[Cảm Nhận] Truyện Năm Tháng Vội Vã | Cửu Dạ Hồi | Phong Lin

NĂM THÁNG VỘI VÃ – CỬU DẠ HỒI

namthangvoiva

Tác giả: Cửu Dạ Hồi

Độ Dài: 9 Phần

Công ty phát hành: Quảng Văn

Dịch giả: Trần Quỳnh Hương

Giới thiệu

Ai cũng có một thời thanh xuân, mỗi thời thanh xuân đều có những câu chuyện, mỗi câu chuyện đều có những điều nuối tiếc, mỗi điều nuối tiếc đều có những hồi ức đẹp đẽ vô tận.

Năm 16 tuổi bạn đang làm gì?

Bạn còn nhớ được hết tên các bạn học thời đó hay không?

Có người bạn quý mến không?

Đến giờ bạn còn liên lạc với người đó không?

Các bạn có ở cùng một thành phố hay không?

Bạn đã từng yêu rất mãnh liệt?

Và, cũng từng chia tay rất vội vàng?

Là vì quá trẻ cho nên yêu thích quá ngắn ngủi?

Hay là do không hiểu nên đã vô tình làm tổn thương nhau?

Bàn tay nắm lúc đầu bây giờ nắm chặt tay ai?

Thỉnh thoảng bạn có chạnh lòng nhớ lại hay không?

Có bao giờ lén lút thề thốt điều gì không?

Lời hứa ấy đã thực hiện được chưa?

Hay là… đã quên hẳn rồi?


Ai cũng có tuổi trẻ và những câu truyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự tiếc nuối mãi in dấu lại nơi đáy trái tim.

Ai cũng có tuổi trẻ và những câu truyện về tuổi trẻ của riêng mình, trong mỗi câu chuyện ấy đều có những hồi ức đẹp kèm theo cả sự tiếc nuối mãi in dấu lại nơi đáy trái tim.

Dường như đã rất lâu rồi tôi không viết bài giới thiệu, review hay cảm nhận cho quyển truyện nào cả. Có lẽ do tôi không tìm được cảm hứng mỗi khi đọc hết một tác phẩm, cũng có thể tác phẩm hay mà tôi đọc được trong thời gian vừa qua quá ít. Nhưng hôm nay thì tôi phải ngồi xuống để viết ra cảm nhận của mình về một tác phẩm mà tôi cứ ngỡ là mình vừa được chứng kiến một câu chuyện trong cuộc sống thực tiễn này.

Có lẽ, cái tên Cửu Dạ Hồi đã không còn xa lạ với bạn đọc ngôn tình ở Việt Nam nữa, tác phẩm “First Love”kinh điển viết về mối tình đầu đã khiến cái tên cô vang vọng trên các diễn đàn Văn học mạng Việt Nam cũng như Trung Quốc. Có một điều kì lạ là dù bước vào thế giới Ngôn tình được gần hai năm rồi, nhưng tôi chỉ mới đọc tác phẩm “First Love” gần đây thôi, đọc ngay trước tác phẩm “Năm Tháng Vội Vã” mà tôi sắp nói đến đây. Cũng như tôi đã từng nói, sau gần ấy năm đọc Ngôn tình, tôi bắt đầu chuyển sang thích đề tài thực tế, càng thực tế tôi càng bị cuốn hút, cũng chính vì thế mà tôi đặc biệt có ấn tượng và có cảm hứng đối với tác phẩm “Năm Tháng Vội Vã”.

Tôi không so sánh “Năm Tháng Vội Vã” và “First Love”, mặc dù cả hai truyện đều viết về mối tình đầu nhưng chúng có nội dung hoàn toàn khác nhau. Tuy nhiên, tôi vẫn thấp thoáng thấy được bóng dáng của Mạnh Phàm và Đỗ Hiểu Phong trong “First Love” ở Kiều Nhiên và Trần Tầm trong “Năm Tháng Vội Vã”. Họ là những con người trẻ tuổi, những cô cậu học trò có những năm tháng học sinh trong sáng, thuần khiết nhất. Họ là những người có thời niên thiếu đáng trân trọng, có mối tình đầu khắc cốt ghi tâm.

Hồi đó bọn em không bao giờ nói đến từ yêu, yêu là từ xa vời, nặng nề biết bao. Bọn em chỉ nói thích, kể cả thích cũng chỉ là thích vụng trộm."

“Hồi đó bọn em không bao giờ nói đến từ yêu, yêu là từ xa vời, nặng nề biết bao. Bọn em chỉ nói thích, kể cả thích cũng chỉ là thích vụng trộm.”

Tôi không biết nên diễn tả ra sao cảm giác của mình lúc này, tôi chỉ có thể tạm biểu đạt lời nhận xét của mình về ngòi bút của Cửu Dạ Hồi bằng hai chữ “Khắc nghiệt”. Dù là nhân vật chính hay phụ, nam hay nữ… Cách xây dựng tính cách của cô chân thực đến lạ thường, dù kết của hai bộ truyện tôi vừa đọc của cô không phải là sad ending nhưng nó lại cho tôi cảm giác tiếc nuối và bàng hoàng đến lỳ lạ. Đọc “Năm Tháng Vội Vã” tôi tin chắc những người đọc như chúng ta sẽ thấy hình ảnh của mình trong những nhân vật, có thể là Trần TầmKiều Nhiên, Triệu DiệpLâm Gia Mạt… Và nhất là Phương Hồi.

Tôi đã quên mất mình từng đọc ở đâu, hay nghe ở đâu đó câu nói thế này: “Người sống trong quá khứ là người thất bại”.

Tôi nghĩ đó là một câu nói đúng. Nếu bạn chỉ loay hoay với quá khứ thì bạn sẽ không biết trân trọng hiện tại và bạn cũng sẽ không bao giờ thấy được tương lai. Ấn tượng đầu tiên của tôi đối với nữ chính Phương Hồi của“Năm Tháng Vội Vã” là cô chính là mẫu người sống trong quá khứ điển hình. Mở đầu truyện là cuộc gặp gỡ của cô và nhân vật dẫn truyện Trương Nam qua lời kể của anh ta. Câu truyện được mở ra khi Phương Hồi kể với Trương Nam về những năm tháng vội vã đã qua của mình. Nhưng kì lạ là dù cô sống trong quá khứ tôi cũng không thể trách hay ghét cô được. Ngược lại, tôi có một ấn tượng và cảm thông sâu sắc với Phương Hồi. Quá khứ của cô là sự tồn tại song song giữa cái đẹp và nỗi ám ảnh, đó là thời niêu thiếu đơn thuần của cô và bạn bè, mối tình đầu mà cả đời cô không thể quên. Sẽ có nhiều người nói Phương Hồi nhút nhát và yếu đuối, nhưng theo cảm nhận của tôi, một nữ sinh ở lứa tuổi mười sáu đã từng trải qua biến cố như Phương Hồi thì không thể cho là cô nhút nhát được. Ở lứa tuổi mười sáu ai có thể mạnh dạn hô to “Tôi đang yêu”, ai có thể nhìn nhận tình cảm của mình với đối phương một cách sáng suốt, ai lại không bồng bột trong những mối quan hệ xã hội… Phương Hồi cũng vậy thôi, cô cũng chỉ là một cô học trò chăm học. Cô rất đỗi bình thường trong hàng trăm học sinh trong trường, nhưng người cô mến lại xuất sắc vượt trội trên biết bao người khác. Tôi nhớ, cô đã từng nói với Trương Nam khi anh hỏi cô có thích Trần Tầm hay không rằng:

“Anh có biết không, có một mẫu người luôn tỏa ra ánh hào quang, đứng dưới luồng sáng này chúng ta sẽ cảm thấy ấm áp và dễ chịu, nhưng nếu đứng quá gần, thì chói mắt. Hơn nữa khi đứng bên cạnh luồng sáng đó, chúng ta sẽ cảm thấy mình u ám.”

Đó chính là cảm nhận của Phương Hồi về Trần Tầm – Mối tình đầu của cô. Nếu như bạn là Phương Hồinăm mười sáu tuổi đó, bạn có tự ti trước Trần Tầm hay không? Đa phần trong số chúng ta đều nói Phương Hồi quá bị động trong mối quan hệ của cô và Trần Tầm, đa phần chúng ta đều nói Phương Hồi sống quá tự ti và khép kín, chúng ta đều nói rằng Phương Hồi quá yếu đuối khi tình cảm của cô và Trần Tầm tan vỡ. Thậm chí có người sẽ nói, Trần Tầm thay lòng cũng là do Phương Hồi… Tôi nghĩ những nhận xét đó không hoàn toàn đúng cũng không hoàn toàn sai. Đối với những người đang yêu mà nói, người kia buông tay có nghĩa là mình đã thua cuộc. Nhưng theo tôi chỉ khi chúng ta là Phương Hồi, chúng ta mới hiểu rõ cảm nhận và những gì cô phải trải qua, hay có cảm giác như thế nào trước câu nói “Anh không còn yêu em nữa”. Lỗi không ở bất kì ai, có chăng chỉ là “Gửi mộng sai đối tượng”. Đôi lúc tôi đã nghĩ, nếu người mà Phương Hồi thích là Kiều Nhiên mà không phải Trần Tầm thì mọi thứ đã đi theo hướng khác. Khi đọc đến đoạn Trần Tầm rung động trước Thẩm Hiểu Đường, bản thân tôi chỉ là một người đọc truyện nhưng tôi lại quặng đau một cách lạ thường. Tôi nghĩ, khoảnh khắc Phương Hồi biết được Trần Tầm không còn thích mình nữa, khi đứng bên dưới khán đài nhìn Trần Tầm hôn lên má Thẩm Hiểu Đường, hay ngày ngày lặng lẽ đi theo sau bóng lưng của họ, chứng kiến cảnh họ nắm tay, khoác vai, thân mật… Hay đêm đêm cô đứng dưới phòng trọ mà họ chung sống… Tôi thật sự không thể tưởng tượng được cảm giác lúc đó của Phương Hồi, nếu bắt tôi hình dung, tôi chỉ có thể nói đó là cảm giác “bất lực”. Đã từng là tất cả của nhau, đã từng nắm tay nhau hẹn thề sẽ ở bên nhau suốt đời, đã từng cùng nhau vạch định tương lai… Vậy thì cảm giác mình để mất người đó sẽ như thế nào? Sẽ tuyệt vọng đến mức nào?

Phương Hồi nói:

“Có lẽ con người luôn có một số chuyện gì đó, dù có muốn quên cũng không quên được.”

“Em cảm thấy sở dĩ gặp nhau không bằng nhớ nhung, là vì gặp nhau chỉ khiến người ta buồn bã, đau đớn phải đối mặt với hiện thực, còn nhớ nhung lại có thể biến dối trá thành những câu chuyện cổ tích.”

“Hôm đó em nằm mơ, mơ thấy bọn em vẫn đang học cấp ba, đó là buổi chiều hoàng hôn, trời vàng sẫm, mọi người đang chạy bộ trên sân bóng, lúc đó em chỉ muốn được chạy mãi như vậy.”

Quá khứ có đẹp đến mấy cũng chỉ là quá khứ, có lẽ bản thân của Phương Hồi cũng biết cô là người sống và tiếc nuối khoảng thời gian ba năm đó. Người cô yêu – Trần Tầm đã chuyển hóa lời hứa hẹn suốt đời của anh thành anh sẽ không quên cô. Nhưng theo tôi, quên hay không quên liệu có khác gì nhau? Họ đã không thể đi cùng một con đường, không thể nào đồng hành được nữa, thì lời hứa hẹn “Không quên” đó liệu có thể bù đắp cho những tổn thương, mất mát, ám ảnh… Mà người bị bỏ rơi phải trải qua. Tôi xin nhấn mạnh ở đây, tôi hoàn toàn không trách Trần Tầm, vì tình cảm không hề nghe theo sự điều khiển của lý trí. Anh thốt ra những lời thề hẹn với Phương Hồi khi anh còn quá trẻ, anh cũng bồng bột, cũng có năm tháng vội vã, cũng là cậu học sinh trong sáng dám yêu dám theo đuổi, cũng vội vàng trong những lời hẹn thề đó. Tôi nghĩ anh đã từng cố gắng trong mối quan hệ giữa anh và Phương Hồi ngay khi cô vẫn chưa mến anh, vậy thì việc anh từ bỏ Phương Hồi để đến với Thẩm Hiểu Đường – Người con gái thích anh và anh cũng thích là chuyện đương nhiên mà thôi.

"Chúng em đều tưởng rằng sau khi trưởng thành là có thể mãi mãi đồng hành với nhau và thế là cố gắng trưởng thành, bấp chấp mọi hậu quả, tuy nhiên khi đã đến độ tuổi phải nói lời tạm biệt với tuổi trẻ mới chợt phát hiện ra rằng, hóa ra trưởng thành chỉ khiến chúng ta phải xa nhau..."

“Chúng em đều tưởng rằng sau khi trưởng thành là có thể mãi mãi đồng hành với nhau và thế là cố gắng trưởng thành, bấp chấp mọi hậu quả, tuy nhiên khi đã đến độ tuổi phải nói lời tạm biệt với tuổi trẻ mới chợt phát hiện ra rằng, hóa ra trưởng thành chỉ khiến chúng ta phải xa nhau…”

Đọc đến đoạn cuối của truyện “Năm Tháng Vội Vã”, khi Phương Hồi bỏ lại tất cả và ra nước ngoài du học. Bỗng nhiên, tôi lại nhớ đến nhân vật Triệu Mai trong “Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh” của cô Thư Nghi, tôi nhớ ngày Triệu Mai đau đớn rời khỏi Odessa, ngồi trong khoang máy bay, cô đã vĩnh biệt Ukraine và nói mình sẽ không bao giờ trở về đây nữa. Tôi nghĩ, con người luôn như thế, họ luôn hành động theo bản năng để hạn chế làm mình đau khổ nhất, tôi nghĩ Triệu Mai không muốn trở về Ukraine nữa là vì cô bị ám ảnh bởi nơi đó. Có lẽ Phương Hồi cũng giống như Triệu Mai, cô rời bỏ quê hương để ra nước ngoài du học là vì cô muốn thoát khỏi những ám ảnh, đến một nơi hoàn toàn mới để quên đi hiện tại. Muốn lãng quên những quá khứ và nổi đau trong lòng, cũng có thể Phương Hồi ra đi vì muốn tìm cho mình một lối thoát, cũng như cô đã chấp nhận bỏ lại sau lưng những chấp niệm tình yêu. Ra đi để những năm tháng vội vã đó được ngủ yên.

“Những ngày ở gần anh đã khiến em nhẹ lòng với chuyện cũ hơn, sau khi anh về nước, em đã dám ngồi một mình để ôn lại chuyện cũ, bạn bè cũ, lúc đầu em tưởng em sẽ buồn suốt đời, nhưng sau khi kể cho anh nghe những chuyện đó, em cảm thấy thoải mái hơn nhiều. Mặc dù nghĩ lại vẫn thấy hơi buồn, nhưng không còn cảm giác như hồi đầu nữa. Thời gian đúng là liều thuốc tốt nhất, không đủ năm đủ tháng sẽ không phát huy được tác dụng. Từ năm 98, 99… Đến năm 2007, em đã quen bọn họ được mười năm rồi nhỉ? Nhanh thật đấy… Em và Trần Tầm yêu nhau ba năm, sau đó lại lằng nhằng thêm hai năm nữa, năm năm bật vô âm tính, tính ra thời gian ở bên nhau cũng bằng thời gian xa nhau rồi. Từ lúc là tất cả trong trái tim em, giờ đây anh ấy chỉ còn là một phần trong cuộc đời em. Trước đây em nghĩ, nếu khung xe của Trần Tầm cao hơn một chút thì tốt biết mấy, con đường về nhà dài hơn một chút thì tốt biết mấy, sau đó em lại nghĩ nếu anh ấy yêu em hơn một chút nữa thì hay biết mấy, được nhìn thấy bóng anh ấy thì tuyệt làm sao. Em đã từng rất yêu và rất hận, nhưng tình yêu và nổi hận thì đó đã qua rồi… Nhưng em không thấy hối hận, nếu cho em lựa chọn lại, em vẫn sẽ chọn đi qua con đường ấy một lần…”

Những tổn thương mà Phương Hồi đã phải trải qua trong quá khứ sẽ khó mà chữa lành được, nhưng tôi tin nhất định thời gian có thể xoa dịu tất cả những nổi đau, ít nhất sau năm năm, Phương Hồi đã có thể ôn lại những chuyện quá khứ, mỉm cười với Trương Nam và nói về Trần Tầm. Có thể thời gian để xóa nhòa tất cả là rất lâu nhưng tôi vẫn hy vọng cô tìm được người yêu mình thật lòng.

Các bạn đừng bất ngờ khi tôi không phân tích tâm trạng nhân vật nam chính Trần Tầm trong bài cảm nhận này. Thật ra, tôi không có cảm giác với nhân vật này, tôi không ghét anh, nhưng tôi cũng không thể nào có thiện cảm với anh được. Bỏ qua tất cả mọi thứ, tôi không quan tâm Trần Tầm mai sau sẽ sống như thế nào? Có kết quả ra sao? Bởi vì tôi nghĩ, từ đầu đến cuối quyển tiểu thuyết này, hạnh phúc của Trần Tầm luôn nằm trong tay anh, Phương HồiThẩm Hiểu Đường hay Lâm Gia Mạt? Tất cả đều là sự chọn lựa của anh mà thôi.

Khi khép quyển sách “Năm Tháng Vội Vã” lại, dường như tôi lại phảng phất thấy được bóng dáng của cô gái nhỏ với chiếc váy màu đỏ đó. Tôi thấp thoáng thấy cô đứng trước trường học F, thấp thoáng thấy cô đứng dưới tầng nhà nào đó, thấp thoáng thấy cô lang thang trên đường phố về đêm ở Austrailia. Bóng dáng cô vẫn cô đơn và lẻ loi như thế. Nếu được, tôi thật sự hy vọng Phương Hồi được hạnh phúc, tôi chỉ mong cô được hạnh phúc mà thôi. Tôi thật sự càng hy vọng hơn là người mang lại hạnh phúc đó cho cô không phải là Trần Tầm, không phải vì tôi “không có cảm giác” với nhân vật này, mà tôi nghĩ họ đã từng nắm tay nhau đi trên con đường đó, và trên con đường đó lại đầy những vết xe đổ, nếu tôi là Phương Hồi, tôi sẽ không tài nào trở về đứng trên vạch xuất phát cũ được nữa. Có thể là rất khó, nhưng tôi mong Phương Hồi hãy quên hết những dại khờ, ngốc nghếch của tuổi trẻ ấy đi, hãy tha thứ cho những năm tháng vội vã ấy, hãy trân trọng bản thân, tìm kiếm hạnh phúc của đời mình.

“Không tiếc nơi gửi mộng, chỉ hận quá vội vàng.”

“Không tiếc nơi gửi mộng, chỉ hận quá vội vàng.”

Cuối cùng, tôi muốn gửi đến tất cả các bạn đang đọc bài cảm nhận này. Tôi tin chắc là trong số tất cả chúng ta sẽ có người đã từng trải qua những biến cố như Phương Hồi, cũng tổn thương đến mức không thể yêu ai được nữa. Nhưng tôi vẫn luôn hy vọng, hy vọng chúng ta sẽ thoát ra khỏi quá khứ, bắt đầu một cuộc sống mới. Hoặc dã có còn yêu người đó cũng không sao, chỉ cần bản thân chúng ta biết đó chỉ là quá khứ là được, trong hàng tỉ người trên thế giới này, chắc chắn chúng ta sẽ tìm được một người yêu mình thật lòng. Hãy buông bỏ quá khứ, trân trọng hiện thực, vươn đến tương lai.

Việt Nam, Ngày 11 tháng 10 năm 2013

Phong Lin

Comments