KHÔNG BIẾT TRỜI CÒN THƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?

KHÔNG BIẾT TRỜI CÒN THƯƠNG ĐẾN BAO GIỜ?

Nguyễn Quang Thân

 

Các nhà khoa học đang nghiên cứu truy nã một loại vi khuẩn gây ra bệnh suy hô hấp giống SARS vừa xuất hiện. Thế giới vi khuẩn cũng khôn ranh không kém những bộ óc thông minh nhất của loài người đang tìm cách chống lại chúng. Bệnh cũ chưa xong bệnh mới đã tới. Cuộc trường chinh chống vi khuẩn sẽ kéo dài cùng lịch sử loài người, chưa thấy ngày kết thúc.

Vậy mà không ít dân ta, con Rồng cháu Tiên vẫn chén tì tì tiết canh! Vẫn lấy câu “chết kèn trống, sống miếng dồi chó” làm khát vọng cuộc đời. Cái “lý tưởng” và sở thích ăn uống này không chỉ của mấy ông già hay đứng tuổi. Mà của cả lớp thanh niên, chủ nhân ông tương lai của đất nước. Cứ xem hệ thống nhậu nhẹt, bia hơi, rượu đế tràn ngập vỉa hè Sài Gòn và Hà Nội thâu đêm suốt sáng, đủ thấy chúng ta đang sẵn có một lớp trẻ hùng hậu xả thân cho lý tưởng “tiết canh, dồi chó và kèn trống đám ma” như thế nào!

Thích ngon miệng, lấy miếng ngon (dồi chó, tiết canh) làm mục đích ở đời nên mới có nạn nhậu nhẹt bê tha, bất chấp lệnh cấm ăn tiết canh và bệnh tật, kể cả sán giây và thổ tả cũng liều mình. Miếng ăn luôn được làm đầu câu chuyện, trở thành thước đo lòng trung thành với phe cánh hay tình cảm bạn bè thâm giao. Không nhậu không thành hảo hán! Không nhậu đến ngoắc cần câu là không hết mình với bạn bè! Sống thế nào cũng được, không đọc sách, không suy nghĩ, không hoài bão, chỉ làm sao đủ tiền để nhậu, để có tiết canh dồi chó mà ăn. Miễn là, khi chết có kèn trống đám ma để ra oai, cho thiên hạ biết tên biết tuổi mình. Sống hưởng lạc, chết trong hư danh đã biến không ít con Rồng cháu Tiên thành giun đất.

Nếu lo lắng những người mê tiết canh dễ toi vì các loại vi khuẩn được biết và chưa được biết thì cũng chưa nói hết được cái đáng lo. Không phải ai ăn tiết canh cũng mang suốt đời một con sán xơ mít dài 10m trong bụng hay tử vong một cách không mấy vẻ vang trong nhà vệ sinh vì thổ tả. Cũng còn rất nhiều người thoát được vi khuẩn và vẫn còn dịp ăn lại tiết canh, dồi chó. Nhưng họ đã chết, đang chết vì điều khác.

Đó là cái chết tinh thần. Nếu một số không nhỏ thanh niên một quốc gia mới thoát chiến tranh và nạn đói vẫn lấy nhậu nhẹt triền miên, lấy miếng dồi chó, bát tiết canh và trống kèn đám ma làm “lý tưởng” sống thì tương lai của quốc gia ấy như thế nào? Đã có bài học cay đắng trong quá khứ khi đất nước mất vào tay thực dân Pháp. Cụ Phan Bội Châu ngán ngẩm cho bộ phận thanh niên và tình trạng dân tộc, ngửa mặt lên trời mà than: “ Ngẫm như nông nổi nước ta/ Bây giờ mới mất cũng là Trời thương!”

Không biết Trời còn thương con Hồng cháu Lạc đến bao giờ nữa?

 (NTNN 29/09/2012)

 

Comments