Thơ‎ > ‎

Bóng Xưa (Sau Khi Ánh Trăng Tan)

Lối cũ năm xưa ta chung bước
Vai tựa kề vai sát vòng tay                       
Bám chặt tay anh em níu lấy
Sợ buông ra rồi đời mất nhau.                 

Dưới ánh trăng thanh em ngó xuống
Đôi bóng trên đường quấn quít nhau
Suy nghĩ mông lung em khẽ hỏi
Mất ánh trăng rồi bóng đi đâu.

Duyên kiếp đôi ta em lo lắng
Sợ cuối đêm dài ánh trăng tan
Mong sao đôi bóng bên nhau mãi
Tựa ánh trăng tan bóng tàn theo.

Những lúc xa nhau em quyến luyến
Bám chặt vòng tay chẳng buông lơi
Rưng rưng đôi mắt giọt lệ úa
Xa anh em sợ bóng lẻ loi.

Bóng ơi lối cũ xa xưa đó
Đường vắng đi về có đơn côi
Bóng ơi có trách duyên oan trái
Để bóng bây giờ sống lẻ loi.

Mỗi độ trăng về em có nhớ
Dõi ánh trăng thề bóng ngẩn ngơ
Có đi tìm kiếm hình bóng cũ
Hay đã quên rồi bóng ngày xưa.

Riêng anh bóng vẫn in trong trí
Đời dẫu xa xôi bóng chẳng phai
Bóng ơi duyên kiếp thôi đã lỡ

Đừng mãi bên lề ngóng chờ ai.
                     


Copyright © 2010 nhactho.com