Những ngày tháng ấy, bộ đội trinh sát của tôi cũng quá thèm giấc ngủ, anh em tranh thủ mọi lúc, mọi nơi để ngủ. Tôi nhớ lại... Một đêm tháng tư, Đại đội Trinh sát hành quân từ làng Sơn Tùng xã Phong Nhiêu, huyện Phong Điền Sang xã Quảng Thái huyện Quảng Điền. Khoảng 2 giờ sáng hôm ấy, giữa bãi cát mênh mông, đơn vị chúng tôi được lệnh dừng nghỉ giải lao. Vừa dừng lại nghỉ chưa đầy 5 phút, hầu hêt bộ đội của tôi đã dựa lưng vào ba lô ngủ một giấc ngon lành. Nhìn bộ đội ngủ ngon, tôi thương, nước mắt tự nhiên chảy ra. Anh em mệt quá rồi! Ít phút sau đơn vị được lệnh hành quân theo kế hoạch. Ngay lập tức mệnh lệnh ấy được chuyền bằng cách, người trước chuyền cho ngươi sau. Lúc chuyền lệnh, ai cũng phải thực hiện: Miệng nói thật nhỏ để giữ bí mật, nhưng hai tay thì đều bám vào vai, vào đầu đồng đội "lắc mạnh" để đánh thức nhau dậy (cách chuyền lệnh hành quân ban đêm đã được huấn luyện trước). Hôm ấy, vì sợ bộ đội ngủ quên, tôi đã cùng chiến sĩ liên lạc chạy ngược lại cuối hàng quân để đôn đốc anh em thức dậy. Sau đó mới về vị trí chỉ huy của mình rồi cho đơn vị xuất phát. Khoảng 4 giờ, đơn vị tôi đến dừng chân ở làng Đông Hồ chuẩn bị triển khai đội hình sẵn sàng đánh địch. Sau khi kiểm tra sơ bộ, tôi nắm được, đại đội còn thiếu gần một nửa quân số. Chỉ huy chúng tôi đã hội ý nhanh đi đến kết luận: "Các chiến sĩ ta ngủ quên ở giữa bãi cát, nơi đơn vị vừa nghỉ giải lao ".