MỪNG BẠN THOÁT NẠN
Trời hờn, đất giận lắm phong ba
Nước dâng, lửa cháy khổ thân già
Bạn bè may mắn, tai nạn khõi
Thuỷ, hoả tràn lan chưa đến nhà
Bà hỏa ngập ngừng gần sát vách
Ông thuỷ ngần ngừ vẫn còn xa
Thuỷ, hỏa từ nay xin đừng đến
Để bạn bè ta hưởng tuổi già
Lù Khù
Quý bác thân mến,
Không lâu, một thời gian gần đây, chúng ta biết tin về sức khỏe không tốt của bạn Phạm văn Chan. Tiếp theo đó, không may chị Chan lại phải nhập viện và đã trải qua một cuộc đại phẩu sống còn. Chúng tôi có theo dõi và thỉnh thoảng thăm hỏi gia đình bạn Chan.
Hiện nay bạn Chan vẫn cần phải theo dõi định kỳ, còn chị thì đã xuất viện, vẫn còn phải điều trị và tập luyện theo một chương trình đặc biệt tại nursing home.
Nhờ ơn trời Phật, chị Chan đã vượt qua cơn thập tử nhất sinh.
Tuần này, ở San Jose, chúng tôi sẽ dự định sẽ đến thăm để an ủi và vấn an chị tại nursing home. Bạn nào muốn đi, xin liên lạc bạn Văn để đi thăm.
Thưa các anh chị, tuần vừa qua chúng ta tưởng nhớ về những hy sinh của người lính Việt, Mỹ và tất cả những ai đã cống hiến cho tổ quốc. Trong khóa chúng ta, nhiều bạn đã nằm xuống trong cuộc chiến, một số khác mang thương tật, cũng không ít những mãnh đạn của quân thù vẫn còn nằm trong cơ thể. Bạn Chan là một trong những bạn đã hy sinh như thế trong chiến tranh.
Xin cầu chúc gia đình bạn Chan được mọi may mắn và an lành trong thời gian tới.
Hiệp
Mừng Bạn Xuất Viện
Nghe tin bạn đã trở về nhà,
Bây giờ nạn khỏi với tai qua.
Những tưởng tim non như lúc trẻ,
Nào hay tắc nghẽn bởi đã già.
Năm sáu mươi năm vừa vụt mất,
Bẩy tám mươi năm cũng sẽ qua.
Ai biết về đâu khi trăm tuổi,
Thôi hãy an vui với cảnh già.
Mừng Bạn Thoát Nạn
Trời đất giận gì khởi phong ba?
Chỗ lụt, chỗ cháy khổ thân già.
Chắc hiền nên được trời ngó lại,
Hay lành mới có nạn tai qua.
Ông Thuỷ nể tình nên dừng lại,
Bà Hoả còn thương cũng tránh nhà.
Thuỷ Hoả từ nay đừng viếng nữa,
Để bạn ta vui với tuổi già.
Bùi Phạm Thành
Bạn Hồ Ngọc Hiệp và các bạn k25 thân,
Cám ơn bạn Hiệp và các bạn K25 đã email cũng như gọi phone thăm hỏi anh em chúng tôi bên này...
Mấy hôm nay bên Houston mưa to gió lớn liên tục - nhất là đêm thứ hai rạng sáng thứ ba - gây ra lụt lội một vài vùng ở phiá Nam cũng như trung tâm thành phố Houston- nhưng rất may chúng tôi ở đây không sao cả.
Hôm nay thì nước đã rút xuống, sinh hoạt cũng trở lại bình thường. Tuy nhiên, tin thời tiết cho hay mưa vẫn còn lai rai cho đến thứ hai tuần tới. Hy vọng sẽ không có gì trầm trọng.
Một lần nữa -- xin cám ơn sự lưu tâm của các bạn rất nhiều.
Tình thân,
NgXThang
Thua qui A/C K25
Tuong rang da di chuyen tau suot boi Tay Dao Phu tham Lang , nhung nho co 911 Dai Hiep cuu mang , nen van con no tran gian . Toi xin chan thanh cam on qui A/C K25 da goi E-mail va goi phone van an , chuc lanh . Cau xin moi su an lanh den voi qui A/C .
Ngo DUC KHOA
Các bạn K25 thân,
Tôi vừa được bạn Lâm Thế Bình cho hay, bạn Ngô Đức Khoa bị heart attack và đã được đưa vào bệnh cấp cứu chiều tối hôm nay. Được biết giờ này bạn Khoa đã hồi tỉnh lại tuy nhiên vẫn còn nằm trong ICU của bệnh viện.
Xin cầu nguyện cho mọi sự may mắn và anh lành đến với bạn Khoa.
NgXThang
HỌ !!! Là ai ???
"Là những anh hùng không tên tuổi,
Sống âm thầm trong bóng tối mênh mông !"
Chí những toan xẻ núi lấp sông,
Xem cái chết tựa lông hồng gió thoảng !!!
Hởi anh linh giửa đất trời lồng lộng !
Xin chứng minh lòng cảm tạ ân sâu.
Sông núi kia tồn tại mãi ngàn sau !
Đàn hậu duệ mãi noi gương hào kiệt !!!
HỌ !!! Là ai ???
TS
Cảm Hoài
Mới khỏi hôm nào lại cảm ngay,
Đầu óc quay cuồng nửa tỉnh, say.
Có thằng phét lác rằng chẳng bệnh,
Còn ta sao cứ cảm thế này.
Muốn phét một câu cho đã miệng,
Sợ rằng nổ bậy miểng nó bay.
Bác sĩ Giác khuyên muốn hết cảm,
Uống thuốc, trùm chăn ngủ thật say.
BPT (5/25/15)
Các bạn khoá 25 thân mến
Sau cuộc giải phẫu tim ( đã 15 ngày ) đến nay sức khoẻ Hùng đã tạm ổn định.
Hùng và gia đình chân thành Cám ơn đến tất cả các bạn , đã đến thăm , gọi điện thoại , và email chúc mau bình phục.
Hẹn gặp tất cả các bạn vào ngày đại hội khoá 25 tháng 10.
Thân mến
Hùng Đoàn
Các anh chị K25 thân,
Như đã dự định, đúng 1 giờ trưa thứ bảy ngày 23 tháng 5 năm 2015 " xe đò Hùng ' chuyển bánh.
Hiếm có dịp để 6 anh em K25 : Vũ Hùng ,Huỳnh Văn Đực, Võ Khôi, Lê Khắc Phước, Nguyễn Hàm, Bùi Văn Chiến và chị Chiến, cùng ngồi trên một chuyến xe, những dịp như thế này thì chuyện xưa chuyện nay được đem ra kể lại vui vẽ như pháo nổ. Những chuyện xưa củ 4 năm quân trường, cuộc đời lính chiến đã hơn 40 năm trôi qua bây giờ nghe kể lại vẫn thấy như mới xãy ra hôm qua , chút tình K25 là thế là những gì còn lưu lại trong ký ức về bạn bè không bao giờ phainhạt, tình người của k25 là như thế là chút thì giờ bỏ ra đến thăm khi bạn bè lâm bệnh. Trên chuyến xe đi thăm Đoàn Đình Hùng các bạn còn đặt ra kế hoạch sẽ tổ chức một chuyến " Xe Đò Hùng " cùng nhau tham dự Đại Hội K25 vào tháng 10 tại San Jose` để hâm nóng tình của khóa , hy vọng kế hoạch này sẽ thực hiện được.
Gặp Đoàn Đình Hùng tại nhà , bạn ấy có gầy đi , cái bụng ...phở xẹp xuống nhưng vẫn cung cách niềm nỡ lịch thiệp đón bạn bè , chị Hùng vẫn nhẹ nhàng săn sóc chồng và vui vẽ đón tiếp các bạn K25 và chị Chiến.
Theo Hùng kể, trước khi vào bệnh viện và chấp thuận mổ banh lồng ngực ra để làm "by pass" dùng các ống tỉnh mạch ở chấn để thay các ống dẫn máu từ tim lên đế não đã bị nghẹt vỉ bị đóng...calcium , Hùng bị những cơn chấn động nhẹ như cảm thấy co giật một phần trên mặt hoặc cảm thấy khó thở như bị một vật gì mắc nghẹ trong cổ , cảm giác này chỉ kéo dài trong vòng một phút rồi cũng trôi qua và quên đi cho đến khi bị một cơn đau dữ dội trong lồng ngực mới gọi cấp cứu đến bệnh viện và phải chịu giải phẩu vì bác sỉ tuyên bố các mạch tim không đóng mỡ như bình thường để dùng phương pháp thông mạch tim mà bị đóng VÔI , khi bị đóng vôi thì các mạch tim rất dễ vỡ. Những triệu chứng này xin nhắc ở đây để chúng ta, những con người đang vào giai đoạn già trong quy trình Sanh , Lão, Bệnh và Chết của kiếp nhân sinh khi gặp các triệu chứng trên nên gặp bác sĩ càng sớm càng tốt.có những trường hợp quá muộn hoặc quà già yếu không qua khỏi cuộc giải pha63uve62 tim mạch đành phải đi luôn khi lên màn mổ.
Mười ngày đã trôi qua kể từ ngày xuất viện , giờ dây các vết thương vì phải cưa các xương ở lồng ngực đã bớt đau chỉ bị "rêm" mổi khi ho, bạn Hùng vẫn ngủ được tuy có phải dùng thêm thuốc hổ trợ cho giấc ngủ, ăn uống bình thường nhưng không được uống bia hay rượu chát như bình thường được, mọi diễn tiến phục hồi sức khỏe đang trên đà tốt đẹp.
Sau khi được chị Hùng tiếp đãi những dĩa trái cây thật tươi thật ngon và những ly trà xanh thật nồng ấm, cảm ơn chị Hùng. Vào khoảng 4 giờ chiều cả đoàn vui vẽ ra về tất cả lại lên chiếc xe đò Hùng và những câu chuyến "nổ" như bắp rang lại tiếp tục cho đến khi về đến nhà.
Sau đây là vài hình ảnh các bạn đến thăm K25 Đoàn Đình Hùng:
Gửi thêm đến quý bác K25 một bài thơ dịch:
The Unknown Soldier
You need not ever know my name
This unknown soldier seeks no fame
I'm here to bring out thought from you
May your heart see more than your view
America, we marched with pride
We gave our life, for you we died
How well we knew the time might come
When life could sound that final drum
Please think of us as life moves on
We tried so hard till that last dawn
Do let our spirit fill the land
Pass treasured freedom, hand to hand
God blessed this country with such love
Hold in your heart, abundance of
And when you stand before my grave
Think not of one, but each who gave
©2003 Roger J. Robicheau
Written For Memorial Day, 2003
Chiến Sĩ Vô Danh
Không cần biết đến tên tôi,
Vô Danh chiến sĩ chẳng đòi tiếng tăm.
Hãy nhìn bằng cả thâm tâm,
Vì đôi con mắt nhìn gần hơn tim.
Vì tổ quốc, tôi đứng lên,
Đem thân này để giữ gìn quê hương.
Dẫu biết hiểm nguy chiến trường,
Như hồi trống cuối vô thường thoảng bay.
Nghĩ đến tôi như một ngày,
Gắng công cho đến phút giây cuối cùng.
Cho quê hương khắp xa gần,
Tự Do, Dân Chủ muôn phần đẹp tươi.
Hạnh phúc đến với mọi người,
Cùng nhau vui sống một đời an vui.
Mỗi khi đứng trước mộ tôi,
Nhớ bao chiến sĩ vì đời Hy Sinh.
Bùi Phạm Thành
(Ngày Chiến Sĩ Trận Vong 2011)
Bùi Phạm Thành
Hôm trước cảm phục tài dịch thuật của bạn Bùi Phạm Thành, tôi cố ghép vần..
Xin gởi lại cho k25 đọc trong ngày Momorial Day.
LẦN PHÁN XÉT CUỐI CÙNG
Người lính chiến đứng nghiêm trước Thượng Đế
Để trãi qua lần phán xét sau cùng..
Đôi dày anh bóng chói...sáng trưng
Như bức tượng đồng để chưng ...hiếm quí
Hởi người lính đến gần đây...một tý
Phãi thật thà, nghe kỹ mới trã lời..
Suốt đời ngươi gây bao tội..tày trời??
Có thường đến nhà Thờ để xưng tội ??
Người lính trã lời không, chẳng hề bối rối
Bởi canh phòng , chống giặc ở chiến trường
Không thể vâng lời Thánh dẫn dắt ..soi đường
Làm việc 7 ngày....thường tối tăm mày mặt
Có lắm lúc trở nên cộc cằn, gay gắt..
Bởi vì đời nhiều nguy hiễm, khó khăn
Nên đoi khi phãi hung hăng , tàn ác....
Là lính chiến không tham lam tiền bạc
Lấy của người làm của riêng tư
Làm việc cả ngày, suốt sáng chẳng chối từ
Mà lương lính thì hầu như thiếu thốn
Cũng có lúc rụt rè khi nguy khốn
Vẫn chưa hề lẩn trốn khi cứu ai
Tôi rất thật lòng xin thưa với Ngài
Tôi đã khóc, khóc như thời thơ dại
Thưa với Thượng Đế tôi không ngần ngại
Rằng nơi này không phãi chỗ của tôi
Biết bao người xa lánh bản thân tôi
Chỉ trừ lúc vắng tôi họ hoảng sợ
Tôi không cần đền đài xa hoa, rực rỡ
Mà chỉ cần một chỗ để dung thân
Có phãi mọi người đều có số phần
Bất luận nơi nào tôi cũng xin chấp nhận.
Trên cung đình Thánh Thần đang đùa dỡn..
Sao bỗng dưng im tiếng ...lặng như tờ
Người lính đứng nghiêm trong sự đợi chờ
Chờ nghe rỏ những lời của Thượng Đế
H ỡi người lính lại gần nghe cho dễ...
Suốt đời ngươi chìm trong bể gian nguy
So với địa ngục đâu có khác chi
Giờ ngươi được lên Thiên Đàng để sống
Tai Cao
Nhân ngày Memorial Day (Ngày Chiến Sĩ Trận Vong), gửi quý bạn một bài thơ cũ ...
The Final Inspection
The soldier stood and faced God,
Which must always come to pass.
He hoped his shoes were shining,
Just as brightly as his brass.
'Step forward now, you soldier,
How shall I deal with you ?
Have you always turned the other cheek ?
To My Church have you been true?'
The soldier squared his shoulders and said,
'No, Lord, I guess I ain't.
Because those of us who carry guns,
Can't always be a saint.
I've had to work most Sundays,
And at times my talk was tough.
And sometimes I've been violent,
Because the world is awfully rough.
But, I never took a penny,
That wasn't mine to keep...
Though I worked a lot of overtime,
When the bills got just too steep.
And I never passed a cry for help,
Though at times I shook with fear.
And sometimes, God, forgive me,
I've wept unmanly tears.
I know I don't deserve a place,
Among the people here.
They never wanted me around,
Except to calm their fears.
If you've a place for me here, Lord,
It needn't be so grand.
I never expected or had too much,
But if you don't, I'll understand.
There was a silence all around the throne,
Where the saints had often trod.
As the soldier waited quietly,
For the judgment of his God.
'Step forward now, you soldier,
You've borne your burdens well.
Walk peacefully on Heaven's streets,
You've done your time in Hell.'
Author Unknown
Lần Khám Xét Cuối Cùng
Người lính đứng nghiêm trước Thượng Đế,
Vì đây là luật phải trải qua.
Anh chỉ mong sao giầy thật bóng,
Sáng loáng như đồng đó mới là.
"Bước thẳng tới đây, này anh lính,
Nói cho ta nghe đã làm gì?
Anh có khoan hồng và chịu đựng?
Có đi nhà thờ đều mỗi khi?"
Người lính ưỡn ngực trả lời rằng,
"Thưa ngài tôi chẳng làm việc ấy.
Bởi vì tôi là người cầm súng,
Không thể làm điều như thánh dậy.
Tôi phải làm việc cả bảy ngày,
Nhiều khi lời nói cũng dữ dằn.
Đôi khi hành động cũng hung bạo,
Bởi vì cuộc đời quá khó khăn.
Nhưng tôi chưa hề lấy một xu,
Chẳng phải của tôi để làm của.
Tôi phải làm việc quá giờ giấc,
Bởi vì đồng lương thường chẳng đủ.
Tôi chưa bao giờ từ chối giúp,
Tuy cũng đôi lần run vì sợ.
Đôi khi, thưa ngài, xin thứ lỗi,
Tôi đã khóc oà như trẻ thơ.
Tôi biết tôi thật không xứng đáng,
Được ở chung với người nơi này.
Họ chẳng muốn gần người như tôi,
Ngoại trừ những khi họ sợ hãi.
Nếu ngài có chỗ dành cho tôi,
Thì chẳng cần gì phải to, nhiều.
Tôi chưa từng giầu, chẳng mơ ước,
Nếu không có chỗ, tôi cũng hiểu".
Bỗng nhiên yên lặng chợt bao trùm,
Ở nơi thánh thần đang vui vẻ.
Người lính vẫn đứng yên đợi chờ,
Lời phán sau cùng của Thượng Đế.
"Bước thẳng tới đây, này anh lính,
Anh đã một đời chịu khổ cực.
Hãy sống bình yên nơi Thiên Đàng,
Vì đã trả xong đời địa ngục".
Bùi Phạm Thành (1/23/2010)
Chúc quý bạn một ngày an lành.
Bùi Phạm Thành
K25 Nam Cali thân,
Đã lâu rồi…….
Nhân dịp Hè đến cùng với bạn Nguyễn Huệ gia nhập Nam Cali, nơi nắng ấm gần như quanh năm . Tuy đã hết hạn kỳ đại diện K25 Nam Cali, mình cũng xin dành dư âm củ mời tất cả K25 và gia đình tham dự buổi họp mặt vào buổi trưa ngày thứ bảy 6/6/2015 lúc 11:30AM :
tại nhà hàng buffet name: CAFÉ SUPER BUFFET , địa chỉ:
12057 Beach Blvd. ( góc Chapman)
Stanton CA 90680
Contact Info
Phone: (714) 799-9929
626-257-1601 (Duc cell)
Trần Đức thân mời
https://www.youtube.com/embed/_hwDdE0Gu4E
Chúc mau bình phục
Nhận được tin bạn Đoàn Đình Hùng khóa 25 vừa trải qua một cuộc giải phẩu Tim thành công tốt đẹp.
Hiện bạn Hùng đang tịnh dưỡng tại nhà.
Thành thật chúc bạn Đoàn Đình Hùng sớm bình phục và sẽ cho bạn bè K25 thưởng thức giọng ca trầm ấm vào dip Đại Hội K25 tháng 10 nầy.
Thân,
Pham Huu Da & Huong
Wow!!!
Một ngàn lời nói không bằng một bài thơ. Bài thơ của Huỳnh Dược Sư thật là một lời kêu gọi tự thâm tình của anh em chúng ta.
Hy vọng kỳ này tụi mình sẽ gặp lại. Cũng quá lâu rồi phải không bác Vang.
Anh em mình, nói chung cũng còn không nhiều thời gian đâu phải không. Giỏi lắm cũng là chục năm năm nữa mà thôi. Lúc đó không biết mình còn đi nỗi nữa không đây.
Cám ơn bác Vang.
Hồ Ngọc Hiệp
Cùng các bạn k25,
Tháng tư đã qua, nhưng nỗi uất hận tháng tư gẫy súng vẫn còn trong lòng của những người trai chọn võ nghiệp.
Nước mất, nhà tan, người người ly tán, xã hội đảo điên, nhưng chúng ta vẫn còn mang giòng máu Việt
Dù tha hương khắp mọi nơi, chúng ta vẫn nhớ về Trường Mẹ, nơi bốn năm dùi mài kinh sử, nuôi chí hiên ngang .
Tháng mười tới đây, ban đại diện khóa đã chuẩn bị cho chúng ta có dịp gặp nhau, ôn chuyện xưa,
nhớ lại mái trường Mẹ và cũng là dịp chúng ta đưa gia đình du ngoạn sau những ngày tháng các chị cực khổ.
Các bạn ơi, chúng ta hẹn nhau, cố gắng tham dự cho đông, nhớ lại chúng ta là ai.
Biết rằng từ đây đến tháng mười cũng còn lâu, nhưng chúng ta không nên TÀ TÀ NHƯ LÁ RỤNG MÙA THU.
Hai Lăm( K25) cho nhắn đôi lời
Rủ nhau Đại Hội tháng mười cho đông
Cùng nhau ôn chuyện bốn năm
Gia đình được dịp dạo thăm Hoa Vàng
Hỏi người Võ Bị hiên ngang
Trường xưa còn nhớ... hỡi chàng Alpha
Từ ngày rời khỏi quê cha
Lòng hằng mãi nhớ... Cộng Hòa Việt Nam.
Thân mến,
Huỳnh Ngọc Vang
Hỏi thăm bạn
Mấy lời thăm hỏi đến lão Đôn,
Đã nghỉ hay là vẫn còn làm?
Khẩu khí vẫn còn trai Võ Bị,
Lòng trung không nhạt dáng người Nam.
Tư liệu đúng, sai, làm sao biết?
Chuyện xưa chăng, có, cãi mỏi mồm.
Theo chí người xưa, đêm mài kiếm, (1)
Mai về dựng lại mảnh giang sơn.
Thành Bùi
(1) Theo ý bài thơ Cảm Hoài của Đặng Dung:
Ban Xã Hội khóa 25 nhận được tin vui:
Ngày 25 tháng 7 năm 2015
anh chị Nguyễn Trí Hùng sẽ làm lễ vu quy cho cháu
HỒNG NGUYỄN đẹp duyên cùng SAAN SAETEURN.
Thay mặt Ban Đại Diện Khóa 25 niên khóa 2013-2015
Ban Xã Hội xin chia vui cùng anh chị Nguyễn Trí Hùng
Chúc hai cháu HỒNG SAAN
TRĂM NĂM HẠNH PHÚC
T.B. Xã Hội K25
Trần Kiến Võ
Nhận được tin mừng: Anh Chị Nguyễn Trí Hùng sẽ làm lễ vu quy cho ái nữ là HỒNG NGUYỄN đẹp duyên cùng
SAAN SAETEURN vào ngày 25 tháng 7 năm 2015 tại thành phố Seattle tiểu bang Washington.
Chúng tôi toàn thể K25 Seattle xin chia vui cùng Anh Chị và chúc hai cháu HONG - SAAETEURN Trăm Năm Hạnh Phúc.
Chán cảnh sớm vác ô đi, chiều vác dù về, bạn Trương Kiến Xương quyết định “rửa tay, gát kiếm”, theo như lời tâm sự trong email bố cáo cùng anh em khắp nơi.
Tiệc retirement ấm cúng và thân mật đã diễn ra, qua sự điều hợp của bạn NT Khánh, chiều qua tại khu hội CTCCT/Bắc Cali với sự tham dự của đầy đủ các thành phần thân quen trong cuộc sống qua 19 năm làm việc của bạn Xương. Từ bạn cùng khoá, cùng sở, bạn cùng chơi thể thao và những người từng quen thuộc.
Trong không khí đó, party đã bắt đầu vào khoảng 6 giờ chiều thức Bảy hôm qua cho đến hơn 10 giờ đêm mới chấm dứt.
Xin chia sẻ với các bạn vài hình ảnh của buổi party và xin chúc mừng anh chị Trương Kiến Xương, và cầu chúc gia đình bạn Xương sẽ có nhiều thời gian hạnh phúc trong những ngày sắp tới.
Xem thêm hình, xin vui lòng theo link này: Retirement Party_ Xương
Anh chị Thắng, anh chị Mai, anh chị Cơ thân mến,
Thật vinh hạnh cho chúng tôi có dịp được hội ngộ các anh chị ngay tại Tokyo nầy. Xứ Nhật nầy đất hẹp người đông nhà chật, rất tiếc vòng tay không đủ rộng để quy vào một mối nên có điều gì chưa hoàn hảo cũng mong quý anh chị niệm tình bỏ qua.
Những ngày vui qua thật mau cho dù thời tiết có mưa gió, rét mướt mọi người đều hăm hở "đi cho biết đó biết đây". Bỏ lại những xe cộ để đi bằng đôi chân của mình tôi đoán chừng sẽ có người bỏ cuộc...vì không quen. Không ngờ mọi người đều khỏe hơn tôi nghĩ.
Có sống gần gũi nhau mới cảm nhận được mối thân tình, chia sẽ được mọi suy nghĩ trong cuộc sống. Mong rằng mọi người nên tìm cơ hội để đến gần với nhau hơn để bồi đắp thêm tình bạn K25 cũng như tình chị em của những nàng dâu VBK25.
Xin được cảm tạ mọi người đã không ngại đường xa đến thăm người bạn cô độc bên xứ Nhật nầy. Mong gặp lại các bạn vào dịp khác cùng những bạn chưa đặt chân đến xứ hoa anh đào.
Thân mến,
Trần Kiến Võ & Bích Thuận
http://s1381.photobucket.com/user/Kienvo25/media/IMG_7433p_zpscopeqdqc.jpg.html?sort=3&o=11
Anh chị Trần Kiến Võ quý mến,
Tin anh chị hay, Tụi này đã về tới nhà bình yên. Nhân tiện, gửi anh chị vài tấm hình kỷ niệm những ngày tụi này "lang thang" trên xứ Phù tang... không những được dẫn đi chơi đây đó khắp nơi - mà còn được cho thưởng thức tất cả những món ngon vật lạ của xứ Phù Tang... Cám ơn anh chị nhiều nhiều lắm - nhất là chị BT đã dành cho tụi này những tình cảm và kỷ niệm thật đẹp có lẽ không bao giờ quên...
Hẹn gặp anh chị tại Houston trong ngày rất gần.
Tình thân,
Thang & Kim Anh
Happy Mother's Day
Viết nhân ngày lễ Mẹ
Có ai còn nhớ bài thơ học thuộc lòng dưới đây mà tôi đã quên mất tên, vì từ lúc được dạy cho đến nay dễ gần hơn 40 năm qua. Xin được chép lại theo trí nhớ :
Mẹ tôi đi chợ mới về
Chị tôi soạn giỏ, bộn bề thức ăn
Thịt bò mua để xào lăn
Tôm tươi làm gỏi, mụt măng hầm giò
Dưa leo chấm nước cá kho
Bánh mì ăn với thịt bò nướng chanh.
Bài thơ ngắn ngủi thôi mà vẫn mô tả được cảnh người mẹ sau buổi đi chợ về cùng cô con gái lăng xăng phụ giúp nấu nướng để gia đình có một bữa cơm thịnh soạn, mà chỉ nghe qua đã thấy ngon lành quá chừng!
Mãi tới bây giờ, mỗi khi tình cờ trông thấy những món ăn mà có măng hay có tôm là tôi lại nhớ lại những câu thơ trên. Nói đúng ra là tôi nhớ đến người mẹ trong bài thơ này.
Chắc bạn cũng nhận ra trong cả bài thơ chỉ có duy nhất một chữ “Mẹ”. Chỉ một chữ thôi, không lặp lại, nhưng sự tảo tần, quán xuyến đan lẫn tình cảm của người Mẹ chăm chút từng món ăn cho chồng cho con lại hiện lên rất rõ qua từng món ăn được kể tên, nhắc đến.
Tôi dài dòng văn tự cũng chỉ để nhắc đến Mẹ vì ngày lễ Mother’s Day sắp gần kề.
Vào ngày này, câu hỏi tôi thường được nghe là chúng ta nên có quà gì để tặng cho Mẹ.
Nào là nấu mời Mẹ những món ăn Mẹ thích.
Nào là ôm lấy Mẹ, nhất là những cậu con trai. Và hôn lên má Mẹ với tiếng thầm thì “Mẹ ơi, con thương Mẹ nhất.”
Nào là dẫn mẹ đi làm tóc, làm móng tay, hay tặng mẹ một phiếu đấm lưng, xoa chân bóp tay ở một tiệm foot massage nào gần nhà.
Những người con nào có Mẹ đang sống nốt những ngày cuối đời ở viện dưỡng lão, hãy đến xin phép được đưa Mẹ dạo chơi, dành cả một ngày bên Mẹ ở công viên hay bãi biển nào đó, để Mẹ được nghe tiếng con mình tíu tít cùng với tiếng ríu rít của chim muông, hay là kể chuyện vui làm cho Mẹ cười, tiếng cười hòa cùng với tiếng sóng ầm ì to nhỏ...
Tôi xin cam đoan với bạn là Mẹ sẽ sung sướng đến mềm người vì cảm động. Và bạn sẽ được thấy mình là người hạnh phúc vô biên vì đang còn Mẹ trên đời.
*****
Tôi đứng nơi sau nhà, lặng ngắm hoàng hôn thoi thóp. Một ánh sao buốt lạnh vừa băng ngang trên nền trời tím thẫm, tôi chợt nhận ra mình sao cô đơn quá, chơi vơi nỗi nhớ thương ngập lòng.
Chủ Nhật này là Lễ Mẹ rồi.
Sau ngày đó, là ngày giỗ Má tôi...
Diệp Bảo Khương
Cái Cò
Cái cò lặn lội bờ sông, gánh gạo nuôi chồng tiếng khóc nỉ non
Thương em dạ sắt lòng son, một thân đơn chiếc nuôi con thăm chồng
Bàn tay ai tốt vàng ròng, bàn tay em nứt máu hồng tuôn rơi
Nhìn nhau muốn nói vạn lời, mà tim se thắt rối bời tâm can
Cái còn ngày nay không còn gánh gạo
Gạo đã thành một quá khứ xa xôi
Cái còn ngày nay xuống biển tìm mồi
Ngô sắn khoai sùng ăn cầm chừng nước mắt tuôn rơi
Cái cò lặn lội bờ ao, bán giọt máu đào nuôi dưỡng đàn con
Thương em lội suối trèo non vùng kinh tế mới nuôi con thay chồng
Triền dâu đã hóa ruộng đồng, nhà tan nước mất vợ chồng chia ly
Chồng đi cải tạo không về, vợ đi tay cuốc tay cày đất hoang
Cái cò ngày nay mơ tìm chén gạo
Giọt máu đào dành để bán nuôi con
Cái cò ngày nay gối mỏi chân mòn
Vai gánh vai gồng đi thăm chồng cách núi ngăn non
Cái cò lặn lội bờ đê, đói khổ trăm bề nước mắt đầy vơi
Thương em tuổi mới đôi mươi, vì cơn uất biến hoa trôi hương tàn
Chiều trên quốc lộ kinh hoàng, chồng em tuẫn tiết máu tràn như sông
Chồng em chiến sĩ anh hùng, vì dân chiến đấu thác cùng muôn dân
Cái cò ngày nay đã thành góa phụ
Tay dắt mẹ chồng tay dắt đàn con
Muốn về làng quê, quê cũ không còn
Giặt bắt lên rừng đi vào vùng chướng khí Lam Sơn
Cái cò lặn lội bờ mương, vét cống đào đường cái rét lạnh căm
Chồng em giặc bắt biệt tăm, tù Nam tù Bắc biết thăm nơi nào
Một đêm gió lộng mưa gào, được tin anh đã đi vào thiên thu
Chồng em chết giữa ngục thù, khổ sai đói rét cộng thù giết anh
Cái cò một thân lên vùng đất lạ
Ðến trại tù tóc quấn vành tang
Ðếm từng mồ hoang máu lệ hai hàng
Ðau xót cho chồng không mộ phần không khói không nhang …
Nguyệt Ánh
Thầm Lặng
Tháng 09/1954 Mẹ theo Bố vào Nam. Trước đó Bố hoạt động ngang dọc, sáng ngời lý tưởng rồi ê chề thất vọng. Quyết định vào Nam là của Bố, Mẹ chỉ bế 2 con và dắt cô em chồng 17 tuổi theo. Trong Nam, Bố tưng bừng thi thố tài năng, tay phấn tay bút. Mẹ thầm lặng ở nhà nuôi dạy con và chăm chút em. Dân số con từ 2 tăng thành 8. Tám con 8 tính, có lúc hư lúc ngoan ; Mẹ theo từng bước, khen chê mắng mỏ. Cô em chồng tốt nghiệp đại học, chuẩn bị lên xe hoa, Mẹ lo toan chuyện cưới hỏi. Bố vất vả bên ngoài, về nhà chỉ cần đảo mắt nhìn là thấy mọi sự tươm tất. Ra đường, các con được gọi là “con Bố”, em là “em anh”, không ai biết có một nhân vật thầm lặng đã làm nên những con người ấy.Vào những năm thăng tiến trong cả hai nghề dạy và viết, Bố hay mời khách về nhà đãi đằng. Mẹ tiếp khách lịch thiệp, rồi rút về hậu trường trổ tài nấu nướng. Trước khi ra về các bác bao giờ cũng chào “bà chủ” trong tiếng cười hỉ hả “Cám ơn chị cho một bữa ngon quá”. Thỉnh thoảng có những vị khách nữ, khen thức ăn và khen cả ông chủ. Tôi còn nhớ có người còn nói rất chân tình với Mẹ : “Chồng em mà được một phần của anh thì em chết cũng hả”. Hình như Mẹ đón nhận lời nói ấy như một sự khen tặng cho chính mình.
Rồi chính sự miền Nam nóng bỏng ; ngòi bút Bố cũng nóng theo. Các bạn Bố đến chơi chỉ bàn chuyện cộng sản và quốc gia. Mẹ không mấy quan tâm đến “chuyện các ông”, nhưng khi Bố đi Mỹ du học, Mẹ ở nhà điều hành việc bán sách thật tháo vát. Khoảng 2 tuần 1 lần, Mẹ đi xích lô đến trung tâm Sài Gòn, rảo một vòng các tiệm sách để xem họ cần thêm sách nào. Sau đó Mẹ cột sách thành từng chồng và “đáp” một chuyến xích lô khác để giao sách. Tôi hay mân mê những sợi giây được cột chắc nịch, suýt xoa :
– “Sao Mẹ cột chặt hay thế ?”.
Thế rồi chính sự miền Nam đến hồi kết thúc. Con người không chính trị của Bố lại một lần nữa ê chề. Ngày công an đến bắt Bố đi, Mẹ con bàng hoàng nhìn nhau. Các con chưa đứa nào đến tuổi kiếm tiền. Mẹ xưa nay thầm lặng trong vai “nội tướng”, giờ miễn cưỡng ra quân. Tiền dành dụm của gia đình không đáng kể. Có 8 miệng để nuôi, có Bố nhục nhằn trong lao tù đợi tiếp tế. Mẹ vụng về tìm kế sinh nhai. Thoạt tiên Mẹ nấu khoai mì trộn với dừa và vừng, rồi để vào rổ cùng với một ít lá gói. Tôi băn khoăn hỏi :
– “Mẹ nghĩ có bán được không ?”.
– “Mẹ không biết, cứ mang ra chỗ trường học xem sao”.
Nhìn dáng Mẹ lom khom ôm rổ, đầu đội xụp cái nón lá, tôi thương Mẹ khôn tả.
Chỉ nửa tiếng sau tôi đã thấy Mẹ trở về. Rổ khoai mì vẫn còn nguyên, Mẹ ngượng ngập giải thích :
– “Hình như hôm nay lễ gì đó, học trò nghỉ con ạ”.
Rồi Mẹ lại xoay sang nghề bán thuốc lá. Mẹ mua lại của ai đó một thùng đựng thuốc lá để bầy bán. Mẹ nghe ai mách bảo, chọn một địa điểm khá xa nhà rồi lụi hụi dọn hàng vô, dọn hàng ra mỗi ngày. Nghề này kéo dài được vài tháng.
Mẹ kể cũng có một số khách quen, nhưng toàn mua thuốc lá lẻ. Hôm nào có khách “xộp” mua nguyên bao thì Mẹ về khoe ngay. Cũng may thuốc lá không thiu nên khi “giải nghệ” Mẹ chỉ lỗ cái thùng bầy hàng.
Mẹ rút về “bản dinh” là căn nhà ở cuối hẻm, tiếp tục nhìn quanh, tìm một lối thoát. Hàng xóm chung quanh phần lớn là những người lao động. Họ như những đàn kiến chăm chỉ cần cù, 4 giờ sáng đã lục đục, người chuẩn bị hàng họ ra chợ, kẻ kéo xe ba bánh hoặc xích lô ra tìm khách. Suốt mười mấy năm qua họ nhìn gia đình chúng tôi, gia đình “ông giáo”, như từ một thế giới khác, kính trọng nhưng xa cách. Nay “ông giáo” đi tù, “bà giáo” hay xuất hiện ngoài ngõ, có lẽ họ cảm thấy gần gủi hơn. Một hôm, chị bán sương xâm ở đối diện nhà qua hỏi thăm “ông giáo”. Thấy cái máy giặt vẫn còn chạy được, chị trầm trồ :
“Giặt máy tiện quá bác há !”, rồi nảy ý “Tụi con ngày nào cũng có cả núi quần áo dơ. Bác bỏ máy giặt dùm, tụi con trả tiền.?”
Lời đề nghị thẳng thừng, không rào đón. Mẹ xăng xái nhận lời. Kể từ đó, mỗi tuần khoảng hai lần, Mẹ nhận một thau quần áo cáu bẩn, bốc đủ loại mùi khai, tanh, nồng. Mẹ đích thân xả qua một nước, rồi múc nước từ hồ chứa vào máy giặt, bỏ xà bông và bắt đầu cho chạy máy. Cái máy cổ lỗ sĩ, chạy ì ạch nhưng nhờ nó mà Mẹ kí cóp được chút tiền chợ.
Ít lâu sau, cũng chị hàng xóm đó lại sáng thêm một ý nữa :
– “Con bé nhà con nay biết bò rồi, con không dám thả nữa. Bác nhận không, con gửi nó mỗi ngày từ sáng tới chiều. Con trả tiền bác”.
Thế là "sự nghiệp nhà trẻ" của Mẹ bắt đầu. Mẹ dọn căn gác gỗ cho quang, có chỗ treo võng, có cửa ngăn ở đầu cầu thang. Cả ngày Mẹ loay hoay bận bịu pha sữa, đút ăn, lau chùi những bãi nước đái. Được ít lâu, chị bán trái cây ở cuối hẻm chạy qua nhà tôi, nói :
– “Bác coi thêm con Đào nhà con nha. Con mang cái võng qua mắc cạnh cái võng của của con Thuỷ”.
Hai võng đong đưa một lúc, cháo sữa đút liền tay hơn, căn gác bừa bộn hơn.
Sau đó lại thêm một thằng cu nữa. Mẹ tay năm tay mười, làm việc thoăn thoắt. Cũng công việc quen thuộc ấy, ngày xưa làm cho con, nay làm kế sinh nhai, nuôi đủ tám con với một chồng. Mẹ không còn thầm lặng nữa. Mẹ lớn tiếng điều khiển 8 quân sĩ, cần roi có roi, cần lời ngọt có lời ngọt.
Riêng chúng tôi vẫn nhớ ơn những người lao động đã giúp chúng tôi sinh sống những ngày khốn khó đó.
Nhưng sau những giờ ban ngày ồn ào náo động là những đêm tối trầm ngâm lo lắng. Nỗi bận tâm không rời của Mẹ là chuyện thăm nuôi Bố. Mỗi ngày Mẹ nghĩ ra một món, làm dần vào buổi tối, nay muối vừng, mai mắm ruốc, mốt bánh mì khô. Mẹ để sẵn một giỏ lớn trong góc bếp và chất dần đồ thăm nuôi trong đó.
Thuở ấy Bố bị giam ở núi đồi Pleiku, muốn lên đến đó phải mất 2 ngày đường và nhiều giờ chầu chực xe đò. Mỗi lần thăm nuôi, hoặc Mẹ, hoặc một đứa con được chỉ định đi. Con trưởng nữ hay được đi nhất vì nó tháo vát và nhanh trí, thằng thứ nam cũng đươc nhiều lần “tín nhiệm” ; Mẹ nói nó nhỏ tuổi nhưng đạo mạo, đỡ đần Mẹ được. Còn thằng trưởng nam đúng tuổi đi “bộ đội”, Mẹ ra lệnh ở nhà. Có lần Mẹ đi về, mặt thất thần.
Các con hỏi chuyện thì Mẹ chỉ buông hai chữ “biệt giam”. Biệt giam thì bị trừng phạt không được thăm nuôi. Tôi thảng thốt hỏi :
– “Đồ thăm nuôi đâu hết rồi Mẹ ?”
.
– “Mẹ phải năn nỉ. Cuối cùng họ hứa chuyển đồ ăn cho Bố”
.
– “Mẹ nghĩ họ sẽ chuyển không ?
– “Họ hẳn sẽ ăn bớt, nhưng nếu Mẹ mang về thì phần Bố đói còn chắc chắn hơn nữa”.
Mẹ ngày nào thầm lặng, nay thực tế và quyết đoán như thế.
Ngày Bố được thả đợt 1, nhà trẻ của “bà giáo” vẫn còn hoạt động. Mẹ hướng dẫn Bố đu võng khi các bé ngủ. Mẹ cũng dặn Bố thường xuyên lau chùi gác và bỏ giặt tã dơ. Bố một mực nghe lời. Tưởng như cờ đã chuyền sang Mẹ một cách êm thắm …
Tuy nhiên, Mẹ không thể ngăn được Bố lân la cầm lại cây bút. Thời gian này là lúc họ hàng ngoài Bắc vào chơi nhiều. Bên Ngoại có cậu tôi làm đến chức thứ trưởng ; cậu kể rằng lúc còn sống, ông Ngoại (một nhà thơ cách mạng) phiền lòng vì sự nghiệp văn chương của thằng con rể. Bên Nội có chú tôi – một nhạc sĩ cách mạng – chú biết ngòi bút đang thôi thúc Bố và đã từng rít lên giữa hai hàm răng :
– “Trời ạ ! Đã chửi vào mặt người ta, không xin lỗi thì chớ lại cón nhổ thêm một bãi nước bọt ! Lần này mà vào tù nữa thì mọt gông” …
Mấy mẹ con chết lặng trước viễn tượng “mọt gông”. Bố không màng đến điều này, vẫn miệt mài gõ máy đánh chữ. Đêm khuya thanh vắng tiếng gõ càng vang mồn một. Vài lần Mẹ can ngăn, có lần Mẹ giận dữ buộc tội :
– “Ông chỉ biết lý tưởng của mình, không biết thương vợ con”.
Vài tuần sau, chị hàng xóm đối diện nhà chạy sang xì xào với Mẹ :
– “Công an đặt người ở bên nhà con đó bác, họ theo dõi bác trai”.
Mẹ lại thử can thiệp, nhưng đã quá trễ. Bố bị bắt lần thứ hai năm 1984.
Lần thứ hai bị bắt, Bố bình tĩnh đợi công an lục lọi tung nhà. Trước khi bắt đi, họ chụp hình Bố với nhiều tang chứng chung quanh. Trong hình Bố ngẩng cao đầu trông rất ngạo nghễ. Nhiều năm sau, Bố vẫn còn được nhắc tới với hình ảnh này. Không ai biết đến người đàn bà thầm lặng bị bỏ lại đằng sau. Sau biến cố thứ hai này, Mẹ phải đối phó thêm với nhiều khó khăn loại khác, điển hình là những giấy gọi gia đình ra dự phiền toà xử Bố. Gọi rồi hoãn, rồi lại gọi lại hoãn. Mỗi lần như vậy cả nhà lại bấn loại tâm trí, lo cho mạng sống của Bố. Riêng Mẹ thì vừa lo vừa soạn thêm một số thức ăn thăm nuôi. Mẹ thực tế là thế đó.
Sau khi Bố bị gọi án 10 năm tù, cuộc sống của Mẹ không còn những bất ngờ khủng khiếp, chỉ còn những đen tối và tù túng đều đặn. Tưởng là dễ chịu hơn, nhưng thực ra nó gậm nhấm tâm thức, tích luỹ buồn bực chỉ đợi cơ hội bùng nổ. Hết ngày này qua tháng nọ Mẹ lầm lũi chuẩn bị đồ thăm nuôi, từng món ăn thức uống, từng vật dụng hằng ngày. Các con lần lượt trưởng thành, đứa nào cũng có bạn bè và những sinh hoạt riêng. Chuyện thăm nuôi Bố và lòng thương Bố quan trọng lắm, những cũng chỉ là một phần trong những cái quan trọng khác trong đời. Chỉ đối với Mẹ, những thứ ấy mới là tất cả, độc tôn choán ngập tâm hồn Mẹ. Mẹ hẳn có những lúc thấy tức tưởi và cô đơn mà các con nào hay biết. Có vài lần chúng tôi lỡ một lời nói hoặc cử chỉ không vừa ý Mẹ, Mẹ oà khóc tu tu, lớn tiếng kể lể, tuôn trào như một giòng lũ không ngăn được. Lúc ấy chúng tôi mới choàng tỉnh.
Ngày mãn hạn tù về, Bố bình an như một thiền sư, để lại sau lưng hết cả những thăng trầm của quá khứ. Rồi Bố Mẹ sang Mỹ ở Houston sống cùng cậu trưởng nam. Mẹ bận bịu với cháu nội, nhưng không quên nhắc ông nội đi tắm và bao giờ cũng nặn kem đánh răng vào bàn chải cho ông mỗi tối. Thỉnh thoảng giao tiếp với họ hàng và bạn bè, Mẹ lại phải đỡ lời cho Bố, khi Bố cứ mỉm cười mà không nói năng chi. Thư viết về cho con cháu ở Việt Nam, ai cũng nói Mẹ viết hay hơn ông nhà văn Doãn Quốc Sỹ. Lúc đó chắc Mẹ nghĩ thầm rằng : « bởi vì Mẹ là con của ông Tú Mỡ mà ! ».
Như thế được 10 năm thì Mẹ ngã bệnh. Hôm nay, ở giai đoạn cuối của căn bệnh Alzheimer, Mẹ nằm bất động một chỗ và không nói được nữa. Nhưng Mẹ vẫn đưa mắt nhìn Bố mỗi lần Bố ra vào trong phòng. Hôm nào Bố vắng nhà vài ngày thì Mẹ nhìn con trai, mắt dò hỏi lo lắng. Khi Bố về thì Mẹ vẫn nhìn Bố, ánh mắt yên tâm hơn. Mẹ thầm lặng hơn bao giờ hết. Dưới mắt Bố con chúng tôi, sự thầm lặng ấy càng ngày càng toả sáng.
Kim Khánh