Quý bạn 25 thân,
Xin hãy để lại một bên chuyện bầu cử của nước Mỹ mà ai cũng quan tâm lần này, kể cả quý bạn không sống tại Mỹ. Tạm gác lại chuyện “lình xình” của Tổng Hội một chút và cùng nhau đóng góp cho Đặc San Nam Quan lần này.
Theo lệnh của bác Đại Diện là phải cố gắng ra cho kịp sau tết Âm lịch Đinh Dậu. Theo sấm Trạng Trình thì đến năm Dậu thì có “hòa bình”. Hy vọng như vậy.
Tôi viết e-mail cầu cứu quý bạn, đặc biệt là quý phu nhân ra tay nghĩa hiệp, hào phóng, gửi một ít tâm tình mùa Xuân để Nam Quan có thể ra số tết.
Thông thường, các Đặc San thời nay, kể cả Đa Hiệu, các bài viết của quý phu nhân lúc nào cũng lấn lướt và nổi bật. Nam Quan có lẻ cũng không ngoại lệ.
Riêng với quý bác 25, chuyện vẫn làm chúng ta suy nghĩ là tương lai của Tổng Hội rồi sẽ về đâu. Đúng không nào?
Số này, Nam Quan sẽ mở rộng cửa để đón nhận những bài viết của các bạn, đi thẳng vào những vấn đề chúng ta đang quan tâm. Những gì làm bạn trăn trở, sẽ được trân trọng đón nhận. Hy vọng “tâm tình thợ giặt” sẽ bay xa qua số báo xuân Nam Quan, năm Định Dậu.
Như thường lệ, bài viết gửi bằng Unicode, VNI, VPS đều được.
Nếu bài gửi qua dạng attachment, quý bạn vui lòng ghi thêm dùng font chữ nào để tiện việc convert, vì chúng tôi sẽ dùng font Unicode để trình bày.
- Thời hạn chót nhận bài là 10 tháng 01, năm 2017.
Nếu bài vở đầy đủ, chúng tôi sẽ cố gắng hết mình để ra kịp Tết âm lịch. Xin quý bạn giúp cho.
- Bài vở xin gửi về.
a- Bạn Nguyễn tấn Hiệp, e-mail: tanhiepk25@yahoo.com
b- Bạn Hạnh Hợi, e-mail: hanhhoi25@msn.com
c- Hồ ngọc Hiệp, email: hatbinhphuong@gmail.com
- Chủ đề: 42 năm viễn xứ. Dĩ nhiên có ngoài đề một chút cũng welcome luôn.
Mến gởi bạn Lê văn Điền,
Tôi vừa đọc xong bài viết của bạn, liền ngồi gõ những dòng chữ nầy
Tôi thật sự rất xúc động qua bài viết của bạn: bài viết quá hay, quá đổi chân tình, như hồi chuông cảnh tỉnh, nhắc nhở tình tự VB trong tập thể chúng ta, Và tôi tin chắc bài viết nầy sẽ sẽ làm rung động biết bao tâm hồn người cựu sinh viên VB trên toàn thế giới.
Từ lâu tôi chỉ biết bạn là thi sĩ -với bút hiệu Sông Pha-qua những bài thơ có lời thơ nhẹ nhàng, rất hay và rất có hồn. Không ngờ nay mới biết bạn cũng là nhà văn. Cho hay nhân tài của K25 còn có nhiều người "ẩn dật" .
Nhân việc bạn cho biết bạn chủ trương "im lặng là vàng", còn tôi từ lâu nay không chủ trương như bạn nhưng vẫn giữ im lặng. Có lẻ bạn sẽ nghĩ tôi là thằng ba phải hay là thằng nhát gan? Nghĩ sao cũng đúng cả, tuỳ theo đối tượng mỗi người mỗi ý mà.
Theo tôi, một sự việc, một vấn đề tuỳ theo góc nhìn khác nhau sẽ dẫn đền nhận định khác nhau. Khi đem ra bàn cải ai cũng cho mình là đúng, là chân lý, còn người kia là sai là phe đối nghịch thì từ sự bất đồng sẽ dẫn đế bất hoà không xa. Tranh luận có tính cách vô tư để cho rõ ràng sự thật là điều cần thiết. Nhưng trong cuộc tranh luận thiếu vô tư ( vì quyền lợi, vì danh tiếng hảo hay vì v.v. và v.v...) thì..hết thuốc chữa. Từ đó sẽ dùng đến thủ thuât phe nhóm, cố lôi kéo số đông về phe mình, mầm móng chia rẻ phát xuật từ đó.
Thời buổi thượng vàng hạ cám nầy mặc sức ăn nói vung vít, có luật lệ gì đâu, có sợ gì đâu Thật là vô duyên , nếu không nói là ngu ngơ khi tranh cải để làm mất tình bằng hữu.
Tôi buồn...buồn...nên đi tìm sân chơi khác vui hơn có tình tự hơn. Đó là lý do tôi giữ im lặng, chỉ mong sớm có ngày mai trời lại sáng để đồng hát khúc ca quân hành: "ta đoàn Sinh Viên VB VN..."
Đôi lời ngắn chia sẻ với bạn.
Thân mến,
M.25
8.11.2016
Than goi cac ban k.25
CÒN CHÚT GÌ ĐỂ NHỚ !!
Thời gian gần đây, chuyện lình xình bên Tổng Hội với những email tràn ngập diễn đàn VB, tôi chỉ mang một chút không vui và tự nhủ :” có lẽ các NT và các bạn hiểu lầm gì đó, mọi việc rồi sẽ ổn định thôi, Võ Bị mà !” Tôi hầu như không mấy quan tâm về những lý luận ĐÚNG và SAI trên diễn đàn, kể cả khóa 25 của tôi .
Thế nhưng, sự việc đã không còn lạc quan như tôi tưởng. Chiến sự đã leo thang đến mức độ nghiêm trọng. Anh em VB chúng ta đã sử dụng đến vũ khí “ hủy diệt hàng loạt “ và cả kỷ thuật tranh luận “bôi bẩn “ theo kiểu bầu cử Tổng Thống Mỹ.
Tôi chủ trương “ im lặng là vàng “, không khéo mang họa . Chuyện bên Mỹ, bên Mỹ lo, bên Úc mình “ bình chân như vại “ là thượng sách.
Nếu không có buổi sáng một ngày thứ bảy, tôi mượn quyển bản thảo “ TVBQGVN theo dòng lịch sử “ của một NT 21, thì tôi đã không thiết tha ngồi viết những dòng chữ nầy. Tôi đọc từng dòng chữ , dở từng trang sách như đang đi vào dòng lịch sử của ngôi trường mà mình đã học 4 năm , Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Cho đến trang 19 với trích đoạn:” Tháng 3 năm 1975, với tình hình đất nước và để bảo vệ sinh mạng của hơn 1000 SVSQ các khóa 28,29,30 và 31, trường đã được lệnh di tản về Long Thành. Ngày 21 tháng Tư năm 1975, khóa 28 và 29 đã cử hành lễ mãn khóa trong một hoàn cảnh bi hùng với quân phục tác chiến và mũ sắt. Ngay sau đó, các tân sĩ quan đã lập tức ra đơn vị và chiến đấu vào những giờ phút cuối cùng của cuộc chiến Quốc- Cộng.
Ngày 30.4.1975, theo lệnh buông súng của Tổng Thống Dương Văn Minh, SVSQ khóa 30 và 31 ngậm ngùi từ giã đồng đội, trở về cuộc sống dân chính với tương lai vô định, chịu cùng số phận với vận nước. Công cuộc đào tạo sĩ quan của Trường Võ Bị tạm kết thúc kể từ ngày ấy !”
Kính thưa quí NT và các bạn, sự bi hùng và bi tráng của khóa 28 và 29 trong ngày mãn khóa, với sau lưng là một đội hình xe GMC sẳn sàng mang các tân sĩ quan để ném vào chiến trường sinh tử, trong những giờ phút mà toàn thể quân, dân miền Nam đã sẳn sàng bỏ cuộc, đầu hàng. Không một giờ phép, không một lần cuối nhìn mặt người thân. Sĩ quan khóa 28 và 29 sẳn sàng hy sinh vì danh dự Trường VB, không một ai đào ngũ. Tôi nghiêng mình ngưỡng mộ các bạn.
“
Trở về năm 1970, khi tôi là SVSQ năm thứ 2, tôi về phép ở Phan Thiết. Có một lần tôi và thằng bạn thân, thiếu uý Thủ Đức đi dạo đêm ở Sông Mao thuộc vùng trách nhiệm của trung đoàn 44, tôi mặc treillis, đội mũ béret với khăn cổ màu xanh. Một chiếc xe jeep pha đèn chạy trờ đến. Có giọng nói “ Cùi nào đây, khóa mấy !” Tôi giật mình và biết rằng chỉ có dân VB mới biết tiếng lóng “cùi “ nầy. Dạ thưa ! tôi khóa 25. Tiếng đáp vọng từ ghế trưởng xa mà tôi không nhìn rõ mặt vì ban đêm. Tôi khóa 20 đây! Anh đi đâu ở vùng nầy vậy ! Dạ thưa niên trưởng, nhà tôi ở quận Hòa Đa nầy. Chừng nào anh hết phép ! Dạ thưa ngày mai tôi phải xin một chổ ngồi trên C.123 để về Phan Thiết. Tiếc quá ! Thôi chúc anh may mắn. Tôi khóa 20 ! Tôi chợt hiểu ra tiếng “tiếc quá ! của NT khóa 20. Nếu còn thời gian, chắc NT vô danh của khóa 20 nầy sẽ dẫn tôi đi chơi lòng vòng ở Sông Mao. Thằng bạn Thủ Đức tỏ vẻ kính nể và gật gù trước tinh thần đàn anh, đàn em của dân VB.
Những ngày cuối của tháng 3 năm 1975, khi đơn vị pháo binh của tôi theo trung đoàn 40 về trấn giữ vùng đèo An Khê, tôi đã nghe một NT khóa 24 gọi cấp chỉ huy trung đoàn bằng Niên Trưởng thay vì cấp bậc. Và sau đó…..NT 24 nầy đã vì trách nhiệm và danh dự VB, sẳn sàng lao vào trận chiến, để hôm sau phòng hành quân nhận được tin tử trận.
Có lẽ một loại tình cảm nào đó, đôi lúc còn mạnh mẽ và gắn bó hơn tình yêu quê hương và dân tộc, mà những sĩ quan Trường VBQGVN đã bị cấy vào tâm tư và cơ thể như một loại “Sinh - Tử - Phù”, không thể nào loại bỏ được.
Trong cuộc chiến vừa qua, anh em VB đã đối xử với nhau như ruột thịt. Bảo vệ, chỉ dẫn đàn em mới ra trường về trình diện đơn vị. Không hơn thua, mãi mãi kính trọng đàn anh. Gặp nhau là Niên Trưởng, là đàn em….
Những ngày tù tội, những ngày ở các trại tỵ nạn, dân VB lúc nào cũng là niềm hy vọng và kính phục của đồng hương và của các sĩ quan xuất thân quân trường khác.
Khi định cư tại Úc, tôi có niềm hãnh diện tự nhiên khi đọc các bài viết của NT Phạm Văn Tiền, NT Tô Văn Cấp, NT Vương Mộng Long, NT Trần Như Xuyên ,khóa 21 và nhiều NT khác nữa. Đọc các bài viết của Phạm Tín An Ninh về Võ Bị, nhất là về khóa 19, ca tụng tư cách VB trong trại tù Cộng sản.
Lòng tôi chan chứa một tình yêu sâu đậm về ngôi trường mình đã xuất thân. Nơi mà các NT đàn anh đã đem xương máu để viết thành lịch sử oai hùng của sĩ quan Võ Bị.
Rải rác các bài viết về quân đội trên các Website, tôi có thói quen lướt nhanh để xem có sĩ quan nào trong truyện là dân VB không. Các trận đánh làm nên quân sử như trận Thường Đức Đồi 1062, trận Charlie của NT Nguyễn Đình Bảo, NT Lê văn Mễ mà trong tấm ảnh chụp lúc hành quân của sĩ quan Đoàn Phương Hải đứng cạnh NT Bảo. Tôi rất thích nét uy nghi của vị sĩ quan nầy. Cho mãi đến thời gian gần đây, tôi mới biết Thiếu tá Đoàn Phương Hải là khóa 19 VB. Một cảm giác hạnh phúc tràn ngập tâm hồn tôi.
Trận đánh cố thủ Tống Lê Chân của NT Lê văn Ngôn khóa 21, trận tái chiếm cổ thành Quảng Trị, trận Mậu Thân giải tỏa Huế, cuộc hành quân Lam Sơn 719, mặt trận Bình Long, An Lộc, Võ Bị đã đổ nhiều xương máu cho quốc gia, dân tộc và cho danh tiếng Võ Bị QGVN……
Sĩ quan VB đã gắn bó bảo vệ quê hương, tương trợ nhau trong chiến trận mà không màng sống chết. Nơi nào có chiến tích, có hy sinh vì tổ quốc thì nơi đó có sĩ quan VBQG.
Và hôm nay, tại hải ngoại, các sĩ quan VB đã thiết tha giúp đở bạn bè đồng môn trong hoàn cảnh khó khăn tại quê nhà. Với cộng đồng người Việt, thì dân VB cũng đã “ăn cơm nhà, vác ngà voi “, dấn thân chống Cộng sản xâm nhập, lủng đoạn người Việt tỵ nạn.
Tất cả,….tất cả, phút chốc đã trở thành hoài niệm!!!! Một loại cổ tích về một truyền thống bất thành văn. Khi hôm nay, những người “muôn năm cũ “đã quay lưng nhau, thờ ơ với sự sinh tồn của danh thơm ấy, hoặc quay lưng “sống-chết “ nhau vì một mẫu chuyện không hoàn chỉnh, không còn sự đùm bọc, yêu thương như thời còn trong binh lửa.!
Tại sao, tại sao vậy !
SVSQ Võ Bị là một tập thể không còn quân số bổ sung. Một tập thể sắp trở thành một mẫu truyện thần kỳ, một thứ “ Lost World “ của các thế hệ mai sau.Nếu khóa 32 không được nhập trường ở đồi 1515 Dalat hoặc đâu đó của VN, thì VB sẽ trở thành một đơn vị bị thời gian vây chặt, cho đến khi người SVSQ cuối cùng gỉa từ thế giới này, không biết vị ấy sẽ mang theo nụ cười hay những giọt nước mắt. Do đó, dấu vết còn lại về tình huynh đệ, nghĩa đồng môn, sẽ là một gia tài quí báu, mà viễn ảnh của sự mai một sẽ xảy ra, nếu tình trạng chia rẽ hiện tại vẫn còn tồn tại.
Chuyện lình xình về Tổng Hội, trước và sau Đại Hội 20, sẽ là tia lửa đốt cháy những vinh quang mà các sĩ quan xuất thân Võ Bị đã góp bao nhiêu xương máu để vun đắp, bảo tồn . Võ Bị sẽ không nói với nhau về ĐÚNG và SAI nữa ! Điều cần quan tâm là HIỆN TƯỢNG. Hiện tượng bất hòa và chia rẽ sẽ tỷ lệ thuận với thời gian. Không khéo thì tập thể Võ Bị sẽ phải đối mặt với một thảm họa. Thảm họa của sự tàn phá không thương tiếc, những danh thơm mà toàn thể quân dân miền Nam đã đặt nhiều ngưỡng mộ và kỳ vọng. Sự im lặng, vô cảm hoặc lòng quyết tâm chiến thắng, hơn thua của một số cựu SVSQ sẽ là tia lửa đốt cháy dòng lịch sử của Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam. Một quân trường mà ai trong các NT và các bạn đều không hối hận khi đã chọn lựa.
Đàm phán là một giải pháp tuyệt hảo, mà các cuộc tranh chấp quốc tế dùng để hạn chế sự thiệt hại về nhân mạng và tài sản quốc gia. Đối với tập thể Võ Bị chúng ta, thì thái độ hòa nhã Anh và Em, không hơn thua, THẮNG và BẠI, ngồi xuống, đối mặt, nói chuyện phân minh, để giải tỏa hiểu lầm, thì phương cách nầy chẳng phải là một giải pháp tối ưu hay sao !
Quí Niên Trưởng, các bạn cũng như cá nhân tôi, đang đi gần cuối cuộc đời. Điều mong mõi của chúng ta là gì ! Danh vọng ư ? Tài sản ư ? Tất cả đã trở thành quá khứ, chỉ còn chăng là một tình cảm gia đình và bạn hữu . Hãy để nụ cười trọn vẹn trên môi khi gặp lại nhau, thay vì sự ngượng ngùng quay lưng vì đã lỡ phỉ báng nhau không chút nương tay.
Sách TVBQGVN THEO DÒNG LỊCH SỬ phải được ấn hành. Đó không những là tâm huyết của nhiều khóa , của nhiều SVSQ biên soạn, mà còn là tài liệu lịch sử quan trọng và quí hiếm về một quân trường đã từng lừng danh Đông- Nam- Á. Các thế hệ sau sẽ tin tưởng sâu sắc về các tin tức trung thực, chính thống không bị bóp méo, khi nghiên cứu về lịch sử quan trọng của Việt Nam nói chung và về Trường VBQGVN nói riêng, trong giai đoạn 1945-1975
Hãy đốt lên một ngọn lửa soi sáng đường hầm, đừng im lặng mà ngồi nguyền rủa bóng tối, khi tập thể cựu SVSQ VB không còn nhiều thời gian.
Tôi tin tưởng sự sáng suốt và tinh thần hỷ xả, ‘DĨ HÒA VI QUÍ “ của quí Niên Trưởng và các bạn.
Rất trân trọng,
LêĐiền k.25
(Australia 11.2016)
Trương Minh Tân (Sóc Trăng)
BA VIÊN ĐẠN MÀU ĐỎ
Trong những năm kinh tế thất bại và suy sụp. Tại một khu xóm nhỏ miền đông nam Idaho, tôi thường tạt qua gian hàng của ông Miller bên đường. Gian hàng nầy bán rau cải và trái cây tươi trong mùa. Thực phẩm và tiền bạc rất hiếm thời bấy giờ nên việc đổi trao trực tiếp vật dụng và thực phẩm rất được thông dụng.
Một ngày kia trong khi ông Miller đang gói mấy củ khoai đầu mùa cho tôi, tôi để ý thấy một cậu bé nhỏ thó, ốm tong teo nhưng mặt mày sáng sủa, quần áo rách rưới nhưng sạch sẽ, đang nhìn rổ đậu tươi một cách trịnh trọng, thèm thuồng. Tuy tôi đã trả xong tiền cho mấy củ khoai, nhưng lại sang qua mớ đậu tươi. Tôi đang nghĩ đến món đậu xào nước sốt với khoai. Trong khi còn đang nghĩ ngợi, tôi được nghe qua cuộc đàm thoại giữa ông Miller và cậu bé rách rưới cạnh tôi.
- Chào Barry, cháu mạnh giỏi ?
- Chào ông Miller, cháu vẫn mạnh, cám ơn ông. Cháu rất thích loại đậu nầy, trông tươi ngon thật !
- Đúng ! đậu đó rất ngon. Mẹ Barry thế nào, có khỏe không ?
- Dạ khỏe, mẹ cháu càng ngày càng khá hơn.
- Vậy tốt ! Cháu có cần gì không ?
- Dạ thưa ông không, cháu chỉ muốn ngắm mớ đậu nầy.
- Cháu muốn đem về một ít không ?
- Dạ thưa ông không, cháu không có gì để trả.
- Vậy cháu có gì để đổi không ?
- Dạ...! Cháu có viên đạn đá hoa mà cháu được thưởng đây.
- Vậy sao ? cho ông xem thử.
- Thưa ông đây! Viên đạn nầy tuyệt đẹp.
- À ! Ông cũng thấy như vậy. Hừm !...chỉ có điều viên nầy màu xanh, mà ông thì…thích màu đỏ hơn. Ở nhà, cháu có viên đạn nào giống như viên đạn nầy nhưng lại là màu đỏ không ?
- Dạ có, nhưng không giống hẵn như viên nầy.
- Ông tính thế nầy: Cháu cầm gói đậu nầy về, lần sau khi cháu có đi đâu qua đây, cháu cho ông xem viên đạn đỏ đó.
- Vâng, chắc chắn cháu sẽ trở lại. Cám ơn ông Miller.
Bà Miller đang đứng gần, đến cạnh tôi, vừa nói vừa cười: “Còn hai đứa nữa trong khu xóm chúng ta, cũng cùng hoàn cảnh với Barry. Ba đứa nó, con nhà rất nghèo. Jim rất thích thương lượng đổi chác với chúng nó, khi thì đậu, khi thì táo, hoặc cà chua hay bất cứ thứ gì. Các cậu bé đó luôn luôn trở lại với viên đạn màu đỏ, Jim lại lấy cớ nói không thích màu đỏ nữa, rồi gói rau đậu cho các cậu bé đó đem về, nói là để đổi với viên đạn màu khác như xanh, vàng gì đó...."
Tôi rời gian hàng, tự cười thầm và trong lòng rất cảm phục ông Miller. Sau đó một thời gian ngắn, tôi dọn đi Colorado nhưng không bao giờ quên ông Miller, mấy cậu bé và câu chuyện đổi trao của họ.
Sau nhiều năm, tôi có dịp trở lại khu xóm Idaho thăm bạn củ. Trong thời gian nầy, tôi được biết ông Miller vừa qua đời. Được biết buổi chiều đó có giờ thăm viếng, và giờ thăm viếng đang mở tại nhà quàn. Mấy người bạn tôi muốn đi thăm ông Miller, tôi đồng ý ngay.
Khi đến nhà quàn, chúng tôi đứng vào hàng, chờ gặp thân nhân của ông Miller để nói lời chia buồn. Đứng đầu hàng có ba thanh niên trẻ trung. Một người mặc quân phục, còn hai người kia, tóc cắt gọn ghẽ, mặc áo sơ mi trắng và đồ lớn màu sậm, trông rất đứng đắn. Họ tới gần bà Miller đang đứng gần quan tài. Mỗi người ôm bà Miller, hôn lên má bà, nói nhỏ vài câu, xong đến cạnh quan tài. Đôi mắt xanh lơ, ngấn lệ của bà Miller theo dõi ba người thanh niên. Mỗi người lần lượt đặt bàn tay ấm áp của mình lên bàn tay giá lạnh trong quan tài, lúng túng lau nước mắt, rồi bước nhanh ra khỏi nhà quàn.
Đến lượt chúng tôi đến gặp bà Miller. Tôi giới thiệu tôi là ai và nhắc lại câu chuyện bà kể cho tôi nghe về mấy viên đạn. Mắt sáng rỡ, bà cầm tay tôi tiến tới cạnh quan tài. Bà nói với tôi:
- Ba người thanh niên trẻ vừa rời khỏi đây là ba cậu bé mà tôi đã nói với chú em hồi đó. Ba cậu ấy nói với tôi là họ rất biết ơn về những thứ mà Jim đã đổi với họ. Và bây giờ đây, lần cuối cùng, Jim không thể đổi ý về màu sắc hay cở lớn nhỏ nữa, họ đến để trả nợ. Thật sự, trên thế gian nầy, chúng tôi không bao giờ giàu có, nhưng bây giờ phải nói Jim là người giàu nhất trong vùng Idaho. Bà Miller, với vẽ thương yêu, nhẹ nhàng nâng mấy ngón tay của người chồng quá cố, ngay dưới đó, ba viên đạn màu đỏ sáng lóng lánh tuyệt đẹp.
Phỏng dịch
Cao Thị Ngọc Điệp
Chúng ta, những người may mắn
MỘT CÂU CHUYỆN CẢM ĐỘNG Chúng ta may mắn sống trên đất nước này, mà mấy thuở mình nghĩ tới những người lính Mỹ đang xông pha trận mạc! Để câu chuyện thêm rõ ràng, tưởng cũng cần nói thêm là mấy lúc sau này, trong mục đích cạnh tranh giảm tiền vé tối đa, các hãng hàng không không còn serve thức ăn trên tàu bay cho hành khách economy class (trừ business class hay first class và những chuyến oversea long hours) mà thay vào đó chỉ bán sandwich, snack dưới hình thức BOB (buy on board) những đồ ăn trưa. Tôi đặt hành lý vào hộc ở trên đầu ngồi rồi ngồi xuống ghế. Đây là chuyến bay dài làm tôi ước gì mình có một quyển sách hay để đọc trên phi trình. Có lẽ tôi cũng cần chợp mắt một chút. Vừa lúc trước khi máy bay cất cánh, một nhóm 10 người lính trẻ men theo lối đi và ngồi hết vào chỗ trống rải rác còn lại. Chẳng có gì để làm, tôi bắt đầu gợi chuyện người lính ngồi gần nhất. - Các cậu đi tới đâu vậy? - Petawawa. Chúng tôi sẽ ở đó hai tuần để thụ huấn một chương trình huấn luyện đặc biệt rồi sau đó sẽ bổ sung tới A Phú Hãn. Sau khi máy bay cất cánh độ một tiếng thì tiếng loa thông báo là trên máy bay có bán thức ăn nhẹ đựng trong bao giá $5. Cũng còn lâu lắm chuyến bay mới tới phía Đông nên tôi quyết định mua một bao đồ ăn để vừa ăn vừa giết thì giờ. Khi tôi móc bóp lấy tiền thì chợt nghe một người lính hỏi bạn mình là có muốn mua thức ăn không. -Không! Có vẻ như mắc quá đó. Bao lunch gì mà tới $5. Thôi tao ráng đợi tới căn cứ hẳn hay. Và anh lính trẻ gật gù đồng ý với bạn. Tôi đảo mắt nhìn chung quanh thì thấy mấy người lính khác cũng không có ý định mua gì cả mặc dù lúc đó cũng đã tới giờ ăn trưa rồi. Một ý nghĩ chợt đến trong đầu, tôi gọi người nữ tiếp viên tới đưa cho bà ta $50 và nói: - Xin bà vui lòng lấy thức ăn cho những người lính này. Người tiếp viên ngạc nhiên nắm chặt lấy tay tôi, qua đôi mắt long lanh ngấn lệ vì xúc động, bà ngõ lời cám ơn tôi và nghẹn ngào: - Con trai tôi cũng là một quân nhân đang chiến đấu tại Iraq. Nghĩa cử này của ông như đang dành cho nó vậy. Rồi bà xăng xái đi lấy 10 bịch đồ ăn trao cho tất cả các người lính trên tàu. Sau đó bà dừng lại chỗ tôi hỏi: - Thưa ông dùng gì ạ? Bò, gà rất hảo hạng. - Xin cho tôi gà. Tôi trả lời bà ta trong một thoáng ngạc nhiên vì theo tôi biết hạng economy bây giờ chỉ có BOB thôi mà. Người nữ tiếp viên đi về phía trước của máy bay độ một phút sau đó trở lại với nguyên khay thức ăn nóng hổi dành cho hành khách vé hạng nhất, bà trịnh trọng nói với tôi: - Đây là tấm lòng tri ân nho nhỏ của những người trên chuyến bay này đối với ông. Sau khi ăn xong với tâm trạng sảng khoái nhẹ nhàng, tôi bước tới phòng vệ sinh ở phía sau cùng. Trên đường đi, một người đàn ông thình lình đứng lên chận tôi lại nói: - Tôi rất cảm phục việc ông làm, xin ông cho tôi được chia phần mà vui lòng nhận cho. Nói xong, ông ta dúi vào tay tôi 25 mỹ kim. Sau đó không lâu, viên phi công trưởng rời buồng lái vừa đi vừa nhìn số ghế ghi trên hộc hành lý, linh cảm khiến tôi thầm mong ông ta đừng kiếm tôi nhưng … ô kìa! Ông ta dừng lại ngay hàng ghế của tôi rồi cười thật tươi và chìa tay ra nói: - Tôi muốn được bắt tay ông. Cực chẳng đã, tôi mở dây an toàn đứng dậy bắt tay viên phi công trưởng. Với giọng hân hoan, ông ta nói lớn như để mọi người cùng nghe: - Tôi cũng đã từng là một quân nhân và cũng là phi công chiến đấu. Có một lần có người cũng mua cho tôi thức ăn. Điều đó thực sự thể hiện cả một tấm lòng tốt đẹp mà tôi không bao giờ quên. Cả một tràng pháo tay tán thưởng vang dội làm tôi đỏ bừng mặt vì mắc cở. Chỉ với một hành động nhỏ nhặt tầm thường của tôi mà đánh động lương tâm con người đến thế sao? Vì chuyến bay quá dài nên có một lúc, tôi phải đi bộ về phía trước để dãn gân cốt thì bỗng nhiên có một nam hành khách ngồi trên tôi độ sáu dãy đưa tay ra bắt và để lại trong tay tôi cũng 25 mỹ kim. Bầu không khí trên chuyến bay thật nhẹ nhàng và chan hòa tình người cho tới khi máy bay hạ cánh. Tôi lấy hành lý và bắt đầu bước ra khi vừa tới cửa máy bay thì một người đàn ông chận tôi lại và nhét nhanh vào túi áo tôi một thứ gì đó xong ông ta vội vả bước đi mà không nói một lời. Lại thêm $25 nữa. Nếu tính ra, tôi chỉ chi có $50 mà bây giờ thu lại tới $75. Kiếm được $25 dễ dàng đến thế sao! À! Quên! Còn bữa ăn thiệt ngon miệng nữa chứ. Đúng là khi ta làm phải thì không bao giờ lỗ lã cả. Tôi vui vẻ bước nhanh vào cửa phi trường thì thấy mấy người lính trẻ kiểm điểm nhân số để chuẩn bị về căn cứ. Tôi tiến tới trao cho họ 75 mỹ kim và nói: - Từ phi trường về tới trại phải khá xa. Mà bây giờ cũng đã tới giờ để dằn bụng một cái sandwich chứ. Trời Phật sẽ ban ơn cho các cậu. Mười người lính trẻ trong ngày hôm đó chắc đã rời chuyến bay trong tâm trạng yêu thương và kính mến những hành khách đồng hành. Tôi hăng hái bước tới xe với lời thì thầm nguyện cầu cho tất cả sẽ được trở về trong an bình. Những chàng trai nầy đã hy sinh tất cả cho quê hương mà tôi chỉ biếu họ có một vài phần ăn. Thật là quá ít ỏi nếu không muốn nói là chỉ trong muôn một. Nghĩ xa hơn nữa, người cựu chiến binh đã từng đánh đổi cả cuộc đời khi viết lên chi phiếu trắng đề tên người nhận là “Hiệp Chủng Quốc” mà số tiền có thể lên đến chính sinh mạng của họ. Đó là một vinh dự tối cao lẽ ra cả đất nước phải dành cho họ nhưng than ôi! Có nhiều người đã không cần biết tới và bỏ quên họ. Xin các Đức Hộ Quốc Nhân Vương Bồ Tát và Kim Cang Đại Lực Sĩ Bồ Tát gia trì sức mạnh và lòng can đảm cho bạn chuyển tiếp câu chuyện này tới bạn bè quen biết. Riêng tôi thì đã làm xong.
Nguyên Trần , Toronto