súng ngắn



http://www.vnmilitaryhistory.net/index.php/topic,4006.20.html

« Trả lời #24 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2011, 01:18:04 PM »


Ôi trời,
thế này, nhiều súng ngắn đầu tk20 đều có nguyên lý như là Colt M1911, gọi như thế vì hiện nay tớ đang có motion của M1911, chứ không phải Colt là mẫu mực loại này. Kiểu này được phát triển ở Áo-Hung vào các thập niên 188x-189x, Mỹ là nước đi sau khá xa. Sau đó, Glock Safe Action Pistol (dịch là hoạt động an toàn) của Gaston Glock là phát triển hiện đại, gọi là Glock, hình động của mình trang trước là Glock.

Về nguyên tắc, các súng này nếu là súng dài cầm 2 tay thì sẽ được gọi là "chèn nghiêng lùi ngắn". Chèn nghiêng là tilting bolt.
Lùi ngắn là nòng lùi ngắn, đương nhiên là khóa nòng phải lùi dài.

Ban đầu, nòng mắc vào khóa nòng ở khớp trên lưng, nên khi bắn khóa nòng lùi kéo theo nòng, nhờ vậy tiết kiệm được khối lượng lùi, cả nòng và khóa đều lùi, cộng khối lượng. Nếu để khóa lùi tự do blow back như MP/PP, thì cần khối lùi lớn để trong lúc đạn còn trong nòng nó lùi ít, không kéo vỏ đạn ra đến đoạn vỏ đạn mỏng phát nổ vì áp lực khí thuốc.

PM K59 sau này đổi đạn để tiện lùi thẳng blow back. http://www.makarov.ch/index.php?page=diagrams


Cấu tạo chung của kiểu Browning, TT-33 K54 và Glock về khóa nòng, nếu không kể các máy móc cơ cấu an toàn của Glock thì các súng này cực kỳ đơn giản:

Khi nòng nghiêng thì khớp nối khóa nòng-nòng rời ra, mở khóa nòng, cho phép khóa nòng lùi về xa hơn nòng, mở bịt đáy nòng thực hiện thao tác tháo vỏ lên đạn. Nòng nghiêng nhờ một cơ cấu cơ khí như bản lề hay chèn kéo đuôi nòng xuống thấp. Sau khi mở khóa, khóa nòng được thả lùi tự do theo quán tính, lên cò thoát vỏ, đẩy về lên đạn như súng tự động khác. Nòng bị hãm lại.

Tất cả các đời này đều lên búa bằng chính động tác bóp cò. Hai con trên cùng  và TT-33 không có khóa an toàn, mà khóa kiểu musket, đưa búa về vị trí nghỉ.

Búa musket có 3 vị trí chứa không phải là 2, 2 vị trí bình thường là lên búa và đã đập (sau khi bắn), còn vị trí thứ 3 sát vị trí đã đập, gọi là vị trí nghỉ, lò xo không đẩy búa. Ở loại búa này, lò xo chỉ đẩy đến vị trí nghỉ, ở lúc bắn, búa đập theo quán tính, nên đặt búa vào đây thì búa không đập.

búa của kiểu piston đang nói được thiết kế để bóp cò không lên búa ở vị trí nghỉ, để khóa cấm bắn, một ngón tay bóp búa không cho một một ngón tay bóp cò, thả búa từ từ. Để mở khóa sẵn sàng bắn thì bóp lên búa.

TT-33 K54




Glock phát triển từ loại súng trên thêm chức năng an toàn, khóa an toàn ở cò khóa 3 chức năng: cấm bóp cò, nghỉ lò xò búa (đương nhiên thừa kế), và khóa kim hỏa.

Glock 31




Cái nòng nằm trọng bên trong "khóa nòng", hơi khác súng to. Ở súng to, khóa nòng và bệ có trách nhiệm nghiêng chèn trong khóa chèn nghiêng. Ở đây, khóa nòng giữ hướng, còn nòng nghiêng đi bằng cái mấu phía sau, bên dưới nòng.

Glock 30, lần lượt từ trên xuống dưới là, khóa nòng, nòng, đẩy về



Glock an toàn







Revolver


« Sửa lần cuối: 05 Tháng Bảy, 2011, 06:07:56 PM gửi bởi huyphuc1981_nb » Logged

Ờ, ừ, thì ký.
hanoixx1
Thành viên
*
Bài viết: 5


« Trả lời #25 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2011, 01:40:50 PM »


Ôi trời,
thế này, các súng ngắn hiện đại đều có nguyên lý như là Colt M1911, gọi như thế vì hiện nay tớ đang có motion của M1911, chứ không phải Colt là mẫu mực loại này. Kiểu này được phát triển ở Áo-Hung vào các thập niên 188x-189x, Mỹ là nước đi sau khá xa. Sau đó, Glock Safe Action Pistol (dịch là hoạt động an toàn) của Gaston Glock là phát triển hiện đại, gọi là Glock, hình động của mình trang trước là Glock.

Về nguyên tắc, các súng này nếu là súng dài cầm 2 tay thì sẽ được gọi là "chèn nghiêng lùi ngắn". Chèn nghiêng là tilting bolt.
Lùi ngắn là nòng lùi ngắn, đương nhiên là khóa nòng phải lùi dài.

Ban đầu, nòng mắc vào khóa nòng ở khớp trên lưng, nên khi bắn khóa nòng lùi kéo theo nòng, nhờ vậy tiết kiệm được khối lượng lùi, cả nòng và khóa đều lùi, cộng khối lượng. Nếu để khóa lùi tự do blow back như MP/PP, thì cần khối lùi lớn để trong lúc đạn còn trong nòng nó lùi ít, không kéo vỏ đạn ra đến đoạn vỏ đạn mỏng phát nổ vì áp lực khí thuốc.

Khi nòng nghiêng thì khớp khóa nòng-nòng rời ra, mở khóa nòng. Nòng nghiêng nhờ một cơ cấu cơ khí như bản lề hay chèn kéo đuôi nòng xuống thấp. Sau khi mở khóa, khóa nòng được thả lùi tự do theo quán tính, lên cò thoát vỏ, đẩy về lên đạn như súng tự động khác. Nòng bị hãm lại.

Glock 31


TT-33 K54



Cái nòng nằm trọng bên trong "khóa nòng", hơi khác súng to. Ở súng to, khóa nòng và bệ có trách nhiệm nghiêng chèn trong khóa chèn nghiêng. Ở đây, khóa nòng giữ hướng, còn nòng nghiêng đi bằng cái mấu phía sau, bên dưới nòng.

Glock 30, lần lượt từ trên xuống dưới là, khóa nòng, nòng, đẩy về



Glock






Em thấy khẩu CZ83 có nòng gắn cố định vào báng súng. Khi tháo lắp chỉ thấy có 3 bộ phận:
- Báng súng + nòng (gắn liền)
- Lò xo
- Hộp khóa nòng (chỗ em gọi vậy Tongue)
Vậy thì bác cho em hỏi CZ83 thuộc loại nào?
Ngoài lề chút: Trên hộp giấy đựng khẩu CZ83 có dòng chữ "for sporting and hunting" làm em không biết nhà sản xuất xếp súng này vào loại gì?


Logged
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 789



« Trả lời #26 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2011, 01:57:10 PM »


Quên nhầm, con này như K59 (PM). Con như MG42 là con CZ 52. Chú thích thêm là, ở đoạn trên mình post xen kẽ giữa công việc nên đoạn dưới quên đoạn trên, nhầm Colt thành Glock có khóa như K54. Các bạn đọc lại, hoặc bạn hà nọi xét xi oăn xóa hộ trích.

lùi bịt đáy nòng thẳng blowback là kiểu máy súng đơn giản nhất quả đất. Kiểu đơn giản nhất của nó là bắn từ khóa nòng mở liên thanh, kim hỏa làm liền luôn với bịt đáy nòng. Makarov PM bắn phát một từ khóa nòng đóng, có thêm bộ búa cò kim hỏa, vẫn đơn giản vì không cần khóa nòng. Lùi là chạy bằng phản lực, phản lực đẩy luôn bịt đáy nòng, bịt đáy nòng dùng quán tính đẩy máy chạy, tháo vỏ lên búa nạp đạn.... Tất nhiên là cơ cấu máy cò phải hai chiều vì nếu không sẽ thành liên thanh.

http://www.makarov.ch/index.php?page=diagrams


1    Recoil spring
2  Trigger
3    Trigger pivot pin
4    Trigger guard
5    Trigger guard pivot pin
6    Trigger bar with disconnector
7    Frame
8  Spring trigger guard
9    Cap spring trigger guard
10    Barrel
11    Slide capture lever
12    Hammer
13    Firing spring
14    Retention plate for firing spring
15    Grip
16    Socket with screw thread
17    Screw for the grip
18    Sear spring
19    Sear
20    Safety lever
21    Slide
22    Ejector
23    Spike for ejector
24    Spring for ejector
25    Sight
26    Firing pin
27    Magazine follower
28    Magazine spring
29    Magazine housing
30    Magazine baseplate






1    Slide
2    Ejector
3    Barrel
4    Trigger
5    Lever
6    Magazine
7    Firing Spring
8    Sear
9    Lever
10    Hammer







phụ đề tiếng Anh


hướng dẫn tháo lắp









Makarov có tên ta là K59 vì là 59 thức tầu. Súng lùi thẳng khóa nòng như các MP, PP, như MP38 Đức và PPSh Liên Xô, từ đó các cơ cấu khóa hãm cũng tương tự. Để làm được điều đó thì... đổi đạn cho yếu đi. Thật ra, nhìn hình trên, các bạn cũng thấy, khi bắn Browning Colt 1911, TT-33 Tokarev K54 (cũng thế, tên ta là kiểu 54 theo 54 thức tầu), có kéo cả cái nòng lùi, nhưng loại súng nhỏ nhẹ này, thì nòng có khi còn nhẹ hơn cả khóa nòng, góp gạo cho động lượng lùi không nhiều, bỏ đi cũng được, tức là bỏ cái lùi nòng mà chỉ lùi bịt đáy nòng như MP, PP. Và như thế thì súng quá đơn giản.

Với súng dài trên tiền duyên, thì kéo cả nòng lùi rất lợi, vì cái nòng nặng nhất súng. Pháo to cũng vậy, rất nhiều pháo lùi nòng không chỉ để hãm mà tận dụng luôn đẩy máy tự động. Với súng bắn đạn viên bộ binh thì lùi nòng ngắn làm nòng va đập không bền, dần ít thấy, nhưng buổi đầu thời tự động rất nhiều.





đạn 9x19mm Luger-Parabellum
9x19 Para Luger Đức được thiết kế cho súng ngắn cầm 1 tay Luger (sẽ post sau). Para là gọi tắt của Parabellum , gói ghép từ la tinh câu châm ngôn tronng giới chính trị Phổ : "muốn hòa bình, hãy chuẩn bị chiến tranh". Đạn còn được gọi là Luger-Parabellum 9x19mm. Súng có máy "lùi có hãm", nòng cố định. Khi lùi, bịt đáy nòng đẩy một khớp gập đầu gối, đỉnh đầu gối là trọng vật hãm quán tính, tạo lực hãm rất lớn so với khối lượng trọng vật. Quán tính lùi đẩy các bộ phận máy móc chạy. Tuy là có hãm, nhưng trọng vật quá nhẹ, nên đạn này cũng khó mà khá được.



Đạn 9x19mm Luger-Parabellum đã bị phái Hiler biến thành một trò cười trong làng chế súng Đức.

Số là, khẩu súng ngắn liên thanh đầu tiên con người nghĩ ra lại không phải do con người nghĩ đến ứng dụng của nó, đó là VOP, phiên bản thu nhỏ dành cho sỹ quan của VP. VOP và VP là những súng liên thanh, VOP chọn chế độ bắn (đơn giản bằng 2 cái cò trước sau, một cò liên thanh và một cò phát một) , nhưng không phải để xung phong như sau này, mà là để phòng thủ trên núi cao hiểm trở, chúng là súng máy nhẹ dễ mang vác, súng máy hồi đó nặng khủng bố, VP còn có dáng súng máy ngày đó, có chân và lá chắn, nhưng VOP là súng cá nhân có báng cầm hai tay bình thường, đột nhiên người ta thấy VOP xung phong... cực kỳ, đơn giản thế thôi, sự tình cờ đẻ ra súng xung phong bên phương Tây, ngược với Fedorov cho ra Avtomat bằng lý luận nghiên cứu từ trước đó. Chính sự khác nhau này là mồi cho sự đấu đá súng ngắn xung phong (MP, PP) và súng trường xung phong (AK). Cái bực mình là, Đức bán lúa non, MP rất dễ làm, dễ làm hơn cả súng phát một, năng suất và giá thành rẻ giật mình, gây bất ngờ cho cả châu Âu về sức mạnh Đức, nhưng là sức mạnh ăn non, nếu cố thêm vài năm có súng trường xung phong, thay súng ngắn xung phong, thì có lẽ Stalin đã chết trong lò sát sinh, hay là tự tử với gái.

Liên Xô buộc phải bán lúa non theo Đức, đơn giản như vậy, bán đại lúa non PPSh, còn sống thì còn làm  được lúa già AK . Nhưng ở đây đang nói đến Makarov và TT-33, là MP38 và PPSh, xa hơn là  P08 9x19mm Luger-Parabellum và Mauser C96.

Đức thấy hiệu quả của VOP tức thì, thế là họ liền ứng dụng luôn cái thiết kế cũng rất vội MP18/I, tuy vội nhưng cũng gây sốc cho đối phương về sức mạnh cận chiến chưa từng có. MP18/I dùng đạn 9x19mm Luger-Parabellum. Vấn đề là, cả súng ngắn máy và súng dài máy lúc đó đột nhiên phát triển mạnh, vì lúc đó kỹ thuật gian công tấm mỏng phát triển ầm ầm, băng hộp lò xo cũng thép cán mà băng dây cũng cán thép đột dập. Volmer mới qua tin chút đã bán được cái máy cưa, để cưa tập tấm mỏng như là người ta may quần áo công nghiệp, phát tài trước chiến tranh, chiến tranh ban đầu dây đến ông về băng súng máy, thế rùi, ở cái tuổi chưa băm phát nào, nhà kỹ thuật tài năng đã phá sản vì ... bại trận. Lớp kỹ thuật mới nổi này khác xa bọn nấu luyện rèn, phay bào tiện nguội trước đây, các lão làng nhà Mauser, ví như Rheilmetal. Sau chiến tranh, nước Đức bị cấm súng máy nên súng máy Đức tịt đến MG34. MG34 là phiên bản làm lại MG13. Từ MG34, Hitler thắng thế chính trị, tập hợp quanh mình toàn dân MP phá sản, thế là súng ngắn xung phong MP ra sức đì súng trường xung phong MKb35.

MP đánh các thể loại xanh ê chiên với tuyn vô tư, nhưng đánh PPSh là ăn đòn liền. Anh Quốc nhái bản MP cổ là MP28/II của Đức mãi không xong. Mèo Hoang thì có Thompson SMG giá đắt bằng gần 80 con MP  Grin.

Vấn đề cũng như Pháp vào Mỹ sau này thôi, phái Hitler bám vào lũ rồ, nhồi cám vào sọ liệt não là súng ngắn liên thanh là súng vô địch, đạn  9x19mm Luger-Parabellum là đạn vô đối. Việc làm một loại đạn khác cho MP bị ngăn cản vì phải tương thích hình học với súng ngắn  9x19mm Luger-Parabellum. Thế là, để đua với PPSh, chỉ có mỗi nước nhồi quá áp, với MP tuổi thọ kém thì nòng mòn chẳng sao mấy, tầm gần không cần quá chính xác thì nòng nóng vẫn bắn được, chấp nhận được quá áp. Nhưng hài nhất là đạn ghi "chỉ dùng cho MP", tức súng 9x19mm Luger-Parabellum bắn đạn này là tai nạn. Quá hết cỡ vẫn thua tầm PPSh.

PPSh dùng đạn TT-33, nhưng đạn này lại không phải thiết kế cho TT-33, mà là thiết kế cho PPSh. Số là, Tokarev đòi Liên Xô mua một số mẫu Heinrich Vollmer về khảo sát, phân tích chiến thuật chu đáo và đưa ra cái loạt cực nhanh của M16 sau này. Đạn yếu thì bắn liên thanh nhanh để chụm đủ đạn trùm lên mục tiêu, tăng tầm hiệu quả ra ngoài tầm tản mát của phát một. Tất nhiên cũng cần đạn mạnh chút nhưng lúc này súng trường xung phong còn xa. Tokarev dùng đạn có gờ móc, dùng cho súng ngắn revolver Nagant ở Nga và Liên Xô, để thực hiện mẫu thử súng ngắn liên thanh 1927 tốc độ bắn 1100, đạn này cổ, đầu yếu và vẫn có gờ móc. Từ đây, Tokarev làm đạn, nhưng sau đó ông bận bọi với nhiều trương trình xương sống của súng đạn Liên Xô nên súng ngắn liên thanh dùng đạn của ông là PPD và PPSh. Đạn ban đầu dùng cho TT-33 nên có tên là TT-33, tên đủ là Tokarev 7,62x25mm, thiết kế đầu tăng xuyên và kỹ thuật thuốc súng trường mới cho phép kéo dài nòng, nòng ngắn thì đổ thuốc đi vì thuốc hiện đại cháy chậm, nòng dài thì thuốc cháy hết đạn mạnh, việc chính của Tokarev lúc đó là các súng dùng đạn Mosin, cả súng trường và súng máy, đạn bắn tỉa... vượt lên mức số một thế giới của đạn Nga 1908 cho Mosin, mà ngày nay đường đạn ngoài là NATO 7,62x51. Đạn TT-33 làm lại đường đạn , thuốc... từ Mauser C96. Mauser C96.

Mauser C96 là súng đặc biệt, nó là súng ngắn cầm cả hai và một tay, cấu hình cạc bin cầm 2 tay được thực hiện bằng lắp nòng dài và lấy cái hộp gỗ làm báng. Cần biết là vào thời điểm đó chưa có súng trường tự động. Mauser C96 lùi nòng ngắn nhưng nòng không nghiêng. TT-33 tăng sức mạnh của đạn này và thừa kế vỏ thích hợp cho súng tự động. Yêu cầu đầu tiên của đạn TT-33 là cho súng cầm hai tay, nòng dài, bắn xa trên tiền duyên, chứ không phải súng máy gọn sỹ quan đeo cho oách như 9x19.

Chính vì thế, PPSh tầm xa, nhiều đạn và oai hơn nhiều MP.



Chúng ta đang nói đến TT-33 K54 và Makarov MP K59. Súng hệ Browning TT-33 K54 lùi cả nòng phức tạp thì đổi lấy đạn yếu hơn, Makarov 9x18 cải tiến từ  9x19mm Luger-Parabellum. Nhờ thế mà thuận tiện hơn cho lùi thằng bịt đáy nòng của súng ngắn Makarov, Пистолет Макарова, MP, K59 có máy móc đơn giản, lắp được nhiều bộ phận an toàn tin cậy... Thêm chút kỹ thuật, nòng bằng hợp kim tốt nhẹ hơn, dồn khối lượng cho khối lùi


« Sửa lần cuối: 05 Tháng Bảy, 2011, 10:28:36 PM gửi bởi huyphuc1981_nb » Logged

Ờ, ừ, thì ký.
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 789



« Trả lời #27 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2011, 05:50:47 PM »


Cũng cùng kiểu với Makarov K59 là Walther PP, ví dụ con

http://world.guns.ru/handguns/hg/de/walther-pp-and-ppk-e.html
Type: Double Action
Caliber: .22LR or 6.35mm auto (.25 ACP) or 7.65x17mm Auto or 9x17mm (.380 ACP)
Length overall 173mm PP, 154 mm PPK
Weight: 682g PP, 568g PPK
Barrel length: 99mm PP, 84mm PPK
Capacity: 8 (PP), 7 (PPK) rounds

Đạn nhỏ và súng nhẹ hơn nhiều MP K59.




3D của kiểu máy này




Logged

Ờ, ừ, thì ký.
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 789



« Trả lời #28 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2011, 08:39:02 PM »


Kiểu máy của Makarov đã giải quyết thẳng tưng nhiều vấn đề, mà mọi phản đối nó đều tự chứng tỏ rằng.... ngu xuẩn. Làm sai đường đạn thì nhiều.

Chế súng giỏi như Đức nhưng có phát Hitler, phái này tự phong mình làm thần, thần có MP, thì MP là nhà giời, đến lúc chạy đua quá áp thì ai biết cười giời vãi. Đạn 9x19mm Luger-Parabellum không bắn được trên súng 9x19mm Luger-Parabellum, đạn MP44 có vỏ súng ngắn nhưng lại nhồi liều nhồi đầu súng trường  Grin Grin Grin .StG44 có đầu và liều đời cuối ngang AK, nhưng vỏ quá ngắn, khoang thuốc bé, quá quá áp, thực chất là liều bằng AK cũng chỉ được tung ra như là một bùa mê thuốc lú lúc giãy chết, nó không thể chấp nhận được, thêm nữa, liều đó vẫn là liều hệ Mauser, chưa cháy chậm như các nỗ lực làm liều AK nên áp càng cao, hậu quả là súng ngắn MP44 nặng bằng trung liên RPK.

Đức thì chỉ có thời mê lú Hitler mới lấy súng ngắn ra đọ súng trường trên tiền duyên, còn hạng Pháp Mỹ thì cả rừng ví dụ lớn xuyên thế kỷ. Pháp chẳng hạn, có quả Lebel cụt đầu, Lebel làm băng nhái súng thời đầu đạn chì đúc, Lebel vừa ra thì đến thời đạn lõi thép vỏ đồng nhọn, đạn chọc nhau trong băng ống gỗ dọc cổ lỗ, phát nổ, nên mới ra loại đạn cụt đầu dành riêng cho Lebel. Mỹ thì có đạn không gờ móc, nhưng lại dùng băng đĩa như DP, chỉ vì nguyên bản Lewis bắn đạn có gờ móc ở nước khác. http://world.guns.ru/machine/usa/lewis-e.html. Chẳng nói đạn súng ngắn cầm một tay chỉ là đồ làm oai, thì đạn súng trường chủ lực ".30-03" cũng sống sót đúng có 3 năm, báo hại hàng rừng súng phải bỏ nòng thay khóa.


Súng ngắn là công cụ làm oai của cao bồi, đương nhiên bên Mỹ bị đầu độc. Các chàng cao bồi bắn súng nòng trơn từ hàng trăm mét như thiện xạ, làm cảm các quý bà liệt não Nga, đến nỗi bác học Nga phải vác về một ông Berdan, người Mỹ, làm ra súng tiêu chuẩn Nga Berdan 1870, mà từng chi tiết nhỏ nhất không hề có ở Mỹ trước và sau đó, nhiều chi tiết đến nay Mỹ vẫn chưa hiểu. Hiram Berdan trông rất dễ thương và... bác học, các liệt não quý tộc Nga tin sái cổ rằng, súng các cao bồi dùng trong truyện bắn tin như Berdan  Grin Grin, trong khi nước Mỹ không hề có thời khóa xoay một viên (súng mì chỉ lò xo xoắn búa dọc thời búa còn to), Mỹ dùng búa điểu đầu trên khai hậu cho đến 189x (búa điểu đầu to rung ngang nhưng lò xo truyền thống thời hỏa mai đá lửa). Chỉ ở Mỹ có súng nòng trơn, thậm chí là súng ngắn, đầu đạn chì, có thể bắn cụt chim thằng cao bồi bị ghét. Hay là một ông da đỏ nào đó, cũng bắn súng nòng trơn ở ngoài chục mét, làm bay mũ thằng thực dân tàn ác, mà không vỡ đầu nó, thậm chí là hàng trăm mét chứ không phải chục mét. Đến thời nòng xoắn 185x, thì Colt revolver mài tay ngày đó, bắn thuốc nổ đen, nhưng trên phim không bao giờ xì khói ra cổ ổ quay  Grin, và dĩ nhiên là cắt chim thổi mũ liên miên.

Có nhiều chuyện, có cái khẩu Krnka 1867, đạn của nó có cả hạt nổ kiểu Berdan và rỗng đầu Miniê, Krnka có đầu đạn kiểu đó, vì nó là súng hoán cải từ nạp miệng nòng xoắn, loại đầu đó chuyên dùng cho nạp miệng nòng xoắn, Krnka hoán cải từ kiểu nạp miệng 1857 nên có tên Krnka 1867/57, nhưng năm 1859 ở Mỹ lừng danh ông Miniê người Pháp phát minh ra đầu đạn đó  Grin Grin. Rồi ông Berdan đánh dấu tên lên kiểu hạt nổ đó năm 1870.  Grin Cũng như có ông Vô Băng làm ra thành hoa thị, trong khi cái ông có tên Vô Băng đó lại lấy tên đất phong, một căn cứ Pháp bên đất Đức ngày nay, có đồn trại bố trí kiểu đó, theo quân ... địch bên đó, và đương nhiên là ông Vô Băng đó đánh mất đất Vô Băng đó từ lúc đó, nước Pháp mới đổi tên quê ông thành Vauban, ở trung tâm Pháp, gần Li-ông, cũng như con cháu ông chả nhắc đến tên thật của ông, mà gọi là Vô Băng. Trong những ví dụ trên, thành Vô Băng, hạt nổ Berdan và đạn lõm đuôi Miniê đều là những tiến bộ dân gian, cũng như ngày nay không ai biết ai đã làm ra khẩu súng đầu tiên. Cũng như vậy ở các ngành khác, người Mỹ vỗ ngực năm 195x họ phát minh ra transitor, trong khi chính kho tư liệu của họ 30 năm trước đã có những phát minh transitor của dân Đông Âu bạt xứ đi kiếm ăn.








Thật ra, thuyết phục người ta rằng súng ngắn cầm một tay không cần đạn khỏe khá mất thời gian. Thằng nào cũng tin là mình cầm một tay bắn tin 100km, trong khi cố lắm là 50 mét, và với tầm đó thì làm yếu đạn đi để dùng lùi thẳng blowback siêu đơn giản là lợi nhất. Cũng như thế, thằng nào cũng muốn súng trường bắn xa 2000 mét mà chẳng thằng nào ngắm được quá 600 mét trừ ở Mỹ, trong khi chỉ cần giảm yêu cầu xuống 600 mét là sắp có súng trường xung phong, bắt được Stalin đem thiêu.

Cái sự thể nó như thế, nước Đức là một trong 3 đế quốc đông âu đứng đầu thế giới súng ống, 3 đế quốc ấy là quê gốc của súng ống hoàn cầu này, nhưng bị cấm làm súng máy 192x, mà súng máy lúc đó lại là mới ra, thời trang... Nóng ruột quẫn bách vô cùng, nên đại đa số liệt não Đức trông thấy MP tưởng liền đó là súng máy xịn.

Bên Nga lấy đạn súng tiền duyên PPSh làm đạn súng cầm một tay ra oai TT-33, thì cũng ngược đời, như bên Đức lấy đạn súng cầm một tay làm oai 9x19 ra bắn trên tiền duyên, cũng may cho Nga là súng trên tiền duyên quan trọng hơn súng làm oai, nên có lẽ chỉ tốn thêm ít gold làm khóa nòng cho TT-33, chứ không chết nghéo trên tiền duyên như Đức.

MP/PP là súng lởm trên tiền duyên vì chúng không có khóa nòng, nhưng súng làm oai không có khóa nòng thì quá... xịn, và cũng thật ngớ ngẩn khi làm không khóa nòng cho súng tiền duyên, mà lại làm có khóa nòng cho súng.... bắn lấy oai.





Vào thời thời trang thế giới là khóa nòng súng ngắn, có khẩu Walther P38 khá hay, nó lùi nòng ngắn, nhưng không nghiêng ngửa dớ dẩn như Browning và TT-33, mà dùng khóa chốt đứng (na ná như súng trường VZ 58 Tiệp Khắc sau này), đỉnh điểm của lùi ngắn ngày đó
http://world.guns.ru/handguns/hg/de/walther-p3--e.html







« Sửa lần cuối: 05 Tháng Bảy, 2011, 10:06:34 PM gửi bởi huyphuc1981_nb » Logged

Ờ, ừ, thì ký.
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 789



« Trả lời #29 vào lúc: 05 Tháng Bảy, 2011, 08:47:57 PM »


Nghe nói đến ma sát tăng giảm lại nhớ đến Thompson SMP, kẻ ngu xuẩn đau khổ, đã biến MP thành SMG để cho... oách, để tránh chữ súng ngắn rẻ tiền trong cái tên MP, để lừa đảo bọn mafia chó điên, để rồi bị các ông trùm tài chính lừa cho chết thảm, phá sản. Nó có cái khóa nòng ma sát tăng giảm Blish, mà sử dụng tuyệt vời nhất là... tháo ra, không khóa nòng lùi thẳng cho nhanh. Mình cũng đã từng nhỏ nước mắt cá sấu trước câu chuyện buồn này, nhưng rồi lại phá ra cười, ngu như thế thì đền nợ kiếp trước là... đúng, không đau đớn thế còn để nợ đến kiếp nào. Những người chế ra Thompson SMP đã tìm mọi cách giữ cho con cháu công ty cổ phần sở hữu khẩu súng AO, họ ra đi vì tuổi tác, nhưng đúng đêm hôm trước, khi khẩu súng nghèo đói mấy chục năm biến thành vàng, thi AO rơi vào tay kẻ khác. Con cháu của những người thành lập AO chỉ được thừa kế chết chóc, phá sản.
 
AO được format để làm súng trường, súng trường cần khóa nòng, họ chọn khóa nòng ma sát Blish, nhưng họ đã không thực hiện được súng trường, trong khi đã chót nhồi sọ thị trường dễ nhồi sọ, nhồi sọ cái khóa nòng tương lai trứ danh là Blish, nên khẩu súng ngắn của họ cũng phải dùng Blish, trong khi với đạn đó và khối lượng Thompson SMG, thì không cần khóa nòng nào. Bộ ba chế ra Thompsom SMG là Rial, Thompson và Blish, có con nhà Rial bị lừa, đòi bán rẻ cổ phần to nhất trong những năm chờ đợi giữa hai thế chiến, 2 người con còn lại đòi giữ không được, con Thompson tức quá đột tử đúng hôm khẩu súng biến thành vàng. Và việc đầu tiên những kẻ chiếm đoạt thực hiện với thiết kế súng là: ném khóa nòng đi.


Blish là một khóa nòng tuyệt vời  Grin, cực kỳ đơn giản như hình vẽ. Nó dựa vào hiện tượng hệ số ma sát tăng vọt khi lực nén tăng đến ngưỡng nào đó, lúc đó là lúc đạn nổ, thì không cần một động tác gì khóa nòng sẽ tự đóng, và sau đó đương nhiên là sẽ tự mở, cũng chẳng cần một động tác gì. Có điều, một số trẻ em chưa biết chữ, nhưng hay nghịch đất, có vẻ thạo vật lý hơn những nhà bác học Mỹ, lúc hệ số ma sát tăng vọt đó là lúc vật liệu bị biến dạng, và cho vật liệu trượt lên nhau lúc đó là cắt gọt chúng. Cũng cần kể ra đây một chi tiết hài hước của hài hước, đau khổ của đau khổ. Thử nghiệm cho thấy, hệ số ma sát trong những điều kiện giống nhau rất nhanh biến đổi, một phụ tá đã thiết kế ra một máy bơm dầu, Thompson SMG có lẽ là súng duy nhất trên thế giới có máy bơm dầu. Chúng ta thì rất dễ giải thích, sau khi bị cắt gọt, độ bóng của vật liệu thay đổi là nguyên nhân gây ra việc, hệ số ma sát trong những lực ép như nhau của cùng một mặt trượt lại biến đổi.
http://firearmshistory.blogspot.com/2010/08/actions-blowback-action-blish-lock.html














 Grin Grin Grin
Sau thời Stalin thì Nga lại suy đồi như thời Nga hoàng, bắt đầu có những ngược đời, nhưng thôi, ta nói đến cái nước gần Nam Cực nhất, là nước Nam Vịt, Nam Vịt là hàng xóm Nam Cụt=nam cực của chim cánh cụt  Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin




Thế này.

Sự đơn giản của MP38/40/41 và PPSh
Đức bán lúa non, lấy súng ngắn xung phong đánh Liên Xô. Liên Xô cũng không giữ được lúa non, làm đại PPSh đánh trả. Thực tế là, trong thời gian chiến tranh, ở cả hai nước, số lượng súng cá nhân sản xuất nhiều nhất vẫn là súng trường phát một, chủ yếu là lên cò tay "cổ lỗ sĩ", Mauser và Mosin. Cả MP và PP đều có số lượng sản xuất lớn nhưng không lớn như thế. PP tốt hơn, tốc độ bắn 900 vì đã giải quyết đầy đủ các khâu, đường đạn mạnh, băng gọn , lại có cổ băng lắp trống 70 viên. MP ít đạn hơn thì giới hạn tốc độ bắn 600.
tháo PPSh http://www.gunpics.net/russian/ppsh41/ppsh41dis.html


Các bạn biết MP38/40/41 Đức rồi, nó là một trong những súng chủ lực của Đức, và dùng quá áp hết cỡ có thể hết, đạn 9x19 Luger / Parabellum nhồi quá áp nhất, tức loại đạn mạnh nhất của tiêu chuẩn 9x19 Luger / Parabellum. Mặt khác, nó là súng siêu đơn giản, và người Đức nhầm cái kim hỏa, nên nó còn phức tạp vô lý một chút, đúng ra phải là đơn giản nữa, tức là gắn chặt kim hỏa vào bịt đáy nòng để điểm hỏa trên đường đi giảm rung.

MP Đức đơn giản thế nào ? thế này, nó có tên blow back=lùi thẳng. Nó không có khóa nòng, phản lực của đạn đẩy bịt đáy nòng lùi tự do, bịt đáy nòng mang một khối đủ nặng để lùi đủ chậm, không kéo vỏ đạn ra đến đoạn vỏ đạn mỏng trước khi bắn xong, khối đó là vài trăm gram. Khối lùi này không cần quay (Đức quay ở vị trí lùi tận cùng để khóa an toàn còn đơn giản hơn nữa, quay vào móc), bắn xong thì lùi theo quán tính tháo vỏ và nén lò xo đẩy về, sau khi lùi thì lò xo đẩy về đẩy bịt đáy nòng tiến lên, thực hiện nạp đạn, và như PPSh, thì kim hỏa gắn liền vào bịt đáy nòng, điểm hỏa luôn. Có mỗi một cục liền, không quay, không khóa, không vướng gì, quá dễ dàng  để đặt móc vỏ và khe cho mấu hất vỏ chạy. Cái cục ấy chạy tới bằng lò xo, lui bằng phản lực, đi đi lại lại, ngoài ra không còn chuyển động nào khác. Cò và khóa an toàn chỉ có tác dụng giữ cái cục liền ấy một chỗ.

Khung thân máy và cái bịt đáy nòng lùi đều không chịu lực mạnh, không có khóa nòng nó thế, đạn đẩy vào bịt đáy nòng, hai thằng chạy về hai phía, trừ áp lực lên chu vi nòng thì không có lực nào đáng kể so với sức đẩy đạn đi.

Từ vật liệu cho đến gia công, đến cả thiết kế, đấy là cái súng đơn giản nhất quả đất, đơn giản hơn súng trường lên cò tay, đơn giản hơn súng ngắn cầm một tay. Thật ra, độ chính xác gia công và vật liệu yêu cầu cao hơn súng đá lửa musket, nhưng cấu tạo máy móc của MP blowback chỉ bắn liên thanh còn đơn giản hơn musket.

Chứ sao, musket còn có búa. Đây đến cả kim hỏa cũng không thật sự có, cẩn thận thì người ta đóng kim tốt vào cái bịt đáy nòng làm bằng thép công cụ rẻ tiền, không thì gia công một mấu gọi là kim hỏa luôn trên đó chẳng sao. Mà dân home make làm ra cả một rừng các MP, PP, Sten, dễ làm hơn cả home make một khẩu musket.

Những ai không đủ khả năng tư duy trườu trượng thì có lẽ vào đây, thò chuột bấm vào cái cò là máy chạy. Hình này mô tả Thompson SMG đã bỏ cái khóa nòng trên, kết cấu này là kết cấu chọn kích thước sai, làm cho súng này cần một số hợp kim đắt, khó gia công, và nặng, không khai thác được tính năng cực rẻ của loại súng này. Cuối WW2, Mỹ đã chọn thiết kế M3 Grease thay thế, M3 lại ở một thái cực khác là quá ẩu.
http://science.howstuffworks.com/machine-gun6.htm




MP Đức và Sten Anh có vỏ máy là một cái ống làm hàng loạt, một đầu ống hàn vào cổ súng thép rèn, cổ này ren để bắt nòng. Ống này xẻ một khe cho tay lên đạn (mà súng này cũng cóc có cả động tác lên đạn, gọi thế cho quen), khe này thẳng dọc ống nhưng đằng sau vòng lộn lại cong lưỡi câu, cái nhánh câu ấy để mắc tay lên đạn vào, làm... khóa an toàn. Tất nhiên là lò xo đẩy về một đầu nén vào đuôi ống, một đầu đẩy khối lùi bịt đáy nòng.

MP38 có kim hỏa liền búa để sau khi bịt đáy nòng đập vào nòng dừng lại, thì kim hỏa liền búa mới lao lên điểm hỏa, đây là cách nghĩ sai lầm làm rung loạt và sai số phát đầu tiên lớn. Ngoài ra, sợ bẩn đẩy về, họ bọc lò xo trong ống lồng rút 3 đoạn, ống này kín khí tạo thành đệm làm êm chuyển động của lùi.
MP40 http://www.gunpics.net/german/mp40/mp40.html
Scan sách MP 38/40/41 http://www.scribd.com/doc/44194160/MP38-40-40-1-and-41-Sub-Machine-Gun-From-www-jgokey-com


PPSh thì không làm ống, toàn bộ khung thân có hai nửa lắp bản lề vào nhau ở cổ súng. Một nửa bao gồm cái lồng cách nhiệt quanh nòng và phần trên vỏ máy , trong nó là cái nopngf và cổ súng. Nửa còn lại là phần dưới vỏ máy có lắp bộ cò và báng. PPSh là thiết kế xuất sắc nhất dòng MP, kể cả mặt cấu tạo súng, rất ít bộ phận, rất ít khối rời, tất cả đều dầy dặn chắc chắn và tuân theo những mặt hình học cong vững chãi.
PPSh http://www.gunpics.net/russian/ppsh41/ppsh41dis.html
PPS http://www.gunpics.net/russian/pps43/pps43dis.html

Sten phức tạp, nổi tiếng không tin cậy, ưu thế là nhẹ. Đạn Sten cùng tiêu chuẩn 9x19 nhưng không nỗ lực cải quá áp như Đức. Có thể hiểu Sten thiết kế ẩu thế này, ốp của nó bằng thép, nóng quá, được khắc phục bằng bọc... da.
Sten Anh là bản nhái MP28/II năm 2923 Đức, phôi thai thô sơ của MP38 http://world.guns.ru/smg/brit/sten-e.html
Một gói Sten http://www.youtube.com/watch?v=6PzmpNXkB-8
Anh đẹp tháo lắp sten http://www.gunpics.net/uk/stenmk2/stendis.html


Có một vấn đề mà các súng máy đau đầu là tốc độ bắn, súng loại này dek cần. Lắp lò xo mạnh thì bắn nhanh, lò xo yếu thì bắn chậm, mớithiì nhanh, cũ thì thay lò xo, chẳng có cái gì điều tốc cho chúng cả. Súng trên tiền duyên cần tiết kiệm đạn thì bắn chậm chút , chậm mà vẫn lò xo mạnh khẻ tin cậy, thì làm nặng khối lùi chút. MP Đức không có băng trống thì giới hạn 600, PPSh có băng trống thì khệnh khạng 900. Micro UZI dùng cho đâm thuê chém mướn chỉ cần bắn một loạt rồi chạy thì 1200, làm nhẹ lùi đi chút.

Nếu muốn phát một thì thêm cái cò 2 chiều. Muốn bắn từ khoá nòng đóng thì thêm bộ kim hoả+búa, những cái đó đều đơn giản, vì máy súng vốn đã quá đơn giản dễ chiều. Muốn súng bền thì như Suomi Phần Lan, mua thép không gỉ crôm, gia công phần lớn bằng tay trong những công xưởng lạc hậu, cũng có súng tốt.



Có một chuyện hài hước "súng SPUTTER GUN không cò", để mô tả trong thực tế luật pháp về tính đơn giản của súng ngắn liên thanh lùi thẳng. Một lần, các nhà làm luật Mỹ định thuế súng, có cái phụ chương luật này, trong đó định nghĩa thế nào là súng máy, loại bị đánh thuế cao như thái sơn. Các nhà làm luật định nghĩa là súng máy là một loại súng, súng là một loại có những đặc tính a bê xê..., và có cò. Một hãng bị thiệt hại về vụ này đã giễu cái luật này, bằng cách cho ra đời loại SPUTTER GUN , nó là cái ống MP trên, nhưng không báng, mà thay vào đó là nạng kẹp cánh tay để cầm một tay, không cò, muốn bắn bao nhiêu viên thì lắp bấy nhiêu vào băng, kéo cần lên đạn là súng tằng tằng đến hết đạn. Và vì nó không có cò nên không phải là súng, đã không phải là súng thì theo điều luật trên là không phải súng máy. Tất nhiên các nhà làm luật bịt ngay chỗ rò của họ, nhưng chuyện này thì còn cười đến nay.

 Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Ừ thì MP Đức đơn giản, nhưng tóm lại là gì, là thế này, các bạn nhớ câu đầu đoạn trên không, đó là đạn mạnh nhất trong số các đạn 9x19 Luger / Parabellum, mạnh hơn các đạn 9x19 Luger / Parabellum thông dụng hiện nay dùng cho súng ngắn cầm một tay, được ghi trên hộp là "chỉ dùng cho MP", loại có nòng-máy to khoẻ dầy dặn hơn. Đạn ấy nhồi quá áp đến mức không thể hơn, vì một đời nó chạy đua mà vẫn thua PPSh. Thua PPSh bởi là vì, PPSh làm đường kính nhỏ để bắn xa trên tiền duyên.  9x19 Luger / Parabellum là đường kính lớn, thiết kế cho súng nòng ngắn bắn lấy oai bằng một tay Luger P08.


Kết luận thế này, đạn to nhất của 9x19 Luger / Parabellum, to hơn đạn thông dụng hiện nay, thì Đức đã làm hàng triệu khẩu chứ không phải nói bỡn, đều đơn giản kinh khủng, không khoá nòng. Tât nhiên dẫn đến một kết luận khác, tất cả các đạn 9x19 Luger / Parabellum đều không cần khoá nòng, đều chỉ cần súng đơn giản đến buồn cười.

Đến như loại đạn khoẻ hơn trần kịch của 9x19 Luger / Parabellum, là Tokarev 7,62x25 của PPSh, cũng dek cần cầu kỳ, vẫn như thế.

Cái điều này tưởng chừng là buồn cười vì ai cũng biết, thế nhưng hoá ra, có rất nhiều cái ngu xuẩn, nên phải dài dòng đến cỡ đó.

 Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin Grin




« Trả lời #30 vào lúc: 06 Tháng Bảy, 2011, 03:54:24 AM »


Khóa nòng súng ngắn liên thanh
MP44 là cả một câu chuyện dài ngoẵng. Hitler tuyên rằng súng trường đã chết, MP vô đối. Thế nhưng gặp Liên Xô thì đưt cả hai mặt.

Một mặt là súng ngắn MP có tầm quá ngắn, ở Stalingrad bắt đầu bị Mosin và SVT bắn tỉa tưng bừng, vì MP có mỗi cái trội là tính xung phong vào cận chiến, tăng pháo bọc thép súng máy dìm đầu địch cho xung kích MP vào gần, áp đảo địch bằng ưu thế cận chiến của MP. Thế nhưng nếu tăng pháo bọc thép súng máy không tiến được thì sao ? quân Đức quen tiến mất rồi, lúc khựng lại cũng không biết khựng thế nào, càng bị vây càng khốn, càng không biết chịu vây thế nào, nống ra không nổi, tiêu hao địch cho địch mỏi chán không xong, vì súng bắn gần quá, Mosin cứ từ xa làm MP... chết sướng hơn sống. Bắt đầu MP thể hiện tồi tệ trong chiến tranh đường phố, tăng pháo hỏa lực không thể trợ chiến đầy đủ cho MP vào gần cận chiến, quân Đức phát ngán vì bị bắn tỉa đến sầu đời mà rất khó trả đòn.

Đấy là một mặt, MP đã không thể đủ các tính chất làm súng chủ lực trước súng trường, thế nhưng chỉ so riêng MP-PP, thì MP chỉ trội đầu chiến tranh khi PPSh còn ít. Đến cỡ Stalingrad thì xin miễn rồi. PPSh bắn 900, MP 500. Tầm bắn hiệu quả PPSh 200, MP100, cải đạn quá áp hết cỡ lên 150. Băng PP to oành 70 viên. Ôi trời ôi, chưa hết đâu, PPSh lại cực dễ sản xuất và bền, bền vì cấu trúc dầy dặn đơn giản, và cũng vì cấu trúc ấy mà dễ sản xuất, là súng ngắn liện thanh vô địch về sản xuất trong WW2. Các bạn đã biết rồi, hầu hết PPSh làm bằng 2 miếng sắt rèn mỏng đậy trên đậy dưới, nung đỏ thép cán lên rồi rèn khuôn, nhanh như in tiền. Cả nòng và bệ cũng rèn đến gần kích thước rồi mới bắt đầu cắt gọt không nhiều. Trừ bốn cục sắt ấy thì chỉ còn bọn râu ria giao cho phụ nữ trẻ em thương binh què cụt làm: thước ngắm đầu ruồi, máy cò lò xo, báng, dây, là hết.

Cả MP và PP đều cực dễ sản xuất, như cả hai mang những đặc trưng của công nghiệp hai nước, MP là gia công thép cán mỏng, PP là rèn. Chính vì thế, Anh có nhái bản MP cổ lỗ cũng xoay đi xoay lại mãi không xong, thậm chí có lúc còn phải đúc đồng. Cả hai đều mạnh, nhưng mặt này PP mạnh gấp 4 MP, tính theo sản lượng trong chiến tranh.


Tình huống là, bắt đầu chiến tranh, chưa chạm đến liên Xô, thì phái MP đã thay nhau làm chức "lãnh tụ công nghiệp chiến tranh" trong đảng NAZI, bóp chết súng trường xung phong MKb. MKb = cạc bin liên thanh, maschinen karabiner, phát triển đến năm 1939 thì lần đầu tiên thế giới có tên súng trường xung phong, bản MKb năm đó được đặt tên là SK39, Sturm Karabiner 1939, dùng đạn GECO 7,92x40mm gần giống AK. Thật ra, lúc chết, SK39 vẫn chỉ có vài trăm khẩu thử nghiệm và máy còn chưa chấp nhận được, súng dùng động cơ kéo Bang System, có một piston ở mũi súng được khí thuốc đầu nòng thổi đẩy về trước kéo máy súng chạy, chuyển động kéo về trước đi qua một đòn bẩy bên sườn thành đẩy lùi, làm rắc rồi cồng kềnh và rất rung loạt. Vì không được phát triển trong 192x và phái Hiler không được lòng các nhà chế súng hàng đầu, nên súng tự động Đức thời gian này kém xa Liên Xô phần động cơ, G43 chấp nhận chìa khóa vượt qua thử nghiệm là bê nguyên si trích khí SVT khi còn đang đánh nhau dữ dội, rất mất mặt Hitler, nhưng không có cách nào khác.

Sau khi chương trình súng trường dừng thì các MP quyết chí dùng loại đạn to nhất của súng ngắn là 7,92x33. Cỡ đường kính bằng tiêu chuẩn súng trường như đạn TT-33 của PPSh, là hướng đến tiền duyên, chứ không to ngắn cho nòng ngắn bắn gần trên súng nhẹ. Đạn này mạnh hơn nhiều đạn Tokarev, nhưng chính những thử nghiệm trong chương trình MKb đã chứng minh chúng là đạn súng ngắn, không thể đủ tầm bắn hiệu quả 250 mét với cái vỏ đạn ấy. Điều đó là chính xác, vì đạn MKb và M43 AK na ná nhau, mà AK còn mất rất nhiều công làm thuốc làm đầu, chọn sơ tốc... sau năm 45 nhiều mới ra được sức súng trường. Cũng vì thế, vừa ra đời đã quá áp, nhưng do cấp bách, không ai đanh giá cái quá áp quá mức ấy làm súng chóng hỏng thế nào, kém chính xác ra sao (quá áp làm nở nòng khi bắn vì áp lực, khí thuốc quá nóng, nòng nhanh nóng càng biến dạng, đường đạn không chính xác và chóng hỏng). Đến cuối, quá quẫn, loại đạn này dùng liều và đầu cỡ AK chọn sau này, liều 1,65 gram đầu 8 gram, trong khi thuốc vẫn cháy nhanh, chưa cháy chậm như AK tìm được thuốc viên rất rắn không vỡ khi bắn, sơ tốc khi đó đạt khoảng 600 m/s. Các thuốc sau này, dùng trên các súng khác như CETME, đạt gần được như AK, khoảng 680 m/s.

Nói về kỹ thuật thì khó hiểu, chỉ cần biết là, MP44 là súng ngắn nhưng nặng như trung liên RPK, mang những đặc trưng súng ngắn từ vỏ ngoài, ví như không có ốp lót để bắn xa. Vì cải quá quá áp đạn nên mới nặng nề cồng kềnh như thế. Năm 1943 thì tiêu chuẩn đạn này được Đức chấp nhận và cũng có tên M43.

MP chỉ quen tiến lên áp chế cận chiến. Vừa chạm đến Liên Xô là MP... đánh PP thì thua, trốn Mosin không nổi. Vấn đề là, NAZI không thể sai, MKb không thể đúng, nhưng cần một súng hơn PPSh, vì thế, tất nhiên súng ấy phải là MP, chứ không phải MKb. Loại súng ngắn lừng danh thiên địa nhồi đầu liều súng trường ấy chính là MP44=StG44. Súng ấy có lúc có tên là MKb42, nhưng ở giữa một trong những đỉnh cao nhất thế giới về súng là nước Đức, thì trò hề này sớm hạ màn, các cải tiến tiếp theo là MP43, MP43/1 và MP44. MP44 được chấp nhận năm 1944 có tên biên chế là StG44 = SturmSturmgewehr 44. Gewehr không phải là súng trường như nhiều người nghĩ, Hitler có điên chứ đã cụt đầu đâu mà dập lên vỏ súng MP rồi gọi là súng trường, gewehr có nghĩa là vũ khí dài của bộ binh, vũ khí chính của bộ binh, ví dụ, dáo là gewehr trong khi người lính ấy có đeo thêm gươm và dao găm, cũng vậy, xung kích Đức có lựu đạn và lê, nhưng MP44 là gewehr của anh ta. Sturm là bão , tên gọi vũ khí và lực lượng xung kích dùng lúc đó. Đến năm 1945, thì có bản MP45 dùng máy lùi có hãm bằng con lăn mà về sau thành máy CETME, G3...


Khi chuyển từ đạn  9x19 Luger / Parabellum, lên M43 7,92x33, thi không thể làm lùi thẳng tự do blowback, vì khối lùi cần quá nặng, và như thế là cần làm khóa nòng. Người Đức không nghĩ ngợi nhiều, họ thu nhỏ ngay ZB 33 mà họ vẫn đang dùng. ZB 26 Tiệp Khắc là trung liên lừng danh với việc nòng nóng đỏ cứ đổ thẳng nước vào làm nguội mà không lo hỏng, rất hiếm và trội lúc đó, cũng cái súng này đã để lại cho AK trích khí xiên ngược. Thế nhưng, chính những người chế ra súng rất khó đổi đạn cho trích khí và các phiên bản đổi đạn đều bỏ xiên ngược, Bren là phiên bản mua license ZB 30-33, thu nhu Bren lại là ra MP44. Đức sau khi sát nhập Tiệp Khắc đã dùng súng này với tên MG 26 (t), một phiên bản thiết kế lại trích khí cho Thụy Điển cũng được Đức dùng một ít thành MG 35/36.

Kiểu chèn nghiêng nói chung đã rung loạt, mà kiểu khóa nòng này là sơ khai nhất của chèn nghiêng, máy súng cao nặng, rung khỏe. Đặc biệt là, cả Nga và Đức chỉ chấp nhận máy chèn nghiêng trong liên thanh ở hai bản ra cùng lúc, MP44 Đức và AS44 Liên Xô, AS-44 là súng đầu tiên của chương trình AK ra đời, được vinh dự xung trận thử nghiệm, báo cáo liền có là đạn này làm súng nặng. AS-44 ra trận với vài phiên bản giữa súng trường xung phong và trung liên. Điều đặc biệt là tư liệu Đức cho thấy họ cũng đã bắt được súng này. Hầy như phương Tây đều dùng trung liên chèn nghiêng, chèn nghiêng tilting bolt được phát triển từ Áo Hung, những phát triển chưa đến nơi được chuyển sang Tây cải tiến như BAR, FM MLE 1924/29, Vickers... và cuối cùng Anh mua license phiên bản hoàn chỉnh của chèn nghiêng là ZB, thay cho một đống Vickers nhái... non. DP, MG13/34, MG42, GF42... đều là máy cân không rung loạt.

MP44 có vài trăm ngàn khẩu được sản xuất, số lượng quá ít so với các súng khác và vì thế có vai trò mờ nhạt. Cũng cần chú ý là, một giai đoạn sản xuất đầu năm 1945, thì súng này được cải tiến và dập lên vỏ tên MP45. Sau đó, khẩu khóa nòng lùi có hãm con lăn mới có tên MP45. Cái MP45 chính thức đó không rung loạt, sau này thành CETME G3.
Máy này có nhiều tính năng ưu việt, nhưng có đoạn con lăn bằng vật liệu rất khó chế tạo. Một số nước theo Đức dùng đồ này, Thụy Điển dùng một thời gian ngắn rồi chuyển sang FN. Tây Ban Nha vẫn dùng, Iran và Pakistan, không kể các nước Nam Mỹ chơi thân với Đức từ lâu.
http://claus.espeholt.dk/
http://claus.espeholt.dk/mp44.htm
http://www.gunsofthereich.com/gallery/main.php?g2_view=core.DownloadItem&g2_itemId=83&g2_serialNumber=1


Khi dùng G3, Đức rập y đúc một thiết kế thu nhỏ dùng đạn nhỏ 9x19 là MP5, súng này có khóa nòng y hệt G3, cũng có đủ các bộ cò như G3 và đương nhiên vì thế có các chế độ bắn như G3. Chỉ khác là tất cả đều ngắn lại, và đương nhiên, đạn 9x19 là đạn súng ngắn, nên MP5 là MP = súng ngắn liên thanh. Và cũng như G3, súng này có bộ cò rất rắc rối, máy thì vướng cái con lăn khó làm. Về nguyên tắc thì có khóa nòng sẽ bớt đi khối lượng khối lùi, nếu như khối lùi ấy nặng hơn khóa nòng. MP5 nặng khoảng 2 cân rưỡi, nhẹ hơn MP38, nhưng nặng hơn nhiều các súng ngắn liên thanh hiện đại dùng cùng đạn, cùng nòng, mà lùi thẳng đơn giản. Ở thời hiện đại, vì vỏ máy không chịu lực nên các bộ phận súng phang thỏa thích nhôm nhựa, khối lùi lại có đệm, thậm chí là đệm thủy lực.

Mà tại sao súng ngắn liên thanh đơn giản thế lại làm phức tạp hóa, đương nhiên, MP5 là một phụ phẩm của G3, nhiều khi là giá thành rất thấp vì ăn thời gian máy và vật liệu đầu thừa đuôi thẹo từ G3. Như thế, có cái đặc sắc của MP5 là, nếu đi cùng sản xuất G3, thì nó là MP đơn giản rẻ tiền, còn nếu không, nó là một nghịch lý.



Thêm một chút, cái cửa thoát vỏ và cổ băng của MP44, cũng như cổ băng của các MP khác, về sau sẽ được đắp lên AR-15 / M16.


Kết luận ở đây là: 9x19 Luger / Parabellum cho súng liên thanh cực kỳ đơn giản . Khóa nòng cần đến và sinh ra rất nhiều rắc rối khi chuyển đạn này sang M43 Đức 7,92x33 và các đạn khác. Khi chuyển lại đạn 9x19 Luger / Parabellum, thì MP5 là một sự vô lý với khóa nòng.

Sự có lý chỉ có thể có khi có khả năng sản xuất và hiện đang dùng G3, khi đó, MP5 là phụ phẩm đầu thừa đuôi thẹo của G3, sẽ đơn giản rẻ tiền.







« Sửa lần cuối: 06 Tháng Bảy, 2011, 10:24:19 AM gửi bởi huyphuc1981_nb » Logged

Ờ, ừ, thì ký.
Su30MK2V
Thành viên
*
Bài viết: 105


« Trả lời #31 vào lúc: 06 Tháng Bảy, 2011, 09:23:18 AM »


Đọc qua nhiều bài của bạn Huyphuc, thật khâm phục về sự hiểu biết về ưu nhược và cấu tạo cơ khí cũng như các nguyên tắc hoạt động của vũ khí của bạn. Tuy vậy mình có một số thắc mắc : qua các bài bạn đã nêu lên các ... ngu xuẩn của thiết kế vũ khí Pháp - Mỹ thậm chí là của Đức, nhưng hầu như không thấy nêu lên khuyết điểm của vũ khí Nga, cụ thể hơn là của AK, đương nhiên AK không thể hoàn hảo 100% rồi. Vậy nhược điểm của AK là gì (không tính đến cân nặng) ?

Thứ hai mình thấy bạn sử dụng rất nhiều nguồn tin nêu lên vấn đề kỹ thuật bằng tiếng Anh, đương nhiên không phải do người Việt Nam viết ra, và lại ở trên Internet, vậy các chuyên gia đã nêu ra chúng có thể đa số từ các công ty tập đoàn sản xuất vũ khí phương Tây hoặc Nga. Khi vấn đề đã được nêu ra, với trình độ kỹ thuật của các nước Pháp, Mỹ, Đức, Israel .... có lý gì người ta không thể cải tiến vũ khí của họ chỉ 1 lần là xong, cớ sao đến bây giờ người ta vẫn sử dụng những vũ khí cá nhân có nhiều khuyết điểm và hạn chế trên chiến trường như vậy ? và chi phí trang bị khoảng 1 triệu súng cho toàn quân đội của các nước phát triển không quá lớn đến mức họ không làm, mà lại còn cải tiến nhiều để các dòng vũ khí đó thích hợp hơn với các địa hình chiến đấu mới như Mỹ đã làm ở Trung đông.

Thứ 3, với các khuyết điểm dễ nhận thấy và cách thức thiết kế .. ngu xuẩn như bạn nêu trên, có lý nào khi Việt Nam ta áp dụng XM177 cho lực lượng Cảnh sát biển và Đặc công, các lãnh đạo quốc phòng và học viện kỹ thuật quốc phòng Việt Nam cũng "liệt não" nốt mà đem áp dụng những thất bại trong thiết kế và tính năng vũ khí để sử dụng cho 1 đạo quân cần sự ổn định, an toàn và nhất là tin cậy trong hoạt động độc lập như lực lượng đặc công của chúng ta, trong khi chỉ cấn AK là quá đủ Huh??

Bạn vui lòng chỉ giáo giúp, mình không phải dân trong ngành nên kiến thức hạn chế !


Logged
huyphuc1981_nb
Thành viên
*
Bài viết: 789



« Trả lời #32 vào lúc: 06 Tháng Bảy, 2011, 10:24:30 AM »


Đọc qua nhiều bài của bạn Huyphuc, thật khâm phục về sự hiểu biết về ưu nhược và cấu tạo cơ khí cũng như các nguyên tắc hoạt động của vũ khí của bạn. Tuy vậy mình có một số thắc mắc : qua các bài bạn đã nêu lên các ... ngu xuẩn của thiết kế vũ khí Pháp - Mỹ thậm chí là của Đức, nhưng hầu như không thấy nêu lên khuyết điểm của vũ khí Nga, cụ thể hơn là của AK, đương nhiên AK không thể hoàn hảo 100% rồi. Vậy nhược điểm của AK là gì (không tính đến cân nặng) ?

Thứ hai mình thấy bạn sử dụng rất nhiều nguồn tin nêu lên vấn đề kỹ thuật bằng tiếng Anh, đương nhiên không phải do người Việt Nam viết ra, và lại ở trên Internet, vậy các chuyên gia đã nêu ra chúng có thể đa số từ các công ty tập đoàn sản xuất vũ khí phương Tây hoặc Nga. Khi vấn đề đã được nêu ra, với trình độ kỹ thuật của các nước Pháp, Mỹ, Đức, Israel .... có lý gì người ta không thể cải tiến vũ khí của họ chỉ 1 lần là xong, cớ sao đến bây giờ người ta vẫn sử dụng những vũ khí cá nhân có nhiều khuyết điểm và hạn chế trên chiến trường như vậy ? và chi phí trang bị khoảng 1 triệu súng cho toàn quân đội của các nước phát triển không quá lớn đến mức họ không làm, mà lại còn cải tiến nhiều để các dòng vũ khí đó thích hợp hơn với các địa hình chiến đấu mới như Mỹ đã làm ở Trung đông.

Thứ 3, với các khuyết điểm dễ nhận thấy và cách thức thiết kế .. ngu xuẩn như bạn nêu trên, có lý nào khi Việt Nam ta áp dụng XM177 cho lực lượng Cảnh sát biển và Đặc công, các lãnh đạo quốc phòng và học viện kỹ thuật quốc phòng Việt Nam cũng "liệt não" nốt mà đem áp dụng những thất bại trong thiết kế và tính năng vũ khí để sử dụng cho 1 đạo quân cần sự ổn định, an toàn và nhất là tin cậy trong hoạt động độc lập như lực lượng đặc công của chúng ta, trong khi chỉ cấn AK là quá đủ Huh??

Bạn vui lòng chỉ giáo giúp, mình không phải dân trong ngành nên kiến thức hạn chế !


Thứ nhất, bạn như nhiều bạn khác, ngộ nhận là AK nặng. Thật ra, AK nhẹ hơn M16, gọn hơn. Đây là mình nói AKM so với M16, cỡ nòng AKM to hơn. Ngoài ra, AK chơi trên phân, dùng vật liệu và máy gia công dễ kiếm chứ không dùng đồ máy bay bằng nhôm.

Xuất phát điểm của bạn là vị trí liệt não bị nhồi sọ chặt cám nên toàn bộ những suy nghĩ của bạn là những vấn đề của các liệt não, những lập luận đơn giản, ngu xuẩn, lặp đi lặp lại ở những kẻ ngu xuẩn nhất, mà thằng nào nói ra cũng tưởng minh là người lớn, mình khôn, thiên hạ ngu cả, chưa thàng nào nghĩ đến..... biểu hiện điển hình của bệnh tự kỷ phân liệt, tự sướng, liệt não. Thằng nào lần nào ọe ra cũng bảo, cái thằng HP kia lần này gặp cướp rồi, vung lưỡi ở đâu, không thấy thái sơn đây.



thứ 2, cái điều bạn nói là tại sao các nước ấy lại ngu xuẩn không dùng AK, bạn lại ngộ nhận nốt. Vì ngu xuẩn, không biết đến cả những kiến thức sơ đẳng, là căn bệnh chung của thiết kế M16, và chỉ có những kẻ ngu xuẩn tối tăm đến thế mới nghi ngờ M16 có cái gì đó hay ho, không ngu xuẩn toàn diện như người ta hay nói.

Trong thời AK7,62mm? Chỉ trừ Mỹ nhồi sọ ngu dân dùng M16, và cấp cho một vài thằng không thể không dùng súng Mỹ.  Còn lại, toàn bộ thế giới đã copy AK và SVT về dùng, những nước có trình độ đánh giá vũ khí cao minh thì dùng AK nhái, còn lại là SVT nhái. Trong số những nước không thuộc khối được dùng AK 7,62mm chính thức, thì mình không tính Nam Mỹ và phần lớn châu Phi nhiều nước lặt vặt.

Nhật Bản dùng M14, tức M1 Garand liên thanh
Đức, Tây Ban Nha, Pakistan, Iran...và một số nước khác dùng hệ máy G3 Đức, SIG 510 cũng kiểu máy này bán cho nhiều nước


Úc, Canada, Anh, Bỉ.... và các nước theo họ dùng FN FAL, ở vùng Phi Mỹ nói trên, có nhiều nước lớn cũng dùng FN FAL như Brasil . FN FAL là phiên bản cải tiến một chút của Tokarev SVT, điểm cải lớn nhất nhưng không ảnh hưởng mấy đến tính năng, chỉ làm súng đắt hơn, có ở cả FN FAL và FN FNC, là dùng kiểu khung vỏ cổ bản lền gập dưới , như DP, PPSh, MP44... điều này dẫn đến khó làm thép cán mỏng rèn  (dập nóng, thật ra dập ngược với rèn về vật liệu phôi, nhưng nhiều sách tiếng Anh cho rằng rèn là dập nóng). Điểm này dễ hiểu, sau WW2, FN là một trong những cửa xuất kỹ thuật vũ khí Đức mà tránh chính trị, kiểu máy cổ này thích hợp với kỹ thuật cũ đang bị yếm thế ở các nước thua trận, họ có thể san sẻ cho nhau các hợp đồng gia công mà không phải cải tiến quá mạnh kỹ thuật làm súng. Một cảit tiến nhỏ là làm thêm một cái ống cylinder rời cho trích khí, không gắn lên đầu cần đẩy (pít tông hình cốc, cup piston theo cách gọi Mỹ), khắc phục tính khó lau, khó thoát bẩn của trích khí SVT. Những phần quan trọng nhất là khóa nòng và bệ, cần đẩy lùi rời thì hoàn toàn giống SVT.

Bỉ sản xuất bán, Thụy Điển (dùng cả FN FNC và FAL), Đan Mạch, Phần Lan, Indonexia, Israel mà bạn nói một cách ngu xuẩn... dùng FN FNC, tức là AK nhái với trích khí và khung máy như FAL. Tai quay khóa nòng chuyển sang chuôi cho dễ gia công, so khe quay AK phải gia công bằng một máy chuyên dụng mới có thể rẻ.

Ý có AR 70/90, Thụy Sỹ SIG có các phiên bản 54x, 55x nhái gần giống hệt khóa nòng và bệ AK.

Ấn Độ dùng AK nhái INSAS với khóa nòng và cấu trúc máy y hệt AK nhưng trích khí FN. Trích khí AK rất khó đổi đạn, ngay cả bản thân ZB là hàng đầu tiên dùng trích khí này sau đó cũng phải bỏ, AK khi mới đổi đạn cũng một thời gian ngắn phải bỏ. Sau này khi có AK-101 dùng đạn NATO thì ẤN Độ Indonexia mới dùng trích khí AK nhái theo.

Israel mà bạn lấy ví dụ theo lối mòn thông thường của các liệt não, ban đầu dùng FN FAL, sau đó là bản Galil giống hệt AK cả trích khí.

Nam Phi có AK Nam Phi  Vektor

Phần lớn các nước đó ngày nay vẫn dùng cấu hình truyền thống của họ. Sau khi châu Âu bắt Mỹ dùng đạn FN SS109 làm NATO 5,56x45, thì nhiều nước trên thế giới mới dùng các cấu hình cải tiến từ AR-18, nhưng đương nhiên khắc phục những cái ngu xuẩn nhất của AR-15 / M16, ví dụ bệ khóa nòng tròn, không có thời gian lấy đà cho bệ khóa nòng, kéo dài đường chuyển động sau băng, trích khí.... và tất nhiên không ai làm bullpup siêu dài đút máy đẩy về vào báng. Các cấu hình trên có thuận lợi là chung kỹ thuật chế tạo khóa nòng và bệ trong NATO và rình rập thị trường Mỹ, thị trường lớn nhất NATO. Vũ khí bộ binh Mỹ đã là toàn bộ license châu Âu, chỉ còn M16. Mà M16 cũng đã nòng đạn châu Âu, chỉ còn máy súng. Tuy thế , các nước khác trong khối trên lại thay đổi cách khác là đi đến gần AK hơn, như Indonexia Pindad SS2 đặt trích khí AK lên FN FNC. Trích khí này có được do AK cho ra AK-101 và ẤN Độ mua license súng này (AK bắn đạn NATO).

Khá nhiều nước như G36 Đức hiện nay hơi vỡ mộng, vì Mỹ quay sang mua AK chính hãng. Mỹ đã không đưa được ra phiên bản súng trường nào ra hồn, M4 là cạc bin không thể chấp nhận về đường đạn, đừng nói là giữ máy súng quá thối hoắc của M16. Bản thân Mỹ sản xuất AK cũng nhiều, họ mua license Đông Âu trong khi chính những người bán không có hay đã hết hạn , ngoài khoảng số lượng... licanse đó. CŨng như vậy, PK bắn đạn NATO xem ra rất xứng đáng làm súng.... tiêu chuẩn NATO. Điều đó có vẻ là đúng, G36 dùng khóa nòng 7 tai M16, không thề có chỗ, dù chỉ là khe cho mấu hất vỏ đàng hoảng tử tế nó chạy, nhưng chiều theo nửa thế kỷ nhồi sọ liệt não thành đống to như núi, nếu như nước Mỹ thắng trận thì không ai nói.



Có thể gặp vấn đề thú vị khi phân tích các thái cực AK nhái là INSAS và FN FNC. FNC và FAL của FN là hãng có những đơn đặt hàng nhỏ nhưng nhiều loại súng khác nhau, các đơn đặt hàng hãng nhận được không đều và dẫn đến hãng sẽ san sẻ gia công ra nhiều nơi, và đường nhiên điều đó dẫn đến việc chọn lựa những kỹ thuật gia công thông dụng. Khung máy kiểu bản lề gập có từ lâu đời, các nhà máy đều quen. Cái tai quay đưa lên chuôi cũng tạo thuận tiện cho gia công bằng máy đa năng CNC.
Còn Ấn Độ có cả tỷ dân, chọn INSAS làm súng trường tiêu chuẩn-vua súng trường, thì dễ dàng chi vốn mua nhà máy cỡ như Izhmash hay to gấp 8. Vì vậy, Ấn Độ làm cấu hình INSAT (bắn các đạn NATO 7,62 và  5,56) y sì AK, chỉ khác trích khí, trích khí INSAS dùng FN. Trích khí AK thì khó đổi đạn. Vấn đề là, cái rãnh quay trên bệ được gia công bằng máy chuyên dụng thì rất rẻ, nhưng máy đa năng thì lại đắt, như thế, Ấn Độ chọn phương án máy chuyên dụng. Ý cũng vậy, họ không chăm bán như FN , chủ yếu dùng nội địa, thì làm kiểu tai quay gin AK.



Còn cái vụ duyệt binh ấy, cái phiên bản thử nghiệm ấy chính những thằng làm ra nó đã vứt xó nửa thế kỷ, cũng như thế, chỉ là ngu xuẩn điên rồ trong phong trào đua nhau đốt đền..

AK có một số nhược điểm, mình đã nói nhiều. Nhược điểm lớn nhất là đạn AK7,62 đường kính quá lớn, đạn 5,45 đường kính quá nhỏ, gây khó khăn cho những nước không có kỹ thuật chủ động như Vịt chẳng hạn, khi đổi sang đạn nhỏ. Đây là mong ước cả đời Fedorov mà không thực hiện được, tác giả của AK thì phải nói là Fedorov, còn Klashnikov chỉ là cấp dưới. Những những điều đó nói với những liệt não như bạn khá vô ích.



















 Grin Grin Grin Grin Grin Grin
súng ngắn bullpup


bullpup là từ chỉ loại súng trường có máy làm thụt vào trong báng cho ngắn. Súng trường phải đảm bảo đầy đủ các chức năng, bắn xa cần ốp lót kéo dài ra trước, đâm lê cần cả súng dài như ngày xưa là 2 mét. Vậy nên, bullpup khônh xứng đáng làm súng trường chủ lực, tuy nhiên, rất nhiều nước còn không biết cả kiến thức của trẻ con nặn đất cơ mà. FAMAS, QBZ95.... là ví dụ về những vua ngắn tũn. Kể ra, súng chủ lực của Pháp rất xứng đáng làm cạc bin của tăng pháo các nước khác, như là một loại súng gọn, nhưng chung đạn với súng trường chủ lực, ví như bullpup mà chung đạn với AK thì sẽ ngắn gọn như AKU nhưng đường đạn mạnh như AK thường. Tuy vậy, phương án cắt ngắn nòng làm cạc bin như AKU vẫn được ưa chuộng vì nó chung phần lớn các bộ phận với súng trường thường, dễ thay thế.
http://world.guns.ru/assault/fr/famas-e.html   http://world.guns.ru/assault/rus/korobov-tkb-022-e.html


Súng trường bullpup cũng có nhiều chiện hài. Ví dụ, AR-15/M16 là "bullpup siêu dài", người ta làm bullpup để ngắn, thì bác AR-15 làm bullpup để dài. Bác AR-15 / M16 cho đến nay vẫn là bullpup, thì định nghĩa bullpup là súng cho máy vào báng mà, AR-15, M16A1, M16A2 và cả M4 siêu tân kỳ cũng là như thế, đều là bullpup siêu dài. Thiên hạ đều đặt cần đẩy về đâu đó trên dưới hay phía trước máy súng, còn các bác này cho vào trong báng. Như thế là cho máy vào trong báng cho gọn, nhưng lại kéo dài máy cũ ra  Grin.  Các súng này đều không thể xếp báng cho đến nay, M16 thì cái gì cũng ngu xuẩn, cái ngu xuẩn này cũng chìm ngỏm trong tất cả những cái ngu xuẩn khác.  Giễu thế thôi, chúng ta quay lại súng ngắn bullpup.



Thật ra, ở đây đang nói súng ngắn liên thanh bullpup. MP, PP, sten, Thompsom SMG dù có khác nhau đến mấy thì cũng là loại súng ngắn liên thanh máy dài, bây giờ bỏ báng chúng đi, lấy máy chúng nó làm báng (máy chạy trong, báng bên ngoài), tay sau cầm vào cổ băng, cò dịch chuyển lên trước cổ băng, làm ốp lót cho tay trước.... Hồi WW2 thì súng ngắn liên thanh MP PP ra tiền duyên đánh nhau, cần dài để tay trước có bán kính lớn, bắn được xa, lại còn dự phòng đâm lê, nên kiêng chuyện này.

Nhưng sau đó có AK tranh chỗ PPSh, thì súng ngắn để làm gì ?

để cảnh sát trấn áp tội phạm chứ còn làm gì, cũng để tội phạm dùng đi gây án... vậy là súng ngắn bullpup rất nên làm. Ngày nay thì hầu hết các súng ngắn liên thanh lừng lẫy đều thế. Hậu duệ của PP-Sh là PP-2000 nặng 1,4kg. Các súng hiện đại hầu hết như thế và có thêm cái báng, báng dễ tháo, khi lắp rồi cũng dễ xếp lại ngay trên súng, để khi cần biến về dáng cụ tổ PPSh.
http://world.guns.ru/smg/rus/pp-2000-e.html

Khởi đầu của súng ngắn bullpup ra đời cùng súnng trường bullpup. Nhưng trong súng ngắn, người ta không dùng đế chữ này vì bullpup được dùng quen với nghĩa súng trường. Súng ngắn liên thanh máy ngắn, đơn giản thế thôi, xuất phát là Tiệp Khắc sau WW2, một mảnh của đế quốc Áo Hung lừng lẫy súng ống 600 năm, SA 23/24/25/26 từ 1947. http://world.guns.ru/smg/chex/sa-23-e.html
Israel thành lập bởi dân Do Thái di cư từ khắp nơi, nên nước này nổi tiếng là móc được những mối làm ăn xuyên ... hành tinh, kiểu như máy bay Nga lắp tên lửa Mỹ bán cho Tầu. UZI ra đời từ SA 23 như thế. Đặc tính là nhỏ, gọn, rẻ, kém đánh chính quy, nhưng rất tiện dùng đi ăn cướp.... và lại theo chân dân Do Thái bán chạy như tôm tươi.


Súng ngắn liên thanh máy ngắn đó không khác gì súng ngắn cầm một tay như Makarov PM về cấu trúc khung máy, cái khác là, số lượng đạn của nó bắn nhiều, loạt liên thanh cần chụm, cần giữ súng chắc, nên khung vỏ to hơn, có báng, có ốp để cố mà cầm hai tay...

Cái nhược điểm là, lại không thể cắm băng trống vào trong cổ băng kiêm chức tay cầm, nên súng ngắn liên thanh máy ngắn chỉ có thể dùng băng thẳng , ít đạn.

Cũng đã biết, PPSh có băng 70 viên nên tâng tốc độ bắn lên 900, bắn què MP40 có 500, vì MP dùng cổ băng cắm, không lắp được trống.

Thế nhưng bây giờ súng ngắn liên thanh có dùng trên tiền duyên đâu. Ví dụ thế này, bạn được thuê đi lấy mạng ông VIP A , thì bạn cần gì đối kháng, mà chỉ cần đúng một loạt rồi co cẳng chạy. Cái cơ hội để có loạt đó rất hiếm, khi vừa ra tay là các vệ sỹ lao đến cảm tử che cho chủ. Như thế, dù là ít đạn , thì cái loạt đó cũng cần cực nhanh. Cái này cũng như cảnh sát , tên buôn thuốc phiện biết là sẽ dựa cột, nên không có gì để mất, nó lại là cao thủ, nển khi có cơ hội, thì cảnh sát cũng không cần đối kháng, mà dùng súng gọn nhẹ cho một loạt cực nhanh. Thế là có bác UZI bắn tốc độ 1200. Thật ra thì UZI không nhỏ đến mức thay được PM đeo làm oai, đằng nào cũng về nhà lấy súng, thì cảnh sát gọi thêm cả rừng quân đem AK, Micro UZI bắn đựoc 50 mét tốc độ 1200 / phút chứ gì, một rừng AK bắn 1200 viên trong 1 giây tầm 600 mét.

Cái vấn đề ở đây là, súng chỉ bắn liên thanh như UZI chúng ta đã mô tả trên, cực kỳ đơn giản rẻ tiền. Nó chẳng cần bền vì rẻ quá, dùng một lần cũng được. Vậy nên trên thị trường quân sự không có mấy ai quảng cáo loại này , trong khi Micro UZI len lỏi khắp các băng đảng ma túy giết thuê. Đơn giản thôi, không mấy hãng thiết kế súng lớn lại đi dây với mafia giết người thuê, nếu nhà nước nào cần, thi họ sai quân làm rốn buổi trưa ra cả xe súng.






Thế bây giờ, không có G3 , có có cũng không sản xuất G3 để lấy đề xê làm MP5 ?
MP5 phức tạp đến vô lý
Micro UZI đơn giản rẻ tiền mạt hạng đến vô lý.


Nếu như chúng duyệt binh cùng nhau thì sao ?  Grin Grin Grin Grin
Hay là thế này, trên lễ đài duyệt binh là các bác mafia đâm thuê chém mướn, còn bên dưới là binh chủng hợp thành tối tân cầm toàn G11 đều bước.

« Sửa lần cuối: 06 Tháng Bảy, 2011, 12:47:53 PM gửi bởi huyphuc1981_nb »



ba câu gì hả bạn, 3 câu đấy thôi, bạn định hỏi 3 câu gì nữa? Hay là bạn ngu quá không hiểu
AK nhược điểm là gì, thì mình nói rồi, liệt não không hiểu thì đi học lại
Các nước bạn bảo ngu ấy, là bạn ngu, họ không ngu vì họ dùng AK , bạn ngu vì bạn không biết họ dùng AK
M18 là sự ngu xuẩn thách đố dư luận đểu, vì bản thân những người chế ra nó đã vứt nó 50 năm nay rồi. Vì bạn ngu bạn mới không biết điều đó.

==========
Em đọc bài của bác thấy ông VIP A mà xem mãi không thấy ông VIP B đâu cả?

 Grin Grin Grin Grin Grin

Nguyên lý súng ngắn liên thanh: kỹ thuật chế tạo và kỹ thuật chiến đấu

Súng ngắn liên thanh MP, PP, SMG là một tập hợp những câu chuyện hài hước rắc rối về chính trị thối.

Súng được chấp nhận làm vũ khĩ chủ lực, thay giáo gươm đầu tk18, khi Vauban bên Pháp chết năm 1707, và kết thúc luôn quan điểm dùng súng của ông bên Tây Âu. Từ khi Vauban còn sống thì pháo đài Azop có cấu tạo công sự bán dã chiến, đã bảo Vauban rằng, thành quách đã hết thời, ông ra đi được rồi. Piotr đích thân thiết kế một xe dã chiến cải tiến từ giá pháo hộ thành, mặc dầu xe ấy sơm bị thay, nhưng nó đã thể hiện rằng, súng đạn từ đây nên cho thành quách về hưu, ra đồng đấu quân tử, không chấp loại chó gà nhà chuồng. Khẩu pháo lễ kỷ niệm trận Poltava, nạm vàng, có cấu tạo là một khẩu pháo dã chiến điển hình cho pháo Nga tk18, mà sau đó các nước đều dã chiến. Cả hai khẩu này vẫn còn trong bảo tàng.

Trước thời Vauban, thì súng cá nhân có vai trò như trung liên ngày nay, cũng nặng 10kg, cũng có giá , nhưng là giá nạng một chân chứ không lộn lại thành giá dạng 2 chân (chắc là chuyển giới tính). Súng ấy cũng là súng trợ chiến, nó bắn đạn ria, được bảo vệ trong rừng giáo gươm bầy trận ngôi sao, ngôi sao vì súng bắn gần, các cánh sao thò ra làm chỗ đặt súng bắn cho hiệu quả. Căn cứ Vauban của Pháp nay thuộc Đức đã để lại cái tên mà người Pháp nhận vơ là do ông Vô Băng người Pháp nghĩ ra, mặc dầu không có ông nào tên là Vauban cả, cái ông ấy lấy tên đất phong mà chính ông ta bỏ đi. Sébastien Le Prestre đã xây ở Pháp kiểu thành theo trận ngôi sao có từ đời cổ ở căn cứ Vauban, được phong Đức Vương xứ Vauban vì Sébastien Le Prestre đã dũng cảm tâu lên triều đình rằng, nên bỏ xứ ấy đi  Grin, cho tròn Pháp Quốc.

Sau khi Vauban chết, nước Pháp lần đầu tiên có súng trường tiêu chuẩn là 1717 nặng cỡ 4-5kg, Tây Âu nhanh chóng cải theo Đông Âu vì những chấn động của trận Poltava, và trước sau đó là đại chiến bắc âu. Khối Đông Âu được thành lập, Phổ Prussia tách khỏi Ba Lan dưới sự ủng hộ của Nga Russia, tròn 200 năm sau, năm 1914, Russia chưa chuẩn bị xong đã tấn công vào sào huyệt của Prussia cứu Pháp, bắt đầu 100 năm Đông Âu đại chiến đánh nhau thù nhau. Vì những cuộc chiến dữ dội này mà dân Phổ bỏ nước Phổ, Nga di dân đến làm thành "vùng Kaliningrad" ngày nay. Chính vì cuộc đại chiến trăm năm này mà xuất hiện nước Mèo Hoang buôn văn hóa dã man mạt hạng về trung tâm cách mạng văn minh bị tàn phá.



Súng trường mới có cách mạng kỹ thuật là nòng khoan, giỏi làm thép như Thụy Điển mà cuối tk17 quân xưởng nhà nước chỉ tiến vua được vài chục khẩu mỗi năm. Nhờ nòng khoan nên súng nhẹ, nhẹ nên làm nòng dài, nòng dài không phải để bắn xa, vì súng nòng trơn chỉ bắn trúng người dưới 50 mét, mà để làm cán lê, cả lê cho đến giữa tk19 dài hơn 2 mét, cũng làm dáo tốt. NHờ có tính năng của dáo mà súng trường tự vệ được, không phải đứng trong trận ngôi sao dầy đặc dáo gươm qua (châu Âu hay dùng kích, như một thứ qua, cán dài, chống xung phong).

Như thế, ngay từ đầu thời kỳ xuất hiện súng, thì đã có hai yêu cầu: bắn xa và xung phong cận chiến.

Cũng từ lúc đó, đã xuất hiện MP/PP, nói đùa, đó là các súng ngắn nhiều nòng, mỗi nòng rất yếu, nhưng bắn gần không cần mạnh, đó là các súng xung phong đầu tiên. Vì súng ngắn nhiều nòng chưa thể có 100 đạn cho mỗi trận xung phong, nên lê vẫn là vũ khí xung phong chủ lực, thứ chủ lực nữa là pháo, còn súng ngắn/súng ngắn nhiều nòng coi như thứ đồ phụ tùng, đắt đỏ mà hiệu quả kém, dùng trong các trận đánh đặc biệt, như ba chàng ngự lâm đi hầu đầm.

Như thế, vào thời liên thanh, khi súng trường Mauser Mosin chưa thể bắn liên thanh, thì như lý luận cũ, súng trường vẫn có lê, có pháo, là chủ lực, và dĩ nhiên súng ngắn nhiều nòng thay bằng súng ngắn liên thanh. Thế là hợp lý một cách dễ hiểu nhất, điều ngu xuẩn của lý luận này là, thế sao không làm súng trường liên thanh đi cho rồi. Cái này quá dễ hiểu, nhưng cãi nhau tròn 40 năm, mất 2 thế chiến, chỉ vì sự suy đồi của xã hội quý tộc, lũ giun sán giòi bọ vẫn còn nắm cổ phần chủ yếu ở triều đình. Thật ra, khẩu súng trường lên đạn tự động đầu tiên Modragon đã nỗ lực xung phong, mặc dù dân Mexico không thích viết sách khoe mẽ , nỗ lực này là 189x. Vấn đề là, để bắn được trên tay, cần thu nhỏ đạn, điều này không thuyết phục nổi các cổ đông của triều đình thích đọc truyện viễn tây, lấy súng nòng trơn bắn cụt chim thằng cao bồi đáng ghét.


Súng trường cổ nòng to dài để làm cán lê, nhưng cái nhà bác học làm ra súng đó không viết sách lý luận quân sự, nên cuộc đấu tranh giữ tư tưởng súng trường to dài và súng trường chính xác còn kéo dài. Súng Phổ M1841 của Dreyse bắn yếu, nhưng nạp sau nên dùng được nòng xoắn, bị Colt của nội chiến Mỹ chê là lởm vì bé và hở khí, đạn yếu. M1841 đâu cần bắn xa 300 mét 400 mét như súng nòng trơn đi tìm chim, nó cần bắn trúng 150 mét là đủ mạnh gấp 3 nòng trơn rất khó bắn trúng 50 mét, như thế là mạnh nếu như cần bắn trúng chứ không cần bắn xa, và M1841 là yếu nếu cần bắn xa chứ không cần bắn trúng. Như thế thôi, Mauser, Mosin bắn xa 3000 mét, sát thương 2000 mét làm gì, khi không ai ngắm nổi tầm đó, chỉ cần liên thanh 600 mét là cách mạng.



Không phải muốn có cách mạng là có. 189x bắt đầu thời đại gia công tấm mỏng, thép cán, đột dập, bạn cứ tưởng tượng rằng, nếu không có mtheps cán, thì người ta quai búa mệt lử mới ra cái hộp đựng suất ăn rẻ tiền nó đựng.

nên có súng máy, bắt đầu là cái kẹp đạn băng ngang rẻ tiền dễ vứt đi để thay băng nhanh (chỉ thay cái ray đạn trong băng, còn lò xo vỏ hộp vẫn đắt, tiếc, chưa dám phí phạm thay nhanh dễ mất), thay cho ống gỗ băng dọc làm đạn Lebel cụt đầu. Tất nhiên cái máy súng máy đúng định nghĩa máy đầu tiên là súng có hộp tiếp đạn repeater, kiểu như Mauser, Mosin, máy đó chạy động cơ tay, sau mới có động cơ "phản lực trích khí" (lùi và trích khí, 2 loại động lực đẩy máy súng chạy).

Như thế, vào đầu tk20, nếu như lành mạnh, làm súng trường xung phong là đúng, Fedorov là người đúng thành công duy nhất cái lúc đó. Fedorov đúng, nhưng Nga suy đồi không đúng, nên AK đợi 40 năm sau. Và như thế, súng ngắn liên thanh loại dùng trên tiền duyên là không đúng, thế nhưng loại súng ngắn liên thanh dùng trên tiền duyên còn không đúng đến 40 năm sau ở Nga-Đức, và cả 100 năm sau ở đâu đó, như cái xứ Nam Cụt đem UZI duyệt binh với MP5. Năm 190x còn cãi đúng sai, 40 năm sau là cờ bạc ganh đua bán lúa non, còn ngày nay: sự điên rồ ngu xuẩn có động lực duy nhất là đốt đền.



Không còn có gì nói về sự phản bội của nước Nga thời đó. Súng trường hiện đại đầu tiên của Nga bắt đầu bằng Berdan 1870. Nó không có bất cứ đặc điểm gì của Mỹ, 140 năm sau, cái đuôi đầu đạn của nó Mỹ vẫn chưa học nổi, cũng như thế, các đặc tính mang tên Berdan đã có ít nhất ở súng Nga trước đó Krnka, ít nhất là trạm truyền và đe hạt nổ. Các quý tộc liệt não Nga cảm những truyện viễn tây, nên bác học Nga phải đem ông Hiram Berdan người Mỹ về làm con rối, để quân Nga có súng bác học của họ. Mosin hy sinh đạn không gờ móc để đổi lấy khả năng sản xuất của Tula, báo hại PK đến nay cũng không thể có băng hộp lò xo, nhưng những hợp đồng đầu tiên gia công Mosin lại sang Mỹ Pháp Anh, Tula vẫn chết đói. Pháo M1909/1910 từ gia công bên đồng minh Phổ, nhảy sang đám mọi rợ địch thù bên Pháp. Đỉnh cao của sự phản bội này là năm 1914, Russia vội vàng tấn công vào Prussia cứu Pháp-Anh. Mà chính nước Anh đã cho Nhật vay tiền đánh bại Nga 1905-1906.

Nhục nhã, trong WW1, Nga Hoàng đã bắt Fedorov dùng chính cái đạn đã đánh bại Nga năm đó, quyết định này cắt cụt con đường cải đạn-nỗ lực lớn nhất của súng trường xung phong, làm khẩu súng này chết đứng.

Cả ba đế quốc Đông Âu sụp đổ, Mèo Hoang cười oang oang dám đem súng vào Đông Âu chào hàng. Người Nga dù có tạ tội với chính dân mình và đồng minh, bắn chết triều đình không cần xét xử, thì bên Đức vẫn nuôi hận, Hitler lúc khủng hoảng kinh tế đã tiêm thuốc chó dại vào hận ấy, tấn công vào hậu phương cũ 200 năm, hậu phương đã phản bội họ năm 1914, vùng Đông Âu lại tan hoang lần nữa.

Đau thương nhất là Đông Prussia, sào huyệt của Prussia, 200 năm dựa lưng vào đất mẹ của Piotr, dân Phổ năm 1945 bỏ đi, vùng đất hoang vắng, cũng vì an ninh, Nga đưa di dân. 2 nước không còn bao giờ ở cạnh nhau về địa lý nữa. Chỉ còn tên thành Pi tơ bua, Saint Petersburg, Piotr nhường các kiến trúc sư Đức đặt tên thành phố thủ đô Nga, các kiến trúc sư kính trọng Đại Đế lập quốc cho họ, đã đặt tên thánh của nhà vua, nên thành phố dùng cái tiếng Nga phát âm tên Đức một cách ngọng nghịu : xanh pê téc bua.
Comments