Lấn biển

LẤN BIỂN

Nguyễn Quang Thân

Nghề thủy lợi đưa thời thanh niên sôi nổi của tôi đến rất nhiều công trường lấn biển. Những năm 60 thế kỷ trước, ở Tiền Hải (Thái Bình), nhà nước đâu tư mở công trường lấn biển Nam Cường. Hơn 500 đất bãi bồi phía Nam huyện được vây lại trong một con đê mới. Cái khó là đê mới phải đắp trên bùn lầy. Đất vất đến đâu chìm nghỉm đến đó, như là đang bón thức ăn cho một lão thổ thần tham lam vô đáy vậy. Năm này, năm khác, nhiều năm như thế, ngay cả khi tôi rời Thái Bình, con đê vẫn chưa đắp xong. Đến nay thì Nam Cường đã thành một xã có mấy chục năm tuổi nhưng vẫn là vùng đất mới, vẫn chưa thật ổn định. Cụ Nguyễn Công Trứ phải mất mấy chục năm lập ra huyện Tiền Hải và Kim Sơn. Mấy trăm năm trôi qua, hai huyện ấy vẫn còn là vùng đất mới!

Rồi ở Hải Phòng, công trình lấn biển ven đường 14 đi Đồ Sơn dưới thời ông Đoàn Duy Thành làm bí thư thảnh ủy. Đắp lên, tụt xuống cũng mất mấy năm trời dù Hải Phòng có rất nhiều phương tiện kỹ thuật hỗ trợ và ông bí thư là một trong những người cấp tiến hiếm hoi, luôn truyền được nghị lực đổi mới, lấn biển cho người dân. Vùng này vẫn là “đất mới”. trứng treo đầu đẳng mỗi lần có bão, có lũ.

Mấy cây số đê biển ở xã Vinh Quang – nhiều người gọi là Mũi Cà Mâu của Hải Phòng – luôn là trọng điểm xung yếu của hệ thống đê biển Hải Phòng. Trung ương, Bộ Thủy Lợi về kiểm tra chống bão, chống lũ, điểm đầu tiên được đưa đến là Vinh Quang. Đắp đê, hộ đê, củng cố đê thật trầy trật. Vì phía ngoài là biển khơi, lại thêm dòng chảy bất trị của sông Văn Úc trong mùa lũ. Chỉ có bãi bồi trắng xóa với còng cáy, bùn lầy. Nhà nước đã thử trồng rừng phòng hộ chắn sóng nhiều lần nhưng thất bại. Nhiều đội TNXP đến rồi đi. Bãi vẫn là bãi, mèo vẫn hoàn mèo!

Tôi rời HP trước khi gia đình anh Đoàn Văn Vươn nhận đất lấn biển. Nếu biết tôi đã có thể can anh hoặc giúp anh ít nhiều kinh nghiệm của một người luôn thất bại vì cả tin. Vì lấn biển ở Vinh Quang không phải dễ. Khó hơn Nam Cường, khó hơn ven đường 14. Nhưng hai mươi năm không về Vinh Quang, năm ngoái đọc báo thấy bài ca ngợi anh là “bậc kỳ tài lấn biển” thành công, tôi không thể không thán phục ý chí, nghị lực một người nông dân đất Tiên lãng có học và có thực tài trong hành động cải tạo thiên nhiên.

Vụ anh và mấy người em phạm pháp đã làm lộ ra những điều phi lý khó tưởng tượng. Đó là, lãnh đạo Tiên lãng không biết lấn biển lâu dài, gian khổ thế nào mà bất chấp luật đất đai, chỉ cho anh Vươn thuê có 14 năm rồi đòi thu để cho người khác thuê? 14 năm thì cây sú còn chưa đứng vững trên bùn huống gì đất nuôi trồng. Như thế chẳng khác gì cho nông dân thuê đất trồng cây ăn quả, cây ra quả bói thì thu đất về. Có thể anh Vươn đã quá tin rằng, cái hạn 14 năm ấy là quy định khơi khơi vậy thôi, công trình của anh thành công, có tác dụng bảo vệ cả mấy cây số đê Vinh Quang này, chắc người ta không nỡ mà cũng không dại gì thu hồi, sẽ gia hạn cho anh. Vươn đã bị dồn đến chân tường, đã phạm pháp và sẽ bị trừng phạt. Nhưng trong chốn lao tù chắc anh tự biết mình đã nhầm, đã nhẹ dạ, đã quá tin vào lương tri và sự tử tế của con người, cũng như không lường được sự quyến rũ của miếng đất do anh và gia đình đổ mồ hôi, sôi nước mắt dựng lên lại có thể đưa anh vào vòng lao lý. (NTNN 14/01/2012)

 

Comments