Tại phiên họp thứ hai của Ancient Capital of Hue Model United Nations (ACHMUN) diễn ra ngày 11/7/2026, Hội đồng Interpol (Tổ chức Cảnh sát Hình sự Quốc tế) tiếp tục tranh luận về cơ chế bảo vệ dữ liệu và hợp tác quốc tế nhằm tăng cường kiểm soát các "tàu ma".
Nếu ở phiên họp hôm trước, đại biểu các nước tập trung làm rõ khái niệm "tàu ma", chỉ ra những khoảng trống pháp lý và nguyên nhân dẫn đến sự gia tăng của các hạm đội bóng tối, thì đến phiên họp lần này, câu hỏi không còn là "tàu ma là gì?" mà là "các quốc gia thành viên Interpol sẽ hợp tác với nhau như thế nào để tìm ra lời giải cho vấn nạn tàu ma”. Điểm nóng không còn nằm ở việc các nước có nên hợp tác để cùng nhau tìm ra giải pháp hay không, mà là hợp tác đến đâu và hợp tác như thế nào.
Nhiều nước cho rằng cơ chế thực thi pháp luật hiện hành không còn đủ sức để ứng phó trước tình trạng gia tăng các hạm đội bóng tối. Đại biểu Anh cho rằng hệ thống pháp luật vẫn tồn tại nhiều lỗ hổng, đặc biệt trong việc đăng ký tàu biển quốc tế, đồng thời kêu gọi thúc đẩy các sáng kiến hợp tác đa phương. Đại biểu Pháp cũng cảnh báo các tổ chức tội phạm đang lợi dụng những lỗ hổng trong hệ thống đăng ký tàu để liên tục "nhảy cờ", gây khó khăn cho công tác xử lý. Đại biểu Hoa Kỳ cho rằng những quy định cũ đã không còn ứng phó được với tình hiện tại, và cần được thay thế bằng một cơ chế linh hoạt hơn nơi pháp luật, công nghệ và dữ liệu cùng vận hành như một thể thống nhất. Tuy nhiên, đề xuất ấy vừa đưa ra đã vấp phải làn sóng hoài nghi về bảo mật dữ liệu. Đại diện Somalia đã đưa ra câu hỏi: điều gì có thể bảo đảm cơ chế chia sẻ dữ liệu sẽ không bị biến tướng thành công cụ tình báo? Đại biểu Nga chọn cách tiếp cận thận trọng hơn, đề xuất xây dựng các trung tâm dữ liệu riêng cho từng khu vực, đi kèm cơ chế kiểm chứng độc lập để hạn chế nguy cơ lạm dụng. Trong khi đó, các đại biểu Thụy Sĩ và Pháp cùng lên tiếng nhấn mạnh một điều kiện tiên quyết: bất kỳ cơ chế nào được dựng lên cũng phải đứng vững trên nền tảng minh bạch và đảm bảo sự tham gia bình đẳng của tất cả các quốc gia.
Từ những tranh luận đó, hội đồng dần hình thành hai hướng tiếp cận trong quá trình đàm phán dự thảo nghị quyết. Tại phiên họp ngày hôm nay, hai nhóm quốc gia chung lập trường (bloc) đã đưa ra các chính sách thông qua hai bản dự thảo nghị quyết từ các nhóm quốc gia, cho thấy sự khác biệt rõ rệt trong cách tiếp cận vấn đề an ninh hàng hải, phản ánh hai tư duy quản trị toàn cầu: một bên thiên về hợp tác và chủ quyền, bên còn lại nhấn mạnh kiểm soát và chuẩn hóa.
Bản dự thảo nghị quyết từ bloc “Trump làm top” thể hiện lập trường cứng rắn hơn, xem “tàu ma” là một thách thức an ninh cần xử lý bằng các công cụ mạnh và mang tính ràng buộc cao. Các đề xuất bao gồm siết chặt minh bạch về chủ sở hữu tàu, mở rộng quyền của quốc gia cảng trong việc kiểm tra và giữ tàu, cũng như áp dụng các công nghệ giám sát tiên tiến nhằm xác định danh tính tàu chính xác hơn. Cách tiếp cận này hướng tới việc thiết lập một bộ tiêu chuẩn toàn cầu mang tính bắt buộc, qua đó thu hẹp không gian hoạt động của các tàu không minh bạch. Với ưu thế về tốc độ triển khai và khả năng răn đe, phương án này được cho là có thể mang lại hiệu quả rõ rệt trong ngắn hạn. Tuy nhiên, việc mở rộng quyền kiểm soát cũng làm dấy lên lo ngại về nguy cơ xung đột với nguyên tắc chủ quyền, đồng thời tạo áp lực lớn đối với các quốc gia có nguồn lực hạn chế. Ngược lại, bản dự thảo nghị quyết của bloc “ Putin làm bố “ lựa chọn cách tiếp cận thận trọng, đặt trọng tâm là hành động hợp tác đa phương và xây dựng năng lực dài hạn. Các đề xuất tập trung vào việc tăng cường chia sẻ dữ liệu hàng hải, tận dụng các hệ thống sẵn có, đồng thời hỗ trợ công nghệ giám sát cho các quốc gia còn hạn chế về năng lực. Nguyên tắc tôn trọng chủ quyền quốc gia được nhấn mạnh xuyên suốt, cho thấy nỗ lực tránh các cơ chế có thể bị coi là can thiệp vào công việc nội bộ. Cách tiếp cận này được đánh giá phù hợp với nhiều quốc gia đang phát triển, vốn nhạy cảm với các biện pháp cưỡng chế từ bên ngoài. Thay vì áp đặt tiêu chuẩn cứng, bản dự thảo hướng tới xây dựng một mạng lưới hợp tác dựa trên sự đồng thuận, nơi các quốc gia tham gia theo khả năng và nhu cầu. Tuy nhiên, hạn chế của phương án này là hiệu quả thực thi có thể không đồng đều, đặc biệt trong các tình huống đòi hỏi phản ứng nhanh.Trong bối cảnh các thách thức phi truyền thống ngày càng gia tăng và phức tạp, nhiều khả năng giải pháp cuối cùng sẽ không hoàn toàn nghiêng về một phía. Thay vào đó, một mô hình kết hợp giữa công nghệ kiểm soát hiện đại và cơ chế hợp tác tôn trọng chủ quyền có thể sẽ được lựa chọn, nhằm vừa đảm bảo an ninh, vừa duy trì sự đồng thuận trong cộng đồng quốc tế.