Mai Anh (tổng hợp)
Trong lịch sử Phật giáo, Ngộ Không có thật, là con người bằng xương bằng thịt chứ không phải một chú khỉ như trong kiệt tác “Tây du ký” của Ngô Thừa Ân.
Sách “Tống cao tăng truyện” chép rõ, Ngộ Không là người Vân Dương Kinh Triệu, tên Phụng Triều, thuộc dòng dõi hoàng tộc Thác Bạt nhà Bắc Ngụy. Từ nhỏ, Ngộ Không đã có tư chất thông minh, một lòng hiếu thuận phụ mẫu. Trước khi xuất gia, ông phụng mệnh đi sứ Tây Vực (nay là khu vực Kashmir của Ấn Độ), nhưng lâm bệnh nặng tại đây vào năm Thiên Bảo thứ 12 (753) và quyết định xuất gia tu hành, lấy hiệu là Dharmadhâtu (tiếng Hán là tăng Pháp Giới).
Tới năm 29 tuổi, ông ngao du khắp các đền từ. Khi Ngộ Không tới Cốt Đột quốc, bỗng nhiên đất rung núi chuyển, mưa gió bão bùng. Ông liền tìm tới một gốc cây trú tạm. Lúc này cũng có nhiều thương nhân đang tránh mưa tại đây. Mọi người bèn xôn xao bàn tán, cho rằng cảnh tượng kỳ lạ này là do có người mang theo xá lợi Phật, khiến Long thần nổi giận. Biết chuyện, Ngộ Không bèn cầu xin Long Thần cho mưa lặng gió hòa, quả nhiên, trời đang tối đen mù mịt bỗng tạnh ráo sáng bừng.
Sau khi tới Liên Hoa tự tại Kuchya (tiếng Hán là Quy Tư), ông miệt mài dịch cuốn Kinh “Phạm bổn thập địa hồi hướng luân thập lực tam kinh” sang Hán văn. Tới năm Trinh Nguyên thứ 5 (789), sau gần 40 năm ở lại Tây Vực, Ngộ Không đem