VanHienVinh

 VHV website

 

                 LỜI TÂM SỰ LẦN CUỐI

                                                                     

          Huỳnh Trần Tấn Vũ, học sinh lớp 10 A1, trường Phổ thông Trung học Nguyễn Thông đã tử nạn trong một tai nạn giao thông vào lúc 20 giờ ngày 02-1-2004 trên đường đi học về tại đường Nguyễn Huệ - Thị xã Vĩnh Long. Một chiếc Honda chạy ẩu đánh võng trên đường, tông từ phía sau tới đã cướp đi sinh mạng của Vũ.

          Em mất đi để lại nỗi đau đớn không nguôi cho gia đình và người thân. Trong niềm đau đớn đó, với tư cách là một người thân trong gia đình, đã cưu mang, gần gũi và theo dõi từng ngày sự lớn lên của Vũ, tôi xin nêu lên niềm xúc động của mình và kể lại những phút giây cuối cùng của Vũ.

          Trong ngày tiễn biệt, trước lúc chuyển linh cửu của Tấn Vũ về nơi an nghỉ cuối cùng, Huỳnh Trần Tấn Vinh, nguời em trai duy nhất của Vũ đã đọc bài tự bạch, như một lời điếu tiễn biệt, làm cho ngưòi có mặt và bạn bè Vũ không cầm được nước mắt.

          " Kính thưa ông, bà nội, ngoại, cô dì, cha mẹ; cho phép con nói lên vài điều cảm nghĩ của con trước lúc đưa anh Hai con đi xa vĩnh viễn. Anh con là một người con hiếu thảo, biết nghe lời cha mẹ, anh học rất giỏi, tính tình hiền lành. Còn đối với ông bà, cô bác thì một lòng kính trọng thương yêu. Đối với người em, anh là một người anh khả kính, một mực thương em,dạy cho em từng chữ để em học giỏi nên người. Nhưng giờ đây người anh hiền lành khả kính không còn nữa. Anh Hai ơi! Nội, ngoại còn đây, cha mẹ còn đó, những người bạn rất thương mến anh cũng đang ở đây, mà sao anh vội lìa bỏ cõi trần đi vào cõi vĩnh hằng? Những người bạn của anh với biết bao kỉ niệm học trò, kỉ niệm với thầy cô, sao anh lại sớm ra đi. Nếu anh đi đâu đó, thì anh em mình còn có ngày gặp lại, còn anh đã đi xa mãi mãi thì biết bao giờ anh em mình mới được gặp nhau.

          Anh Hai ơi! Giờ đây anh không còn sống để dạy dỗ em nữa, hai anh em mình cũng không còn cãi vả nhau. Em xin lỗi vì có những lần em cãi anh gay gắt trong khi anh chỉ cố phân bua. Nhớ lại những lần ấy, em không cầm được nước mắt và thầm tự trách mình.

          Anh Hai ơi! Những người bạn của anh đang đứng trước linh cữu của anh để tiễn biệt. Anh có thấy không, bạn bè không vắng mặt một ai, y như những ngày anh đến lớp. Anh Hai ơi! Em hứa với anh sẽ cố học để trở thành học sinh giỏi và luôn hiếu thảo với cha mẹ để khỏi phụ lòng của anh. Anh Hai ơi! Đời em có người anh quý báu duy nhất mà thôi, nhưng giờ đây anh không còn nữa. Trong ngày tiễn biệt này, cho em nhận người bạn gái thân thiết của anh làm chị Hai kết nghĩa. Em tin rằng anh sẽ hài lòng nơi chín suối. Cho em gởi lời chào vĩnh biệt anh.

Tấn Vũ(áo xanh),cha mẹ và em trai

          Kính lạy anh Hai quý mến!"

          Nhũng lời tâm sự đơn sơ đó làm mọi người có mặt trước lúc chuyển linh cữu đều xúc động. Nhiều người sụt sùi khóc.

          Không ai có thể ngờ được một đứa con ngoan hiền, học giỏi, được thầy yêu bạn mến, luôn cẩn thận khi ra đường lại bị chết tức tưởi vì tai nạn giao thông bởi một kẻ phóng xe bạt mạng sau một chầu nhậu.

          Riêng tôi không thể nào quên được những phút giây khủng khiếp khi nghe tin Vũ mất trong phòng cấp cứu vì vết thương quá nặng: dập hai lá phổi, chấn htương sọ não. Vũ được chở về nhà vào lúc nửa đêm. Lúc đó cha Vũ mới kịp báo tin cho tôi. Nghe tin, tôi như người mộng du, như người đau nặng, không đi vững, thở không ra hơi, bụng và ngực đều đau. Tôi chạy qua, tay chân run lập cập, thấy Vũ đang nằm giữa nhà, mền quấn kín, mặt đậy khăn. Thuơng quá và đau quá. Cha mẹ Vũ đang ngồi khóc dưới đất. Tôi vừa bàng hoàng, rụng rời vừa đau nhói trong lòng.

          Bây giờ, Vũ đã qua rồi những phút giây đau đớn, hãi hùng. Nhưng người thân thì lòng đau như cắt. Em nằm đó, hai mắt như ngủ, một giấc ngủ mệt mỏi, bình thản và vĩnh viễn. Nhìn chiếc miệng của Vũ, tôi nhớ lúc nhỏ những lần đưa bánh cho Vũ ăn. Vũ vừa nhai ngon lành vừa cười tủm tỉm. Năm lên ba Vũ học bán trú tại Trường Mẫu giáo Mầm non A, phường Một. Một buổi trưa của tuần học đầu tiên, tôi ghé thăm, Vũ đang nằm nghỉ trưa trên nền gạch. Thấy tôi vào, Vũ mếu máo khóc, quay mặt vào tường, nước mắt đầm đìa, nói thật nhỏ:” Bác Hai chở con về đi”. Rồi làm thinh, nén lại, không khóc ra tiếng, không nói nên lời. Tôi thu hết can đảm mới dám ra về để lại đứa cháu mình đang lặng lẽ khóc. Thương Vũ quá, tôi sợ mình mềm lòng sẽ chở Vũ về. Còn nhớ như in ngày nào đưa dắt em vào mẫu giáo, mà nay em đã ra người thiên cổ...

          Tính của Vũ là như vậy, âm thầm ít nói, ít khóc. Chuyện vui thì kể ra, chuyện buồn, chuyện đau chỉ bản thân chịu đựng. Âm thầm chịu đựng từ nhỏ cho đến lớn. Năm Vũ lên 7 tuổi, có lần 2-3 đứa trẻ cùng ngồi trên ghế bật (loại ghế đóng bằng cây, chỗ dựa lưng ngã xuống, bật lên được theo tư thế nằm, ngồi), Vũ bị kẹt một phần thịt cánh tay giữa hai đoạn cây của ghế. Thịt sưng vù bầm tím, em ôm chỗ vết đau, nhăn nhó, oằn oại, không khóc ra tiếng, nhưng nước mắt rơi lả chả vì đau; không cự cãi, không trách móc đứa lỡ làm mình bị đau. Nhìn Vũ tôi biết là em đau và đang cố chịu đựng đau đớn.

          Năm học lớp 9, có lần Vũ đang chạy xe đạp, một đứa lớn hơn chạy ẩu, quẹt vào xe Vũ, chân Vũ rướm máu. Theo phản xạ tự nhiên lúc vừa bị quẹt, Vũ nói lớn:

          - Chạy gì kỳ vậy!

          Đứa chạy ẩu nghe la như vậy, quay xe lại đánh vào mặt Vũ để dằn mặt. Quá bất ngờ, Vũ đứng yên một chỗ, mắt đỏ hoe, không một phản ứng. Mấy đứa bạn đi chung với Vũ phải la lên đuổi tên kia đi.

          Em mất trước Tết Giáp thân chưa đầy 20 ngày. Cái áo mẹ mới mua, Vũ chỉ thử mặc một lần; đôi dép mẹ mới mua, Vũ chưa dám mang. Em nói để dành Tết mang đi chúc tết ông, bà nội, ngoại, cô dì và đi chơi với bạn cùng lớp. Nhưng em đã không thể nào thực hiện ước muốn đó. Em đã ra đi vĩnh viễn vì một kẻ chạy xe cẩu thả trên đường phố.

          Em mất đi, có lẽ cơ thể không còn giọt máu. Lúc cấp cứu trong bệnh viện, em đã ra máu rất nhiều. Sau ca mổ khám nghiệm tử thi tại nhà lúc nửa đêm, máu tiếp tục chảy. máu chảy cho đến giờ tẩn liệm. Gia đình không cách nào thay quần áo, lau sạch thân thể cho em theo nghi thức tiễn người thân về cõi vĩnh hằng (lễ mộc dục). Lúc liệm em, hai bàn tay tôi dính đầy máu. Máu ướt cả cái mềm, gối nằm, máu ướt cả 3 lớp trải giường. Một hình ảnh rất đau đớn đối với cái chết của Vũ.

          Bây giờ, Vũ đã nằm yên dưới 3 tất đất. Người thân em không còn thấy hình ảnh của em bên bàn học, mâm cơm. Tôi cũng không còn dịp mượn sách về cho em đọc, không còn nhìn thấy dáng dấp hiền lành, miệng cười trẻ thơ chúm chím của Vũ hàng ngày Vũ ghé thăm.

          Những dòng này, xin tiễn biệt đứa cháu thân yêu như một lời tâm sự lần cuối với Vũ.

                                                          Văn Hiến Vĩnh