Ông ngoại tôi mất sớm cho nên mẹ tôi cũng không được đi học. Lên 9 tuổi mẹ đã phải theo bà ngoại bôn ba khắp các tỉnh Lạng Sơn, Thái Nguyên, Lào Cai, Yên Bái để kiếm sống. Mẹ tôi kể lại: Do hoàn cảnh gia đình rất khó khăn cho nên năm 9 tuổi bà làm con nuôi cho một gia đình ở bản Chu, huyện Thất Khê, tỉnh Lạng Sơn. Đến năm 12 tuổi, mẹ tôi trốn bố mẹ nuôi, tìm về vùng Chợ Mới tỉnh Thái Nguyên sinh sống cùng bà ngoại.( Bà ngoại tôi đã phải về bản Chu xin lỗi gia đình nuôi mẹ tôi). Bố mẹ tôi xây dựng gia đình từ khi mẹ tôi mới 15 tuổi. Sau nhiều năm lao động vất vả, dành dụm, chắt chiu và được sự giúp đỡ của hai bên nội ngoại, bố mẹ tôi đã xây dựng được một gia đình hạnh phúc, có một cơ ngơi đầy đủ, khang trang. Không được đi học, chỉ làm nông nghiệp ở quê, nhưng bố mẹ tôi vẫn tìm mọi cách cho các con đi học. Tư tưởng hiếu học, trọng thầy, của văn hóa Nho giáo từ cụ nội đã qua mấy thế hệ vẫn tác động tích cực đến anh em tôi.