Cha tôi

                      NguyÔn MËu Hïng KiÖt

 

Sấp ngửa đường cày

cha đi tới đích

bình tâm

chắc - lép đời người.

 

Cha tôi

vui, niềm vui rất thật

buồn, nỗi buồn rất thật

người quen trên đất chân trần.

 

Cha tôi

lo, lo những gì có thể

nghĩ, nghĩ những điều rất gần

người quen cõng nắng đội mưa.

 

Cha tôi

yêu, yêu lòng độ lượng

ghét, ghét thói hẹp hòi

người quen hóng gió đồng xa…

 

Rơm rạ một đời

cha về với đất

an nhiên

hoa - cỏ hồn quê.                     

                                   

 

 

Chiếc lá đầu tiên

Em thấy không tất cả đã xa rồi
Trong tiếng thở của thời gian rất khẽ
Tuổi thơ kia ra đi cao ngạo thế
Hoa súng tím vào trong mắt lắm mê say

Chùm phượng hồng yêu dấu ấy rời tay
Tiếng ve trong veo xé đôi hồ nước
Con ve tiên tri vô tình báo trước
Có lẽ một người cũng bắt đầu yêu

Muốn nói bao nhiêu, muốn khóc bao nhiêu
Bài hát đầu xin hát về trường cũ
Một lớp học bâng khuâng màu xanh rủ
Sân trường đêm rụng xuống trái bàng đêm

Nỗi nhớ đầu anh nhớ về em
Nỗi nhớ trong tim anh tìm về với mẹ
Ôi nỗi nhớ chẳng bao giờ nhớ thế
Bạn có nhớ trường, nhớ lớp, nhớ tên tôi

Em đã yêu anh, anh đã xa rời
Cây bàng hẹn hò chia tay vẫy mãi
Anh nhớ quá mà chỉ lo ngoảnh lại
Không thấy trên sân trường - chiếc lá buổi đầu tiên.

                                                             - Hoàng Nhuận Cầm -

 Thời Hoa Đỏ


 Dưới màu hoa như lửa cháy khát khao
Anh nắm tay em bước dọc con đường vắng
Chỉ có tiếng ve sôi chẳng cho trưa hè yên tĩnh
chẳng cho lòng ta yên
Anh mải mê về một màu mây xa
Về cánh buồm bay qua ô cửa nhỏ
về cái vẻ thần kì của ngày xưa
Em hát một câu thơ cũ
Cái say mê của thời thiếu nữ
mỗi mùa hoa đỏ về
hoa như mưa rơi rơi
cánh mỏng manh tan tác đỏ tươi
Như máu ứa một thời trai trẻ
hoa như mưa rơi rơi
như tháng ngày xưa ta dại khờ
ta nhìn vào tận sâu mắt nhau
mà thấy lòng đau xót
trong câu thơ của em
anh không có mặt
câu thơ hát về một thời yêu đương tha thiết
anh đâu buồn mà chỉ tiếc
em không đi hết những ngày đắm say
hoa cứ rơi ồn ào như tuổi trẻ
không cho ai có thể lạnh tanh
hoa đặt vào lòng chúng ta một vệt đỏ
như vết xước của trái tim

sau bài hát rồi em lặng im
cái lặng im rực màu hoa đỏ
anh biết mình vô nghĩa đi bên em
sau bài hát rồi em như thể
em của thời hoa đỏ ngày xưa
sau bài hát rồi anh cũng thế
anh của thời trai trẻ ngày xưa.