[2018] Mùa hạ thoáng qua - Suddenly This Summer - Bạch Vũ, Bốc Quan Kim

Mùa hạ thoáng qua ● Tên tiếng Trung: 忽而今夏 ● Tên tiếng Anh: Suddenly This Summer ● Thể loại: Thanh xuân ● Khai máy: 7/2017 ● Lên sóng: Quý 2 năm 2018 ● Độ dài (dự kiến): 30 tập ● Diễn viên chính: Bạch Vũ (Chương Viễn), Bốc Quan Kim (Hà Lạc) ... Chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Minh Tiền Vũ Hậu, Nội dung tác phẩm kể về tình yêu 10 năm thời ngồi trên ghế nhà trường cho đến khi bước chân vào cuộc sống của hai nhân vật chính là Chương Viễn và Hà Lạc. Cre: Weibo Tổng hợp và lượt dịch bởi Bạch Vũ 白宇 - Tiểu vũ trụ Vietnam Fanpage

Mùa Hạ Thoáng Qua

Đề tài: Thanh xuân, tình yêu

Số tập: 30

Đơn vị trình chiếu: Tencent

Ngày trình chiếu: 19/4/2018

Diễn viên: Bạch Vũ, Bốc Quan Kim, Lữ Bằng, Trương Thư Duy, Dương Phương, Văn Cường,...

Thiếu nữ Hà Lạc (Bốc Quan Kim) thông minh nghịch ngợm nhưng thành tích học tập chưa tốt, lại không cẩn thận buông lời khoác lác rằng sẽ thi vào trường danh tiếng. Học sinh giỏi Chương Viễn (Bạch Vũ), trông có vẻ tự cao tự đại nhưng lại là người có chí. Dần dà, anh chàng cảm động trước sự kiên nhẫn của Hà Lạc. 

Truyền hình Trung tháng 4: Tâm điểm dồn vào Thái Từ Khôn - mỹ nam Idol Producer - Ảnh 11.

Giữa hai người nảy sinh tình cảm, hẹn ước cùng đăng ký cùng một nguyện vọng đại học. Thế nhưng cuối cùng, họ phải đối mặt với sự cách biệt khi mỗi người lại ở một nơi. Hà Lạc và Chương Viễn không nề hà, vẫn ôm hoài bão, cùng nhau hoạch định tương lai.

Truyền hình Trung tháng 4: Tâm điểm dồn vào Thái Từ Khôn - mỹ nam Idol Producer - Ảnh 12.
Truyền hình Trung tháng 4: Tâm điểm dồn vào Thái Từ Khôn - mỹ nam Idol Producer - Ảnh 13.

Nhưng rồi, những trải nghiệm và cảm xúc khác nhau khiến hai người họ dần có sự xa cách, yêu nhau sâu sắc nhưng lại mỗi ngày một xa. Đứng trên ngã tư đường đời, họ nên lựa chọn như thế nào? Nhiều năm sau, sự nghiệp phát triển nhưng mỗi người một ngả, một lần nữa gặp lại, trái tim liệu có còn chút rung động thuở ban đầu?

REVIEW MÙA HẠ THOÁNG QUA (SONG THÀNH CỐ SỰ) – MINH TIỀN VŨ HẬU

4

September 16, 2017 by xemnhamnho2307

Thanh xuân vườn trường, gương vỡ lại lành, HE (kết 2 phiên bản) convert / edit

 

“Đây không phải một cuốn tiểu thuyết hư cấu, mà là mối tình đầu chân thực thuộc về chính bản thân chúng ta, là thời thanh xuân thuần khiết đến mức khiến người khác sinh lòng ghen tị. Tình yêu trong trẻo ngây ngô như vậy, khiến chúng ta mỗi khi nhớ về đều có cảm giác như được tắm mình trong ánh nắng lung linh giữa bầu trời xanh biếc.

Năm ấy, Chương Viễn của thời cấp Ba tinh nghịch nhìn Hà Lạc nói: “Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào.”

Năm ấy, Chương Viễn nghiêng trái nghiêng phải tránh móng vuốt của Hà Lạc: “Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?”

Năm ấy, Chương Viễn đứng suốt mười tám tiếng đồng hồ mới tới được Bắc Kinh, vô cùng mệt mỏi nói: “Cô bé lười, em lại vừa mới ngủ dậy đấy à?”

Năm ấy, Chương Viễn đưa bức ảnh của Hà Lạc Gia Uyển cho Hà Lạc: “Anh vốn cho rằng, em sẽ trở thành nữ chủ nhân của nó.”

Năm mười sáu tuổi, trên đường tan học, Chương Viễn né đôi găng tay của Hà Lạc ném đến, cười mà nói: “Lấy oán báo ơn, Hà Lạc, tớ nhớ cậu cả đời.”

Rất nhiều năm sau, ở nơi đất khách, Chương Viễn của tuổi trưởng thành nhìn thẳng vào mắt Hà Lạc, nhấn từng chữ một: “Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, anh cũng muốn bên em cả đời.”

Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế, đến tiếng nức nở sau cùng cũng tràn ngập hơi ấm dịu dàng. Vậy nên, chúng ta cứ ngần ngừ chẳng chịu già đi, giống như cầm lên cuốn sách này rồi chỉ rón rén đọc từng chút, từng chút một. Vậy nên, trước khi chúng ta già đi, xin hãy nâng niu cất giữ cuốn sách này, giống như nâng niu cất giữ trong trái tim mình những ký ức của cả thời thanh xuân.

4b71a27e074d2f45d3fe510ec97d752a

“Mùa hạ thoáng qua” là một trong những tác phẩm kinh điển nhất thuộc dòng văn học thanh xuân, kể về tình yêu kéo dài suốt mười năm từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường cho đến khi bước ra ngoài xã hội của hai nhân vật Chương Viễn và Hà Lạc. Tác phẩm ban đầu được tác giả đăng trên mạng Tấn Giang với tên “Câu chuyện song thành” vào năm 2005, khi xuất bản lần đầu vào năm 2009 đã lấy tên “Mùa hạ thoáng qua” và tái bản kỷ niệm vào năm 2015. Truyện đã được mua bản quyền chuyển thể thành phim có độ dài 30 tập, dự kiến khởi quay vào tháng 07/2017 và lên sóng vào quý 2 năm 2018.

Chương Viễn xuất hiện vào lúc thời thanh xuân của Hà Lạc đang vào độ rực rỡ nhất. Chàng trai trên sân bóng, mặc áo sơ mi kẻ caro, dánh người cao dong dỏng, đường viền khuôn mặt tuyệt đẹp – hình ảnh ấy đã từng lắng đọng trong trái tim của biết bao nhiêu người. Khung cảnh thường xuất hiện nhất là một chàng trai và một cô gái đứng trong tàu điện ngầm, gương mặt anh tuấn của cậu ấy chỉ lướt qua trong một thoáng. Không gian lay động, đoàn tàu vội vã, giống như thời gian một đi không trở lại.

Mỗi cô gái đều mang trong tim một “Chương Viễn”của riêng mình. Người ấy chưa chắc là người đẹp trai nhất, chưa chắc là người có thành tích tốt nhất, cũng không hẳn là tuyển thủ xuất sắc nhất trên sân bóng rổ… thế nhưng chính người ấy, gặp được vào đúng khoảng thời gian đó, lại khiến sâu trong trái tim ta có được sự yên bình.

Khi bạn nhìn thấy những cô cậu học sinh mặc đồng phục thể dục cười nói đi trên đường, thì đó chính là Chương Viễn, chính là Hà Lạc. Họ đi bên trái và thanh xuân theo bên phải. Mười năm, mười năm tuổi trẻ trong veo và thuần khiết. Thứ tình yêu không vướng chút bụi trần ấy, chúng ta sẽ chẳng bao giờ tìm lại được khi đã trưởng thành.”

*************************************************************************************

Năm ấy thanh xuân non trẻ

Chúng ta gặp nhau quá sớm

Nhẹ nhàng đan tay ôm ấp

Đặt vào nhau quá nhiều rung động

Sóng gió cuộc đời cuộn trào

Đánh tan những người yêu nhau mà chẳng báo trước điều gì

Từ ấy chỉ có thể nhớ thương

8ddad39dgw1f6s0pds5c8j21f01w01ha-1489057070834

source: @我是林一同学

 

“Chàng trai mà tôi yêu có khuôn mặt nhìn nghiêng đẹp nhất thế gian này”

Hình như từng đọc ở đâu đó viết rằng, khoảng cách chiều cao lý tưởng nhất của một cặp tình nhân là chóp mũi cô gái đối diện với cúc áo sơ-mi đầu tiên của chàng trai, như vậy thì khi ôm nhau, cô mới tựa được đầu vào vai anh ấy. Hà Lạc liếc nhìn, cảm thấy mình vẫn còn thiếu khoảng 5 cm, đứng cách Chương Viễn một cái ôm, cô vẫn phải ngước mắt mới nhìn được cổ áo phông mặc trong sơ-mi của cậu.

“Anh sẽ ôm chị ấy sao?”

“Tất nhiên.”

“Anh sẽ hôn chị ấy à?”

“Tạm thời chưa có cơ hội, sau này sẽ tranh thủ.”

Vậy… ở ngã tư tấp nập này, liệu cậu ấy có ôm mình không? Ở khoảng cách cao như mặt biển đó, nếu hôn nhau thì cậu ấy sẽ khom người xuống, hay mình kiễng chân lên?

Tuổi trẻ chúng ta đều cho rằng yêu nhau thì sẽ mãi mãi ở cùng một chỗ.

Tình đẹp nhưng cũng giày vò. Thời gian đã qua vĩnh viễn không trở lại, chuyện cũ dù vui vẻ hay bi thương cũng chỉ có thể là hồi ức. Một chữ yêu, có người nhớ tới những tháng ngày tươi đẹp trong quá khứ mới tiếc nuối vì không đủ dũng cảm để bày tỏ; có người lại hận không thể gặp nhau muộn hơn một chút, khi đã đủ trưởng thành để thấu tỏ sự đời, không còn vì tuổi trẻ tùy hứng mà bỏ lỡ người đáng được trân trọng ! Có lẽ những dòng giới thiệu đã phần nào giúp cho bạn hiểu được nội dung của câu chuyện về mối tình Chương Viễn – Hà Lạc. Tình yêu đầu đời mang đến cho họ những rung động xao xuyến nhưng vẫn còn chút e dè, non nớt của tuổi mới lớn. Theo thời gian thứ tình cảm ngây ngô đơn thuần ấy dần trở nên đậm sâu thấm vào trong cốt tủy, khiến cho họ cuồng nhiệt vì yêu, trải qua những ngày tháng hạnh phúc ngập tràn khi ở bên nhau để rồi sau đó vì khoảng cách xa xôi và những hiểu lầm mà cả hai đều lựa chọn sự lặng im không giãi bày, cuối cùng nói lời chia tay. Ai rời xa ai cũng đều không thể sống vui vẻ, mỗi người mỗi ngả, ngày tháng về sau chịu đựng đau khổ trằn trọc trong nỗi nhớ tình xưa. Nếu như ngay từ đầu nói cho tỏ tường tất cả mọi chuyện, thì chút sóng gió nhỏ hẳn vẫn có thể mỉm cười vượt qua. Nếu như những lúc cần dũng cảm có thể rũ bỏ được sự mềm yếu để đối mặt với nhau…nếu như đứng trước bất đồng không cố chấp giữ ấm ức trong lòng mà thấu hiểu san sẻ… Thế nhưng cuộc đời không có quá nhiều “nếu như” đến vậy. Tuổi trẻ bồng bột, luôn luôn lo sợ được mất, chính mình lại cảm thấy tự ti. Càng tự ti thì tính cách càng nóng nảy, lâu dần sẽ khó làm hòa nhượng bộ, cứ như vậy nội tâm ngày một cách xa, lúc hối hận cũng đã muộn màng. Tình yêu đẹp là thế nhưng cũng khiến ta dễ dàng tổn thương biết bao. Chia ly là nỗi đau không nói nên lời mà ai cũng cố giấu.

“Khoảng cách đau đớn nhất chính là anh không ở bên em, nhưng lại ở trong trái tim em”

Thời gian trôi đi không đợi người, vẫn là quầy đĩa CD quen thuộc, là quán khoai nướng ven đường sưởi ấm cả hai trong mùa đông lạnh giá, vẫn từng ấy gương mặt thầy cô bạn bè thời niên thiếu, thế nhưng họ đã lớn khôn, đã trải qua sóng gió cuộc đời, cũng đã tập mỉm cười đáp lại khi được hỏi về người ấy. Từ một cô bé trong giờ học lén gọi điện cho cha làm nũng bảo đói bụng, đếm đi đếm lại nhiều lần vì không đủ số bánh rồi bị cậu bé ngồi phía trên giả bộ khiển trách ngày nào đã trở thành người phụ nữ xinh đẹp và thành đạt. Từ một cậu bé bỏ quên bài học lặng lẽ mang tai nghe nhưng không mở nhạc tinh nghịch tố cáo cô bạn đang lén lút ăn bánh đã trở thành người đàn ông ưu tú, nhà thiết kế nổi tiếng. Hà Lạc xuất ngoại sau đó đồng ý kết giao cùng Phùng Tiêu, mỗi khi nghĩ đến Chương Viễn liền tự nhủ bên cạnh anh giờ đã có người mới, thế nhưng lại không biết rằng Chương Viễn vẫn một mình suốt những năm qua, âm thầm lưu giữ tấm hình chụp chung đầy gượng gạo thuở chưa yêu của cả hai ở trong ví. Cô ở bên một người mới, bởi vì trân trọng những điều tốt đẹp mà đối phương đem lại, thế nhưng dẫu cảm động đến đâu cũng không thể chân chính gọi là tình yêu, kỳ thực bản thân Hà Lạc luôn biết đối với Phùng Tiêu như vậy là không công bằng. Trong tình yêu căn bản không có cái gì gọi là công bằng, người vì bạn trả giá nhiều hơn hay người vì bạn trả giá ít hơn cuối cùng cũng không thể là thước đo quyết định trái tim bạn sẽ dành cho ai. Vốn cho rằng đây chính là kết thúc tốt đẹp ông trời đã an bài cho tất cả, nào ngờ số phận trớ trêu để họ gặp nhau một lần lại thêm một lần, những gì đã bỏ lỡ trong quá khứ lần lượt sáng tỏ, sau từng ấy năm biết được sự thật liệu có thể thay đổi được điều gì ? . Cảm động thì sao ? đau lòng thì sao? . Lấy tư cách gì để quan tâm, để mà hàn huyên, nghĩ đến đã một trận chua xót. Trong lòng Hà Lạc rối rắm, vốn không rõ ràng bản thân liệu có thể thực sự quên đi Chương Viễn, mà trong tâm can Chương Viễn vướng bận đến hạnh phúc cả đời cuộc cô, bên cạnh cô giờ đã có một người hoàn hảo như vậy, muốn hàn gắn cùng cô nhưng lại lo sợ lời nói ra rồi cả hai liền ngay cả chào hỏi cũng không thể nữa. Sẽ không còn hình ảnh cậu học trò Chương Viễn năm nào mỉm cười tinh nghịch trêu chọc Hà Lạc “Giờ đã là người của tớ rồi, có tròn hay dẹt cũng tùy tớ xử lý đúng không?” “Trưa nay đến sân thể thao nhé, tớ sẽ tặng cậu cú vào rổ đầu tiên.”, cậu thích hồng trà nhưng chỉ muốn chai nước khoáng sau lưng cô đang giấu, miệng gọi cô là mụ la sát nhưng lẳng lặng mỉm cười cùng cô giữa đêm khuya in dấu tay trên khung cửa bám đầy tuyết. “Chúng ta còn có rất nhiều thời gian, có thể đợi chuyến sau, chuyến sau nữa.” Không phải, hiện tại không còn bến xe bus xưa cũ năm đó cùng nhau về nhà nữa, những gì chờ đợi là tất cả tương lai phía trước cùng bóng dáng Chương Viễn gấp gáp lao vào sảnh sân bay tìm kiếm người con gái anh yêu nhất, chậm một phút khoảng cách càng xa xôi. Đã từng cùng khóc cùng cười, đã từng xa cách nghìn dặm… sau đó là nửa vòng trái đất, cô mỉm cười tay trong tay cùng một người đàn ông ưu tú khác, trên mặt báo là tin đồn của anh và cô minh tinh mới nổi nào đó gần đây thân mật tình cảm. Có một loại bi ai, chính là tình cảm chất đầy đến đâu cũng chỉ có thể giấu kĩ trong đáy lòng, hi vọng không ai nhắc đến thì bản thân sẽ không nhớ, không dám hỏi nhiều, sợ biết được điều gì bản thân liền chịu không nổi. Lừa mình dối người, bên ngoài tỏ vẻ chẳng hoài mong mà bên trong ba phần tiếc nuối bảy phần bất lực, thế nhưng bởi vì tâm còn động tim còn yêu cho nên gặp người đó rồi, bước hay lùi đều chật vật. Bạn có hiểu cảm giác bất chấp hết mọi thứ bay một chặng đường dài tới nước Mỹ cùng một địa chỉ không rõ ràng, vất vả đặt chân vào nhà người bạn yêu nhất, bi thương nhàn nhạt nơi đáy mắt vẫn phải cố gượng cười nhìn người đàn ông kia chiều chuộng, thân mật cùng cô ấy, thống khổ tựa như người xem điện ảnh vĩnh viễn chỉ có thể là người xem, không xen vào được. Bạn có hiểu được cảm giác một bên là người tình nguyện che mưa che gió dẫu chẳng phải yêu nhưng phần ân nghĩa nặng trĩu không cách nào gạt bỏ, còn một bên là người bạn vẫn luôn yêu đã lặn lội nghìn dặm chỉ để tương phùng trong chốc lát, không nhìn thấy còn đỡ, gặp rồi mới biết vẫn như cũ nhói đau ở trong lòng, nhưng rồi cuối cùng chỉ có thể mấp máy môi một câu tạm biệt. Tựa như mỗi một lần gặp nhau đều biết rằng sẽ chia lìa, nhưng khoảnh khắc nói ra lời ấy cũng nhen nhóm một niềm mong mỏi bởi vì biết rằng nhất định tương lai sẽ cùng đối phương tái ngộ. Những chuyện cũ tưởng chừng có thể lãng quên, lại không thế quên nổi dù chỉ là một chuyện, nhưng cũng không thể tính toán, đành thuận theo tự nhiên. Có những lúc muốn buông tay để không còn là gánh nặng, để một trong hai có thể yên bình tìm đến hạnh phúc mới, thế nhưng cũng hi vọng chính bản thân có thể lần nữa đứng trước người ấy “buông bỏ hết mọi tự tôn kiêu ngạo, nhớ một người liền lớn tiếng nói ra, thời điểm khổ sở có thể không kiêng kị mà bật khóc. ” 

“Bỏ đi, phải bỏ đi luôn

Ngoái đầu, sẽ thấy còn thương quá chừng. ” *

“Anh không nghĩ mỗi lần ngồi máy bay bay qua hơn một vạn km, chênh lệch 12 tiếng đồng hồ, chỉ để cùng em nói một câu hẹn gặp lại. Hà Lạc, anh sẽ luôn luôn chờ, chờ em trở về. Cho nên lúc này đây, anh sẽ không cùng em nói câu “hẹn gặp lại”.  

“Anh chỉ biết rằng, muốn đi về phía trước, mặc kệ chặng đường này có gập ghềnh cỡ nào, đều sẽ tốt hơn mãi dậm chân tại một chỗ. Chúng ta không cần trở lại quá khứ, cho dù anh cùng em đều đã không còn hình dáng như lúc trước, thì anh vẫn sẽ như vậy yêu em. Đối với anh mà nói, nếu không thể cho em một cuộc sống hạnh phúc, nói cái gì cũng đều chỉ là nói suông. Nhưng là sau này, cho dù mỏi mệt, cũng sẽ cùng em không buông tay. Hà Lạc, anh nhớ em cả đời, cũng muốn bên em cả đời”.

“Rất lâu trước kia chúng ta cùng nhau xem một bộ phim hoạt hình, anh còn nhớ rõ hay không ? Lúc bộ phim kết thúc, cậu bé kia cưỡi xe đạp chở cô bé nhìn mặt trời mọc, phải đi ngang qua một đoạn dốc rất cao. Cậu bé gắng rồi lại gắng, cố hết sức leo lên. Sau đó, bé gái liền nhảy xuống, vô cùng kiên quyết nói rằng cô không muốn trở thành gánh nặng cho cậu, nhưng là cô sẽ cố gắng để cùng cậu, cùng nhau đi hết con đường này. “

d4165e0595c81fd40b2bd065a268076596096697_hq

Mặt trời trong tay cậu có sức mạnh mang tới bình yên
Vậy nên thế giới có rối tung, mình cũng không hoảng sợ
Mặt trời trong tay mình có lẽ chỉ như ánh trăng thấp thoáng
Mà vẫn gắng lòng sưởi ấm cậu bằng trọn vẹn yêu thương

Họ rũ bỏ vẻ ngây ngô khờ dại để trưởng thành, học cách hiểu chuyện, tình yêu từ những ngày trên ghế nhà trường đồng hành cùng hai người trên đường đời, đôi ba lần hợp rồi tan – tan lại hợp, dẫu vậy ở nơi đâu trái tim họ vẫn luôn thuộc về nhau. Duyên phận dây dưa, bởi vì không đành lòng dứt bỏ, bởi vì tận sâu trong thâm tâm vẫn lưu luyến một hình bóng cho nên ngược xuôi muôn lối vẫn quay về với nhau. Tình yêu cuối cùng cũng đơm hoa kết trái nên một thiên thần, tựa như ánh mặt trời nho nhỏ sưởi ấm cho mọi người, để con đường xa không còn dài vô tận mà hóa thành san sẻ. Nhân sinh tốt đẹp nhất chính là tình yêu. Một cuộc tình cũng tựa như cuốn nhật kí, đừng vội vàng viết lên đó những lời sáo rỗng lời nói gió bay, cũng đừng đem những ngọt ngào ban đầu, hứa hẹn thuở mới quen trở thành lời buộc tội oán trách. Chuyện tương lai, ai có thể nói trước được điều gì?. Bất luận bạn đã từng, hiện tại hay trong tương lai sẽ yêu một người, xin hãy trân trọng và dịu dàng đối với họ. Cho đến một lúc nào đó, giữa đầu mày không còn chút dấu vết của tuổi xuân, mới hiểu rằng, những yêu đương chiều chuộng thuần khiết trao nhau đều sẽ trả cho năm tháng (Bạch Lạc Mai).

“Ta yêu lắm. Ta yêu người đến nỗi…

Có vài điều đâu chỉ nói mà xong.” **

* / **: Nguyễn Thiên Ngân

*************************************************************************************

Thực lòng thì vốn dĩ review này nằm trong list truyện 20 – 30 mà mình đã lên kế hoạch sẽ hoàn thành trong thời gian sắp tới, có lẽ là do mưa làm tâm trạng thay đổi thất thường, vậy nên có chút sến sẩm thấm vào người, lời viết ra cũng dài hơn và rối rắm vòng vèo y như chuyện tình của nam nữ chính vậy 🙂 Mỗi lần đọc lại khoảng thời gian lúc Chương Viễn và Hà Lạc còn học trung học lại cảm thấy tình yêu học đường mới tuyệt đẹp, ngây ngô và đáng quý biết bao. Dường như ở Chương Viễn thấp thoáng hình bóng cậu bạn học lớp kế bên với gương mặt đẹp trai lại chơi bóng giỏi năm nào, còn Hà Lạc dễ thương nhưng cũng nghịch ngợm chìm đắm trong ngọt ngào đôi lứa lại tựa như cô bạn cùng bàn ngày đó thầm thích anh chàng lớp toán tầng trên, vui buồn đều không kể cùng ai nhưng đối mặt với lo lắng chuyện yêu sớm vẫn luôn trả lời rằng cô ấy cảm thấy yêu người kia thật đáng giá… Nếu bạn muốn đọc một bộ truyện thanh xuân vườn trường nhẹ nhàng đầy mơ mộng với một cái kết hoàn mĩ thì “Mùa hạ thoáng qua”không phải là chuyện tình lí tưởng, bởi vì đằng sau tình yêu của Chương Viễn – Hà Lạc là cả một hành trình đem quá khứ phủ định hiện thực trong khi hiện thực tàn nhẫn đánh thẳng vào lí trí, vô cùng trắc trở mới có thể thông suốt, đặt xuống những hiểu lầm để nắm lấy tay người mình yêu một lần nữa. Tình yêu này đôi lúc đem đến sự chán chường, rối rắm không chỉ đối với nhân vật trong cuộc mà còn có cả bạn đọc đồng hành, thế nhưng cũng nhờ những phút muốn dừng lại, bỏ dở giữa chừng nhưng sau đó lại kiên trì đọc đến chương cuối cùng, ta mới hiểu một điều rằng, “yêu” là cốt lõi nhưng không phải là tất cả để hai người vĩnh viễn ở cùng một chỗ. Có thể sau khi cùng trải qua sóng gió và chứng kiến những lúc nắm lên rồi buông không đặng của cả 2 nhân vật khiến cho bạn cảm thấy hai người dẫu yêu nhiều đến đâu nhưng kéo dài tình trạng như vậy thật quá mệt mỏi, tốt nhất nên đường ai nấy đi cho nhẹ lòng. Thế nhưng người bên ngoài sáng suốt người trong cuộc u mê, còn vướng mắc thì sẽ còn liên quan. Một khi đã quá hiểu về đối phương thì tình cảm lại càng rối rắm khó gỡ thêm một tầng, nếu như không phải chính họ thì chúng ta sẽ không bao giờ hiểu cái gì gọi là “trong chua xót có điểm ngọt ngào”. Để có thể nắm tay nhau đi đến đích cuối cùng, sẽ có lúc đứng trước bờ vực đổ vỡ, có lúc gần như chấp nhận từ bỏ việc níu kéo, mà đối mặt với những lựa chọn đi hay ở lại, mỗi một người phải học cách nhường nhịn, bao dung và dũng cảm đương đầu. Cũng có những người dẫu yêu thiết tha vẫn lựa chọn chia cách, không phải để thử thách đối phương, đơn giản vì tình yêu là thấu hiểu, bảo bọc chở che, cùng nhau tiến về phía trước… chứ không phải là lí do để dày vò, kìm hãm và làm tổn thương nhau. Yêu của tuổi 16 17  là sự trong sáng ít nghĩ suy phức tạp, không toan tính cũng chẳng đòi hỏi cao xa. Yêu giống như Chương Viễn ngày gặp lại Hà Lạc là tình yêu của những người trưởng thành, là sự chín chắn nơi suy nghĩ và tình cảm sâu đậm không cách nào vơi bớt dù trải qua biệt li đằng đẵng.

Vạn lần cảm động đôi khi chẳng bằng một lần rung động. Nuối tiếc nhất của truyện chính là nhân vật Phùng Tiêu, nam phụ dù tốt đến bao nhiêu vẫn không thể trở thành người sánh vai cùng nữ chính đi nốt đoạn đường đời còn lại, đã vậy số phận còn bị bỏ ngỏ ở chương cuối :). Nữ chính Tống Giai Nam trong “Khi lướt qua nhau” sau 10 năm xa cách cuối cùng cũng có thể nghe thấy lời thổ lộ từ phía Tô Lập, không phải bởi vì cô chấp nhất chỉ trao tình yêu cho riêng anh mà sự thật trong suốt 10 năm biền biệt ấy không một người nào có thể làm cô rung động lưu luyến giống như Tô Lập, vậy nên đối với họ cơ duyên gặp lại chính là may mắn nhất trong mọi may mắn. Còn Phùng Tiêu, có lẽ anh đã thành công ở trong lòng Hà Lạc chiếm một góc nho nhỏ, dùng sự quan tâm và yêu thương chân thành của mình khiến cho cô tại thời điểm nào đó cảm nhận được anh sẽ trở thành điểm tựa vững chắc mà cô có thể giao phó. Thế nhưng giữa cảm kích và yêu vẫn là một khoảng cách dài, “em có yêu anh không?” Hà Lạc chưa bao giờ trả lời rằng cô yêu anh. Có lẽ nếu như Chương Viễn không cố gắng kiên trì theo đuổi lại Hà Lạc nhiều lần như vậy, Phùng Tiêu sẽ là người chiến thắng, “mưa dầm thấm lâu” từ từ để cô dựa dẫm tin tưởng mình, lâu dần nhất định nảy sinh thứ tình cảm mà anh hằng mong muốn. Thế nhưng đời người nhiều lúc, bạn gặp ai trước tiên, thì chính là người đó. Chung Viễn và Hà Lạc gặp nhau quá sớm, cũng yêu nhau thật sâu đậm, vậy nên Phùng Tiêu không cách nào góp mặt vào quá khứ, cũng không đủ thời gian để thay thế ở hiện tại.

Nhìn chung, truyện có độ dài vừa phải, truyền tải được tinh thần và thông điệp của tác giả về tình yêu tuổi trẻ giống như những lời bộc bạch ở đầu phần giới thiệu. Cả câu chuyện là sự dung hòa những mặt đối lập giữa quá khứ và hiện tại của các nhân vật. Nửa đầu truyện là dòng hồi tưởng quá khứ, tái hiện lại thời niên thiếu hồn nhiên ngây ngô, chứa chan những tình cảm chân thành và cũng đầy lãng mạn của nam nữ chính; nửa sau tập trung vào thực tại xa cách của họ, không chỉ là khoảng cách về không gian mà còn tô đậm sự đấu tranh trong nội tâm của mỗi nhân vật. Cá nhân mình cảm thấy diễn biến nửa sau của truyện tương đối phức tạp và nặng nề, đôi chỗ dài dòng và nhiều chi tiết ngoài lề không thật sự cần thiết. Sự xuất hiện cũng như thời lượng góp mặt tương đối nhiều của nam phụ khiến cho người đọc bị phân tâm khi dõi theo biến chuyển của cặp nam nữ chính, hơn nữa hình tượng của nv này được xây dựng hội tụ đủ ngoại hình, tiền tài và hơn hết là tình yêu sâu sắc dành cho nữ chính, do vậy rất dễ chiếm được tình cảm của mọi người, không loại trừ khả năng nam thứ có thể vượt lên số phận bị “ghẻ lạnh” để “át vía” nam chính 🙂. Trong khi đó, thái độ và hành động của cặp đôi chính vẫn mãi duy trì ở tình trạng do dự, không dứt khoát, càng làm cho độc giả hoang mang không biết chuyện tình tay 3 rồi sẽ giải quyết kiểu gì…  và đúng là cái kết lơ lửng chẳng rõ nam phụ trôi dạt nơi nào @@~

Mình đặc biệt thích những bài thơ và lời bài hát được trích dẫn ở đầu mỗi chương truyện, vừa tạo được bầu không khí nhung nhớ, nuối tiếc bao trùm vừa có tác dụng dẫn dắt cảm xúc người đọc hòa cùng với nhân vật ❤ Lặng lẽ nghe nhạc, đọc cái kết thứ 2, đột nhiên nhớ đến một câu nói của Nam Khang rồi cứ thế đa sầu đa cảm: Tôi là người tha thiết cầu mong anh/em được hạnh phúc hơn bất kì ai khác trên cõi đời này, chỉ có điều khi nghĩ đến niềm hạnh phúc đó không có phần mình, vẫn sẽ cảm thấy rất đau”.* Dù bạn yêu thích Hà Lạc về với người nào thì mong rằng sau khi kết thúc “Mùa hạ thoáng qua” , trong bạn sẽ có thật nhiều những cảm xúc mạnh mẽ đọng lại.

*: Em đợi anh đến năm 35 tuổi

“Đúng là trẻ con thẳng tính, nghĩ gì cũng dũng cảm nói ra.”

“Vậy cậu nghĩ gì mà không dám nói ra?” Chương Viễn bỗng hỏi.

“Tớ…” Tớ nghĩ đến cậu, muốn được ở bên cậu. Hà Lạc mấp máy khóe môi, mỉm cười nói, “Vậy cậu thì sao? Cậu nghĩ gì cũng dám nói ra à?”

“Không phải.”

“Vậy cậu đang nghĩ gì?” Hà Lạc tiếp tục hỏi. 

Chương Viễn hắng giọng, thong thả nói, “Nghĩ giống cậu.”

“Ơ…” Gương mặt Hà Lạc nóng bừng. Ráng chiều lóng lánh màu bên ngoài khung cửa sổ ùa tới, ánh lên gò má cô, “Nếu tớ nói chúng ta nghĩ khác nhau thì sao?” Cô lẩm bẩm.

“Vậy chắc chắn là cậu nghĩ nhầm rồi.” Chương Viễn trả lời vô cùng dứt khoát. 

“Tớ… luôn sợ tất cả chỉ là ảo tưởng của mình.” Hà Lạc thấp giọng. 

“Thế mới nói là cậu nghĩ nhầm rồi.” Chương Viễn cười. Xe buýt lăn bánh qua các trạm, hành khách người lên kẻ xuống, ồn ào huyên náo, chen chúc xô đẩy, rồi đẩy tay cô vào lòng bàn tay cậu.

Từng ngọn đèn đường thấp thoáng ập tới rồi lại chóng lui về phía sau, gò má Chương Viễn thoắt sáng thoắt tối trong ánh hoàng hôn chập choạng. Mỗi lần ẩn hiện như thế, những đường cong góc cạnh rõ ràng trên gương mặt cậu lại khẽ khàng in dấu vào trái tim Hà Lạc, tựa như đang nhuộm một tấm vải hoa, những sắc màu khi sặc sỡ, khi mộc mạc ngấm vào hoa văn trên vải. Sắc màu ấy thấm sâu trong từng sợi ngang sợi dọc, không thể xóa nhòa.

Chiếc xe buýt lướt qua đêm đông phương Bắc như một giấc mơ. Không khí như ngưng đọng lại dưới nhiệt độ chỉ khoảng âm 20 độ, ánh đèn xe xuyên qua con đường tối tăm, bao quanh cột sáng là làn khói trắng mờ. Dường như có thể cứ lắc lư như thế mà đi cho đến hết cuộc đời, chẳng cần thốt lên điều gì cả. 

Khoảnh khắc này thật hạnh phúc. 

22118917_476034042783168_1237453558_n

Anime Whisper of the heart – (Mình nghĩ đây là bộ phim hoạt hình mà Chương Viễn và Hà Lạc đã từng xem cùng nhau)

“Mùa hạ thoáng qua” (Minh Tiền Vũ Hậu) sẽ được chuyển thể thành phim truyền hình dài 30 tập

 

 

(Café văn nghệ) Mới đây không lâu, Drama thanh xuân “Mùa hạ thoáng qua” đã được lên kế hoạch thực hiện, dự kiến bộ phim có độ dài 30 tập, khởi quay vào giữa tháng 7/2017 và sẽ lên sóng vào quý 2 năm 2018.

Được biết, theo dự kiến phim sẽ do cặp đôi diễn viên chính là Bạch Vũ (đóng vai Chương Viễn) và Bốc Quan Kim (vai Hà Lạc) thể hiện.

Trong đó, nam diễn viên Bạch Vũ là gương mặt 9x gần đây được khán giả biết đến với nhiều vai diễn như Điểu ty nhật ký (2014), vai Tào Quang trong bộ phim Yêu em từ cái nhìn đầu tiên và Hàn Trầm trong Truy tìm ký ức.

“Mùa hạ thoáng qua” được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Minh Tiền Vũ Hậu, là tác giả của những tác phẩm “Đầu nguồn nước mắt”, “Tạm biệt bờ biển xanh”, “Căn phòng nhung nhớ”…

Tác phẩm “Mùa hạ thoáng qua” cũng là một trong những tác phẩm kinh điển thuộc dòng văn học về tuổi thanh xuân. Nội dung tác phẩm kể về tình yêu 10 năm thời ngồi trên ghế nhà trường cho đến khi bước chân vào cuộc sống của hai nhân vật chính là Chương Viễn và Hà Lạc. Mới đầu tác phẩm có tên “Câu chuyện song thành” (2005), sau đó đến 2009 xuất bản lần đầu đã lấy tên “Mùa hạ thoáng qua”. Năm 2015, tác phẩm vừa mới được tái bản kỷ niệm.


'Mùa hạ thoáng qua' - Bộ phim thanh xuân hứa hẹn gây sốt trong thời gian sắp tới
'Mùa hạ thoáng qua' lấy bối cảnh cuộc sống hiện thực, là thể loại 'tình cảm sâu đậm' với những tình tiết cảm động và lời thoại tinh tế. Từ thuở thanh xuân còn trong trường lớp đến khi rời khỏi mái trường, hai nhân vật chính đã vui buồn cùng nhau rồi lại chia xa trong ròng rã 10 năm.

Câu chuyện của Mùa hạ thoáng qua (忽而 今夏 / Suddenly This Summer)bắt đầu từ mùa hạ năm 16 tuổi của những cô cậu học sinh. Thời gian ấy mọi người đều ngây ngô, vì muốn học cùng một trường đại học với người mình thích mà cố gắng không ngừng. Thế nhưng những kỳ vọng đẹp đẽ và mong ước cho một tương lai tốt đẹp cùng với hiện thực cuộc sống lại vô tình va chạm vào nhau. khiến tất cả đau khổ. Những rung động của cảm tình cứ thế liên tiếp diễn biến ròng rã 10 năm. Trong mối tình sâu đậm ấy, những lần bên nhau và ly biệt đều là những chuyện cần phải trân trọng từng giây từng phút, bởi cuộc sống hiện thực đang tiến gần sẽ khiến cho những tình tiết chân thật trôi qua trong nháy mắt. Có lẽ đây là điểm nhấn khiến không ít khán giả mong đợi bộ phim này.

Mùa hạ thoáng qua cho người xem cảm nhận được sự sâu sắc và phong cách tươi trẻ. Phim còn giúp họ hồi tưởng lại thời thanh xuân cùng mối tình khắc cốt ghi tâm của hai nhân vật Chương Viễn và Hà Lạc. Điều không biết trước được chính là kết cục, điều không hề thay đổi chính là tình cảm đầu đời của hai nhân vật chính đối với tình yêu.



Mùa hạ thoáng qua được chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của tác giả Minh Tiền Vũ Hậu. Bộ truyện này tuy tái bản nhiều lần nhưng số điểm đánh giá trên Douban vẫn luôn rất cao. Chuyện tình yêu của Chương Viễn và Hà Lạc kéo dài 10 năm từ thuở còn là học sinh cho đến một cuộc sống hiện thực luôn khiến người đọc phải nhớ mãi không quên.

Từ lời hẹn ước không thực hiện được thời đại học cho đến một cuộc sống phải cách xa nhau nửa vòng trái đất,… những tình tiết khó quên đầy nuối tiếc này đều khắc họa 2 chữ Tình Yêu, tươi đẹp nhưng đầy dằn vặt. Mùa hạ thoáng qua đối với mỗi một khoảnh khắc tình yêu thời thanh xuân, đối với mỗi câu chuyện sâu đậm giúp con người trưởng thành hay đối với giá trị hiện thực của mỗi người đều là một bài học quý báu. Có lẽ cũng chính vì vậy mà những câu chuyện nhỏ ấm áp trong Mùa hạ thoáng qua đã thu hút không ít cảm tình và sự yêu mến của khán giả.

Câu chuyện tình yêu suốt 10 năm với bao cách trở sẽ khiến mọi người nhớ lại những rung động đầu đời, nhớ lại những kí ức về mối tình đầu ngây ngô và cảm nhận sự phấn đấu hết mình để theo đuổi ước mơ, hoài bão của thanh xuân, tuổi trẻ.

Nhân vật nam chính Chương Viễn trong Mùa hạ thoáng qua sẽ do Bạch Vũ đảm nhận. Bạch Vũ sinh ngày 8 tháng 4 năm 1990 tại một huyện nhỏ ở thành phố Thiểm Tây, Tây An. Anh là nam diễn viên Đại Lục - Trung Quốc, tốt nghiệp Học viện hí kịch Trung ương khoa biểu diễn năm 2009.

Năm 2014, Bạch Vũ lần đầu tham gia diễn xuất trong bộ phim chiếu mạngĐiểu ti nhật ký, từ đây chính thức gia nhập làng giải trí. Cùng năm đó anh đóng vai chính trong bộ phim truyền hình đề tài lịch sử kháng chiến Thiếu soái. Vào năm 2015 Bạch Vũ tham gia vào bộ phim chủ đề thanh xuân tình cảm Trường Đại. Cùng năm đó, anh diễn chính trong bộ phim truyền hình thanh xuân tình cảm đô thị Mỉm cười khuynh thành. Năm 2016 Bạch Vũ lần đầu tiên tham gia vào bộ phim điện ảnh Mỉm cười khuynh thành và diễn chính trong bộ phim truyền hình chiếu mạng đề tài trinh thám Truy tìm ký ức. Từ vai diễn Hàn Trầm trong bộ phim này mà anh được nhiều khán giả biết đến.

Thông tin cá nhân:
Tên Trung Quốc: Bạch Vũ
Tên tiếng Anh: WHITE
Biệt danh: Vũ ca
Quốc tịch: Trung Quốc
Dân tộc: Hán
Chòm sao: Bạch Dương
Chiều cao: 183cm
Cân nặng: 65kg
Ngày sinh: 8 tháng 4 năm 1990
Nơi sinh: Thành phố Thiểm Tây, Tây An
Nghề nghiệp: Diễn viên
Tốt nghiệp: Học viện hí kịch Trung ương
Công ty quản lý: Công ty TNHH Văn hóa Truyền thông Bắc Kinh

Joyce

Giang Thần đã xa rồi, mùa hè này chị em đều nói 'Thanh xuân nợ tôi một Chương Viễn'

Mùa Hạ Thoáng Qua (Suddenly This Summer) là bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên ra mắt vào tháng 4/2018. Phim kể về tình yêu kéo dài suốt mười năm từ thời còn ngồi trên ghế nhà trường cho đến khi bước ra ngoài xã hội của hai nhân vật Chương Viễn và Hà Lạc.

30623805 710521129072131 8441233205795532783 nPoster của bộ phim “Mùa Hạ Thoáng Qua”.

Cô nàng Hà Lạc xinh đẹp, hoạt bát nhưng thành tích học tập không được tốt lại tự tin nói rằng muốn thi vào một trường đại học có tiếng. Anh chàng Chương Viễn giỏi giang, khí phách ngời ngời nhìn qua có vẻ kiêu ngạo tự cao nhưng lại bị lay động bởi sự kiên nhẫn của Hà Lạc nên đã kèm cặp giúp cô tiến bộ.

Chương Viễn trong Mùa Hạ Thoáng Qua vừa hài hước, tinh quái nhưng cũng rất thâm trầm, sâu sắc. Khoảnh khắc chàng trai 17 tuổi nhìn cô gái mình thầm mến và tinh nghịch chọc ghẹo: “Này bạn gì ơi, ngẩng đầu cho người ta nhìn kỹ chút xem nào", khiến không ít cô gái rung rinh nhớ về người ấy của một thời học trò hồn nhiên, trong sáng. Dù hay tỏ ra lạnh lùng nhưng Chương Viễn luôn âm thầm đi sau bảo vệ cho nữ thần trong lòng. Người con trai ấy, vào khoảng thời gian đẹp nhất của cuộc đời đã dành hết tâm sức để yêu một người con gái.

Trình chơi Video
00:00
00:40

Phân cảnh lãng mạn trên tàu điện ngầm khiến không ít chị em phải rung rinh.

Một độc giả từng nhận xét về Chương Viễn: "Dứt khoát là thế, dũng cảm là thế, kiêu ngạo là thế nhưng cũng tràn đầy hơi ấm dịu dàng". Và có lẽ, bất cứ ai đã đi qua thời thanh xuân trẻ dại cũng đều mang trong tim một “Chương Viễn”của riêng mình.

19884037 1419939838041195 5689257016398164878 n

Như mọi câu chuyện tình khác, Chương Viễn và Hà Lạc phải lòng nhau rồi yêu nhau. Họ hẹn thi vào chung một trường đại học nhưng chẳng ngờ sau đó lại mỗi người một nơi. Cặp đôi không sợ xa xôi cách trở, một lòng mong ước cùng nhau xây đắp tương lai. Chương Viễn không vào đại học nên tự mình gây dựng sự nghiệp để chứng minh bản thân và để thực hiện lời hứa sẽ đoàn tụ với Hà Lạc, quá trình đó đã gặp không ít trắc trở. Đáng tiếc thay, khoảng cách và những trải nghiệm khác nhau khiến tình cảm sâu đậm của họ cũng dần phai nhạt.

4 120136Nữ chính là Hà Lạc do Bốc Quan Kim đóng vai21105674 1435906829777829 6815312675109630936 n

Đứng trước ngã rẽ cuộc đời họ sẽ lựa chọn thế nào đây? Nhiều năm sau gặp lại nhau, liệu rằng khi ấy trái tim có còn lỡ nhịp như thưở ban đầu?

Trình chơi Video
00:00
02:47

Trailer bộ phim "Mùa Hạ Thoáng Qua".

Nhân vật nam chính Chương Viễn trong Mùa Hạ Thoáng Qua do soái ca mới của nền điện ảnh Trung Quốc - Bạch Vũ đảm nhận. Ngôi sao trẻ đang được mọi người kì vọng sẽ "soán ngôi" danh hiệu "Người bạn trai lí tưởng" của Giang Thần trong phim "Gửi thời thanh xuân ngây thơ tươi đẹp của chúng ta".

7 chang tieu thit tuoi moi cua lang giai tri hoa ngu nam 2017 3Bạch Vũ được hứa hẹn sẽ trở thành soái ca mới của các chị em.

Bạch Vũ sinh ngày 8/4/1990 tại Tây An,Trung Quốc. Anh tốt nghiệp Học viện hí kịch Trung Ương khoa biểu diễn năm 2009. Năm 2014, Bạch Vũ lần đầu tham gia diễn xuất trong bộ phim chiếu mạng Điểu Ti Nhật Ký, từ đây chính thức gia nhập làng giải trí. Năm 2016 nam diễn viên có cơ hội tham gia một vai phụ trong bộ phim điện ảnh Nhất Tiếu Khuynh Thành sau đó diễn chính trong bộ phim truyền hình chiếu mạng đề tài trinh thám Truy Tìm Ký Ức. Đặc biệt vai diễn trong Truy Tìm Ký Ức đã đưa tên tuổi của anh lên một tầm cao mới, được mọi người biết đến một cách rộng rãi hơn.

55f28b0b ce39 4de6 a0a5 1522e2c9d4dcTrong bộ phim Truy Tìm Ký Ức, Bạch Vũ vào vai Hàn Trầm và nhận được sự yêu thích của đông đảo khán giả.

Không sở hữu vẻ đẹp thư sinh, Bạch Vũ nam tính và lãng tử với đôi mày rậm, gương mặt góc cạnh, đôi môi gợi cảm. Khí chất đàn ông của Bạch Vũ khiến chị em không thể rời mắt khỏi khung hình.

Một số hình ảnh khác của Bạch Vũ:

27cf466e9 de97 4e7a a51b 349072e4df2e e799bde5ae87e8baabe7a9bfe9a9bce889b2e5a4a7e8a1a315665850 1180410571994124 1940755552492937485 nimage 660x99015380318 1175004049201443 7350980387258220577 n





'Mùa hạ thoáng qua' - Bộ phim thanh xuân hứa hẹn gây sốt trong thời gian sắp tới

Review Phim - Mùa hạ thoáng qua (Suddenly this summer)




Kết quả hình ảnh cho mùa hạ thoáng qua


Diễn viên: Hoa VănDiệp ChiLưu LâmHầu Tình Tử TửPhương Văn CườngDương NguyệtTrương Thư DuyLã BằngBốc Quán KimBạch Vũ

Thời lượng: 30 tập 

Nội dung: Cô nàng Hà Lạc xinh đẹp, hoạt bát nhưng thành tích học tập không được tốt lại tự tin nói rằng muốn thi vào một trường đại học có tiếng. Anh chàng Chương Viễn giỏi giang, khí phách ngời ngời nhìn qua có vẻ kiêu ngạo tự cao nhưng lại bị lay động bởi sự kiên nhẫn của Hà Lạc nên đã kèm cặp giúp cô tiến bộ. Hai người dần có tình cảm, họ hẹn nhau sẽ cùng thi vào chung một trường đại học nhưng chẳng ngờ sau đó lại mỗi người một nơi. Hai người họ không sợ xa xôi cách trở, một lòng mong ước cùng nhau xây đắp tương lai. Chương Viễn không đậu đại học nên tự mình gây dựng sự nghiệp để chứng minh bản thân và để thực hiện lời hứa sẽ đoàn tụ với Hà Lạc, quá trình đó đã gặp không ít trắc trở. Môi trường và những trải nghiệm khác nhau khiến tình cảm sâu đập của họ cũng dần phai nhạt. Đứng trước ngã rẽ cuộc đời họ sẽ lựa chọn thế nào đây? Nhiều năm sau, khi đã thành đạt, họ gặp lại nhau. Liệu rằng khi ấy trái tim có còn lỗi nhịp như thủa ban đầu?Câu chuyện tình yêu suốt 10 năm với bao cách trở sẽ khiến bạn nhớ lại những rung động đầu đời, cảm nhận sự phấn đấu hết mình để theo đuổi ước mơ, sẽ khiến bạn nhớ lại những kí ức về mối tình đầu

Link phim: http://phim14.net/phim/mua-ha-thoang-qua_suddenly-this-summer.9202.html


Review:

Mình có một cái tính khá là dị khi chọn phim. Đó là phim gì đó mà càng nổi thì mình lại càng không muốn xem :)). Tất nhiên điều này cũng có một số ngọi lệ nhưng hầu hết là đúng với list phim của mình.
Mình thì hay xem phim Hàn hơn vì vừa tiện luyện tiếng Hàn luôn và nội dung phim Hàn khá là đa dạng. Nhưng mà mình cũng phải thừa nhận là có một dòng phim mà Trung Quốc làm hay hơn hẳn, đó là phim thể loại thanh xuân vườn trường. Có vẻ vì hệ thống giáo dục của Trung Quốc khá giống với Việt Nam nên mỗi lần xem phim thanh xuân của Trung mình lại như thấy bản thân mình trong đó vậy.
Mình đã thấy giới trẻ Việt Nam phát cuồng vì những bộ phim như Điều tuyệt vời nhất của chúng ta hay Gửi thời thanh xuân tươi đẹp ấy. Nhưng vì cái tính dở hơi của mình mà mình kiểu gì cũng nhất quyết không xem mấy phim đó. Thay vào đó, mình lại bắt gặp bộ "Mùa hạ thoang qua này". Lúc đầu chọn phim này cũng chỉ vì chán nên xem để giết thời gian trong lúc chờ đợi mấy phim khác thôi. Vậy mà từ lúc nào mình càng xem càng nghiền không tài nào dứt ra được.
Kết quả hình ảnh cho mùa hạ thoáng qua

Thật ra nội dung phim thật sự rất đơn giản. Bộ phim chỉ kể về một nhóm bạn từ cấp 3 đến lúc họ học đại học, ra trường rồi mỗi người trên con đường sự nghiệp riêng của mình. Cái mình thích nhất ở phim đó là sự đơn giảm. Trong phim này thật sự không có ai đóng vai ác cả. Những người bạn ấy cùng nhau trưởng thành, vấp ngã, hiểu lầm rồi chia ly. Cuối cùng họ gặp lại nhau, quay lại điểm khời đầu.
Hình ảnh có liên quan

Chương Viễn và Hạ Lạc thật sự hợp nhau. Lúc họ quen nhau từ cao trung tới đại học, kể cả lúc cãi vã, mình cũng không thể rời mắt nổi. Vì họ thật sự rất đáng yêu :)) Nhưng rồi đến lúc phân ly, lại kéo dài đến gần cuối câu chuyện.
Như câu chuyện của mẹ Hạ Lạc nói : "Hồi nhỏ chúng ta có thể rất thích ăn cà chua, cứ nghĩ rằng sẽ mãi mãi thích cà chua như vậy. Nhưng khi lớn lên rồi, không thích nữa là không thích. Chúng ta không có ai sai cả. Cậu không sai và tôi cũng không sai. Chỉ có cái ý nghĩ mãi mãi ấy là sai."
Hình ảnh có liên quan
Và rồi đến câu chuyện của Điểm Hinh và Triệu Thừa Kiệt.
Cậu ấy yêu đơn phương cô bé cán bộ yêu hát yêu cười ấy gần 10 năm. Nhưng chưa bao giờ cô ấy quay đầu lại và chấp nhận cậu. Đến cuối cùng, cậu ấy buông tay và bước tiếp với một cô gái khác.
Trước ngày cưới của Triêụ Thừa Kiệt, cuộc nói chuyện của hai người thật sự ám ảnh mình nhất bộ phim.
Triệu Thừa Kiệt nói ràng cậu ấy cứ tưởng rằng sẽ yêu một người mãi mãi, rằng không thể yêu thêm một ai nữa. "Nhưng thì ra mình không can đảm đến vậy". Đến cuối cùng cậu ấy vẫn buông tay trong hạnh phúc.

Điềm Hinh đã nói tại sao trong bao nhiêu năm như vậy, cô ấy chưa từng quay đầu lại để thử yêu Thừa Kiệt cơ chứ. Ai trong chúng ta cũng phải trưởng thành. Cậu cũng đã trưởng thành rồi. Vậy nên câụ mới không thích tớ nữa... vì tớ không đủ tốt nên cậu mới không thích mình nữa.."

Còn về Vân Vi và Trường Phong, thật sự cũng không có nhiều điều để nói.
Mình chỉ nhớ ở tập cuối Vân Vi có nói : "Có những người thế giới của họ được định sẵn là rộng lớn như Hạ Lạc. Từ quê nhà tới Bắc Kinh, rồi lại từ Bắc Kinh tới Mỹ. Còn có những người thế giới của họ lại nhỏ bé như mình. Nhưng như vậy thì sao, có Nãi nãi, có Trường Phong bên mình vậy là đủ rồi"

Lâu lắm rồi mình mới gặp được một bộ phim thanh xuân hay như này. Tự nhiên lại muốn quay lại thời cấp 3 vô lo vô nghĩ quá :))))


Comments