Không trở lại

Tạp bút

Dạ Ngân

Chiếc vỏ lãi xuất phát từ thị xã Cà Mau. Giống như con ngựa chiến nước đại đường trường. Đi mãi, đi mãi. Những con sông chảy dốc về phía biển, và những con kênh hun hút hơi thở của sức người thời thuộc địa. Màu đất phèn, những cụm dừa cao niên, những bến sông rậm rịt bán mua khiến người từ xa tới vừa ngỡ ngàng vừa xao xuyến. Chưa đi thì háo hức, vừa gặp đã nao nao, bởi thế là ta đã có thêm những mét đường đất nước trong tim, rồi sẽ phải rời đi và sẽ có ký ức riêng cho nơi này.

Cái họng đầm làm cho “chiến mã” chần chừ. Nó thận trọng đi nước kiệu qua chỗ kênh hẹp như một cái hom giỏ. Hiện ra bát ngát một cái đầm bao la như mặt biển. Đầm Bà Tường trứ danh đây rồi. Nước chỉ cao tới ngực, chỗ nào cũng một mức nước ấy, như thể Trời cho một cách thiên vị. Cơ man những hàng cọc của dân sống bằng nghề đặt đánh bắt cá tôm. Phụ nữ làm được, trẻ con cũng lội đầm được, cuộc sống như một cam kết dài lâu và dễ chịu. Đêm xuống, vô số đèn như thể sao sa trên mặt đầm mênh mông cuối đất cùng trời. Một đêm này, những khoảnh khắc này là duy nhất, không bao giờ có được nữa. Có thể ta sẽ lại về qua, nhưng tuổi tác đã khác và tâm tư rồi cũng khác, thậm chí sự tinh khôi với cảnh sắc cũng không như hồi đầu được nữa.

Nhớ chuyến ca nô đi từ Hải Phòng ra thẳng Hạ Long dạo đó. Ca nô thời hậu chiến cũ mèm nhưng tâm trạng ta thì thanh tân hết cỡ. Tàu đi len lỏi trong vịnh, một buổi sáng sạch bong, những vách núi trầm tư và những chiếc lá bị gió bạt trôi thành dòng trên mặt biển xanh biếc. Hai câu thơ của Nguyễn Bính ngân nga mãi: Anh đi đâu đấy anh về đâu/ Cánh buồm nâu cánh buồm nâu, cánh buồm. Mọi thứ chừng đã ở lại đâu đó, như ta bị nhấc lên và đặt xuống nơi này, không vướng bận, không đau buồn, không hệ lụy. Thế là đã có vịnh Hạ Long trong tâm tư, lòng thầm hẹn nhất định sẽ sớm trở lại nơi này, với chính lộ trình này, không chọn cách đi khác.

Nhớ một mùa đông lần đầu đi Chùa Hương. Suối Yến mơ màng như tranh như lụa. Những bậc đá lên động Hương Tích như không bao giờ chấm hết, ngọn cây rừng đã ở dưới chân mà Phật còn đâu đó tít trên cao. Lúc quay xuống, một ngày đường không xuể, đành dừng lại ở lưng chừng với một gia đình nông dân lên đây dựng lều kiếm sống. Một nắm rau sắng nức tiếng của chùa Hương làm bữa tối, hoẵng tác và sương rơi, nghe tiếng chân thời gian đang chầm chầm lướt qua cùng với bàn tay vẫy vẫy: thôi nhá, sạp gỗ lào phào, mùng hẹp và gió thốc nhưng sẽ không có lần thứ hai như thế này nữa đâu, tận hưởng đi, chào nhá! Không ai có thể đi một lần mà có thể mãn nguyện với Chùa Hương nên lòng lại nhủ, sẽ phải trở lại và sẽ có kinh nghiệm hơn để không lỡ đường một cách cheo leo như vậy.

Xê dịch là nhu cầu cao quý của mỗi con người. Để thấy mình được bay nhảy và để làm mới lại không gian cũ khi quay về. Ai đó còn quả quyết rằng đi để yêu quê hương và đất nước nhiều hơn và nếu được đi ra ngoài biên giới quốc gia thì tình cảm ấy sẽ rõ rệt lên, hun đúc thêm. Những chuyến đi thường cho ta những giây phút thăng hoa, bởi sự trao đổi chất của tâm hồn. Bao giờ ta cũng ngây ngất hoặc bâng khuâng, rằng nơi này thật đáng để ta quay lại. Thế nhưng, không có lần thứ hai y như lần đầu, không có người tắm hai lần trên một dòng sông theo lời của một triết gia. Những gì sắp qua là sẽ trôi qua dù chính ta nhất quyết sẽ đi lại bằng chính lộ trình đó và với chính phương tiện đã đưa ta tới.

Mỗi ngày cũng sẽ trôi qua như những chuyến đi. Ngày không mới, định lượng thời gian không đổi nhưng sẽ không có lại chính cái ngày hôm qua vừa rời khỏi ta. Hãy sống, sống bằng hết, vui hoặc buồn. Vì sao? Bạn cũng đã từng có những chuyến đi không thể có lại, bạn từng có ngày hôm qua của riêng mình và cũng như tôi, dám chắc bạn sẽ tiếc rằng, giá như mình thích nghi hơn, tận lực hơn và biết tận hưởng nữa thì…

Không có gì qua đi trơn tuột trong mỗi con người. Huy hoàng tráng lệ hay khốn khổ đau buồn, đó là những khoảnh khắc của chính ta. Tóc hôm qua cũng xanh hơn, răng hôm qua cũng sáng hơn, nỗi đau hôm qua cũng quen hơn rồi. Hãy đón nhận hiện tại, bình thản, từng chút một, vì đó là vi lượng làm nên chính ta chứ không phải ai khác.

  

 

Comments