Phần 11. Stress

Câu 99. Tôi có thể làm gì với nỗi stress của con?

đăng 23:58, 2 thg 8, 2013 bởi Đào Linh   [ đã cập nhật 19:09, 22 thg 9, 2015 ]

Nhóm Dịch - CLB RUBIC Vì trẻ tự kỷ

Hiệu đính: Mẹ Cong

Một phần nỗi stress này là phần không tránh khỏi khi là anh chị em của một trẻ tự kỷ và hầu như chẳng có thể làm gì. Phần khác có thể tránh được nếu bố mẹ lên kế hoạch cẩn thận và thảo luận thẳng thắn với con cái. Cha mẹ nên thảo luận về các nguyên nhân phổ biến gây ra sự căng thẳng và các vấn đề khác về anh chị em tự kỷ khiến chúng bận tâm. Cha mẹ nên giải thích cho con cái của họ những tình huống xã hội và tình huống cá nhân mà chúng có thể sẽ gặp phải đồng thời hướng dẫn chúng nên làm gì với những tình huống đó. Cha mẹ nên khuyến khích con cái nói chuyện cởi mở về những vấn đề này và khi có thể hãy giúp con cái thoát khỏi những cảm giác tội lỗi và xoa dịu sự lo lắng của chúng. Thường xuyên lên kế hoạch nhờ người tạm chăm sóc hộ con tự kỷ cho phép các gia đình có thời gian để thư giãn và làm giảm mức độ căng thẳng của cả cha mẹ và con cái. Khi có thể, hãy để con cái bạn tham dự các nhóm hỗ trợ chính thức hoặc không chính thức dành cho anh chị em của trẻ tự kỷ để chúng thấy rằng chúng không phải là người duy nhất ở hoàn cảnh cũng như cảm giác như vậy.

Nếu các biện pháp trên không hiệu quả, cho trẻ được trao đổi về những nỗi sợ hãi và lo lắng của bản thân với chuyên gia tư vấn cũng có thể hữu ích. Mặc dù anh chị em của trẻ tự kỷ có thể gặp nhiều căng thẳng hơn bình thường, nhưng cũng không rõ liệu chúng có bị ảnh hưởng xấu bởi những căng thẳng đó không. Những nghiên cứu hiện thời cho thấy những kết quả khác nhau về ảnh hưởng của việc có anh chị em khuyết tật đối với trẻ.

Trong một số nghiên cứu, anh chị em của trẻ tự kỷ có thể biểu hiện nhiều vấn đề về hành vi hơn so với những đứa trẻ không có anh chị em mắc chứng tự kỷ.  Những vấn đề hành vi có thể bao gồm hành vi ngang ngược, hành vi hung tính, và không vâng lời. Tuy nhiên, nghiên cứu cũng đã phát hiện ra rằng việc có anh chị em mắc chứng tự kỷ có thể có một số ảnh hưởng tích cực. Một số trẻ có nhận thức tích cực hơn, trưởng thành hơn và có sự đồng cảm cao hơn, cũng như kỹ năng xã hội tốt hơn và biết cách điều chỉnh, tiết chế hơn so với những trẻ có anh chị em bình thường.

Câu 98: Có phải anh chị em của trẻ tự kỷ bị stress nhiều hơn không?

đăng 21:37, 2 thg 8, 2013 bởi Đào Linh   [ đã cập nhật 19:09, 22 thg 9, 2015 ]

Nhóm Dịch - CLB RUBIC Vì trẻ tự kỷ

Hiệu đính: Mẹ Cong


Đúng vậy, đôi khi, mứcđộ stress của người có anh chị em bị tự kỷ có thể bị tăng lên nhiều lần. Trên thực tế, cácnghiên cứu khoa học đã cho thấy rằng mức độ stress của họ cao hơn so với những người có anh chị em mắc những khuyết tật khác. Những nguyên nhân phổ biến dẫn đến điều này bao gồm:

-       
Ngại ngùng. Khi tiếp xúc với bạn bè trang lứa, hành vi của trẻ tự kỷ đôi khi gây ra sự ngại ngùng. Anh chị em của trẻ thường tránh việccó bạn đến chơi nhà. Chúng thường tránh nói về tình trạng hoặc thậm chí là sự tồn tại của người anh/chị/em bị tự kỷ của mình với bạn bè.

-       
Đố kỵ. Trẻ tự kỷ thường chiếm nhiều thời gian, sức lực, và sự quan tâm của bố mẹ. Vì vậy, anh chị em của trẻ cảm thấy bị bỏ rơi, dễ trở nên bức xúc hoặc đố kỵ.

-       
Bức xúc. Trẻ tự kỷ gặp nhiều khó khăn trong việc giao tiếp. Vì vậy,anh chị em của trẻ bực bội vì không thể tiếp cận hay nhận được bất kì phản ứng nào từ trẻ. Một số người thích chơi cùng, an ủi, và bảo vệ trẻ tự kỷ thì có thể trở nên bực bội bởi họ không thể giao tiếp với trẻ.

-    
Lạm dụng thể chất. Khả năng bộc lộ cảm xúc khi sợ hãi hay bức xúc của trẻ tự kỷ luôn bị hạn chế. Vì vậy, một số trẻ giải tỏa nỗi bức xúc này bằng cách trở nên hung hăng hơn. Anh/chị/em của trẻ thường là mục tiêu thuận lợi cho sự bộc lộ cảm xúc không đúng cách này. Mặc dù điều này hiếm khi là mối nguy hiểm cho anh chị em của trẻ nhưng đôi khi nó trở nên rất phiền phức.







-          Tự giác. Anh/chị/em của trẻ có thể trở nên nhạy cảm quá mức đối với những gánh nặng mà trẻ gây ra cho bố mẹ và chúng thường cố gắng bù đắp cho họ bằng chính hành động của mình. Nỗ lực trong việc cố gắng đền bù cho những khó khăn mà trẻ tự kỷ mang lại được thể hiện bằng việc người anh/chị/em của trẻ cố gắng trở nên ngoan ngoãn quá mức hoặc đạt được rất nhiều thành tích trong học tập hoặc thể thao. Tính kỷ luật tự áp đặt này dễ trở nên phi thực tế, đòi hỏi quá mức, hoặc bị lạm dụng.

-          Lo lắng cho cha mẹ. Trẻ em thường nhạy cảm và hay lo ngại đối với những hậu quả có thể xảy ra khi bố mẹ bị stress hoặc đau buồn. Chúng dễ trở nên lo lắng về sức khỏe, hạnh phúc, và sự lâu dài của cuộc hôn nhân của cha mẹ. Chúng thường tự vấn bản thân: “Không biết bố mẹ có cãi nhau nữa không nhỉ? Liệu bố mẹ có li dị không? Liệu điều này có làm cho bố bị đau tim không? Chuyện gì sẽ xảy ra với mình?”

-          Sợ hãi. Khi anh/chị/em của trẻ lớn lên, họ nhận thức được rằng trẻ cần rất nhiều sự quan tâm chăm sóc và giám sát. Họ cũng nhận ra rằng bố mẹ sẽ không thể chăm sóc người anh/chị/em tự kỷ của mình mãi mãi. Họ lo ngại rằng họ sẽ phải gánh vác trách nhiệm này hoặc cảm thấy tội lỗi vì họ không muốn trở thành người chăm sóc chính cho trẻ. Họ sợ hãi tương lai. “Ai sẽ chăm sóc em trai mình khi bố mẹ mất đi nhỉ? Liệu mình có phải lo cho em ấy không? Liệu mình có thể lập gia đình không nếu mình phải chăm lo cho em ấy? Không biết vợ mình sẽ nói gì về chuyện này nhỉ?”

-          Tội lỗi. Anh chị em của trẻ có thể phải đối mặt với cảm giác tội lỗi khi phải yêu cầu những điều dù trên thực tế rất hợp lý, ví dụ như đòi hỏi phần của họ về sự quan tâm chú ý của cha mẹ, thời gian riêng, tiền bạc, và thậm chí gợi ý một kì nghỉ gia đình mà không có trẻ.

Không phải anh chị em nào của trẻ tự kỷ cũng sẽ gặp phải những vấn đề này, nhưng cha mẹ và những người thân khác nên nhận thức được chúng và hành động khi cần thiết.

Cũng giống như cha mẹ, ông bà, cô, dì, chú, bác cũng có thể đau buồn vì sự thiệt thòi của đứa trẻ “bình thường” trong gia đình của trẻ tự kỷ dù họ đã lường trước được. Tương tự, họ cũng sẽ lo ngại về stress và những khó khăn mà họ thấy cha mẹ của trẻ đang gặp phải.

Rất nhiều người thân muốn giúp đỡ nhưng họ không biết phải làm như thế nào. Họ thường không có kinh nghiệm trong việc chăm sóc trẻ tự kỷ và đôi khi những gì họ thấy có thể làm họ ngại ngần. Có thể họ không có đủ tâm huyết hay sức khỏe. Những hiệu quả tích cực thường thấy từ đồ ngọt, đồ chơi, những chuyến đi dã ngoại trong sở thú không được đánh giá cao hoặc bị bỏ qua. Điều này có thể dẫn đến việc cha mẹ trẻ trở nên bức xúc và chán nản khi họ cảm thấy rằng người thân không hiểu được hoàn cảnh của họ hoặc không giúp đỡ họ.

Câu 95. Do đâu mà cha mẹ nuôi con tự kỷ stress?

đăng 23:49, 27 thg 7, 2013 bởi Đào Linh   [ đã cập nhật 19:54, 14 thg 10, 2015 ]

Người dịch: Mẹ Cong

Là cha mẹ vốn đã stress rồi. Chịu trách nhiệm về một đứa con, hành vi của chúng, và chúng đòi hỏi bạn phải dành quan tâm, thời gian, và tài chính có thể khiến những cha mẹ cừ khôi nhất thấy quá sức. Một đứa trẻ tự kỷ đè thêm rất nhiều gánh nặng và có những kiểu stress rất riêng.

 

Nguồn cơn những stress của cha mẹ nuôi con tự kỷ gồm:

 

Các khiếm khuyết và hành vi của tự kỷ: Nghiên cứu chỉ ra rằng cha mẹ nuôi con tự kỷ chịu stress nhiều hơn so với cha mẹ nuôi con khuyết tật trí tuệ và Down.  Đây là do những đặc tính riêng biệt của tự kỷ. Chăm sóc một người không thể giao tiếp được vô cùng khó chịu. Trẻ tự kỷ không thể diễn đạt được những nhu cầu hay mong muốn cơ bản. Chúng không thể nói cho cha mẹ biết chúng đói, khát, buồn, đau hay buồn nôn hay không. Khi cha mẹ không thể biết được mong muốn của con, họ cảm thấy bực bội và căng thẳng.

Sự tăng động, dễ mất tập trung, bột phát của trẻ khiến cha mẹ phải giám sát nhiều hơn và phòng ngừa an toàn nhiều hơn.  Những đặc tính này cản trở việc sinh sống và học hỏi của trẻ.  Hơn nữa, không có khả năng tự chơi và chơi đúng kiểu khiến cha mẹ và người chăm sóc phải liên tục lên lịch cho thời gian của trẻ.  Khi lên lịch như vậy, thời gian của cha mẹ và những trẻ khác cũng phải chạy theo.

 

Các hoạt động gia đình như ăn, thể thao, xem phim, hay thư giãn yên tĩnh đều phải chạy theo tâm trạng và khả năng của đứa con tự kỷ.

 

Các câu hỏi như:

● Liệu con có ngồi yên được hết bộ phim không?

● Liệu con có ăn được thứ mọi người ăn không?

● Liệu con có ném thức ăn khi khách đang ngồi ăn không?

● Liệu tiếng ồn trong rạp xiếc có quá to không?

● Liệu chúng ta có phải về sớm không?

● Liệu chúng ta thậm chí có nên đi không?

 

Tất cả những khiếm khuyết và hành vi này khiến gia đình kiệt quệ cả về thể chất lẫn tinh thần.

 

Cuối cùng, vợ chồng thường không thể dành thời gian riêng cho nhau vì mất quá nhiều thời gian chăm sóc con và thiếu người có thể trông nom con tự kỷ khi không có mặt họ.

 

Cảm giác mất mát đau khổ:  Cha mẹ nuôi con tự kỷ rất đau khổ vì mất đi đứa con bình thường mà họ trông đợi.  Thêm vào đó, họ còn mất cả lối sống họ mong muốn cho chính mình và gia đình. Cảm giác mất mát mà gia đình trải qua có thể dẫn đến stress vì nó thường trực liên tục.  Cha mẹ nuôi con tự kỷ trải qua nhiều giai đoạn mất mát từ những sự kiện khác nhau trong đời như sinh nhật, ngày nghỉ, hay ngày tốt nghiệp ra trường hay lễ cưới của bạn bè hay anh chị em.

 

Tài chính: Trẻ tự kỷ đòi hỏi cha mẹ phải dành thời gian, yêu thương, và tài chính nhiều hơn một đứa trẻ thường rất nhiều.  Các chi phí như đánh giá, các chương trình tại gia, thay đổi môi trường ở nhà, và nhiều phương pháp trị liệu có thể hút cạn nguồn tài lực của gia đình. Một gia đình vốn có hai người đều kiếm ra tiền có thể phải chuyển thành một nguồn thu nhấp khi một cha mẹ phải bỏ việc để là người chăm sóc chính cho con. Nỗi ám ảnh về những chi phí trong tương lại cho một đứa trẻ có lớn mà không có khôn luôn hiện hữu trong tâm trí cha mẹ và là nguồn lo lắng thường trực.

 

Phản ứng từ xã hội: Trong khi cha mẹ có thể rất chấp nhận hành vi của con tự kỷ khi ở nhà, cũng hành vi này khi đi ra ngoài có thể gây những stress đáng kể.  Mọi người có thể nhìn chằm chằm, đàm tiếu, hoặc không hiểu những hành vi có thể xảy ra. Trẻ tự kỷ, ngay cả khi ngoan, cũng có thể gây ồn ào, hoặc hiếu động quá mức, hoặc quá trớn với người lạ.

 

Khi sợ hãi, chúng có thể hét to; khi buồn chán hoặc bực bội, chúng có thể ăn vạ. Ký ức về những lần đi ra ngoài này ảnh hưởng đến quyết định của gia đình khi đi ra ngoài, các sự kiện trong gia đình và các kỳ nghỉ.

 

Cảm giác cô lập: Các gia đình có thể cảm thấy không an tâm khi cho con đến nhà bạn hay họ hàng chơi.

Khi có một dịp tụ tập gia đình, như ngày nghỉ, tiệc cưới, hay đám ma, mức độ stress của gia đình có thể tăng vọt. Tóm lại, gia đình có thể cảm thấy như thể họ không thể giao lưu hay liên hệ với người khác. Cô lập với bạn bè, họ hàng, và cộng đồng là tình trạng phổ biến với cha mẹ nuôi con tự kỷ.

 

Tương lai: Ngay cả những cha mẹ thích nghi tốt, hoạt bát, và cân bằng cũng có thể thấy căng thẳng khi họ nghĩ đến tương lai của đứa trẻ. Họ có thể tự hỏi: “Ai sẽ lo cho con của mình khi mình mất đi? Liệu họ có chăm lo như mình đang làm không? Liệu họ có hiểu những ám hiệu rất tinh tế mà con biểu hiện khi ốm không? Liệu họ có cho con đúng thức ăn con thích không? Làm sao để mình có thể trang trải cho những dịch vụ chăm sóc đó? Liệu anh chị em có lo được cho con không?”.  Câu trả lời không hề dễ dàng, và mối lo cứ gắn chặt trong tâm trí của cha mẹ.

Câu 96. Một số cách giúp cha mẹ nuôi con tự kỷ bớt stress

đăng 23:47, 27 thg 7, 2013 bởi Đào Linh   [ đã cập nhật 19:07, 22 thg 9, 2015 ]

Người dịch: Mẹ Cong

Khi nuôi con tự kỷ, một chuyện rất thường tình là bạn sẽ trải qua những cảm xúc, nỗi sợ và lo lắng. Dễ có thể đoán trước những stress bạn sẽ trải qua, từ những bực dọc nhỏ đến những phiền toái thay đổi cả cuộc sống của bạn.  Những thách thức hiện tại và lâu dài khiến bạn và những đứa con khác dễ có nguy cơ trầm cảm hoặc các bệnh khác có liên quan đến stress.

 

Đây là một vài hướng giải quyết:

 

Học những cách thư giãn mới. Tạo sở thích mới, đi thăm bạn bè, hoặc tập yoga hoặc thiền.

 

Rèn luyện cơ thể.

Rèn luyện là một cách tuyệt vời để tâm trí bạn không quẩn quanh với vấn đề của bạn, ít nhất là trong một thời gian ngắn. Các nghiên cứu cho thấy luyện tập cải thiện tâm trạng và giảm lo âu nếu tập thường xuyên (ít nhất ba lần một tuần, mỗi lần ít nhất 30 phút).  Rèn luyện thân thể cũng cải thiện sức khỏe của bạn và là một cách để kiểm soát trọng lượng cơ thể.

 

Hãy để ý đến chế độ ăn của bạn cũng như của con. Hãy kiểm soát lượng và chất của những thức ăn bạn và gia đình đang ăn. Thức ăn có thể dễ dàng trở thành một cách để thỏa mãn bản thân hoặc để làm con bạn dịu lại, nhưng cái giá phải trả là cân nặng và sức khỏe của bạn. Hãy xin tư vấn của bác sỹ hoặc chuyên gia chế độ ăn nếu đây là vấn đề

 

  • Hãy nhờ người chăm nom con tạm trong một thời gian (dịch vụ respite care ở Mỹ).  Dịch vụ nhờ chăm hộ này sẽ cho phép cha mẹ và các đứa con khác được nghỉ ngơi một thời gian. Hãy bố trí những lần nhờ chăm hộ này thường xuyên; đừng chỉ dùng dịch vụ này khi mọi chuyện đã mức quá cấp bách hoặc khi bạn đã kiệt sức hoàn toàn. Những lần như vậy giúp cha mẹ và các đứa con khác được có cơ hội thư giãn và để con tự kỷ của bạn có cơ hội tương tác với người khác ngoài các thành viên trong gia đình hoặc ngoài môi trường học của trẻ.

 

  • Hãy tham gia vào các nhóm hỗ trợ. Tích cực tham gia vào các nhóm hỗ trợ có thể rất hữu ích. Các nhóm như vậy cho phép gia đình có cơ hội học hỏi kinh nghiệm của người khác. Cha mẹ cũng được thảo luận về những khó khăn và phiền muộn với một nhóm cảm thông và không suy xét  Hội tự kỷ Mỹ có cung cấp thông tin về những nhóm hỗ trợ như vậy trong từng khu vực. Hãy liên lạc với họ ở www.autism-society.org

 

Nếu cần hãy sử dụng dịch vụ tham vấn.  Hãy nói chuyện với một chuyên gia về sức khỏe xem liệu tham vấn có giúp bạn và con bạn giải quyết các vấn đề ở những gia đình nuôi con tự kỷ được không.

 

Duy trì một cuộc sống có niềm tin, chỗ dựa tinh thần. Cầu nguyện trong gia đình có thể giảm stress và cho bạn cái nhìn sáng sủa hơn về tương lai.

 

Lên danh sách các việc cần làm. Có một danh sách các việc nhà cần làm hàng ngày có thể làm cho ngày của bạn có kế hoạch quy củ.  Nó giúp bạn tập trung và thấy mình đã làm đuợc nhiều việc.

Câu 97. Có phải có gia đình đối phó với stress tốt hơn không?

đăng 23:45, 27 thg 7, 2013 bởi Đào Linh   [ đã cập nhật 19:08, 22 thg 9, 2015 ]

Người dịch: Mẹ Cong

Khi có một đứa con được chẩn đoán có tự kỷ, cha mẹ và những người chăm sóc khác rất dễ nổi giận, căng thẳng và sợ hãi. Cha mẹ và các thành viên khác trong gia đình trải qua những giai đoạn đau khổ, vì mục tiêu, ước mơ, và tham vọng của họ đều tan vỡ.  Họ phải đối mặt với sự thật mới; một sự thật về một đứa con xa cách về tình cảm, hành vi khó lường, và lại rất phụ thuộc vào sự chăm sóc dù cơ bản nhất của người khác. Cha mẹ phải học những từ ngữ mới, tham dự vào những trường lớp mới, và tạo ra một môi trường ở nhà khác. Thực sự, đó là một cuộc khủng hoảng, đặt thêm nhiều stress cho gia đình. Một số gia đình đã thích nghi vô cùng tốt trong những cơn khủng hoảng. Tuy nhiên, các gia đình khác chật vật đối phó với stress và cuối cùng đành khuất phục chúng.

 

Bình luận của William:

Ngay cả với những cặp có mối quan hệ vợ chồng khăng khít, vẫn luôn có một người đối phó với khủng hoảng này tốt hơn người kia. Chúng tôi nhận thấy điều này làm người ta stress, tức giận và cảm giác kém cỏi.

 

Nó có thể gây căng thăng cho cả những cuộc hôn nhân hạnh phúc. Tăng trao đổi và trung thực về cảm giác của mình có thể tăng sự hiểu biết giữa vợ chồng và giảm sự căng thẳng. Tìm người tham vấn không có nghĩa là bạn yếu đuối, mà còn là mạnh mẽ, chúng tôi nhận thấy vậy.

 

Các gia đình kém thích nghi không thể cân đối được giữa việc đáp ứng nhu cầu của con và duy trì được cuộc sống của mình. Ví dụ, những gia đình này có thể nuông chiều con quá mức và làm con phụ thuộc, trong khi các thành viên khác trong gia đình có thể bị lãng quên hoặc đối xử không thích hợp vì bạn quá cố gắng thỏa mãn nhu cầu của đứa trẻ tự kỷ.

 

Hoặc, các gia đình kém thích nghi có thể bỏ rơi đứa trẻ về mặt tình cảm. Họ có thể lờ đi rằng con mình có khuyết tật và trì hoãn việc dành các trị liệu và dịch vụ thích hợp cho con.  

 

Trong một số trường hợp, một thành viên của gia đình, như người mẹ, có thể chấp nhận mọi trọng trách chăm sóc đứa trẻ và là người trị liệu chính. Mẹ lo hết cho các nhu cầu của con cũng như lo hết việc nhà và chăm sóc chồng con. Người mẹ như vậy có thể thấy khó hoặc không thể làm xuể hết những việc này. Người mẹ có thể trở nên cáu bẳn và cay nghiệt với những thành viên gia đình khác vì họ không san sẻ bớt cho mình.  Gia đình có thể cứ cho là mẹ làm việc này là thích hợp nhất và không hiểu là việc này khối lượng nhiều như thế nào. Họ có thể cảm thấy như họ bị xâm phạm riêng tư hoặc không được cùng tham gia chăm sóc đứa trẻ.  Khi đó, người mẹ và đứa trẻ tự kỷ có thể trở nên cô lập và đều thấy chịu nhiều thiệt thòi.

 

Những kiểu kém thích nghi này xuất phát từ việc gia đình chưa biết nói rõ nhu cầu của mình cho người khác cũng như những người có thể giúp chăm sóc, những mạng lưới hỗ trợ biết. Hơn nữa, các gia đình như vậy sẽ không tìm kiếm và chấp nhận sự giúp đỡ.  Họ có thể thấy xấu hổ về tình trạng của con hoặc cho là việc theo sát đứa trẻ mọi lúc là trách nhiệm chính của họ.

 

Những gia đình này có thể thiếu linh hoạt trong đảm nhận vai trò xã hội hoặc giới tính của mình. Ví dụ, họ có thể cảm thấy chỉ người mẹ mới nên chăm sóc đứa trẻ tự kỷ và người chồng, anh chị em khác hoặc ông bà không cần tham gia.

 

Cuối cùng, các gia đình kém thích nghi trở nên cô lập vô cùng vì nhu cầu của đứa trẻ. Họ không giữ quan hệ với các bạn bè và gia đình. Vì thế, họ không có chỗ xả những tức giận, bực bội, và sợ hãi. Sự cô lập của họ làm họ hạn chế trong việc mở rộng mạng lưới hộ trợ, vốn có thể là một trợ giúp trong trường hợp cấp bách. Cô lập làm giảm hoặc triệt tiêu giao lưu với bạn bè, những người mà ta vẫn thấy thư giãn, mở lòng, và lấy lại sức lực khi ở bên.

 

Các gia đình thích nghi tốt, ngược lại, họ có những đặc điểm sau:

 

Linh hoạt trong vai trò với gia đình.  Một người có thể là người chăm sóc chính, người kia có thể đảm nhận một vài nhiệm vụ vốn là của người này. Họ có thể nhờ người chăm sóc hộ đôi lúc và cùng gánh vác bớt việc của người chăm sóc trẻ cũng như các thành viên khác trong gia đình, bất kể vai trò truyền thống của xã hội vốn là gì.

 

Họ trao đổi với nhau và với người ngoài hiệu quả. Những gia đình này có thể trao đổi về nhu cầu của họ với người khác để được hỗ trợ về mặt xã hội, có người chăm sóc con hộ khi cần, hoặc các dịch vụ giáo dục hoặc trị liệu bổ sung.

 

Họ tìm kiếm và chấp nhận sự giúp đỡ. Các gia đình này nhận ra rằng đôi khi nhu cầu của đứa trẻ tự kỷ nhiều hơn khả năng đảm trách của họ. Họ không hề ngượng vì tình trạng của con cũng như họ không nghĩ đó là do trời phạt họ ăn ở không phúc đức (divine retribution).  Cha mẹ rất cần phải tìm kiếm sự hỗ trợ từ bất cứ nguồn nào có sẵn. Họ có thể nói với các chuyên gia vè sức khỏe và tìm hiểu xem trong khu vực sinh sống có những dịch vụ gì. Gia đình, bạn bè, các cơ quan nhà nước, và các tổ chức cộng đồng và nhà nước là những nguồn tài lực tiềm năng. Các nhóm tương trợ phụ huynh, anh chị em, và ông bà  có thể có thông qua các chương trình giáo dục, các trung tâm tư liệu cho cha mẹ, các hội tự kỷ, và các cơ quan về khuyết tật phát triển. Hơn thế, hỗ trợ trực tuyến cũng có thể có cho các thành viên trong gia đình. Các nhân viên xã hội hoặc phụ trách trường hợp của con bạn có thể tìm ra nguồn trợ giúp cũng như giúp bạn điền vào các giấy tờ cần thiết.

 

Họ duy trì quan hệ với cộng đồng. Những gia đình như vậy nhận ra rằng có một đứa trẻ tự kỷ như vậy có thể khiến họ cô lập.  Cô lập càng làm gia đình thêm stress và giảm sự hưởng thụ cuộc sống cũng như diện rộng của các mạng lưới chăm sóc xã hội. Vì thế, các gia đình thích nghi tốt giao lưu và ưu tiên cho việc này trong lịch sinh hoạt của họ. Tìm các gia đình cùng cảnh cũng có thể rất hữu ích. Nó làm cho gia đình cảm thấy an tâm khi biết họ không phải là người duy nhất trải qua những tình huống căng thẳng. Hơn nữa, các gia đình có thể có lời khuyên hữu ích từ những bà mẹ đã đấu tranh với những thử thách giống vậy.

 

Họ có khả năng giải quyết vấn đề. Các gia đình như vậy sử dụng khả năng này để nhận diện các vấn đề khi nuôi một đứa con tự kỷ, để trao đổi hiệu quả vấn đề là gì, tìm kiếm sự trợ giúp và chia sẻ trách nhiệm mà không làm cho mình quá tải.  Những gia đình như vậy đáp ứng được nhu cầu của đứa trẻ tự kỷ mà không bị mất cân bằng và vẫn đảm bảo cuộc sống của mình.

1-5 of 5