Cơ hàn vì đâu nên nỗi?

CƠ HÀN VÌ ĐÂU NÊN NỖI?

Nguyễn Quang Thân

 

Đất nước hình chữ S của chúng ta dài như cái đòn gánh, có mỏng manh nhưng cũng là một diễm phúc. Khi ở Lào cai, Lạng Sơn có tuyết phủ, rét như cắt ruột thì cả miền Nam vẫn rực rỡ nắng vàng. Cái diễm phúc ấy cũng như hạnh phúc trên cõi đời này tiếc thay lại không được chia đều cho mọi sinh linh.

Những đợt gió mùa Đông Bắc đưa rét về như đã cố tình buộc chúng ta nhớ tới một sự tương phản, ta muốn nghĩ tới cái hố giàu. Nghĩ tới một vùng núi cao phía Bắc rộng lớn của các sắc tộc thiểu số đang rét buốt, một miền trung du, đồng bằng Bắc Bộ với những người nông dân cần cù nhất thế giới nhưng vẫn chật vật lo miếng cơm, manh áo, chưa từng được thảnh thơi. Ở những nơi này, không chỉ có cái rét mà còn cái đói, hai kẻ đồng hành của dân nghèo, “lửa cơ đốt ruột dao hàn cắt da”. Mùa rét làm cái nghèo đói thêm đậm nét. Rét làm mất trắng hàng ngàn con trâu là “đầu cơ nghiệp”. Rét gây ra nhiều khó khăn để cấy trồng, thu hoạch và cả tiêu thụ sản phẩm. Không chỉ trâu bò thiếu cỏ, mà trẻ con, người già cũng thiếu gạo nấu cơm, thiếu cả sắn cho vào nồi. Mùa rét, nhiều gia đình miền núi bó gối ngồi chọc gio trên nhà sàn mong thời gian trôi nhanh. Mùa rét nhiều trường nội trú miền núi trẻ con ăn khoai, ăn ngô, ăn cơm độn, húp canh rau không thịt trường kỳ năm này đến năm khác. Sau một chuyến đi lên Suối Giàng, nhà báo Trần Đăng Tuấn viết: “Khu nội trú này dân nuôi hoàn toàn. Cha mẹ góp gạo mỗi  tuần hai kg, và 5 ngàn tiền thức ăn. Một nồi cơm và một nồi canh rau cải. Đó là bữa ăn trưa cho 80 mầm non của đất nước vào ngày 22 tháng 9 năm 2011” Năm ngàn tiền thức ăn cho bảy ngày! Năm ngàn để nuôi một dũng sĩ bảo vệ biên giới tương lai! Ông Tuấn kêu gọi thực hiện một chương trình “cơm có thịt” cho học sinh miền núi, nơi đồng cỏ mênh mông, trâu bò hàng đàn và có những giống heo đặc sản nổi tiếng cung cấp cho cảnh “rượu thịt ôi” ê hề trong quán nhậu thành phố nhưng trẻ con không được ăn thịt. Chương trình đã đưa trên 6 tỷ đồng từ thiện của bá tánh tới 7360 học sinh nội trú và đang tiếp tục triển khai.

Cũng mùa rét, ở nhiều thành phố miền xuôi người ta đang nô nức chuẩn bị ăn Tết. Nhiều báo đã đưa tin tức đầu tiên về những món tiền thưởng cuối năm của các doanh nghiệp thuộc Nhà nước và tư nhân. Có những nơi thưởng hàng trăm triệu đồng cho một cá nhân. Cái hố vẫn mỗi ngày rộng và sâu hơn cùng cái rét.

Nhà kinh tế không tưởng nhất cũng cho rằng không thể có bình đẳng thu nhập trong xã hội loài người. Nhưng việc phân phối miếng ăn thì xem ra đàn sư tử cũng vẫn biết điều hơn chúng ta. Một quốc gia xuất khẩu gạo số 1 thế giới, mỗi năm bán ra 19 tỷ đôla hàng dệt may, một miền núi nuôi hàng triệu con trâu bò mà để học sinh ăn độn khoai sắn và cơm “không người lái”, đi chân đất trong giá lạnh như thời chiến tranh là nghịch cảnh không thể chấp nhận. Cái chăn ấm đang bị kéo về phía một số người.

Có người hỏi, cơn cớ vì đâu? Biết hỏi thì chắc đã biết trả lời. Không thể tiếp tục đổ lỗi cho cuộc chiến tranh đã qua được gần 40 năm. Cũng không thể nói do đồng bào miền núi thiếu cần cù, lười nhác. Câu trả lời ẩn trong câu nói đơn giản của ông chủ tịch nước:  nạn tham nhũng là “sự thật không thể né tránh”và bọn tham nhũng như “một bầy sâu, ăn hết của dân”. Có thể đây không phải là thủ phạm duy nhất cho nỗi cơ hàn, nhưng khi quan tham “ăn hết của dân” thì dân đói cũng không có gì lạ! Thần Kim Quy hiện ra nói: “Kẻ thù đang ngồi sau lưng nhà vua”!

 PNTPHCM 11/01/2013

Comments