CHIỀU VUI GẶP LẠI
TRĂNG THU HẢI ĐẢO
BUỒN VUI ĐỐI ẨM
CHIỀU MƯA NHỚ BẠN
VU LAN NHỚ BẠN
VÀO THU NHỚ BẠN
CHIỀU VUI GẶP LẠI
Từ xa Tôi tới thăm Em,
Con đường thực đẹp chạy ven biển dài.
Không gian như tựa Thiên Thai,
Núi xanh kề sát bên vai biển vàng.
Thấy Tôi Em cũng ngỡ ngàng,
Hỏi sao Tôi biết tìm đàng tới đây?
Đời Tôi như gió đưa mây,
Tìm nhau nhớ lại phút giây hôm nào.
Ca-li "hội ngộ" dạt dào,
Gặp nhau như thể mưa rào tạnh ngay.
Thời gian qua tựa mây bay,
"Sáu tuần" Hải đảo đến nay qua vèo.
Đường đi chẳng phải vượt đèo,
Xe êm êm chạy một lèo tới nơi.
Tìm nhà chẳng phải tốn hơi,
Bước dăm chục bước cơ ngơi gặp Người.
Em đang bận việc vẫn cười,
"Nông Dân" Em cũng là người như Tôi.
Nụ cười vẫn thắm đôi môi,
Vườn sau, sân trước lo thôi hết ngày.
Mắt nhìn cây Ổi biết ngay,
Ngón tay xanh đó cây này trái to.
Cắt liền mấy trái tặng cho,
Tay nâng niu nó chỉ lo rớt buồn.
Mía dài, đu đủ chín luôn,
Dừa xum xuê trái... là nguồn dưỡng sinh.
Nụ cười sáng tựa bình minh,
Xóa tan đêm tối, ươm tình nở hoa.
Chiều vàng đẹp mãi trong Ta,
Dù mai kia có chia xa nhớ đời.
Thức ăn Em nấu tuyệt vời,
Bụng no nhưng mắt sáng thời to hơn.
Thật lòng chỉ biết cám ơn,
Chiều rơi, đêm xuống đã hơn sáu giờ.
Tiễn đưa tới bến đợi chờ,
Lên xe đâu đó Em giờ yên tâm.
Trời đêm mưa bụi lâm râm,
Niềm vui rộn rã tràn dâng ngập lòng.
Tuổi vàng chỉ có ước mong,
An vui, sức khỏe thong dong cuối đời.
Thái Hưng/PGH
(Mến gởi hai em Minh&Đẹp. Hawaii chiều Chủ Nhật Sept/18/2016)
TRĂNG THU HẢI ĐẢO
Em là tiên nữ "Hằng Nga",
Ngự trên "Cung Quảng" rất xa dương trần.
Tuổi thơ Ta vẫn tần ngần,
Nhìn trăng sáng tỏ bao lần Trung Thu.
Mùa Thu "tháng tám" “biên khu",
Nhìn trăng lạnh lẽo gió thu gợi buồn.
Tản cư chạy giặc luôn luôn,
Bỏ nhà, bỏ cửa, lên "Buôn""Bản" nhờ.
Trung Thu "Lễ hội" mong chờ,
Chỉ nghe súng nổ từng giờ âm vang.
Người dân vất vả lầm than,
"Về Tề" để được bình an gia đình.
Thăng Long tương đối yên bình,
Trung Thu mở lại linh đình như xưa.
Đèn, hoa giăng mắc đong đưa,
Nắng chiều phai lạt đêm chưa phủ màn.
Trăng Thu lấp ló mơ màng,
Phố phường nhộn nhịp trăng vàng lung linh.
Hồ Gươm in bóng "đôi mình",
Ngày xưa ghi dấu ân tình sao quên?
Giật mình tiếng nổ ầm lên,
Trăng rằm mười sáu, pháo bông rực trời.
Trung thu "Hải Đảo" tuyệt vời,
Bên "trò" bên "bạn" suốt đời khó quên.
Cầu xin "Trời, Phật" ơn trên,
Cho dân nước Việt ấm êm an bình.
Thương bao em bé nước mình,
Trung Thu Lễ hội không tình yêu thương.
Không nhà lê lất tha phương,
Kiếm ăn bới rác, không trường lang thang.
Xin người giúp đỡ cưu mang,
Cho em được ngắm trăng vàng đêm nay.
Cuộc đời vay trả, trả vay,
Thân tâm thanh thản dứt ngay ưu phiền.
Trăng vàng biển vắng thần tiên,
Bạn ơi, Em hỡi có duyên gặp hoài.
Tha phương nhưng chẳng lạc loài,
Bên nhau thưởng thức đêm dài ngắm trăng.
Nhìn nhau mà chẳng nói năng,
Cây đa, chú "Cuội" tuổi măng nhớ gì?
Xin đừng nói tới phân ly,
Đời như gió thổi mây đi khắp trời.
Sao mờ, trăng lặn đổi dời,
Trăng vàng gió mát tuyệt vời đêm nay.
Thái Hưng/PGH
Đây là đêm lần thứ sáu "Friday Night" được xem "Pháo Bông" và ngắm trăng tròn mười sáu Trung Thu từ “Hawaiian Hilton Village".
Chúng tôi đứng ở Balcon tại “Lewers/Kuhio St." Waikiki, Honolulu, HI.
BUỒN VUI ĐỐI ẨM
Hư ảo lo chi chuyện ở đời,
Nói năng là chuyện thoáng đầu môi.
Ai khen cười thích, chê buồn khổ,
Có giận âm thầm cũng thế thôi!
Hư ảo buồn vui chuyện được thua,
Đường đời lên xuống lúc Dân, Vua.
Khôn ngoan mà chẳng vài lần dại,
Đời vẫn như Mây bị Gió lùa.
Tâm sự buồn vui do Nghiệp Duyên,
Hiểu ra sẽ thoát khỏi ưu phiền.
Khi mơ Ta biết là hư ảo,
Ghét ghen tự khổ mãi truân chuyên.
Vui vẻ xin đừng trách thế nhân,
Đừng tìm lỗi họ khổ tâm thân.
Người đời sự thể thường như vậy,
Thánh thiện sao còn phải trầm luân?
Mọi sự buồn vui cũng sẽ qua,
Hận, Thù, Ân, Oán khổ riêng Ta.
Mở rộng lòng yêu đời bớt khổ,
Nở thắm môi cười vạn đóa hoa.
Thái Hưng/PGH
CHIỀU MƯA NHỚ BẠN
Chiều mưa lệ ướt bờ mi,
Ai ngờ "Thần Chết" mang đi bạn vàng.
Người thân, bạn hữu bàng hoàng,
Mình Ta lẻ bóng ngỡ ngàng buồn đau.
Ngoài trời mưa vẫn rơi mau,
Biển chiều sóng vỗ trắng phau bạc đầu.
Âm dương xa cách dâng sầu,
Tình xưa nghĩa cũ chìm sâu sao đành?
Ví như chim phải lìa cành,
Chim bay để lại cây cành trơ vơ.
Nhớ xưa tình đẹp như thơ,
Chiều mưa biển vắng bơ vơ một mình.
Mây đen che phủ "Thiên Đình",
Kêu Trời chẳng thấy bóng hình bạn đâu?
Hoàng hôn lịm tắt biển sâu,
Màn đêm phủ xuống bao lâu hỡi Trời!
Sinh, già, bệnh, chết cuộc đời,
Kiếp người ai cũng một thời như nhau.
Thời gian thấm thoát qua mau,
Mưa rơi sẽ tạnh, buồn đau phai dần.
Thu về lá rụng đầy sân,
Ta người quét lá bao lần Thu sang.
Đất trời biển rộng mênh mang,
Mưa giờ đã tạnh, lang thang phố phường.
Trung Thu hải đảo thiên đường,
Trăng mờ đang tỏ, phố phường lại đông.
Cho dù cách núi ngăn sông.
Thái Bình Dương rộng mênh mông sá gì!
Người dân thế giới vẫn đi,
Thiên Đàng Hạ Giới mỗi khi Thu Hè.
Từng đôi đủ lứa cặp kè,
Dung dăng dung dẻ từng bè ngắm Trăng.
Thái Hưng/PGH
VU LAN NHỚ BẠN
Đời ta nhiều nỗi gian truân,
Sinh ly tử biệt trầm luân kiếp người.
Hai ta đôi bạn trọn đời,
Đẹp sao là lúc sống thời học sinh.
Thăng Long ngày đó chúng mình,
Lang thang khắp chốn bóng hình đôi ta.
Hè về rộn rã ve ca,
Hồ Gươm phượng đỏ thực là mộng mơ.
Nhớ về Hà Nội tuổi thơ,
Gió heo may gợi giấc mơ Thu vàng.
Trung Thu trăng đẹp mơ màng,
Đôi ta mây trắng lang thang khắp trời.
Đông sang lạnh giá tơi bời,
Bên nhau sưởi ấm mảnh đời điêu linh.
Thương Ta thân phận một mình,
Bạn thường chia sẻ tâm tình cùng Ta.
Xuân về đua nở trăm hoa,
Sáu mươi năm lẻ thiết tha ân tình.
Qua bao vất vả điêu linh,
Bỏ quê viễn xứ chúng mình phiêu diêu.
Gặp nhau chia sẻ bao điều,
Khổ đau, hạnh phúc xế chiều dần qua.
Bạn đi bỏ lại mình Ta,
Vu Lan nhớ Bạn, dâng hoa, hóa vàng.
Nguyện cầu Bạn tới Niết Bàn,
Vô ưu, vô bệnh, Thiên Đàng thênh thang.
Lòng thành thắp một tuần nhang,
Trước hình ảnh Bạn, Ta đang lệ nhòa.
Thái Hưng/PGH
(Vu Lan nhớ Bạn Nguyễn Đoan Phi)
VÀO THU NHỚ BẠN
Đôi khi Người hỏi sao buồn?
Vì thương vì nhớ cội nguồn biết bao.
Nhiều khi sắc mặt xanh xao,
Thăng Long yêu dấu xa bao năm rồi?
Núi Nùng, sông Nhị đắp bồi,
Lang thang viễn xứ đứng ngồi không yên.
Nơi nào thực chốn Thần Tiên,
Quê hương chinh chiến triền miên tháng, ngày.
Triệu người bỏ xứ lưu đày,
Còn người ở lại dạn dày long đong.
Hướng về Tổ Quốc chờ mong?
Việt Nam ngạo nghễ Tiên Long giống nòi.
Núi, Rừng, Biển, Đảo, Sông ngòi,
Là Xương, máu Thịt giặc đòi lấy đi.
Bây giờ Tổ Quốc lâm nguy,
Những bầy bán nước, dân ghi nhớ đời.
Quê hương xa cách biển Trời,
Nhớ về Hà Nội của thời học sinh.
Trung Thu Lễ Hội linh đình,
Đèn sao, đèn cá rập rình trống vang.
Hồ Gươm in bóng trăng vàng,
Hàng Đường, hàng Mã rộn ràng người đi.
Kẻ mua người bán đông chi,
Chen nhau sắm sửa mỗi khi Thu về.
Cốm Vòng, Hồng Lạng khỏi chê,
Riêng Ta luôn nhớ món quê "sấu dầm".
Nguyễn Du hoa Sữa trắng ngần,
Đêm Thu tỏa rộng "Hương Nồng" ngất ngây.
Bây giờ Bạn đó Ta đây,
Mười năm cách biệt chân mây cuối trời.
Thu về gợi nhớ tơi bời,
Kỷ niệm thơ ấu của thời học sinh.
Hồ Gươm, Thê Húc cầu xinh,
Thu về trăng sáng lung linh mặt hồ.
Tổ tiên xây dựng cơ đồ,
Ngàn năm có lẻ Đế Đô huy hoàng...
Thái Hưng/PGH
(Mến gửi Bạn vàng Lạn, Bảo, Tín, Tiến, "song Hậu, "Hảo", Vũ Quang, Phong, Châu,
Đạt, An, Ân, Chứ, Trang, Quyền, Bang của thời Nguyễn Trãi Hanoi trước 1954)