Dòng Cổ Nguyệt

Cội Nguồn, USA 2013

Thơ Tuệ Nga qua Nhận Định của Song Nhị


Thơ Tuệ Nga thường tập trung vào ba chủ đề chính, thể hiện cảm xúc chất chứa dạt dào từ trong tâm khảm: Mẹ, Quê Hương và Tâm Đạo. Ba chủ đề, ba nội dung này có khi trộn lẫn, chan hòa, xen kẽ vào nhau, người đọc dễ dàng nhìn thấy trong từng bài thơ, trong từng chương đoạn, dù không được sắp xếp rạch ròi.

...

Như hầu hết những người Việt Nam lưu vong tỵ nạn, chưa một lần về thăm lại quê hương. Quê hương từ ngày quay gót ra đi, đã bao lần ngoái nhìn về cố xứ, quê hương từ ngày “tiễn khách sầu xa quê”, “nhìn mây trời giăng mắc. Rừng xanh chắn nẻo về” hình như không bao giờ vơi nguôi trong đoái tưởng của nhà thơ.

...

Băn khoăn với những gì có hôm qua, với những gì mất hôm nay, thời gian và lẽ biến thiên của cuộc nhân sinh tại thế - quê hương đã xa, tuổi trẻ đã mất, người Phật tử thuần thành Tuệ Nga quán triệt cái giả tạm, cái vô thường của cuộc nhân sinh, thơ không còn là tiếng buồn của muộn phiền, ủy mị. Nhà thơ nhìn lại cuộc đời, nhìn vào lẽ đạo để thấy một thực tại phản chiếu, để rồi thấy lòng thanh thoát, an nhiên tự tại, “bởi đã hiểu đời là quán tạm” trên “một chuyến xe đời”, “một vòng tử sinh”, một “bữa tiệc đủ đầy vị chua vị ngọt ”, và có đủ tiếng chim hót, có nắng ban mai - thuở rộn ràng của buổi đầu đời hoa mộng, cho đến ngày sau, chặng cuối, có tiếng vọng đại hồng chung ngân dài, gọi con người tìm về hài hòa an lạc...

...

Có thể nói giới nữ-thi-nhân trong làng thơ Việt Nam cận đại, Tuệ Nga là một nhà thơ đã sống trọn cuộc đời với Thơ, cho Thơ và vì Thơ. Bà là một trong số ít ỏi nhà thơ nữ tiêu biểu trong làng thơ Việt Nam hải ngoại và trong nước hiện nay. Bà đã góp vào kho tàng Văn chương Nghệ thuật nước nhà những áng thơ, những tác phẩm có giá trị văn học nhất định.




Cảm Nhận Của QUỲ HƯƠNG


TUỆ NGA - DÒNG THƠ VÀ DÒNG THỜI GIAN

Suối Reo, Hoa, Nhạc


Phải chăng dòng tư tưởng của thi nhân bắt nguồn với thiên nhiên, rồi từ thiên nhiên mà phát xuất ra những âm thanh kỳ diệu, nửa là lời ca, nửa là nhạc khúc. Tất cả những âm thanh này do tiềm năng, do trí tuệ, hay nói cách khác do tinh anh của mỗi người mà Thượng Đế dành riêng cho họ đó là Thiên Tư, là bẩm chất.

Một mùa nào đây trên đỉnh xuân hồng, gần với Tạo vật, những người đồng điệu như chúng ta đã bắt gặp những tinh anh kia, đang cụ thể hóa, Suối reo, Hoa nhạc nở, mọi mầu sắc hòa hợp nên một bản đàn, hay một bức tranh biết nói. Phẩm chất trong mát như pha lê, mỏng dòn dễ vỡ, ta hãy nhẹ nhàng êm ái đến bên bờ Suối, vừa nhân tạo, vừa thiên tạo mà nghe dư âm. Dòng Suối chúng ta mới phát giác ở giữa thế kỷ hai mươi, cũng như giữa vùng trời quê hương đang mắc đại nạn từ hơn hai mươi năm qua.Nhưng con người mang nặng lòng hoài bão đến sự sống còn của dân tộc, đến hồn đất nước, hằng suy tư man mác.

Ví dòng thơ của Tuệ Nga với Suối không phải là vô cớ, chính tác giả đã tự nhận như vậy trong tập thơ đầu tay mang tên Suối kể từ dĩ vãng ngây thơ, với tâm hồn nguyên thủy, khi tà áo trắng còn tung bay giữa thời thơ mộng, trong làng xưa, quê cũ. Tuệ Nga làm bạn với thiên nhiên cho rung cảm về Nguồn:

Sương sớm rung rinh sóng hạnh đào

Hương thanh bình thắm lộng ngàn sao

Chim Uyên lảnh lót ca tình khúc

Lưu, Nguyễn vườn Xuân một thuở nào



Rồi từ dạo ấy "Vườn xanh từng cánh say từng cánh" người thơ thả hồn phiêu lãng bên Suối đào nguyên. Kịp đến lúc dang tay đón lấy men Xuân tình ái bên Suối thơ với người Bạn trăm năm:

Hồn em dòng nhạc Suối Thơ

Tình anh rừng mộng đan mơ tuyệt vời...

(Suối )










Những bài ca bên Suối có dành riêng cho hai người, anh và em,mãi chăng? Không hẳn như thế, mà còn làm nhân chứng cho thế sự đong đầy ưu ái nữa. Nhớ lại từ buổi vào đời êm mát trên đỉnh non cao, cánh thơ hồng cho người yêu, ánh hồng bay muôn nẻo, kế tiếp là mùa Thu xanh, xanh mầu quê cũ, làng xưa. Đột nhiên một ngày Thu chuyển hướng vào lịch sử: "Hiền Lương một giải ai đành rạch đôi / Bút nghiêng vần nghẹn ngậm ngùi, Đôi bờ trăng quạnh bồi hồi tim đau..."

Từ đấy hoa thơ thay sắc mới, tiếng thơ chuyển giọng sầu,dòng Suối trôi vào trường giang sóng cao, gió lớn, sông nước đục ngầu! Những tơ đồng rung lên nhiều khía cạnh của qua phân, của tương tàn, của chia rẽ, nhà thơ cố níu lấy một cái gì mỏng manh, nhưng lại rất bền dẻo khó đích đó là hồn Dân Tộc, nét Á Đông. Yêu hàng dừa xanh, yêu tiếng hò câu hát diễm tình, yêu giã gạo giữa đêm trăng sao đầy trời, Yêu nhiều bao nhiêu thì hờn giận cũng bấy nhiêu: "Giận ai chia cách đôi bờ / Một dòng hai bến để thơ tôi sầu..."

Những nét sầu thế hệ như thác đổ xuống bờ Suối, đang tươi mát ngọt ngào, làm mất cả tâm hồn ban sơ, vẩn đục cả không gian trìu mến. Đất nước đang rách nát trong cuộc tương tàn huynh đệ, người thơ làm sao mà giữ niềm tin: "Hăm mấy Đông sầu trăng úa rụng, Suối buồn cau mặt, Én chờ Xuân".

Suối Thơ hội ngộ với dòng sầu, đến cau mặt trước tang thương, biến đổi, những chuỗi ngày hoa vô tư lự chỉ ôm ấp niềm vui riêng giữa khoảng trời hồng đã cách xa, thay vào đó bao nhiêu băn khoăn, thắc mắc dành cho lớp trẻ, nhà thơ tự nguyện làm cây đèn bão đứng giữa trời mưa gió để hướng đạo cho con em trong cuộc hải hồ tranh đấu, và còn hóa thân ra bao nhiêu động lực hầu an ủi giới tuổi xanh: Nỗi u hoài của Suối còn là những tiếng thiết tha khi người Thơ hướng về Hà Nội: "Mắt mờ dõi nẻo Bắc phương/ Thấy gì? Chỉ thấy mây vương vương sầu!"

Tiếng thở than vẫn đúng mức, niềm suy tư được chuyển động cũng như thời tiết phải sang mùa, những nét hoa, những âm điệu trong niềm tin tưởng vô biên để cùng hướng về một nẻo trời hy vọng hầu nối lại tình thơ tự thuở Nàng Thơ mặc áo hồng đào,hoa Suối còn trong như ngọc sáng như gương, sóng tóc còn bềnh bồng mây gió... Tuy vẫn biết hy vọng thật mong manh, đôi khi đến chán nản, khi khao khát hòa bình mà hòa bình chưa tới: "Hòa bình ảo ảnh vô cùng, Hòa bình sương khói chập chùng trong mơ.." Mặc dầu thốt nên nỗi chán chường như thế mà vẫn tìm kiếm lối thoát, bằng cách dạo một bản đàn yêu thương mà ước mong "Niềm đau thù hận tan thành khói mây.." mà mơ tưởng "Đất Mẹ nở hoa hiền/ Bốn phương tám hướng về khai hội/ Ánh mắt nồng bừng dậy Ý tin".

Tình Thơ trở về nguyên thủy, Suối reo thành nốt Nhạc, Hoa nở thành niềm vui, còn đâu những tiếng oán than thế sự, như đêm nay giữa mùa Xuân mãnh hổ, tôi đang lần dở bên đèn bản thảo "SUỐI" này trong bàn tay thân ái. Tất cả cảm nghĩ trong tâm thức được thể hiện trên trang giấy với trọn vẹn niềm trìu mến người em Thơ, chỉ là những giòng chữ khai bút, chứ không mang tính cách đề "Bạt"cho tập thơ.Tôi nghĩ những sáo ngữ sẽ làm kém thân mật trong giao tình tỷ muội của thi đàn, mong em cũng đồng ý. Tôi không dám nói nhiều để dành phần hào hứng cho người đọc khi khám phá thêm những nét khác của tiếng Suối này.

Tôi xin kết luận: Bây giờ và bao giờ, âm thanh đang và còn lưu giữ trong hồn tôi những tơ đồng nhẹ nhàng, những nốt nhạc uyển chuyển và êm ái như dòng Suối mát của một Mùa Xuân trên đỉnh Non Thơ...

Quỳ Hương

Viết tại PHONG-HƯƠNG-CÁC giữa đêm mồng 6 tháng hai (NGÀY PHỤ NỮ) năm GIÁP DẦN để trao về TUỆ NGA mến.



HÀ THƯỢNG NHÂN ĐỌC THƠ TUỆ NGA


Cách đây trên bốn chục năm khi lần đầu tiên được đọc thơ Tuệ Nga tôi đã sửng sốt, bàng hoàng. Đây là một thi sĩ. Thơ không phải là một học vị, càng không phải là một nghề. Người làm thơ kể hàng ngàn nhưng phải hàng thế kỷ,đất nước mới co được vài thi sĩ . Tôi nghĩ đến Bà Huyện Thanh Quan, đến Đoàn Thị Điểm, đến Hồ Xuân Hương. Lạ thật, ở một đất nước thấm nhuần cái học của họ Khổng, đàn bà không được phép đi học, đi thi mà vẫn có những người thơ lừng lẫy đến như vậy. Hóa ra thơ là một cái nghiệp. Tuệ Nga làm thơ vì có cái nghiệp thơ. Muốn bỏ cũng không được,muốn chạy trốn cũng không xong. Bà làm thơ dễ dàng như hít thở không khí. Tài và sắc là vưu vật của Trời ban. Cái vưu vật ấy không thể để mai một đi. Cho nên Tuệ Nga làm thơ và in thơ. Kể từ bài thơ đầu đời cho tới bây giờ, thơ Tuệ Nga đều bắt nguồn từ đạo Phật, từ tiếng ru của Mẹ, từ bờ tre, bụi chuối của Quê Hương Từ ngữ thật giản dị nhưng thật tài tình :

Trong gương ai đó phải mình

Cái thân giả tạm, cái hình phù du




Hỏi mà không trả lời. Không trả lời nhưng vẫn là trả lời. Nguyễn Du đề cao nhan sắc Thúy Kiều bằng cách tả Thúy Vân rồi hạ thêm những câu :

Kiều càng sắc sảo mặn mà

Xem bề tài sắc lại là phần hơn


Đó là phép vẽ Trăng để làm nổi Mây. Không vẽ Mây nhưng Mây vẫn hiển hiện ra đó. Soi gương thấy mình không còn như xưa nữa, đáng lẽ phải than tóc bạc, da nhăn, Tuệ Nga lại viết: Cái thân giả tạm, cái hình phù du. Tất cả là vô thường, có gì bền vững mãi đâu? Rõ ràng không nói ra, nhưng tác giả hẳn phải ngẩn ngơ về sự đổi thay của năm tháng.

Con Chim buồn dưới cội ngâu

Nắng chiều bảng lảng lạnh mầu tà huy


Con Chim có buồn đâu? Tác giả buồn đấy: Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ? Tả tình hay tả cảnh, Tác giả chỉ chấm phá một vài nét đơn sơ. Cảnh nào cũng có tình. Cảnh nhờ tình mà thêm đậm đà, thêm cảm động lòng người. Chỉ mấy chữ lạnh mầu tà huy đủ cho người đọc cảm nhận được cái thê lương , lạnh lẽo của kiếp người. Nếu không có tài thật khó mà viết được như thế. Những câu hay những ý đẹp đầy rẫy trong thơ Tuệ Nga.Tôi không muốn tước đoạt cái quyền thưởng ngoạn của người đọc. Tôi xin ai đó đọc thơ Tuệ Nga, hãy đốt trầm, hãy pha trà, để lòng thật thanh thản, rồi giở từng trang, đọc từng câu,từng chữ. Chỉ khi đó chúng ta mới thực sự cảm thông được với thi sĩ.

HÀ THƯỢNG NHÂN

Ngày 20-10-2004



DIÊN NGHỊ Bình Thơ Tuệ Nga

Bài thơ TRONG KHOẢNG VÔ CÙNG


Tuệ Nga bước vào cõi thơ đã quá bốn thập niên thăng trầm dâu biển, đã một lần nhận giải Văn Chương Tổng Thống VNCH trước 1975. Tuệ Nga cùng Thơ tâm tình đối thoại. Vì thơ mà miệt mài suy cảm, mượn thơ giãi bầy khúc mắc chính mình Cùng thơ, tri kỷ bước chung lộ trình sớm chiều, tâm sự sâu kín, tưởng cùng thơ đươc chia sẻ mở lòng -đâu ngờ, cứ bước đi lại lùi vào ngõ cụt. Cho đến một ngày, tâm thức vọng âm rằng: "Cuộc đời bắt nguồn từ Không đi vào Có, cuối cùng trở về với "Vô" ở trạng thái vô vi". Trong thơ Tuệ Nga nức hương sắc tịnh thiền: Cõi tịnh hiện hữu,được cảm nhận bằng tự ngã, nội tâm. Mặc không gian ngoại tại náo động, đa đoan, chìm nổi và ngọn sóng thời gian vẫn xuôi về, phủ trùm lên thân phận con người, không dừng nghỉ. Cuộc đời - một khoảng cách xa xăm, một trùng dương mênh mông, lại là một cõi tạm, đơn độc, sợ hãi đối với con người. Nhà thơ, kìm hãm được sức đe dọa, bằng những dòng thơ, cống hiến cho cái hư không huyền diệu từ buổi nguyên sơ, để cầu được thành mây, thành hoa trong chu kỳ rũ bỏ nợ nần trần thế. Dòng sống tĩnh thức của Tuệ Nga là tiếng chuông, là ánh trăng hòa đồng cảm súc, tạo dựng ngoại tại, thế giới riêng của thi nhân. Đó là hình tượng dòng trăng thanh trong, tịnh khiết, đó là hồi chuông ngân nga diệu vợi, đủ gợi thức hồn người và cũng từ đó hồn thơ ngập tràn ý thơ huyễn mộng...


Rồi cũng xa xôi, rồi cũng xưa

Mấy mươi năm chợp giấc như vừa

Như vừa, một thoáng trong tầm mắt

Áo lụa năm nào phơi dậu thưa


Mùa ấy tầm xuân còn chớm nụ

Chim trên cành gió hót lao xao

Dư âm trầm lắng bài thơ cổ

Cha vẫn ngâm nga một tối nào

Những tối trời thu lấp lánh sao

Đường vào ngõ Trúc lá thì thào

Hương Cau hương Bưởi vương thềm gió

Điệu hát hò ơi... thấm ngọt ngào

Rồi cũng xa xôi, rồi cũng xưa

Nghe ngày hoang vắng tiếng chiều đưa

Khói sương hư ảo mờ nhân ảnh

Ai gọi nắng về hong tóc xưa


Mầu nắng, hoa niên tươi ánh hồng

Trong chiều tĩnh lặng giữa mênh mông

Đem lòng trang trải cùng mây nước

Trong khoảng vô cùng thấy Sắc, Không

Tuệ Nga


Quá khứ của mỗi người là khoảng thời gian trân quý, gắn bó,đeo đẳng theo con người cùng bước đến hiện tại sự sống. Nhìn lui quá khứ, tiếc nuối những gì đã chìm khuất, tưởng nhớ những gì không còn tìm lại. Những trang sử riêng tư ẩn hiện khi tỏ khi mờ, diễn bầy tâm trạng hoặc hãnh diện với thành công, hoặc ân hận thao thức về những hệ lụy, lỗi lầm thua thiêt. Kỷ niệm quá khứ nào cũng đáng chắt chiu ôm ấp, thuở ấu thời trong vòng tay Mẹ, ngày đầu tiên được cắp sách đến trường dưới mái gia đình ấm cúng, yên lành xum họp, được nghe lơì dậy bảo của Cha lơì khuyên răn ngọt ngào của Mẹ. Dần dà năm tháng từ tuổi vô tư lự, chỉ ham thích đuổi bướm, hái hoa , cho đến lúc nhận diện khung cảnh xung quanh hiện thực, cùng vui buồn lẫn lộn nôn nao về sự hiện hữu chính mình, băn khoăn mối liên hệ ba chiều rộng lớn tiềm ẩn...



Dạo ấy, mùa ấy, Tuệ Nga không thể quên giao điểm thời tiết hai mùa, thiên nhiên khoác mầu xanh mát mắt, cỏ cây rờm rợp hồi sinh, hơi thở khoáng đãng nàng xuân, nồng nàn làn nắng vàng đưa đầu hạ, cũng là thời điểm dậy thì tầm xuân trong vườn, bên dậu, dọc đường, cũng là lúc bản hợp tấu rộn ràng, reo hót của đàn chim hội ngộ mùa vui trên những cành cây lướt gió...

Mùa ấy tầm xuân còn chớm nụ

Chim trên cành gió hót lao xao...


Khung cảnh thanh sắc quyện hòa, gợi dậy trạng huống thanh bình, êm ả, phù hợp ước mơ của loài người, và thuyết phục loài người cùng công nhận, cùng phát biểu chung một ngôn ngữ của hạnh phúc, dù ở phương Đông hoặc phương Tây, dù thành thị sầm uất, phồn vinh hoặc thôn quê giản dị, nghèo nàn... Cảm cảnh, ngoại giới cùng hiện tượng trước mặt, người Cha cất giọng ngâm nga bài cổ thi tương hợp "cảnh và người" lúc bóng tối vừa tỏa phủ nhẹ nhàng, chờ ánh trăng lộ diện, mà dư âm của ngôn ngữ Thơ đang thẩm thấu vào hồn vạn vật:

Dư âm trầm lắng bài Thơ cổ

Cha vẫn ngâm nga một tối nào...


Tuân hành hạn giới vũ trụ, Xuân, Hạ dắt tay nhau dời đổi, nhường cho Thu, vóc dáng diễm kiều, mộng mị trở về. Lưu Trọng Lư, tiền chiến gặp Thu "dưới trăng mờ thổn thức" liên tưởng hình ảnh của "người chinh phu trong lòng người cô phụ." Khơi gợi hiện thể bi đát thời chinh chiến, Tuệ Nga đón Thu từ khung cảnh khác, không bàng bạc ánh trăng mà lấp lánh ngàn sao. Đại thể bao la không trung của hằng hà sa số vì sao li ti, bé mọn, đã nhả xuống trần thế thứ ánh sáng không đủ sáng, nhưng nhắc nhở loài người sự sống mang tính khoa học về những hành tinh xa xăm, không đầu, không cuối, có đủ số phận tốt, xấu, cũng đã kinh qua tiến trình Tụ, Tan, Còn, Mất. Những tối nơi quê nhà, mùa Thu, trên bầu trời lấp lánh sao, đường vào nhà, qua ngõ Trúc, lá thì thào cùng gió thu hiu hắt:

Những tối trời thu lấp lánh sao

Đường vào ngõ Trúc lá thì thào...

Lá Trúc tâm tình cùng Gió, thì thào như kể lể một nỗi niềm tư riêng, thì những hàng Cau, cây Bưởi trong vườn tỏa hương ngọt ngào tận thềm nhà, song cửa sổ... Cùng lúc, điệu hát câu hò thôn dã vọng lại từ xa ... quen thuộc, trầm bổng, ngọt ngào, len lỏi vào hồn người khi đêm vừa dàn trải:

Trong chiều tĩnh lặng giữa mênh mông

Đem lòng trang trải cùng mây nước...

Nhịp điệu bài thơ trầm lắng mà gần gũi. Khoảng vô cùng vô tận của vũ trụ vẫn dành cho mỗi con người một tọa độ số phận, một nơi chốn thiêng liêng - quê hương trong mỗi con người - Con người đã phải cách xa quê hương ngàn vạn dặm, nhưng quê hương đích thực vẫn ngự trị trong tâm hồn con người. Câu ca dao từ nhân gian không rõ từ bao giờ đã nói lên cái tình thấm thía với quê hương, Quê Mẹ (Chiều chiều ra đứng ngõ sau/ Trông về quê mẹ ruột đau chín chiều.) Chưa ai giải thích được niềm đau trọn vẹn! Chỉ biết niềm đau nội tâm của mỗi người, tùy hoàn cảnh, đời sống và tương quan xã hội. Tuệ Nga trong khoảng vô cùng không gian và vô hạn thời gian , đã bầy tỏ được tâm tình thầm kín, cùng cảm xúc thiết tha cho từng cảnh, vật, nơi quê nhà, cho từng thanh âm thân thuộc, cho từng hình tượng trân trọng, để cuối bài thơ nhìn nhận triết lý nhà Phật "Sắc Không" phù du, mong manh như chính thân phận hữu thể: "Trong khoảng vô cùng thấy Sắc Không".

DIÊN NGHỊ

Cõi Thơ Tìm Gặp - Bình Thơ - Cội Nguồn 2007






KHÁNH VŨ Đọc Thơ TUỆ NGA



...

Thơ Tuệ Nga là thơ thiên hình vạn trạng, bất cứ đề tài gì cũng thành thơ, và một đề tài có thể viết cả chục bài khác biệt nhau, mà bài nào cũng có cái hay riêng của nó . Cả tập thơ nói về Thu, cả tập thơ nói về Phật, cả trăm bài nói về Quê Hương mà không bài nào trùng ý bài nào. Lời thơ không những điêu luyện, chữ dùng lại rất mới, tự ý tác giả đặt ra, khiến người đọc lắm lúc " giật mình " thích thú. Hơi thơ hồn nhiên, bất tuyệt, ý thơ biến đổi vô cùng, đúng là những giòng Suối chẩy không bao giờ hết.

Thơ Tuệ Nga có thể nói là thoát hẳn ra ngoài khuôn sáo phong hoa tuyết nguyệt tầm thường của loại thơ thù ứng xướng họa ta thường thấy...

KHÁNH VŨ

GAITHERSBURG, October 27, 1991









XUÂN MƠ


Từng trạm thời gian lặng lẽ qua

Chập chờn hư ảnh tuyết sương nhòa

Sầu dâng trắng nẻo trời thơ cũ

Ý gửi hoen dòng cánh nhạn xa

Tám hướng mây giăng sầu khứ quốc!

Đôi bờ gió lộng khúc hoài ca

Mơ về lòng vẫn chờ mai sớm

Nắng đẹp quê mình tươi sắc Hoa...



HƯƠNG ĐÊM


Thoảng vọng lời Kinh ngát phố trầm

Bốn bề tĩnh lặng cảnh như tâm

Long lanh sương thắm vườn thanh thảo

Bàng bạc Trăng ngời ngõ quế lâm

Ai dựng đài hoa trời quán tưởng

Tôi dâng Ý Nguyện... Gió hòa âm

Hương Đêm thanh thoát bờ vi diệu

Tiếng Kệ nào vang đáy Biển ngầm...






TRONG BIỂN THƠ TÔI


Trái tim tôi giữa lang thang vô tận

Mỗi nhịp tim là mỗi đợt sóng đùa

Mỗi nhịp tim làn mây nổi sương mơ

Mỗi nhịp tim đồng cỏ xanh bảng lảng...


Trái tim tôi giữa vô cùng vô hạn

Tôi nghĩ gì, về cuộc sống nhỏ nhoi

Tôi nghĩ gì, về thân phận con người

Tôi nghĩ gì, về quê tôi, quê lạ,


Đỉnh Mây vờn, ơi, Mây lơ đãng quá!

Có nghe chăng, tiếng gió, gió thở dài!

Có nghe chăng, nghe nhịp đập tim ai

Tôi ngu muội! đã bao đời, bao kiếp!


Phút hốt ngộ, biết đời là Duyên, Nghiệp

Thì xá gì, tôi hạt bụi nhỏ nhoi!

Thơ như tôi luân hồi bao kiếp, đời

Hỏi có đến được Cửa Trời không nhỉ...


Tôi hoài vọng... đi tìm Chân Thiện Mỹ,

Lại như nghe trong tiềm thức âm vang

Là trần gian hay thượng giới thanh quang

Là Tâm đấy, Tâm như vầng Nhật Nguyệt


Biết một kiếp, hốt ngộ rồi, một kiếp,

Tìm tiền thân, ai hỏi gió mang mang...

Ai tìm mình, chiều mưa lũ nhân gian

Đi hỏi gió, gió chiều nay đi vắng!


Về hỏi mình, trong tư duy... thầm lặng

Lòng bâng khuâng... hạt bụi giữa non ngàn...

Hỡi gió ơ hờ... ơi Mây, lang thang

Ai tìm mình trong không gian u tịch...


Mỗi một ngày ta bóc đi tờ lịch

Là một ngày, lại mới, sách sang trang

Hãy mở lòng ra, Vui với nhân gian

Mây vẫn Xanh...cho vườn đời êm ả...


Trái Tim Hoa Sen, Trái Tim Thánh Giá

Trái Tim Hiền Hòa Trong Biển Thơ Tôi...


Xin Cảm Ơn Thơ

Xin Cảm Ơn Đời

Xin Cảm Tạ Trời

Cho Biển Xanh Mãi Mãi...






KHÔNG GIAN THƠ


Trong không gian thơ của tôi

Có nắng vàng như lụa

Có nụ Hồng vừa nở

Có Mây trắng, Trời xanh,

Có tiếng Chim ca lảnh lót trên cành

Có tiếng ru con trưa hè êm ả

Có làn Gió mát rượi...

mát rượi tâm hồn ai...


Trời vào đêm lơ lửng ánh trăng cài,

Trăng tắm mát Khu vườn Xoài, vườn Ổi

Quê Hương tôi ơi, nhớ thương vời vợi...

Gió thì thầm chuyện Cổ Tích... xa xưa

Thơ viết ngàn trang, viết mãi chưa vừa!

Viết sao hết những mảnh đời luân lạc

Viết sao hết những phong ba tan tác...

Không chia ly cũng không cả trường đình

Mực hay Lệ đã nhòa trang tâm sự...



Chiều tha phương vọng tưởng về xóm cũ,

Chỉ khói sương, Mây trắng dựng thành sầu

Gửi về đâu? Ôi! biết gửi về đâu!

Bàng bạc... mây chiều một mầu quan tái,


Ơi, Quê Hương. Hẹn có ngày gặp lại

Không Gian Thơ! chìm đắm một màn sương

Ơi Quê Hương... Hỡi Quê Hương...

Ai gọi Hồn Quê trong chiều Thu muộn,


Về Thăm Quê, tôi về trong Trí Tưởng

Nguyện Cầu Quê Hương Nắng Mới Thanh Bình

Xuân Nhân Ái trên Quê Hương Đất Mẹ,

Đàn trẻ thơ tung tăng như chim Sẻ

Hát, Ca Vui... Người trẩy Hội Mùa Xuân...


Bà Mẹ già... trên nếp trán hằn nhăn

Cười Rạng Rỡ Đón Mùa Xuân Trở Lại...

Tuệ Nga

Thành Phố Hoa Hồng, Oregon, Tháng Mười 2009



Hồ Gươm -- Ảnh Trần Cao Lĩnh -- phụ bản Dòng Cổ Nguyệt




CÓ CÁNH GIÓ NÀO LÊN NÚI TUYẾT


Tôi đi tìm lại Thăng-Long Xưa

Hà-Nội trong thơ bóng nguyệt mờ

Hà-Nội mơ hồ... ơi vắng lặng

Âm thầm Hà-Nội Cửa Ô xưa!


Tìm lại mùa xa, tôi thuở nào

Thuở còn áo lụa phớt hồng đào

Tóc ngang vai thả buông hờ hững

Bỗng thấy lòng chùng với xuyến xao...


Ẩn hiện chập chờn năm tháng xa

Một thời áo trắng, nắng vàng hoa

Một thời tuổi ngọc vui đùa gió

Ơi, Một thuở nào xa quá xa!


Tìm những cổ xưa, tôi đã xưa!

Lòng sao từng mảnh vụn âm thừa

Mà tìm lại được bao nhiêu nữa!

Nhịp chuyển thời gian tiếng võng đưa...


Hành lang trí tưởng sao buồn thế!

Lác đác trong hồn mấy hạt mưa

Hiu hắt quá! Vầng Trăng Cổ Độ!

Phút choàng tỉnh giấc, hóa mình mơ!


Tôi bắt gặp rồi, Hà-Nội Xưa!

Hồ Gươm thầm lặng dưới sương mờ

Hồ Gươm chứng tích bao triều đại...

Cất dưới đáy hồ, chuyện Tháng Tư!


Tôi nghe lành lạnh gió mùa Thu

Tiếng Gió lênh đênh... tiếng Gió đùa!

Có Cánh Thơ Nào? Lên Núi Tuyết...

Mang bài Thơ Mới thả hư vô!


Bài Thơ Thả Gió, Xuân Mơ Ước,

Tôi viết giữa chiều đang lập Đông

Nhớ lắm Người Thân, Bè Bạn cũ...

Tiếng lòng, tiếng gió, tiếng mênh mông...


Nguyện Cầu Xuân Mới, Xuân Nhân Ái

Cả Nước Mừng Xuân, Tết Lạc Hồng

Quê Mẹ ba miền Mai, Đào nở...

Tiếng Đời Bát Ngát... Bước Thời Không.


Tuệ Nga

Hồng Thành, Oregon vào Đông Ất Dậu 2005





CON MANG TÌNH MẸ HỒN NHIÊN VÀO ĐỜI


Mẹ ru con tiếng ngọt bùi

Như ca dao đẹp, như lời nước non

Như sông ra Biển về Nguồn

Con mang tình mẹ trong hồn lâng lâng

Qua bao nhiêu dặm đường trần

Qua bao nhiêu khúc bâng khuâng phận người

Lời ru của mẹ chơi vơi...

Lời ru đằm thắm... à ơi tiếng thầm


Cho con trở lại mùa xuân

Cho con nhớ bước chân trần, đồi hoa

Cho con lại nhớ quê nhà

Giờ quê biền biệt cách xa muôn trùng

Trong con núi Tản sông Hồng

Trong con Tình Mẹ mênh mông biển trời

Tạ ơn con được làm người

Làm thơ thả gió nhớ lời mẹ ru

Mẹ ru con ý dung từ

Mẹ là suối ngọt thiên thu mẹ hiền

Mẹ Nguồn Nhân Ái Vô Biên

Con Mang Tình Mẹ Hồn Nhiên Vào Đời...




MIỀN TRẦM HƯƠNG

Cây Đào sớm nay ra hoa

Bỗng dưng lại nhớ quê nhà... rưng rưng,

Câu Thơ mấy chữ ngập ngừng

Đọc đi, đọc lại bâng khuâng gió chiều

Trời chiều nắng nhạt hắt hiu

Có điều gì nhớ, có điều gì quên!

Chiều qua, ngồi lặng, bên thềm

Cái Tâm bỏ ngỏ, Cái Quên bất ngờ!

Sáng nay, tỉnh giấc ngẩn ngơ,

Giọt sương nào đọng trên tờ hoa tiên

Lắng lòng, nghe tiếng Kinh Hiền

Đêm rằm trăng tỏ, Hoa-Nghiêm sáng ngời

Đọc Kinh không tỉnh, ngủ ngồì,

Trong mơ lại thấy tươi ngời, Búp Sen

Vào Thơ, lại nhớ Mẹ Hiền

Kinh Chiều êm ả một miền trầm hương...





MÂY TÍM


Em về trên lối cỏ

Bước chân xinh ngập ngừng

Tôi về qua ngõ gió

Ý thơ buồn rưng rưng...


Lá còn đọng sương đêm

Nghe bước em êm đềm

Con đường sao hoang vắng

Ơi, nỗi buồn không tên!


Trên khóm hoa Tường Vi

Mầu tím hồng phơn phớt

Mây chiều, mây chiều đi

Đẹp như bài Cổ Thi


Ơi, Em hiền như Thơ

Người em nhỏ dại khờ

Trời chiều nay mưa bụi

Nhớ em,nhớ vô bờ...


Trên dòng sông tĩnh lặng

Gửi nỗi niềm về đâu

Chỉ nghe lời Gió Hát

Mây Tím mênh mang sầu...




THƠ KHÔNG VIẾT GÌ


Ơi, ngôn ngữ của thời gian

Qua bao nhiêu cuộc điêu tàn bể dâu

Qua bao biên trấn giang đầu

Về đâu! Thơ gửi trắng mầu tuyết sương


Cổ thư lầm lũi tà dương

Văn Chương quán tạm lạnh chương quan hoài

Về đâu! ngơ ngẩn cõi người!

Rêu phong đã phủ kín lời Cổ Thi


Nhìn trời, Mây lặng lẽ đi

Gửi gì cho Núi, Nhắn gì với Sông!

Lòng ơi, một nhánh cỏ bồng

Trong chiều cô tịch! Thơ Không Viết Gì!


Ngày đi, rồi lại ngày đi

Vần gieo nửa đoạn, thầm thì... gió bay

Hạt sương trên đóa Cúc gầy

Tưởng như mắt Lệ em đầy... chiều sương

Trời mấy phương! Nhớ một phương!

Sớm mai thức giấc, tinh sương Hoa Cười


Tách Trà Thơm Vị Quê Ơi,

Thơm Ngôn Ngữ Mẹ Cho Đời Thương Yêu...

Tuệ Nga

Oregon, Vào Thu 2013






THÁNG GIÊNG RA PHỐ


Tháng Giêng Ra Phố, nhớ nhà

Quê xa biền biệt non xa dặm ngàn

Rưng rưng mây trắng quan san

Bâng khuâng mưa bụi, Cúc vàng vườn ai


Giọt sương trên lá sầu dài

Tiếng thầm u uẩn lạc loài phố xuân

Mùa Xuân thầm lặng... mùa xuân

Nghe trong tiếng gió tiếng trầm Nguyệt Ca


Ý Thiền sáng cả Thiên Hà

Hồn nhiên em gái áo hoa dịu dàng

Nhạc trời âm vọng tình tang

Lòng nhân gian bỗng thênh thang mây hồng


Chùa xa vẳng tiếng thu không

Đu đưa võng Mẹ bềnh bồng mây qua

Tháng Giêng ai chẳng nhớ nhà

Quê Hương vẫn đó cách xa muôn trùng


Nắng lênh đênh, Nắng bềnh bồng

Gửi Mây ai gửi nỗi lòng nhân gian

Việt Nam, Nhớ Quá Việt-Nam!

Mùa xuân ai hẹn quá giang, Mây Tần

Gió bâng khuâng, nắng tà huân

Mênh mang khói sóng âm thầm mưa sương...

Tuệ Nga

Thành Phố Hoa Hồng, Oregon, Xuân Quý Tỵ 2013





MÁNG CÀNH THIÊN THU


Chùm Thơ Xuân, viết tặng ai?

Mà sao nghĩ mãi, Nghĩ hoài, quên tên!

Bài Thơ viết giữa khuya đêm

Lời Kinh Cầu Nguyện... êm đềm Mùa Xuân


Bài Thơ cát bụi hồng trần

Viết xong, gửi cánh mây Tần bay xa,

Ơi, bài Thơ, Xuân Nhớ Nhà!

Viết xong ta đọc, lòng ta bồi hồi


Lang thang mây trắng đầy trời

Tiếng Thơ rơi rụng, tiếng đời bâng khuâng...

Gửi về đâu! Hỡi Mùa Xuân!

Viết xong thả gió, âm thầm gió bay...


Bên kia Biển, ơi, Xuân gầy!

Bên này Biển, Tuyết trắng bay đầy trời...

Bài thơ lạc vận ngậm ngùi!

Gửi ai? Xếp lại, nghe đời buồn tênh,


Mùa Xuân mình đọc Thơ mình

Cánh Thơ thả Gió! Máng Cành Thiên Thu...

Tuệ Nga

Thành Phố Hoa Hồng, Oregon, Xuân Quý Tỵ



Tranh Lụa Thanh Trí - phụ bản Dòng Cổ Nguyệt



MỘT THOÁNG TÌM MÌNH


Lặng thầm, tôi lại tìm tôi

Tìm về cái thuở xa xôi... lặng tìm

Tên tôi ư, chưa có tên

Ba ngàn thế giới mấy miền hoang sơ


Rồi tôi lạc vào cõi mơ

Thấy Cha, thấy Mẹ mời vừa: Nên Duyên

Rồi có tôi, rồi có tên,

Là tôi hiện diện giữa miền cỏ hoa...


Có tên Cha Mẹ đặt cho:

Là Nga từ đó,

Là Thơ bây giờ

Nhạc trầm điệu lắng cung tơ

Không gian vạn hữu,gió mùa tịnh nhiên

Ánh Trăng mầu nhiệm... vô biên

Thoảng như trầm ngát một miền diệu hương

Hạt sương trên lá vô thường

Bâng khuâng hư ảnh khói sương nhạt nhòa


Tìm mình giữa cõi ta bà

Âm thầm sóng vỗ biển xa... sóng đùa

Dường như có tiếng chuông chùa

Lắng hồn tịch tịch Sen hoa nở vàng

Tịnh an, một cõi tịnh an

Mơ mình hạt bụi trong vườn Như Lai

Sắc Không một tấm hình hài

Thấy mình hạt bụi lạc loài nhân gian


Ánh Trăng thanh, rất dịu dàng

Thấy mình hạt bụi trong vườn tử sinh

Trăng mông mênh... Trăng mông mênh,

Tìm mình một thoáng thấy mình Hư Không.

Tuệ Nga

Thành Phố Hoa Hồng, Oregon, Tháng Hạ 2009



TẠ ƠN


Như con Sóc nhấm hạt Điều

Tôi thấy cuộc sống đáng yêu vô cùng

Giữa Trời, Đất mênh mông tĩnh lặng

Tạ Ơn Trời, ban tặng, Nguồn Thơ


Mặc tôi thỏa trí, Ước Mơ

Hạt sương buổi sớm, Trăng khuya êm đềm

Thật vô giá hơn nghìn châu ngọc

Tiếng thiên nhiên nhã nhạc tuyệt vời...


Ru tôi êm ả một đời

Ta, Ơn Trời Phật cho tôi, Ý Thiền

Sáng tươi đóa đóa Nhân Duyên

Như con Sóc nhỏ an nhiên ngó trời,


Rừng Nhân Ái,

Núi đồi xanh thẳm

Nắng Bồ Đề,

tiếng vọng trùng khơi...

Tạ Ơn Phật

Tạ Ơn Trời

Như con Sóc nhỏ,

thảnh thơi chiều vàng...

Tuệ Nga

Một sớm vào Thu, Oregon 2013





NỤ CƯỜI CA DIẾP


Ru em, tiếng gió ru hời

Ru em, tiếng Mẹ ngàn đời thương yêu

Ru tôi bảng lảng mây chiều

Gió hồ thanh tịnh bên liêu Trăng vàng

Kinh Hoa thâm diệu Từ Quang

Mười phương ba cõi cúng dàng Như Lai


Ru tôi Trăng mỉm nụ Cười

Nụ Cười Ca Diếp, cho đời an nhiên

Ru tôi ngát tiếng Kinh Hiền

Hương Lan đâu thoảng giữa đêm nguyệt cài...


Nam Mô Thích-Ca Như Lai

Xin ban Phước Huệ cho đời, cho con

Trăng lên cao, Trăng rất tròn,

Ơi Trăng mười sáu, đầu non dịu dàng

Đêm Nguyệt Tịnh... Gió thênh thang...

Tuệ Nga

Oregon, vào Thu 2012





VÔ ĐỀ

Thục Oanh Tặng Tuệ Nga


Như tuyết như tơ vẫn mái đầu

Gương soi tâm sự khác gì đâu

Khó theo mây bạc qua bờ biển

Đành học Oanh vàng níu bóng dâu


Bạn tốt hiểu rồi mơ đã thỏa

Đêm dài biết vậy thức chi lâu

Nguồn văn người bảo là mưa gió (*)

Chẳng chịu thua ai một chữ sầu .

ĐINH THỤC OANH

(*) Mưa Gió Sông Tương






DÒNG THƠ XANH BIẾC

Kính Mừng Nữ Sĩ Tuệ Nga Khánh Thọ Bát Tuần




Mừng nhau phong độ vẫn còn tươi

Ai dám ngờ đâu tám chục rồi

Nghe giọng chuyện trò reo rộn rã

Cảm nguồn tâm sự trải đâỳ vơi

Trong ngoài cư xử đầy nhân hậu

Sớm tối tu hành rất thảnh thơi

Rồi sẽ dễ dàng trăm tuổi thọ

Dòng Thơ xanh biếc tặng cho đời.

TÂM HUYỀN

Vancouver, 26 tháng 2 năm 2013





HOA NHƯ Ý

KÍNH TẶNG NỮ SĨ TÂM HUYỀN Họa Vận Bài Dòng Thơ Xanh Biếc
Một chùm Hoa Thọ Tặng NgườiĐan thanh cánh mộng nụ cười Mùa Xuân.


Trời xuân bát ngát áo xuân tươi

Nắng trải vàng xuân Cúc nở rồi

Mừng Thọ Thi Nhân hương nhã uyển

Gieo vần Bạch Tuyết Gió chơi vơi

Đồi hoa diễm lệ Hoa Như ý

Ngõ Hạnh êm đềm Nhạc thảnh thơi

Chúc Phúc Mừng Người trăm tuổi lẻ

Xuân quê thịnh hội giấc mơ đời

Tuệ Nga

Thành Phố Hoa Hồng, Xuân Quý Tỵ 2013






VẪN MỘNG HOA THƠ


Hỡi núi trời xa, hỡi gió gần

Hôm nay có phải đã là Xuân

Hoa Thơ sao vẫn mầu băng giá

Lòng Biển chưa ngưng lớp sóng ngầm

Tình gửi quê xưa trời viễn vọng

Tuyết bay phố lạ cánh phù vân

Trăm năm hưng phế dòng hư ảnh

Vẫn mộng Hoa Thơ bát ngát vần.

Tuệ Nga


XUÂN LỮ THỨ

Kính Gửi Thi Hữu Tuệ Nga

Thiên nhiên khởi sắc đón mùa sang

Lòng kẻ tha phương bỗng rộn ràng

Đất khách chẳng còn tràng pháo đỏ

Quê nhà dù thiếu bóng Mai vàng

Chúc Xuân lời vẫn ươm tình nghĩa

Mừng Tết thơ luôn đượm ánh quang

Thoang thoảng hương Trầm khơi kỷ niệm

Tiếng chuông chùa cũ tiếng còn vang.

Tâm Minh Ngô Tằng Giao






ÁO CON HỒNG ĐỎ ĐÃ THAY...


Lưng trời mây trắng vẫn trôi

Con nhớ Mẹ quá, nhìn trời, thấy chi!

Chỉ nghe tiếng gió thầm thì

Lặng thầm... ai thấu chia ly cõi phàm

Con giờ vẫn chốn nhân gian

Tìm hình ảnh Mẹ qua làn mây trôi

Bến trần, xa cách cung trời

Tìm trong dư ảnh bùi ngùi! dáng xưa

Mẹ ngồi Niệm Phật, Nam Mô

Tiếng Nam Mô thoáng mơ hồ, gió bay

Vu Lan sắp đến mùa này

Áo con Hồng đỏ đã thay! Trắng rồi!

Bầu không mây trắng chơi vơi

Con mang Tình Mẹ sáng ngời trong tim

Lặng thầm... con biết đâu tìm

Cung trời thăm thẳm... nghe tim đau nhừ

Con cầu xin Đấng Đại Từ

Xin lòng an tịnh chân như hòa hài

Năm nay Hoa Trắng áo cài

Nghe như trời đất u hoài... cùng con

Hoa Hồng đỏ, thắm màu son

Đã vào dĩ vãng nghe hồn rưng rưng...








CHẬP CHỜN HƯ ẢNH NỬA VÒNG CHIÊM BAO


Chập chờn trong giấc Mai hoa

Hoa Mai trắng toát nở ra ngời ngời

Chập chờn trong giấc luân hồi

Tôi tìm tôi, vẫn thấy tôi dại khờ

Chập chờn... thôi lại tìm thơ

Thấy thơ ngơ ngẩn bơ vơ cõi người

Chập chờn bao kiếp, bao đời

Ơi mơ hư huyễn! Ơi đời Sắc Không!

Chập chờn Duyên Nghiệp chập chùng

Bao nhiêu thơ trải trên dòng sông mê

Bao nhiêu thơ dọn đường về

Chập chờn hư ảnh bên lề tử sinh

Giật mình, tỉnh giấc hỏi mình

Sương mai đọng giọt trên cành phù du

Thơ nào vỗ giấc thiên thu

Tình nào gửi gió, ơ hờ liêu trai...

Dường như tiếng gió thở dài...

Chập chờn trong giấc u hoài... gọi thơ...

Đàn đâu trầm lắng cung tơ

Gọi Mùa Nhân Ái, ấm bờ nhân gian

Nàng Xuân đang tới... dịu dàng

Nàng Thơ đằm thắm điểm trang Xuân Hồng...

Chập chờn... Mộng, Thực, bềnh bồng

Chập chờn hư ảo nửa vòng chiêm bao...

Con chim nhỏ trên cành cao

Véo von tiếng hót đón chào bình minh

Đàn ai ngọt Phím Thanh Bình

Nắng Xuân bát ngát... gió lành trao hương...





MÙA XUÂN GỌI THẦM


Con đường mênh mang

Con đường dài thẳm...

Từng trạm thời gian, ngõ hồn trống vắng

Ai xây mộng tưởng, Ai dệt tương lai

Trùng trùng Nghiệp Quả, thăm thẳm đường dài...

Mấy nẻo luân hồi, Thu, Đông mòn mỏi

Biển xanh vời vợi...

Non ngẩn ngơ sầu!

Từng chặng biển dâu, bao mùa tang hải

Về đâu! Ai hỏi

Mộng ảo, hư không

Mây vẫn bềnh bồng

Giữa trạm Thời, Không

Giữa khoảng vô cùng...


Tâm tình ai rót,

Ơi tiếng tơ đồng...

Mới Có lại Không, vừa còn, đã mất!


Một giọt sương mai

Một đóa hồng tươi

Một ánh mắt vui

Một tiếng thở dài

Nhịp đời tiếp nối, cứ như thế mãi


Một chiều tự hỏi

Sóng bạc về đâu

Biển cả rầu rầu

Vô tâm, ta hỏi

Không chờ không đợi, mây tụ mây tan


Bâng khuâng sương sớm

Ngẩn ngơ chiều vàng

Những mảnh thời gian

Thả ra Biển Gió

Sao lòng mang mang...

Gửi sầu tịch mịch, theo gió về ngàn


Lắng Chiều Tâm Cảm

Giữa lòng đại dương

Mây vẫn mây bay, lớp lớp diệu thường

Mây vẫn mây bay, Ai hỏi hà phương


Tiếng đời êm ả

Chân Không, Diệu Hữu

Chân Không, Nhiệm Mầu...

Bát ngát tinh cầu

Suối nguồn tịnh lạc

Nghe Thơ Vào Nhạc

Mùa Xuân Quê Hương

Tươi hoa Hướng Dương

Mùa Xuân Hoàn Vũ

Đẹp Kỷ Nguyên Hoa


Việt Nam Quê Mẹ Thái Hòa

Mùa Xuân em hát đạo ca cúng dường

Xuân Muôn Nhà Xuân Yêu Thương

Sáng hồn Dân Tộc, Quê Hương Muôn Đời...


Trường Ca bát ngát ngàn khơi

Ấm lời Kinh Nguyện xin đời Bình An

Ơi, quê thăm thẳm dặm ngàn

Gọi Mùa Xuân, gọi Nắng Vàng quê tôi


À ơi, tiếng Mẹ ru hời

Suối Nguồn Vi Diệu Tiếng Đời Yêu Thương

Trầm hương, lãng đãng... trầm hương,

Cho tôi về lại thiên đường tuổi thơ

Mùa Xuân Gọi Thầm Trong Mơ...

Tuệ Nga

Oregon, Mùa Xuân 2013






CHỮ LẠ VẦN


Trời vẫn mưa rơi... những giọt thầm

Hỏi ai lữ khách có bâng khuâng

Dăm vần tản mạn mây phiêu lãng

Một tiếng chao ôi! Chữ lạ vần!

Em đợi Xuân Hồng, xuân tịch mịch

Tôi chờ Gió Mới, gió hư không!

Bốn phương tám cõi dâng hoài vọng

Quê Mẹ Thanh Bình Đại Hội Xuân.

Tuệ Nga

Oregon, Mùa Xuân 2011




TẢN MẠN XUÂN


Xuân lại sắp về, Xuân lại Xuân

Hoa đời trắng xóa cánh phù vân

Mây bay hờ hững quê người lạ

Gió thoảng phân vân khúc nhạc trầm

Phương cũ còn không trăng tịnh thủy

Chiều nay nhớ quá khói trầm dâng

Dặm ngàn sương bạc, chơi vơi tứ

Đại Nguyện tình người mở Huệ Tâm

Tuệ Nga

Oregon, Mùa Xuân 2011







CÁNH SẮC KHÔNG


Gửi áng mây trời nỗi nhớ nhung

Cố hương lòng vẫn hẹn tao phùng

Hỏi đời dâu biển bao hưng phế

Hỏi bước thời gian mấy ngại ngùng

Hỏi đá ngủ say rừng tĩnh mặc

Hỏi trời cưòi mỉm ý bao dung

Mênh mang tâm sự chiều xuân muộn

Xao xuyến hoa đời Cánh Sắc Không.




DƯ ẢNH


Bức hoạt kê đời ai vẽ khung

Bài thơ hoài cảm ý không cùng

Biển xanh vẫn mãi mầu băng giá

Trời rộng sao đầy nét ảo lung

Mắt vọng quê xa bờ hải lý

Bụi nhòa phố lạ nhạc trầm cung

Sầu dâng thao thức hồn ly khách

Dư ảnh chập chờn cánh phượng rung.

Tuệ Nga





VẪN VẦN TẢN MẠN


Sắc Không, Không Sắc mênh mông

Mầu hoa đào thắm Vẫn hồng trong thơ

Phải như sông núi Vẫn chờ

Con đò bến cũ Vẫn mơ người về

Người xưa Vẫn nhớ câu thề

Bài thơ chữ Vẫn bốn bề xôn xao

Vẫn bâng khuâng ngó trời cao

Vẫn trăng bàng bạc, Vẫn sao sáng ngời

Vẫn u hoài, phải là tôi

Vẫn vần lạc lõng viết rồi xóa đi

Vẫn như trời biển thầm thì

Kinh vô ngôn, Vẫn ngày đi hững hờ

Vẫn vần tản mạn, thơ, thơ

Vẫn thương tiếng hát ầu ơ dịu hiền

Vẫn mơ trăng sáng ngoài hiên

Vẫn yêu dấu hỏi ? dấu huyền ` quê tôi

Vẫn là nỗi nhớ khôn nguôi

Ơi, quê hương Vẫn bồi hồi trong tim

Chân Không hai chữ Vẫn tìm

Bước chân lạc phố mơ miền Giác Hoa ...

Tuệ Nga







CẤT TRONG ÁO LỤA


Bài thơ tôi viết cho tôi

Thơ vô ngôn giữa chơi vơi dặm buồn

Bài thơ mờ mịt khói sương

Lời chiêm bao rót đoạn trường vô thanh

Thời, Không, tiếng vọng biển xanh

Tiếng đời trầm lắng bên ghềnh thu phong

Đàn chùng phím nhớ... mông lung

Vàng phai, lá rụng về trong chiều này

Gửi gì theo cánh mây bay

Bài thơ nửa đoạn cuối ngày tịnh không

Trời mênh mông, lòng mênh mông

Một vì sao lạc giữa vùng đất ai

Chừng như tiếng gió thở dài

Bùi ngùi sông núi đất trời trở trăn

Hỏi ai đếm cát sông Hằng

Ngàn năm u uẩn băn khoăn phận người

Hững hờ mây trắng vẫn trôi

Bạch vân thương cẩu kiếp người, cõi ta

Mấy dòng tản mạn Thơ Hoa

Cất trong áo lụa, mở ra, Gió Cười

Bài thơ theo gió ra khơi

Mang mang trời biển ý đời Sắc, Không

Con Chim Biển vẫn lượn vòng

Con tim thao thức giữa dòng phù du

Có Thuyền về Bến Chân Như…

Tuệ Nga

Thành Phố Hoa Hồng Oregon, Vào Thu 2008











RA ÐI XIN HẸN NGÀY VỀ


Viết tặng các chiến sĩ QLVNCH

Trùng Quang

Nhớ buổi rời quê giữa mùa phượng đỏ

Ánh chiều u mờ mặt biển mông mênh

Nước và trời vần vũ bóng mây thành

Bến tống biệt sóng đưa lời nức nở

Dòng thăm thẳm cuồng say dâng nhịp vũ

Mái lá, bờ xanh ẩn hiện màn sương

Ðường phiêu lưu, ôi… muôn ngả ngàn phương

Cành lá nghiêng nghiêng tiễn người xa nước

Tâm tình phong nguyện

Phận đời gắng bước

Sầu nặng hàng mi

Hành lý nhẹ vai

Bước chia ly, oán, thù, thương, nhớ…đầy vơi

Nhưng, thầm hẹn một ngày mai trở lại

Ngày mai, người chân chính dựng ngọn cờ chân chính

Vì Quốc Gia trừ bạo ngược cứu toàn dân