Đau lòng con cuốc


Trà dư tửu hậu

Dạ Ngân

 

Một châu Âu đồng tiền chung, một châu Âu không biên giới và một châu Âu thanh bình đã được chứng thực, như một nàng tiên bước ra từ một giấc mơ. Thực ra ấy là cách nói ngỡ ngàng về một điều gì hay một miền đất mà mình thán phục. Không gì tự dưng mà có cả. Biết bao trí tuệ, thậm chí máu xương để có một châu Âu hôm nay. Chúng ta biết cả và chúng ta đều mơ một ngày đó cho châu Á, châu Phi và châu Mỹ. Thật xa vời khắc khoải nhưng dù sao cũng đã có một điểm tựa để mà mơ 

Mùa hè là thời điểm lý tưởng để vùng nông thôn ở nhiều nước châu Âu phô bày hết sự ưu việt mà chúng đang có. Những cánh đồng ngô phồn thực tăm tắp. Những cánh đồng lúa mì vàng ấm cả chân trời. Những ruộng nho ngăn nắp như tranh vẽ. Và những vạt hướng dương đẹp đến ngạt thở. Chưa hết, trên chúng là những trụ điện gió sơn đồng loạt trắng ung dung mỹ miều và xen trên đồng hoặc trên những chóp đồi là những cụm rừng được chăm chút kỹ lưỡng. Nhất định phải có rừng xen kẽ cho dân cư và cho sinh thái. Ngoảnh hướng nào cũng thấy rừng được cố ý kiến tạo. Thấm đẫm thanh bình, quá đỗi thanh bình. Hàng trăm năm đã vậy và nếu trái đất này không bị hủy diệt bằng vũ khí hạt nhân thì ngàn ngàn năm nữa nông thôn của họ vẫn như vậy. Không phải nhờ cơ khí thay sức người mà chính nhờ rừng có mặt ở khắp nơi, như trường thành, như bè bạn.

Có lẽ người Việt Nam khác người Trung Quốc ở chỗ hễ ngồi lại với nhau thành một nhóm là nói chuyện quốc sự. Đã gặp những người ở Pháp không muốn về thăm nước mà vẫn canh cánh yêu nước. Không khó khăn khi đoán vì sao đất nước đã mở cửa mà nhiều con dân xa xứ không tha thiết về, ấy là những người đã từng muốn đóng góp ý kiến, muốn dựng xây mà không được chấp nhận. Có quá nhiều chuyện về Việt Nam để hàn huyên. Và trong vố số chuyện chúng tôi đã nói với nhau là điện gió, điện mặt trời, điện sạch để không phải phá rừng cho thủy điện hay moi thêm than cho rỗng ruột trái đất hay mạo hiểm với điện hạt nhân.

Buồn không thể tưởng. Ai đó cứ "Nhớ nước đau lòng con quốc quốc. Thương nhà mỏi miệng cái gia gia". Người xưa đã xa mà sao những lời họ xướng lên cứ như định mệnh. Nhớ một bạn Việt kiều sống ở Mỹ cứ tha thiết với dự án điện sạch cho nông thôn. Chuyện điện gió và điện mặt trời đã thành lẽ đương nhiên ở châu Âu hàng trăm năm nay, và thịnh hành ở Mỹ thế mà bị vấp ở một đất nước nhiều gió nhiều nắng như Việt Nam. Không hiểu nổi. Nhớ vẻ mặt thất vọng hoàn toàn của anh bạn Việt kiều Mỹ khi anh quay sang trang trại heo rừng. Từ điện sạch cho hàng triệu người mà đành rơi xuống một trang trại heo rừng để thỏa mãn thú nhậu đặc sản của mấy ông quan lớn quan nhỏ thì thật là ê chề, thê thảm. Nhưng anh là Việt kiều ở Mỹ, thói quen hành động khiến anh không thể ngồi yên, không như những anh bạn ở Pháp chỉ muốn hành động bằng văn bản kiến nghị kiểu cổ điển Chu Văn An 

Đã sang tận trời Âu mà vẫn phải nhìn thấy cảnh hội họp liên miên trên chương trình tin tức của nhà đài nước nhà. Người xa xứ chú ý đặc biệt đến những chiếc ghế ngai, những chiếc ghế hội trường, họ bảo thật tức mắt. Quả nhiên, hội trường càng ngày càng hoành tráng, từ trung ương đến địa phương, ghế càng ngày càng cao thi với đầu người chẳng biết để làm gì mà ngất ngưởng thế. Nhất định lũ ghế gỗ ngạo mạn này có liên quan đến nạn chặt phá rừng, nạn lâm tặc hoành hành và nạn lở núi, sạt đất và lũ quét trong mùa mưa năm sau có vẻ hung tợn hơn năm trước.

Những chương trình về muông thú của kênh Discovery khiến khán giả tò mò thú vị là hình ảnh bầy đàn của những loài ăn cỏ được dắt dẫn như thế nào. Chúng đã đi, trật tự và đùm bọc qua đất cháy qua truông dài qua sông dữ để đến một miền đất thanh bình có cỏ và có nước. Châu Âu đã đi được như ta thấy và chúng ta thì đang vẫn phải tìm đường. Không biết chúng ta đã vừa đi vừa hành xử ra sao mà rừng già cứ thu hẹp, đồi trọc cứ liên miên và những nhà say mê thủy điện vẫn được tôn vinh như những anh hùng khai phá. Phải chăng là họ đang phá rừng, để thỏa mãn nhu cầu săn lùng dự án?

Nhớ nước đau lòng con quốc quốc, thật đáng nói mà cũng thật đáng suy nghĩ cho người Việt mình. Đang ở trong nước mà cũng nhớ nước đến đau lòng. huống gì những người phải tha hương chỉ dám momg đất nước mau chóng thoát khỏi trần ai và tai ương để có thanh bình mặc dù đã 35 năm hòa bình. Lập lại hòa bình bằng máu và nước mắt nhưng để có thanh bình, gian nan không ít và không phải phát biểu nào cũng vừa với lỗ tai của những người đang dắt dẫn bầy đàn đi tìm một miền đất hứa.

Mùa mưa bão 2010 này, mong sao con người ít bị trừng phạt nhãn tiền từ hành vi của mình với môi sinh, chỉ có dám mong như vậy, không biết sao hơn.     

 

 

 

 

 

 

 

 

Comments