ của một số bạn một thời, để hiểu tại sao ai cũng viết thư tình, thơ thiền... Riêng mày, thì chắn chắn không thể thiền nỗi. Mày nhìn đời toàn mây trắng, nhưng cơm áo, gia đình đâu có cho phép mày sống như một thiền sư. Mày vẫn còn trách nhiệm. Chỉ tội nghiệp cho một bọn sinh lầm thế kỷ. Hơn nữa trót mang cái nghiệp văn chương. Không dễ gì bọn mình lại từ được cái nghiệp chướng. Bao nhiêu trận bão đã rớt xuống phận mày? Bao nhiêu ngày đen và đêm đen kéo đặc cả tương lai mày? Mày còn nước mắt để khóc khi nàng hát lại bài ca xưa? Chao ôi, tao bồng em, tao ẩm em, tao đặt em lên đùi tao ngày em còn con nít...
Mày nói với tao trong đêm nào tao lặn về Quãng Ngãi, qua đèo Bình Ðê sợ té đái. Mày, Lê văn Nghĩa, còn ai nữa, hay là Ðynh Hoàng Sa? Bạn bè. Mày sống vì bạn bè. Mày chết cũng vì bạn bè. Chúng đổ rượu mày, mày cũng bằng lòng cho chúng đổ. Chúng đá mày, mày cũng chỗng mông cho chúng đá...Mày lang thang đầu đường xó chợ, đâu đâu cũng kết nghĩa bạn bè... Nhưng bây giờ, mày đau đớn cùng cơn bệnh hoạn, trong hoàn cảnh túng cùng, để viết thư thống thiết. Tao mà ở lại, tao cũng phải như mày. Tao chỉ sợ khi thơ tao gởi ra hải ngoại, không thằng chó nào đăng hay gửi tiền về giúp đâu. Bằng chứng là hồi ở đảo tị nạn, vất va vất vưởng, bị cô lập hoàn toàn, tao cũng viết thư kêu cứu. Nhưng đâu có tay nào xưng là nhà văn, nhà thơ, luôn luôn mệnh danh có con tim to như trời như biển, đoái hoài nhớ đến cái tay mà ngày xưa từng viết chung một báo, ngủ chung một chiếu, nhậu chung một bàn. Tao biết rõ, biết tường tận. Nhưng tao không làm gì hơn.
Bây giờ tao phải đứng ngồi không yên trong cái căn phòng ngủ cuả Khách sạn Embassy Suite này. Tao điên khùng. Mày xem, giá mỗi đêm là $100.00 cho một giấc ngũ. Tiền ăn mỗi ngày tao được phép xài là 40 đô la. Hãng ban phát cho nhân viên đi công tác. Tao đâu cần gì cái thứ giuờng nệm gối êm, nước nóng nước lạnh, TV mấy chục inches như thế này. Tao đã từng ngủ bờ ngủ bụi ngủ gò mả ngủ ghế bố bến xe rồi mà. PNT ơi, ước gì tao được tự do chọn lựa, thì đêm nay tao sẽ ra hàng hiên, chia tiền chia bạc, chia nệm chia các tiện nghi... Tao cắt từng lát steak, rán ngốn cho đủ $40. Không xài thì dại. Tao nốc bia Nhật, bia Hoà Lan, của free... Tao dấu lòng tao, cái cô độc rưng rưng nước mắt của tao. Con hầu bàn cứ thỉnh thoảng ghé qua hỏi thăm rất ngọt, nó làm sao hiểu lòng tao đang lạnh. Bên cạnh bàn là cái thác nhân tạo, từ trên cao đổ xuống hồ nước trong veo, thấy rõ những chú cá chép vàng dưới ánh đèn neon. Trên quày rượu, người ta vừa uống bia vừa xem túc cầu. Chỉ có mỗi một mình tao. Tao mở mắt mõi để đọc lại lá thư của mày thêm một lần nữa. Mấy mươi năm trôi qua, để hết rồi thời trẻ dại, để có thêm những kinh nghiệm về trường đời, và lịch sử. Ðến lúc này tao chẳng nhớ ông vua bà chúa nào hết, ngay cả những bài hát mà mỗi ngày tao hát cả chục lần như bài Bão Nổi Lên Rồi, Trường Sơn Ðông TRường Sơn Tây hay Giải Phóng Miền Nam, tao vẫn không thể nhớ nỗi một lời huống hồ chi cả bài. Nhưng tao lại nhớ hai câu thơ của mày. Thân ngựa núi một thời giong ruỗi. Tìm tương lai nơi viễn vọng khôn cùng. Nhớ mấy mươi năm rồi cũng còn nhớ. Bây giờ, những con ngựa rong ruổi Cy nay đã què rồi. Tương lai thì mỗi thằng một ngã, sau mấy chục năm làm thanh niên ơi đứng lên đáp lời sông núi... Tương lai là cái quán nghèo vợ mày kéo dài cuộc sống cam khổ, còn mày thì đang chống cự với tử thần. Ðời sống quả buồn như thế ư. Trong chiến tranh và sau chiến tranh.
Mày hãy ráng mà sống, nghe Mê Kung Phan Nhự Thức. Chờ tao về để bọn mình còn ra quán ngồi nhìn hoàng hôn ráng đỏ trên bờ sông Thị Nghè. Chờ tao về để mình còn nhắc lại những ngày ở Thủ Ðức, quán Thiết Giáp và những trang ghi nợ cùng những cô bé một thời từ Sài Gòn lên thăm. Chờ tao về, để đọc cho tao nghe những bài thơ xa cách. Chờ tao về tao sẽ kể cho nghe thiên đàng Mỹ Quốc này, để mày sẽ biết rõ hơn thế nào là những giọt lệ lưu vong. Ðừng hiểu lầm về tao nghe thằng thi sĩ khốn nạn. Mày phải sống. Phải vượt qua ba cái bệnh tật lẽ tẽ ấy. Tao biết những thằng thi sĩ đều sống dai, bởi nhờ thi sĩ, trời đất mới bao la mầu nhiệm, con gái dàn bà mới được tôn vinh, Thượng Ðế mới cao cả, cỏ mới xanh, hoa mới thắm, thiên nhiên mới tuyệt vời... Và như vậy, Ðấng Quyền năng mới được đẹp dạ để ban cho thi sĩ những ân điển của Ngài... Tao cũng báo tin mừng là tao đã tự xuất bản tập truyện Ra Biển Gọi Thầm vào cuối năm 1995. Tin mừng bởi vì, tao vẫn còn ngọ nguậy được trong chốn đầm lầy dạ trạch ở hải ngoại này. Giữa lúc thiên hạ bị nhận chìm, tao may vẫn còn thở mấy cái. Tự đánh máy, tự layout và tự phát hành. 1000 cuốn nghe mậy. Ngày đầu tiên, mang hơn chục thùng sách về nhà, vợ tao kinh hãi. Mấy thằng bạn thì than thầm dùm tao: "Ông lựa chi đúng muà đông lịch sữ này mà ra sách, tôi hết ý kiến". Tao thì hối hận. Ở xứ này, làm cái gì cũng tính trước tính sau, lợi hay hại, thiệt hay hơn.
Ngày đầu tiên, tao nghe được cái mùi mực mới, và mùi thơm của giấy. Tao lấy chục cuốn, viết tặng có chữ ký của tao. Tao tặng ai bây giờ. Những người mà tao đã xây dựng trong tác phẩm, đều ở lại bên nhà, sống và chết như những bóng ma. Không có họ thì không có RBGT. Và trong đó có mày. Tao muốn gởi về bạn bè mỗi đứa một cuốn để chứng minh rằng qua Mỹ ăn bơ sửa tao vẫn còn viết. Nhưng làm sao tao gởi về. Văn chương phản động. Văn chương đế quốc. Văn chương bồi Mỹ. Văn chương thực dân kiểu mới. Mày thấy bất công không. Tao khổ công để có tác phẩm, nhưng lại không được tự do gửi về, dù một cuốn. Tao chẳng cực hữu, cực tả, diều hâu bồ câu. Tao cũng chẳng phải bồi Mỹ. Tao khtng ở trong một tổ chức hay đảng phái nàọ Nếu cs chăng là tao được xếp Mỹ phong cho chức chuyên viên điện toán. (Có bằng cấp đàng hoàng nghe mày) Nhưng ngay cả một trang giấy cũng không được phép gửi về cho bạn. Hợp lưu. Giao lưu. Cảm thông. Trong khi sách vở cuả Bảo Ninh, Dương Thu Hương tràn ngập ra hải ngoại, phản kháng chế độ, mạt sát hàng ngũ địch., còn tao chỉ có một nỗi buồn, để ra biển gọi thầm thì không được buồn ở quê hương mình.
Bởi vậy, tha lỗi cho tao, nghe Phan Nhự Thức. Tha lỗi cho tôi hỡi Hạc Thành Hoa, Yến Uyên Sa, Mường Mán, Phạm Cao Hoàng, Nguyễn Lệ Uyên, Phạm Ngọc Lư... Tao đành dùng cái bìa mà nhà in tặng không mấy chục bản để gởi tặng mày cũng được để may ra còn lọt vào Việt Nam. Ðể báo tin rằng, lần đầu tiên, trong đời, tao tự hoàn thành một tác phẩm từ A đến Z. Ðể cho mày thấy mặt mũi của tao sau bìa full colors. Ðể nói với mày, là lức nào tao cũng nhớ đến mày. Nhớ đến những ngày những đêm một bọn sinh viên sĩ quan bọn mình dắt nhau về quán Thiết Giáp hay về Hội Quán trường Bộ Binh Thủ Ðức... Nhớ đến cái thân hình gầy nhom của tao với đôi giày nặng trỉu như kéo tấm thân xuống đất, và nhớ đến những lần tao vượt đèo Bình Ðê, bọc trong giấy nhật trình trái lựu đạn, và những trứng vịt lộn nóng hầm trong thúng trấu, cùng những chai bia và những tiếng khóc, tiếng cười của một thời...
Hãy hiểu dùm tao nghe PNT. Dù sao, tao cũng phải để dành một cuốn cho mày. Hãy gắng mà sống, chờ tao về.
oOo
PNT, tao viết tiếp đây. Sáng nay, tao đã gửi cái bìa về mày, nhưng chiều nay, nhà thơ Thái Tú Hạp gọi tao cho biết mày đã chết. Sáng nay, tao viết cho người còn sống. Chiều nay tao lại viết cho người đã khuất. Như vậy tao còn chó gì để mà nói nữa hay viết tiếp nữa. Có nghĩa là mày sẽ không bao giờ đọc RBGT của tao, và tao sẽ không còn được gặp lại mày nữa. Mày chết. Dãn dị. Cô đơn. Một con ngựa đã rũ bờm và bay lên trời. Từ đất người, tao xin viết tặng hương hồn mày hai câu thơ:
Một con ngựa trắng về trời
Hai bờ sông núi ngậm ngùi tiễn đưa
Trần Hoài Thư
Tưởng Như Là Tình Yêu
Hình như ông Trời đã quá ưu đãi cho tôi. Tất cả những điều thiên hạ ước mơ, tôi đều có đủ. Tôi tự cảm thấy mình là một người hạnh phúc nhất trong những người hạnh phúc trên thế gian này.
Từ thưở biết suy nghĩ đến giờ, tôi luôn thỏa mãn với hạnh phúc mình đang cô Tôi ngụp lặn trong tình thương của bố mẹ, anh chị, thầy cô và bạn bè. Mỗi giờ, mỗi phút, mỗi giây đối với tôi đều luôn luôn vui nhộn. Dĩ nhiên đôi khi cũng có những nỗi buồn nho nhỏ, nhưng những điều vui thì thật là nhiều, nhiều đến không thể nào nhớ hết.
Tôi còn nhớ có lần nhỏ Trang, bạn tôi, đã nhại theo ông Cao Bá Quát mà phàn nàn:
- Thiên hạ có bốn bồ hạnh phúc, mình mi đã chiếm hết hai bồ. Còn có hai bồ chia đều cho thiên hạ.
Trong lòng tôi cũng thầm cảm thấy nhỏ nói đúng, nhưng ngoài mặt giả bộ cự nự:
- Mi nói tầm bậy tầm bạ không à. Nhỡ ông Trời nghe được rồi... đòi lại thì ta biết làm sao bây chừ ??
- Chứ không phải ta nói đúng hay sao chứ. Mi được bố mẹ cưng chiều. Anh Thắng cũng cưng mi. Rồi mi lại còn được thầy cô thương quá xá chừng chừng. Chưa kể có cả mấy chục tá người... thiên hạ thương mi nữa, ta nói có đúng không nè ??
Nghe nhỏ nói khiến tôi đỏ bừng cả mặt, vội "tặng" cho nhỏ ta một cái nhéo đau điếng cho bõ ghét, làm nhỏ ấy giật mình la lên:
- Ái da, sao nhéo ta vậy nhỏ ??
- Ai biểu mi dám thêm mắm, thêm muối vào để chọc ta.
- Nè, đừng có giả bộ nữa cô nương. Tui nói có sai không hầ Ừa, không phải mấy chục tá thì mấy trăm tá, mấy ngàn tá người trồng cây si, chịu chưa?? Ái, ta không có đùa nữa mấ Ðừng có nhéo nữa nhỏ, ái da đau quá hà...
Nhỏ Trang đang tía lia vội bỏ chạy, miệng la bài hải vì tôi đang giở môn võ sở trường "Cửu Âm Bạch Cốt Chảo" ra để nhéo nhỏ lia lịa. Ừa, mà nhỏ nói cũng đúng. Từ dạo vào trung học, tôi đã tự biết mình đẹp nên có nhiều cây si đứng đợi ngoài cổng trường mỗi lần tan học về. Dù tự biết vậy, nhưng mỗi khi nghe nhỏ Trang nhắc đến, tôi vẫn thấy mắc cở làm sao đó nên phải tìm cách để nhỏ ta không nói tiếp nữa. Hai đứa rượt nhau chạy lòng vòng một lúc rồi ngồi thở và cười cầu hòa.
- Thôi không giỡn nữa, ta mệt muốn đứt hơi rồi nè
- Ừa, ta cũng vậy
- Ai biểu mi gây chiến trước làm chi chứ.
- Tại mi chứ sao lại tại ta hở??
- Thôi, hông thèm cãi nữa. Ðể ta nói tiếp cho mi nghe chuyện này nè.
- Nghe chuyện gì hở nhỏ??
- Thì chuyện hạnh phúc của mi đó mờ...
Mới nghe nhỏ Trang nói đến đó, tôi đã đỏ cả mặt và giơ "móng vuốt" chuẩn bị nhéo làm nhỏ ta vội thủ thế và nói liền một mạch:
- Lêu lêu mắc cở kìa, có người có tật nên mới giật mình lẹ quá ta. Người ta định nói là mi hạnh phúc vô cùng khi có chị Thúy, bộ không đúng sao mà mi đỏ mặt lẹ vậy cà?
- Ơ, tại ta... tại ta... ơ...
Tôi lúng túng không biết giải thích làm sao nên đành cười duyên với nhỏ để chữa thẹn. Với lại nhỏ Trang nói đúng ý tôi quá, còn cãi sao được nữa. Chị Thúy đúng là thần tượng, là bà tiên, là quân sư, là người bạn tri kỷ của tôi. Tôi yêu chị thật là nhiều, nhưng có lẽ cũng chưa nhiều bằng tình yêu chị dành cho tôi.
Chị Thúy hơn tôi đến mười tuổi, nhưng chị thật trẻ và đẹp. Chả thế mà anh Thắng cứ phàn nàn:
- Ði chung với bà Thúy, thiên hạ cứ tưởng là bồ tao, làm tao bị kẹt quá chừng.
Tôi được dịp liền chọc quê anh ấy để trả đũa cho những lần bị anh trêu ghẹo:
- Ai biểu anh già quá làm chi. Chị Thúy hơn anh đến tám tuổi mà còn vậy. Nếu có thêm em đi chung, chắc thiên hạ tưởng anh có vợ, có con rồi thì... ha... ha... ha...
Anh Thắng tức quá mà không biết làm chi nên đành bỏ đi một nước, mặc cho tôi ôm bụng cười lăn bò càng trên ghế sofa.
oOo
Lớp học tôi đang xôn xao về tin có thầy giáo dạy Toán mới đổi về thay thầy Hoàn. Biết bao nhiêu là huyền thoại được thêu dệt quanh vị thầy chưa biết mặt này, khiến tôi cũng thấy nôn nao trong lòng. Cuối cùng, rồi cũng đến giờ toán đầu tuần. Thầy Long, vị thầy mới, còn rất trẻ, có lẽ chỉ hơn chúng tôi khoảng bốn, năm tuổi gì thôi. Nhưng thầy rất chững chạc và nghiêm trang. Cả lớp dường như siêng học hơn. Chúng tôi say mê nghe thầy giảng, tranh nhau giải đáp những bài toán hóc búa của thầy và cảm thấy giờ toán sao mà ngắn lạ.
Có một lần, tôi cứ ngồi cắn bút suy nghĩ mãi mà vẫn không tài nào tìm ra lời giải đáp. Bài toán thoạt nhìn tưởng chừng rất đơn giản, nhưng sao lại khó ghê nơi. Ðúng lúc đó, chị Thúy vừa đi học Anh Văn về, trông thấy khuôn mặt ỉu xìu của tôi, nên ghé lại đọc sơ qua đề bài. Chị nghĩ một chút rồi bảo:
- Sao em không vẽ đường vuông góc từ điểm này đến đường thẳng này, rồi áp dụng định lý về tam giác đồng dạng để chứng minh, như vậy sẽ dễ dàng hơn...
Tôi mừng quá, nhảy cẫng lên ôm chầm lấy chị Thúy và reo to lên:
- A, đúng rồi hén, sao em lại không nghĩ ra vậy cà? Chị thật là tài đó nghen...
Chị Thúy mỉm cười, gõ nhẹ lên đầu tôi một cái rồi đi vào phòng trong ngồi may quần áo. Tự dưng tôi bỗng dưng thấy thương và biết ơn chị Thúy thật là nhiều, nhiều không thể tả được. Mỗi ngày, đi làm về, chị lại còn nhận may thêm quần áo để phụ giúp bố mẹ nuôi nấng chúng tôi ăn học đầy đủ. Và cũng nhờ vậy mà tôi có những bộ quần áo thật đẹp để diện với bạn bè.
Nhỏ Trang có lần thắc mắc với tôi là sao chị Thúy đẹp vậy mà chưa lập gia đình, cũng không thấy chị có bồ mặc dù có rất nhiều người theo đuổi chị. Tôi cũng chẳng biết phải trả lời ra sao nữa, nên hỏi mẹ. Hôm đó, tôi vừa ngồi nhổ tóc sâu cho mẹ, vừa thì thầm dò hỏi. Mẹ tỉ tê kể cho tôi nghe:
- Hồi đó, lúc Thúy bằng tuổi con, Thúy đẹp lắm con ạ...
- Bây giờ chị Thúy vẫn đẹp lắm mà mẹ, đẹp hơn con nhiều đó mờ.
- Ừ, lúc nào thì chị Thúy của cô cũng đẹp nhất cả, đúng không hở ??
Mẹ hỏi trêu tôi rồi kể tiếp:
- Thúy bây giờ vẫn đẹp, nhưng không bằng dạo trước đâu con. Lúc đó, nhiều người theo đuổi chị con lắm. Biết bao nhiêu là người xin cưới, nhưng chị con chẳng ưng ý ai cầ Bố mẹ cũng không ép, để chị con toàn quyền quyết định....
- A, con nhớ ra rồi nế Hình như, dạo đó, nhà mình có nhiều khách đến thăm lắm, phải không hở mẹ?? Con được tặng quà và ăn kẹo hoài hoài.
- Ðúng rồi đó con. Hồi đó, con còn bé tí. À, để mẹ kể tiếp cho mà nghe, đừng có ngắt lời mẹ nữa. Năm đó, chị con đang học Dược, rồi quen anh Quân, cái anh cao cao đeo kính cận đó, con còn nhớ không??
- Dạ, hình như con có gặp anh ấy rồi, rồi sao nữa hở mẹ??
- Ừ, thì chị Thúy con yêu anh Quân. Gia đình hai bên định sẽ tổ chức đám cưới cho anh chị con khi cả hai đã tốt nghiệp xong. Nhưng rồi chiến tranh càng lúc càng ác liệt. Anh Quân tình nguyện nhập ngũ. Chị Thúy con cứ chờ đợi anh ấy mãi đến lúc mất nước. Anh ấy đi cải tạo, đến giờ vẫn chưa về. Chị con cứ viện lý do là phải giúp đỡ bố mẹ nuôi dạy các con để từ chối lời cầu hôn của những người khác đang theo đuổi chị con. Nhưng bố mẹ hiểu là chị con muốn chờ đợi anh Quân. Biết làm sao được. Mỗi người mỗi số. Bố mẹ cũng chẳng nỡ ép chị con....
Nghe mẹ kể, tôi bỗng thấy thương chị Thúy nhiều hơn lên. Lòng chung thủy của chị thật đáng kính phục. Tôi thầm cầu nguyện cho anh Quân được bình an và sớm trở về sum họp với chị Thúy. Tối hôm đó, tôi thức thật là khuya. Một phần vì lòng cứ nao nao khi nghĩ đến mối tình của chị Thúy và anh Quân, phần nữa vì bài toán khó quá, nghĩ mãi vẫn chưa ra lời giải đáp. Tôi cứ loay hoay viết viết xóa xóa đầy những trang giấy nháp. Tiếng máy may vẫn vang đều đều bên tai như nhắc nhở tôi phải gắng học hành. Thời gian cứ chầm chậm trôi qua. Tôi bỗng giật mình khi chị Thúy đặt tay lên vai tôi và hỏi:
- Sao em thức khuya quá vậy ??
Tôi ngước lên nhìn chị cười trừ, rồi ôm chầm lấy chị, khẽ nói:
- Em thương chị quá à, chị có biết không hở??
Chị Thúy hơi mỉm cười, đưa tay dí nhẹ vào trán tôi rồi bảo:
- Lại định nhờ chị giải toán dùm, phải không nè ?
Tôi định giải thích cho chị hiểu là lòng tôi đang xúc động và thấy yêu chị nhiều hơn sau khi nghe mẹ kể về chuyện tình của chị. Nhưng rồi, tôi chẳng biết phải bắt đầu ra sao nữa, nên chỉ im lặng dụi dụi đầu vào lòng chị Thúy mặc cho chị hiểu lầm ý của tôi. Chị Thúy có lẽ hơi ngạc nhiên nhưng vẫn dịu dàng ôm tôi một lúc, rồi khẽ bảo:
- Khuya rồi, đi ngủ đi bé con. Ðể đó chị làm dùm cho. Bảo đảm sáng mai cưng sẽ có bài giải, ngủ ngon nha Út mít.
Sáng hôm sau, tôi được một phen hãnh diện với bạn bè vì là người duy nhất giải được bài toán. Thầy Long có vẻ ngạc nhiên và thích thú lắm. Lúc tôi viết xong bài giải lên bảng, thầy như vô tình cầm tờ bài giải, do chị Thúy viết, cất vào quyển sách. Tôi ngập ngừng muốn xin lại, nhưng rồi không dám nên lẳng lặng đi về chỗ ngồi. Tôi chẳng màng đến những tiếng xì xào khen ngợi của đám bạn bè đang lao xao bên tai, vì tôi chỉ cần được thầy Long khen mà thôi à. Như vậy phải chăng là tình yêu?? Tôi thầm nghĩ và hơi đỏ mặt vì tự thẹn với ý tưởng vừa thoáng qua.
Trưa đó khi đi ngang chỗ tôi ngồi, thầy Long bỗng bảo là có thể thầy sẽ ghé thăm tôi vào trưa mai sau giờ tan học. Tôi lí nhí khẽ dạ một tiếng rồi đi về theo nhỏ Trang mà tâm trí mãi vơ vẩn ở đâu đâu khiến nhỏ Trang cứ thắc mắc hỏi dò hoài. Buổi tối, ăn cơm xong, tôi cứ đi ra đi vào, không biết nên bắt đầu câu chuyện ra sao. May mà chị Thúy đoán được nên gạn hỏi. Tôi ấp úng kể cho chị nghe rồi lo lắng hỏi:
- Em phải làm chi hở chị Thúy ??
Chị Thúy bật cười:
- Ðâu có gì mà phải lo bé con á. Khách đến nhà thì mời ngồi chơi, rót nước mời rồi thì mình nói chuyện với khách. Dễ ợt, sao lo lắng quá vậy hở nhỏ??
- Nhưng mà... nhưng mà em biết nói chuyện chi với Thầy chứ ?? Rồi còn... rồi còn.....
- Thôi mà, đừng có lo, để đó chị nói với bố mẹ dùm cho, mọi chuyện sẽ êm đẹp, lo nhiều xí gái đó cô út cưng à.
Trưa hôm sau, vừa tan học xong, tôi vội đạp xe về nhà. Sau bữa cơm, bố mẹ vào phòng nghỉ trưa, anh Thắng sang nhà bạn học bài, chị Thúy vừa mới đi đâu đó. Cả nhà vắng lặng vô cùng, chỉ còn mình tôi loay hoay lo dọn dẹp nhà cửa cho gọn gàng hơn. Tự nhiên tôi thấy thật hồi hộp, mặt cứ nóng bừng bừng như đang làm điều chi lén lút vậy, lạ thật đô Thời gian cứ thong thả trôi qua, tôi đi ra đi vào mãi, chẳng biết làm chi để tự trấn tĩnh. Cuối cùng, tôi định sắp xếp lại chồng sách vở cũ cho gọn gàng, đẹp mắt hơn. Nhưng rồi tôi lại lính quýnh đến độ làm đổ cả chồng sách vở của chị Thúy, nên vội vàng cúi xuống nhặt. Tình cờ, tôi đọc được mấy câu thơ trong một quyển vở mở trên mặt đất. A, nét chữ mềm mại, xinh xắn của chị Thúy đây mà. Vừa ngạc nhiên xen lẫn tò mò nên tôi vội mang quyển vở ra ngoài phòng khách ngồi đọc. À thì ra là tập thơ của chị Thúy. Tôi thầm khẽ reo lên. Những bài thơ thật hay và dễ thương làm sao đó. Chưa bao giờ tôi lại nghĩ đến chuyện chị Thúy có một tâm hồn thi sĩ như vậy. Ðang mê mải đọc, bỗng có tiếng gõ cửa khe khẽ vang lên làm tôi ngẩng lên nhìn rồi bật reo lên:
- A, thầy Long...
Tôi chạy vội ra mở cửa mời thầy vào nhà, rồi lúng túng không biết nên nói chi nữa. May mà thầy Long đã tự nhiên ngồi xuống ghế, rồi đùa mà bảo tôi:
- Sao trưa nay cô Cán Sự Toán đứng im quá vậy, bộ không thuộc bài hở??
Tôi bẽn lẽn cười, vội nói trước khi bỏ chạy xuống bếp:
- Dạ, để em đi rót nước, thầy ngồi chờ em một chút nha.
Rót nước xong, tôi còn chần chừng đứng thêm một lúc để lấy lại bình tĩnh, trước khi bưng nước lên phòng khách:
- Dạ, mời thầy xơi nước...
Ðang nói, tôi chợt im bặt khi thấy thầy Long đang cầm tập thơ của chị Thúy trên tay và say mê đọc. Nghe tiếng tôi, thầy ngửng lên nhìn rồi bảo:
- Em cũng thích làm thơ hả Vy?? Mấy bài thơ này dễ thương và hay lắm đó.
- Dạ, không phải. Ðây là tập thơ của chị Thúy, nhưng mà nè, nếu có gặp chị Thúy, thầy cũng đừng có khen nha, vì em đọc lén của chị Thúy đó.
- À thì ra cô học trò cưng của tôi cũng tò mò quá ta. Dám xâm phạm vào đời tư người khác hở?
- Dạ, đâu có, thầy. Tại khi nãy em vô tình đánh rơi nên mới cầm lên và đọc, cũng giống như... thầy vậy thôi á.
Thầy Long khẽ bật cười khi nghe tôi lý sự:
- Thôi, thầy chịu thua, cãi không lại Vy rồi đó. Trưa nay, thầy đến thăm người bạn, nhà ở gần đây nên nhân tiện ghé thăm Vy để xem cô cán sự học hành ra sao mà giỏi Toán quá.
Tôi cười thẹn thùng rồi ngồi im, không dám nhìn thẳng vào mắt thầy. Ngày thường tôi lém lỉnh lắm mà sao bữa nay lưỡi tôi cứ cứng đơ, ấp a ấp úng mãi không nên lời được. Có lẽ thấy Long cũng nhận thấy được sự bối rối của tôi nên thầy nói:
- Thầy có chút việc phải làm, để khi nào rảnh thầy ghé cho em mượn vài quyển sách Toán hay lắm. Tha hồ mà giải toán đến nhức đầu luôn đó, mua sẵn vài chục lọ Aspirin để dành trước đi nha Vy.
Tôi chỉ bẽn lẽn cười và tiễn thầy ra cửa. Tối hôm đó, tôi mất ngủ vì cứ suy nghĩ vẩn vơ mãi. Trái tim tôi đập rộn ràng mỗi khi nghĩ đến thầy Long. Phải chăng tôi đã... yêu??
Một tối, cả nhà vừa ăn cơm xong thì thầy Long ghé thăm. Bố mẹ tôi ngồi nói chuyện với thầy một lúc rồi về phòng nghỉ. Chỉ còn tôi, anh Thắng và thầy Long ngồi nói chuyện trong phòng khách. Những mẩu chuyện lý thú cứ tiếp nối theo nhau kết nên những tiếng cười ròn tan xen lẫn trong những cuộc tranh luận sôi nổi bàn về những giai thoại của các danh nhân Toán học và cả những chuyện thời sự, văn chương, xã hội. Một lúc sau, anh Thắng có bạn đến rủ đi tập văn nghệ, chỉ còn mình tôi ngồi nói chuyện với thầy Long. Thật sự ra phải nói là tôi ngồi nghe và... ngắm thầy nhiều hơn là nói. Tôi cứ ngồi và mê mải theo dõi những mẩu chuyện thầy kể cho nghe, để nghe hồn thẩn thơ theo tiếng nói trầm ấm của thầy. Bỗng có tiếng cửa mở, khiến tôi giật mình ngửng lên nhìn rồi vụt chạy ra cửa đón chị Thúy:
- A, chị Thúy về. Sao bữa nay chị về trễ vậy hở?? Có đói bụng không?? Cái túi này đựng chi sao mà lớn quá vậy chị Thúy, đưa em xách dùm cho...
- Chà, làm chi mà tía lia vậy hở Vy?? Hỏi vậy làm sao chị trả lời kịp chứ nhóc con. À, đây là mấy gói len chị mang về để đan thêm đó Vy ấ May khuya quá, ngại làm phiền lối xóm, còn đan thì mình đan lúc nào cũng được đô Gần Tết rồi, phải ráng kiếm thêm tiền may áo đẹp cho Vy chứ.
- À há, ủa mà hổng được, thức khuya đan áo rồi bị bịnh đó chị Thúy ơi, không được đâu...
- Chà, bữa nay nhỏ Út cưng dám lên mặt ra lệnh với tui đó hở??
Hai chị em tôi cứ mải ríu rít chuyện trò vô tình quên không chú ý đến sự hiện diện của thầy Long. Mãi đến lúc nghe tiếng đằng hắng khe khẽ của thầy, tôi mới chợt nhớ đến việc giới thiệu hai người với nhau. Chị Thúy gật đầu chào thầy rồi định vào nhà trong, làm tôi vội vàng níu chị ở lại vì muốn có một người ở cạnh mình cho... bớt run. Hai chị em dằng co nhau một lúc rồi chị cũng chiều ý tôi, ngồi nán lại. Buổi tối hôm đó, thầy Long đã say mê kể rất nhiều chuyện cho chúng tôi nghe. Giọng nói trầm ấm, nhưng cũng rất nhiệt tình, sôi nổi của thầy đã ru tôi vào một cơn mê, may mà còn có chị Thúy ở bên cạnh để giúp tôi lấy lại sự tự chủ.
Sau hôm đó, thầy Long đã trở lại nhà tôi rất nhiều lần. Tôi đã bớt e thẹn nên bắt đầu nói chuyện tự nhiên hơn, đôi lúc còn hăng hái tham gia vào những buổi thảo luận thật là vui và hào hứng khiến thầy Long cũng phải ngạc nhiên. Tôi đã nói rất nhiều, rất nhiều, đã kể cho thầy nghe biết bao nhiêu giấc mộng vu vơ của tôi. Nhưng chỉ có mỗi một điều tôi đang ấp ủ trong lòng, có lẽ chẳng bao giờ tôi có thể thốt thành lời nên thầy Long mãi vẫn thản nhiên, vô tình không biết, không hay. Chỉ có chị Thúy là thấu hiểu được rằng tôi đã thầm yêu thầy Long, nên chị thường tranh làm những việc của tôi để tôi có thì giờ nói chuyện với thầy Long nhiều hơn. Mỗi ngày trôi qua, tình tôi thầm dành trao thầy càng thêm tăng gấp bội. Vị ngọt và đắng của tình yêu khiến hồn tôi lao đao, việc học cũng phần nào bị kém sút. May mà tôi còn có chị Thúy, bà tiên hiền dịu, luôn lo lắng, săn sóc, giúp đỡ nên cũng chưa đến nỗi nào. Tôi thầm cám ơn sự tế nhị của chị thật là nhiều.
oOo
Thoáng chốc thời gian trôi qua nhanh quá. Nhiều việc xảy ra dồn dập khiến tôi bàng hoàng ngỡ chừng đang mơ. Thầy Long ra Hà Nội theo học khóa bồi dưỡng. Anh Quân được tha về, xum họp cùng chị Thúy. Tả sao được giây phút trùng phùng mừng mừng tủi tủi đó. Sau những năm tháng dài chịu nhiều gian khổ, anh Quân gầy và phong trần rất nhiều, nhưng cái dáng cao cao, đầy vẻ ngang tàng năm nào vẫn còn. Chỉ có mái tóc anh đã sớm đổi màu. Tiệc cưới của anh Quân và chị Thúy được tổ chức tuy đơn giản nhưng thật trang nghiêm với sự tham dự của họ hàng hai họ và một số bạn bè thân thuộc. Sau đó, anh Quân đã cùng chị Thúy vượt biên vào những ngày giáp Tết. Buổi tối chia tay, hai chị em tôi đã nằm tâm sự với nhau thật khuya mãi đến khi tôi mệt mỏi ngủ thiếp đi. Khi tôi choàng thức dậy thì chị Thúy đã đi rồi, chỉ có một gói quà chị dành cho tôi đặt bên gối với hàng chữ viết vội:
Vy thương thương,
Em đang ngủ ngon nên chị không nỡ làm em thức giấc. Mong em hài lòng với chiếc áo dài màu hoàng yến và cái áo len trắng em vẫn thường ao ước. Chị ra đi quá vội vàng nên không đủ thì giờ mua sắm thêm cho em. Mong sớm ngày gia đình mình lại đoàn tụ bên nhau. Thương chúc em hạnh phúc và vui vẻ bên thầy Long. Lúc nào chị cũng thương em thật nhiều đó bé con ạ.
Chị,
Vỹ Thúy
Mỗi lần nhìn lại những hàng chữ viết vội của chị, tôi lại rưng rưng muốn khóc. Nhớ chị vô cùng, chị Thúy ơi. Nỗi nhớ vút cao lên kết thành những giọt lệ trào dâng nơi khoé mắt. Bất giác, tôi đưa tay xiết chặt lấy chiếc gối còn vương hương tóc của chị vào lòng, mơ hồ tưởng như đang được chị vỗ về, an ủi. Tôi cứ thả hồn lang thang theo những ngày tháng cũ với biết bao kỷ niệm ngọt ngào của hai chị em quên cả thời gian, không gian hiện tại. Bỗng có tiếng xe thắng ở trước cổng, khiến tôi giật mình, chạy ra cửa và sui sướng tràn ngập lòng khi thấy dáng thầy Long. Tuy vậy, tôi chỉ khẽ nói:
- A, thầy Long. Dạ, mời thầy vào nhà.
Thầy Long có vẻ vui lắm, khuôn mặt thầy rạng rỡ với đôi mắt long lanh như ẩn dấu một nụ cười. Tôi nhìn thầy và thầm tự hỏi: "Phải chăng thầy vui vì gặp lại tôi??". Câu hỏi cứ nhảy múa trong trí khiến tôi cảm thấy nóng bừng đôi má và tự thẹn với ý nghĩ vớ vẩn của chính mình. May mà tiếng trầm ấm của thầy chợt vang khẽ bên tai, kéo tôi trở về hiện tại:
- Chào Vy, thêm một tuổi thành người lớn rồi nhỉ, có còn thích nhận tiền lì xì nữa không hở??
Tôi ấp úng không biết nói chi, nên chỉ chu miệng nguýt thầy một cái thay lời phản đối. Thầy Long chỉ cười cười nhìn tôi, rồi chợt hỏi:
- À, chị Thúy có nhà không hở Vy ??
Tôi ngỡ ngàng không hiểu tại sao tự nhiên thầy Long lại hỏi về chị Thúy, nhưng vẫn trả lời:
- Dạ, chị Thúy không có ở nhà, chị ấy......
Tôi còn đang phân vân chưa biết có nên kể cho thầy Long nghe những thay đổi trong gia đình tôi hay không thì thầy Long đã trao cho tôi một gói giấy và chỉ nói vắn tắt trước khi vội vã bỏ đi:
- Thôi, cũng chẳng có chi quan trọng. Vy cứ đưa món quà này cho chị Thúy, chị ấy xem xong sẽ hiểu. Thầy sẽ trở lại thăm hai chị em sau nha. Chào Vy.
- Ơ, thầy Long... thầy Long...
Tôi gọi vội theo nhưng thầy Long vẫn thản nhiên lái xe chạy thẳng. Có lẽ tiếng động cơ ồn ào đã làm chìm mất tiếng gọi của tôi hay cũng có thể vì lòng thầy đang vui nên không chú ý đến ngoại cảnh? Tôi đứng dõi nhìn theo mãi đến khi mất hút bóng thầy mới thẫn thờ quay vào nhà, thầm nghĩ: "Chị Thúy đâu còn ở đây để xem quà của thầy nữa, thầy Long ơi". Tôi ôm gói quà ngồi mơ màng một lúc, rồi không kềm được tính hiếu kỳ của mình, nên từ từ mở lớp giấy bao bên ngoài ra để xem thầy Long định tặng chị Thúy món quà gì. Mắt tôi chợt hoa lên khi đọc thấy hàng chữ bay bướm của thầy viết ở góc tấm hình hoạ chân dung chị Thúy: "Thương tặng Vỹ Thúy, người con gái tôi yêu. Vũ Long".
Một tờ giấy nhỏ khẽ rơi xuống, tôi chỉ còn đọc được loáng thoáng qua màn lệ: "..... tấm hình thay lời tỏ tình, mong Thúy chấp nhận...". Cả không gian như sụp đổ, tôi ngã dài trên gối và thầm khẽ nức nở một mình.
Tứ Diễm
November 1, 1992
Bảo Hiểm
Ả, hai tay nắm chặt vô-lăng, mắt dán chặt lên trên tấm kính chiếu hậu. Hắn vẫn còn đó, chạy tà tà ngay sau đít xe của ả.
Ả đã theo dõi hắn suốt hai tuần lễ. Hôm nào cũng như hôm nào, hắn vừa lái xe, vừa nói chuyện bằng điện thoại cầm tay. Ả âm thầm theo dõi hắn, bằng một vận tốc trung bình ngay trước mũi xe của hắn, chiếc xe Mercedes mới cáo cạnh. Ả đang âm thầm giăng một chiếc bẫy mà hắn nào có hay. Chiếc bẫy giăng ra từ hai tuần lễ nay. Ả vẫn kiên nhẫn chờ đợi cho con mồi rơi vào.
Ả là một thiếu phụ nửa mùa. Năm nay tuổi đã ngoài bốn bó mà vẫn chưa có một mối tình nào bỏ túi. Trong khi bạn bè đồng trang lứa cuống quít lên, yêu cuồng sống vội trước khi tuổi đời tuột dốc, thì ả lại ra vẻ bất cần. Nói đúng ra thì ả ngao ngán khi chứng kiến những mối tình hờ của đám bạn gái không còn trẻ của ả. Ở lứa tuổi của họ, đối tượng khả dĩ hầu hết đã có gia đình, ngoài ra toàn là những người không ra gì. Có biết bao nhiêu cô bạn của ả yêu lầm, trao duyên cho tướng cướp, những ông tướng đã có vợ con, gia đình ấm êm, chỉ muốn lem nhem chút đỉnh cho đời thêm le lói. Có cô còn đi cặp bồ nhí; những tên nhóc tì này nào có yêu đương gì họ, chúng chỉ cặp chơi qua đường, và phủi tay ra đi khi ghệ già của chúng hết tiền.
Về phần ả, chuyện yêu đương không phải là mối quan tâm. Hiện tại cái thú vui của ả là cái thú kiếm tiền. Ả quan niệm nếu có tiền sẽ có tất cầ Ả đang cần có thật nhiều tiền. Có tiền, việc trước tiên ả sẽ làm là đi tìm đến bà Bích Ngọc hay Hạnh Phước để níu kéo tuổi xuân lại chừng mười mấy niên, ả sẽ du lịch khắp năm châu bốn bể, ả sẽ xài tiền như nước cho thiên hạ nể sợ, ả sẽ mua sắm những món nữ trang đắt tiền nhất mà đồng tiền có thể mua được, ả sẽ leo đến đỉnh đài vinh hoa, phú quý bằng đồng tiền có sẵn trong tay.
Nhưng muốn thực hiện đuợc những điều đó, ả phải có tiền, thật nhiều tiền. Với đồng lương cu-li ba cọc ba đồng của công việc làm dây chuyền ở hãng điện tử này thì nếu dành dụm, tằn tiện phải cả đời may ra mới dư giả chút đỉnh. Tuổi đời chồng chất, ả không thể chờ đợi đến già mới phát tài được. Ả muốn đi đường tắt. "Ðường nào vào thiên đường đố-la?" Ả mua vé số, nhưng chẳng có hiệu quầ Ả nào có đòi hỏi gì quá đáng; ả chỉ muốn trúng số hạng ruồi, chừng vài chục ngàn mà thôi. Ả cũng lên Las Vegas thử thời vận, nhưng lần nào lên đó, về cũng cháy túi. Ả cũng bày đặt mua công khố phiếu, mấy ngàn trong chương mục tiết kiệm bỏ ra mua cổ phần của một công ty đang lên như diều; hai tháng sau ả hay tin công ty này bị phá sản, phần hùn của ả coi như cũng theo hư không mà đi.
Cho đến cách đây một tháng, ả tìm được giải pháp, sau khi hay tin cô bạn cùng sở gặp tai nạn xe cộ và hoạnh tài bất ng Thật ra chỉ là một tai nạn nhỏ, xe của cô ta chỉ bị quẹt sơ sài, nhưng nghe lời bạn bè mách, cô bạn tìm đến văn phòng luật sư chuyên lo tai nạn xe cộ. Thế là anh phụ tá luật sư bèn đập cho chiếc xe bị móp nhiều hơn, và bảo cô nàng mang xe đến garage quen biết của văn phòng để họ định giá thiệt hại thật nặng nề. Họ còn bày cho cô ta giả bộ bị đau đầu, mỏi lưng, nhức cỗ. Cô bạn tâm sự với ả:
- Nghĩ cũng mắc cười, không có bệnh tật gì hết mà hàng tuần phải đi thăm đến 3 ông bác sĩ: bác sĩ chỉnh hình, bác sĩ thần kinh và bác sĩ tâm lý. Nhiều lúc cũng bực mình, muốn khùng luôn, nhưng nghe lời luật sư nên mình phải kiên nhẫn chịu đựng.
Và cái sự chịu đựng đó được trả giá thích đáng. Kết quả là tòa quyết định hãng bảo hiểm phải bồi thường thích đáng cho nạn nhân. Sau khi chia cho bác sĩ và luật sư, cô bạn mang về nhà 50 xấp ngon lành.
Ðó là lý do khiến ả cứ chạy trước mũi chiếc xe Mercedes láng bóng suốt 2 tuần lễ nay, với hi vọng được hôn nhẹ đằng sau đít. Trên kính chiếu hậu, tên thanh niên trẻ vẫn ôm cái điện thoại cầm tay, miệng lép bép liên hồi. Ả nghĩ thầm chắc hắn đang say mê nói chuyện với bồ. Vậy thì càng dễ thành công. Giờ ra tay đã gần kề, tim ả đập thình thịch.
Ở ngay ngã tư, góc Brookhurst và Westminster, đèn xanh vừa nhá vàng, ả dí chân lên trên thắng, đạp thật gắt. Tiếng bánh xe rít lên trên đường nhựa nghe "két két". Gã thanh niên trẻ thắng không kịp, vội quặt tay lái vô trong lề. Nhưng đã trễ, mũi xe của hắn quẹt nhẹ đằng đau đuôi chiếc xe của ả, chỉ làm bể cái bóng đèn thắng.
Mặc dù va chạm rất nhẹ, nhưng ả biết rõ là có đụng. Ả vội ngã đùng lên trên vô-lăng, một tay nâng đỡ một bên cỗ, nét mặt cực kỳ đau đớn, đôi mắt nhắm nghiền. Ðôi mắt chớp lên thật nhanh, liếc nhìn kính chiếu hậu bên hông cửa. Ả thấy tên thanh niên đang bước tới, tay vẫn cầm điện thoại.
Hắn gõ nhẹ lên cửa, không thấy trả lời. Hắn nhẹ tay mở cánh cửa, nói vọng vào:
- Chị có sao không?
Ả vẫn không nói không rằng, chỉ ôm đầu và rên ư Tên thanh niên trẻ bật cười khanh khách và nói thật lớn:
- Thôi, dậy đi bà nội! Xe tôi không có bảo hiểm đâu, đừng có ham!
Bùi Thanh Liêm
tháng 2, 1997