Giữa Sài Gòn hoa lệ, nơi những quán cà phê sang trọng mọc lên san sát, vẫn có một “góc rất Việt” khiến nhiều người phải dừng chân: quán điếu cày HCM. Ở đó, không có ánh đèn hào nhoáng hay những tách cà phê cầu kỳ, chỉ có một điếu cày, một hơi thuốc lào, một câu chuyện đời thường – giản dị nhưng mang đậm hương vị quê nhà.
Điếu cày là vật dụng quen thuộc gắn liền với hình ảnh người nông dân Việt Nam. Nó không chỉ là công cụ để hút thuốc lào, mà còn là biểu tượng của sự mộc mạc, gắn kết và sẻ chia. Mỗi tiếng “tõm” vang lên không chỉ là hơi thuốc, mà còn là âm thanh của ký ức – của những buổi chiều nghỉ tay bên ruộng, những câu chuyện làng xóm thân quen.
Ở TP.HCM, điếu cày không chỉ còn là “vật dân quê”, mà đã trở thành một nét văn hóa giao hòa giữa truyền thống và hiện đại. Nhiều người trẻ, khách du lịch hay dân lao động xa quê đều tìm đến những quán điếu cày để tìm lại cảm giác thân quen của miền Bắc giữa lòng Sài Gòn.
Không gian các quán điếu cày HCM thường nhỏ, giản dị nhưng ấm cúng. Bàn ghế tre thấp, vài bức tranh làng quê, tiếng điếu cày kêu “roẹt” xen lẫn tiếng cười của khách quen – tất cả tạo nên một bầu không khí chậm rãi và rất “đời”.
Nhiều quán còn kết hợp cà phê thuốc lào – một sự hòa quyện độc đáo giữa vị đắng của cà phê và khói thuốc lào nồng đượm. Vừa uống cà phê, vừa rít một hơi thuốc lào, bạn sẽ thấy đầu óc thư giãn, tâm hồn nhẹ bẫng, như được “reset” giữa Sài Gòn đầy khói bụi.
Ngày nay, điếu cày ở TP.HCM không chỉ để hút thuốc. Nhiều người còn sưu tầm điếu cày nghệ thuật, làm bằng tre già, gỗ quý hay trúc khắc hoa văn tinh xảo. Có chiếc được chạm rồng, khảm đồng, có chiếc lại giữ nguyên màu tre mộc – mỗi điếu đều mang một câu chuyện riêng, thể hiện cá tính của người chơi.
Các nghệ nhân làm điếu ở HCM cũng sáng tạo hơn:
Điếu cày gỗ lim, bền và cho tiếng “tõm” trầm ấm.
Điếu trúc nhỏ, nhẹ, dễ mang theo.
Điếu inox hiện đại, tiện vệ sinh, phù hợp người trẻ.
Những chiếc điếu cày thủ công này vừa là đồ dùng, vừa là vật trang trí, mang lại cảm giác “chất” và gần gũi cho bất kỳ không gian nào.
Vì đó là hương vị quê hương – mộc mạc, chân thật và bình yên.
Vì giữa đô thị ồn ào, họ cần một nơi để ngồi lại, nói chuyện đời, nghe tiếng điếu “tõm” và nhấp ngụm cà phê đắng.
Vì điếu cày là cái cớ để gặp gỡ, chia sẻ và kết nối, không phân biệt nghề nghiệp, tuổi tác hay quê quán.
Ở Sài Gòn, có thể bạn bắt gặp người công nhân, bác xe ôm, hay cả dân văn phòng cùng ngồi bên điếu cày – cười nói, kể chuyện, rất thật và rất người.
Tiên Lãng Coffee (Tân Phú) – quán cà phê thuốc lào nổi tiếng với không gian tre mộc.
Điếu Cày Góc Nhỏ Quê Tôi (Bình Thạnh) – nơi lui tới của dân sành thuốc lào.
Cà Phê Mộc Tre (Quận 6) – quán nhỏ, thân tình, pha cà phê đậm và thuốc lào êm.
Giữa nhịp sống hiện đại, điếu cày HCM vẫn âm thầm giữ lại phần hồn quê mộc mạc trong lòng người Việt. Dù chỉ là một vật dụng bình dân, nhưng điếu cày lại mang sức sống bền bỉ – như chính con người Việt Nam: giản dị, mạnh mẽ và đầy tình nghĩa.
Một hơi thuốc lào, một ly cà phê, vài câu chuyện đời thường – đôi khi, hạnh phúc chỉ giản đơn đến thế.
Xem thêm: https://thuoclaophugia.com/dia-chi-ban-dieu-cay-sai-gon-dieu-cay-tp-hcm/