Bác Thành Bùi, cùng các bạn xưa thân nhớ,
Hôm nay , trời bên ngoài còn se se lạnh, cô những hạt mưa bụi lấy phất bay, đọc bài thơ của bác Thành Bùi mà nhớ về chốn xưa, ...
Cung Đàn Năm Xưa
Bên khung cửa, bạn ngồi đàn êm ả,
Tiếng thâm trầm classic vang vang,
Khói thuốc bay quyện nhập tiếng đàn,
Hồn bay bổng về phương trời xa thẩm.
Chung trà nóng,ta cùng nhau đối ẩm,
Mưa bụi bay vương vấn thắm chân tình,
Như muốn nhắc ngày tung bước chiến chinh,
Còn hay mất bao rập rình chờ đón.
Từng cung bậc ngân vang lời tiển biệt,
Ngày ra trường mỗi đứa một phương trời,
Cánh chim bằng tung cánh khắp nơi nơi,
Ngày hội ngộ nào có ai đoán biết ?
Đàn ai vẫn ngân vang trầm bổng,
Dalat xưa còn mãi sống trong ta,
Mưa bụi bay nhắc nhở thiết tha,
Trong im lặng gói muôn ngàn nhung nhớ .
Đời xa cách với muôn trùng ngăn trở,
Nào sá gì muôn dặm với phong ba .
Tiếng đàn xưa vẫn trầm bổng ngân nga...
Nhắn cùng nhau một ân tình réo gọi .
Ông Thoại Đình.
Mời Quý bác k25 cùng nhớ về khung trời Dalat cùng tách trà thơm, nhưng bây giờ thì không hút thuốc ...!
Đúng rồi. Ông Đình không những hút pipe, uống trà, mà còn "tu" whiskey Bà Quẹo nữa. Hồi ở lầu 3 ĐĐA, Ông Đình là chủ xị của "băng nồi niêu xoong chảo" (chữ của Tân Xàm) trong đó có Bảo (dép), Xương, Giang (UK), Võ (Rè - Japan) và tui vẫn thỉnh thoảng ghé qua. Băng "nồi niêu xoong chảo" vẫn còn đủ nhưng bây giờ thì mỗi người một nơi.
Căn phòng nhỏ vương vương khói thuốc
Trời bên ngoài lất phất mưa bay
Tách trà thơm, buồn vui chuyện gẫu
Đình, Võ, Xương, Tân, Bảo, Thành, Giang
Ngày xuống núi bung ra khắp nẻo
Như nhân duyên lúc hợp lúc tan
Bốn mươi năm ngoảnh đầu nhìn lại
Bạn năm xưa xa mãi ngút ngàn
Có những lúc ngoài trời mưa bụi
Tách trà thơm gợi nhớ miên man
Tưởng trong ta Xuân về lần nữa
Hoa Đào đỏ và Hoa Quỳ vàng
"Mai ta đi là xa rời Đà Lạt ..."
Vẳng đâu đây ai gẩy cung đàn
BPT
" Tôi nhớ những buổi trưa, ngồi trong phòng , nhìn mưa bụi bay ngoài trời, sau mùa văn hoá,
Cùng nhau uống trà, rồi tán hươu , tán vượn, với vài người bạn , nhớ nhất là Trương Minh Tân biệt danh là "Tân xàm"...rồi ai nhớ thì đọc những câu "thiệu!" như thế này rồi hút thuốc nhả khói bay mịt mù ..."
có lẽ lần đầu tiên bác ÔNG nhà mình xạo , lên thấy cái mặt đỏ chét , mười chín năm ở Việt Nam có bao giờ thấy bác ÔNG cầm điếu thuốc
Để chứng minh , nhờ thầy " TAM TẠNG " Lê Quý Toản " gần nhà " tới xét coi hai ngón tay : ngon trỏ và ngón giữa của bàn tay phải coi có vàng không ?
SUN 25
Cám ơn bác Trung còn nhớ,
Tôi nhớ những buổi trưa, ngồi trong phòng , nhìn mưa bụi bay ngoài trời, sau mùa văn hoá,
Cùng nhau uống trà, rồi tán hươu , tán vượn, với vài người bạn , nhớ nhất là Trương Minh Tân biệt danh là "Tân xàm"...rồi ai nhớ thì đọc những câu "thiệu!" như thế này rồi hút thuốc nhả khói bay mịt mù ...
Những tay chơi chọc trời, khuấy nước, tiếng cười vui rộn rả vang vang ...
Bất cần đời, ra sao thì ra .
Ra trường rồi, mỗi thằng đi mỗi hướng...
Bây giờ còn duyên gặp nhau, xa xôi nghìn dặm tìm nhau để nghe nhau nói, rồi nhắc nhau những kỷ niêm vui buồn, ...
Những câu "thiệu!" này mà ai dịch ra được thì "mắc nghẹn" , "mắc dịch" , "mắc thằng bố"luôn.
Cám ơn Trung Điên,
Đọc cười hoài , tức bụng.
ÔTĐ
Nay cũng còn tức cái mình, chưa giải được bài toán, nên gửi bài thơ , đọc vui, uống trà, xã tress.
Hiển Thế Quang Thanh ( phần 1)
Đa lợi chung thành hiệp lực kiêm ,
Thắng minh đông chí hợi khanh khiêm ,
Em cơ hãn thái cao thanh khoát.
Thanh nghị tăng hoa lạc chí bình.
Chiến hòa trung đãnh hoàn thành kỉnh ,
Mạnh chánh quang thành chí quế lâm,
Hùng tâm dũng chí tài cao vỵ,
Toán liêm thạnh lực hiệp văn đình.
Cao toản hòa minh chung lạc quế,
Tý lập trung tân hợi chính bình.
Thuật liễu đồng minh an cẩu chiến.
Hòa bình kỉnh lập hạnh thanh vân.
Minh tính bé hoa chòn chức luyện,
Hạnh sơn liễu thảo hiển lào nguyên.
Hiển Thế Quang Thanh (phần 2)
Thành tâm khanh lạc hàm tân thạch,
Đình hải hoàn thanh hạnh tấn nguyên.
Chung đảnh ấn minh hùng hạnh trí ,
Kiệt hòa huệ chiến ẩn thanh tùng.
Trung hợi sơn hùng tờ keo chí ,
Thành lập thần cơ toán vỵ đồng.
Kiến tâm , chung lập Hoành sơn tịnh.
Văn võ , kiêm hòa kiến phúc minh.
Cẩu tâm hân khả trung quang chiến ,
Tân kiêm danh vỵ quế trùng thanh.
Minh tịnh châu liêm kiệt chí hùng.
Huệ khả minh quang hoàng kiến hiệp ,
Phúc thành đãnh thạnh thắng kim thi.
Tùng thanh thượng hiệp hạnh trung quang.
Giang lâm đạt thám riên chan thưởng
Bảo thọ lạc hồng khôi thìện sương
Mai bá tín điền chơi một phát
Anh hùng hào kiệt đồng chòn xương
Hiền Tăng Chan chứa Tính Tâm Trung,
Chòn Hạnh Tâm Hoàn Vỵ Khánh Tùng.
Phước Lâm Thành Tín Kiêm Văn Ngởi,
Đức Thạnh Hùng Minh Phúc Chí cung.
Thỉnh thoảng đọc một bài thơ của bạn trên groups mà lòng thầm phục những người bạn có biệt tài nhả ngọc phun châu, nỗi niềm của mình trong phút giây đó là Tuy trong gang tấc mà ngoài quan san.
Hai năm trước bọn mình ở Atlanta hơn một tuần, nhưng vì Atlanta Tứ Quý tiếp đón quá kỷ, sáng say chiều xỉn, ngày đi chơi nên không có thời giờ lên thăm hai bạn, nhưng khi lên đến Utah với anh chị Phương Ninh thì được phone của cháu Châu thăm hỏi, rất cãm động thằng cháu một lần sang Paris vẫn còn nhớ hai Bác KT.
Cám ơn Đình, Em và các bạn đã thông cãm cho nổi niềm của KT.
Quyết Chiến Tất Thắng.
KT Paris
Nhìn hình sông nước Hậu Giang mênh mông và chiếc thuyền mong manh...
Hai câu thơ:
"Hỡi thuyền ai đó bên sông vắng,
Ghé chở dùm ta chút nỗi niềm
Có lẽ hai câu nầy nói lên đúng nổi niềm của Khanh Trang khi nhìn quê hương trước mặt nhưng chưa có ngày về Bài thơ "Nhớ Quê" hay quá lão Đình !
M.25
Cảnh trên sông do bác Khanh Trang chụp, gây nỗi nhớ nhà không nguôi ...
Nhớ Quê
Sóng nước sông Tiền cuồn cuộn trôi,
Dòng đời luân chuyển, chuyển liên hồi.
Lục bình theo bước đường phiêu bạt,
Có bến nào trao hết khúc nôi !
Tiếp dòng sông tiếp là quê mẹ,
Còn mãi u hoài dạ thúc thôi,
Hỡi thuyền ai đó bên sông vắng,
Ghé chở dùm ta chút nỗi niềm .
Ông Thoại Đình.
Các bạn thân,
Đọc thư các bạn kể về Tân Châu - Hồng Ngự mà tôi buồn không cùng, tháng vừa rồi hai vợ chồng mình ở Cambodge, mướn ghe về đến tận Neak Luong, nhìn xa xa dưới hạ nguồn là Tân Châu - Hồng Ngự, quê hương trước mặt nhưng chưa thể về được, con thuyền bập bềnh trên sóng, nghe tiếng hát Thái Thanh với bản nhạc - Chiều về trên sông - trong làn gió hiu hiu mát lạnh của buổi chiề về, mà lòng đau như cắt.
KT Paris
Lúc gặp bác Hạnh ở chợ Tân Châu, sau thời đó thì mỗi người mỗi ngả . Hồng Ngự bây giờ chợ cũng bị đất lở, nên dời vô giữa đồng, các cô gái rất đẹp và có duyên, có lẽ do uống nước ngọt phù sa và cây trái cùng tóm cá có nguồn gốc tự nhiên nên da trắng mịn, tướng tá trông dễ nhìn, ăn nói ngọt ngào dễ thương ...Chị Lâm Minh Văn cũng là một người đẹp quê ở Hồng Ngự, nên anh chàng Minh Văn k25 của mình đã kết làm phu nhân, nay cũng còn vẽ phong lưu cốt cách .
Chợ Tân Châu bị lở đất nên dời xuống làng Long Sơn, cách quận đường khoảng 1 km, buôn bán bây giờ qua quít sống qua ngày , không trù phú như xưa . Ngày xưa năm 1985, có cho thông thương qua Miên, Thái Lan, nên đó là cửa ngỏ ra nước ngoài, hàng hoá tấp nập, ngày đêm đều có chuyến tàu lên xuống Nam Vang, Hố Lương, còn có nhiều đương đi bộ để vượt biên qua trại tỵ nạn Thái Lan, sát biên giới Thái-Miên .
Kể sơ lược một chút để các bạn thấy là chỉ trong khoảng 30 năm thôi, thì cuộc sống đã đổi thay như thế nào rồi, không có chi là "đời đời bền vững" cả !
Vật hoán, tinh di kỷ độ thu ...
(Vật đổi, sao dời đã bao mùa thu qua..)
Cho nên hãy trân quý những phút giây hiện tại mà do ân phước, tiền duyên, chúng mình đã có những nút đời gặp nhau trong ngắn ngủi của trần gian. Đừng làm sứt mẻ , còn lai bao nhiêu thì vui bấy nhiêu .
Một chút tâm tình, mong các bạn thân thương vui, đọc và hãy an lạc .
Ông Thoại Đình
30 năm qua rồi, nhưng tôi vẫn còn nhớ gặp bạn Ông Thoại Đình ở chợ Tân Châu, chớ không phải chợ Châu Đốc. Chợ Tân Châu nhỏ nhưng rất sầm uất khoảng năm 1985. Tôi trên đường từ Hồng Ngự, một địa danh tuyệt đẹp như tên người con gái, tại đây tôi đáp chuyến tàu đến vùng biên giới Tân Châu.
Hạnh
hình ảnh ĐÊM LÂM VIÊN HỘI VÕ BỊ HTĐ & PHỤ CẬN vừa qua, 12/3/2016
Link:
https://picasaweb.google.com/106298116940633791283/DemLamVien2016?authkey=Gv1sRgCNSvkpHK7NGFEw
Cùng các bạn K25 và bạn Tăng thân mến,
"Nỗi Buồn Tháng Ba" ,không muốn nghĩ đến, nhưng hằng năm cứ đến tháng 3 lòng tôi lại chùng xuống..., cảm thấy buồn, thật buồn !
Bao hình ảnh tang tóc, đầy thương tâm của những người lính, người dân nằm dọc theo đường quốc lộ, trên những bãi biể..lại hiện về. Đơn vị của tôi- Trung đoàn 6/SĐ2- di tản lớp bị thất lạc, lớp bị chết dọc đường, về tới Vũng Tàu chỉ còn hơn 100 người, mặt mày ai nấy đều hốc hác.
Bạn Nguyễn Minh Chánh chạy về tới Quảng Ngãi thì mất tích (có lẻ chết tại Sa Huỳnh). Bạn Nguyễn Hữu Chất ra phi trường Đà Nẳng rồi mất tích (có lẻ chết ở đây ). Bạn Lê Đình Hợi bơi ra tàu Hải Quân tại bãi biển Đà Nẳng bị chết chìm...
Xin chuyển tiếp những dòng chữ nầy trên diễn đàn THVB:
Cũng sắp gần đến ngày Tháng Tư Đen 30/4/75
Xin hãy dành tháng Tư thương đau quốc hận để tưởng niệm cho tất cả những hy sinh của bao người Quân, Dân, Cán Chính... vị quốc vong thân, tù đày khốn khổ, bỏ thân trên biển cả, trên đường tìm Tự Do.
- Xin hãy chú tâm cầu nguyện cho người đã mất cũng như người còn sống.
- Xin chúng ta hãy dành tất cả sự trang trọng trong mùa Quốc Hận... gọi là chút tâm tư gửi cho tổ quốc quê hương , như là chiếc khăn tang trắng cho VNCH, những giọt lệ chưa bao giờ ngưng chảy !!!
- Xin hãy tiếp tay hổ trợ và phổ biến dồi dào những tin tức, thơ văn, âm nhạc, phóng sự, tài liệu làm sống lại Việt Nam Cộng Hòa hoặc những gì phơi bày tội ác của quân xâm lược Cộng Sản ....
M.25
Cả 4 bạn TQLC: Huy, Hiền, Hậu và Thăng K26 đều ở chung Lán với mình khi bị tù ở Cồn Tiên, BS Giang thì ở Trạm xá, HC Một k25 ở tổ thợ rèn, đã 40 năm qua, nay Tăng nhắc lại nhớ quá, nhất là nhìn lại hịnh CX Huy . Hiền hiện đang ở Houston, thỉnh thoảng còn gặp, Hậu và Thăng không biết tin tức.
Nhân tháng ba về vài giòng nhớ bạn tù.
Tính
Tháng ba nhớ bạn ....
Các Ôn 25 thân,
Cứ đến tháng ba thì lại buồn ..(thấy mẹ) . Lòng càng u uẩn với bao điều không làm được,nên ít có mặt trên diễn đàn .Tuy vậy vẫn theo dõi về những sinh hoạt
và lại thấy buồn hơn vì những tranh cãi về cuốn TDLS...có hay không có chuơng AHVQVT,có nên in hay không in Bản thảo .Tranh cãi có lúc đến mức ..(quá ư
là gay gắt) và những thắc mắc thi vẫn ...(triền miên)
Tháng ba rút bỏ Quãng Trị , mất Huế ,lội biển Đà nẳng ra tàu về Cam Ranh (gặp Hạm phó Hà Tham , cho Tango cây thuốc Ruby QTV) về Vũng tàu gặp Đại uý Pham huy Mậu , sao mi lại ở đây ? Ờ, Sư đoàn 1 tao tan hàng rồi ..tao tình nguyện về TQLC...May mắn nghe mi,tao chạy ra Bến Đá xem có tin tức chi về gia đình ngoài Huế không ..? Tất cả như một khúc phim , hiện về trong ký ức thế mà đã bốn muơi mốt năm !
Tối hôm qua ,Tango lấy cuốn Tháng ba gãy súng ra đọc lại . không biết đã đọc bao nhiêu lần rồi nhưng mỗi lần đọc là mắt thấy cay cay và lòng thì xót xa ,cay đắng .
Các bạn thử đọc lại một đoạn người bạn Mũ xanh Cao xuân Huy viết về một trận đánh ở Đồi 51 nằm giữa Quãng Trị và Thừa Thiên trong những ngày tháng ba bảy lăm ...và thấy cái chết hào hùng của Th/Uy Sáng ,Đại đội phó Đại đội 4 Tiểu đòan 4/TQLC .
Khi địch tràn ngập vị trí phòng thủ ở đỉnh đồi, Sáng đã xin pháo binh bắn thẳng vào đầu mình, không khóa, không mã, không ngụy, không ám danh đàm thoại gì hết trên hệ thống truyền tin, tiếng Sáng ngắn gọn sau một tiếng chửi thề: “Ðụ mẹ, nó đông quá, chụp lên đầu tao!” Pháo đã chụp lên đỉnh đồi và hai chiếc máy bay cũng nhắm thẳng đỉnh đồi mà dội.
Cái chết thật anh hùng nhưng cái chết thật vô danh – đã đành -. Cái sống anh hùng của cả một tiểu đội vẫn bám chặt, vẫn chiến đấu trên ngọn đồi đã bị địch tràn ngập cho đến khi được giải cứu, đã chỉ được nhắc nhở đến như một tin tức bình thường. Có vô tình quá không, mặc dù ai cũng hiểu một vài điều khích lệ lúc này, một chút cử chỉ quan tâm lúc này còn giá trị hơn một triệu hành động tuyên truyền chiến tranh chính trị. Tôi thắc mắc không hiểu tiểu đội anh hùng này là người hùng riêng của tiểu đoàn 4 hay họ cũng là anh hùng của cả binh chủng, của cả quân đội. Chắc chỉ có những ông xếp lớn chết hoặc sống hơi “ngon” một chút mới đáng là anh hùng, còn những thằng cỡ thiếu úy Sáng, cỡ tiểu đội cố thủ trên đồi 51 này thì là “cái mẹ gì "
"Tôi không phải là một nhà văn, mà tôi chỉ là một người lính, lính tác chiến đúng nghĩa của danh từ, và những điều tôi viết trong quyển sách này chỉ là một câu chuyện, câu chuyện thật một trăm phần trăm được kể lại bằng chữ. Tôi viết những điều mà những thằng lính chúng tôi đã trực tiếp tham dự nhưng không ai viết lại." (CXH)
Các Ôn 25 thân,
Nếu ai chưa đọc tập hồi ký ni thì theo cái link dưới đây để đọc vì Tango nghĩ là cuốn sách không còn tái bản , MX Cao xuân Huy đã " lên tàu" ngày 12 tháng 11 năm 2010 .
https://anhbasam.files.wordpress.com/2016/03/thang-ba-gay-sung.pdf:
Tháng ba nhớ bạn ....
Tango25
Tháng Ba Chôn Súng
Mũ Xanh Lê Khắc Phước ĐĐ2/TĐ7/LĐ147/TQLC(K25 TVBQGVN)
Cứ mỗi tháng Ba về, lòng tôi lại chùng xuống, phải nói là buồn đau, cay đắng, ngậm ngùi đến tận cùng tim gan mỗi khi nhìn thấy những hình ảnh đau thương đập vào mắt tại bãi biển Thuận An vào những ngày 25, 26, 27 hay tại bờ biển Đà Nẵng ngày 28, 29 tháng 3/1975.
Đã 39 năm trôi qua, đã có quá nhiều bài viết về những ngày cuối tháng 3/1975 tại bãi biển Thuận An. Tôi không muốn lập lại nhưng với cương vị là Trung Úy, ĐĐP/ĐĐ2, TĐ7, LĐ147/TQLC, là lữ đoàn bị kẹt lại trên bãi biển Thuận An, tôi xin ghi lại những gì mắt thấy, tai nghe cùng suy nghĩ của mình về những ngày chiến đấu tới tận cùng sức sống của TĐ7/TQLC mà Tiểu Đoàn Trưởng là Thiếu Tá Phạm Cang, Tiểu Đoàn Phó là Thiếu Tá Lê Quang Liễn, cả 2 vị đều xuất thân từ Khóa 20 Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
Viết để thấy rõ hơn là trong trận đánh cuối cùng đó của TĐ7/TQLC, chúng tôi đã chiến đấu với ai, với 1 đại đội du kích Việt Cộng hay là chiến đấu với cấp tiểu đoàn, trung đoàn chính quy Bắc Việt với hỏa tiễn tầm nhiệt AT3 cùng với chiến xa T54 yểm trợ…
Phu Hieu Su Doan Thuy Quan Luc Chien Viet Nam Cong Hoa
Khoảng 5 giờ chiều ngày 19/3/1975, trời nhá nhem tối, tôi là đại đội phó ĐĐ2/TĐ7 TQLC, bàn giao vị trí phòng thủ cho 1 trung úy đại đội trưởng đại đội Biệt Động Quân. Đi theo tuyến phòng thủ dưới cơn mưa phùn gió bấc của tháng 2 âm lịch tại miền núi rừng miền Trung, lạnh cắt da, miệng đánh bò cạp. Tôi hỏi ông về khả năng tham chiến thì được biết quân số của đại đội ông là khoảng 80, mới đụng nặng trở về nên quân số chưa bổ sung kịp. Như vậy là gay cấn rồi đây, quân số của ông vừa đủ trám tuyến cho 2 trung đội TQLC chúng tôi.
Tieu Doan 7 Hum Xam TQLC
Tôi hướng dẫn cho ông hệ thống phòng thủ, giao thông hào hình chữ Z, hầm hố cá nhân, những vị trí đặt súng nặng đại liên M60, những hầm hàm ếch dưới giao thông hào sâu gần 2 mét để tránh pháo 130 ly và hỏa tiễn 122 ly. Tuyến phòng thủ là một đồi đá nhiều hơn đất, muốn lấy nước là phải theo những con đường đặc biệt từ trên đồi xuống thông thủy. Bàn giao cả những vị trí gài bẫy, gài mìn claymore, lựu đạn và có cả những vọng gác giả, lính giả để nghi binh… Ban ngày thấy vậy nhưng không phải vậy, ban đêm mà mò vào là biết thế nào là TQLC phòng thủ, biết thế nào là Sinh Bắc Tử Nam ngay… Bàn giao cho ông những hỏa tập tiên liệu trên bản đồ. Coi chừng bị bắn sẻ. Riêng 2 cái máy sensor để dò tiếng động thì chúng tôi phải đem theo. Khoảng 8 giờ tối thì chúng tôi mới bàn giao xong. Tôi chúc ông may mắn ở lại, còn chúng tôi từ giã Quảng Trị Anh Hùng…
TĐ7/TQLC được lệnh rút về lập Tuyến Đỏ tại đèo Hải Vân. Mỗi sĩ quan nhận 10 tấm bản đồ trải dài từ Quảng Trị đến Đà Nẵng. Từ khi tình nguyện về TQLC, đây là lần đầu tiên tôi nhận một số bản đồ nhiều kỷ lục cho một cuộc hành quân. Chúng tôi thống nhất đánh số xấp bản đồ từ 1 đến 10 và mỗi bản đồ đều có những soát điểm, di chuyển đến đâu là phải báo cáo cho BCH/TĐ biết để kịp thời yểm trợ. Kèm theo đó còn có những hỏa tập tiên liệu… tất cả đều được mã hóa, VC có bắt được tần số của chúng tôi thì cũng mù vì chỉ có sĩ quan mới có tập giải mã này. Nói đến đây không thể không nhắc đến Thiếu Tá Lê Quang Liễn, TĐP/TĐ7, ông là người soạn ra tập mã hóa này, tất cả đều bằng số, và các sĩ quan cũng như hiệu thính viên đều phải cố gắng nhớ càng nhiều càng tốt…
Cầu An Lỗ trước 1975
Ngày 20/3/1975, đơn vị tôi rút về đóng quân tại cây số 17, nhiệm vụ là bảo vệ cầu An Lỗ để bảo đảm an ninh lộ trình cho Lữ Đoàn 369 của Tr/Tá Nguyễn Xuân Phúc đi chuyển qua rồi mới tới TĐ7 sẽ rút sau cùng theo chiến thuật cuốn chiếu. Tôi còn nhớ rõ là sáng hôm đó tôi đã đứng nghiêm chào khi Thiếu Tá Lâm Tài Thạnh, TĐT/TĐ9 đi ngang qua cầu. Ngồi trên xe ông chào lại và mỉm cười. Ông và tôi quá quen thuộc vì trước đó không lâu ông là TĐP/TĐ7 và tôi là ĐĐP/ĐĐ2/TĐ7, cùng chung cánh B do ông chỉ huy.
Ngày 21/3/1975, thật là bất ngờ khi được Thiếu Tá Phạm Cang cho tôi 6 giờ phép về thăm gia đình. Bất ngờ là vì suốt hơn 2 năm hành quân ở Quảng Trị, qua 2 đời TĐT, Th/Tá Nguyễn Kim K16 VB rồi Th/Tá Phạm Cang K20 VB, qua 2 cái Tết, tôi chưa bao giờ được cấp 1 giờ phép, mặc dù gia đình tôi ở Huế, chỉ cách nơi tôi hành quân khoảng 50 cây số…
Thiếu Tá Phạm Cang, TĐT/TĐ7 TQLC @ tqlcvn.org
Cầm tờ giấy phép trong tay, tôi đu theo chiếc GMC tiếp tế trên đường trở về hậu trạm ở Mang Cá và về đến nhà khoảng 11 giờ sáng. Đến 12 giờ trưa thì ba tôi đi làm về, tôi cùng gia đình ăn một bữa cơm sau hơn 2 năm xa cách từ ngày ra trường (15/12/1972). Ba tôi làm việc tại Viện Đại Học Huế, ông cho tôi biết là tất cả nhân viên đã sẵn sàng di tản vào Đà Nẳng khi có lệnh. Khoảng 1 giờ trưa, từ giã gia đình, tôi đi xe Honda qua Bưu Điện Huế để gọi điện thoại về cho “em gái hậu phương” ở Sài Gòn. Tôi chỉ cho biết là tôi sẽ đi thăm chú K. (chú K. là chú của tôi đang dạy học tại Đà Nẵng). Nói chuyện được 5 phút, phải ngưng, nhường cho người khác vì người chờ để gọi quá đông. Có một ông nhận là ký giả hỏi tôi là có gởi hay nhắn gì về Sai Gòn không, ngày mai ông sẽ về SG. Tôi cám ơn ổng vì chẳng có gì để gởi.
Lại leo lên xe Honda ra bến xe để trở lại nơi hành quân. Hơn 2 năm trời được 6 giờ phép vể thăm cha mẹ ngay trong vùng hành quân! Những ai không ở trong hoàn cảnh lính chiến trên địa đầu giới tuyến thì tưởng đó là chuyện đùa, chính tôi cũng tưởng đùa, nhưng mà là thật. Không phải cấp chỉ huy làm khó thuộc cấp, chúng tôi, từ trên xuống dưới đều thế cả, vì nhiệm vụ mà phải hy sinh, vì tụi VC xâm lăng muốn “làm khó, làm khổ” đồng bào.
Ba giờ chiều, ra đến vị trí đóng quân, thì một ngạc nhiên khác lại đến với tôi, đó là đơn vị của tôi đã không còn ở chỗ cũ như hồi sáng nữa mà đã hành quân trở ra lại Quảng Trị rồi!.
Ngày 22/3/1975, một ngày khá yên tĩnh, khoảng 8 giờ sáng, toán tiền đồn báo về là từ hướng Quảng Trị có một số quân và dân đang di chuyển về tuyến chúng tôi. Tôi được lệnh là chận tất cả lại. Hỏi chuyện một Trung Úy Địa Phương Quân thì được biết là quân chính quy Bắc Việt rất đông cùng với nhiều chiến xa đã chiếm Quảng Trị, nơi mà mấy ngày trước, TQLC vừa bàn giao tuyến lại cho BĐQ và ĐPQ.
Đến chiều thì địch xuất hiện, ngang nhiên như chỗ không người, họ đâu có ngờ là TQLC vẫn còn đây, và được chúng tôi tiếp đón rất nồng hậu bằng hỏa lực cơ hữu cùng với 1 M41 tăng phái. Địch rút.
Ngày 23/03/1975, một ngày khá căng thẳng, 2 bên gờm nhau, địch biết ta, ta biết địch nhưng 2 bên đều án binh bất động. Hai bên đều đánh hơi được là thế nào cũng sẽ có 1 cuộc thư hùng xa xảy ra nhưng chưa biết sẽ xảy ra khi nào thôi. Gọi pháo binh không được, không biết tại sao. Từ khi tôi làm ĐĐP, luôn luôn có 1 Thiếu Úy “đề lô” thuộc pháo binh cơ hữu của TQLC đi với tôi nhưng mấy ngày gần đây không còn thấy nữa. Đã 3 tháng nay, sĩ quan “đề lô” của pháo binh TQLC đi với tôi là Thiếu Úy Lê Hạ Huyền. Tôi nhớ rõ họ tên vì ông T/U Huyền là bà con với tôi, tôi gọi ông bằng chú măc dù tuổi ông nhỏ hơn tôi.
Ngày 24/03/1975, tôi nằm trên tuyến với 3 Trung Đội 1, 2 và 3. Cả 3 trung đội dàn hàng ngang nằm trên những đụn cát, chỉ có những bụi dương liễu cao khoảng nửa mét, không có chỗ ngụy trang. Xin nói thêm là trong giai đoạn lính tổng trừ bị TQLC “được” làm lính địa phương, đối phó với giặc có chiến xa thì quân số của một đại đội TQLC trung bình là 160, bao gồm một tiểu đội chống chiến xa (TĐCCX). Mỗi quân nhân trong TĐCCX ngoài 1 cấp số đạn M16 còn mang 3 khẩu M72. Tức là mỗi đại đội TQLC có hơn 30 khẩu M72, một loại vũ khí diệt tank hữu hiệu vào thời điểm đó.
Hôm ấy khoảng 10 giờ sáng mà trời vẫn còn sương mù dày đặc, tầm nhìn rất giới hạn, toán tiền đồn báo là có tiếng của chiến xa (CX) nhưng chưa xác định được loại nào vì chưa thấy rõ. Mặt trời từ từ xuyên thủng màn sương mù dày đặc và chúng tôi đã thấy chiến xa địch xuất hiện, 1 rồi 2, rồi 3, rồi 4, rồi 5 chiếc T54 với bộ binh tùng thiết, dàn hàng ngang tiến thẳng về hướng phòng thủ của đại đội tôi. Tôi gọi máy báo cho ĐĐT là Đại Úy Ngô Kim Anh biết tình hình và xin pháo binh yểm trợ. Tôi gọi pháo binh, cho tọa độ. Tràng đầu tiên hơi xa, tôi điều chỉnh gần lại 50, vẫn còn xa, gần lại 50 nữa thì đạn đã nổ chụp ngay trên đội hình của địch. Địch bắt đầu dừng lại, lúng túng rồi hoảng hốt, địch chưa thấy ta. Yếu tố bí mật và bất ngờ đang nằm phía ta. Lệnh đại đội cho tôi chơi ống thổi lửa (M72) nhưng chưa cần thiết, một khi phóng M72 ra là phải chắc ăn, “cua phải bị nướng”, phải chờ chúng tới thật gần, nhất 9 nhì bù, CX còn ở xa, không trúng mục tiêu mà vị trí của mình bị lộ thì… với hỏa lực của T54, một khẩu đại bác 100 ly cộng với đại liên nó mà quạt lại thì tiêu, TQLC sống hùng, sống mạnh nhưng chắc là không sống lâu.
Cái hấp dẫn, hồi hộp, căng thẳng, bình tĩnh, sống chết trong đường tơ, mạng của hằng trăm lính trên tuyến đối diện với CX địch chính là tùy thuộc vào cấp chỉ huy lúc này đây. Lúc này đây, tôi không nghĩ gì đến cha mẹ tôi ở Huế, ngừơi yêu ở Saigòn, em hậu phương ở Đà Lạt, những nụ cừoi duyên BTX sáng Chúa Nhật trên khu phố Hòa Bình, nhà Thủy Tạ v.v… mà là mạng sống của anh em tôi, của tôi trứơc họng súng 100 ly của T54.
Tôi còn nhớ thời gian TĐ7 về “hấp” ở TTHL Đống Đa tại Phú Bài, trong 1 buổi huấn luyện và thực tập bắn M72, tôi được chỉ định bắn M72 cho quân nhân trong ĐĐ xem. Với cự ly 150 mét, trời nắng, gió nhẹ, tầm quan sát rõ, tôi đã bắn bay mục tiêu là 3 cái thùng phuy tượng trưng cho T54. Đó là kết quả của những ngày thao trường đổ mồ hôi, công sức huấn luyện của các Đ/Úy Tôn, Đ/U Nhồng, Đ/U Thái, Đ/U Dục … Xin thành thật cám ơn quý vị, nhờ các vị huấn luyện đã tạo cho tôi niềm tự tin trứơc họng súng CX T54, tôi sẽ chờ chúng tới thật gần, vào tầm hủy diệt 99% của súng chống CX M72.
Chiến xa T54 của CSBV bị bắn cháy
Chúng tôi quyết ém quân chờ chiến xa địch, lọt ăn, không lọt đền, phải tương đối chắc ăn mới khai hỏa. 200 mét, rồi 180 mét, rồi 150 mét, tôi ra hiệu cho TĐCCX chuẩn bị, sẵn sàng rút chốt an toàn của M72. T54 cùng bộ binh tùng thiết rõ dần dần, mặc quần áo kaki Nam Định, đầu đội nón cối, tất cả đều ngụy trang bằng những cành dương. Pháo binh vẫn rót vào vị trí địch, 1 tràng, 2 tràng, 3 tràng… Bùm! Bùm! Bùm! Khói lửa mịt mùng, 1 T54 đã bị trúng đạn pháo binh, 2 chiếc bị trúng M72, bộ binh tùng thiết bắt đầu rụng, địch nao núng rồi chuyển hướng chạy về phía rừng dương ẩn núp. Nhưng khốn khổ cho chúng là nơi đó có Trung Đội 2 phòng thủ được tăng cường chiến xa M41. Tôi nhìn ra đàng sau thì thấy đại đội trưởng đang bàn luận với Thiếu Tá Lê Quang Liễn, Tiểu Đoàn Phó, ông là người chỉ huy trực tiếp cánh B. Mỗi lần đụng trận, ông luôn có mặt tại tuyến đầu với tụi tôi. Đó là cách đánh giặc của VB/TQLC.
Ta và địch gần như “sáp lá cà”, không dùng PB được nữa, TQLC và M41 trực diện với T54 và VC tùng thiết! Thiệt hại cả hai bên, chiến trường là thế, địch chết la liệt thì anh em TQLC chúng tôi cũng thiệt hại không ít. Nhưng biết làm sao hơn, chúng tôi đã tận dụng những gì học hỏi được ở quân trường và kinh nghiệm chiến trường, đã tận lực sức người và khả năng chỉ huy để giảm thiểu thiệt hại cho đồng đội và quan trọng hơn, chúng tôi vẫn đứng, thuộc cấp thấy chúng tôi vẫn đứng, đó là điều trường Mẹ không hổ thẹn có những đứa con như thế, như thế.
Đến chiều tối thì được lệnh rút, mang theo thương binh tử sĩ, bỏ mặc vũ khí chiến lợi phẩm, súng ta còn mang không hết thì mang theo “củi” của địch làm gì? Súng không đạn là củi. Mang theo “củi” để kể công để thượng cấp cho ADBT! Địch cũng án binh bất động.
Thiếu tá Lê Quang Liễn, TĐP/TĐ 7 TQLC @ tqlcvn.org
Đêm 24/3/1975, khoảng 12 giờ khuya, trên đường lui binh, chúng tôi lại bắn cháy 1 chiến xa, không phải T54 mà là M41 của ta. Không phải bắn lầm đơn vị bạn vì tối trời mà cố tình bắn vì M.41 đã hết xăng, phải dùng M72 để bắn cháy M41 sau khi đã thảy vào pháo tháp 2 trái lựu đạn. Dứt khoát không để lọt vào tay địch.
Khoảng 2 giờ sáng, trên đường rút quân, Thiếu Tá Lê Quang Liễn gặp tôi, ông và tôi im lặng xiết tay nhau như chúc mừng nhau còn sống, rồi chụm đầu trên tấm bản đồ dưới ánh đèn pin trong M113 để xác định…, ông dặn tôi nhớ chuyển thương binh nặng ưu tiên đi trước, vì có tín hiệu báo cho biết địch đang áp sát theo sau.
Bản đồ khu vực cửa Thuận An
Ngày 25/3/1975, khoảng 8 giờ sáng TĐ7/TQLC về tới cửa Thuận An, ở đây đã có rất đông dân chúng cùng các đơn vị bạn khác trong tình thế vô cùng hỗn độn mà chắc chắn có du kích và đề-lô PB địch trộn vào, sẽ vô cùng nguy hiểm khi có súng nổ hay làm mục tiêu cho pháo địch, vì thế Th/Tá Phạm Cang cho lệnh tiếp tục di chuyển dọc theo bờ biển xuôi về phía Nam để bắt tay với đơn vị đi trước là TĐ4/TQLC của Th/Tá Đinh Long Thành K19. Vì TĐ7 là tiểu đoàn đoạn chiến, đi sau cùng trong hệ thống chỉ huy của Lữ Đoàn 147/TQLC được lệnh lui về Đà Nẵng theo lộ trình dọc theo bờ biển Thuận An rồi vượt qua cửa Tư Hiền để vào Đà Nẵng, nếu không có tàu HQ vào bốc.
Đến trưa, gặp TĐ4/TQLC, tiểu đoàn cho lệnh dừng quân, lập tuyến phòng thủ ngay trên các đồi cát.
Vị trí của các TĐ TQLC
Nhìn lại phía sau, chúng tôi thấy cả một đám đông, rất đông bám sát theo sau chúng tôi. Thật là cảm động và xót thương cho đồng bào tôi, nhưng “tình dân quân cá nước” trong hoàn cảnh này thì thật nguy hiểm cho cả hai bên. Chúng tôi mở đường hướng dẫn cho họ tiến về phía trước, xuôi Nam, nhưng hình như đồng bào không muốn rời xa chúng tôi!
Giữa bãi cát bao la, trên trời ánh nắng chói chan rọi xuống, trước mặt là biển cả xanh ngắt, sau lưng là đầm Cầu Hai, đầm Hà Trung nước mênh mông, nhưng bi đông chúng tôi đã cạn khô, cổ chúng tôi đắng nghét vì khói thuốc và khói súng, khát, khát và khát! Một chiếc trực thăng từ hướng Đà Nẵng bay ra và thả tự do xuống một số thùng gạo sấy để tiếp tế cho chúng tôi, gạo sấy lấy nước nào đổ vào để thành cơm?
(Sau này trong bài viết Tháng Ba Buồn Hiu của Tiểu Cần, âm thoại viên của Tướng Tư Lệnh TQLC thì trực thăng đó là C&C của Tư Lệnh, người mang gạo ra tiếp tế chính là chánh văn phòng, NT Nguyễn Quang Đan K21 và Tiểu Cần, vì xin nhưng không còn trực thăng để tiếp tế lương thực và nước uống cho quân sĩ! Trực thăng bay đi đâu hết rồi!)
Đến chiều thì gặp Trung Úy Hoàng Công Một K25 thuộc Tiểu Đoàn 5 TQLC điều quân, 2 thằng chỉ thăm hỏi nhau được vài câu và sau đó thì ai làm phận sự người đó. Trung đội trưởng Cúc của ĐĐ H.C. Một đã hy sinh tại đây.
Đến tối thì VC đã tấn công TĐ4/TQLC, Thiếu Tá Nguyễn Trí Nam K22, Tiểu Đoàn Phó và Đại Úy Tô Thanh Chiêu, Đại Đội Trưởng Đại Đội 2 hy sinh..
Thiếu Tá Phạm Cang, TĐT/TĐ7 bị thương nhẹ do trúng miểng của cối 82 ly VC khi điều động M113 đánh chiếm mục tiêu.
Em ruột TT Liễn cũng bị tử thương vào buổi chiều.
Theo kế hoạch, 12 giờ khuya sẽ có tàu vào bốc, nhưng chờ mãi chẳng thấy.
Ngày 26/03/1975, nhìn ra khơi thấy nhiều tàu của Hải Quân, lớn có nhỏ có. Đến trưa thì có 1 chiếc tàu há mồm vào để bốc thương binh và BCH/LĐ. Một chiếc thứ 2 vào, nhưng lần này thì không được may mắn như chiếc trước, địch đã dùng hỏa tiễn tầm nhiệt AT3 bắn vào ngay ống khói của tàu và tàu coi như bất khiển dụng. Một số chết và bị thương ngay trên tàu.
Kể từ giờ phút này, Thiếu Tá Phạm Cang, TĐT/TĐ7 nắm quyền Xử Lý Thường Vụ Lữ Đoàn Trưởng LĐ 147 TQLC. Theo kế hoạch của ông thì TĐ7 bung rộng ra, sẽ là nốt chặn cuối cùng, làm an toàn bãi bốc cho các TĐ bạn và TĐ7 sẽ là đơn vị cuối cùng lên tàu sau TĐ4, TĐ3, TĐ5 TQLC. Rất tiếc là chẳng có chiếc tàu nào vào bốc kể từ đó mặc dù đến chiều vẫn có lệnh là 8 giờ tối sẽ có tàu vào, rồi đến tối lại có lệnh là 12 giờ khuya sẽ có tàu vào…và chẳng bao giờ có tàu HQ vào đón chúng tôi. Đứng trên cát, tứ bề nước mênh mông, không nước, không đạn, nhưng chúng tôi còn có cấp chỉ huy và đồng đội.
Th/Tá Phạm Cang, TĐT/TĐ7 kiêm xử lý thường vụ chỉ huy LĐ147/TQLC khi đó đã bắt liên lạc được với ngừơi bạn cùng K20 chỉ huy đoàn tàu LCM sẵn sàng bốc TĐ7 vào Đà Nẵng, nhưng Th/Tá Cang đã từ chối, không thể chỉ đi có TĐ7, mà phải ở lại cùng toàn thể Lữ Đoàn, trong đó có TĐ4 của NT Đinh Long Thành K19, TĐ5 của NT Phạm Văn Tiền K20, TĐ3 của NT Nguyễn Văn Sử K20. Tôi xin trích đoạn bài viết của Th/Tá Phạm Cang:
_ “10 giờ sáng ngày 25/3/75, trên tần số không lục tôi nhận ra tiếng người bạn cùng khóa, Thiếu Tá Trần Văn Thao, anh chỉ huy đoàn tàu Quân Vận (LCM) từ Đà Nẵng ra Thuận An để đón BĐQ, nhưng không thể nào liên lạc được. Anh hỏi tôi có thấy anh em Mũ Nâu không. Nhìn quanh tôi chỉ thấy 5, 3 anh. Tôi cho Thao biết. Anh nói: “Tôi sẽ đưa các bạn vào Đà Nẵng, hãy chuẩn bị và đánh dấu bãi bốc.”. Rất tiếc tôi không thể chỉ đưa TĐ7 đi, vì còn trách nhiệm với các tiểu đoàn bạn. Tôi cám ơn Thao”.
Một tấm gương sáng khác của cấp chỉ huy mà tôi cần nhắc đến: Th/Tá Lê Quang Liễn, tải thương xác ngừơi em ruột lên tàu xong rồi vị Tiểu Đoàn Phó TĐ7 của chúng tôi nhẩy xuống biển, bơi trở lại vào bờ để cùng sống chết với chúng tôi.
Đêm 26 rạng ngày 27 tháng 3 năm 1975, một đêm trăng sáng vằng vặc, biển động, nhìn ra xa vẫn thấy đèn của Hải Quân lấp lánh ngoài khơi… và chúng tôi “chôn súng”!
Những người lính TQLC đã bắn cháy chiến xa T54 của địch, đã bị hỏa tiễn tầm nhiệt AT3 của địch bắn cháy tàu của họ. Họ đã nhai những hạt gạo sấy sau cùng vào ngày hôm qua, đã bắn những viên đạn cuối cùng vào ngày hôm nay. Và khi không còn gì để chiến đấu, họ đã tự đào hố để chôn súng, bản đồ, địa bàn, thẻ bài, bằng lái xe, bằng dù, thẻ quân nhân…và đã cắn răng chôn ngay cả cái nhẫn Võ Bị, là vật bất ly thân của những sĩ quan xuất thân từ Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam.
Những người lính Tổng Trừ Bị thuộc ĐĐ2/TĐ7/Lữ Đoàn 147 Sư Đoàn Thủy Quân Lục Chiến Việt Nam Cộng Hòa đã chiến đấu và bị bắt làm tù binh chiến tranh (POW: Prisoner Of War) như vậy đó.
Bất cứ ai, đừng bao giờ bảo Lữ Đoàn 147/TQLC là những hàng binh, nguy hiểm vô cùng, hãy cẩn thận trong lời nói, thưa các ông, xin nhắc lại: NGUY HIỂM VÔ CÙNG!!!
Riêng cá nhân tôi, 1 người lính VNCH, 1 kẻ chiến bại, tôi chưa bao giờ oán trách cấp chỉ huy của tôi dù là cấp Tiểu Đoàn Trưởng hay vị Tổng Tư Lệnh Tối Cao của Quân Đội. Cái nhìn của tôi chỉ là ở cấp chiến thuật, làm sao biết được cấp chiến lược… Bao nhiêu đắng cay, tủi nhục… đổ lên đầu kẻ chiến bại. Nếu sau khi mất QĐI, rồi QĐII, Hoa Kỳ giữ đúng cam kết với đồng minh VNCH, lại nhảy vào cuộc chiến, như đã xảy ra tại Triều Tiên năm 1953, nếu kết thúc cuộc chiến mà VNCH là kẻ chiến thắng, chúng ta sẽ nói gì? Nói ngược lại chăng? Hỏi tức là trả lời. Chúng ta hãy suy nghĩ 1 cách công bằng.
*
Một người bạn đã hỏi tôi sẽ làm gì nếu lịch sử được lập lại hay nếu có kiếp sau?
Vâng, câu trả lời của tôi là tôi sẽ lại tình nguyện thi vào Trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, rồi khi ra trường lại sẽ tình nguyện gia nhập lực lượng Tổng Trừ Bị của Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa: binh chủng Thủy Quân Lục Chiến. Và nếu được chọn lựa thì tôi xin được chiến đấu dưới quyền chỉ huy của Đại Tá Tư Lệnh Phó TQLC Nguyễn Thành Trí, Trung Tá Lữ Đoàn Trưởng TQLC Nguyễn Xuân Phúc, Trung Tá Lữ Đoàn Phó Đỗ Hữu Tùng, Thiếu Tá Tiểu Đoàn Trưởng Phạm Cang, Thiếu Tá Tiểu Đoàn Phó Lê Quang Liễn v.v… Đó là những cấp chỉ huy mà tôi rất ngưỡng mộ và kính phục, trên chiến trường cũng như trong “tù trường”…
Người trong cuộc
Mũ Xanh Lê Khắc Phước ĐĐ2/TĐ7/LĐ147/TQLC