Vanhienvinh


VHV website

                                                          Vĩnh Long, ngày 10 - 5 - 2007

 

                    Kính gởi: Anh Hưởng

 

 

          Trong khoảng 1 năm nay, có nhiều điều đau đớn đối với tôi, mà đau đớn nhất có lẽ là buổi họp Đảng ủy Sở tháng 4/ 2007.

          Anh là người gần gủi với CB CCVC nhất, dễ thông cảm với anh em nhất, nên tôi có vài dòng tâm sự nói riêng với anh, mong anh thông cảm cho nỗi khổ của tôi hiện nay.

 

          Phòng Quản lý Nghiệp vụ - Sở Văn hoá Thông tin Vĩnh Long so với các Sở Văn hoá Thông tin tỉnh khác là phòng “ tổng hợp”. Có Sở chia ra phòng Quản lý riêng, phòng Nghiệp vụ riêng, phòng Nếp sống văn hoá riêng. Có nơi đặt phòng Tiếp dân riêng; có nơi chuyển bộ phận Thông tin cổ động ghép với Trung tâm Văn hoá Thông tin tỉnh; có nơi giao việc soạn thảo các đề án, quy hoạch, quy chế, chiến lược… cho phòng Hành chính…Còn ở Vĩnh Long thì chỉ có 1 phòng.

          Nói như vậy để anh thông cảm phần nào cho công việc của Phòng Quản lý Nghiệp vụ hiện nay là rất bề bộn. Đó là chưa kể hàng loạt kế hoạch phối hợp với các ngành liên quan trong từng lĩnh vực. Cũng nhiều lúc có những báo cáo “ từ trên trời rơi xuống” được giao về phòng Quản lý Nghiệp vụ. Thí dụ báo cáo 5 năm (hoặc 10 năm) công tác chăm sóc giáo dục thiếu nhi; báo cáo 5 năm (hoặc 10 năm) tuyên truyền phổ biến giáo dục pháp luật vùng đồng bào dân tộc Khmer; báo cáo 5 năm xây dựng đời sống vùng đồng bào có đạo; báo cáo tuyên truyền pháp luật khu dân cư; các bản tham luận liên quan đến từng lĩnh vực quản lý chuyên ngành và các bài tham luận có liên quan.v.v. và v.v.

 

          Công việc của phòng liên quan đến gần 20 lĩnh vực quản lý chuyên ngành, nói chung là rất căng thẳng ( thẩm định và cấp các loại giấy phép hoạt động chuyên ngành, phong trào toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hóa ở khu dân cư và xây dựng nếp sống văn minh nơi công cộng, thực hiện chỉ thị 27 về cưới - tang - lễ hội, quản lý quảng cáo, cổ động trực quan, quản lý báo chí xuất bản in ấn, quản lý phong trào văn nghệ chuyên và không chuyên, quản lý nhiếp ảnh, mỹ thuật, tuyên truyền phổ biến pháp luật, phổ biến và quản lý việc thực thi quyền tác giả, biên tập in ấn phát hành tạp chí Văn hóa Vĩnh Long, nắm tình hình xã hội hoá các hoạt động văn hóa, các hoạt động văn hóa và dịch vụ văn hóa nơi công cộng...).

          Anh nhớ thêm một việc nữa: BGĐ Sở, nếu là thành viên của bất kỳ BCĐ nào của tỉnh, thì cũng có nghĩa là công việc thường trực nằm tại Phòng QLNV. Thí dụ: Ban Chỉ đạo An toàn giao thông, BCĐ Phòng chống Ma túy, BCĐ Phòng chống tội phạm buôn bán Phụ nữ và Trẻ em, BCĐ xây dựng Nếp sống văn minh nơi công cộng, BTC các ngày lễ lớn, Hội đồng Phổ biến giáo dục pháp luật, Hội đồng tư vấn đặt đổi tên đường phố, BTC BGK các giải văn học của tỉnh, BTC các cuộc hội thi tỉnh…Đó là chưa kể đến việc đi kiểm tra, vận động phong trào, khen thưởng phong trào, chấm thi tại các huyện- thị trong các dịp lễ, tết, mua sắm trang thiết bị cho cơ sở và lập hồ sơ bàn giao, công tác tiếp dân, công tác làm báo, phân phối các loại tài liệu tuyên truyền chuyên ngành…

          Kể ra cho anh nghe, công việc của Phòng rất bề bộn, ngồi nhớ để ghi lại cũng khó ghi ra cho hết ( những điều tôi vừa nêu bên trên cũng chưa kể hết công việc của phòng). Công việc của tôi đôi khi có thiếu sót hoặc chậm trễ là điều khó tránh khỏi. Việc chậm trễ nếu có thường là do yếu tố khách quan vì liên quan đến nhiều cơ quan khác hoặc liên quan đến cơ sở…

          Trong tình hình như vậy, tôi cố gắng phân công, sắp xếp để mỗi người đảm nhận nhiều việc. Nhưng dù sắp xếp thế nào, cũng chỉ là tương đối, bởi vì có những  việc tôi giao, không ai làm được, hoặc có làm thì chất lượng cũng không cao do năng lực anh em có hạn, viết lách được chỉ có một, hai người (sau này nhờ tập luyện dần dần nên một vài người có khá lên, nhất là khi có thêm 1 nhân sự). Đôi lúc tôi phải “ ôm đồm ” là vì vậy, đây là việc ngoài ý muốn. Nhiều lúc phải mang công việc của cơ quan về nhà làm, thứ bảy, chủ nhật cũng ít khi được nghỉ vì công việc quá nhiều. Từ ngày về Sở đến nay tính ra trên 12 năm. Trong 12 năm này, tôi chỉ nghỉ có 4 ngày (2 ngày Cha mất, 2 ngày đi mổ mắt); lúc vợ sinh vẫn không nghỉ ngày nào. Nhà không tổ chức giỗ, sinh nhật, thôi nôi, đầy tháng…, tức là không có lý do để nghỉ. Tôi chắc là trong số 179 cán bộ công chức của Sở, không ai suốt 12 năm trời chỉ nghỉ việc 4 ngày như tôi, kể cả BGĐ. 

           Lúc đi học, tôi giải quyết công việc bằng ĐTDD. Nhiều buổi phải bỏ học về giải quyết việc cơ quan. Và vì vậy phải năn nỉ giám thị bỏ qua. 

          Không có gì hạnh phúc cho bằng mình chỉ ngồi giao công việc cho cấp dưới và sau đó chỉ cần kiểm tra, nhắc nhở hoặc chỉnh sửa. Không ai muốn ôm công việc quá nhiều về mình để đến đổi bị phê bình là ôm đồm và không biết phân công.

          Nói như vậy để anh thông cảm phần nào cho công việc của tôi hiện nay.

 

          Sau đây, tôi xin nói thêm việc soạn thảo văn bản, việc mà gần đây tôi bị Giám đốc phê bình gay gắt.

          Mỗi tháng, phòng Quản lý Nghiệp vụ sản xuất hàng mấy chục văn bản với nhiều loại khác nhau. Hầu hết, văn bản đều được duyệt trọn vẹn. Tuy nhiên, vài ba văn bản trong số hàng trăm văn bản có “ vấn đề ” là bị phê bình gay gắt. Văn bản càng phức tạp càng bị phê bình nhiều. Anh cũng thông cảm cho người sáng tác văn bản, bao giờ cũng khó khăn hơn người chỉnh sửa. Người chỉnh sửa có 3 lợi thế:

 

- Lấy  suy nghĩ của mình cộng với suy nghĩ của người khác, nên cái nhìn sáng hơn;

- Do đứng khách quan nên dễ thấy thiếu sót của người viết trực tiếp;

- Và nếu người xem là lãnh đạo thì có lợi thế hơn về mặt chủ trương, chính sách… do được sự chỉ đạo trực tiếp từ lãnh đạo Tỉnh uỷ, Uỷ ban, cái nhìn sẽ rộng hơn, sâu hơn.

          Sau đây, tôi xin lấy ví dụ 3 văn bản mà tôi bị phê bình gay gắt để mong anh có sự thông cảm:

          1- Đề án thực hiện cuộc vận động Toàn dân đoàn kết xây dựng đời sống văn hoá. Trong phần khen thưởng và phân cấp công nhận, tôi đưa đơn vị cơ sở là gia đình trước, ấp( khóm) sau, làm theo trình tự Quy chế công nhận danh hiệu gia đình văn hoá, làng- bản văn hoá của Bộ Văn hoá Thông tin; trình tự công nhận của Ban chỉ đạo Tỉnh uỷ trong Thông báo số 12 cũng theo trình tự đó. Khi lấy ý kiến đóng góp của các ngành, không ai góp ý về trình tự này.  Nhưng cuối cùng tôi bị Giám đốc phê bình là làm theo trình tự ngược, đưa đơn vị nhỏ trước, lớn sau, thiếu lôgic.

 

          2- Đề án Xã hội hoá các hoạt động văn hoá đến năm 2010. Nếu trước khi viết đề án, Ban giám đốc chỉ cần nói như vầy là mọi chuyện sẽ khác:” Làm đề án theo định hướng, không nên định lượng “. Tuy nhiên, các anh lại chỉ đạo rất quy mô: Thành lập Ban chỉ đạo xây dựng đề án do đồng chí Phó Giám đốc Sở làm Trưởng ban, Thủ trưởng các đơn vị trực thuộc làm thành viên. Phòng Quản lý Nghiệp vụ cơ cấu đến 2 người để chắp bút.

Sau đó , từng đơn vị, từng phòng Văn hoá Thông tin các huyện thị đều phải làm đề án để phòng Quản lý Nghiệp vụ tổng hợp. Ban giám đốc cũng nhắc tới nhắc lui: Đề án phải có lộ trình, qui định rõ từng bước thời gian thì mới khả thi.

Thấy Ban Giám đốc chỉ đạo quá qui mô, tôi cố gắng làm theo hướng qui mô, không dám viết quá sơ sài hoặc quá gọn. Cuối cùng, bị phê bình gay gắt là quá dài, đọc không hiểu nổi. Đề án sau đó được Phòng rút gọn lại theo định hướng chung, rất nhẹ nhàng, thoải mái; làm lại chỉ trong vòng 30 phút là xong thay vì phải 2 tháng như trước kia với bao nhiêu giấy mực và công sức.

Nếu ngay từ đầu hiểu  được ý Giám đốc như vậy, thì tôi sẽ rất đỡ cực, đỡ mất thời gian và đỡ bị phê bình tàn khốc đến độ phải len lén lau nước mắt.

 

3- Chiến lược phát triển thông tin đến năm 2010 và một số đề án khác, tôi dựa theo văn bản của Bộ Văn hoá Thông tin, thường có phần thực trạng.Tất nhiên, phần thực trạng phải cân xứng với bố cục chung của toàn bộ văn bản. Nhưng, thường là Giám đốc không đồng ý với bố cục này, yêu cầu tôi đưa phần thực trạng lên phần trên cùng của văn bản, sau đó mới nêu căn cứ, rồi mới vào phần thứ nhất là mục đích yêu cầu. Nếu hiểu ý GĐ và làm theo ý GĐ ngay từ đầu, có lẽ tôi cũng đỡ bị phê bình hơn.

 Văn bản của Phòng, Sở VHTT ký, là công sức, là trí tuệ của cả tập thể anh em trong Phòng, không là việc của riêng ai; nhưng không hiểu vì đâu, nếu có vấn đề” chỉnh sửa” thì văn bản không còn là của Phòng nữa, mà là thành tích của một ai đó và người đó được khen ngợi hết lời, còn người khác thì bị đạp xuống thậm tệ.

 

Nêu một vài vấn đề như vậy để anh thông cảm cho công việc của Phòng và của tôi hiện nay để có sự đồng cảm hơn trong công việc. Anh là người gần gũi cán bộ công chức nhất trong Ban lãnh đạo Sở, tin tưởng rằng anh sẽ giúp tôi vượt qua khó khăn này, hỗ trợ tôi về mặt tinh thần, giúp tôi vững bước tiến lên trong công tác.

 

                                                        Xin trân trọng cám ơn.