Chuyện “ông già” TLQ
Lệ Chi
Lệ Chi
Sáng nay đọc bài mở màn của Nam Huấn về mục vui ngoài lề tôi thấy hay quá, muốn tham gia ngay, nhưng bài của tôi nghĩ hơi dài, cho nên xin được viết riêng, hy vọng bạn tôi đọc không phiền và BBT duyệt cho qua thì các sẽ gửi đến các bạn đọc.
Bài viết này tôi muốn kể các bạn nghe về anh bạn thân mến của tôi, là một trong hai người chính đã làm cho chúng tôi có những nụ cười thật vui trong những ngày họp mặt. Anh họ Tiền, tên Lạc Quan, bạn thấy tên anh có lạ không? Vừa có tiền lại vừa lạc quan nữa thì còn gì trên đời này phải không? Nếu ở gần, mình có thể nhờ Quan đến xông đất đầu năm đó các bạn.
Quan tham gia nhóm Khoa Học Sài Gòn của chúng tôi cũng không lâu lắm, ít đóng góp trên diễn đàn, nhưng không rõ sao tôi biết Quan “văn hay chữ tốt”, nên đã mời Quan gia nhập nhóm làm báo Xuân của chúng tôi.
Thật quả đúng, Quan giỏi về edit, check chính tả, có khi một chữ sai, Quan giảng ra một trang, đọc mệt xỉu. Quan rất nhiệt tình, siêng năng, luôn nhã nhặn lịch sự, bạn bè trong nhóm báo chí ai cũng quí. Quan đã lấy gần một tháng nghỉ ở nhà và phụ chúng tôi làm tờ báo Xuân đầu tiên. Quan kỹ thấy sợ luôn, một cái space cũng không được sót, có lần tôi đã thức trắng luôn để load bài viết của... “ông già”.
Tiền “Loạng Quạng”, ngoài tính kỹ như ông già, mà giọng nói lại “già” hơn nữa các bạn ạ! Dù lớn lên ở Sài Gòn mà giọng thì đặc sệt Nam bộ, còn hơn người Cà Mau Sông Đốc nói nữa. Thật ra tôi cũng không nhớ người Sông Đốc nói ra sao? Nhưng nó xa dịu vợi, tận cùng như những dãi đất xa xôi cuối cùng của Việt Nam, nơi tôi bị bắt ở tù khi đi VB, cho nên đoán vậy. Nếu bạn nào đã nghe Trúc Hồ Asia thì Quan nói cũng giống như vậy.
Đặc San Xuân ra không bao lâu thì họp mặt bạn thế giới lần thứ hai ở Sydney sắp đến. Nghe tin Quan tham dự tôi mừng lắm vì đường quá xa và tốn kém, dễ dầu gì ai đi? Thế mà Quan còn đi sớm xuống, xem có phụ được gì cho tôi không? Quan lại có bằng lái minibus, nhờ vậy mà tôi có thể nhận thêm người đi tour mà cost vẫn giữ thấp, đỡ tốn kém cho bạn bè.
Trước khi ra phi trường đón, tôi cũng không hỏi hình để nhận dạng ra Quan vì tin rằng, dựa theo hình cũ hồi sinh viên, cộng thêm 50 năm (thay vì 30 năm) nữa là ra thôi.
Tuy nhiên hai tiếng trước giờ đi đón, tôi nhận mail của Quan gửi, anh ta to và cao, tướng giống đại gia! Không như “ông già Ba Tri” mà tôi nghĩ trong đầu, nhờ dặn mặc áo vàng, chúng tôi đã nhận ra nhanh, ở ngoài thì Quan trông đỡ hơn trong hình, miệng luôn cười, da mặt không nhăn nheo nhờ uống nước rau bò ngót mỗi ngày?
Anh bạn Quan “cù lìn” của tôi, học trường Tây nhưng chắc tại định cư ở Darwin, cho nên quê quá chừng, giờ này mà không có cái điện thoại cầm tay làm... của, tôi phải đưa Quan một cái để liên lạc, lúc đầu mà nghe điện thoại reo, chắc “ông già” không biết nút nào để nhấn đó bạn a!
“Ông già” lái xe hay lắm nhưng không biết đường và không biết xài GPS, cho nên có lần chở các bạn từ Cabramatta về city gần 3 tiếng đồng hồ? Hôm ấy chắc “ông già” nghe chị Kiểm "càm ràm" lắm? Nguyễn Cơ Quang về đến nhà tôi lắc đầu vì bay 14 tiếng từ Los Angeles, không bao lâu là theo “ông già” đi vòng vòng, vì ngày hôm ấy tôi bận ở nhà sửa soạn thức ăn cho buổi tiệc Welcome ngày hôm sau. Ba bạn đi hôm ấy bị "cắt cổ" khi mua gà "chạy bộ", vài miếng gà, vài nắm xôi, rau cải, thịt sườn $110? Trong khi ở Canada, với số tiền ấy, bạn có thể thưởng thức món ngon ở nhà hàng. Chắc tại thấy “ông già” hiền quá nên tính giá gấp đôi?
Và cũng từ ngày hôm ấy, hai anh Quang có “g” và anh Quan không “g” rất quí mến và thân với nhau như quen từ mấy chục năm trước...
Hơn 30 năm rồi tôi không có ăn sương sâm, lâu lâu được “ông già” đến nhà, mang lá sương sâm và rau bồ ngót cho, tôi mừng quá.
Ngày 29 tháng 11, để có cái gì gọi là đóng góp “welcome” các bạn, ông già dù bận cũng hì hục làm sương sâm, Thủy, vợ của Quang cũng phụ.
“Ông già” căn dặn tôi chiều nhớ mang sương sâm ra nhe. Nhưng vì bận quá tôi quên mất, khi gặp “ông già” mang đá, nước đường, với khuôn mặt thất vọng, tôi cảm thấy tội lỗi quá, nhưng làm sao về được vì xe đang park ở garage, chạy trở về nhà lấy phiền phức quá đi, và hơn nữa lúc ấy tôi đã muốn bệnh rồi vì buổi sáng bị mắc mưa.
Tối hôm đó về nhà, tôi định lấy sương sâm ăn, nhưng hỡi ơi tôi đâu thấy sương xâm màu xanh luc đẹp mà mình thấy hồi ở Việt Nam? Nó màu nâu đen và mềm như... bọt nổi ở trên, nước nằm ở dưới. Cơ Quang nói: "Hình như Loang Quạng làm sương sâm lần đầu!"
Vì biết Vỹ “Khoa Trưởng” và “ông già” có bằng lái xe bus, tôi mới thuê thêm một xe bus nhỏ và nhận thêm người đi tour, xe coach lớn không đủ, nào ngờ cả hai bác tài đều không biết đường ở Sydney, “ông già” thì nhà quê không biết dùng GPS, cho nên rốt cuộc rồi tôi phải là người chỉ đường trên xe bus nhỏ vì các anh ở Sydney đâu phải ai cũng biết đường hết đâu.
Hình như người nào “cù lìn” cũng thật thà? Sáng ngày 4 tháng 12, “ông già” có bổn phận chở 9 người ra Airport, chuyến bay lúc 11:25am thì mình đi 8:45am là phải rồi, sợ còn dư thời gian nữa, thế mà Tiền “Loạng Quạng” run nói "Quan sợ đi lạc quá thôi mình đi sớm hơn được không? 6:30am đi, còn trừ hao giờ chạy lạc vòng vòng, coi bản đồ nữa!" Tôi nghe mà hết ý, vì sáng thứ Bảy đường vắng, chắc tối đa 50 phút là đến thôi, sớm quá làm gì? Vậy mà các thầy cô và các bạn sẵn sàng theo Quan, cho chắc ăn, tôi nhờ Phạm Quốc Bảo đến Motel, dẫn đường cho Quan ra Airport.
Trong lúc Quan đi từ Bass Hill ra phi trường, thì trên này tôi lái xe chở vợ chồng Nguyễn Cơ Quang ra luôn vì đi cùng chuyến, đồng thời chở Văn Vỹ và Quốc đi theo để gặp xe “ông già” mang về nhà để trả xe.
Tôi thả mọi người xuống xong đi nhanh ra Newtown để mua sơn về sửa cái xe bus bị trầy, đi một hồi Quốc phone Chi sao không thấy Quan đến? Đi gì mà lâu quá? Nào ngờ “ông già Loạng Quạng” drop người ở Arrival thay vì Departure... vì chạy theo xe anh Bảo phải đậu trong carpark ở Arrival.
Chuyện “ông già” còn nhiều cái để kể, tôi nghe các ban đi xe bus ở Gold Coast khen ông già vui lắm, kể chuyên tiếu lâm rất có duyên, làm cả đám trên xe cười bể bụng.
Tôi không biết nói gì hơn là cám ơn bạn hiền Tiền “Loạng Quạng”, chúc lúc nào cũng vui vẻ và lạc quan.
Thôi tôi phải stop để các bạn khác kể thêm nhé.
Lệ Chi