nuiansongtra

Tìm kiếm trang web này

0hôm nay là

Tác giả trang

  • Nguyễn Trọng Tiến
    tháng mười một 8, 2012

Trang chủ

 
Nguyễn Trọng Tiến
0939.267.667

Trong mỗi chúng ta, ai cũng mang trong tim hình bóng quê hương và dù có ở đâu, làm gì thì chúng ta vẫn là người con của đất Quảng thân yêu.
Quê hương nếu ai không nhớ,
Sẽ không lớn nổi thành người.
(Đỗ Trung Quân)
Và có đôi khi, giữa cuộc sống bộn bề, ta nhớ về quê nhà với bao kỷ niệm tuổi thơ êm đềm. Hay bất chợt ta đọc được ở đâu đó những bài thơ về Quảng Ngãi rầt hay.
Ai về xứ Quảng xa xôi,
Nhớ sông Trà Khúc sóng dồi lăn tăn.
Bao giờ Thiên Ấn hết tranh,
Sông Trà hết nước anh đành xa em.


Nhớ con sông quê hương

Tế Hanh

Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi tóc những hàng tre
Tâm hồn tôi là một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng
Chẳng biết nước có giữ ngày, giữ tháng
Giữ bao nhiêu kỉ niệm giữa dòng trôi?
Hỡi con sông đã tắm cả đời tôi!
Tôi giữ mãi mối tình mới mẻ

Sông của quê hương, sông của tuổi trẻ
Sông của miền Nam nước Việt thân yêu
Khi bờ tre ríu rít tiếng chim kêu
Khi mặt nước chập chờn con cá nhảy
Bạn bè tôi tụm năm tụm bảy
Bầy chim non bơi lội trên sông
Tôi dang tay ôm nước vào lòng
Sông mở nước ôm tôi vào dạ

Chúng tôi lớn lên mỗi người mỗi ngả
Kẻ sớm khuya chài lưới bên sông
Kẻ cuốc cày mưa nắng ngoài đồng
Tôi cầm súng xa nhà đi kháng chiến
Nhưng lòng tôi như mưa nguồn, gió biển
Vẫn trở về lưu luyến bên sông

Tôi hôm nay sống trong lòng miền Bắc
Sờ lên ngực nghe trái tim thầm nhắc
Hai tiếng thiêng liêng, hai tiếng “miền Nam”
Tôi nhớ không nguôi ánh nắng màu vàng
Tôi quên sao được sắc trời xanh biếc
Tôi nhớ cả những người không quen biết…

Có những trưa tôi đứng dưới hàng cây
Bỗng nghe dâng cả một nỗi tràn đầy
Hình ảnh con sông quê mát rượi
Lai láng chảy lòng tôi như suối tưới
Quê hương ơi! Lòng tôi cũng như sông
Tình Bắc Nam chung chảy một dòng
Không ghành thác nào ngăn cản được
Tôi sẽ lại nơi tôi hằng mơ ước
Tôi sẽ về sông nước của quê hương
Tôi sẽ về sông nước của tình thương

MƯA  CÓ VỀ XỨ QUẢNG

Thuỷ Lâm Synh

 

Xứ Quảng bây giời mưa lắm không em?

Từng cơn mưa rả rích bên thềm

Lối cũ anh về mưa tuôn trắng cả

Nước từ sông trà trắng xoá cơn mê

 

Xứ Quảng mùa mưa, mưa dầm, gió Bấc

Dột mái tranh thô xoáy đất loang bùn

Mẹ gánh thương về, trong cơn mưa lũ

Cha lo từng ngày vẫn khó quanh năm

 

Quê hương ta vạn kiếp vẫn nghèo nàng

Bao thiên tai khốn khổ cứ dập dồn

Ruộng vườn ngô, lúa phú cho trời mưa nắng

Mưa thuận, gió hoà khoai sắn mới đơm bông

Bao gian nan từ núi tới biển sâu

Dân quê ta lam lũ cả một đời

Đông thiếu chen mền, hè sang lại thiếu lúa

Ước mơ no lòng muôn thuở vẫn gieo neo

 

Xứ Quảng bây giờ mưa hết chưa em?

Chiều công viên nắng xuống vai mềm

Cổ luỹ xa vời nhớ đêm thế kỷ

Sóng ngập trong hồn trắng xoá đêm mơ

 

Xứ Quảng ngày mưa, mưa dầm thác đổ

Lụt lũ thường xuyên, bảo tố điên cuồng

Chạnh nhớ về quê hương khốn khó

Đêm đêm mơ về bóng dán người thân




Comments