Nói thế thôi chứ Trúc Mai có một nhan sắc để đàn ông thương mến, chớ không để đàn ông “động lòng thỏ dạ chồn” hay “ động lòng dơi dạ chuột ” hoặc “ động lòng beo dạ cọp ” gì gì ráo. Cô có vóc vạc không cao không thấp, khuôn mặt tròn, sống mũi dọc dừa, cặp mắt lóng lánh ánh thu ba, cặp mày tỉa hơi mỏng, cặp môi mủm mỉm. Thuở đó, các phụ nữ Sài Gòn theo thời trang sát nút thường vẽ cặp mày dầy cỡ 5 ly để được giống Elizabeth Taylor trong phim “ The Last Time I Saw Paris ” hoặc để được giống Audrey Hepburn trong phim “ Sabrina ”. Nhưng Trúc Mai vẫn tỉa cặp mày hơi mỏng, uốn theo nét cong của đôi mắt. Thuở đó, phụ nữ ưa mặt áo in những bông hoa không rõ nét, in những đốm, những vệt, những tảng màu không ra hình thù gì cả. Trúc Mai trái lại mặc áo dài chỉ một màu thuần nhất, không in hoa, không thêu hoa, và cũng không dính sao lấp lánh như loại áo của nữ ca sĩ đàn chị Ánh Tuyết. Tuy thế, cô vẫn chọn màu tươi sáng để may mặc : màu hường ửng tím của những cánh sen Tây Vực, màu hoàng yến sóng sánh nắng đẹp đầu xuân, màu hoàng cúc đậm đà thắm thiết, màu cát thúy như da trời quang đãng tiết xuân phân, màu hồng phấn như màu vóc nhiễu nhập cảng từ bên Thượng Hải, màu ngọc thạch như màu lá chuối vừa nẩy nở trên bẹ nõn nà, màu thúy ngọc vừa xanh thăm thẳm vừa sáng lóng lánh như mắt của Nữ Hoàng điện ảnh Michèle Morgan của xứ Pháp.