Tuy nhiên, Paris không phải là Sydney, không phải là quê nhà mình, vậy mà không hiểu sao tôi đã làm? Có lẽ 7 năm xưa mình còn trẻ nên “điếc không sợ súng” chăng?
Nếu không có sự giúp đỡ của thầy Trần Hữu Chí, chắc tôi đã không dám tổ chức Hội Ngộ ở Paris năm ấy. Vì tổ chức một buổi họp mặt lớn ở xứ người không phải là chuyện dễ dàng.
Chúng tôi thật may mắn có thầy Trần Hữu Chí tham gia vào Nhóm Khoa Học Sài Gòn, và may mắn nữa là thầy lại ghi tên tham dự Hội Ngộ ở Sydney năm 2010. Thầy thật dễ thương, hòa đồng, tham gia vào chương trình văn nghệ với chúng tôi không ngần ngại. Tôi nhớ lúc ấy thầy thật “gentleman”, bảnh bao. Cho nên đã trở thành một trong các “ngôi sao” trong những ngày đi chơi ở Australia.
Và cũng nhờ sự nhiệt tình cùng lòng tử tế của thầy, tôi đã không ngần ngại tiến tới Paris! Nhưng không ngờ số người ghi tên nhiều quá! Thôi thì đã lỡ leo lên lưng cọp rồi, thầy trò rán mà theo.
Phần khó khăn nhất là chuyến du hành. Để chuẩn bị cho bốn chiếc xe bus, thăm mười hai quốc gia, quả thật là một “nightmare”. Chưa kể nhóm Aussie, thăm Balan, Tiệp Khắc, … trước khi đến Paris và trên đường trở về Úc, ghé Dubai vài hôm nữa.
Bốn chiếc xe bus đồng hành với chúng tôi suốt cuộc hành trình. Bốn người tài xế người Hòa Lan cũng phải lắc đầu. Tôi nhớ ngày cuối chia tay, ông tài xế hiền lành cho tôi một lời khuyên: “Nên đi một chiếc thôi”.
Mấy ngày đầu gặp nhau ở Paris thật là vui, vì đi chơi mà, đi chơi với bạn bè cũ cùng trường thì quá vui rồi, sẽ thấy mình như còn trẻ lại như thời sinh viên mới lớn.
Thầy cũng như trò, tay bắt mặt mừng, bao nhiêu năm gặp lại. Lobby ồn ào, nhân viên cũng thông cảm và chắc Hotel cũng chỉ có nhóm mình thuê?
Ngày 30 tháng 6 năm 2012 đã đến, buổi sáng đoàn còn đi Tour ở Điện Versailles, chiều về đi Hội Ngộ. Mặc dù chỉ có một ít thời gian để sửa soạn, vậy mà trông ai cũng lịch sự và đẹp hết. Trong nhà hàng to lớn, không còn chỗ ngồi.
Trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi ở nhà hàng, chúng tôi đã có một buổi họp mặt nhớ đời, mà hình ảnh nổi bật nhất mà khó ai quên được trong đêm hôm ấy là hình ảnh của gần 30 Thầy Cô Khoa Học, với mái tóc điểm sương, đứng cạnh bên nhau trên sấn khấu rộng lớn của nhà hàng, như đứng trên bục giảng của Giảng Đường II ngày nào, với hàng trăm sinh viên bên dưới. Nhưng không gian và thời gian hoàn toàn khác, không phải ở Sài Gòn, trong ngôi Trường Đại Học cổ kính nằm trên đường lá me xanh của đại lộ Cộng Hòa, mà ở một nơi thật xa, xa nghìn trùng, nơi có đất lành chim đậu, mảnh đất thân thương của bao nhiêu người Việt sống lưu vong, trước và sau năm 1975.