The Unreal Past refers to the use of past tenses to describe imaginary, hypothetical, or impossible situations in the present or future. Despite using past forms like was/were or had, the "code" of the sentence is actually referring to a current state that the speaker wishes were different. It is most commonly used with the words Wish and If only.
Trong ngữ pháp, Unreal Past (Quá khứ không có thật) là việc sử dụng các thì quá khứ để diễn tả một mong muốn, một giả định hoặc một sự tiếc nuối về một sự việc không có thật ở hiện tại hoặc quá khứ.
Wish / If only + Past Simple (Ước cho hiện tại):
Dùng để diễn tả mong muốn thay đổi một sự thật ở hiện tại.
Lưu ý: Động từ "to be" thường được chia là were cho tất cả các ngôi trong văn viết trang trọng.
Example: I wish I were taller.
Translation: Tôi ước gì mình cao hơn (thực tế là tôi thấp).
Example: If only I had more money right now.
Translation: Giá mà bây giờ tôi có nhiều tiền hơn.
Wish / If only + Past Perfect (Tiếc nuối cho quá khứ):
Dùng để diễn tả sự hối tiếc về một việc đã xảy ra (hoặc không xảy ra) trong quá khứ.
Example: I wish I had studied harder for the exam.
Translation: Tôi ước gì mình đã học bài chăm chỉ hơn cho kỳ thi (thực tế là tôi đã không học).
Wish + Would (Phàn nàn hoặc mong muốn thay đổi hành vi):
Dùng khi bạn cảm thấy khó chịu với một thói quen hoặc muốn ai đó/cái gì đó thay đổi trong tương lai.
Example: I wish it would stop raining!
Translation: Ước gì trời ngừng mưa cho rồi! (thể hiện sự mất kiên nhẫn).
Difference between 'Wish' and 'Hope':
Wish: Dùng cho những điều khó xảy ra hoặc không có thật (Unreal).
Hope: Dùng cho những điều có khả năng xảy ra (Real/Possible).
Example: I hope you pass the test. (Có khả năng đỗ).
Example: I wish I could fly. (Không thể xảy ra).