Tiểu thuyết Ngoài Khơi Miền Đất Hứa

HOME  

 

 

  

 

 

Tiểu thuyết

 Con Ngựa

Mãn Châu

 

 

 * Chương Một

 * Chương Hai

* Chương Ba

* Chương Bốn

* Chương Năm A

* Chương Năm (tiếp)

* Chương Sáu

* Chương Bảy

* Chương Tám

* Chương Chín

* Chương Mười

* Chương Mười Một

* Chương Mười Một

( tiếp)

* Vĩ Thanh

 

 

 

 

Hồ sơ báo chí về

tiểu thuyết CON NGỰA MÃN CHÂU:

 

 

Đọc Tiểu thuyết Con Ngựa Mãn Châu 

Từng người một nói năng, suy nghĩ theo kiểu của mình, chẳng ai giống ai. Đây chính là ngôn ngữ của các anh, các chị tôi. Tất cả cái vẻ bên ngoài khá lộn xộn này thể hiện được chính thực tế của tâm trạng và xã hội Việt Nam trong một giai đoạn bản lề sẽ dẫn tới sự ra đời của đất nước hôm nay.

(Phan Ngọc - BáoVăn Nghệ 2001)

 

Văn Ngọc

 Nhưng điều chắc chắn là, trên cái nền phông đó, ông đã xây dựng thành công một thiên tiểu thuyết đẹp về tình yêu và lòng nhân ái.

( Báo Diễn Đàn - Paris)

 

Nhật Tuấn

.Nhà văn Nguyễn Quang Thân  đã bước vào cái tuổi 65,anh dường như đang cưỡng lại cái quy luật sinh học của người đời : ngòi bút của anh như trẻ ra và mạnh lên khi tuổi anh mỗi ngày một nhiều. Đó là cái hạnh phúc của nhũng người miệt mài trên trang giấy làm cái việc muôn đời là khóc mướn và mua vui cho thiên hạ.

( Báo PNTPHCM)

 

Thuý Nga :Nguyễn Quang Thân không vẽ được, ông phủ lên đó từng nỗi thương yêu dành cho người phụ nữ dịu dàng, mảnh mai mà quả cảm ấy của núi đồi. Dư An ! Những trang đẹp nhất, mạnh bạo và nồng nàn nhất cũng đều dành riêng cho bà và tình yêu của bà. Nguyễn Quang Thân nâng niu nhân vật của mình quá, như nâng niu một giấc mơ đẹp.

 ( Báo Tuổi Trẻ TPHCM)

Báo TTVH :

 Chữ nghĩa của ông giản dị mà tinh, văn phong trang nhã. 700 trang in mà ông vẫn giữ nguyên được một lối viết "đẹp" và kỹ lưỡng.

 

 

 

 

 

 

 

Nguyễn quang thân

 

 

Ngoài khơi

Miền đất hứa

 

(Tiểu thuyết in lần thứ 2)

 

NXB Hội Nhà Văn Hà Nội – 2006

 

Bản in tiếng Pháp:

 

Au large de la terre promise

 

Kim Bayard dịch

 

Edition Philipe Picquier - France

 

1.

 

Dọc đường anh vẫn cố tưởng tượng xem Chi sẽ đón anh như thế nào. ở trong tù, ngoài những việc sinh hoạt, quét dọn, đổ phân, đi cung, anh còn làm một việc không ai biết: nói chuyện với Chi. Anh tưởng tượng Chi đang ngồi, đang đứng trước mặt anh, có hình hài cụ thể, sống động, hiện hữu bên anh, đối thoại với anh, khỏa lấp đầy cái hố cô đơn sâu thẳm của anh trong tù.

Anh nhét vào một cái bị cói tất cả những thứ anh mang về: bộ quần áo rách, chiếc khăn xé từ áo lót, quần cụt, đôi dép... Anh treo tất cả vào trong hố xí, định bụng sẽ đốt hết vào một ngày nào đó. Bây giờ anh đang mặc một chiếc bò Thái lấy trong mớ quần áo hỗn độn của Huy, em vợ nhà văn Huy Thảo, bạn anh. Chiếc áo pun nhãn USA nhờ cho Thảo mượn mà còn giữ được, làm anh lấy lại lòng tự tin đã bị tổn thương rất nhiều từ ngày còn ở tù. Dưới chân anh là một đôi dép nhựa đế cao, sản xuất ở quận 5 Sài Gòn đang được ưa chuộng. Anh sải bước. Gió biển thổi vào tóc anh. Tuy có gió nhưng không khí đã được nắng hâm lên chút ít rồi. Cái mát mẻ ban mai, ân huệ của thành phố miền biển, nỗi nhớ khôn khuây của anh cũng đã bị xua đuổi đâu mất. Bụi bặm của đường phố hừng hực sự chụp giật, bon chen đã nuốt chửng nó. Anh mạnh mẽ, tự tin, sống lại.

Con Bốp dựng lên sau cánh cổng đan hoa cầu kỳ. Nó thân thiện liếm tay anh khi anh mở cái xích sơn đen. Anh yên tâm tin rằng mùi nhà tù đã được cọ sạch trên da thịt và quần áo.

- Trời anh! Anh Tuấn!

Chi từ trong nhà chạy ra, sững lại, mặt bạc phếch.

- Mở cửa cho anh - Tuấn nói.

- Để em mở. Trời ơi, em mơ hay thực thế này.

Chi mở cái khóa to tướng ở cổng. Hàng chục cái chìa khóa run run trong tay nàng, chạm vào nhau lách cách. Không thể nào tìm ra chìa khóa cổng. Chi giật cái khóa, lôi sợi xích sắt loảng xoảng. Vô ích. Nàng buông thõng tay, dịu lại, nhìn Tuấn qua cánh cổng rồi lại kiên nhẫn lần mò. Cuối cùng cánh cổng bật ra, anh bước vào sân.

- Bà đâu em? - anh đưa mắt nhìn quanh, hỏi.

- Cụ đi chợ chốc về. Cảnh sát đã đi xa.

Chi mỉm cười chua chát. Sau những tháng mỏi mòn con mắt, Chi hiện ra trước mắt anh còn đẹp hơn rất nhiều so với hình ảnh nàng do anh tưởng tượng, nhớ lại. Nàng làm xao xuyến mọi thứ quanh mình khi rót nước cho anh uống. Trước mặt anh, Chi đã từ một nơi xa vời bước lại, đôi mắt ăm ắp những tình cảm bị dồn nén đang phát sáng.

- Sao anh không tin trước cho em? Em tưởng anh từ trên trời rơi xuống, anh Tuấn.

Anh đứng dậy, bước vòng qua chiếc ghế dựa ở bàn viết của Chi, đến bên nàng. Chi đứng lên theo. Mặt nàng từ xanh nhợt chuyển sang ửng đỏ. Anh hôn nàng. Cái hôn của tám tháng mười hai ngày xa thăm thẳm. Toàn thân nàng run lên trong tay anh. Anh cũng run lên, mới ngày hôm qua anh còn cúi đầu, khiếp nhược trước một ông quản giáo, gọi ông ta bằng ông và nhiều lúc cảm thấy mình bé lại, thấp xuống không còn đủ tầm vóc của một con người.

Chi đặt chiếc ấm pha trà Nhật Bản xuống miếng kính mặt bàn. Bộ ấm chén và miếng kính nghe nói Thục đã mua với giá không kém một chỉ vàng. Chi không quan tâm đến tất cả những gì chồng mua về, trừ bộ ấm chén. Vì nàng phải dùng nó để tiếp khách và không ít lần cùng ngồi trầm ngâm uống chè với Tuấn.

- Em đến chỗ Thảo với anh - Tuấn nói.

Cánh tay Chi rủ xuống như không còn gân cốt nữa, nàng làm đổ hai cái chén xuống mặt bàn, may mà chúng không vỡ.

- Bây giờ hả anh?

- Bây giờ.

Chi vào trong buồng. Nàng lách qua rèm làm những cánh hoa vẽ trên mành trúc tan tác, kêu róc rách như tiếng nước chảy. Tuấn nhìn quanh buồng khách với bộ xa lông trải đệm, sạch lau ly nhờ bà mẹ chồng chăm chút. Chiếc tivi mầu bảy hệ với đầu video đặt cạnh, trên có cái cốc nhỏ cắm mấy bông hoa đồng tiền. Sau đó là phòng ngủ, nơi Chi vừa bước vào. Một góc nhà có cầu thang xoắn. Tay cầu thang làm bằng gỗ đánh véc ni và những bậc granitô dẫn lên lầu trên. Một phòng ngủ nữa có lẽ dành cho bà Nhàn, mẹ chồng Chi. Tiếp đó là lối xuống bếp. Ngoài sân, con Bốp mạnh mẽ, sung sức, to như con sói. Nó đang buồn tình cào đám đất, có lẽ tìm con dế gần bụi hồng. Cái đuôi to lớn của nó vổng lên như đuôi sóc. Tuấn ngồi chiêm ngưỡng ngôi nhà, nhớ lại một mét vuông rưỡi với cái trần mét hai. Tuần lễ đầu tiên anh đụng đầu vào trần mỗi khi đứng lên. Một trăm mười lăm lần đụng đầu mới bắt đầu quen với "căn buồng" mới. Ông quản giáo bảo anh: "Khom người xuống, đứng lên là vỡ đầu đấy!".

Tiếng nước chảy đâu đó nghe xa xôi từ phía sau nhà. Chi có bao giờ mặc cảm tội lỗi không? Anh nghĩ về điều đó khi nghe nước chảy róc rách. Không. Cả anh cũng vậy. Anh không hề nghĩ là mình tội lỗi. Với anh, Chi bao giờ cũng trong trắng, cao cả và có lý.

Nàng đã bước ra, mặt đỏ hồng, tươi mát. Một vạt áo mỏng dính vào lưng, nơi Chi lau chưa kỹ. Anh thấy nghẹn ngào. Tám tháng nay anh chỉ thấy nàng qua song sắt, cảm nhận hơi ấm tay nàng qua những gói ruốc bông, miếng xà phòng, những hạt lạc rang tẩm muối, những thứ anh phải chia đều cho mọi người. Trong thời gian đó Chi phải đội tên một chị bạn góa chồng. Vốn là người ngay thẳng, nàng bắt đầu học dối trá, dối trá nhân danh tình yêu và sự trung thực.

Họ gặp bà Nhàn, mẹ Thục, ở dọc đường. Lúc đó mắt Chi vẫn còn bừng ngọn lửa vừa bùng lên từ khi gặp lại anh. Chi không nhìn thấy mẹ chồng hay nàng làm ra như không nhìn thấy. Nàng bước nhanh qua, vượt lên cả anh. Lúc nàng đưa con mắt gần như căm giận nhìn bà mẹ chồng, anh bỗng hiểu vì sao nàng lại lướt qua mà không chào hỏi bà.

Bà Nhàn mừng rỡ khi nhìn thấy anh. Giá không có Chi kề bên có lẽ bà đã ôm chầm lấy anh rồi. Bà chỉ nói: "Cậu Tuấn về từ bao giờ vậy?". Làm như là anh vừa du lịch ở nước ngoài về.

Anh không trả lời.

- Giá như lão ta không bày trò ấy ra, đỡ tởm!

Chi thường gọi chồng là "lão ta". Không còn tình yêu nữa, người chồng lên lão lúc ba mươi lăm tuổi.

- Ở chỗ anh, một ngàn hai trăm người tù mà chỉ có ba mươi hai người cảnh sát. - Tuấn nói.

Chi rảo bước cạnh anh như muốn chạy trốn khỏi ngôi nhà. Anh cũng vậy. Những lần đi cung, anh cũng đi rất nhanh. Anh muốn chạy trốn khỏi chỗ anh ở, phải một trăm mười lăm lần đụng đầu mới quen được nó.

Căn hộ anh ở nhờ là của Huy, em ruột nhà văn Huy Thảo. Huy và Thảo đi suốt ngày, mỗi người một việc. Huy thua anh năm tuổi, thuộc thế hệ ngoài tầm tay với của cha anh. Anh không bao giờ hỏi Huy làm ở đâu. Nó bận bịu suốt ngày nhưng không thể trả lời anh là nó làm ở đâu. Không có địa chỉ, không tính công việc trước ba ngày. Không giàu mà cũng chẳng nghèo. Ai xin gì cũng cho. Nó làm ra tiền từ đâu không ai biết. Còn Huy Thảo, nhà văn, khá nổi tiếng trong làng văn và trí thức. Và chỉ trong số người ít ỏi ấy thôi. Công việc để sống của Thảo là làm phóng viên tờ báo thành phố. Thực ra thì cũng không đủ sống với đồng lương phóng viên, nhưng có thêm nhuận bút xuân thu nhị kỳ một cuốn sách, cũng đắp đổi lần hồi. Sáng nay Thảo tính đến tòa báo muộn để gọi Chi cho anh. Nhưng anh muốn tự mình đến. Anh trở nên can đảm hơn, liều lĩnh hơn sau tám tháng mười hai ngày ở tù. Anh đã quen chịu trách nhiệm về việc mình làm. Ra đi, Thảo dặn: "Khóa phía ngoài cửa ra vào sẽ không ai quấy rầy các cậu nữa". Anh nói: "Công an họ đến kiểm tra hộ khẩu thì sao?". Thảo cười: "Lại méo mó rồi. Chẳng ai đến kiểm tra hộ khẩu vào ban ngày đau". Anh sực tỉnh, nói: "ừ nhỉ, cứ tưởng như ở trong tù".

Anh vòng tay qua cái lỗ vuông khoét vào ván cửa, bóp khóa. Chi đứng bên mặt rạng rỡ. Anh đã tự nhốt mình. Chi đang cùng bị nhốt với anh. Cả một thế giới riêng của mình. Một căn phòng hẹp nhưng chỉ cho hai người thôi.

Chiều qua, Thảo đã đưa hết số tiền nhuận bút vừa lĩnh ở bưu điện để mua sắm các thứ, chủ yếu là lương thực, thực phẩm cho một ngày sống của hai người. Anh mở cái chạn ra: có ít bơ, bánh mì, mấy quả trứng gà, hai chiếc bánh chưng to. Lại còn mấy điếu thuốc lá thơm nữa. Thảo biết anh vẫn thích bánh chưng và những gì anh thích thì Chi đều thích. Đủ điều kiện vật chất cho một ngày. ở tủ đầu giường có cà phê, đường kính và một chai cam. Nhiên liệu để viết tiểu thuyết. Anh cầm chai rượu lên, ngắm nghía cái nhãn sơ sài của nhà máy rượu Hà Nội. Anh ước một chai cuốc lủi hơn. Anh đặt chai rượu xuống, nghĩ: nhiên liệu của tiểu thuyết đang biến thành nhiên liệu cho ái tình.

Anh nhìn qua cửa sổ. Mặt trời vẫn chưa lên khỏi ngôi nhà nhiều tầng trước mặt. Nắng vẫn ở đâu đây. Anh nghe được tiếng lá cây trở mình xào xạc, gần gụi. Mọi người đã đi làm. Yên tĩnh quá. Sự yên tĩnh dành cho anh và cho tình yêu, khác hẳn cái yên tĩnh của những buổi trưa trong tù.

Anh xuống bếp, châm lửa vào mười hai cái bấc bếp dầu. Anh không muốn để Chi một mình ở nhà trên nhưng dù sao thì vẫn phải cần nước uống. Anh gọi. Chi xuống, đứng bên cạnh anh. Nàng kêu lên: "Ôi, ngọn lửa xanh quá!". Chi, nha phiến của đời anh. Dù ở đâu anh vẫn thèm khát nàng, không thể rời được hình ảnh nàng. ở trong cái cũi một mét rưỡi vuông anh vẫn mơ được pha cà phê cho nàng uống. Giấc mơ ấy đang thành hiện thực. Anh cảm thấy hạnh phúc quá. Giá như không có tám tháng ấy chưa chắc gì anh đã cảm thấy sung sướng và hạnh phúc khi được pha cà phê. Một ý nghĩ nẩy ra trong đầu anh: muốn người nào đó hạnh phúc thì hãy bắt nhốt anh ta vài tháng. Lúc đó anh ta sẽ mơ ước được cầm cái chổi để quét dọn căn buồng của mình. Đó là một trong những khía cạnh nhân đạo của nhà tù.

Họ uống cà phê.

 

2

 

- Họ có đánh anh không?

- Không.

- Họ có biết em vẫn thường tiếp tế cho anh không?

- Không. Họ chỉ gọi anh: Đào Văn Tuấn, ra gặp người thăm nuôi. Chắc họ không cần biết em là ai.

- Những lần nhìn thấy anh qua hàng song sắt, em muốn đâm đầu vào quá.

- Chắc là có nhiều người đã làm thế rồi nên người ta đặt ngoài hàng song sắt một tấm lưới. Nhưng không nói chuyện đó nữa. Đêm nào anh cũng mơ thấy em. Bây giờ em đã nằm bên anh, thế là được rồi.

- Em thì không mơ thấy anh. Không thấy anh lần nào. Em cũng không hiểu vì sao lại như thế.

- Vì bên cạnh đã có Thục rồi - anh nói, ngực đau nhói.

- Anh lại thế rồi. Không một lần nào. Em thề với anh như thế.

- Anh xin lỗi em.

- Em chỉ thèm mỗi anh thôi. Người đàn bà nào cũng chỉ thèm người mình yêu thôi. Không phải người đàn ông nào họ cũng muốn cho đâu. Còn lão ta làm em tởm lợm. Em không hiểu tại sao như thế. Em không ngủ chung nữa. Để xem nào, ba tháng trước ngày em trở lại với anh, em đã không ngủ chung với lão ta lần nào.

- Thôi không nói chuyện đó nữa.

Nàng mân mê những gióng xương sườn của anh như muốn tìm xem Chúa đã rút ra dẻo sườn nào của anh để nặn ra nàng.

- Anh cũng không đến nỗi gầy - nàng nói.

Một ông quản giáo khá nhân đức, có lần khuyên anh khi dẫn anh đi cung: "Nếu anh tin là anh oan thì đừng bi quan. Không bi quan thì anh còn béo lên nữa đấy". Anh không buồn, không bi quan, nhưng anh không thể lạc quan được. Người ta đã đặt anh lên bàn mổ vì bị bệnh ghẻ. Anh không lạc quan được. Anh giận đời. Anh không béo lên nhưng cũng không đến nỗi gầy mòn.

Chi ép sát vào người anh. Nàng vẫn không cởi quần áo ngủ. Anh băn khoăn và nóng ruột. Trời bắt đầu nóng. Cái quần xoa màu xanh da trời của nàng cọ xát vào đùi anh như muốn bốc lửa. Anh bảo nàng:

- Em cởi quần áo ra đi.

- Đừng anh - nàng nói, bỗng nín bặt, rồi tiếp - anh Tuấn, anh là người từng trải, em muốn hỏi anh điều này.

- Em hỏi đi.

- Người ta nói chuyện ấy cũng giống như ăn uống. Người đói thường chết vào giữa ngày mùa vì bội thực phải không anh?

- Đúng thế - anh cười, muốn quay người hôn sự ngây thơ của nàng - họ phải ăn dần dần cho quen.

- Anh có cần làm quen dần dần không anh? Anh có vẻ không được khỏe.

- Nếu ở tù mà anh khỏe ra thì người ta sinh ra nhà tù để làm gì? - anh nói - Vả lại, chuyện đó thì không có cách gì để làm dần dần được, em yêu ạ. Anh muốn yêu em. Như con sư tử ấy, anh không có cách gì làm dần dần được.

- ừ nhỉ! - Chi cũng như anh, thường hay nói hai tiếng đó. Như là họ sinh ra trong cuộc đời này để sửng sốt và ngạc nhiên. Như là họ lạc bước vào cuộc đời này.

Chi đứng lên, ra khỏi giường. Nàng kéo tấm màn che cửa sổ cho kín hơn rồi lặng lẽ cởi quần áo. Anh run rẩy nhìn lên trần nhà. Trần lắp bằng những tấm bê tông đúc sẵn. Sự dối trá về kỹ thuật đè lên cảm xúc êm dịu của anh. Vẫn còn một miếng giấy xi măng dính vào bê tông. Có lẽ một thế kỷ nữa miếng giấy ấy vẫn còn. Di chỉ một thời nhanh nhiều tốt rẻ. Anh không thể nhìn lâu miếng giấy quái gở, quay người lại. Chi đứng đó. Chi của anh, toàn vẹn và thuần khiết. Nàng đỏ mặt. Cái màu đỏ ấy cũng là của nàng dành cho anh. Như không chịu được cái nhìn thiêu cháy của anh, Chi nhảy lên giường, quỳ hai chân trên tấm chiếu, đan hai tay vào nhau để nâng đầu anh lên, không để lại cho anh cái khoảng cách tuyệt vời để anh có thể ngắm nhìn nàng nữa. Cái khoảng cách ấy mất dần rồi mất hẳn, mất vĩnh viễn. Anh bàng hoàng vì sự hẫng hụt của tự do. Cảm giác da thịt bị cấm đoán, bị dồn nén, bị sỉ nhục, bị xua đuổi về con số không thảm hại trong tám tháng qua đang sống lại trong anh cùng với tự do. Anh cảm thấy tự do khi anh có trong vòng tay anh, trong biển lửa ngực anh, trong ám ảnh của hồn anh người ấy, người này: Chi của anh. Nếu trong ngày trở về anh không còn nàng, tự do đối với anh chỉ là sự giễu cợt. Anh đang hạnh phúc.

Anh thức dậy vào quãng một giờ chiều. Người anh nhẹ tênh, không còn trọng lượng nữa. Mở mắt ra, Chi đang quỳ gối bên cạnh nhìn anh. Hai bờ vai của nàng còn những vết cào cấu của móng tay anh, không chảy máu vì anh đã kịp sửa sang bộ móng tay trước khi gặp nàng. Bộ móng tay nhọn hoắt là công cụ duy nhất của người tù. Chúng giúp anh được khá nhiều việc, gãi và bắt rận thì rất tốt. Anh đã nấu kỹ quần áo rồi, anh không cần chúng nữa. Cắt móng tay, việc cuối cùng để hòa nhập và làm quen với tự do.

Chi nâng bàn tay xanh xao của anh lên:

- Những sợi mạch máu xanh, sao em sợ thế.

Anh biết nàng rất sợ chuột, khiếp đảm rắn và giờ đây nàng đang sợ những sợi mạch máu xanh.

- Để em sửa lại móng tay cho anh. Còn nhiều vết xước. Anh cào em đau quá.

Chi quỳ. Hai đầu gối chạm vào nhau, đùi của nàng thon và khép kín như đùi vũ nữ. Giữa những tiếng giũa nhẹ trên đầu ngón tay, anh chăm chú nhìn bộ đùi của nàng, nhìn cái ốc đảo xanh rờn, cái bụng thon nhỏ và bộ ngực khát khao, cái cổ vời vợi không kích thước như trong suốt vì nó phải đỡ một linh hồn. Anh đau nhói nơi ngực trước những gì anh nhìn thấy. Sức mạnh được hồi sinh, anh cảm thấy trọng lượng dần dần trở lại. Hồn anh được chắp cánh. Anh đang trở lại là Đào Văn Tuấn, kỹ sư bậc năm, biết giỏi tiếng Pháp, một ít tiếng Nga, có khả năng sáng tạo tức là khả năng nhìn thấy những điều chưa ai nhìn thấy. Anh không còn hận thù. Anh đã sống lại. Lần đầu tiên trong đời anh thấu hiểu ý tưởng của Đốtxtôiépxki: cái đẹp sẽ cứu thế giới này. Nó đang cứu vớt cuộc đời đã có lúc anh tưởng là đồ bỏ đi, mang số tù 3215, có tên là Đào Văn Tuấn.

Anh rút bàn tay đã được trau chuốt khỏi tay Chi, quay mặt đi. Như một ông vua biết sợ hãi vì cương vực quá rộng lớn của vương quốc mình, anh rời mắt khỏi bình nguyên, khỏi ốc đảo xanh rờn, khỏi vẻ đẹp vời vợi, thuần khiến. Anh muốn trút khỏi hận thù, muốn tha thứ vì ông vua mới sinh hoàng tử.

Nhưng cuộc thăng hoa không được lâu. Anh đã từ trời cao rơi xuống đất. Anh rời khỏi tay Chi, rời khỏi giường, lặng lẽ mặc quần áo. Chi bước đến bên anh, ôm cổ anh. Anh hôn nàng. Nhưng nàng chợt hiểu là anh không hôn nàng như đã hôn buổi sáng nay, như đã hôn nàng lúc nãy. Nàng vào buồng tắm, mang theo áo quần. Anh nhìn theo và anh muốn khóc.

Họ lại ăn bánh mì nguội với ít bơ trộn muối, trễ nải bóc nốt chiếc bánh chưng còn lại. Anh không thể nhai được, quẳng mẩu bánh ăn dở vào cái sọt rác đã đầy ắp những câu chữ có lẽ thú vị nhất của nhà văn bạn anh. Có lần Thảo nói với anh: "Những câu mình xóa đi té ra lại là những câu hay nhất". Thảo vứt đi những đoạn văn hay, chân thật và đưa in những mẩu văn chương trong như nước lọc, làm như vậy để làm gì? có lợi cho ai? Cả nhà văn lẫn độc giả đều không có lợi gì trong chuyện đó.

Cái sọt chất đầy những thứ không xài được kéo anh trở về cuộc vật lộn mà anh, Đào Văn Tuấn, ba mươi hai tuổi, đang loạng choạng đứng dậy sau cú nốc ao hiểm hóc và xảo quyệt của một thằng lưu manh giỏi võ Tàu.

Thằng ấy là ai? Câu hỏi này xoắn trong đầu anh từ nhiều tháng nay. Nó chỉ được giũ bỏ khi anh hòa nhập và tan chảy vào trong vẻ đẹp cội nguồn và bất tận của nàng, nay lại đang làm anh day dứt. Anh phải biết tên của hắn. Anh bảo Chi;

- ở trong tù anh chỉ có hai ý nghĩ là được trở về để yêu em và trả thù. Yêu em và thù hận đã là hai cái neo giữ anh với cuộc sống. Nhiều lúc anh muốn chết đi cho xong. Nhưng nhờ có em và hắn ta mà anh gượng lại được.

- Hắn ta là ai? - Chi hỏi.

- Anh chưa biết.

Cổ anh nghẹn lại, không vì nỗi xao xuyến khi anh cảm thấy hạnh phúc. Mà vì anh đang nhức buốt trong lồng ngực.

- Quên họ đi để yêu em, anh - Chi nói - anh thoát ra khỏi cái guồng máy vô hình ấy là may. Con người bé nhỏ là cái gì trong guồng máy khổng lồ của xã hội.

- Nếu con người không ra gì thì tất cả sự nghiệp này vứt đi hết.

- Bình tĩnh anh - Chi nắm bàn tay đang run của anh.

Anh nhìn Chi với vẻ thấu hiểu. Anh biết Chi không vì câu nói thẳng thừng của anh mà lảng tránh những ý nghĩ cố chấp của nàng. Chi chỉ nhượng bộ vì một điều duy nhất, đó là tình yêu. Chi, người đàn bà ít mong manh, không lệ thuộc.

Nắng buổi chiều xiên khoai qua kính cửa sổ. Những ô vuông di động trên nền nhà. Miếng da lừa nhỏ dần lại. Họ thảng thốt nhìn nhau. Họ đang bị đầu độc bởi những ý nghĩ tai hại: mỗi lần bắt buộc phải rời nhau họ đều nghĩ tới cái chết. Cuộc tình của họ tồn tại mất cân bằng không phải chỉ trên bình diện xã hội mà trong cả những ý nghĩ và thước đo giá trị tầm thường nhất.

Anh quỳ xuống sàn nhà và ôm lấy đầu gối Chi. Má anh như bỏng lửa trên đôi đầu gối bình thản. Có cái gì đó đã len vào bản hòa tấu dịu dàng của họ. Họ vừa bị đầu độc, họ không còn đủ sức duy trì giấc mơ.

>> xem tiếp>>

                                                                               

 Send mail to thannguyenquang@gmail.com with questions or comments about this web site & other problems.

Telephone: 84 4 8583043 Cell phone: 0912899427