Trong bối cảnh kinh tế toàn cầu dịch chuyển mạnh theo hướng phát triển bền vững, phát thải không còn là câu chuyện thuần túy của môi trường mà đã trở thành một vấn đề quản trị chiến lược của doanh nghiệp. Từ áp lực tuân thủ pháp lý, yêu cầu minh bạch của nhà đầu tư cho đến kỳ vọng ngày càng cao từ khách hàng và đối tác, doanh nghiệp buộc phải nhìn nhận lại cách mình tạo ra và quản lý tác động môi trường. Quản lý phát thải, vì vậy, đang dần trở thành một năng lực cốt lõi trong hệ thống quản trị hiện đại.
Trong nhiều năm, phát thải thường chỉ được xem là vấn đề kỹ thuật hoặc trách nhiệm xã hội mang tính tự nguyện. Tuy nhiên, hiện nay, việc doanh nghiệp cần công khai mức độ phát thải đã trở thành nội dung bắt buộc trong báo cáo ESG, báo cáo phát triển bền vững và thậm chí là điều kiện tiên quyết để tiếp cận vốn, tham gia chuỗi cung ứng toàn cầu.
Các tập đoàn đa quốc gia, tổ chức tài chính và quỹ đầu tư ngày càng yêu cầu doanh nghiệp đối tác cung cấp dữ liệu phát thải minh bạch, có khả năng kiểm chứng. Điều này khiến phát thải không còn là vấn đề “nội bộ”, mà trực tiếp ảnh hưởng đến cơ hội kinh doanh và khả năng cạnh tranh. Xem chi tiết: Phát thải là gì?
Nếu không được quản lý bài bản, phát thải có thể tạo ra nhiều rủi ro tiềm ẩn: chi phí tuân thủ tăng cao, nguy cơ bị loại khỏi chuỗi cung ứng, suy giảm uy tín thương hiệu hoặc mất lợi thế trong các gói thầu quốc tế. Ngược lại, doanh nghiệp chủ động kiểm soát phát thải thường có khả năng dự báo tốt hơn, tối ưu vận hành và giảm chi phí trong dài hạn.
Ở góc độ quản trị, phát thải phản ánh mức độ trưởng thành của doanh nghiệp trong việc sử dụng dữ liệu để ra quyết định. Doanh nghiệp nào hiểu rõ nguồn phát thải, đo lường chính xác và có lộ trình kiểm soát rõ ràng thường cũng là doanh nghiệp có hệ thống quản trị minh bạch và bền vững hơn.
Nguồn phát thải phổ biến nhất đến từ các hoạt động sử dụng năng lượng: điện, nhiên liệu, máy móc sản xuất, phương tiện vận chuyển nội bộ. Đây là nhóm phát thải mà doanh nghiệp có thể kiểm soát trực tiếp thông qua cải tiến công nghệ, tối ưu quy trình hoặc thay đổi hành vi sử dụng năng lượng.
Bên cạnh phát thải trực tiếp, doanh nghiệp còn chịu tác động lớn từ phát thải gián tiếp phát sinh trong chuỗi cung ứng, logistics, nguyên vật liệu đầu vào và quá trình phân phối sản phẩm.
Dấu chân carbon giúp doanh nghiệp nhìn nhận toàn diện lượng phát thải gắn với một sản phẩm, dịch vụ hoặc toàn bộ tổ chức, thay vì chỉ tập trung vào phạm vi nhà máy hay văn phòng. Xem chi tiết: Carbon footprint là gì?
Trên thực tế, nhiều doanh nghiệp gặp khó khăn do dữ liệu phát thải phân tán ở nhiều phòng ban, nhiều hệ thống và thiếu tiêu chuẩn chung. Nếu không có phương pháp tiếp cận thống nhất, việc tổng hợp và phân tích sẽ mang tính ước đoán, thiếu độ tin cậy, làm giảm giá trị của các báo cáo môi trường.
Để đo lường phát thải một cách khoa học, doanh nghiệp không thể chỉ dựa vào số liệu tiêu thụ nhiên liệu hay điện năng đơn thuần. Việc chuyển đổi các dữ liệu hoạt động này sang lượng CO₂ tương đương đòi hỏi sử dụng các hệ số chuẩn. Trong đó, hệ số phát thải CO2 theo IPCC được xem là cơ sở tham chiếu phổ biến, giúp doanh nghiệp tính toán phát thải theo chuẩn quốc tế, đảm bảo khả năng so sánh và minh bạch.
Khi thiếu chuẩn đo lường thống nhất, cùng một hoạt động nhưng mỗi doanh nghiệp có thể đưa ra con số phát thải khác nhau. Điều này không chỉ gây khó khăn cho quản trị nội bộ mà còn làm suy giảm niềm tin của thị trường. Chuẩn hóa phương pháp đo lường giúp doanh nghiệp tránh được rủi ro “greenwashing” – tuyên bố xanh nhưng không có dữ liệu chứng minh.
Quan trọng hơn, đo lường chính xác là bước khởi đầu cho mọi chiến lược dài hạn hướng đến carbon neutral. Doanh nghiệp không thể xây dựng lộ trình giảm, thay thế hay bù trừ phát thải nếu không hiểu rõ mình đang phát thải từ đâu và ở mức nào. Khi dữ liệu phát thải được quản trị như một tài sản chiến lược, doanh nghiệp có thể chủ động đưa ra các quyết định đầu tư và cải tiến phù hợp với mục tiêu phát triển bền vững.
Quản lý phát thải trong doanh nghiệp hiện đại không còn là lựa chọn mang tính hình thức mà đã trở thành yêu cầu tất yếu của quản trị chiến lược. Từ việc hiểu đúng bản chất phát thải, xác định nguồn phát sinh, đo lường bằng các chuẩn quốc tế cho đến xây dựng lộ trình trung hòa dài hạn, tất cả đều đòi hỏi cách tiếp cận dựa trên dữ liệu và tư duy hệ thống.
Doanh nghiệp nào sớm coi phát thải là một phần trong chiến lược quản trị tổng thể sẽ có lợi thế rõ rệt trong hành trình phát triển bền vững và hội nhập sâu vào nền kinh tế toàn cầu.
Bài viết cùng chủ đề: