Anh Xuân Sơn đã lặng lẽ rời xa chúng ta, như áng mây trắng thanh thản trôi về phương trời xa. Dẫu anh Sơn đã không còn ở cõi tạm, nhưng những ký ức, hình ảnh và di sản mà anh để lại vẫn còn nguyên vẹn, lắng sâu trong trái tim gia đình, người thân, bạn bè và đồng nghiệp.
Website này được tạo dựng như một không gian tưởng niệm, để những yêu thương dành cho anh Đặng Xuân Sơn có thể tiếp tục được gìn giữ và lan tỏa. Mỗi khi ghé thăm, mong bạn hãy dành chút thời gian dừng lại, kéo xuống cuối trang hoặc điền vào biểu mẫu: Tại đây để gửi đến anh Sơn những lời yêu thương sau cùng. Sau khi tiếp nhận, Ban Quản trị website sẽ sớm đăng tải để những lời yêu thương ấy được lưu giữ trọn vẹn.
Tin rằng ở nơi xa, anh Sơn vẫn có thể cảm nhận và mỉm cười. Website này không chỉ dành cho những người đang ở lại hôm nay, mà cả các thế hệ con cháu mai sau, khi tìm về những dòng chữ gửi người bác/người chú/người anh/người con mang tên Xuân Sơn, sẽ hiểu thêm về một con người đã sống một cuộc đời rực rỡ - một cuộc đời được yêu quý, trân trọng và nhớ thương đến nhường nào.
Form điền những tâm tư tình cảm gửi anh Đặng Xuân Sơn: Tại đây
Đặng Thị Thu Trà (chị ruột của em Bi)
Em à,
Có những buổi chiều chị vẫn vô thức mở điện thoại, nghĩ rằng mình sẽ thấy tin nhắn của em:
“Chị ơi, em lên xe rồi.”
Nhưng màn hình lặng im. Và tim chị lại nhói lên một nhịp.
Em biết không, chị vẫn chưa quen với việc thế gian này thiếu mất em. Chưa quen với căn nhà vắng tiếng cười của em. Chưa quen với việc gọi “em ơi” mà không có ai đáp lại. Những kỉ niệm vui vẻ với gia đình vẫn còn mới như ngày hôm qua, bóng dáng của em, tiếng nói cười của em, những cuộc gọi của em, những cuộc hẹn đã quá ngày nhưng không thể tiếp tục gặp gỡ và cả những dự định của chị em mình.... biết bao giờ mới gặp em một lần nữa????
Nhưng chị đang học cách chấp nhận.
Không phải vì chị hết đau, mà vì chị hiểu: đời người là vô thường, đến là duyên, đi cũng là duyên. Em chỉ đi trước chị một đoạn đường.
Em của chị, nếu ở nơi nào đó em còn nhìn về gia đình, chị mong em yên lòng. Bố mẹ vẫn còn đây, em Nguyên, chị và anh Quân vẫn còn đây, hai cháu của em vẫn đang lớn lên từng ngày. Chị hứa sẽ thay em chăm sóc bố mẹ, sẽ sống tử tế hơn, chậm lại hơn, thương người hơn nữa để tiếng thơm em gửi lại trần gian không bị uổng phí.
Em đừng lo cho chị, chị sẽ cố gắng giữ gìn sức khỏe, cố gắng làm việc. Chị biết em không muốn thấy chị gục ngã. Có thể chị sẽ còn khóc nhiều lần nữa. Nhưng chị tin, mỗi giọt nước mắt rồi cũng sẽ hóa thành thương yêu, mỗi nỗi nhớ rồi cũng sẽ trở thành lời cầu nguyện.
Nếu có kiếp sau, chị vẫn cầu nguyện được làm chị của em, hãy cho chị chăm sóc yêu thương em trọn cuộc đời. Còn kiếp này, chị tiễn em bằng tất cả tình yêu thương trong tim mình.
Em đi nhé, hãy buông hết những gì còn vướng, theo ánh sáng mà bước tiếp.
Ở đây, chị luôn nhớ em và luôn thương em,
Chị của em.
Hoàng Khánh
Gửi anh Bi của em,
Xem mồ, hai anh em mình ganh đua nhau chắc từ lúc còn bé tí. Có lúc vui, có lúc giận, có khi ai cũng cứng đầu, nghĩ mình đúng cả mấy năm liền :)). Mãi đến mấy năm gần đây, hai anh em mới chịu ngồi lại với nhau để nói những chuyện lớn hơn, chuyện gia đình, chuyện anh em, chuyện sau ni anh Bi hầy?
Em đã từng mong nhiều lắm. Mong rằng sau này, khi các bác già đi, nhà mình sẽ có bác Bi đứng ra hô hào anh em đoàn kết. Mong anh Bi sẽ là người đứng phát biểu trong đám cưới của em. Rồi mong cả chuyện con cháu hai bên lại chơi với nhau, ganh đua y như tụi mình hồi xưa rứa. Nghĩ tới anh như rứa là đã thấy tự hào rồi.
Khoảnh khắc lần cuối nhìn thấy anh, và những ngày sau đó, em vẫn tự nhủ rằng chắc anh chỉ đang đi làm một nhiệm vụ quan trọng hơn nên phải tạm xa gia đình. Người ta nói anh có số thiên mệnh, trời gọi thì phải đi, nghe cũng thấy đúng với anh, làm chi cũng rõ ràng, tới nơi tới chốn.
Nếu anh đã đi sớm như rứa, thì em chỉ mong anh được đến một nơi thật tốt, thật bình an, không còn vướng bận bụi trần. Phần ở lại, mọi người vẫn sẽ sống tiếp, và vẫn nhắc về anh bằng sự nể trọng và tự hào.
Mong anh luôn dõi theo và phù hộ cho anh em nhà mình, đặc biệt là hai bác, chị Trà và anh Nguyên, nha anh Bi!
Em Bù
26/01/2026 - Em Bù gửi đến anh Bi
"Xin chào anh zai", "Hello cán bộ", "Hey bro" - Đó là những câu chào quen thuộc và gần gũi của em dành cho anh Bi. Đến bây giờ em cũng chưa thể nào tin được anh đã rời đi thật xa và em mãi không thể gặp, không thể chạm, không thể tâm sự,... và không thể thực hiện được những dự định mà chúng ta đã hứa hẹn anh ạ. Em nghĩ rằng khoảnh khắc mà mẹ hét ở ngoài nhà và mở cửa phòng báo tin của anh, em sẽ mãi không thể nào quên được, một cảm giác đau đến khó tả kể từ ngày em đón nhận tin của ông nội và đến bây giờ là anh.
Anh có biết không, em đã suy nghĩ rất nhiều về anh, em chợt nhận ra mình đã không thật sự trân trọng những khoảng thời gian bên cạnh anh. Em cảm thấy mình thật ngớ ngẩn khi có khoảng thời gian từ ngày còn học c2, 2 anh em giận dỗi nhau, chỉ vì cái tôi của 2 đứa quá cao, không ai chịu làm hòa trước để cho đến lúc có 1 khoảng cách nào đó đã xuất hiện. Ngày trước cảm giác 2 anh em mình thân thiết lắm, có thể nói chuyện, tâm sự mà không có chút e ngại nhưng kể từ đợt giận đó mà 2 anh em không thể thoải mái được như trước, mặc dù đã làm hòa trở lại. Và rồi cho đến ngày em chuyển ra Hà Nội, chúng ta đã trưởng thành hơn, để có thể đi nhậu và tâm sự như những người lớn. Em nghĩ không phải mỗi em đâu, ngay cả Khánh cũng thế, đến giai đoạn này sẽ cần 1 người anh có thể dẫn dắt và đưa ra phương hướng để giúp cho tình cảm anh em và gia đình ngày càng được gắn kết. Ba anh em bằng tuổi nhau, từ bé đến lớn đều có những kỷ niệm thật vui, thật tình cảm và em muốn ta còn phải có thật nhiều kỷ niệm hơn nữa, chứ không phải dang dở như thế đâu anh ạ.
Anh biết không, từ hôm em quay trở lại Hà Nội, nhiều khi đi làm về ngồi ở phòng rồi xem lại ảnh, video hay có mấy lần em nhậu say và em đã khóc rất nhiều, em nhớ anh lắm, em thương anh lắm, chỉ cần khi nghĩ đến ngày anh ra đi, trời lạnh, xung quanh toàn người lạ và gia đình ta chưa kịp ôm anh là em cảm thấy xót xa lắm. Không biết, giờ này anh có ổn không, nhưng em nghĩ anh sẽ thích nghi nhanh, vì anh giỏi và sống tình cảm nên cho dù ở đâu thì mọi người cũng đều rất yêu mến anh. Biết rằng, giờ nhớ anh cũng chỉ có thể cảm nhận qua tâm thức và những hình ảnh lưu giữ lại nhưng em nghĩ rằng ở đâu đó anh vẫn luôn ở gần, sẽ luôn theo dõi em và gia đình ta. Chỉ khi nghĩ đến như thế thì em mới cảm thấy được an lòng và nguôi ngoai hơn được một chút.
Tuy anh chưa dặn dò được lần cuối nhưng em nghĩ anh sẽ luôn muốn em và mọi thành viên trong nhà ta sẽ luôn thật bình an, nén nỗi buồn và sống thật tốt để khi anh ghé thăm nhà, anh vẫn có thể cảm nhận được sự sum vầy, không khí vui vẻ và yên bình như mọi khi đúng không anh? Cả nhà ta sẽ cùng nhau vượt qua nỗi đau này, động viên nhau để sống thật tốt đúng với tâm nguyện của anh và an ủi hai Bác phải giữ gìn sức khỏe, cố gắng ăn uống để vững vàng trở lại, như thế em nghĩ anh ở nơi xa mới có thể yên lòng được.
Em mong rằng, anh trai của em bắt đầu một cuộc sống mới, ở một vùng trời mới, gặp gỡ những người mới sẽ luôn thật bình an, vui vẻ, hạnh phúc và có thể tiếp tục với niềm đam mê và ước mơ mà anh còn dang dở ở nơi đây anh nhé. Nếu có kiếp sau, em gái vẫn nguyện được làm em Bù của anh và sẽ có thêm nhiều kỷ niệm đẹp lâu dài hơn anh nhé ^.^.
Thương nhớ anh Bi nhiều lắm.
Lê Thảo Vy (Looctec)
Anh Bi ơi, vậy là đã 26 ngày anh rời xa em, rời xa gia đình mình rồi.
Thời gian trôi qua chậm đến lạ, nhưng nỗi nhớ anh thì chưa từng vơi đi dù chỉ một chút. Có những lúc em tự hỏi, liệu anh có thật sự đã đi xa hay không, hay anh chỉ đang ở một nơi nào đó rất xa, không thể về với em nữa. Em nhớ anh đến mức chỉ cần một kỷ niệm nhỏ thôi cũng đủ làm tim em nhói lên. Em nhớ giọng nói của anh, nhớ những lần anh em mình cười đùa, nhớ cảm giác được anh lắng nghe, được anh chở che. Với em, anh không chỉ là anh trai, mà còn là chỗ dựa, là người bạn, là người luôn âm thầm bảo vệ em theo cách dịu dàng nhất. Trong gia đình, anh là người hiểu em nhất. Anh kiên nhẫn nghe em kể những chuyện vụn vặt, những suy nghĩ ngốc nghếch, những nỗi buồn mà em không biết nói với ai. Anh em mình giống nhau từ sở thích đến khẩu vị, giống nhau cả ở cách im lặng khi buồn. Anh đã hứa với em rất nhiều, và em cũng hứa với anh rất nhiều. Em hứa sẽ ngoan hơn, sẽ không làm mẹ buồn nữa, sẽ cố gắng học thật tốt. Nhưng thật đau lòng khi em bắt đầu cố gắng thì lại không còn anh ở bên để nhìn thấy.
Em sắp thi đại học, sắp bước vào một chặng đường mới của cuộc đời. Em từng mong đến ngày được ra Hà Nội thi, để anh đưa em đi, để được ngồi sau xe anh và kể cho anh nghe đủ thứ chuyện. Em đã chọn thi ở Hà Nội chỉ vì một lý do rất đơn giản: em muốn được gần anh hơn. Nhưng em chưa kịp ra thì anh đã rời khỏi thế giới này. Từ khoảnh khắc đó, mọi dự định của em và anh đều trở thành những điều không bao giờ có thể thực hiện được nữa. Anh từng nói sẽ về đón sinh nhật tuổi 18 cùng em. Em đã chờ ngày đó rất lâu. Người ta nói tuổi 18 là cột mốc đẹp nhất của đời người, nhưng tuổi 18 của em lại gắn với nỗi mất mát lớn nhất. Em mất đi một người anh trai mà em yêu thương nhất. Anh từng nói em thi đậu đại học thì ra ở phòng trọ của anh, anh sẽ dẫn em đi chơi, đi trải nghiệm cuộc sống sinh viên. Anh còn nhắn trong nhóm với em, chị Nguyệt và anh Khánh là mọi chờ anh về xuống Vinh rồi cùng nhau đi nhậu. Khi ấy, em đã tin, đã mong, đã nghĩ rằng ngày anh trở về chắc không còn xa. Nhưng cuối cùng, anh lại không kịp xuống nữa. Em buồn lắm, không phải vì anh không giữ lời, mà vì em hiểu rằng có những lời hứa, dù rất muốn thực hiện, cũng không còn cơ hội để làm được. Và rồi, tất cả chỉ còn lại trong ký ức, là những lời hẹn dang dở mà chỉ mình em còn nhớ. Em nhớ cách anh quan tâm em bằng những điều rất nhỏ. Những lúc em lạnh, anh lặng lẽ cởi áo cho em mặc. Những lúc em đói, anh không hỏi nhiều, chỉ nói: “Gửi mã QR hay số tài khoản đi, anh trả.” Rồi sau đó lại dặn em ăn ít cay nóng, nhớ uống nước cho khỏi mụn. Những lời nói tưởng chừng đơn giản ấy, bây giờ nghĩ lại mới thấy quý giá đến nhường nào. Có lần em làm hỏng điện thoại của bạn, em sợ mẹ la nên chỉ dám gọi cho anh. Anh không trách em, chỉ âm thầm giúp em. Em hứa sẽ trả tiền cho anh sau Tết, nhưng em chưa kịp thực hiện lời hứa thì anh đã rời xa em. Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình day dứt. Em nhớ những lần anh chở em một mình em đi ăn quán anh thích ở Gia Lai, nhớ những lần anh em mình trốn mọi người đi ăn vặt, đi dạo, nói chuyện linh tinh. Khi đó em không nghĩ đó là những kỷ niệm hiếm hoi mà sau này em phải giữ chặt trong tim. Bây giờ, mỗi khi buồn, cô đơn hay có chuyện muốn kể, em chỉ biết im lặng, chờ đến lúc có thể lên thăm anh để nói với anh bằng cách của riêng mình.
Ngày anh ra đi, em như mất đi một phần của chính mình. Em không tin nổi anh đã rời bỏ thế giới này. Chỉ đến khi anh không còn nữa, em mới hiểu anh là một con người tuyệt vời và đáng tự hào đến mức nào. Anh đã sống một cuộc đời tử tế, lặng lẽ và đầy trách nhiệm. Ở thế giới bên kia, anh hãy sống thật bình yên nhé. Nếu có thể, anh hãy dõi theo em, nhìn em lớn lên, nhìn em thực hiện những điều em từng hứa với anh. Dù anh không còn ở đây, em vẫn sẽ cố gắng sống tốt, thay anh giữ gìn những điều anh từng mong muốn. Anh Bi à, em nhớ anh nhiều lắm. Và em sẽ mang hình bóng anh theo suốt quãng đời còn lại.
Em yêu quý của anh
Lê Thảo Vy ( Looctec)
Anh Bi ơi em Bảo đây!
Ở trần thế có quy luật sinh lão bệnh tử, biết là vậy nhưng sao lòng vẫn nhói đau khi nghĩ về những kỷ niệm từ thuở ấu thơ của hai anh em mình. Đã hơn 20 ngày rời xa đại gia đình mình rồi, em nhớ những lần anh với em cùng nhau làm phù dâu phù rể rồi nhớ những lần tết đến xuân về hai anh em lại xúng xính xem năm nay mặc gì ấy vậy mà… đúng là những kỉ niệm thì nó mãi là kỉ niệm thôi anh nhỉ? Dù anh đã không còn bên cạnh nhưng tiếng cười, lời nói và hình bóng anh vẫn mãi trong tâm trí em và đại gia đình họ Đặng ta anh ạ.
Mong rằng ở nơi xa ấy, anh trai của em được bình an, anh đã hoàn thành tốt nhiệm vụ ở trần thế rồi, em mong rằng ở thế giới mới anh cũng sẽ toả sáng rực rỡ và hãy là một vì tinh tú đẹp anh nhé. Cảm ơn anh đã là anh trai của em.
Em Vừng
"Bao giờ dương xỉ có hoa
Rau muống làm nhà, gỗ nghiến làm nem
Bao giờ cho nắng về đêm
Cho mưa rơi ngược, thì em xa mình
Khi hoàng hôn gặp bình minh
Giữa ban trưa có hoa quỳnh toả hương
Khi mùa thu chẳng mờ sương
Ấy là tôi đã hết thương nhớ người."
Đây là đoạn thơ em từng đọc đi đọc lại nó chỉ vì anh nói anh rất tâm đắc, em cũng vậy, và giờ đây nó như chứa đựng cả tâm tư của em trong đó. Anh à, anh đi mà không một lời tạm biệt, không có dấu chấm hết, chỉ có một khoảng trống xuất hiện quá nhanh khiến em không kịp học cách để đối diện. Những điều đẹp đẽ nhất về anh, vẫn nằm yên trong em, như thể chỉ cần anh quay lại là mọi thứ sẽ tiếp tục từ chỗ cũ. Ngày đó, anh rời đi khi mọi thứ còn dang dở, những câu nói chưa kịp thành lời, những dự định còn nằm yên như bản vẽ chưa mở. Anh mang theo chúng, tưởng rằng sẽ có một ngày quay lại, hoặc ít nhất là có đủ thời gian để nói lời tạm biệt. Nhưng thời gian không đợi, có lẽ duyên mình chỉ tựa như một đóa hoa quỳnh, nở rộ giữa đêm rồi lặng lẽ tàn phai khi bình minh chưa kịp tới.
Những ngày qua, em vẫn luôn kiếm tìm bóng hình anh giữa phố thị ngược xuôi, bất giác, em nhận ra nếu thế gian này vẫn luôn mỹ miều thuở ban đầu thì tốt biết mấy. Em không trách anh đã đi, chỉ có đôi lúc, em đã đứng rất lâu trước những điều mà hai đứa từng mơ ước và tự hỏi nếu anh còn ở đây liệu mọi thứ có khác đi . Nhưng tiếc thay, bánh xe thời gian vốn vô tình, chúng ta của hiện tại đã là hai đường thẳng song hành, vĩnh viễn không còn điểm giao nhau. Em từng ước sẽ cùng anh đi hết chặng đường đời. Nhưng giữa lúc mọi thứ đổi thay, anh dừng lại, chỉ còn em tiếp tục bước đi một mình. Em hiểu ra rằng cuộc đời không dừng lại vì mất đi một người, và trái tim cũng không ngừng đập chỉ vì một mối tình đã khép lại. Anh đứng ở phía không còn ngày mai, còn nơi em ở vẫn sáng đèn, vẫn có những buổi sáng rất bình thường, và vẫn có một người đang sống tiếp với phần đời anh để lại.
Giờ đây, xin gửi lại gió mây chút tàn tro của ký ức. Mong cho anh ở phía cuối chân trời, thân tâm an lạc, một đời phong lưu không vướng bận. Nguyện cho anh được yên nghỉ trong an nhiên và thanh thản. Những nỗi đau của trần thế xin ở lại phía sau, chỉ mang theo những ký ức đẹp, những nụ cười và tình yêu em đã dành trọn cho anh. Dù anh không còn hiện diện bên cạnh, nhưng tình yêu của anh vẫn sống trong từng nhịp thở của em, trong từng khoảnh khắc em nhớ về những ngày ta đã có nhau. Có lẽ mình vẫn sẽ gặp lại nhau, đôi khi là làn gió nhẹ lướt qua trên gò má hay khi lòng chợt cảm thấy bình yên khi nhìn những tia nắng ấm áp xuyên qua kẽ lá. Dù anh có mang dáng vẻ hay hình hài nào, chỉ cần anh vẫn hiện diện trên thế gian này em tin rằng em sẽ cảm nhận được anh, tuy không thể chạm, không thể nhìn thấy nhưng cảm giác yên bình khi ở cạnh anh là thứ không thể thay thế được.
Mount iu của em ơi, đối với em, anh như một món quà quý giá mà ông trời ban tặng cho em, chỉ tiếc rằng ông trời đã lấy anh đi sớm quá... Cảm ơn anh vì đã xuất hiện thật lấp lánh trong cuộc đời em, cảm ơn anh vì đã luôn dịu dàng, cảm ơn anh vì đã là chỗ dựa vững chắc cho em, vì đã luôn bên cạnh, chăm sóc và dạy dỗ giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Dù ngắn ngủi nhưng anh đã sống và cống hiến hết sức mình rồi, em tự hào về anh lắm anh à. Ở một nơi nào đó thật bình yên, hãy hứa với em rằng anh sẽ sống thật tốt, thật hạnh phúc, thật bình yên và hãy mỉm cười khi biết rằng, em cũng như mọi người ở lại, tiếp tục sống thật tốt, tiếp tục mang theo ký ức về anh như một sức mạnh, sẽ không gục ngã, mà để vững vàng hơn mỗi ngày. Em vẫn luôn yêu anh, theo cách dịu dàng và trọn vẹn nhất.
Ngủ ngoan nhé,
Em rất yêu thương anh, love you to the moon and back.
Phùng Phương Anh (Babiimango)
Gửi Sơn yêu quý,
Khi tớ viết những dòng này, đã tròn hai mươi lăm ngày kể từ ngày Sơn rời cõi tạm. Khoảnh khắc nghe tin, bọn tớ gần như chỉ biết im lặng. Cho đến bây giờ, đôi lúc chúng tớ cứ đùa rằng “Cứ coi như Sơn đang đi công tác nhưng quên điện thoại đi”. Phải rất lâu bọn tớ mới dám chấp nhận sự thật rằng Sơn mãi mãi không còn ở đây nữa. Từ ngày Sơn đi, chúng tớ ngồi lại với nhau nhiều hơn, lắng nghe nhau nhiều hơn, lục tìm từng bức ảnh cũ có Sơn để giữ lấy thật cẩn thận vì bây giờ, cách duy nhất để nhìn thấy Sơn là qua những khung hình ấy. Thật may là lúc còn sống Sơn luôn là thành viên tích cực của hội Mean Girls, hoạt động nào cũng chụp lại gửi vào nhóm, nên giờ bọn tớ mới có ảnh Sơn để ngắm. 💕
Sơn yên tâm, Sơn vẫn hiện diện rất rõ trong đời sống của chúng tớ. Mỗi khi nghe một giọng Nghệ An quen quen, nhìn thấy ai đó khoác chiếc áo giống Sơn, hay gặp một người có thói quen lý giải mọi việc bằng sự điềm tĩnh và logic, bọn tớ lại nghĩ đến Sơn đầu tiên. Sơn trở lại trong vô vàn hình dáng như thế, và ở lại lâu nhất trong tim chúng tớ. ✨
Tớ không nhớ chính xác mình thân với Sơn từ khi nào. Có thể là từ buổi Prom của DPC, lúc Sơn đứng một mình giữa vô vàn thành viên khác. Cũng có thể là lần Phanh nhất quyết đòi ngồi cạnh Sơn trong lớp tiếng Anh chuyên ngành để buôn chuyện tình cảm trong lớp. Sơn luôn xuất hiện như thế: nhẹ nhàng, kín đáo nhưng rất gần gũi. Tớ là người hay nói, còn Sơn thì luôn lắng nghe, hỏi lại từng chút một, phân tích cẩn thận, chưa bao giờ khiến người khác có cảm giác bị nghe cho qua.
Từ khi Sơn mất, tớ thường nhắc mình một câu:
“Đám mây hiện ra trong các hình tướng khác. Người thương của ta biểu hiện ra một cách khác. Khi hiểu được như vậy chúng ta bớt đau khổ đi nhiều.”
(Không Diệt, Không Sinh, Đừng Sợ Hãi - Thích Nhất Hạnh)
Tớ tin rằng Sơn cũng vậy. Sơn vẫn ở đây, trong những công trình nghiên cứu Sơn để lại, trong những joke thông minh của Sơn mà bọn tớ vẫn nhắc lại mỗi khi ngồi với nhau, trong những bức ảnh của nhóm Mean Girls, và hơn hết là trong chính cách Sơn đã sống: một người tài hoa, tinh tế, hiếu thảo, và là một người bạn rất đẹp với tất cả chúng tớ.
Tớ nhớ Sơn nhiều,
Bạn Phanh của Sơn.
Nguyễn Hoàng Hiệp
T vẫn nhớ lần đầu gặp Sơn ở Hội trường A nộp giấy báo nhập học với áo sơ mi trắng và kiểu tóc úp bát lên cắt. Đầu t cũng không nghĩ là mình sẽ có duyên làm bạn chơi với nhau lâu như thế.
Thật may mắn vì quãng thời gian học đại học có Sơn cùng đồng hành trên mọi mặt trận. Mình cùng luyện tập rồi ăn hành ngập mồm ở VUG, nhưng may quá vẫn kịp bú mấy cái cup với huy chương ở DAV để sống ảo, rồi toàn trốn học đi bắn bi-a Sinh vật cảnh Chùa Láng, ngồi trà đá xuyên đêm bốc phét đủ thứ trên trời dưới biển, nói xấu đủ người này người kia, hát karaoke bể phổi, ăn uống thì thật đúng là kham khổ, tiết kiệm. Nghĩ lại thì hai đứa cũng chưa một lần cãi nhau cái gì và được cái lúc nào gặp cũng ôm thắm thiết và có những trận cười rất sảng khoái (dù đôi khi hơi mất dạy). Nhưng mà giờ thì khó rồi, t cũng không có cơ hội để chia ngọt sẻ bùi với Sơn nữa.
Dạo này công việc và mọi thứ bận quá, thời gian nghĩ về Sơn cũng ít đi nhiều và đó là điều t thấy rất đáng ghét. T thấy buồn khi nghĩ rằng những người xung quanh Sơn rồi ai cũng sẽ trưởng thành hơn, lấy vợ, sinh con, bế cháu,... làm đủ thứ trên đời, còn Sơn thì mãi nằm lại 24 tuổi. Và rồi cuộc sống cứ cuốn mình đi, làm mình không kịp thở và chỉ nhớ đến Sơn đôi lần hoặc lâu lâu nhớ đến.
"Con người chỉ thật sự chết đi khi không còn ai nhớ về họ nữa" - Câu này t thấy đúng, nên t luôn tự nhủ rằng mình sẽ phải sống thật tốt để Sơn cũng sẽ được nhớ thật lâu, ít nhất là cho tới khi t cũng mất đi.
Thương và nhớ Sơn nhiều lắm.
Gracie
Cuộc thi viết về Đặng Xuân Sơn 2026
Our dear Xuân Sơn/ Sơn/ Sơn mọi/ Đặng Xuân Sang/ Nolan/ Công chúa bong bóng/ Xuân Bi/...,
Gửi đến tất cả các nhân cách của Sơn, hôm nay đã là 25 ngày kể từ ngày m rời xa mọi người rồi. Bọn t cũng đã đến nhà m, biết chỗ m lớn lên, được gặp bố mẹ, chị gái và em trai mà m hay khoe. Bọn t được gia đình m đón tiếp rất chu đáo Sơn ạ, t biết m tự hào về chuyện đấy. Dù đau buồn mà mọi người vẫn nhiệt tình, chăm lo cho cả bọn t, làm t nghĩ đến lúc m mua bim bim rồi lau dọn phòng trọ sạch sẽ đón các bạn đến chơi hồi năm nhất.
Bắt đầu viết về m, t cứ nghĩ đến tựa đề quyển "Một thoáng ta rực rỡ ở nhân gian". Như quyển truyện mà m tặng t, t cũng chưa đọc quyển này đâu, nên chỉ chọn tựa đề thôi nhé. Vì giờ ngồi nhìn lại con đường m đã đi qua, t mới thấy m làm mọi việc đều hết mình: (1) chơi bi-a hết mình (nhịn ăn để đóng vé tháng quán bi-a); (2) đá bóng hết mình (chấn thương nằm viện vẫn không khiến m từ bỏ sân cỏ); (3) đam mê debate hết mình (từ ngày còn bập bẹ cãi nhau cho đến lúc ôm đống giải thưởng rồi làm giám khảo đi chấm); (4) lý luận hết mình (còn các bạn nghĩ lại là rùng mình); (5) yêu bản thân hết mình (tập gym và skincare rất kỹ); (6) hài hước hết mình (nhà sưu tầm meme và dark joke); (7) phấn đấu hết mình (trong cả học tập và công việc, cực kỳ cầu tiến); (8) chơi với các bạn hết mình (rất chăm chỉ rủ các bạn đi tụ tập, chăm giữ chuỗi lửa tiktok bằng những video hài nhảm và thỉnh thoảng là hài thật); …
Các bạn ngưỡng mộ và tự hào lắm đấy. Thích gì là cũng cố gắng đến cùng, có gặp khó khăn thì cũng khóc xong rồi lại cố gắng tiếp. T hạnh phúc vì m đã được làm những việc mà m đam mê Sơn ạ. Tiếc là đến lúc t biết trân trọng điều đấy và cả sự hiện diện của m thì lại quá muộn rồi.
Quãng thời gian của m dù là chưa đủ nhưng cũng đã rực rỡ lắm, nên m có còn tiếc nuối gì thì thôi để phần đấy cho gia đình và các bạn tiếc hộ cho, đừng buồn nữa nhé, giờ cứ vui vẻ, thanh thản, bình an thôi Sơn. Mấy bí mật của m yên tâm bọn t không tiết lộ (nữa).
Cuối cùng, xin gửi lại người bạn thân đầu tiên ở đại học của t bức ảnh từ hồi năm nhất, lưu lại một Xuân Sơn đẹp trai, vẫn còn hơi rụt rè ngày mới chập chững vào DAV. Còn những hôm call luyên thuyên đến 2-3h sáng, cùng mấy câu đùa vớ vẩn và kiểu nói năng cộc lốc mà t với m từng thích mê, xin phép Sơn t giữ lại nhé.
Thương nhớ Sơn vô cùng!
Lớp trưởng
Gửi đến người bạn 9 năm của t,
Năm 2016, t vẫn nhớ rất rõ ấn tượng đầu tiên của tất cả mọi người về m với khuôn mặt phát sáng, khôi ngô - 1 vẻ đẹp mà ai cũng ngưỡng mộ. Rồi bằng 1 cách nào đó, chúng ta lại học chung 1 lớp, cùng chung mục tiêu, chung nguyện vọng và trở thành những người bạn thân thiết của nhau. 3 năm cấp ba là khoảng thời gian trở nên ý nghĩa và tuyệt vời hơn khi có m cùng đồng hành, cùng cố gắng. Với t, m là người chưa bao giờ ngừng nỗ lực, ngày ấy m về Thanh Chương học lò, và kết quả Đại học của m thật sự đáng ghi nhận.
Năm 2019, chúng ta cùng bước vào trường Học viện Ngoại Giao - dù k chung lớp, k nói chuyện nhiều như ngày xưa nữa nhưng vẫn luôn dõi theo, vẫn gặp mặt mỗi khi tan lớp, vẫn là những tối trà chanh chia sẻ, tâm sự khi về quê, đến bây giờ, không còn m nữa, t phải làm sao đây???
Năm 2023, chúng ta cùng tốt nghiệp Học Viện, cầm tấm bằng trên tay, ai cũng có những ước mơ, những dự định riêng. M là người bản lĩnh, là người dám ước mơ và cũng rất nỗ lực cố gắng để đạt được.
Năm 2025, sau 2 năm tốt nghiệp, cả t với m đều có những bước đầu trong sự nghiệp, m làm ở Bộ, t có cơ hội thử nghiệm 1 vai trò mới và được đi công tác nhiều nước khác nhau, lần t với m hẹn nhau để chia tay t đi công tác, lần đó m bảo m sẽ mời hôm nay, 2 năm sau nhận lại gấp 4, gấp 5 bằng chuyến du lịch. M nói t phải rạch ròi, bản lĩnh, m bảo ai cũng sẽ có những lối đi riêng, lựa chọn riêng và 5-10 năm nhìn lại sẽ thấy 1 chặng đường dài, càng nhớ về t lại thấy thương m nhiều hơn. Lần cuối cùng, cái bắt tay cuối cùng hôm đó, t đã cảm thấy rất lạ, lạ rằng rất lâu sau nữa t sẽ không gặp đến m - nhưng t k biết đó là lần cuối cùng Sơn ơi...
Ngày t biết tin, t không thể tin và cũng k biết làm cách nào để tin điều đó là sự thật. Người t run rẩy khi nhìn thấy di ảnh của m, t đặt muôn ngàn câu hỏi, tìm mọi lí do vì sao người đó là m? T không biết đến bao giờ, tất cả những người thương yêu của m có thể quên đi, có thể vơi đi nỗi mất mát quá lớn này.... Ngày m đi, cả nước tiếc thương cho m, cầu nguyện cho m được về với cõi vĩnh hằng, t chỉ muốn nói với m rằng: cuộc đời 25 năm, m đã sống rất trọn vẹn từng phút giây, chưa bao giờ hối tiếc. Không phải ai cũng làm được điều đó, nên ở 1 Thế giới mới, m hãy sống như 1 vì sao tinh tú nhé, hy vọng ở 1 cuộc đời khác sẽ nhẹ nhàng với m hơn.
T sẽ không khóc, không buồn nữa, vì người ta bảo rằng vì m quá hoàn hảo, cũng đã hoàn thành trọn vẹn kiếp sống này nên ông trời lấy m đi để làm nhiệm vụ cao cả hơn. T không biết ở trên đó, m có buồn k, có vấn vương, hay oán trách không? Nhưng dù ntn hãy mạnh mẽ lên m nhé, hãy để cho linh hồn của m được siêu thoát, hãy đi theo ánh sáng của chư Phật về với miền cực lạc, tất cả mọi người vẫn sẽ nhớ về m - nhớ về một Sơn Đặng Xuân ưu tú và đầy tự hào.
T muốn viết rất nhiều, cũng muốn tâm sự với m rất nhiều, mỗi ngày t đều viết nhật ký cho m, cầu nguyện cho linh hồn của m, nên hãy luôn bình an Sơn nhé, nếu có kiếp sau, thì chúng ta hãy gặp lại và vẫn là bạn thân của nhau nhée.
Thương nhớ gửi Sơn - Bạn của Sơn: Kim Oanh
Na Nguyễn
Bi thương nhớ,
T chưa từng nghĩ sự ra đi của Bi là điều mà t sẽ phải đối diện sớm và đau đớn đến như vậy. Nhưng t biết, m đã sống một cuộc đời tuy ngắn ngủi nhưng trọn vẹn, ý nghĩa và vô cùng rực rỡ. Điều đẹp nhất m để lại chính là những ký ức không bao giờ phai trong lòng những người ở lại.
Nhớ lần đầu tiên gặp nhau, chẳng hiểu sao t ghét m lắm. Vậy mà không biết cơ duyên nào đưa đẩy, hai đứa lại gắn bó với nhau, có với nhau thật nhiều kỷ niệm đẹp và đáng trân quý. Nhớ những ngày hai đứa lóc cóc chở nhau đi xin tài trợ với những bộ hồ sơ còn vụng về, nhớ những lần tranh cãi vì chưa hiểu ý nhau, hay những đêm cả BĐH tụ tập ngồi cùng nhau đến sáng, cười đùa không ngớt. Vui có, buồn có, cười có, khóc cũng có… nhưng thật sự biết ơn vì thanh xuân của chúng ta đã có nhau.
Với t, và với bất kỳ ai từng quen m, Đặng Xuân Sơn luôn là một chàng trai tử tế, tình cảm, hiền lành, ngoan ngoãn, hiếu thảo và vô cùng giỏi giang. T tự hào về m nhiều lắm. Nếu có những tính từ đẹp nhất để nói về một con người, t xin dành hết cho bạn Bi của t.
Bi ơi, t đã từng tự hỏi rằng khi một người mất đi rồi họ sẽ đi về đâu? Câu trả lời là họ đi về trái tim của những người đang sống và một người chỉ thật sự mất đi khi họ bị lãng quên. Vì thế nên với bọn t, m chưa từng rời đi. M vẫn luôn ở đó - trong tim mọi người, hiện diện theo một cách rất riêng, âm thầm trong từng nhịp đập, từng ký ức và từng khoảng lặng. Trong thế giới của bọn t, m vẫn mãi ở đó. Vẹn nguyên. Và sẽ luôn như thế.
Cảm ơn Bi vì đã là bạn của t. Thanh xuân của chúng ta có nhau, điều đó đủ để t biết ơn cả một đời.
Giờ đây t đã có một gia đình nhỏ hạnh phúc của riêng mình, sắp chào đón một thiên thần bé bỏng và đáng yêu rồi Bi ạ. T tin rằng ở một nơi nào đó, Bi vẫn đang dõi theo và mỉm cười.
Mong ở nơi ấy, m thật bình yên và hạnh phúc.
Chúng ta hãy sống thật tốt và hạnh phúc Bi nhé.
Mãi nhớ thương Đặng Xuân Bi yêu quý của t.
Thương gửi. 🤍
Thái hói đây keke
Đối với mình thì Sơn không biến mất đi đâu cả, chỉ là người bạn, người em này đang đi công tác ở một nơi rất xa nào đó. Chỉ mong ở nơi xa xứ Sơn dõi theo, bảo vệ che chở và phù hộ cho gia đình người thân và bạn bè mình. Cứ yên tâm công tác tốt, mọi người ở nhà vẫn luôn nhớ và đặt Sơn ở vị trí lớn nhất trong lòng. Cảm ơn Sơn đã đến với thế giới này và rời đi khi đã hoàn thành sứ mệnh của mình. Rồi đến lúc nào đó (có khi phải đợi Thái tầm 80 năm nữa), có khi anh em mình lại gặp nhau ở một nơi nào đó nhể.
Nhật Hoàng (Ban Nhân sự - Đội SV Đồng hương Nghệ Tĩnh Đại học Luật Hà Nội)
Xuân Sơn yêu dấu,
Tớ biết cậu qua Hoàng Hiệp (bạn thân của cậu ở lớp học Ngoại giao), cũng chỉ là tình cờ thôi. Sơn được giới thiệu qua lời Hiệp với hình ảnh một anh chàng điển trai, học giỏi Tiếng Anh và đá bóng hay. Tớ cũng mong có cơ hội được gặp Sơn. Và cơ duyên ở Hồ Hàm Lợn 2019 đã cho chúng ta cơ hội gặp mặt. Cũng thật là tình cờ khi ngày hôm đó 2 đội sv tình nguyện lại chọn cùng một ngày và cùng một địa điểm để vui chơi. Thời gian trôi cũng lâu lắm rồi, tớ chỉ nhớ về lúc 2 - 3 giờ sáng không ngủ được và nhập hội với đội Ngoại giao, nghe các bạn nói chuyện và tình cờ có Xuân Sơn ở đó. Chúng mình cũng chỉ nói chuyện với nhau qua vài ba câu. Nhưng đối với tớ đó cũng là một chữ "duyên".
Cái ngày tớ thấy tin trên insta của Hiệp, tớ phải xem đi xem lại mấy lần, dụi mắt dụi mũi để xem tớ có đọc nhầm tên của cậu không? Tớ cũng không biết vì sao một người xa lạ mà tớ lại có tình cảm quý mến đến như thế? Chỉ đơn giản vì cậu rất giỏi, có nhiều thứ để tớ học tập và sống cống hiến trí tuệ của mình cho xã hội. Tớ cũng từng nhắn tin với Hiệp: nếu ở cuộc đời còn lại của tớ, dành 50% may mắn của tớ cho cậu được sống tiếp, tớ vẫn sẵn sàng đánh đổi... cậu thấy đó, cậu rời xa thế giới này trong niềm tiếc thương vô hạn của rất nhiều người. Tớ cũng không biết nói gì hơn, chỉ mong cậu luôn toả sáng, dõi theo và phù hộ cho tất cả mọi người yêu quý cậu.
Thương nhớ cậu - Đặng Xuân Sơn (thành phố Vinh, ngày 26 tháng 1 năm 2026)
Bùi Hoà
Thân gửi người anh đáng kính Đặng Xuân Sơn,
Em biết tới anh qua CLB Bóng đá, lần gần nhất e được tiếp xúc với anh cùng mn trong DFC là đợt đi bonding. Nghĩ lại e cảm thấy bản thân thật may mắn khi tham gia bonding năm ấy, để biết và hiểu rõ về anh hơn. Chúng em ngưỡng mộ anh lắm, và cũng rất quý anh, anh đối với chúng em là một phần rất đặc biệt.
Khi biết anh rời xa, chúng em shock lắm. Là một người chưa từng được nói chuyện với anh nhiều mà chúng em đã thấy buồn lắm, khó thể nguôi ngoai trong lòng, mãi sau này e nghĩ cũng không quên được. Sự ra đi của anh khiến e phải suy nghĩ nhiều điều về trách nhiệm của bản thân đối với chính mình, gđ, và đất nước.
Em mong rằng anh ở nơi ấy sẽ thật bình an, và hẹn anh ở một kiếp sống khác, gặp được anh và anh sẽ sống mãi trong trái tim và ký ức của mỗi người.
Cảm ơn anh vì đã là một phần trong thanh xuân của chúng em. Mãi luôn nhớ về anh, B.T. Hoà
Đức Bằng
Gửi Bi Mạnh, Nhớ thương bạn yêu nhiều, cảm ơn mi nhiều về tình bạn, kỷ niệm, ký ức của nhau, hi vọng mi ở một nơi nào đó vẫn luôn mạnh giỏi, an vui và ghi tạc tình bạn của chúng ta, đến một lúc nào đó tau cũng sẽ đi tìm mi và chúng ta lại kết bạn trọn vẹn hơn dài lâu hơn ý nghĩa hơn nha!
Your master
Trẻ đần của tớ, đây là cách chúng mình gọi nhau khi ấy.
Tớ là một người bí ẩn đã từng lướt qua cuộc đời của cậu, chắc hẳn cậu không còn nhớ tớ nhưng ký ức đẹp đẽ về những ngày đầu mới quen cậu thì tớ sẽ nhớ mãi không quên.
Cậu sẽ hạnh phúc phải không? Phải thật hạnh phúc nhé.
Hãy cứ nở nụ cười thật tươi cho dù cậu có đang ở nơi nào. Bố mẹ, chị gái, em trai, gia đình và bạn bè, đồng nghiệp sẽ luôn nhớ tới cậu, tất nhiên là tớ nữa, trẻ đần ạ.
(Thả một chiếc ảnh kỉ niệm lần đầu tiên teamwork cùng Sơn)
Em là Thành người mà đã cùng anh Sơn trải qua giải bóng đá DAV. Em/cháu xin chia buồn cùng anh và gia đình. Cảm ơn vì đã là đồng đội của một người anh rất hiền và đá bóng hay. Em/cháu xin cảm ơn ạ
Mong anh yên nghỉ!
25 ngày, em vẫn cảm thấy mọi thứ thật lạ lẫm, em vẫn chưa thể nào tin anh đã ra đi. Bẵng rồi 1 năm trôi qua kể từ tin nhắn cuối cùng em nhắn anh, 1 năm qua em và anh đều bận rộn với những dự định cá nhân của những cô, cậu sinh viên mới ra trường, mới vào đời, em tiếc vì chưa kịp nói lời tạm biệt anh. Em vẫn nhớ anh còn nợ em kèo bánh tráng trộn, chưa kịp đòi, em hẹn anh ở 1 kiếp sống khác anh nha.
Anh an nghỉ nhé, cám ơn anh vì có anh, năm tháng đại học của em thật đẹp và trọn vẹn. Anh mãi là một phần thanh xuân của em.
Đừng quên em nhé.
T không có dịp nói chuyện nhiều với Sơn. Cơ mà trong ký ức thì Sơn là một người đẹp trai, tốt tính, học giỏi. Sự việc xảy ra ai cũng thật buồn và tiếc cho bạn. T hy vọng ở nơi phương xa đó Sơn sẽ an nghỉ và dõi theo mọi người ở dưới này ❤️
Mình không phải người quen của anh Sơn, chỉ là mình biết vì năm nay anh có xét học cao học lớp mình. Đến giờ ngồi trong lớp học cao học mình đang soạn ra những dòng này, trước đó mình cũng có ý định hỏi a về mấy vấn đề vì biết a làm ở Báo Thế Giới nhưng lại ngại làm quen, nghĩ bụng để học thạc sĩ có cơ hội thì nói chuyện sau. Hôm biết a mất mình thực sự sốc, đến tận hôm nay vẫn ám ảnh điều đó. Nói bao nhiêu cũng không đủ sự thương sót với người yêu anh, gia đình và bạn bè của anh…Cuộc sống thật vô thường. Cầu mong ở thế giới bên kia anh sẽ được bình an🕊️
Huhuhu
My uni crush
Thích anh Sơn từ những lúc đi tình nguyện và họp Hội cùng. Ảnh siêu giỏi mà đtr dễ thương vô cùng. Anh siêu thích trẻ con luôn ý. Đẹp trai giỏi thể thao là vậy nhưng anh cũng rất thân thiện, nhẹ nhàng. Luôn giúp đỡ người em ngáo ngơ như này
Vì thích anh mà em đã giả vờ nhắn tin hỏi bài vở về Chính trị. Tưởng đâu anh không rep, anh chả bận tâm gì về em nhưng không. Sau đấy anh trả lời cực kì tận tâm, còn giảng giải làm sao cho em hiểu được vấn đề cục diện. Hẹn anh tặng anh kẹo mà anh vẫn chưa lấy được…
Lúc nghe tin mọi người mất đi anh, tim em hẫng đi một nhịp. Anh yêu mọi người thì thỉnh thoảng gặp mọi người trong giấc mơ để mọi người đỡ nhớ anh nhé"
Chi Chi
Em chỉ là người vô tình theo dõi và lướt thấy câu chuyện của anh Sơn, vô cùng thương tiếc anh và câu chuyện tình cảm của anh chị, anh đi để lại vô cùng nuối tiếc, e cx k mong gì , chị như gia đình anh hãy cố gắng vượt qua và phải sống thật tốt vì a ấy luôn luôn bên mọi người ❤️❤️
Trần Hoàng Ngọc Thuý
Thương Sơn, mặc dù chưa gặp Sơn lần nào nhưng thật sự cảm mến Sơn bởi lòng hiếu thảo, trái tim đầy ấm áp và tràn ngập yêu thương. Thật mong nơi ấy Sơn vẫn sẽ toả sáng dù bằng cách nào, như cách Sơn đã làm nhưng còn dang dở ở nơi đây 🤍
Em Hằng
Dù mới gặp anh vài lần nhưng em đã rất ấn tượng về anh, một người anh siêng năng, chăm chỉ, hết lòng vì công việc và mọi người! Em nhớ anh rất nhiều ạaa 😭😭
Hzu
Chào anh nhenn. Thú thật mà nói, nếu như không có vụ việc đau lòng ấy, em sẽ không vô tình lướt thấy anh trên mxh, hay cũng như không biết 1 người tài giỏi đáng khâm phục như vậy. Tuy chỉ là vài post lướt qua, vài video xúc động về sự ra đi nghẹn ngào đầy thương tiếc, nhưng em vẫn muốn viết vài lời này để gửi vào hàng nghìn lời tưởng nhớ cõi mạng gửi cho anh. Anh rất ưu tú, chỉ tiếc sự đời trớ trêu vô thường cướp đi người con xứ Nghệ dấu yêu ấy. Mong sao kiếp sau anh vẫn được vui tươi, vẫn luôn hạnh phúc và bớt khổ đau nhiều chút. Thương anh.
Lai Thảo Linh
Vô cùng thương tiếc trước sự ra đi của anh – một cán bộ Bộ Ngoại giao còn rất trẻ, tận tâm và giàu trách nhiệm. Dù thời gian công tác chưa dài, anh Sơn đã để lại hình ảnh đẹp về một người sống chuẩn mực, làm việc nghiêm túc, chân thành và nhân ái.
Sự ra đi quá sớm của anh là nỗi mất mát lớn đối với gia đình, đồng nghiệp và những người từng quen biết. Xin thành kính tưởng nhớ và tiễn biệt. Mong anh an nghỉ nơi cõi vĩnh hằng, những điều tốt đẹp anh để lại sẽ mãi được trân trọng và ghi nhớ.
🕊️🕊️🕊️
Bảo Châu
Chúc anh dù ở nơi đâu vẫn luôn hạnh phúc ạ , nếu có kiếp sau mong anh quay trở về yêu chị trọn vẹn ạ . Em chỉ vô tình biết anh qua mxh thôi nên không có ảnh chụp ạ. Em thương mến anh vô cùng, mong anh có cuộc đời mới trọn vẹn ạ
Là người ở hà giang
Em biết đến chị An cũng là người yêu anh Sơn là vì học ở THPT Chuyên Hà Giang, em rất sốc khi nghe tin ấy và mong chị An sẽ cố gắng vượt qua khoảng thời gian này và mong anh Sơn sẽ được yên nghỉ
Yêu yêu
Hãy yên lòng nhé!
Phương Anh
Dù chỉ biết anh qua những hình ảnh, qua câu chuyện của anh qua mạng xã hội, em thật lòng rất tiếc thương cho anh. Mong gia đình anh, người thân, bạn bè anh sẽ vững vàng sống tiếp để ở nơi thiên đàng, anh được an tâm và yên nghỉ nhé. Những nỗ lực anh đã bỏ ra ở kiếp sống này, kiếp sống sau chắc chắn được đền đáp và anh sẽ được hạnh phúc nha.
Mai Chi
Một người xa lạ nhưng cùng trường học, dáng vẻ hiền hậu mà thanh tao nụ cười rạng rỡ nhân hậu đẹp đẽ đó xót thương anh ấy rất nhiều để lại nhiều thứ tiếc nuối cho tương lai của a í, dù không còn ở đây nữa nhưng hình ành và những ký ức về anh mãi sống trong tim ng từng yêu quý a. Xin cúi lòng tiếc thương a ☺️
Mine_hoangyen
Một người xa lạ nhưng khi biết đến câu chuyện của anh em thật sự nhói lòng. Anh sống không đủ dài nhưng quãng thời gian mà a cống hiến cho cuộc đời thật đáng ngưỡng mộ anh ra đi để lại bao thương tiếc cho gia đình người thân bạn bè biết rằng sự nuối tiếc vẫn còn đấy vẫn chực chờ dai dẳng nhưng mong rằng anh yên nghỉ bởi vì anh đã làm rất tốt rồi 🎗️
ptd
Đây là một lời gửi gắm chân thành, yêu quý của em. Đầu tháng 1, em có lướt thấy những bày đăng nổi trội trên khắp mạng xã hội và cũng là lần đầu tiên biết tới anh S, dù em cũng chỉ là người lạ biết một tin dữ dù chỉ là người lạ cũng thấy vô cùng đau lòng và thương xót mất đi một người vô cùng hoàn hảo. Mặc dù, mọi chuyện ra đi quá đột ngột đối với gia đình cũng như là người thân nhưng em mong tất cả đều sẽ trở nên nguôi ngoai, bớt đau buồn. Và đều đọc kinh để anh trở về cõi phật.
Xin chia buồn với gia đình ạ😭
Minh Công
Cũng không biết nói gì :)) chắc có 2 câu này tôi hay nói với bạn nhất:
1. Đá trung vệ thì múa ở sân nhà ít thôi..:))
2. Bạn kia xinh nhỉ? Bạn quen không? Giới thiệu tôi nhé.
REST IN PEACE NHÉ!!!
Ngọc
Gửi Son Dang Xuan
T cũng ko còn nhớ lần cuối cùng t gặp m là từ khi mô nữa, chắc là Tết 2024 nhỉ. Sau đó chỉ thỉnh thoảng lướt thấy những bài đăng về m đầy tự hào của chị Trà, thấy m càng ngày càng thành công và ưu tú, t luôn nghĩ trong lòng rằng m là đứa “đẳng cấp” nhất A5 sau ni. T vẫn cứ nghĩ rằng cuộc sống rồi sẽ trôi qua một cách yên bình, mỗi đứa trong lớp rồi sẽ có sự nghiệp riêng, cuộc đời riêng. Nhưng rồi lại k như t tưởng tượng m ạ…
Thi thoảng t vẫn thấy những bài viết của chị Trà, rồi tự dưng thấy buồn lắm, bởi t vẫn ko thể tin được rằng một ngày mô đó t về VN, rồi lớp ta lại thiếu đi 1 thành viên. T còn nhớ như in cảm giác cổ họng nghẹn ứ lại, như có một tảng đá đè lên ngực. T thấy bất lực quá… cái cảm giác của 1 người xa nhà, mãi mãi k có cơ hội gặp lại 1 người nữa, t thấy dằn vặt vì ko có cơ hội tiễn m một đoạn đường cuối S ạ. Cầu mong S được về chốn an lành, ở một kiếp sống khác sẽ được hạnh phúc và trọn vẹn m nha 🕊️
Nguyễn Việt Ba
Chào con,
Con kém cô 14t nên chắc xưng hô như vậy nhỉ? Con biết không ngày đầu năm 1-1 lúc đó cô đang có chuyến du lịch cùng gia đình thì tình cờ cô đọc được tin con bị tai nạn trên trang mạng xã hội Beat. Không hiểu sao khi đọc được tin đó lòng cô như thắt lại mặc dù cô là người xa lạ với con. Từ lúc biết tin về con cô như người mất hồn mặc dù đang đi du lịch nhưng không còn tâm trí nào nữa, cô đọc không sót tin nào về con và không hiểu từ bao giờ nước mắt cứ tuôn rơi. Thương con chàng trai tài năng không một điểm chê, cả một tương lai xán lạn đang ở phía trước. Cho đến hôm nay sau gần 100 ngày con rời trần gian, cô vẫn thi thoảng vào tiktok xem tin về con và vào youtube xem con làm MC. Con biết không cô và con là đồng môn đều tốt nghiệp Học viện Ngoại giao. Cô cũng có tấm ảnh chụp trước cổng học viện như con để cô post lên đây làm kỷ niệm nhé. Con à chàng trai tài năng ơi. Ở nơi xa hãy thật bình an và an yên con nhé
Nhớ thương con
Một người xa lạ
Chú Đặng Xuân Dũng
Bi ơi!
Hôm nay là tròn 100 ngày cháu rời đi. Biết bao giờ cháu mới về đây. Cả nhà thương nhớ cháu vô cùng. Cầu mong cháu đến miền cực lạc, nơi bình yên nhất.
Chị Thúy Hằng
Gửi em Đặng Xuân Sơn - một người lạ mà chị biết qua trang mạng Xã hội.
Em với chị chắc có lẽ ko có sự quen biết nào, ngoại trừ tình thương duy nhất chị dành cho em.
Ngày 01/01/2026, ngày mà cả nước bắt đầu một kỳ nghỉ lễ dài, và cũng là ngày mà em vĩnh viễn rời xa cõi tạm này để đến với thế giới bên kia.
Khuôn mặt Em từ nụ cười, ánh mắt đều toát lên vẻ từ tốn, nhân hậu, khiêm nhường, hội tụ đủ mọi yếu tố để có thể là 1 người lãnh đạo xuất sắc trong tương lai. Em ra đi để lại nỗi tiếc thương vô hạn cho gia đình, người thân, bạn bè, những người đã từng biết em và cả những người xa lạ. Có lẽ nhiệm vụ của Em ở cõi trần đã xong. Giờ đây, em về một nơi khác để làm 1 nhiệm vụ lớn lao hơn. Dù Em ko còn nữa, nhưng những gì Em để lại, là tròn trịa, là vừa vặn, là đủ để gia đình Em ghi nhớ và hãnh diện đến muôn đời.
Nguyện cho Em rủ bỏ được bụi trần, đi về nơi ánh sáng nơi cửa Phật, Vãng sanh nơi miền Cực lạc. Chị tin rằng ở nơi ấy, Em sẽ rất hạnh phúc vì tình cảm của mọi người dành cho Em.
Hãy yên nghỉ, Em nhé !!!
Người Lạ
Chào Xuân Sơn nhé
Mình là 1 người xa lạ ở tít miền Nam mình chỉ vô tình xem được tin tức về cậu vào cái hôm định mệnh ấy vừa thương tiếc cho cậu, xót cho gđinh, bạn bè của cậu vừa hay nghĩ ngợi tại sao lại có người hoàn hảo từ vẻ ngoài đến profile mà lại rời đi sớm 1 cách trớ trêu nthe .
Từ dạo ấy mình bắt đầu theo dõi người thân xung quanh cậu - Để xem mng đưa tin tức về cậu . Mình chả hiểu sao mình cũng bị buồn theo luôn í @@ lâu lâu cũng thoáng nghĩ về cậu (T.T) cho đến thời điểm này ngồi viết vài dòng để tưởng nhớ cậu có lẽ dù là xa lạ và biết về cậu bằng cách không ai mong muốn thì cũng được xem là 1 cái "duyên" gì đấy cậu nhỉ ?
Cậu đã sống trọn vẹn một kiếp người, trọn vẹn từng phút từng giây qua những thông tin mọi người thân, bạn bè thân thiết đưa về cậu mà mình đọc được. Cậu đã để lại tiếng thơm cho bố mẹ và người thân mỗi khi nhắc về cậu Đến thời điểm này mình tin ngoài người thân của cậu vẫn sẽ có những người xa lạ nhớ về cậu như mình . Mình thương cuộc đời dang dở của cậu, càng thương gia đình của cậu vì nghịch cảnh mất đi 1 thành viên ưu tú như thế mà suy sụp, tan nát. Kbiet nói gì hơn, mong cậu luôn dõi theo gia đình và bạn bè thân thiết , an yên thanh thản dù ở bất cứ đâu nhé
Nếu có gặp lại ở một cuộc đời khác hi vọng cậu sẽ bình an ở cạnh người thân mình lâu hơn ở kiếp này, nguyện cho cậu ở nhiều kiếp nữa vẫn sẽ tiếp tục làm con của bố mẹ cậu, tiếp tục làm etrai yêu quý của chị Thu Trà nhé cậu
Em Phước Thành
Gửi anh thương nhớ Đặng Xuân Sơn ❤️
Vậy là sắp tròn 100 ngày anh rời xa trần thế này rồi, từ cái ngày em nhận được tin không lành về anh, em rất đau lòng, buồn bã, trong tâm trí của em luôn lúc nào cũng có hình bóng của anh, cái hình bóng ấy nó rất thân thương, quen thuộc như chúng ta đã từng rất quen nhau và có những kỉ niệm đẹp về nhau trong kí ức. Kiếp này em và anh không duyên cũng không nợ, nhưng biết đâu kiếp trước hai ta đã gặp gỡ và đối xử với nhau rất thật lòng và chân thành cho nên kiếp này em không gặp được anh, nhưng những hình ảnh đẹp của anh cứ hiện mãi và in sâu trong tâm trí em như vậy. Kiếp này anh đã sống 1 đời rực rỡ rồi nhưng chỉ tiếc rằng thời gian ấy nó quá ngắn ngủi khiến cho em phải đau lòng, ngày anh đi cũng là ngày em đau lòng nhất, vết xước hằng sâu trong tim chỉ để lại những khoảng trống không thể nào lấp đầy được, tâm trạng em lúc nào cũng buồn và nghĩ về anh hết, trong kho nhạc điện thoại em bây giờ đã gần 100 bài tâm trạng buồn rồi anh biết không, đôi lúc khi nghe được bài nhạc buồn sâu lắng nào em đều hồi tưởng tới anh. Trong tin nhắn Facebook của anh em đã nhắn rất nhiều, tâm sự với anh rất nhiều về nỗi buồn của em khi nghĩ về anh, nhưng thứ em nhận lại là không một phản hồi từ anh, nghĩ đến đây thôi là em thấy buồn lắm rồi, nhưng em tin rằng những lời tâm sự của em anh sẽ đọc và hiểu được nỗi lòng của em. Em mãi thương và nhớ đến anh nhiều lắm Sơn à. Giỗ đầu của anh em sẽ ra nhà anh tận tay thắp cho anh một nén hương để thể hiện tình cảm chân thành của em dành cho anh.
Em nhớ thương anh nhiều Đặng Xuân Sơn 🖤 Hẹn gặp anh ở một kiếp sống khác hai ta gặp nhau để em có thể nói hết nỗi lòng của mình cho anh hiểu, chính bằng sự chân thành của mình sẽ giữ lấy được anh Sơn ạ.
Chinh Xun
Dạ chào anh ạ! Em là một người xa lạ chưa từng quen biết anh, chưa từng nói chuyện hay gặp anh. Nhưng khi đọc được những bài báo trên mạng về sự ra đi đột ngột này. Thật sự mà nói là rất thương anh rồi thương cả bố mẹ anh nữa. Em mỗi lần xem những video hay bài báo về anh thì e đã không ngừng khóc, khóc thương cho số phận của chàng trai trẻ này. Em đã đọc được 1 câu như này "Bạn hoàn hảo đến nỗi, bên thế giới kia cũng muốn cướp bạn đi ". Anh yên nghỉ anh nhé!
Gửi bố mẹ của anh: Mong cô chú vượt qua được nỗi mất mát to lớn này. Con biết là cô chú đã rất đau khổ như nào vì con cũng đã từng có người thân mất. Nó sẽ cảm thấy trống trải, gọi tên mà không thấy ai trả lời, muốn nhìn mặt và ôm người ấy nhưng đã không được nữa. Nhưng mà sau 1 khoảng thời gian dài nỗi nhớ đó sẽ lơi đi. Mỗi khi nhắc đến anh ấy thì cô chú hãy nghĩ đến những kỷ niệm đẹp thôi nhé. Như vậy thì anh ấy mới yên tâm mà đi được. Cô chú đau khổ thì anh ấy sẽ khó siêu thoát được. Con chúc cô chú mạnh khỏe và luôn tích cực trong cuộc sống này ạ.
Nhi
Ngày Sơn mất cũng là ngày tớ biết đến Sơn. Một chàng trai hoàn hảo trong mắt mọi người. Có lẽ rất nhiều người từng ghen tỵ, từng ngường mộ Sơn rất nhiều. Ấy vậy mà cuộc đời trớ trêu. Thương cho một cuộc đời còn đang dang dở, thương cho gđ mất đi một người thân, một người con đầy tự hào. Phải chăng cậu đã hoàn thành sứ mệnh ở trân gian nên cậu về trời Sơn nhỉ! Dù là người xa lạ nhưng mà tớ thấy mỗi lần chị gái đăng cậu tớ lại thấy thương xót vô cùng. Đáng lý ra cậu phải sống trọn vẹn với cuộc đời này mấy chục năm nữa chứ. Tiếc nuối một nhân tài. Thương cho cô ny bé bỏng của cậu. Mất đi một nửa tâm hồn. Cậu đi mang theo hơi thở của con bé rồi!!!
Thương em. Là hàng xóm nhà em, a đã chứng kiến em lớn lên từng ngày, từng được nghe, được thấy những thành công, những dấu ấn của em trong cuộc sống và công việc và được tự hào về em, đứa em ngoan hiền, giỏi giang của dòng họ, của xóm làng... A chưa bao giờ nghĩ rằng em đã phải dừng lại ở đó, a luôn nghĩ rằng em sẽ tiến xa hơn con đường sự nghiệp, bước lâu hơn trên con đường hạnh phúc mà em đã từng ngày từng giờ phấn đấu... Nhưng mà điều đó bây giờ đã là không thể a chưa bao giờ nghĩ rằng chính anh lại là người phải nghẹn ngào chứng kiến cái kết thúc của em, chính anh lại là người phải làm cho em những việc mà anh chua bao giờ nghĩ tới, những hình ảnh đó, những âm thanh đó chắc sẽ theo anh đến suốt cuộc đời này, là ký ức buồn trong tâm trí của anh.
Anh cũng đã rất cố gắng để kìm nén, nhưng đôi mắt vẫn ướt, sống mũi vẫn cay, chỉ cố gắng làm được cho em những gì đẹp nhất, trọn vẹn nhất như chính cuộc đời của em vậy, mặc dù là ngắn ngủi, nhưng đó là cuộc đời đẹp, đẹp không tỳ vết em ạ. Dẫu biết rằng cuộc đời không ai tránh khỏi được sinh lý tử biệt nhưng mà tiếc rằng điều đó đã đến quá sớm, giờ anh chỉ mong sao em được thanh thản nơi đó, mong em yên nghỉ và viết tiếp câu chuyện của em em nhé...
Thanh Ngọc
Dù chỉ có 2 lần có gặp gỡ anh, nhưng hình bóng anh đã kịp in sâu trong ký ức em bằng một ấn tượng thật khó phai. Ở anh là sự hòa quyện của nét hiền lành, vẻ điển trai và một trí tuệ đáng ngưỡng mộ. Mỗi lần được trò chuyện với anh, em không chỉ được mở mang thêm nhiều điều mới mẻ mà còn cảm nhận rõ một phong thái rất riêng: giỏi giang mà vẫn khiêm nhường, gần gũi đến lạ. Em thấy mình thật may mắn khi từng có một khoảng thời gian được chung mái trường DAV với anh.
Lúc hay tin anh rời xa thế giới này, em đã không khỏi bàng hoàng, khó tin rằng một người tài năng và nhân hậu như vậy lại có thể ra đi quá sớm. Dù em không phải người thân hay bạn bè thân thiết với anh, nhưng trong lòng vẫn thấy buồn và nặng trĩu. Chỉ mong ở nơi xa, anh sẽ luôn an yên, thanh thản. Và mong rằng gia đình anh sẽ đủ mạnh mẽ, đủ nghị lực để vượt qua nỗi đau quá lớn này.
Nguyễn Thị Ánh
Chị là Ánh ở Hà Nội, là người lạ, chỉ biết em qua mạng.
Chị có đôi dòng nói với em. Có thể khác với những tâm sự mn nhưng chị nghĩ đối với 1 Hương muốn em Bi thì rất cần thiết.
Em Bi à! Đời người là vô thường, là khổ. Đức Phật nói: Cõi này là cõi tạm. Chết không phải là hết. Mọi thứ theo nhân duyên mà đến rồi đi.
E sẽ lại sống trong 1 cõi giới mà nơi đó tùy duyên phước của em mà quyết định. E đã sống ở cõi người tuy ngắn mà rực rỡ, được mn yêu quý, công danh đều viên mãn. Nhưng chị mong em không vì thế mà luyến tiếc, vướng vấn. Nguyện mong em có thêm được nhiều phúc báu để dù ở kiếp nào e cũng được an vui. Mong em có duyên lành nương tựa Tam Bảo tích lũy cội phúc để sớm tái sinh về cõi an lành nhé.
E có vài lời nói với người thân của em Bi:
- Mọi Hương linh mới mất rất khổ, và rất cần phúc báu cả nhà mình ạ. Đức Phật đã nói rõ trong kinh như vậy. Mn có cúng thức ăn, vàng mã, đủ thứ xe cộ, quần áo HL cũng không nhận được đâu ạ.
Chỉ có làm phúc phát sinh ra từ làm thiện, phóng sinh, in kinh hồi hướng, hương linh mới nhận được thôi. Bố mẹ, anh em bạn bè hãy tìm đến 1 ngôi chùa tu Chính Pháp, sẽ được hướng dẫn cách làm việc thiện, phóng sinh, và hằng ngày tụng kinh hồi hướng cho em ấy. Đó là điều khiến HL được thêm mát mẻ và được về cõi an lành.
Thu Trang FTU
Đời người ai cũng vậy, không ai tránh được quy luật vô thường của vũ trụ. Người ta có câu: "Sinh có hạn, tử bất kì". Chị và em 2 người xa lạ, không hề biết gì về nhau, không cùng quê quán, không chung bạn bè, không cùng tuổi như 2 đường thẳng song song. Có 1 điều duy nhất, mà cũng không gọi là điểm chung: chị học Ngoại Thương gần trường Ngoại Giao của em. Nhưng chị sn 1993, khi chị ra trường rồi thì các em mới bắt đầu lên học. Nhưng chị cũng vấn ngưỡng mộ các bạn HV Ngoại Giao từ trước. À thì chị có 1 lần xem video của em phỏng vấn, chị cũng khá ấn tượng và nghĩ: "ơ thằng bé này trẻ, mặt cũng non mà phong thái khá đó chứ"
Nhưng rồi chị cũng quên bẵng, đến 1 ngày thấy tin em không may đi theo quy luật vô thường, tình cờ lướt thấy ảnh của em với tin buồn, vẫn khuôn mặt đó chị từng xem video phỏng vấn, chị chợt thấy đau lòng tới lạ. Rồi chị đọc được lời cảm ơn, lời suy nghĩ của Mẹ em và Chị em, chị lại càng thấy đau lòng, vì bản thân chị cũng là người chị cả trong gia đình, chị thấy thương em như người anh em thân thuộc. Thật sự chẳng hiểu sao, có thể trong kiếp quá khứ nào đó, chị em mình đã từng hữu duyên. Chị xem hết các video của em, những điều người thân viết về em, xem cuộc đời đầy rực rỡ tài năng và cố gắng hết mình của em, ảnh nào cũng là nụ cười có điều gì đó hồn nhiên nhưng suy tư lắm. Chị cũng thấy tiếc, thấy kém cỏi vì mình không được bằng 1 góc của em, thấy mình hèn nhát và lười biếng vì nếu sau này chị rời khỏi cõi tạm này để sang 1 kiếp sống khác, những thành tích để đời của chị chẳng có gì.
Ai rồi cũng phải ra đi nhưng theo nhiều cách khác nhau em à. Chị theo dõi đến cả khi người ta quay video hạ em về với đất mẹ, và nghe tiếng người thân đầy xót xa, không phải chị hiếu kì, mà chị nhận ra: rồi chị có ngày cũng như em thôi, trả lại thân xác cho cát bụi, và sống tiếp những kiếp luân hồi. Chị tập buông bỏ thế gian, tập dần cho những giây phút sinh tử, tập bỏ đi những chạy theo đồng tiền, đau khổ vì đồng tiền.
Những điều suy nghĩ này là điều chị suy nghĩ, và cũng nghĩ vầy chứ không nghĩ có trang này viết tưởng nhớ em. Chúng ta cũng đến mặt đất này, nhưng em lại có thật nhiều điều rực rỡ, thật tuyệt vời đấy nhé! Vậy nên hãy buông bỏ và đi về nơi cõi sáng nhé, đừng lưu luyến trần gian làm gì, chúng ta ở đây là tạm nương thôi nè! Mong gia đình sẽ niệm phật, đọc kinh để có những nguồn năng lượng thiện lành, em sẽ thấy ánh sáng của thiện lành và đi theo về miền đất sáng tốt đẹp!
Bạn cùng bàn…
Ê chào Sơn, đứa bạn mà t luôn tự hào vì học giỏi tiếng anh nhất của t. M toàn cà nhây trêu điên t hồi lớp 10, ngồi cùng bàn nên t vs m hay chia đôi chiếc bàn nhỏ thành đôi rồi cãi cọ, nhưng thấy t không làm được bài tiếng anh là m chỉ cho t liền. Ra trường mỗi đứa 1 cuộc sống nên không nói chuyện nhiều nhưng t vẫn luôn tự hào có đứa bạn làm bên bộ :)) Ngày biết tin t không tin đó là sự thật luôn đó m. Sao nhanh quá nhỉ, nhưng bạn mình đã hoàn thành sứ mệnh ở 1 cuộc đời rực rỡ rồi, chúc m bình an ở một phương xa khác, vẫn rực rỡ và vui vẻ nhé m.
Mọi người nhớ m nhiều, A5 mãi nhớ m nha🖤 Mãi là đứa bạn đẹp trai học giỏi và zui zẻ trong lòng t.
Sinh béo
Gửi Sơn yêu quý!
Ấn tượng của t với m là một chàng trai hài hước, đẹp trai học giỏi và không ngừng nỗ lực. Chúng ta thi cùng phòng từ năm lớp 6, sau đó học cùng lớp, ngồi cùng bàn, cùng tâm sự ti tỉ số chuyện m còn nhớ không? T lập gia đình sớm còn m thì theo đuổi ước mơ. Mặc dù bọn mình sau đó không thường xuyên nói chuyện nhưng nếu về quê thì vẫn k quên những cái hẹn gặp mặt. Những bức ảnh, những đoạn tin nhắn t vẫn còn giữ nguyên nhưng bạn của t thì đã đi tới một nơi rất xa rồi. T đã gặp m trong mơ 1 lần, giấc mơ đó có t m với cả HM nữa. Vẫn là cái hẹn hôm nào về tiếp thì gặp nhưng t hỏi hôm nào thì m k trả lời và chỉ nhìn theo t. T phải dần quen với việc không còn có m trên trần gian nữa. Thi thoảng cho phép t nhìn trộm m một cái nha..
Xin cầu nguyện cho linh hồn của m được siêu thoát. Mong m ở phương trời xa đó vẫn sống một cuộc đời kiêu hãnh, toả sáng theo cách mà m muốn, luôn dõi theo và phù hộ cho gia đình m nha. Thật tự hào khi được làm bạn của m đó Sơn ạ..
Mãi nhớ về Sơn!
Sinh béo
W
Chào a ạ! Chỉ là 1 người lạ thôi nhưng em thật sự rất khâm phục anh - 1 người giỏi giang, hiếu thảo, hiền lành. A đã sống 1 cuộc đời quá đẹp, quá rực rỡ rồi ạ. Nguyện cầu cho anh ở một cuộc sống mới sẽ thật an nhiên và hạnh phúc. Mong cầu cho người ở lại sẽ có thật nhiều sức khỏe, nén đau thương để tiếp tục sống thật tốt, sống thay cả cuộc đời còn dang dở của anh. Mọi người sẽ luôn nhớ, luôn thương và luôn tự hào về anh. Ngủ ngon nhé ạ. E xin cúi đầu tiễn biệt a :((
Hường
Mình biết anh trên mạng xã hội mình cũng lướt qua mấy bài và thực sự thương tiếc một nhân tài của đất nước và một nỗi đau mất mát từ gia đình người thân mong anh ở thế giới bên kia anh sơn hãy sống tốt rực rỡ hơn anh sơn nhé ♥️
Giang Châu
Cầu mong em sớm siêu thoát về nơi cực lạc.
Tất cả những người biết về em sẽ luôn nhớ em.
Nam Mô A Di Đà Phật
Hoa Trần
Thật đáng tiếc và đau lòng cho một nhân tài của đất nước, người con hiếu thảo của gd. Chúc em an lạc nơi cõi phật
Bạn Hiền
Thân gửi Sơn
T vẫn luôn nghĩ là m vẫn đang sống và toả sáng theo 1 cách nào đó nhưng là ở 1 thế giới khác thôi
Dù ở đâu thì m vẫn luôn là ngôi sao sáng nhất mà đúng không?
Trần Thị Hồng Vân
Chúc bạn mãi mãi tuổi xanh xuân.
Tường Vi
Thương em trai
Thúy Tròn
Thương em lắm. Mỗi lần nhìn chị của em chia sẻ kỷ niệm lại rớt nước mắt
Ngọc Hà
Chúc Sơn an yên miền cực lạc và phù hộ cho bố mẹ và anh các anh chị em.
Vũ Thị Hường
Chị là một người xa lạ không hề quen biết em nhưng luôn theo dõi các thông tin về em. Vạn lần thương tiếc em - một chàng trai khôi ngô,học giỏi,ngoan ngoãn.Em đã sống một cuộc đời ngắn ngủi nhưng vô cùng rực rỡ.Cầu mong em ở nơi xa được bình an.Thương em và gia đình em thật nhiều!
Quỳnh Hương
Chào cậu, tớ là một người lạ nhưng đồng niên với cậu. Vô tình biết đến câu chuyện của cậu thông qua internet và tình cờ biết cậu là bạn của 1 người quen của tớ, thì vô cùng thương tiếc cho một cuộc đời tài năng và trẻ tuổi. Một kiếp người đã khép lại nhưng cũng rất rực rỡ. Tớ tin rằng cậu luôn sống trong trái tim, ký ức, kỉ niệm và có thể là tương lai của nhiều người, mong rằng cậu sẽ bước tiếp tới một kiếp sống mới, có nhiều thời gian hơn để trải nghiệm nhiều hơn, trọn vẹn và hạnh phúc hơn nhé.
Biển Xanh
Chị là một người xa lạ, biết được câu chuyện của Em trên mạng, thấy E là một người rất đẹp trai, quá là giỏi mà… thật sự rất xót xa, chị rất hay vào face Chị gái và Mẹ E để đọc các bài về E mà nước mắt Chị cứ tuôn trào thấy thương ơi là thương, thương ng ra đi thương người ở lại đến cồn cào. Mong E về với tổ tiên thanh thản, mong Bố Mẹ, Anh Chị Em của Em vơi bớt nỗi buồn, chị hơn E một giáp, ngày xưa ông nội chị cũng định đặt tên chị là Xuân Sơn, Nguyễn Xuân Sơn nhưng Mẹ chị thấy tên giống con trai nên đặt tên khác, Chị hay nói với các con chị chịu khó chăm học, học giỏi như Chú Xuân Sơn con nhé. Kiếp này E đã sống một cuộc đời quá rực rỡ rồi, niềm tự hào của bố mẹ em, gđ dòng họ em, lúc sống được mọi người yêu mến, lúc về với tổ tiên cả nước xót thương, rơi lệ trong đó có chị. Vĩnh biệt em Xuân Sơn.
Chu Toàn (Nam Đàn - Nghệ An)
Chưa bao giờ gặp em, cũng không quen em nhưng vô tình bắt gặp rất nhiều hình ảnh và bài viết về em.
Chị cũng từng mất đi một người anh trai ở tuổi của Sơn nên rất hiểu cảm giác nỗi đau mà gia đình em phải trải qua. Mong em ở nơi xa vẫn luôn xuất sắc như 24 năm qua em đã sống, mong gia đình vượt qua nỗi đau mất mát này. Thương em!
Thanh Sâm
Thương nhớ em, cầu mong em ra đi được thanh thản,an yên. Chị là người xa lạ, chưa gặp, chưa biết về em. Chị biết đến em khi em đã rời xa cõi tạm,biết đến em qua các bài báo và những tâm sự của chị gái em. Thương mến một tài năng của đất nước, một người con hiếu thảo của gia đình. Mong em an lòng nhẹ gót chân thong dong miền cực lạc
Huy Tuấn
Chào Sơn, Mình và bạn chưa từng biết nhau, nhưng sau sự việc ra đi của bạn, mình lại tò mò và xem rất nhiều thông tin, xem trang cá nhân của bạn và của gia đình bạn. Mình rất ấn tượng về câu chuyện của bạn và rất nể phục bạn vì mới ra trường nhưng đã được chọn vào làm Bộ Ngoại giao. Cuộc đời bạn tuy ngắn, nhưng rất ý nghĩa, bạn đã sống trọn cuộc đời trong sự yêu thương của gia đình và xã hội. Có lẽ duyên trần của bạn chỉ đến đây, bạn còn sứ mệnh khác phải làm nên mới ra đi vội vàng như thế. Mong rằng, dù ở thế giới nào, bạn cũng được bình an và hạnh phúc. Chúc cả Gia đình Sơn, đặc biệt Ba mẹ của Sơn sớm vượt qua nỗi buồn, ở một nơi nào đó, Sơn luôn dõi theo và phù hộ cho Chú và Cô, hãy hành diện và tự hào vì có một người con là Sơn, tuy ngắn ngủi nhưng trọn vẹn. Cả nhà mình cố lên nhé. Sơn an nghỉ nhé!
Thắm
Chào em, dù trước khi em mất chị chưa từng biết em, nhưng sau khi đọc trên mạng, báo, đài biết sự ra đi của một nhân tài khi còn quá trẻ. Chị vừa thương vừa tiếc em ạ. Càng tìm hiểu sâu hơn về GĐ và cũng như bạn bè xung quanh e mới thấy e thật sự giỏi, tình cảm và sống 1 cuộc đời đẹp và tử tế đến nhường nào. Chúc e ở phương trời xa ấy thật an yên và hạnh phúc nhé. Chào tạm biệt em.
Nguyễn Huyền Trang
Dù chỉ là 1 người xa lạ và biết đến câu chuyện của anh trên mạng, em vô cùng thương tiếc cho cuộc đời của anh. Biết được rằng anh là 1 chàng trai vô cùng ưu tú, tài giỏi, không chỉ ở lĩnh vực học tập mà nhiều bộ môn thể thao hay tài năng khác. Tự nhiên ngày hôm nay em nhớ đến anh và muốn vào xem lại những hình ảnh của anh hồi trước thì em biết là ngày hôm nay tròn 100 ngày anh đi. Em mong rằng dù cho anh có ở đâu đi nữa thì anh sẽ luôn an yên anh nhớ 🖤
K***
Vào một ngày đầu năm 2026, mình vô tình đọc được bài viết về bạn, và như một thói quen đến bây giờ, mình vẫn thường luôn vào fb của những người thân quen của bạn để nghe thêm những chia sẻ về bạn…
Có thể là bạn bằng tuổi mình, nên khi thấy những thành tựu của bạn, mình quá tiếc cho một nhân tài. Bạn đẹp trai, học giỏi, tính cách cũng tốt qua góc nhìn của mọi người xung quanh… có thể là quá hoàn hảo.
Mình cũng từng trải qua nỗi mất mát, nên rất thấu hiểu cảm xúc của người ở lại.
Nhưng mình nhận ra, cuộc sống là vô thường, quy luật sinh - tử là điều không ai tránh khỏi. Người đến rồi cũng sẽ buộc phải rời đi, không gặp nhau được năm nay thì 60 năm sau gặp lại.^^ Mình cũng muốn gặp lại người mình yêu thương ở thế giới bên kia, nhưng phải chờ thêm mấy chục năm nữa hehe…
Mình tin ở thế giới bên kia, bạn cũng luôn luôn hướng về gia đình như cách mà gia đình luôn yêu thương bạn!!! Có thể bạn cũng đang chờ, có thể bạn cũng đang muốn gặp lại những người bạn thân yêu, nhưng cũng không có nhiều cách để gặp lại nên đôi khi bạn cố gắng gặp lại họ trong giấc mơ. Vậy nên người ra đi hay người ở lại, thì mình nghĩ, chúng ta cũng phải cố gắng sống thật tốt, một cuộc đời trọn vẹn để khi gặp lại có thật nhiều điều để tâm sự!
Em không phải em ruột của Chị, nhưng thông qua cách trò chuyện giữa bạn và Chị, em càng hiểu nỗi đau của Chị hơn. Em tin ở một thế giới khác, bạn vẫn luôn bênh cạnh, bảo vệ gia đình Chị theo cách nào đó, Chị phải tiếp tục sống tốt phần còn lại để khi gặp lại em trai, Chị còn tiếp tục tự hào, kể cho em trai Chị nghe những điều Chị đã vượt qua, em trai Chị đã mang lại niềm tự hào ntn cho gia đình^^
Tiếng thơm lưu dấu muôn đời
Ngàn năm còn mãi vàng xa
Cố lênnnnn nha Chị và Gia đình ^^
Mt trân
Gửi em phương xa, chi tuy người xa lạ ko quen biêt e, từ lúc e đi đên nay tròn 100 ngày rồi, những ngày đó chị luôn theo dõi về gia đình e, mỗi lần lướt vào điện thoại là chị lại vào ko thể lướt qua được hình ảnh của e,thương tiêc cho em, em đang có tương lai rộng mở, người con ưu tú của gđ và xh, em đang có tình yêu đẹp nhưng Trớ trêu ông trời lại lấy em đi quá sớm, để lại tiếc thương cho bao người, giờ đây em đang ở một nơi rất xa em hãy theo dõi và phù hộ cho gia đình, người thân của em nhé!!!
Khánh Linh
Dù em không biết anh là ai, nhưng khi thấy anh rời xa cuộc đời này em lại cảm thấy thật buồn và tiếc nuối. Anh ra đi đã làm cho đất nước mất đi một nhân tài, bố mẹ mất 1 đứa con ngoan. Chẳng biết nói gì thêm, em mong anh ra đi thật thanh thản, ở một nơi nào đó đầy ánh sáng anh lại toả sáng theo cách riêng của chính mình. Anh ở nơi xa nhìn thấy gia đình thì phù hộ độ trì cho mọi người được an yên và hạnh phúc anh nhé. Yên nghỉ nhé anh đồng hương của em! Nghệ An quê choa của chúng ta thật đẹp cả tình người lẫn lãnh thổ❤️❤️❤️
p3’
“Hjhj pn chuC c4u ngU ng0n“ - lần cuối cùng m chúc t ngủ ngon, nhưng lại chẳng có lấy một lời từ biệt.
Cho đến tận bây giờ t vẫn chưa tin được. T vẫn cứ nghĩ mọi chuyện chỉ là một giấc ngủ dài thôi.
Ở bên đó hãy vẫn là vì sao sáng nhé. Như cách m đã từng sáng trong cuộc đời của rất nhiều người.
T tin mọi người đều tự hào về m.
Và t cũng vậy.
Ngủ ngon nhé pé…
lần này, để t chúc lại m.
Bình yên nha 🖤
Chị Hồng - Người Nghệ
Chúng ta chưa từng quen biết, cũng chưa một lần gặp gỡ, vậy mà từ khoảnh khắc nghe về câu chuyện của Em, lòng chị cứ chùng xuống, như thể vừa đánh mất một điều gì đó rất đỗi thân quen. Một người Em tài giỏi, ngoan hiền, sống tử tế và đầy nghị lực – Em đã sống đẹp đến mức, dù là người xa lạ, chị vẫn không khỏi nghẹn lòng khi biết Em đã ra đi quá sớm.
Có những người chỉ đi ngang cuộc đời trong một khoảng thời gian rất ngắn, nhưng lại để lại dư âm dài đến vô tận. Em chính là một người như thế. Một cuộc đời rực rỡ nhưng quá đỗi mong manh. Những ước mơ còn dang dở, những dự định chưa kịp thực hiện, những yêu thương còn chưa kịp nói hết… tất cả dừng lại ở một thời điểm mà không ai trong chúng ta kịp chuẩn bị.
Thương Em… thương những cố gắng thầm lặng mà mạnh mẽ, thương nụ cười hiền lành mà ấm áp, thương một hành trình đẹp đẽ nhưng ngắn ngủi đến xót xa. Và hơn hết, thương cho gia đình Em – những người đã yêu thương, nâng niu. Em từng ngày, giờ đây phải đối diện với nỗi mất mát quá lớn, quá đau đớn. Không có nỗi đau nào đủ lời để diễn tả, không có sự an ủi nào đủ để lấp đầy khoảng trống mà Em để lại.
Chị là người xa lạ, nhưng nỗi tiếc thương dành cho Em lại rất thật, rất gần. Có lẽ bởi vì Em đã sống một cuộc đời đáng quý đến mức, câu chuyện của Em chạm đến trái tim của rất nhiều người. Em ra đi, mang theo bao điều chưa trọn vẹn, nhưng cũng để lại biết bao điều tốt đẹp – trong ký ức của những người đã từng biết đến Em, và cả trong lòng những người chỉ vô tình nghe về Em như chị.
Nếu có thể, chỉ mong thời gian dịu lại phần nào nỗi đau cho gia đình Em. Mong những người ở lại sẽ đủ mạnh mẽ để bước tiếp, dù con đường phía trước có lẽ sẽ không bao giờ còn trọn vẹn như trước. Và mong Em, ở một nơi nào đó thật xa, thật bình yên, thật trọn vẹn hạnh phúc...
Em không còn ở đây, nhưng những gì Em đã sống, đã để lại – sẽ còn mãi.
Thương Em… và thương cả những người ở lại…
Chị Giang (Quỳ Hợp)
GỬI EM SƠN
Chị chưa từng quen biết e.vậy mà từ khi biết tin e xảy ra chuyện,k ngày nào c k vào fb để đọc tin về e.thương tiếc e vô cùng.
Mong ở nơi xa e luôn theo dõi và phù hộ cho gd của e được bình an e nhé
Thương tiếc e, chàng trai k có điểm trừ.
Người lạ ở Huế
Chào mọi người và gia đình của Sơn
Mình chỉ là một người xa lạ lướt Facebook và thấy được những hình ảnh của Sơn. Lạ thay, chẳng hề biết về bạn nhưng khi đọc những tin không may của bạn mình lại đau đến nao lòng. Mình vào fb của mọi người trong gia đình bạn, mình đọc từng bình luận của mọi người về sự thương tiếc cho số phận bạn, mình xem hình ảnh của ba mẹ bạn trước và sau khi bạn dừng lại quãng thời gian thanh xuân này. Bạn đã sống và cống hiến không quá dài trên trần thế này nhưng khiến bao người thương, bao người quý. Cuộc đời này vốn dĩ không có giá như, nhưng mình thật mong giá như không có chuyến xe và những ngày nghỉ lễ đó. Mình làm việc tại Huế nhưng khi nghe về câu chuyện của bạn ai cũng thật sự thương tiếc, mọi người tâm đắc và truyền tai nhau về một “anh thanh niên” quá tuyệt vời, mọi người “tự hào” về bạn. Dù chúng ta chả biết đến nhau nhé. Cuộc đời là chuỗi ngày trôi qua, bạn cho mình biết được cuộc sống này chẳng biết trước điều gì cả. Chúng ta khi còn sống và còn nhìn thấy mặt trời hay sống thật ý nghĩa và sống hết mình, sống làm sao khi mình nằm xuống có hàng trăm giọt nước mắt rơi xuống. Sơn đã quá rực rỡ rồi. Cầu chúc Sơn sớm về cõi Phật. Mong cho gia đình Sơn có thật nhiều sức khoẻ, chấp nhận thực tại và có một kiếp sống an yên.
Người lạ trên mạng
Em là người lạ thôi. Ngày em lướt mạng, thấy người ta đưa tin, em cũng không nghĩ gì nhiều. Sau hôm đó, em có xem lại và cảm thấy rất thương tiếc. Thực sự, khi càng xem e lại càng bị ám ảnh em không nghĩ là sao lại có thể như vậy. Ngay cả khi xong xuôi rồi em cảm thấy cứ trống vắng như kiểu một người thân của mình. Thực sự, nhiều lúc lại bất chợt nhớ ra vụ của anh em lại "eo ôi tội quá" xong lại vào fb chị gái của anh để xem. Thực sự quá nhiều vụ thương tâm xảy ra nhưng không hiểu tại sao chỉ mình vụ của anh em lại không quên được như vậy. Đúng là cái gì thường tốt quá khi mất đi mình không thể nào quên. Mong anh yên nghỉ và nếu có kiếp sau hãy là con của bố mẹ anh hiện tại nhé. Thương anh, mong anh an nghỉ ạ.
Người lạ!
Phương Ngân
Mình bằng tuổi bạn và ở tại TP.HCM. Ngưỡng mộ, trân quý tài năng của bạn. Xin chia buồn cùng gia đình bạn và nguyện bạn vãng sanh về miền Lạc Quốc.
Khoctrongmua96
Dẫu chỉ biết Sơn qua mạng từ câu chuyện k may xảy ra với Sơn dù chỉ là người xa lạ nhưng cũng vô cùng xót xa đau buồn thương tiếc dù Sơn có cuộc đời, tuy ngắn nhưng vô cùng rực rỡ mh tsu rất ngưỡng mộ và nghĩ dù Sơn đã rời đi nhưng kí ức và những thứ đẹp đẽ Sơn để lại sẽ còn mãi mãi
Chàng trai đẹp mãi tuổi 25 tài giỏi nhân hậu❤️