Short Stories The Necklace By Guy De Maupassant



The Necklace

She was one of those pretty and charming girls born, as though fate had blundered over her, into a family of artisans. She had no marriage portion, no expectations, no means of getting known, understood, loved, and wedded by a man of wealth and distinction; and she let herself be married off to a little clerk in the Ministry of Education. Her tastes were simple because she had never been able to afford any other, but she was as unhappy as though she had married beneath her; for women have no caste or class, their beauty, grace, and charm serving them for birth or family, their natural delicacy, their instinctive elegance, their nimbleness of wit, are their only mark of rank, and put the slum girl on a level with the highest lady in the land.
     She suffered endlessly, feeling herself born for every delicacy and luxury. She suffered from the poorness of her house, from its mean walls, worn chairs, and ugly curtains. All these things, of which other women of her class would not even have been aware, tormented and insulted her. The sight of the little Breton girl who came to do the work in her little house aroused heart-broken regrets and hopeless dreams in her mind. She imagined silent antechambers, heavy with Oriental tapestries, lit by torches in lofty bronze sockets, with two tall footmen in knee-breeches sleeping in large arm-chairs, overcome by the heavy warmth of the stove. She imagined vast saloons hung with antique silks, exquisite pieces of furniture supporting priceless ornaments, and small, charming, perfumed rooms, created just for little parties of intimate friends, men who were famous and sought after, whose homage roused every other woman's envious longings.
     When she sat down for dinner at the round table covered with a three-days-old cloth, opposite her husband, who took the cover off the soup-tureen, exclaiming delightedly: "Aha! Scotch broth! What could be better?" she imagined delicate meals, gleaming silver, tapestries peopling the walls with folk of a past age and strange birds in faery forests; she imagined delicate food served in marvellous dishes, murmured gallantries, listened to with an inscrutable smile as one trifled with the rosy flesh of trout or wings of asparagus chicken.
     She had no clothes, no jewels, nothing. And these were the only things she loved; she felt that she was made for them. She had longed so eagerly to charm, to be desired, to be wildly attractive and sought after.

< 2 >

     She had a rich friend, an old school friend whom she refused to visit, because she suffered so keenly when she returned home. She would weep whole days, with grief, regret, despair, and misery.


One evening her husband came home with an exultant air, holding a large envelope in his hand.
     "Here's something for you," he said.
     Swiftly she tore the paper and drew out a printed card on which were these words:
     "The Minister of Education and Madame Ramponneau request the pleasure of the company of Monsieur and Madame Loisel at the Ministry on the evening of Monday, January the 18th."
     Instead of being delighted, as her husband hoped, she flung the invitation petulantly across the table, murmuring:
     "What do you want me to do with this?"
     "Why, darling, I thought you'd be pleased. You never go out, and this is a great occasion. I had tremendous trouble to get it. Every one wants one; it's very select, and very few go to the clerks. You'll see all the really big people there."
     She looked at him out of furious eyes, and said impatiently: "And what do you suppose I am to wear at such an affair?"
     He had not thought about it; he stammered:
     "Why, the dress you go to the theatre in. It looks very nice, to me . . ."
     He stopped, stupefied and utterly at a loss when he saw that his wife was beginning to cry. Two large tears ran slowly down from the corners of her eyes towards the corners of her mouth.
     "What's the matter with you? What's the matter with you?" he faltered.
     But with a violent effort she overcame her grief and replied in a calm voice, wiping her wet cheeks:
     "Nothing. Only I haven't a dress and so I can't go to this party. Give your invitation to some friend of yours whose wife will be turned out better than I shall."
     He was heart-broken.
     "Look here, Mathilde," he persisted. "What would be the cost of a suitable dress, which you could use on other occasions as well, something very simple?"
     She thought for several seconds, reckoning up prices and also wondering for how large a sum she could ask without bringing upon herself an immediate refusal and an exclamation of horror from the careful-minded clerk.

< 3 >

     At last she replied with some hesitation:
     "I don't know exactly, but I think I could do it on four hundred francs."
     He grew slightly pale, for this was exactly the amount he had been saving for a gun, intending to get a little shooting next summer on the plain of Nanterre with some friends who went lark-shooting there on Sundays.
     Nevertheless he said: "Very well. I'll give you four hundred francs. But try and get a really nice dress with the money."
     The day of the party drew near, and Madame Loisel seemed sad, uneasy and anxious. Her dress was ready, however. One evening her husband said to her:
     "What's the matter with you? You've been very odd for the last three days."
     "I'm utterly miserable at not having any jewels, not a single stone, to wear," she replied. "I shall look absolutely no one. I would almost rather not go to the party."
     "Wear flowers," he said. "They're very smart at this time of the year. For ten francs you could get two or three gorgeous roses."
     She was not convinced.
     "No . . . there's nothing so humiliating as looking poor in the middle of a lot of rich women."
     "How stupid you are!" exclaimed her husband. "Go and see Madame Forestier and ask her to lend you some jewels. You know her quite well enough for that."
     She uttered a cry of delight.
     "That's true. I never thought of it."
     Next day she went to see her friend and told her her trouble.
     Madame Forestier went to her dressing-table, took up a large box, brought it to Madame Loisel, opened it, and said:
     "Choose, my dear."
     First she saw some bracelets, then a pearl necklace, then a Venetian cross in gold and gems, of exquisite workmanship. She tried the effect of the jewels before the mirror, hesitating, unable to make up her mind to leave them, to give them up. She kept on asking:
     "Haven't you anything else?"
     "Yes. Look for yourself. I don't know what you would like best."
     Suddenly she discovered, in a black satin case, a superb diamond necklace; her heart began to beat covetously. Her hands trembled as she lifted it. She fastened it round her neck, upon her high dress, and remained in ecstasy at sight of herself.

< 4 >

     Then, with hesitation, she asked in anguish:
     "Could you lend me this, just this alone?"
     "Yes, of course."
     She flung herself on her friend's breast, embraced her frenziedly, and went away with her treasure. The day of the party arrived. Madame Loisel was a success. She was the prettiest woman present, elegant, graceful, smiling, and quite above herself with happiness. All the men stared at her, inquired her name, and asked to be introduced to her. All the Under-Secretaries of State were eager to waltz with her. The Minister noticed her.
     She danced madly, ecstatically, drunk with pleasure, with no thought for anything, in the triumph of her beauty, in the pride of her success, in a cloud of happiness made up of this universal homage and admiration, of the desires she had aroused, of the completeness of a victory so dear to her feminine heart.
     She left about four o'clock in the morning. Since midnight her husband had been dozing in a deserted little room, in company with three other men whose wives were having a good time. He threw over her shoulders the garments he had brought for them to go home in, modest everyday clothes, whose poverty clashed with the beauty of the ball-dress. She was conscious of this and was anxious to hurry away, so that she should not be noticed by the other women putting on their costly furs.
     Loisel restrained her.
     "Wait a little. You'll catch cold in the open. I'm going to fetch a cab."
     But she did not listen to him and rapidly descended the staircase. When they were out in the street they could not find a cab; they began to look for one, shouting at the drivers whom they saw passing in the distance.
     They walked down towards the Seine, desperate and shivering. At last they found on the quay one of those old nightprowling carriages which are only to be seen in Paris after dark, as though they were ashamed of their shabbiness in the daylight.
     It brought them to their door in the Rue des Martyrs, and sadly they walked up to their own apartment. It was the end, for her. As for him, he was thinking that he must be at the office at ten.
     She took off the garments in which she had wrapped her shoulders, so as to see herself in all her glory before the mirror. But suddenly she uttered a cry. The necklace was no longer round her neck!

< 5 >

     "What's the matter with you?" asked her husband, already half undressed.
     She turned towards him in the utmost distress.
     "I . . . I . . . I've no longer got Madame Forestier's necklace. . . ."
     He started with astonishment.
     "What! . . . Impossible!"
     They searched in the folds of her dress, in the folds of the coat, in the pockets, everywhere. They could not find it.
     "Are you sure that you still had it on when you came away from the ball?" he asked.
     "Yes, I touched it in the hall at the Ministry."
     "But if you had lost it in the street, we should have heard it fall."
     "Yes. Probably we should. Did you take the number of the cab?"
     "No. You didn't notice it, did you?"
     They stared at one another, dumbfounded. At last Loisel put on his clothes again.
     "I'll go over all the ground we walked," he said, "and see if I can't find it."
     And he went out. She remained in her evening clothes, lacking strength to get into bed, huddled on a chair, without volition or power of thought.
     Her husband returned about seven. He had found nothing.
     He went to the police station, to the newspapers, to offer a reward, to the cab companies, everywhere that a ray of hope impelled him.
     She waited all day long, in the same state of bewilderment at this fearful catastrophe.
     Loisel came home at night, his face lined and pale; he had discovered nothing.
     "You must write to your friend," he said, "and tell her that you've broken the clasp of her necklace and are getting it mended. That will give us time to look about us."
     She wrote at his dictation.


By the end of a week they had lost all hope.
     Loisel, who had aged five years, declared:
     "We must see about replacing the diamonds."
     Next day they took the box which had held the necklace and went to the jewellers whose name was inside. He consulted his books.
     "It was not I who sold this necklace, Madame; I must have merely supplied the clasp."
     Then they went from jeweller to jeweller, searching for another necklace like the first, consulting their memories, both ill with remorse and anguish of mind.
     In a shop at the Palais-Royal they found a string of diamonds which seemed to them exactly like the one they were looking for. It was worth forty thousand francs. They were allowed to have it for thirty-six thousand.

< 6 >

     They begged the jeweller not to sell it for three days. And they arranged matters on the understanding that it would be taken back for thirty-four thousand francs, if the first one were found before the end of February.
     Loisel possessed eighteen thousand francs left to him by his father. He intended to borrow the rest.
     He did borrow it, getting a thousand from one man, five hundred from another, five louis here, three louis there. He gave notes of hand, entered into ruinous agreements, did business with usurers and the whole tribe of money-lenders. He mortgaged the whole remaining years of his existence, risked his signature without even knowing if he could honour it, and, appalled at the agonising face of the future, at the black misery about to fall upon him, at the prospect of every possible physical privation and moral torture, he went to get the new necklace and put down upon the jeweller's counter thirty-six thousand francs.
     When Madame Loisel took back the necklace to Madame Forestier, the latter said to her in a chilly voice:
     "You ought to have brought it back sooner; I might have needed it."
     She did not, as her friend had feared, open the case. If she had noticed the substitution, what would she have thought? What would she have said? Would she not have taken her for a thief?


Madame Loisel came to know the ghastly life of abject poverty. From the very first she played her part heroically. This fearful debt must be paid off. She would pay it. The servant was dismissed. They changed their flat; they took a garret under the roof.
     She came to know the heavy work of the house, the hateful duties of the kitchen. She washed the plates, wearing out her pink nails on the coarse pottery and the bottoms of pans. She washed the dirty linen, the shirts and dish-cloths, and hung them out to dry on a string; every morning she took the dustbin down into the street and carried up the water, stopping on each landing to get her breath. And, clad like a poor woman, she went to the fruiterer, to the grocer, to the butcher, a basket on her arm, haggling, insulted, fighting for every wretched halfpenny of her money.
     Every month notes had to be paid off, others renewed, time gained.

< 7 >

     Her husband worked in the evenings at putting straight a merchant's accounts, and often at night he did copying at twopence-halfpenny a page.
     And this life lasted ten years.
     At the end of ten years everything was paid off, everything, the usurer's charges and the accumulation of superimposed interest.
     Madame Loisel looked old now. She had become like all the other strong, hard, coarse women of poor households. Her hair was badly done, her skirts were awry, her hands were red. She spoke in a shrill voice, and the water slopped all over the floor when she scrubbed it. But sometimes, when her husband was at the office, she sat down by the window and thought of that evening long ago, of the ball at which she had been so beautiful and so much admired.
     What would have happened if she had never lost those jewels. Who knows? Who knows? How strange life is, how fickle! How little is needed to ruin or to save!
     One Sunday, as she had gone for a walk along the Champs-Elysees to freshen herself after the labours of the week, she caught sight suddenly of a woman who was taking a child out for a walk. It was Madame Forestier, still young, still beautiful, still attractive.
     Madame Loisel was conscious of some emotion. Should she speak to her? Yes, certainly. And now that she had paid, she would tell her all. Why not?
     She went up to her.
     "Good morning, Jeanne."
     The other did not recognise her, and was surprised at being thus familiarly addressed by a poor woman.
     "But . . . Madame . . ." she stammered. "I don't know . . . you must be making a mistake."
     "No . . . I am Mathilde Loisel."
     Her friend uttered a cry.
     "Oh! . . . my poor Mathilde, how you have changed! . . ."
     "Yes, I've had some hard times since I saw you last; and many sorrows . . . and all on your account."
     "On my account! . . . How was that?"
     "You remember the diamond necklace you lent me for the ball at the Ministry?"
     "Yes. Well?"
     "Well, I lost it."
     "How could you? Why, you brought it back."
     "I brought you another one just like it. And for the last ten years we have been paying for it. You realise it wasn't easy for us; we had no money. . . . Well, it's paid for at last, and I'm glad indeed."

< 8 >

     Madame Forestier had halted.
     "You say you bought a diamond necklace to replace mine?"
     "Yes. You hadn't noticed it? They were very much alike."
     And she smiled in proud and innocent happiness.
     Madame Forestier, deeply moved, took her two hands.
     "Oh, my poor Mathilde! But mine was imitation. It was worth at the very most five hundred francs! . . . "



The Necklace

Cô là một trong những cô gái đẹp và duyên dáng sinh ra, như thể số phận đã blundered hơn cô, trong một gia đình của các nghệ nhân.Cô không có phần kết hôn, không trông đợi gì, không có phương tiện nhận biết, hiểu, yêu thương, và wedded bởi một người đàn ông của cải và sự phân biệt; và cô ấy để cho mình được kết hôn với một nhân viên để giảm nhỏ trên Bộ Giáo dục.Thị hiếu của bà đã được đơn giản bởi vì cô đã có bao giờ có thể đủ khả năng nào khác, nhưng cô đã là không hạnh phúc như thể cô đã kết hôn với cô dưới; cho phụ nữ không có giai cấp hoặc tầng lớp, ân huệ của họ sắc đẹp, và duyên dáng phục vụ cho chúng sinh hoặc gia đình, của họ tinh vi tự nhiên, bản năng của họ sang trọng, nimbleness của họ về wit, là dấu chỉ của họ về xếp hạng, và đưa các cô gái nhà ổ chuột trên một mức độ với các lady cao nhất trong đất.
     Cô bị vô cùng tận, cảm giác mình sinh ra cho mỗi tinh vi và sang trọng.Cô bị từ poorness nhà của mình, từ các bức tường có ý nghĩa của nó, ghế mòn, và màn cửa xấu xí.Tất cả những việc này, trong đó phụ nữ khác trong lớp học của cô sẽ thậm chí không có được nhận thức, dày vò và xúc phạm cô. Các cảnh của cô gái Breton ít người đến để làm việc tại ngôi nhà nhỏ của cô đánh thức tim tan vỡ hối tiếc và những giấc mơ vô vọng trong tâm trí của cô.Cô tưởng tượng antechambers im lặng, nặng với tapestries phương Đông, thắp sáng bởi ngọn đuốc trong ổ cắm bằng đồng cao cả, với hai footmen cao ở đầu gối-breeches ngủ trong cánh tay lớn ghế, khắc phục được sự ấm áp nặng nề của lò.Cô tưởng tượng saloons rộng lớn với vải sợi treo cổ, phần tinh tế của đồ nội thất hỗ trợ trang sức vô giá, và nhỏ, duyên dáng, thơm phòng, tạo ra chỉ dành cho các bên ít bạn bè thân mật, những người đàn ông đã nổi tiếng và sau khi tìm, có homage roused longings ganh tị mỗi phụ nữ khác .
     Khi bà ngồi xuống cho bữa ăn tối tại bàn tròn được phủ một ba-ngày-vải cũ, đối diện với người chồng, người đã diễn ra súp bìa các-Plate, exclaiming delightedly: "Aha!Scotch broth! Những gì có thể tốt hơn? " bà tưởng tượng bữa ăn tinh vi, gleaming bạc, tapestries peopling các bức tường với dân gian của một quá khứ tuổi và chim lạ trong khu rừng faery; bà tưởng tượng tinh tế thực phẩm phục vụ trong các món ăn tuyệt vời, gallantries murmured, nghe với một nụ cười không thể tìm hiểu như là một trong trifled với thịt rosy của cá hồi hay cánh gà măng tây.
     Cô không có quần áo, không có trang sức, không có gì.Và những chỉ được những điều cô ấy yêu thương; cô ấy cảm thấy rằng bà đã làm cho họ.Cô đã có mong như vậy hăm hở để quyến rũ, để được mong muốn, để được wildly hấp dẫn và sau khi tìm.

< 2 >

     Cô đã có một người bạn giàu có, một người bạn học cũ mà cô đã từ chối truy cập, vì bà bị như vậy keenly khi cô trở về nhà.Cô sẽ khóc cả ngày, với đau buồn, rất tiếc, thất vọng, và đau khổ.


Một buổi tối chồng về nhà với một không khí vui mừng, đang nắm giữ một phong bì lớn trong tay.
     "Đây là một cái gì đó cho bạn," ông nói.
     Nhanh chóng cô tore giấy và đã vẽ ra một thẻ in trên đó là những từ này:
     "Bộ trưởng Bộ Giáo dục và Madame yêu cầu Ramponneau những niềm vui của các công ty của Monsieur và Madame Loisel tại Bộ vào tối thứ hai tháng một trong 18."
     Thay vì vui mừng, vì chồng bà hy vọng, cô bao la lời mời petulantly trên bảng, murmuring:
     "Những gì bạn muốn tôi làm gì với điều này?"
     "Tại sao, yêu, tôi nghĩ bạn muốn được hài lòng.Bạn không bao giờ đi ra ngoài, và đây là một dịp tốt. Tôi đã gặp rắc rối to lớn để có được nó.Mỗi một muốn một; nó rất chọn, và rất ít đi đến nhân viên. Bạn sẽ thấy tất cả những người có thực sự lớn. "
     Cô nhìn ông ta ra khỏi mắt tức giận, và nói impatiently: "Và điều gì làm bạn giả sử tôi để mặc lúc một vụ như vậy?"
     Ông đã không nghĩ về nó; ông stammered:
     "Tại sao, trang phục bạn đi đến nhà hát in Nó trông rất đẹp, với tôi..."
     Ông đã dừng lại, stupefied và utterly lúc mất một khi ông đã thấy rằng vợ ông đã bắt đầu khóc.Hai giọt nước mắt lớn chạy từ từ xuống từ các góc của mắt của cô hướng tới các góc của miệng của cô.
     "What's the matter with you?Vấn đề với bạn là gì? " ông faltered.
     Nhưng với một nỗ lực bạo lực vượt qua nỗi đau đó, cô và trả lời trong một giọng bình tĩnh, lau má ướt của cô:
àh... àh ...tôi có nóì gì đâuChỉ tôi haven'ta ăn mặc và vì vậy tôi không thể đi đến bên này. Cho lời mời của bạn để một số người bạn của bạn có vợ sẽ được bật ra tốt hơn so với tôi được. "
     Ông là heart-broken.
     "Hãy nhìn ở đây, Mathilde," ông tiếp tục tồn tại."Điều gì sẽ là chi phí của một trang phục phù hợp, mà bạn có thể sử dụng trong những dịp khác cũng như, một cái gì đó rất đơn giản?"
     Cô nghĩ cho một vài giây, reckoning lên giá và cũng tự hỏi để tổng hợp một cô có thể yêu cầu mà không cần mang theo mình từ chối ngay lập tức và một dấu chấm than là kinh dị từ cẩn thận-minded thư ký như thế nào lớn.


     Cuối cùng, cô trả lời với một số do dự:
     "Tôi không biết chính xác, nhưng tôi nghĩ rằng tôi có thể làm nó trên bốn trăm francs."
     Ông lớn hơi nhạt, cho này đã được chính xác số tiền ông đã được tiết kiệm cho một khẩu súng, dự định để có được một chút bắn tiếp theo mùa hè trên vùng đồng bằng Nanterre với một số bạn bè người đã đi lark-shooting có ngày chủ nhật.
     Tuy nhiên ông nói: "Rất tốt.Tôi sẽ cung cấp cho bạn bốn trăm francs. Nhưng thử và nhận được một giọng thật sự tốt đẹp với tiền. "
     Ngày bên đã thu hút gần, và Madame Loisel có vẻ buồn, thoải mái và lo âu.Ăn mặc của cô đã sẵn sàng, tuy nhiên. Một buổi tối chồng nói với cô:
     "What's the matter with you?Bạn đã được rất lẻ trong ba ngày qua. "
     "I'm utterly khổ sở tại không có bất kỳ trang sức, không phải là một hòn đá duy nhất, để mặc", cô trả lời."Tôi sẽ trông hoàn toàn không có một. Tôi sẽ hầu như không thay vì đi vào bên trong. "
     "Mang hoa," ông nói."Chúng tôi rất thông minh tại thời điểm này trong năm. Đối với mười franc bạn có thể nhận được hai hoặc ba hoa hồng tuyệt đẹp. "
     Cô đã không thuyết phục.
     "Không... Không có gì để làm nhục như tìm kiếm người nghèo ở giữa rất nhiều phụ nữ giàu có."
     "Làm thế nào bạn là stupid!"kêu lên chồng. "Go and see Madame Forestier và yêu cầu của mình để cho vay bạn một số trang sức. Bạn biết cô khá tốt, đủ cho điều đó. "
     Cô thốt lên một khóc của thỏa thích.
     "Đó là sự thật.Tôi chưa bao giờ nghĩ về nó. "
     Ngày tiếp theo cô đi xem bạn bè của mình và nói với cô rắc rối của cô.
     Madame Forestier đã đi ăn mặc của cô-bảng, đã lập một hộp lớn, đưa nó vào Madame Loisel, mở nó, và nói:
     "Chọn, thân yêu của tôi."
     Trước tiên, cô đã thấy một số vòng tay, sau đó một Necklace ngọc trai, sau đó một thập Venetian bằng vàng và đá quý, trong tay nghề tinh xảo.Cô đã thử hiệu lực của jewels trước gương, lương lự, không thể làm cho tâm trí của mình lên để lại cho họ, để cho họ lên. Cô giữ trên yêu cầu:
     "Bạn chưa bất cứ điều gì khác?"
vângHãy tìm cho mình. Tôi không biết những gì bạn muốn tốt nhất. "
     Đột nhiên, cô phát hiện ra, trong một trường hợp satin đen, một Necklace kim cương tuyệt vời; trái tim của cô đã bắt đầu để đánh bại covetously.Tay của cô trembled như cô dỡ bỏ nó. Cô fastened nó vòng cổ của cô, khi ăn mặc cao của mình, và vẫn ở trong thuốc này tại thị giác của mình.


     Sau đó, với ngần ngại, cô đã hỏi trong nỗi đau đớn:
     "Ông có thể cho tôi mượn này, chỉ cần một mình này?"
     "Vâng, tất nhiên."
     Cô bao la mình trên vú bạn bè của cô ấy, cô ấy chấp nhận frenziedly, và đã đi xa với kho tàng của mình.Ngày bên đến. Madame Loisel đã là một thành công. Bà là người phụ nữ đẹp hiện nay, thanh lịch, duyên dáng, tươi cười, và khá ở trên mình với hạnh phúc. Tất cả những người đàn ông stared tại của cô, hỏi tên cô, và yêu cầu được giới thiệu với cô. Tất cả Under-Ngoại trưởng đã được mong muốn waltz với cô. Bộ trưởng Bộ nhận thấy cô.
     Cô nhảy madly, ecstatically, say sưa với niềm vui, không có tư tưởng cho bất cứ điều gì, trong chiến thắng của vẻ đẹp của mình, trong niềm tự hào của sự thành công của mình, trong một đám mây của hạnh phúc tạo thành từ sự kính trọng này phổ quát và ngưỡng mộ, những ham muốn cô đã đánh thức , của đầy đủ của một chiến thắng như vậy thân yêu vào tim nữ tính của cô.
     Cô còn khoảng bốn giờ sáng.Kể từ nửa đêm, chồng của bà đã được dozing trong một căn phòng nhỏ bỏ hoang, trong công ty với ba người đàn ông khác mà vợ đã có một thời gian. Ông ném trên vai mình những sản phẩm may mặc ông đã mang lại cho họ để về nhà ở, khiêm tốn hàng ngày quần áo, mà nghèo xung đột với vẻ đẹp của bóng-dress.Cô đã ý thức điều này và đã lo lắng đến vội đi, để cô ấy không nên được chú ý của những người phụ nữ khác đưa vào lông thú đắt tiền của họ.
     Loisel hạn chế của mình.
     "Chờ một chút.Bạn sẽ bắt lạnh trong mở. Tôi sẽ lấy một cab. "
     Nhưng cô không nghe anh ta và nhanh chóng đi xuống các cầu thang.Khi họ đã được đề ra trong đường phố họ không thể tìm thấy một cab; họ bắt đầu tìm một, reo hò ở các trình điều khiển mà họ đã thấy đi qua trong khoảng cách.
     Họ đi xuống về phía sông Seine, tuyệt vọng và run.Cuối cùng họ tìm thấy trên một quay của những toa nightprowling cũ mà chỉ để được nhìn thấy ở Paris sau khi tối, như họ đang xấu hổ của shabbiness của họ trong ánh sáng ban ngày này.
     Nó đã mang chúng đến cửa của họ ở Rue des Martyrs, và buồn bã họ đi lên đến căn hộ riêng của họ.Đây là lần cuối cùng, cho cô ấy. Đối với ông, ông đã suy nghĩ rằng ông phải ở văn phòng tại mười.
     Cô đã diễn ra các sản phẩm may mặc, trong đó cô đã có bọc vai của cô, để thấy mình trong vinh quang của mình trước khi tất cả các gương.Nhưng đột nhiên cô thốt lên một khóc. The Necklace đã không còn vòng cổ của cô!


     "Vấn đề với bạn là gì?"yêu chồng, đã có một nửa undressed.
     Cô chuyển hướng về ông ta trong đau khổ nhất.
em. ..em. .. Tôi đã không còn nhận Necklace Madame Forestier's. . . . "
     Ông bắt đầu với ngạc nhiên.
     "Những gì!...Không thể! "
     Họ tìm kiếm trong các nếp gấp của váy của cô, trong nếp gấp của áo, trong túi, ở khắp mọi nơi.Họ không thể tìm thấy nó.
     "Bạn có chắc chắn rằng bạn vẫn có nó trên khi bạn đến từ những quả bóng?"ông yêu cầu.
     "Có, tôi đụng nó tại thiền đường tại Bộ."
     "Nhưng nếu bạn đã mất nó trên đường phố, chúng ta nên đã nghe nó ngã."
     "Có.Có lẽ chúng ta nên. Bạn đã có số lượng cab không? "
     "Số Bạn đã không thấy nó, đã làm bạn?"
     Họ stared lúc một khác, dumbfounded.Ở cuối Loisel đặt trên quần áo của mình một lần nữa.
     "Tôi sẽ đi trên mặt đất tất cả chúng ta đi bộ," ông nói, "và thấy nếu tôi không thể tìm thấy nó."
     Và ông đã đi ra ngoài.Cô vẫn ở trong quần áo buổi tối của mình, thiếu sức mạnh để có được thành giường, huddled trên ghế, mà không tự nguyện hay quyền lực của tư tưởng.
     Chồng bà quay trở lại khoảng bảy.Ông đã tìm thấy không có gì.
     Ông đến sở cảnh sát, đến báo, cung cấp một phần thưởng, để các công ty cab, ở khắp mọi nơi mà một tia hy vọng impelled ông.
     Cô đợi cả ngày, trong cùng một tiểu bang của bewilderment lúc thảm họa này sợ hãi.
     Loisel về nhà vào ban đêm, khuôn mặt của mình lót và nhạt; ông đã phát hiện ra không có gì.
     "Bạn phải viết thư cho bạn bè của bạn", anh nói, "và nói với cô ấy rằng bạn đã bị hỏng các necklace clasp của mình và đang nhận được nó mended.Điều đó sẽ cho chúng tôi thời gian để xem xét về chúng tôi. "
     Cô đã viết lúc chính tả của ông.


Vào cuối một tuần họ đã mất tất cả hy vọng.
     Loisel, người đã năm năm tuổi, tuyên bố:
     "Chúng ta phải thấy về thay thế kim cương."
     Ngày tiếp theo họ đã hộp đã tổ chức Necklace và đã đi đến những đồ trang sức có tên là bên trong.Ông cuốn sách tham khảo ý kiến của mình.
     "Không phải tôi đã được bán này necklace, Madame, tôi phải có chỉ đơn thuần cung cấp các clasp."
     Sau đó, họ đi từ thợ kim hoàn cho thợ kim hoàn, tìm kiếm khác Necklace như là người đầu tiên, tư vấn những kỷ niệm của họ, cả hai đều bị bệnh với hối lỗi và nỗi đau đớn của tâm trí.
     Tại một cửa hàng tại Palais-Royal họ đã tìm thấy một chuỗi kim cương đó dường như họ một cách chính xác như họ đang tìm kiếm.Nó được trị giá 40.000 franc. Họ được cho phép để có nó cho 3-60.

< 6 >

     Họ begged các thợ kim hoàn không phải để bán nó cho ba ngày.Và họ sắp xếp các vấn đề về sự hiểu biết rằng nó sẽ được đưa trở lại cho 34.000 franc, nếu một trong những người đầu tiên đã được tìm thấy vào cuối tháng Hai.
     Loisel sở hữu 18.000 franc còn lại để anh theo cha mình.Ông dự định để vay phần còn lại.
     Ông đã mượn nó, nhận được một nghìn từ một người đàn ông, năm trăm từ khác, năm louis đây, ba louis đó.Ông đã ghi chép những tay, nhập vào các thoả thuận tai hại, đã làm kinh doanh với bộ lạc usurers và toàn bộ tiền cho vay. Ông đã thế chấp những năm còn lại toàn bộ sự tồn tại của mình, risked chữ ký của mình mà không biết nếu ông có thể tôn vinh nó, và, appalled lúc mặt agonising của tương lai, tại đau khổ đen về rơi khi anh ta, tại các khách hàng tiềm năng có thể của mọi vật lý tình trạng không tra tấn và đạo đức, ông đã đi để có được Necklace mới và đặt xuống khi truy cập của thợ kim hoàn 36.000 franc.
     Khi Madame Loisel took back the necklace to Madame Forestier, cái sau nói với cô trong một giọng nói lạnh:
     "Bạn nên đã đưa nó trở lại sớm hơn, tôi có thể cần nó."
     Cô không, như là người bạn của cô đã sợ, mở trường hợp.Nếu cô đã nhận thấy sự thay thế, những gì cô đã có thể nghĩ?Những gì cô đã có thể cho biết? Cô ấy sẽ không có lấy mình cho kẻ trộm?


Madame Loisel biết đến đời sống kinh khủng nghèo abject.Từ đầu tiên rất cô đóng một phần của cô heroically.Điều này nợ sợ hãi phải được trả hết.Bà sẽ trả cho nó. Công chức đã được bãi bỏ.Họ thay đổi căn hộ của mình; họ đã garret dưới một mái nhà.
     Cô biết công việc nặng của ngôi nhà, những hận thù nhiệm vụ của nhà bếp.Cô rửa sạch các mảng, mặc ra móng tay màu hồng của cô trên gốm thô và các đáy của chảo. Cô rửa các linen bẩn, áo sơ mi và các món ăn-vải, và treo họ ra để khô trên một chuỗi; mỗi buổi sáng, cô đã lấy thùng rác xuống các đường phố và mang đến các nước, dừng hạ cánh mỗi ngày để có được hơi thở của mình. Và, mạ như một phụ nữ nghèo, cô đã đi đến người bán trái cây, để người bán hương liều, để thịt, một giỏ trên cánh tay của cô, haggling, xúc phạm, đấu tranh cho mọi halfpenny không may của tiền bạc của mình.
     Mỗi tháng có ghi chú sẽ phải thanh toán hết, những người khác mới, thời gian thu được.


     Chồng bà làm việc trong các buổi tối lúc đặt thẳng tài khoản của một thương gia, và thường vào ban đêm, ông đã sao chép ở có hai bên hông-halfpenny một trang.
     Và cuộc sống này kéo dài mười năm.
     Vào cuối những năm mười tất cả mọi thứ đã được trả hết, tất cả mọi thứ, của usurer phí và tích lũy những quan tâm của chồng.
     Madame Loisel trông cũ bây giờ.Cô đã trở nên giống như tất cả các khác mạnh mẽ, cứng, thô phụ nữ hộ gia đình nghèo. Tóc của cô là làm xấu, cô váy được xiên, bàn tay của cô đã được màu đỏ. Cô nói trong một giọng nói chát tai, và nước slopped trên sàn nhà khi cô scrubbed nó. Nhưng đôi khi, khi chồng bà đã ở văn phòng, cô ngồi xuống từ cửa sổ và suy nghĩ của buổi tối mà lâu trước đây, những quả bóng mà cô đã có được như vậy đẹp và rất nhiều ngưỡng mộ.
     Điều gì sẽ xảy ra nếu cô ấy không bao giờ bị mất những trang sức.Ai biết được? Ai biết được? Làm thế nào cuộc sống là lạ, hay thay đổi như thế nào! Làm thế nào chút là cần thiết để hủy hoại hoặc để tiết kiệm!
     Một chủ nhật, khi bà đã đi cho đi bộ dọc theo đại lộ Champs-Elysees để freshen mình sau khi lao động trong tuần, cô bắt gặp cảnh bất ngờ của một người phụ nữ đã tham gia một đứa trẻ ra đi dạo.It was Madame Forestier, vẫn còn trẻ, vẫn đẹp, vẫn hấp dẫn.
     Madame Loisel là ý thức của một số cảm xúc.Nên cô ấy nói chuyện với cô ấy? Có, chắc chắn. Và bây giờ là cô đã trả tiền, bà sẽ nói cho cô ấy cả. Tại sao không?
     Cô ấy đã đi đến cô.
     "Good morning, Jeanne."
     Những khác đã không nhận ra cô, và đã ngạc nhiên khi thấy được như vậy, thân thiết địa chỉ của một người phụ nữ nghèo.
     "Nhưng...Madame. . "Cô. Stammered."Tôi không biết... Bạn phải làm một sai lầm."
KhôngTôi là Mathilde Loisel. "
     Thốt lên một người bạn của cô khóc.
     "Oh..!. Mathilde nghèo, làm cách nào mà bạn đã thay đổi!..."
     "Có, tôi đã có một số khó khăn kể từ khi tôi thấy bạn cuối; và nhiều phiền muộn... Và tất cả các tài khoản của bạn."
     "Vào ngày tài khoản của tôi..!.Làm thế nào được điều đó? "
     "Bạn nhớ Necklace kim cương tôi cho bạn mượn bóng tại Bộ?"
vângTốt không? "
     "Vâng, tôi bị mất nó."
làm sao em có thể nói thếTại sao, bạn đưa nó trở lại. "
     "Tôi đưa bạn một số khác giống như nó.Và để trong mười năm qua chúng tôi đã được trả tiền cho nó. Bạn nhận ra nó không dễ dàng cho chúng tôi, chúng tôi không có tiền. . . . Vâng, đó là trả tiền cho lúc cuối, và tôi thực sự vui mừng. "

< 8 >

     Madame Forestier đã tạm dừng.
     "Bạn nói rằng bạn mua một Necklace mỏ kim cương để thay thế?"
     "Có.Bạn đã không nhận thấy nó? Họ rất nhiều như nhau. "
     Và cô cười trong hạnh phúc tự hào và vô tội.
     Madame Forestier, sâu di chuyển, lấy hai bàn tay của cô.
     "Ồ, Mathilde nghèo của tôi!Nhưng tôi là giả.Nó được giá trị tại rất nhiều năm trăm Franc! . . . "