Home‎ > ‎Bài nghiên cứu‎ > ‎

Sân golf Hoàng Gia và câu chuyện phong thủy đình Bình Hào

đăng 08:51, 1 thg 4, 2016 bởi Phạm Văn Uýnh.

Phong thủy Bình Hào  

Thời Pháp thuộc làng Bình Hào thuộc tổng Bạch Liên, nay Bình Hào thuộc xã Yên Thắng, huyện Yên Mô, tỉnh Ninh Bình. Nói về Bình Hào người ta hay dẫn câu ca: “Bảy làng Bồ, ba làng Bát, không bằng đám hát Bình Hào”, tuy so sánh có cường điệu nhưng muốn nói lên một làng Bình Hào trù phú, dân cư đông đúc trong vùng. Vào một năm gần cuối thế kỷ XIX, bỗng thảm họa ập đến làm cả làng bị chết, chỉ còn sót lại mươi đinh, nhờ những người này sống ở trại cách làng hoặc đi xa đâu đó chưa về. Trải qua hơn một thế kỷ, nay Bình Hào cũng chỉ có vài ba chục hộ cùng với những di dân từ người làng khác tới.  

Từ nhỏ tôi vẫn lên chơi trên đê, nô đùa tắm kênh hồ Yên Thắng, đi cuốc đất trồng khoai, trồng sắn, cắt cỏ trên rừng và có nhiều kỷ niệm đẹp thời thiếu niên mà chưa hiểu nơi đây từng có một làng trù phú bậc nhất của vùng. Hiện nay làng cổ Bình Hào chỉ là xóm nhỏ đang bị thời gian, bị hồ Yên Thắng và sân golf Hoàng Gia xóa nhòa dấu tích. Tôi ghi lại những điều được biết về làng cổ Bình Hào qua lời kể của các cụ cao niên và sự tìm hiểu của mình, cùng những ẩn chứa nhiều điều huyền bí về long huyệt, phong thủy quê tôi.

Làng Bình Hào nằm trên địa thế bán sơn địa sát chân dãy Tam Điệp, đất đai rộng lớn, phong cảnh hữu tình, có ruộng lúa xanh tươi, có đồi rừng trùng điệp nên hầu hết dân làng đều làm ăn khá giả. Kinh tế phát triển, người Bình Hào càng muốn giầu có hơn, văn chương thơ phú cũng phát triển, có nhiều người được bổ làm quan. Được một vị pháp sư mách bảo, các bậc cao niên, hào lý trong làng họp bàn nhất trí đi mời thầy địa lý về xem với mong muốn khơi thông long mạch giúp cho con em học hành thông minh, thi cử đỗ đạt, tăng tiến đường công danh, sự nghiệp.

Thầy địa lý được làng mời về là người giỏi phong thủy, có tiếng cao tay nên rất được tin tưởng, kính trọng. Sau mươi ngày đi tìm hiểu dân tình và quan sát thực tế, thầy nhận lời với tiền công một thuyền bạc kẽm. Hai bên thỏa thuận giao kèo xong, thầy cùng các cụ lên đỉnh Đầu Đồi chỉ rõ thế đất, long mạch và bàn bạc các công việc phải tiến hành làm.

Vấn đề thầy đặt ra là phong thủy đình làng. Vị trí đình được chọn nằm trên thế đất có các yêu cầu như đâu là Huyền vũ, đâu là Chu tước, đâu là Gò nghiên, đâu là Gò bút và đặc biệt theo thầy thì phải làm thế nào mới có được "Minh đường tụ thủy", “Long hổ triều lai” - đây mới là bí quyết của thầy. Công việc đầu tiên thầy chỉ đạo làm là di dời xoay lại hướng đình theo địa thế đã chọn, sau đó làm cổng, đào kênh, vét ao, trồng cây và làm các công trình phụ. Việc chọn ngày giờ để động thổ, đặt tảng, gác thượng lương, mở cổng v.v... cũng được thầy tính toán chi tiết.

Sau ba tháng tích cực thi công, đình làng hoàn thành khang trang đẹp mắt. Dân làng rất vui mừng, hào hứng quyên góp tiền của làm lễ cúng đình và tạ ơn thầy địa lý. Thầy cam kết sau 3 năm là đất phát, làng sẽ có con em đậu ngay kỳ thi Hương khóa tới.

Buổi tiễn đưa thầy diễn ra lưu luyến. Thầy hẹn nếu làng cần cứ cho tìm, thầy sẽ tiếp tục về giúp làng. Do có mang nhiều tiền nên làng kín đáo bố trí một vị Trương Tuần cùng dân phu tin cẩn gánh tiền, quà hộ tống thầy ra về chu đáo.

Đúng kỳ thi Hương khóa ấy, sĩ tử Bình Hào có cả chục người đỗ, có người đạt khôi nguyên. Đây là kết quả tốt đẹp chưa từng có, vượt trên mơ ước của nhiều người. Cả làng Bình Hào vui như trẩy hội, từ tinh mơ đã rực rỡ cờ hoa, kiệu trống đón rước các vị tân khoa vinh quy bái tổ. Các gia đình có con em thi đỗ càng vô cùng hãnh diện, mổ lợn, mổ bò ăn mừng mời cả người quen làng bên, xóm bạn dự tiệc. Nhiều quan chức địa phương, hào lý quanh vùng cũng người người, ngựa ngựa đến ăn tiệc, chúc mừng.

Thừa thắng xông lên, dân làng phấn khởi bắt tay ngay vào tu bổ trường làng, mời thầy đồ giỏi về dạy học. Họ khao khát Bình Hào sẽ trở thành đất khoa bảng, văn chương sánh vai cùng đất núi Bảng, sông Càn đem vinh danh về cho làng, cho tổng. Trước sự thôi thúc đó, các cụ cao niên, hào lý lại bàn nhau rước thầy về cúng tiến, giúp cho khóa sinh kỳ thi tiếp theo sẽ có nhiều người đăng khoa giật giải.

Lại nói về ông thầy địa lý, ông gốc người Trung Hoa sang Việt Nam hành nghề đã lâu, đợt này đi quá hẹn mà chưa thấy về nên người nhà sốt ruột cho người đi tìm. Đến khi họ được tin làng Bình Hào có ông Chánh Hội cũng đi các nơi tìm ông thầy ấy mà chưa gặp, họ giới thiệu đến một ông thầy địa lý khác đang nổi tiếng ở Hải Phòng. Ông thầy này bảo xa xôi đã từ chối không đi được nên ông Chánh Hội phải khoản đãi và trả giá 2 thuyền tiền để mời bằng được ông vào giúp cho làng.

Thấy sự tha thiết của ông Chánh Hội, thầy địa lý nể lời đem theo mấy đệ tử tháp tùng hành trình vào đất Ninh Bình. Đến nơi, ông đi xem xét ngay, hết lời ca ngợi phong thủy đình làng Bình Hào, ca tụng ông thầy trước và cho rằng "Long mạch" rất tốt cho khoa cử, văn chương. Tuy nhiên, muốn có khóa sinh đỗ đại khoa phải qua thời gian khoảng 10 năm nữa. Các cụ cao niên, hào lý Bình Hào bảo như vậy thì lâu quá, muốn thầy giải cho thời gian đến nhanh hơn, khoa bảng cao hơn, mau thành danh chốn quan trường. Thầy nói muốn vậy xin làng cho điều chỉnh và làm bổ sung như: đào một cái giếng, đắp hai gò đất dài, yểm trấn long mạch xấu, khơi rộng long mạch tốt. Ông giải thích đó là thế "Lưỡng long tranh châu" có lợi cho khoa cử và công danh sự nghiệp của sĩ tử Bình Hào.

Hơn một tháng thì công việc hoàn thành, cũng như lần trước dân làng tổ chức cúng linh đình, khoản đãi thầy trọng hậu. Hôm tiễn thầy còn mời cả người của huyện hộ tống đưa thầy trò ông đi hết địa hạt Ninh Bình.

Hai năm sau, làng Bình Hào còn đang bận mùa bất vải, cũng là lúc bỗng cả làng chìm trong không gian ảm đạm khác thường. Đầu tiên là anh nông dân Quảng Nạp dậy sớm đến nhà chủ đi làm, bước vào làng anh hoảng hốt chạy trở ra vì thấy người nằm la liệt khắp nơi. Sự việc được cấp báo lên trên. Lập tức quan huyện, quan tỉnh đều đã cử pháp y, quân binh tới phong tỏa. Sau khi khám nghiệm hiện trường, một mệnh lệnh khẩn cấp đưa ra phải hỏa thiêu tất cả vì đây là một bệnh dịch cấp rất nguy hiểm, dễ lây lan thành đại dịch nguy hại tính mạng cho cả cộng đồng. Chỉ mấy ngày sau, làng Bình Hào thành đống tro tàn, vôi toả rắc trắng khắp nơi; số người bị bệnh dịch tiếp tục chết rất nhiều.

Ngày ấy, dân làng kế bên rất sợ hãi. Người bảo: “Tại đào trúng đầu rồng, mạch chảy ra đỏ như máu phải đem bòng bong nút lại, bị đau cái đuôi nó quẫy làm chết cả làng Khả Lạp”. Người bảo: “Thầy địa lý Trung Hoa sang nước Nam tầm long phát hiện huyệt rồng, ông này thâm sâu yểm hại cả làng bị tuyệt diệt rồi dặn hậu duệ sau này đặt hài cốt mình vào đấy”. Người bảo: “Hôm đưa thầy về những kẻ tham đã ngụy tạo trận cướp giả lấy hết tiền bạc của thầy nên bị thầy trả thù tàn độc” v.v... Cứ thế, họ tưởng tượng rồi truyền tai nhau nhiều câu chuyện ly kỳ cùng với những giai thoại nhuốm mầu tâm linh huyền bí về phong thủy đình làng.

Nhà ông cố ngoại tôi ở Quảng Thượng, cách làng Bình Hào chỉ độ vài trăm mét, ông đã chứng kiến thảm họa rùng rợn và sự ám ảnh lâu dài. Cố kể: “Đất hoang bỏ rậm hùm về, nhỡ trâu nhà sứt thừng lội qua ăn cỏ cũng không đám sang dắt về; đêm đến mèo hoang, chim lợn kêu rợn gáy”. Hàng mấy năm sau, ít ai dám bén mảng vào đất Bình Hào.

Cụ đồ Căn, người rất am hiểu về phong thủy đã cùng học trò chuyến thị sát tại đây. Cụ cho rằng phong thủy đình làng Bình Hào ở vào địa thế rất đẹp, nếu không bị thầy địa lý sau yểm phá thì làng này có thể sản sinh những vị Tam nguyên và quan Nhất phẩm. Có lẽ ông thầy trước bị cướp đã thoát chết trở về nước và sai môn đệ sang báo thù. Ông thầy sau đã ra tay tàn phá oan nghiệt cả làng. Thường là sau 100 năm thì các trấn yểm mới dần hết hiệu lực và vùng đất Bình Hào mới có thể phục hồi.

Dải đất từ bến Thói đến núi Suối, ăn tận vào Tràng Khê là rừng Bình Hào. Từ núi Suối vòng sang đồi Ông Vua chạy tới Đầu Đồi là rừng Thượng Phường. Dãy đồi rừng thấp trùng điệp này trồng nhiều vải, hoa màu như một vòng cung ôm lấy cánh đồng lúa, nay là đoạn phình to thành hồ Yên Thắng. Giữa đồng có một cái gò rộng mấy sào ruộng gọi là gò Ông Các. Chuyện kể có ông quan Thượng thư nằm mơ gặp thần báo mộng sẽ làm nên nghiệp lớn, ông mời thầy địa lý giỏi đi tìm long huyệt khắp nơi, cuối cùng ông mua đất gò này với ý định đưa hài cốt ông cha về đây an táng, nhưng sự việc chưa thành thì ông đã bị bãi quan về quê.

Tôi cảm nhận long huyệt nằm ở khu vực núi Cấn, đó mới là nơi tụ khí 4 phương. Núi Cấn ở vị trí trung tâm, hợp với núi Cánh Diện tạo thế có hình dáng như cái ghế tựa, dân làng gọi là Tai Ngai. Bên trái núi Cấn là dãy đồi núi nhấp nhô dài hàng chục cây số nối tiếp nhau từ mặn Tây Bắc đổ về; bên phải núi Cấn là những quả đồi cao to nằm phủ phục như những con voi. Khu vực này có một cái hàm, chỉ cần một trận mưa, nước trong hàm cuồn cuộn tuôn ra; tạnh mưa nước rút rất nhanh để lại lòng mương khô ráo. Miệng hàm kín đáo sâu như cái giếng, hồi nhỏ tôi từng nhiều lần chui xuống hàm uống nước, nước hàm ngọt và mát, uống no mà chẳng sợ nhột bụng bao giờ. Trước mặt núi Cấn là hồ Yên Thắng trong xanh, có núi Cháy ở làng Quảng Thượng tượng trưng như con sẻ đỏ là điểm nhìn thẳng về hướng Bắc. Toàn bộ dải vòng cung này lại dựa lưng vào dãy núi Tam Điệp như dựa vào bức trường thành vững chãi.

Một ngày năm 1990, tôi hẹn người bạn học về quê, chúng tôi đi lên đê hồ Yên Thắng vãng cảnh. Mùa thu, nước hồ đầy ăm ắp, mặt trời xế bóng về núi Cánh Diện vãi nắng vàng óng ánh lên lớp sóng lăn tăn tít tận lưng đồi. Tôi nắm tay bạn bước xuống mé, khoả chân vào dòng nước, chân đê dốc như chực hút chúng tôi xuống hồ. Bạn thốt lên “mát quá, ở Hà Nội mà có cái hồ sạch như thế này thì biết bao người xuống tắm”. Nước hồ trong xanh, màu xanh nguyên thủy, chúng tôi thầm mơ ước với bao nhiêu là dự định về mảnh đất quê hương yêu mến của mình.

Con đê khổng lồ hồ Yên Thắng được đào đắp suốt những năm 1961-1965 dài mấy cây số chạy đè hẳn lên nhà cửa dân làng Bình Hào, chia quá nửa làng chìm vào lòng hồ sâu thẳm. Nền đình làng bị đào lấy đất đắp đê, phong thuỷ của nó cũng bị con đê và lòng hồ làm thay đổi, xoá nhoà dấu tích. Tôi đứng trên đỉnh Đầu Đồi, phóng tầm mắt xa tít tận chân trời nhìn dáng sông, dáng núi từ đập Đồi Chuông chạy về và từ đập Tiên Dương chạy lên như dòng sơn - thủy hội tụ tại làng cổ Bình Hào. Rõ ràng ở đây có thế đất “Long trầu, hổ phục” một tuyệt tác kỳ vĩ của non nước Ninh Bình.

Bước sang thế kỷ 21, các nhà đầu tư quốc tế vào Việt Nam, họ đi khảo sát toàn miền Bắc, với con mắt của các kiến trúc sư hiện đại, họ nhìn thấy nơi đây thắng cảnh đẹp, non nước hữu tình, chọn làm nơi du lịch nghỉ dưỡng kết hợp thể thao, vui chơi cao cấp dành cho người giầu. Rồi vào năm 2007 lễ khởi công xây dựng sân golf 54 lỗ hồ Yên Thắng (còn gọi là sân golf Hoàng Gia) diễn ra hoành tráng với qui mô lớn bậc nhất Đông Nam Á.  

Những ai có niềm đam mê với cây gậy chơi golf khi đến sân Hoàng Gia hay buông cần câu trên hồ Yên Thắng, xin nhớ còn đó khát vọng cháy bỏng ngàn đời của người dân quê tôi ấp ủ chưa thành. Mỗi tấc đất, hòn đá, gốc cây đều thấm đẫm mồ hôi và cả xương máu bao lớp thế hệ nhân dân 3 làng: Bình Hào, Quảng Nạp (gồm Quảng Thượng, Quảng Hạ), Thượng Phường./.

Bài và ảnh: Phạm Văn Uýnh

Comments