SẮC HOA MÀU NHỚ và Dòng Nhạc của Nguyễn Văn Đông - Biên soạn: Phan Anh Dũng
http://cothommagazine.com/index.php?option=com_content&task=view&id=868&Itemid=47
Năm nay tôi làm chương trình về mùa Thu trên website Cỏ Thơm hơi trễ. Lý do vì quá bận rộn mấy tháng Hè, hết chuyện riêng gia đình rồi đến việc cộng tác tổ chức Buổi Hòa Nhạc Ca Ngợi Tự Do, cả hai đều đòi hỏi thời gian và nhiều nỗ lực!
Bây giờ gần cuối tháng 9 mà tiết trời ở Richmond, Virginia vẫn chưa thấy sang Thu! Sáng nay, lá vàng đã thấy rơi trên sân nhà nhưng cây cối chung quanh vùng vẫn còn xanh tươi lắm. Cách đây mấy tuần, một người bạn ở California gởi cho nghe bài "Sắc Hoa Màu Nhớ" của Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông, lại còn cẩn thận đính kèm hình minh họa: một nữ sinh áo dài trắng nhặt từng cánh hoa phượng đỏ rơi trên vỉa hè, thật là dễ thương! Nếu không để ý kỹ thì tôi đã nghĩ chắc anh bạn này vẫn còn luyến tiếc những ngày cuối Hạ! Nhưng sau khi nhìn lời bài hát thì thấy ngay câu mở đầu: "Hoa phượng rơi đón mùa Thu tới". Tôi cảm ơn anh đã khéo nhắc nhở và tôi tự nhủ khi nào lo xong chương trình "Ca Ngợi Tự Do", sẽ bắt tay vào làm một trang về Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông.
Tốt nghiệp từ Trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu rồi Võ Bị Đà Lạt năm 1953, Nguyễn Văn Đông là một người lính tác chiến từ ngày đầu của Miền Nam Việt Nam, vừa độc lập từ thực dân Pháp. Những bản nhạc của Ông có giai điệu dễ nhớ, lời rất thật, tình cảm, được phổ biến rộng rãi. Một số bản nhạc đã được đại chúng và ngay cả giới thưởng ngoạn nhạc yêu mến như: Về Mái Nhà Xưa, Hải Ngoại Thương Ca, Nhớ Một Chiều Xuân, Sắc Hoa Màu Nhớ, Chiều Mưa Biên Giới ... Khi sáng tác, ngoài tên Nguyễn Văn Đông, Ông còn dùng các tên như Vì Dân, Phượng Linh, Phương Hà, Ðông Phương Tử, Hoàng Long Nguyên.
Năm 1975, Nguyễn Văn Đông là một Đại Tá phục vụ ở Bộ Tổng Tham Mưu Quân Lực Việt Nam Cộng Hòa. Sau khi bị giam cầm 10 năm trong các trại tù tập trung của Cộng Sản, vì tình trạng sức khỏe kiệt quệ Ông được cho về với gia đình. Thật là may mắn, vì có thuốc men chữa trị nên Ông đã dần dần hồi phục và hiện vẫn còn sinh sống tại Sài Gòn.
Cảm ơn người nhạc sĩ tài hoa đã dâng cho đời những đóa hoa thật đẹp, tuy sáng tác trong thời kỳ khói lửa chiến chinh nhưng vẫn lãng đãng chất lãng mạn và đầy tình nhân bản. Kính chúc Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông cùng gia đình được nhiều sức khỏe và an hưởng hạnh phúc lúc tuổi già.
Phan Anh Dũng (Richmond, Virginia - USA; 25 tháng 9, 2010)
Mời nghe: Sắc Hoa Màu Nhớ - Nhạc & lời: Nguyễn Văn Đông - Trình bày: Như Quỳnh & Thái Sơn
1. Còn đây giây phút này
Còn nghe tiếng hát nụ cười xinh tươi,
còn trong ánh mắt còn cầm tay nhau
Ngày mai xa cách nhau
Một người gối chiếc cô phòng,
còn người góc núi ven rừng chân mây đầu gió
Còn đây đêm cuối cùng
Nhìn em muốn nói chuyện người Kinh Kha,
ngại khơi nước mắt nhạt nhòa môi em
Người đi giúp núi sông
Hàng hàng lớp lớp chưa về
hàng hàng nối tiếp câu thề dành lấy quê hương
Hỡi người anh thương, chưa tròn thề ước
Nhưng tình đất nước,
đâu phải khi cho mình dệt mộng thắm kết uyên ương
Phương trời anh đi, xa xôi vạn lý
Đêm nằm gối súng,
chung ánh trăng nhưng đôi đường ly cách trong tình thương
Và xin em hiểu rằng
Dù nơi chiến tuyến mịt mờ mưa bay,
lòng anh vẫn nhớ tình người hôm nay
Đường đi biên giới xa
Lòng này thách với tang bồng,
đừng làm má thắm phai hồng buồn lắm em ơi
2. Còn đây giây phút này
Còn nghe tiếng hát dập dìu bên hoa,
còn trông bóng dáng người mình thương yêu
Ngày mai xa cách nhau
Một người góc núi chân đèo,
còn người gối chiếc cô phòng đêm đông một bóng
Còn đây đêm cuối này
Đàn ai réo rắt nhạc lòng chia ly
sợ khi nước mắt buồn người ra đi
Đường mây chân núi xa
Dù ngàn nắng lửa mưa dầu
lòng người nhất quyết không đầu dành lấy mai sau
Hỡi người anh thương, chưa tròn thề ước
nhưng tình đất nước,
ôi lớn lao không đành lòng dệt mối thắm riêng tư
Phương trời anh đi, xa xôi vạn lý
Đêm nằm gối súng,
chung ánh trăng cho người này gợi nhớ thương người kia
Và xin em hiểu rằng
Người đi giúp nước nào màng danh chi
cầu cho đất nước vượt ngàn gian nguy
Đời dâng cho núi sông
Lòng này thách với tang bồng
đừng sầu má ấy phai hồng, buồn lắm em ơi.
>> Hà Thanh & Hùng Cường hát: Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp
Binh nghiệp và nhạc nghiệp của Nguyễn Văn Ðông - Du Tử Lê
Nguồn: http://www.nguoi-viet.com/absolutenm/anmviewer.asp?a=105285&z=16
Có một vài tài liệu ghi nhận rằng, nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông sinh năm 1934. Nhưng theo sự xác nhận của họ Nguyễn thì, ông sinh năm 1932 tại quận Nhất, thành phố Saigon. Nguyên quán của ông là tỉnh Tây Ninh, huyện Bến Cầu. Thuở bé Nguyễn Văn Ðông học trường Huỳnh Khương Ninh, phường Ðakao, Tân Ðịnh, Saigon. Năm 1945- 1946 loạn lạc, trường Huỳnh Khương Ninh đóng cửa.
Gia đình gửi ông vào trường Thiếu Sinh Quân Việt Nam, ở thành phố Vũng Tàu, khi ấy ông mới 14 tuổi. Và, con đường binh nghiệp của ông, chính thức khởi đi từ đấy.
Năm 1950 Nguyễn Văn Ðông tốt nghiệp trường Thiếu Sinh Quân Vũng Tàu, cũng là nơi xuất thân của trên dưới 30 tướng lãnh thuộc quân lực VNCH cũ. Trong đó, có Thống Tướng Lê Văn Tỵ, Tổng tham mưu trưởng đầu tiên của QL/VNCH, người được coi là anh cả của Thiếu Sinh Quân Việt Nam.
Năm 1951, Nguyễn Văn Ðông được cử theo học khóa 4 trường Võ Bị Sĩ Quan Vũng Tàu. Họ Nguyễn tốt nghiệp thủ khoa với cấp bực thiếu úy năm 1952. Tưởng cũng nên nói thêm rằng, Ðại Tướng Cao Văn Viên, người giữ chức vụ Tổng Tham Mưu Trưởng QLVNCH sau cùng của miền Nam Việt Nam, cũng tốt nghiệp Thiếu úy khóa 1 của trường này.
Năm 1953, Thiếu Úy Nguyễn Văn Ðông tốt nghiệp khóa “Ðại Ðội Trưởng” tại Trường Võ Bị Ðà Lạt. Cũng năm này, ông có chân trong ban giám khảo chấm thi Khóa Võ Bị Ðà Lạt 1953 do Quốc Trưởng Bảo Ðại chủ tọa lễ bế giảng khóa.
Năm 1954, họ Nguyễn lại được gửi ra Hà Nội theo học khóa “Tiểu Ðoàn Trưởng” tại Trường Chiến Thuật Hà Nội. Ra trường, ông được chỉ định vào chức vụ Tiểu đoàn trưởng Trọng Pháo 553. Ðó là năm 1955, khi họ Nguyễn mới 24 tuổi, một Tiểu đoàn trưởng trẻ nhất của quân đội.
Trải qua nhiều chức vụ, nhiều đơn vị và đồn trú ở nhiều nơi chốn khác nhau, trước khi được đưa về Saigon, giữ những chức vụ tương đối quan trọng; cấp bực sau cùng của nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông là Đại tá, Trưởng khối lãnh thổ Bộ Tổng Tham Mưu. Ông cũng từng được trao tặng huân chương cao quý nhất; đó là Bảo Quốc Huân Chương.
Khi biến cố Tháng Tư, 1975 xảy ra, như tất cả những sĩ quan QLVNCH khác, Nguyễn Văn Ðông bị tù cải tạo. Sau 9 năm 6 tháng, ông được trả về ngày 01 Tháng Giêng, 1985 với lý do:
“Ðương sự bị bệnh sắp chết, nên cho phép gia đình đem về nhà chôn cất!”
Tuy thuộc diện HO, đủ điều kiện để xin định cư tại Hoa Kỳ, nhưng gia đình thấy họ Nguyễn đau bệnh quá nặng, không biết chết lúc nào, nên đã giữ ông ở lại, thể theo ước nguyện của ông là, khi chết xin được chôn tại quê nhà.
Về sự kiện này, tác giả “Về Mái Nhà Xưa” cho biết, ông cũng không hiểu do đâu, mà Trời Phật đã nhìn lại ông và, cho ông sống, dù là một đời sống “rất lê lết” (chữ của ông), cho đến ngày hôm nay.
Về cái mà tôi muốn gọi là “nhạc nghiệp” của nhạc sĩ tài hoa Nguyễn Văn Ðông, theo một số tài liệu đã được phổ biến ở hải ngoại cũng như tại Việt Nam thì: Nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông chính thức tham dự vào sinh hoạt âm nhạc ở miền Nam Việt Nam vào khoảng giữa thập niên 1950. Ông nổi danh ngay với những ca khúc đầu tay như “Chiều Mưa Biên Giới,” “Phiên Gác Ðêm Xuân,” “Súng Ðàn”... là ba ca khúc ra đời trong năm 1956 và được phổ biến rất rộng rãi. Nhưng ca khúc “Thiếu Sinh Quân Hành Khúc” bài hát được công nhận là ca khúc chính thức của trường Thiếu sinh quân Vũng Tàu, Nguyễn sáng tác năm 1948, khi mới 16 tuổi, mới thực sự là sáng tác đầu tay của người nhạc sĩ đa tài này.
Ngoài bút hiệu và cũng là tên thật, Nguyễn Văn Ðông, họ Nguyễn còn dùng nhiều bút hiệu khác như Phượng Linh, Phương Hà, Ðông Phương Tử, Vì Dân, Hoàng Long Nguyên.
Cũng ngay từ giữa thập niên 1950, trong vai trò trưởng đoàn văn nghệ Vì Dân ở Saigon, Nguyễn Văn Ðông đã nhận được sự hợp tác của rất nhiều ca, nhạc sĩ tên tuổi thời đó, như Mạnh Phát, Minh Kỳ, Hoài Linh, Thu Hồ, Quách Ðàm, Minh Diệu, Khánh Ngọc và các nghệ sĩ thuộc lãnh vực kịch nghệ, điện ảnh, cải lương danh tiếng như Kim Cương, Vân Hùng, Ba Vân, Bảy Xê, Trần Văn Trạch... Ông cũng cho thấy tài tổ chức và điều khiển các chương trình đại nhạc hội lớn, rất thành công tại Saigon, cũng như các tỉnh.
Về sinh hoạt liên quan tới đài phát thanh thì, ngay từ năm 1958, nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông đã là trưởng ban nhạc “Tiếng Thời Gian” của đài Saigon. Ban nhạc của ông quy tụ những tên tuổi như Lệ Thanh, Anh Ngọc, Hà Thanh, Minh Diệu, Khánh Ngọc, Mạnh Phát, Thu Hồ, Quách Ðàm...
Ở cấp độ quốc gia thì, năm 1959, họ Nguyễn được chọn làm trưởng ban tổ chức “Ðại hội thi đua Văn nghệ toàn quốc,” tập hợp hơn 40 đoàn văn nghệ, đại diện cho toàn miền Nam; tranh giải liên tiếp 15 ngày đêm tại Saigon. Với tất cả những thành tích kể trên, nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông đã được trao tặng “Giải Âm Nhạc Quốc Gia.” Bà cố vấn Ngô Ðình Nhu là người trao tặng giải thưởng này cho họ Nguyễn.
Nói tới nhạc nghiệp của nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông mà, không nói tới thời gian họ Nguyễn làm giám đốc hãng đĩa nhạc Continental và Sơn Ca, nổi tiếng một thời ở miền Nam, tôi cho là một thiếu sót quan trọng.
Ở vai trò này, với sự hợp tác tích cực của những nhạc sĩ như Nghiêm Phú Phi, Văn Phụng, Y Vân, Lê Văn Thiện... Hai hãng đĩa của ông đã đem sự giầu có, phong phú cho sinh hoạt tân nhạc cũng như cổ nhạc miền Nam, 20 năm; với những album riêng cho từng ca sĩ.
Quay lui lại thời điểm đầu thập niên 1960, sự kiện trung tâm băng nhạc Sơn Ca cho ra đời những băng nhạc chỉ với một tiếng hát như Sơn Ca 6, tiếng hát Giao Linh; Sơn Ca 7, tiếng hát Khánh Ly; Sơn Ca 8, tiếng hát Lệ Thu; Sơn Ca 9, tiếng hát Phương Dung; Sơn Ca 10, tiếng hát Thái Thanh và ban hợp ca Thăng Long... cùng một số băng nhạc riêng, dành cho nhạc Trịnh Công Sơn, là một sáng kiến cực kỳ mới lạ. Nó mở đầu cho những album sau này, với một tiếng hát, của nhiều trung tâm băng nhạc khác.
Lại nữa, tôi cho rằng chúng ta cũng sẽ không phải với nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông, một người, không chỉ tận tụy cống hiến trọn cuộc đời mình cho nền tân nhạc miền Nam, 20 năm; mà ông còn là người có công đầu trong nỗ lực khai sinh, hình thành rồi phát triển một hình thái nghệ thuật mà, sau này chúng ta quen gọi là hình thái âm nhạc “Tân Cổ Giao Duyên.”
Trước khi đi sâu vào lịch sử hình thành của hình thái nghệ thuật từng được chào đón tại miền Nam Việt Nam, tính đến Tháng Tư, năm 1975, chúng tôi muốn nhắc tới bài “Tân cổ giao duyên” đầu tiên của hình thái phối hợp nghệ thuật đặc biệt này. Ðó là bài “Khi Ðã Yêu” sáng tác của Phượng Linh và soạn giả Ðông Phương Tử. Do 2 nghệ sĩ nổi tiếng của sân khấu cải lương là Thanh Nga, Minh Phụng thu âm lần đầu, năm 1963, tại Saigòn. Bài “Tân cổ giao duyên” này, sau đó, đã được nhà xuất bản Hồng Hoa ấn hành thành nhạc bản.
Tuy là hai bút hiệu khác nhau, nhưng sự thực, chỉ là một.
Những người yêu nhạc Nguyễn Văn Ðông hẳn không quên, với bút hiệu Phượng Liên, ông là tác giả của những ca khúc nổi tiếng như “Bóng Nhỏ Giáo Ðường,” “Niềm Ðau Dĩ Vãng,” “Ðom Ðóm,” “Khi Ðã Yêu,” “Thương Muộn,” “Lời Giã Biệt” v.v... Và, bút hiệu Ðông Phương Tử họ Nguyễn dùng cho tất cả những sáng tác liên quan đến phần cổ nhạc.
Nhưng phải đợi tới sáng tác “Tân cổ giao duyên” thứ hai, cũng của Nguyễn Văn Ðông, đó là bài “Mùa Sao Sáng,” do Mộng Tuyền trình bày, thì phong trào “Tân cổ giao duyên” mới thực sự rộ lên, không chỉ tại Saigon mà, khắp mọi miền đất nước.
Vì ca khúc “Mùa Sao Sáng” ký tên Nguyễn Văn Ðông, nên bài Tân cổ giao duyên “Mùa Sao Sáng” được phổ biến với hai tên: Nhạc Nguyễn Văn Ðông, Soạn giả Ðông Phương Tử. Bài tân cổ giao duyên này, theo thiển ý của chúng tôi, rất thích hợp cho những mùa Lễ Giáng Sinh của người Việt Nam, nơi quê người.
Du Tử Lê
Một số bài viết về Nguyễn Văn Đông
"Bài viết về Nguyễn Văn Đông" (pdf) - Du Tử Lê
Tình Ca Nguyễn Văn Đông (pdf) - Thy Nga - 12/2006
"Bài viết về Nguyễn Văn Đông" (pdf) - Trường Kỳ
"Người Lính Trong Nhạc Nguyễn Văn Đông" (pdf) - Lê Hữu
Nhạc Hòa Tấu
Mời xem Saigon Chamber Ensemble (San Jose, CA - USA) hòa tấu: "Hải Ngoại Thương Ca" (video)
Tiếng đàn Vô Thường: Chiều Mưa Biên Giới Phiên Gác Đêm Xuân Sắc Hoa Màu Nhớ
Nhạc Sĩ Thanh Trang hòa tấu:
Chương Trình Phát Thanh về Nguyễn Văn Đông
Người Lính Trong Nhạc Và Thơ - Bích Huyền - VOA - 10/2008
Dòng Nhạc Nguyễn Văn Đông - Hoài Nam, SBS Radio, Úc Châu
Tình Ca Nguyễn Văn Đông: phần 1 phần 2 - Thy Nga - Radio Free Asia - 12/2006
Một số bản nhạc của Nguyễn Văn Đông
(bấm vào tên bản nhạc để nghe)
Anh - Khánh Ly Về Mái Nhà Xưa - Hà Thanh Dáng Xuân Xưa - Anh Khoa
Lời Giã Biệt - Hà Thanh Sắc Hoa Màu Nhớ - Duy Trác Mấy Dặm Sơn Khê - Thái Thanh
Tâm Hảo: Nhớ Một Chiều Xuân / Hải Ngoại Thương Ca / Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp
Phiên Gác Đêm Xuân - Thế Sơn Phiên Gác Đêm Xuân - Thanh Tuyền
Lam Phương & Nguyễn Văn Đông
Hải Ngoại Thương Ca - Hà Thanh Về Mái Nhà Xưa - Thái Thanh
Ave Maria - Thái Thanh Mùa Sao Sáng - Khánh Ly Đêm Thánh Huy Hoàng - Việt Thảo
Núi và Gió - Elvis Phương Vô Thường - Giao Linh & Đức Minh Khi Đã Yêu - Thanh Tuyền
Chiếc Bóng Công Viên - Hà Thanh Thương Về Mùa Đông Biên Giới - Hoàng Oanh
Lá Thư Người Lính Chiến - Khánh Ly Niềm Đau Dĩ Vãng - Lệ Thu
Hải Ngoại Thương Ca - Minh Châu, Ngọc Diệp, Tường Vân
Liên Khúc Chiều Mưa Biên Giới & Mấy Dăm Sơn Khê - Mai Thiên Vân & Thanh Tuyền
Nguyện Cầu Trên Bến Ngàn Năm - Thanh Tuyền & ACM
Trái Tim Việt Nam - Tuấn Ngọc Thác Đa - Tình Yêu của Tôi - Giao Linh
Bóng Nhỏ Giáo Đường - Ngọc Lan Dạ Sầu - Giao Linh
Thương Muộn - Thanh Tuyền Đom Đóm - Giao Linh Tình Mùa Hoa Phượng - Thanh Tuyền
Mời nghe toàn bộ: CD "Thác Đa - Tình Yêu của Tôi - phát hành năm 2003
1. Thác Đa - Tình Yêu Của Tôi - Giao Linh
2. Chiếc Bóng Công Viên - Nancy Tâm Huy
3. Trái Tim Việt Nam - Đức Minh
4. Bài Ca Hạnh Phúc - Nguyễn Phi Hùng & Nancy Tâm Huy
5. Dòng Sông Hò Hẹn - Giao Linh
6. Người Tình Yêu Dâu - Hồng Ngọc
7. Khi Đã Yêu - Nancy Tâm Huy
8. Núi Và Gió - Elvis Phương
9. Thầm Kín - Nancy Tâm Huy
10. Nếu Có Em Bên Anh - Lam Trường
11. Bông Hồng Cài Áo Trắng - Nancy Tâm Huy
12. Vô Thường - Giao Linh & Đức Minh
Vài kỷ niệm với nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông
Chu Tất Tiến, Apr 18, 2005
Hầu như những người miền Nam thuộc lứa tuổi trung niên trở nên, đều đã từng thưởng thức giòng tân nhạc Nguyễn Văn Đông nở rộ trong thập niên 60. Mỗi khi nhắc đến nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông, người ta nhớ ngay đến “Chiều Mưa Biên Giới” với những câu triết lý bất hủ: “Lòng trần còn tơ vương khanh tướng, thì đường trần mưa bay gió cuốn còn nhiều, anh ơi!” Với những ai mê nhạc thính phòng, bản “Về Mái Nhà Xưa” của Nguyễn văn Đông cũng là bản gợi lên những cung điệu tha thiết, trữ tình: “Về đây ngơ ngác chim bay tìm đàn, về đây hoang vắng lạnh buốt cung đàn...” Hoặc nghe câu: “Chiều nay thấy hoa cười chợt nhớ một người, chạnh lòng tôi khơi bao niềm nhớ...” lại thấy “Nhớ một chiều xuân”. Tuy nhiên, một điều mà rất ít người mê những bản nhạc lừng danh dưới bút hiệu Phượng Linh như trong Dạ Sầu: “Hết rồi người ấy đã xa ta, những ngày vui cũng theo qua...” hay “Khi Đã Yêu thì mơ mộng nhiều...” và những vở kịch cải lương của Đông Phương Tử lại không biết rằng “Phượng Linh” hay “Đông Phương Tử” cũng chỉ là những bút hiệu khác của Nguyễn văn Đông. Ngoài ra, khán giả của những vở kịch viết bởi kịch tác gia Hoàng Dũng do Nghệ Sĩ Kim Cương thủ diễn đã làm cho bao giọt nước mắt rơi, bao nụ cười muốn vỡ tung rạp như “Dưới Hai Mầu Áo”... cũng không bao giờ nghĩ rằng những vở kịch đó đều có sự tham dự của ngòi bút Nguyễn văn Đông, người nhạc sĩ đã được cấp bằng Tiến Sĩ Âm Nhạc Pháp.
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông với hai đệ tử Nancy Tâm Huy và Giao Linh
Riêng với tôi, Nhạc sĩ Nguyễn văn Đông vừa là người anh đáng kính vừa là người Thầy với tất cả ý nghĩa cao đẹp của hai chữ ấy trong khi tôi lại là một đứa học trò không nên thân. Khi tôi gặp anh sau 1978, anh đã bệnh nặng. Anh không đi, đứng được vì xương đầu gối biến dạng. Tất cả các ngón tay của anh bị chứng phong thấp làm cho co quắp. Các đốt xương ngón tay sưng to đến nỗi anh không còn cầm được đũa nữa. Anh chỉ có thể cặp đũa vào giữa hai lóng tay để đưa thức ăn lên miệng một cách khó khăn. Dĩ nhiên, anh không thể nào cầm bút. Điều quan trọng là người nhạc sĩ đa tài ấy đã chấp nhận bệnh tật và những cơn đau một cách thản nhiên. Chưa bao giờ tôi thấy anh nhăn mặt hoặc kêu đau một tiếng, khi tôi dư biết anh đang lên cơn đau lắm. Nhất là vào mùa lạnh, những trận gió ban đêm làm cho chứng thấp khớp có cơ hội hành hạ anh kinh người. Những “cục” vôi ở xương đầu gối, bàn tay, lưng... đè lên giây thần kinh nhất định đã tạo cho anh những cơn đau buốt như dao cắt. Nhưng, dù cho giọng nói anh có khàn đặc và mệt mỏi, anh vẫn chứng tỏ cho đàn em thấy bệnh tật không thể hủy hoại ý chí anh. Những cái nhếch môi thay cho nụ cười không bao giờ tắt.
Lúc ấy, tôi đã tập tành viết được một số bài hát. Trong một lần ăn cơm chung, tôi hứng chí khoe anh và hát cho anh nghe. Vừa nghe xong, anh nhăn mặt:
-Viết vậy mà cũng đòi viết! Chẳng có quy luật hòa âm gì cả!
Rồi anh quặp lấy đũa, chỉ cho tôi những sai sót trong tiến trình của các âm giai, và bắt tôi viết lại. Vì trước đó, tôi đã từng học lõm bõm nhiều thầy, và ghi nhớ từ mỗi thầy một chút, nhạc lý của tôi cộng lại thành một mớ hỗn tạp, nên sau khi sửa lại, tôi vẫn mắc nhiều lỗi. Anh la tôi rất nặng, rồi kiên nhẫn dậy lại cho tôi từ căn bản. Khi giảng, anh ngồi xổm trên giường, dùng ngón chân cái và ngón kế của bàn chân phải, kẹp lấy cây bút chì rồi nguệch ngoạc những chữ to gần bằng viên bi trên tờ giấy. Nhìn anh cố gắng với những chữ viết quẹo qua quẹo lại, tôi thấy lòng dâng lên một xúc động khôn tả. Vì vậy, tôi cũng hết sức cố gắng học tất cả những gì mà người Thầy đầy thiện chí kia dậy bảo.
Sau khi thấy những bản nhạc tôi viết ra dần dần ít lỗi, anh đột nhiên bảo tôi:
-Anh thấy em nên học thêm vọng cổ!
Tôi đớ người:
-Em... dân Bắc Kỳ ăn cá rô cây, làm sao học vọng cổ được?
Anh nhếch môi:
-Anh có bảo em ca vọng cổ đâu mà vội chối? Viết vọng cổ cho người ta hát thì đâu cần Bắc Kỳ hay Nam Kỳ! Miễn là em thích viết!
Nghe anh nói thấy hay hay, tôi vội “dạ”. Từ đó, anh bắt đầu dậy tôi những cung bậc “hò, xừ, xê, xang, cống...” Tuy sức khỏe anh rất kém, anh vẫn cố hát từng câu, từng đoạn, lặp đi lặp lại cho tôi hát theo. Sau một thời gian, anh bảo tôi viết sáu câu vọng cổ cho anh duyệt. Tôi vâng lời, vừa viết vừa hát. Nghe tên học trò Bắc Kỳ hát vọng cổ, anh cười:
-Em hát nháp cho ca sĩ thứ thiệt hát theo thì được, em mà ca biểu diễn chắc bị khán giả xúm lại đánh quá!
Hai anh em cười vui. Nhưng bất ngờ, đang cười, tôi chợt nhìn thấy một giòng máu nhỉ ra từ khóe môi của anh. Tôi vội kêu lên cho anh biết, anh bình tĩnh lấy tay áo chùi đi và tiếp tục dậy nữa. Quá lo sợ cho sức khỏe của anh, tôi xua tay:
-Thôi! Thôi! Anh nghỉ đi! Đang chẩy máu miệng mà!
Anh lắc đầu:
-Không sao! Kệ nó! Học tiếp đi!
Tôi nhất định không học, và ép anh phải nằm nghỉ. Anh thở dài, nhìn tôi:
-Em chưa học xong, lỡ anh có mệnh hệ gì, thì anh cũng không an tâm. Bệnh của anh như thế này rồi, biết đâu còn thì giờ dậy em nữa!
Những lời nói chí tình của một người Thầy như thế làm tôi nghẹn ngào. Tôi cố nuốt từng giọt lệ, không cho rơi xuống tờ giấy viết nhạc mà anh vẫn dùng ngón chân cong queo để viết từng chữ một cách khó khăn. Những giòng chữ như nhẩy múa trước mắt tôi. Những giọt máu vẫn chầm chậm ứa ra từ khóe môi của anh như chẩy ra từ trái tim một người nghệ sĩ chân chính. Tôi không thể nào quên được hình ảnh đó, và hình ảnh anh được chở trên băng-ca ra bệnh viện điều trị ngay hôm sau. Dáng anh mảnh khảnh lọt trong lòng chiếc băng-ca trông cô đơn làm sao...
Nhiều năm tiếp theo, đến thăm anh trong các bệnh viện khác nhau, thấy anh ngồi lên được, tôi đã mừng. Rồi anh về nhà và đi điều trị thuốc Nam, thuốc Bắc. Không biết loại thuốc nào đã làm anh dần dần khỏe lại và đi lại được, dù chống gậy, nhưng dáng đi của anh vẫn chắc chắn và điềm tĩnh như ngày nào.
Thời gian trôi qua. Nghe tin một số bản nhạc của anh đã được hát lại trong thành phố, những bản nhạc không già với thời gian; không phân biệt Nam, Trung, Bắc, hải ngoại hay trong nước, lòng tôi rộn lên như chú bé được mẹ cho quà. Giòng nhạc của anh lại bắt đầu chẩy mạnh trong lòng dân tộc.
Chu Tất Tiến
Nhạc Sĩ Nguyễn Văn Đông trả lời trong một phỏng vấn: "Cô Hà Thanh hát hầu hết các tác phẩm của tôi. Bài nào tôi cũng thích, cũng vừa ý, có lẽ vì vậy mà tôi không nghĩ đến chuyện viết bài đặc biệt cho riêng cô. Tôi nhớ lại một chuỗi những sáng tác trong thời binh lửa chiến tranh như Chiều Mưa Biên Giới, Sắc Hoa Màu Nhớ, Khúc Tình Ca Hàng Hàng Lớp Lớp, Mấy Dặm Sơn Khê, Lá Thư Người Lính Chiến, Phiên Gác Đêm Xuân, Anh Trước Tôi Sau, Lời Giã Biệt ..vân vân, đều rất hợp với tiếng hát Hà Thanh và cô hát rất thành công. Tôi cho rằng Hà Thanh không chỉ hát mà còn sáng tạo trong khi hát. Hà Thanh đã tạo thêm những nốt luyến láy rất truyền cảm, rất mỹ thuật làm cho bài hát của tôi thêm thăng hoa, trong giai điệu cũng như trong lời ca. Tôi cho rằng khi hát cô Hà Thanh đã sống và cùng đồng điệu sẻ chia với tác gỉa khi trình bày một bản nhạc có tầm vóc nghệ thuật. "
(hình trong bìa: Ca sĩ Hà Thanh) Thôi nhé ! Về đi em buồn chi
Lưu luyến càng thêm đau người đi
Một trời tang khó nhuốm đau thương
Người trai chốn sa trường hàn gắn tình mến thương.
Anh biết người em yêu sầu bi
Nhưng trách người trai kia làm chi
Một lời giao ước lúc xa nhau
Người em má hoa đào xin chớ phụ lòng nhau.
Hỡi ! Hỡi người em mến yêu ơi !
Mắt buồn lệ thắm rơi
Ôi ! Khối tình càng lắm tơ vương
Mối sầu thêm đắm đau thương
Hỡi ! Hỡi người em nữ sinh ơi !
Áo màu xanh ước mơ
Ôi ! Mối tình trong trắng trinh nguyên
Chưa lần đau xót tơ duyên.
Nơi ấy dù bôn ba đời lính,
Anh vẫn còn yêu thuở học sinh
Trời chiều biên giới hết mưa bay
Người đi chóng quay về
Em gắng chờ đợi nhau.
>> Hà Thanh hát: Lời Giã Biệt
(hình trong bìa: Nguyễn Văn Đông)Anh đến thăm, áo anh mùi thuốc súng
Ngoài mưa khuya lê thê, qua ngàn chốn sơn khê
Non nước ơi, hồn thiêng của núi sông
Kết trong lòng thế hệ, nghìn sau nối nghìn xưa
Bao ước mơ, giữa khung trời phiêu lãng,
Chờ mùa Xuân tươi sang, nhưng mùa thắm chưa sang
Anh đến đây, rồi anh như bóng mây,
Chốn phương trời ấm lạnh, hòa chung mái nhà tranh
Anh như ngàn gió, ham ngược xuôi, theo đường mây,
Tóc tơi bời, lộng gió bốn phương,
Nước non còn đó một tấc lòng,
Không mờ xóa cùng năm tháng,
Nhớ ai ra đi hẹn về dệt nốt tơ duyên,
Khoác lên vòng hoa trắng,
Cầm tay nhau đi anh!
Tơ trời quá mong manh
Anh hỡi anh, đường xa vui đấu tranh,
Giữa khung trời gió lộng, nghìn sau tiếp nghìn xưa
>> Hà Thanh hát: Mấy Dặm Sơn Khê
Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông kể lại: “Bản nhạc Chiều Mưa Biên Giới được viết vào năm 1956. Khi ấy tôi là trung úy trưởng phòng hành quân của chiến khu Đồng Tháp Mười là người có trách nhiệm đề ra những phương án tác chiến. Lần đó tôi dẫn đầu một nhóm biệt kích bí mật đi điều nghiên chiến trường dọc theo biên giới Miên-Việt và Đồng Tháp Mười. Trên đường về, anh em chúng tôi lâm vào cảnh trời chiều gió lộng, mưa gào như vuốt mặt.
Giữa cánh đồng hoang vắng tiêu sơ, lối vào tiền đồn thì xa xôi, thoáng ẩn hiện những nóc tháp canh mờ nhạt ở cuối chân trời. Và từng chập gió buốt kéo về như muới sát vào thịt da. Từ trong cảnh ấy, tận đáy lòng mình đã nghe nẩy lên những cung bậc rung cảm, những trường canh đầu tiên buồn bã cho bài Chiều Mưa Biên Giới anh đi về đâu…”
>> Trần Văn Trạch hát: "Chiều Mưa Biên Giới"
Nguyễn Văn Đông, Trần Văn Trạch, Lê Thương
Tài Liệu Tham Khảo:
1. Nhạc và hình ảnh: từ các trang websites, nhất là từ http://khanhly.net/phoxua/; Nhạc Sĩ Thanh Trang; Hồ Đình Vũ; Nguyễn Tường Vân
2. Các chương trình phát thanh của: Thy Nga (RFA), Hoài Nam (SBS Radio-Úc Châu), Bcíh Huyền (VOA)
3. Các bài viết của: Lê Hữu, Chu Tất Tiến, Du Tử Lê, Trường Kỳ
Tình Ca Mùa Thu
Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím
Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến
Chiều xuống áo tím thường thướt tha
Bước trên đường gấm hoa
Ngắm mây chiều lướt xa ....
Chiều mưa không có em
bờ đá công viên âm thầm
chiều mưa không có em
giăng mắc mây không buồn trôi ....
Nước mắt mùa Thu khóc ai trong chiều
Hàng cây trút lá nghĩa trang điù hiu
Từng chiếc từng chiếc lệ khô vàng héo
Buồn thương từng kiếp nằm trong mộ réo tên người đời quên ....
Em có nghe mùa thu mưa giăng lá đổ
em có nghe nai vàng hát khúc yêu đương
Và em có nghe khi mùa thu tới
mang ái ân mang tình yêu tới .....
Lá rơi chiều thu gieo nhiều thương nhớ
Ngày nào anh đi cho trọn ước nguyện
Chiều tàn mưa thu lạnh buốt tim tôi
Ngồi nhìn hoàng hôn vào tối .....
Mùa thu năm ấy
Trên đường đến miền Cao nguyên
Đa Lạt núi rừng thâm xuyên
Thác ngàn nước bạc thiên nhiên.
Chạnh lòng tôi thấy....
Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả mầu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.....
Đêm nay là đêm cuối cùng
Ngoài trời phố đã khuya trời còn đổ mưa nhiều
Mình gặp lại nhau mang tâm sự đầy vơi
Để ngàn thu vĩnh biệt vì ngày mai em theo chồng ....
Màu nắng hay là màu mắt em
Mùa thu mưa bay cho tay mềm
Chiều nghiêng nghiêng bóng nắng qua thềm
Rồi có hôm nào mây bay lên....
Vẫn biết ta giờ không trẻ nữa
Sao thương ai ở mãi cung hằng
Lời nguyện cũ trên đầu như nguyệt quế
Đâu chịu nhòa khi tới giữa mùa trăng ....
Đêm nay thu sang cùng heo may
Đêm nay sương lam mờ chân mây
Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng
Như nhớ thương ai chùng tơ lòng ....
Cuối trời mây trắng bay
Lá vàng thưa thớt quá
Phải chăng lá về rừng
Mùa thu đi cùng lá
Mùa thu ra biển cả.....
Em ơi mưa bay mưa bay, mưa bay về rớt cùng sợi mềm
Anh ơi mưa bay, mưa bay, mưa bay về gợi nhớ chiều nào
Em ơi ngày nào mưa ướt lạnh lòng mềm
Ngày nào mưa lấm bùn đường về ....
Em về, qua đường cũ
Nghe nhịp bước chân bơ vơ
Hàng cây ngày xưa
Buồn trơ đón trên từng lá mong chờ.
Quán chiều ngủ say, giấc buồn trên tay....
Mưa thu gợi sầu cho cây long-lanh,
Ngàn tiếng buồn rơi hắt-hiu trên cành,
Từng đêm hồn bay trong khói sương mờ,
Từng đêm ngàn cây nghe gió ru hờ,...
Tháng tám mùa thu, lá rơi vàng chưa nhỉ
Từ độ người đi thương nhớ âm thầm
Có phải em là mùa thu Hà Nội
Tuổi phong sương ta cũng gắng đi tìm
Có phải em mùa thu xưa ..........
Đêm qua chưa mà trời sao vội sáng
Một đàn chim cánh nhỏ chở mùa sang
Chiều vào thu tiễn em sầu lạnh giá .....
Không còn mùa thu, trăng rơi bên thềm
Không còn lời ru, mơ trên môi mềm
Em thơ, như mùa xuân đầu, nối dài đêm sâu...
Trời còn làm mưa vùi trên nỗi đau
Lời ru ấy mãi cho u sầu
Bàn chân nuối tiếc thương lạc loài
Trời còn làm mây buồn qua mắt ai ......
Rồi một mùa Thu tới cho mắt em buồn trong nắng
Mầu tình hôn tóc rối ru má em hồng say đắm
Chiều về dâng lá úa
Lá ươm trên dòng tóc xanh
Lá ướp môi em thêm tình
Gọi mùa Thu đến trao mình ....
Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong thuyền hoa tình duyên đành dứt
Có những đêm về sáng đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi ....
Chiều nay có mùa thu đi về
Buồn vương mây ngàn giăng khắp lối
Mùa thu bơ vơ đến bên trời
Ru tóc em suối nguồn ..........
Ngày xưa xa xôi em rất yêu màu tím
Ngày xưa vô tư em sống trong trìu mến
Chiều xuống áo tím thường thướt tha
Bước trên đường gấm hoa
Ngắm mây chiều lướt xa...
Có những chiều thu vươn nắng cuối thôn
Tiếng tiêu ai vọng đến thiết tha buồn
Man mác niềm vương vấn tình cố hương
Mối u hoài trầm tư khi chiều xuống....
Em ra đi mùa thu
mùa thu không trở lại
Em ra đi mùa thu
sương mờ giăng âm u....
Mùa thu thưa nắng gió mang niềm nhớ
Trời chiều man mác buồn nát con tim
Lệ tình đẫm ước tà aó trinh nguyên
Kỷ niệm êm đềm còn in trên giấy .......
Ngày đó có một lần đôi môi em khẽ hỏi anh
Tình yêu như chăn gối hay hương đêm
Ngày đó có một lần khi đôi môi chợt tìm môi
Tình yêu như giông tố qua bốn mùa..........
Nhìn những mùa thu đi
em nghe sầu lên trong nắng
và lá rụng ngoài song
nghe tên mình vào quên lãng
nghe tháng ngày chết trong thu vàng
Lạnh lùng sương rơi heo may
Buồn ngơ ngác bóng chim bay
Mây tím giăng sầu đó đây
Ngày đi chiều mang sầu tới
Làn sương chiều thu lả lơi ....
Chiều hôm qua lang thang trên đường
Hoàng hôn xuống, chiều thắm muôn hương
Chiều hôm qua mình tôi bâng khuâng
Có mùa Thu về, tơ vàng vương vương ....
Anh muốn đôi ta mãi như người tình
Vui đời hẹn hò
Khi trên giòng suối,
Khi trên đồi buồn...
Nhớ về 1 kỷ niệm ....
Mỗi bài hát đều có link để download, nếu bài nào thích các bạn có thể lưu lại để dành. Một sưu tầm rất hay, xin kính chuyển
Please note: If you forward this email please delete the forwarding history, which includes my email address. It is a courtesy to me and others who may not wish to have their email addresses sent all over the world! Deleting the history helps prevent spammers from mining addresses and sending out viruses. Thanks!
Hình ảnh cũ- Âm thanh xưa
Bản nhạc Việt Nam của Hùng Lân được giới thiệu trên nhật báo Lên Đàng số ra ngày 15 tháng 2 năm 1947.Sau này tựa Việt Nam được đổi thành Việt Nam Minh Châu Trời Đông.
Việt Nam Minh Châu Trời Đông Hùng Lân Việt Nam minh châu trời đông Việt Nam nước thiêng Tiên Rồng Non sông như gấm hoa uy linh một phương Xây vinh quang ngất cao bên Thái Bình Dương Từ ngàn xưa tài danh lừng lẫy khắp nơi Vết anh hùng tạc ghi núi sông muôn đời Máu ai còn vương cỏ hoa Giục đem tấm thân sẻ với sơn hà Giơ tay cương quyết ta ôn lời thề ước Hy sinh tâm huyết mong báo đền ơn nước Dù thân này tan tành chốn sa trường cũng cam Thề trọn niềm trung thành với sơn hà nước Nam.Hợp ca Đài phát thanh Sài Gònhttp://www.mediafire.com/?bbvwcv36a6ob21w
Đêm Mê Linh
Nhạc: Văn Giảng - Lời: Võ Phương Tùng Canh dài ta ngồi trong rừng cây vang âm hồn thiên thu. Trời vắng hồn lắng tiếng sơn hà trong gió hú: "Ai thấy chăng xưa hùng cường? Ai thấy chăng nay xiềng cùm, đằng đằng nặng hận thù? Ai đắp non sông trường tồn? Ai kết lên dân tài hùng Xua tan giặc Đông Hán. Xua tan giặc xâm lấn?" Ta cùng chung lòng mong ngày vang danh thơm dòng oai linh, Thề quyết rèn chí quét quân thù đang cướp nước Ta cháu con dân Việt hùng, nơi Mê Linh ta trùng phùng Đồng lòng nguyền vẫy vùng Ta chiến binh đang thề nguyền, quanh ách thiên nung lòng bền Gian nguy càng hăng chí, xung phong chờ đến ngày. Ai vì nước? Ai thề ước? Ta xung phong nguyền dâng thân hiên ngang Nguyện đấu tranh xua tan quân Đông Hán Ai trung thành? Ai liều mình? Thề hy sinh, thề tung hoành hiên ngang Thề kiên trung chiến đấu, thế chiến thắng! Canh dài ta ngồi mơ ngày đi xông pha giành non sông Ngời chói bừng ánh sáng tươi hồng hăng chí nóng Quanh ánh thiêng reo bùng bùng. Ta nắm tay ca trầm hùng Hẹn ngày rạng Lạc Hồng, Mơ xuất quân đi rập ràng, mơ quét tan quân bạo tàn Xua tan giặc Đông Hán. Xua tan giặc xâm lấn.Hợp ca Đài phát thanh Sài Gòn
http://www.mediafire.com/?2sh3e55pg0b1568
Hồn Tử Sĩ Nhạc: Lưu Hữu Phước - Lời: Phan Mai Đêm khuya âm u ai khóc than trong gió đàn sóng cuốn Trưng Nữ Vương gợi muôn ngàn bên nước tràn Hồn ai đang thổn thức trên sông hồn quân Nam đang khóc non sông sát khí ngất đất bao lớp thây muôn bóng huyền Không gian như lắng nghe bao oan hồn đang xao xuyến xót thương hai Nữ hoàng tuẫn thân dù mạng vong lửa hờn chưa tan làn sóng đang thét gào gió vang tiếng nguyền cùng gươm đao Nguyện cùng sông đẫm máu tấm thân nát không nao nhìn thấy quân Hán dầy xéo sông núi nhà, dòng châu rơi khắp nước non mờ tối dưới trời. Nào ai yêu nước nhà vì giống nòi vì hận thù làm sao đưa dân qua cơn đau khổ Người Nam anh dũng quyết dâng đời sống cho non sông liều mình vào tên khói cùng người thù ta quyết không đạp đất chung Trai hùng trung lúc quốc biến xả thân lấy máu nóng cứu dân khỏi hồi nguy nan chí hiên ngang. Bao năm công đức xây đắp nên non nước nhà ân đó ghi khắc trong tâm quốc dân không xóa nhòa vì đâu vua Trưng nữ ra quân vì non sông tử tiết vong thân Nước cuốn réo rắt như thiết tha gọi quốc hồn thiên thu trên hát vang vang tiếng lòng dân đau đớn khóc giang san phải hồi ngửa nghiêng Cùng nhau khấn non nước thiêng liêng. Thái Thanh hát
http://www.mediafire.com/?cd5g5o6dycl17fo
Gò Đống Đa Nhạc và lời: Văn Cao Từng đoàn dân chúng trên đế đô tưng bừng đi Tìm về thăm chốn non nước thiêng trang hùng ghi Cố bước bước bước bước trên đường thơm gió mát Ta đi đi đi đi thăm gò xưa chất thây Ðống Ða còn chốn đây Nhắc xương đầy máu xây Ngàn tiếng khóc tiếng rít lên, còn vướng vất giáo, mác, tên Mấy ai qua mà lòng khôn nguôi ÐK: Cùng thăm nơi xưa ai là người không bái sùng Dòng máu ái quốc lưu truyền trong bao đấng hùng Ngày ngàn quân Thanh chết Dưới toán quân Việt Nam Thề quyết phấn đấu đồng tâm hy sinh Làm sao cho hơn thời xưa Rồi cất sức sống ngày mai Máu đào đồng bào kết hòa cùng màu quốc kỳ. Lời đoàn quân trước trong gió rung bao cờ bay Còn rền theo trống chiêng lắng khua trong chiều nay Hỡi dũng sĩ ái quốc ngại gì bao nguy khó Giữ đất nước thống nhất bao người đang ngóng ta Tiến quân hành khúc ca. Thét vang rừng núi xa Giục chiến sĩ cất bước mau. Từng toán trước đến toán sau Nối nhau đi cuộc hành binh qua Ca đoàn Vô Tuyếnhttp://www.mediafire.com/?r43n9ecp5667bm6
Thiếu Nữ Việt Nam Nhạc: Lưu Hữu Phước - Lời: Mai Lưu ~1~ Trông hoa xuân thắm tươi trên muôn cành Lòng niên thiếu chan chứa hương xuân Reo lên trong nắng mới trong vui mới Vì chị em, ấy Hoa của đời. ĐK: Này chị em khắp nước Nam Dịu dàng như những đoá hoa Như những đoá hoa Tô điểm thêm cho sơn hà Hồn thanh xuân khuyến khích ta Nào chị em cất tiếng ca Cùng cất tiếng ca, Vui vẻ thêm cho nước non nhà, Sao cho cả thảy Hăng hái cố gắng luôn, Dù ngàn chông gai Cùng nhau vui sống Làm sao cho khắp nước Nam Đều rền vang tiếng hát ca, Vang tiếng hát ca. Lòng vui tươi chiếu bao la. ~2~ Đi, ta đi, dắt nhau đi lên cùng, Và ca hát trong ánh nắng mai, Gieo vui tươi khắp nơi, gieo vui sống, Vì chị em, ấy Hương của đời. (Qua Điệp Khúc) ~3~ Ta khuyên lơn giúp cho bao nhiêu người Lòng không chút tin ở tương lai, Sao cho tâm chí ai thêm hăng hái, Vì chị em ấy Tiên của đời. (Qua Điệp Khúc)Hợp ca giọng nữ Đài phát thanh Sài Gònhttp://www.mediafire.com/?dte8mgpcpt2aben
Hoa Xuân Đất Việt Nhạc và lời: Nguyễn Văn Thương Ngày Xuân gieo nguồn trong sáng tưng bừng đây đó Hương ngát muôn phương lan bay nương chiều êm gió Vườn Xuân hoa về tươi thắm điểm trang cánh đào Chim thánh thót đưa tin mừng nhìn nắng Xuân sang, đón chào. Vườn xuân, ta là muôn đoá hoa đời hàm tiếu Hương sắc thanh xuân tô xinh sơn hà yêu dấu Trời xuân, ta là đàn chim tung hoành mây gió Tiếng ca chơi vơi ngân xa hoà gieo vui sông khắp trời. Nhìn điệp điệp trùng. Hoa cười trong gương nắng Nghe êm êm ru. Gió lướt thơm trên ngàn Đời bừng màu hồng. Chan hoà tình sông núi Reo ca lên cho lòng tràn niềm vui. Ngày Xuân sang nồng say hương men mùa chiến thắng Bao lớp hoa niên ra đi vang lời tranh đấu Đời thanh xuân nguyền dâng chí khí cho giống nòi Xây đắp trên non sông Việt một mùa Xuân tươi muôn đời.Hợp ca Đài phát thanh Sài Gònhttp://www.mediafire.com/?7wd9yu7u5t1rjcg
Phóng to
Trích Hồi Ký Phạm Duy: "Khi mới thành lập năm 1946, Đài Pháp-Á chưa có nhiều ca nhạc sĩ cộng tác. Chỉ mới có ban nhạc Trần Văn Lý với vài ca sĩ như Thu Hồ, Mạnh Phát, Minh Diệu, Thu Thu... Đài thiếu ca sĩ đến nỗi có một hôm, tới giờ phát thanh, Trần Văn Lý phải nhờ cô thông dịch viên Ngọc Trâm vào studio hát, rồi cô trở thành ca sĩ thực thụ và đổi tên là Minh Trang. Dần dần, số ca sĩ tăng lên, về phía nữ, có thêm Ngọc Hà, người tình của Lê Trực. " Lê Trực tức là nhạc sĩ Hoàng Việt, nổi tiếng với những bài Lên Ngàn, Lá Xanh, Nhạc Rừng, Tình Ca...Tiếng Còi Trong Sương ĐêmSáng tác của Lê Trực, do Ngọc Hà hát trong đĩa Việt Đônghttp://www.mediafire.com/?3je1uksju7hel91
Phóng to
Thiếu Phụ Nam Xương Thẩm Oánh Ai đời còn nhớ chăng ? Xóm Nam Xương có một nàng Lòng trinh muôn đời muôn kiếp Mang đến tuyền đài cam ức ôm hờn. Ôi đến bao tan. Từ chồng ra đi chiến tranh phân kỳ, rầu rầu chiếc thân tàn canh soi bóng Ôm con nhớ thương ngợp lòng, chờ ngày khang thái, tái lai rực hồng ánh xuân Con thơ chiều đêm hoài kêu nhớ cha Khi ánh đăng soi mờ bóng nhoà, chỉ bóng tường dụ dỗ dối con thơ. Rằng :"Đây chính cha đêm tối mới về cùng con". Rồi từ đó ánh đèn tàn đêm, hình nàng in trên vách tường, con giỡn đùa nô bóng cha rộn ràng, nào ngờ đâu vì đó ly tan ! Người cha sau ít lâu hồi hương. Một sáng quang minh chim ngàn kêu đàn, mừng mừng tủi tủi mang mang. Nàng bế con ra :"Đây bố đã về cùng con " Thằng bé kêu rằng:"Không không bố tôi đêm tối mới về, không không bố tôi đêm tối mới về, không không bố tôi đêm tối mới về " Ôi đau thương, ôi ly tan, đau đớn cho nhau, chua xót cho nhau chim thương lìa đàn. Ôi đau thương ! ôi nguy nan ! Cuồng ghen sôi máu phũ phàng dày đạp nát tan. Trời thấu cho lòng thiếp chăng ? Trinh chuyên mang oan phụ chàng ! Xin đem thân như hoa tàn trôi đi, trôi khuất xuôi với nước giòng Hoàng Giang. Bóng đêm mờ đèn khêu u uất, chàng bồng con thơ in bóng lên tường. Thằng bé vui mừng :" Đây đây bóng cha đêm tối đã về, đây đây bóng cha đêm tối đã về, đây đây bóng cha đêm tối đã về ". Ôi nghi oan ! ôi ly tan ! đau đớn cho nhau, chua xót cho nhau chim thương lìa đàn . Ôi nguy nan, ôi đau thương. Cuồng ghen sôi máu lỡ rồi tình đã nát tan. Bồng con đứng trông theo giòng Hoàng Giang Tình oan ngập mây u ám, muôn năm mối hờn bao tan nơi cửu tuyền. Cho đời còn nhớ quên ?Ngọc Bảo hát trong đĩa Polyphonhttp://www.mediafire.com/?ziped4z4d0z8y8i
Cô Lái Đò Thơ: Nguyễn Bính - Nhạc: nguyễn Đình Fúc Xuân đã đem mong nhớ trở về Lòng cô lái ở bến sông kia Cô hồi tưởng ba xuân trước Trên bến cùng ai đã nặng thề Nhưng rồi người khách tình xuân ấy Đi biệt không về với bến sông Đã mấy lần xuân trôi chảy mải Mấy lần cô lái mỏi mòn trông Xuân này đến nữa đã bao xuân Đóm lửa tình duyên tắt nguội dần Chẳng lẽ ôm lòng chờ đợi mãi Cô đành lỗi ước với tình quân Bỏ thuyền bỏ bến bỏ giòng trong Cô lái đò kia đi lấy chồng Vắng bóng cô em từ dạo ấy Để buồn cho những khách sang sông Ái Liên hát trong đĩa Viễn Đônghttp://www.mediafire.com/?dqvud8uot1ja0au
CÔ LÁI ĐÒ
Anh Ngọc háthttp://www.mediafire.com/?v23hs9arb0efd5v
Phóng to
EM ĐẾN THĂM ANH MỘT CHIỀU MƯAhttp://www.mediafire.com/?v6r0x5obk8b13v1
Đêm Trong Rừng Hoàng Quý Rừng muôn cây xanh cao âm u ngàn gió lá, khuất bóng ánh trăng sao. Ngồi chung quanh phiến đá, ta khơi lửa đào, bập bùng bập bùng trong đêm thâu. Mờ sương reo trong không âm u ngàn thác lá, gió lắng xa mênh mông. Ngồi trong hơi núi giá,ta khơi lửa hồng bập bùng bập bùng trong đêm sâu. A... ngồi trong ánh hương đêm Ta cùng cất cao lời nguyền Thề đồng tâm ta quyết thề sông núi (nhắc lại cả câu) Đem tâm can xây đắp ngày tươi mới (nhắc lại cả câu) Hm . . .(tiếng ngân) . . . . . Một lòng son ! Bền tâm chí ! Vì non nước ! Có sa chi lao lung anh em ơi im nghe vang âm trong rừng Một lòng son ! Bền tâm chí ! Vì non nước ! Có sá chi lao lung (chậm dần cho đến hết) Hm . . .(tiếng ngân) . . . . . .Ca đoàn Vô Tuyến SaiGonhttp://www.mediafire.com/?7dwbmmyaoaaios2
Đêm Trong Rừng của Hoàng Quý do song ca Ngọc Cẩm - Nguyễn Hữu Thiết diễn tả.http://www.mediafire.com/?rldcksk0oqfvvp6
Từ trái qua phải: Nhật Trường, Nhật Bằng, Anh Ngọc - Mai Hương, Thái Thanh, Kim TướcNhớ Trăng Huyền Xưa Nguyễn Văn Quỳ Bóng trăng dần xuống Hàng cây hắt hiu theo gió buồn Mây trắng mờ trong bóng đêm Không gian lắng chìm vắng im. Bóng trăng dần xuống Xa vời bao bóng dáng yêu thương Tơ trùng ai nắn buông Cho lòng rung lên ngàn tiếng. Dưới trăng huyền xưa Từng ánh lung linh chan hoà muôn gió biếc Tìm đến bên hoa gió trăng nhè nhẹ mơn mơn cánh yêu kiều. Dưới trăng huyền xưa Hồn thắm chơi vơi trong tình trăng chan chứa Ngát say hương nồng lòng ai ngây ngất với trăng thu ngàn đoá hoa. Nhưng chiều thu nay, tàn rồi bao ước mong Trăng sáng nơi đây nhưng không thắm cho lòng. Nhưng chiều thu nay, tàn rồi bao ý thơ Dáng xưa đâu còn cho hương vương trong gió. Nhớ trăng huyền xưa Lồng bóng hoa trăng rung từng bông cánh thắm Gió dâng ý tình hồn ai như mơ thấy tan trong trời thu.Thái Thanh đọc lời dẫn nhập - Kim Tước háthttp://www.mediafire.com/?1ugczlznac7925h
Dưới đây là hình ban nhạc của Tiếng Nhạc Tâm Tình, Nhật Bằng là người đứng sử dụng contre-bass.
Phóng to
Phóng to
Một bài hát trong chương trình Tiếng Nhạc Tâm Tình:
Phóng to
Bến Cũ (1946) Lời: Ngọc Quang - Nhạc: Anh Việt Bến ấy ngày xưa người đi vấn vương biệt ly Gió cuốn muôn phương về đây Thấy bóng người về hay chăng? Xa nhau bến xưa ngày ấy Anh đi ! Thế thôi từ đây ! Sầu chết bên lòng, Hồn nặng nhớ mong. Biết đi sầu em mong Nhưng ngàn dân đang ngóng Dưới trời gió mưa Làn gió chiều đưa. Xa nhau bến xưa ngày ấy Anh như bóng mây hồng trôi Về chốn xa vời Lòng nặng nhớ mong. Cố quên sầu thương đi Anh nguyền đi theo gió Chớ buồn khóc chi Càng khổ người đi. Bến ấy chiều sương chờ mong vấn vương lòng ta Gió cuốn mây trôi về đâu ? Cố nén sầu lòng bao năm.Kim Tước đọc lời dẫn nhập - Anh Ngọc và Mai Hương trình bàyhttp://www.mediafire.com/?87nh0e55wbihw57
Tiếng Nhạc Tâm Tình...
Mai Hương đang ghi âm trong chương trình Tiếng Nhạc Tâm TìnhTình Trăng Hoàng Trọng (1956) ánh trăng là đèn trời soi dìu nhân thế vui đêm qua ánh trăng là nụ cười xinh mơn trớn lá hoa ánh trăng là tình ta đã ghi từ xưa nhạc êm trót vương lời thơ xui lòng càng nhớ muôn đời còn mơ kìa trông vầng trăng yêu dấu xóa mờ làn mây trôi tới đâu cầu nào vừa nối duyên Ngâu cho dòng Ngân giang hết âu sầu người trông màu trăng lai láng bước từng nhịp chân đi ngỡ ngàng hồn thơ lên vút mênh mang ôi càng khuya thấy càng bâng khuâng tơ lòng vương theo gió lâng ôi tình trăng có trăng là cuộc đời ta vừa qua bóng đêm chơi vơi có trăng là cuộc đời ta thôi hết lẻ loi có trăng mộng đẹp duyên thắm tươi lòng ai nhìn hoa lá vương lả lơi gieo tình ngàn lối khơi tràn niềm vui ……………………………………… ánh trăng còn đó ta còn say mơ ! Mai Hương háthttp://www.mediafire.com/?1zii7hzf8gydz58
Đêm Xuân Phạm Duy Đêm qua say tiếng đàn Đôi chim uyên đến giường Chim báo tin xuân đã về trong giấc mộng Em yêu câu hát buồn Lả lướt trong màn trăng Yêu trời thanh vắng Đón đưa em tới chàng Hồn em chùng đêm tối Tình em còn chơi vơi Lòng em chưa tàn Xin đừng nhạt phai Đừng nhạt phai Chưa quen nhau lúc đầu Em nghe theo tiếng sầu Ôi khúc ca nuôi mối tình muôn sắc màu Em phôi pha tháng ngày Vì lúc trăng về đây Có đàn đêm ấy Đã ru trái tim này Hồn em tìm nương náu Tình em chờ thương đau Lòng em chưa tàn Xin đừng phụ nhau Xin đừng phụ nhau ... Anh Ngọc đọc lời dẫn nhập - Toàn ban trình bàyhttp://www.mediafire.com/?3893a7pz7cy54zu
Kim Tước đang ghi âm trong chương trình Tiếng Nhạc Tâm TìnhBóng Ngày Qua Hoàng Giác Ngàn xa bốn bề sao im vắng Sóng nước như say sưa khúc mơ màng Lưu luyến reo lòng khách giang hồ Qua bóng mây trôi êm đềm ngày mơ Lòng ngậm ngùi buồn vắng cố hương Tiếng đàn gió hòa tiếng mến thương Thuyền đời còn nhiều lúc lênh đênh Tình đời gần còn lúc có xa Nhớ đâu hình bóng ngày qua Một bóng đang lạnh lùng đi Chìm đắm trong đêm Đi không bờ bến Đôi mắt đăm đăm nhìn cõi hư vô Tìm lại ngày xa ... vắng ... xa Mờ xa khuất đồi xanh êm ấm Xa thế nhân say mơ giấc điên cuồng Không biết chăng một bóng trong sương Ngơ ngác đang đi tìm một ngày qua Lời nhủ thầm đàn đứt dây tơ Áí làm chi cuộc sống trong mơ Cuộc đời còn nhiều lúc khắt khe Lòng người còn nhiều lúc sắt se Quên đi hình bóng ngày qua. Nhà văn Mai Thảo đọc lời dẫn nhập - Kim Tước háthttp://www.mediafire.com/?c3122tr535r2c2m
Buồn Tàn Thu Văn Cao Ai lướt đi ngoài sương gió, không dừng chân đến em bẽ bàng, Ôi vừa thoáng nghe em mơ ngay bước chân chàng, Từ từ xa đường vắng. Đêm mùa thu chết, nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng. Em ngồi đan áo lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng. Người ơi còn biết em nhớ mong, tình xưa còn đó xa xôi lòng. Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên Chim với gió bay về chàng quên hết lời thề. Áo đan hết rồi, cố quên dáng người, Chàng ngày nào tìm đến? Còn nhớ đêm xưa kề má say xưa Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần. Thôi tình em đấy, như mùa thu chết rơi theo lá vàng. Nghe bước chân người sương gió, xa dần như tiếng thu đang tàn. Ôi người gió sương em mơ thương ai bao lần, và chờ tin hồng đến. Đêm mùa thu chết, nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng. Em ngồi đan áo lòng buồn vương vấn, em thương nhớ chàng. Người ơi còn biết em nhớ mong, tình xưa còn đó xa xôi lòng. Nhờ bóng chim uyên, nhờ gió đưa duyên Chim với gió bay về chàng quên hết lời thề. Áo đan hết rồi, cố quên dáng người, Chàng ngày nào tìm đến? Còn nhớ đêm xưa kề má say xưa Nhưng năm tháng qua dần, mùa thu chết bao lần. Thôi tình em đấy, như mùa thu chết rơi theo lá vàng. Mai Hương đọc lời dẫn nhập - Thái Thanh háthttp://www.mediafire.com/?3f6vgsbwdg4gybr
Đoàn Lữ Nhạc Đỗ Nhuận Ra đi khắp nơi xa vời Gió bốn phương, kìa gió bốn phương Ào ào cuốn lá rơi Người đi khúc nhạc chơi vơi Rắc khắp nơi, kìa rắc khắp trời Vang vang khúc nhạc say đời Há há, há há! Hãy nhớ vết xưa tàn phá Đâu, đâu ? Ai biết lũ chim về đâu Há há, há há ! Cất tiếng hát lên cười phá Ô, ô ! Kìa có bóng chim hải hồ Xà xà xà, hồ há há há ! Khi ta ra đi túi đàn mang lên trên vai Cất tiếng hát vang trời mây, át tiếng gió ru ngàn cây Giờ bước chân đi khói lửa bập bùng đây đó đó Hỡi lữ khách khi người đi Cất tiếng hát quên sầu bi ! Đi, ra đi, ra đi, ra đi, ra đi... lên chót vót góc núi Reo, hò reo, hò reo, hò reo, hò reo... ta đứng đón gió mới Đi, ra đi, ra đi, ra đi, ra đi... khi sóng gió cuốn tới Ơi, hò ơi, hò ơi... Giang hồ, hồn ta dâng cao chơi vơi. Ra đi khắp nơi xa vời Gió bốn phương, kìa gió bốn phương Ào ào cuốn lá rơi Người đi khúc nhạc chơi vơi Rắc khắp nơi, kìa rắc khắp trời Vang vang khúc nhạc say đời Há há, há há! Hãy nhớ vết xưa tàn phá Đâu, đâu ? Ai biết lũ chim về đâu Há há, há há ! Cất tiếng hát lên cười phá Ô, ô ! Kìa có bóng chim hải hồ Ban Thăng Long háthttp://www.mediafire.com/?ymee9g2wv4ls4lt
Mạnh Phát hát trong đĩa Philips http://www.mediafire.com/?1kgmraat7w4dnji
Ngựa Phi Ðường Xa Trích ở nguyên tác "Kỵ Binh V.N." của Lê Yên Phạm Đình Chương tu soạn Ngựa phi ngựa phi đường xa tiến trên đường cát trắng trắng xóa tiến trên đường nắng chói chói lóa, cánh đồng lúa in sát chân trời mây mây xanh lam Ngựa phi ngoài xa thật mau, lúc nguy nàn ta yêu thương nhau. Giống Tiên Rồng hết sức phấn đấu, nhìn mây nước ta hát vang lừng trong nắng đào. Kìm từ từ, ngọn đồi dốc trèo từ từ, sát bên dòng suối chảy lừ đừ, cờ tung gió bay đùa bay phất phới. Kìm từ từ, rừng trầm gió ngàn vù vù, vó câu dồn cát bụi mịt mù, đường xa tắp vui bầy chim đón chờ. Ngựa phi trên lưng ngựa hung hăng trên cánh đồng mênh mông cất tiếng lên chúng ta cười vang. Ngựa phi trên lưng ngựa phi mau trong sương mờ đêm sâu lao mình trong nắng mưa giãi dầu. Ngựa phi ngựa phi đường xa Ngựa phi ngựa phi đường xa Ngựa phi ngựa phi đường xa Ngựa phi đường xa ... Ban Thăng Long háthttp://www.mediafire.com/?m751viaw4hsz74p
Gánh Lúa Phạm Duy Mênh mông, mênh mông, sóng lúa mênh mông Lúc trời mà rạng đông, rạng đông. Bóng người thấp thoáng cuối đường thanh vắng, Bước đều mà quang gánh nặng vai Chơi vơi, chơi vơi, tiếng hát chơi vơi, Dân làng, mà làng ơi, làng ơi ! Tiếng người ơi ới ! qua làn nắng mới, Vui chân đi tới phiên chợ mai. Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh thóc về, gánh thóc về Gánh về, gánh về, gánh về, gánh về... Rung rinh, rung rinh, gánh lúa rung rinh Cánh đồng mà xinh xinh rằng xinh Lão bà tóc trắng kĩu kịt quang gánh Môi trầu mà tươi đám cỏ xanh Rung rinh, rung rinh, gánh lúa rung rinh, Sức già mà còn nhanh, còn nhanh Thóc bà phơi nắng, lúa nhà tôi gánh, Hai vai đem sức nuôi toàn dân. Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh thóc về, gánh thóc về Gánh về, gánh về, gánh về, gánh về... Ðêm qua trăng mơ sáng khắp thôn quê Hỡi chàng mà chàng ơi, chàng ơi Có nàng xay lúa - quyến tròn thương nhớ Thương chàng mà dãi nắng dầm mưa Ðêm qua trăng mơ, thức suốt canh khuya, Hỡi chàng, mà chàng ơi, chàng ơi ! Sớm ngày mai tới. Thóc vàng cơm mới, Ði nuôi dân gánh một thành hai. Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh gánh gánh, gánh thóc về Gánh thóc về, gánh thóc về Gánh về, gánh về, gánh về, gánh về... Phạm Duy hát với sự phụ hoạ của ban Thăng Long
(ghi âm trong đĩa Việt Nam)http://www.mediafire.com/?u691x2ya0q6zaw5
Thằng Cuội Lê Thương Bóng trăng trắng ngà có cây đa to Có thằng Cuội già ôm một mối mơ Lặng yên ta nói Cuội nghe "Ở cung trăng mãi làm chi" Bóng trăng trắng ngà có cây đa to Có thằng Cuội già ôm một mối mơ Gió không có nhà Gió bay muôn phương Biền biệt chẳng ngừng Trên trời nước ta Lặng nghe trăng gió bảo nhau: "Chị kia quê quán ở đâu" Gió không có nhà Gió bay muôn phương Biền biệt chẳng ngừng Trên trời nước ta Các con dế mèn suốt trong đêm khuya Hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ Đền công cho dế nỉ non, Trời cho sao chiếu ngàn muôn Các con dế mèn suốt trong đêm khuya Hát xẩm không tiền nên nghèo xác xơ Sáng rơi xuống đồi, sáng leo lên cây Sáng mỏi chân rồi, sáng ngồi xuống đây Cùng trông ánh sáng cười vui Chị em ta hãy đùa chơi Sáng rơi xuống đồi, sáng leo lên cây Sáng mỏi chân rồi, sáng ngồi xuống đây Các em thích cười muốn lên cung trăng Cứ hỏi ông Trời cho mượn cái thang Mười lăm tháng Tám trời cho Một ông trăng sáng thật to Các em thích cười muốn lên cung trăng Cứ hỏi ông Trời cho mượn cái thang Các em thích cười muốn lên cung trăng Cứ hỏi ông Trời Cho mượn cái thang Bích Huyền hát với sự phụ hoạ của Ban Tuổi Xanh
Bích Huyền trong Ban Tuổi Xanh là con gái của hai nghệ sĩ Vũ Huyến và Minh Hoanhttp://www.mediafire.com/?tuvfngybmofh7jf
Bài hát Ông Ninh Ông Nang, xin đăng thêm hình hoạt cảnh Ông Ninh Ông Nang do Hoài Bắc, Hoài Trung và cô Linh Sơn diễn. Lúc chụp hình này ông Nang Hoài Trung đi đâu mất nên chỉ thấy ông Ninh Hoài Bắc và cô Linh Sơn trên sân khấu.
Phóng to
Ông Ninh Ông NangPhương Mai và Bạch La háthttp://www.mediafire.com/?a45ufq3d0ydric5 (Thời gian này Bạch La còn hát trong ban Tuổi Xanh, mấy năm sau cô tham gia ban Tiếng Tơ Đồng của thân phụ là nhạc sĩ Hoàng Trọng, thuộc thế hệ trẻ nhất của Tiếng Tơ Đồng. Nhạc sĩ Hoàng Trọng dùng nốt nhạc để đặt tên các con: Cung Fa, Bạch La, Thiên Ut, Kim Mi...)
Ếch Muốn Bằng BòBan Tuổi Xanh háthttp://www.mediafire.com/?14kb30wf5kqktkr
Vũ Huyến đầu thập niên 50Cô Hàng Nước Vũ Minh Anh còn, còn có mỗi, mỗi mỗi cây đàn Anh đem, đem bán nốt, anh theo, theo cô hàng, hàng chè xanh Tình tính tang, tang tính tình. Cô hàng rằng, cô hàng ơi Rằng có biết, biết cho chăng? Rằng có biết, biết cho chăng? Lẳng lặng mà nghe tôi nói đôi lời. Tôi kể rằng: "Đầu làng Ngủ Xá có nàng, một nàng bán nước chè xanh Người đâu trông mà duyên dáng, và cô em chừng đôi tám Miệng cô như là hoa đóa hoa thật tươi, trông càng say đắm Mắt cô đưa tình khiến bao chàng trai ngất ngây vì cô … mỗi khi qua hàng Hò ơi! hò ơi! đôi mắt nhung huyền. Ơi! hỡi nàng hàng xinh xinh ơi! Má lúm đồng tiền trông duyên ghê, làm ta say đắm bao tháng ngày. Chiếc áo nhuộm màu nâu non a, với dáng người nàng thon thon a Làm ta say đắm bao ngày tháng , vì em xinh quá xinh là xinh Nàng ơi anh đã yêu nàng. Quyết chí cùng nàng nên duyên a Bõ lúc vì nàng thâu đêm. Rồi đây, rồi đây anh sẽ về Nói với cùng mẹ cha anh a. Sẽ tới hỏi nàng cho anh a Cùng nhau chung sống trong mộng thắm Cùng nhau chung sống bao ngày xanh Hò ơi! mẹ tôi nói rằng: "Quyết chí hỏi vợ cho con a. Quyết chí tìm nàng dâu ngoan a Nàng dâu đôi má dám nắng hồng. Quyết chí giạm vợ cho con a Quyết chí tìm nàng dâu ngoan a. Làm sao cho xứng đôi vừa lứa Làm sao cho xứng đôi vừa đôi" Nàng ơi! anh đã mơ rằng, đám cưới vợ chồng đôi ta a Khắp xóm cùng làng ra xem a. Người ra xem đứng rồi nói rằng: "Đám cưới thật là to ghê a, đám cưới thật là xinh đôi a" Người ta cầu chúc chú rể mới, cùng cô dâu sống đến bạc đầu Rồi ngày ngày qua xa vắng quán hàng. Lúc trở về, trở về để kiếm cô nàng, cùng nàng chắp mối tình xưa. Thì em đã rời nơi ấy. Để cho quán hàng lạnh lẽo. Ơi! hỡi ơi! nàng ôi! Biết cho lòng anh đã bao năm trước anh đã yêu nàng, đến bây giờ đây biết đâu tìm em Ơi! ời ơi nàng! Vũ Huyến hát trong đĩa Việt Thanhhttp://www.mediafire.com/?e8bgid74394w7ld
Một hình chân dung gốc Nhạc sĩ Lam Phương thời trai trẻ rất đẹp
KHÚC CA NGÀY MÙA - Lam Phương
Hoàng Oanh háthttp://www.nhaccuatui.com/nghe?M=XZ25IYCLZoDUYÊN KIẾP - Lam PhươngÝ Lan háthttp://www.nhaccuatui.com/nghe?M=3uXbIck0W8KIẾP NGHÈO - Lam PhươngMinh Hiếu háthttp://www.nhaccuatui.com/nghe?M=n01u4G6b7A
;-))