[2013] Anh có thích nước Mỹ không / Gửi thời thanh xuân sẽ qua của chúng ta / So Young / điện ảnh

So young (Gửi tuổi thanh xuân rồi sẽ qua của chúng ta ), bộ phim điện ảnh đầu tay của nữ đạo diễn Triệu Vy một lần nữa đã chứng minh sức mạnh không gì thay thế nổi của những câu chuyện ký ức. Bộ phim đã phá vỡ nhiều kỷ lục doanh thu phòng vé tại thị trường điện ảnh Hoa ngữ và trở thành cú chào sân ấn tượng của nữ đạo diễn Triệu Vy.

Nối tiếp sự hấp dẫn của một cốt truyện mạnh

Từ năm 2007, cuốn tiểu thuyết mang màu sắc tự truyện Anh có thích nước Mỹ không đã trở thành một hiện tượng của ngành xuất bản Trung Quốc, đưa tên tuổi tác giả Tân Di Ổ vào hàng ngũ người viết có thu nhập cao nhất. Quan trọng hơn cả, đời sống 6 cô sinh viên được khắc họa trong phim đã ảnh hưởng rất nhiều đến sự lựa chọn của thế hệ người trẻ sinh ra vào những năm 80.

Chuyển thể một tác phẩm văn học có chất liệu phong phú như vậy vừa là áp lực nhưng cũng là động lực với Triệu Vy nhưng rõ ràng cô đã làm rất tốt. Trong thời lượng 2 tiếng đồng hồ, Triệu Vy tập trung nhiều hơn về quãng thời gian học đại học của Trịnh Vy cùng những người bạn như Nguyễn Quảng, Chu Tiểu Bắc, Trần Hiếu Chính…Dù các nhân vật trong phim từng cảm thán “thời đại học thật đáng chán” thì những gì họ đã trải qua cùng nhau gây ấn tượng với người xem ở từng chi tiết nhỏ. Các vấn đề vẫn còn nguyên sức nóng với ngày nay như tình yêu sinh viên, tình dục, bạo lực, phá thai, lựa chọn nghề nghiệp…được khắc họa chân thực đến mức tàn nhẫn. Những kịch tính trong phim đầy đủ đất diễn cho các gương mặt mới của điện ảnh Hoa ngữ thể hiện.

Tất cả những điều đó lý giải cho thành công ấn tượng về doanh thu và hiệu ứng truyền thông của bộ phim. Trong ngày khởi chiếu đầu tiên, phim đã thu về gần 50 triệu NDT, vượt qua cả bom tấn 3D Iron Man cùng thời điểm công chiếu. Trong danh sách phim chiếu rạp phong phú của mùa phim hè Trung Quốc, So Young đạt 34% tỷ lệ doanh thu, là phim đầu tay thành công nhất trong lịch sử điện ảnh Hoa ngữ.

Triệu Vy trong vai trò đạo diễn

Lối kể giản dị bao quát nhiều tuyến nhân vật độc đáo

Thành công của So Yong không phải là một sự ngẫu nhiên. Suốt năm 2012, Triệu Vy đã dành hết tâm sức để chỉnh sửa kịch bản, tuyển chọn diễn viên, khảo sát và lựa chọn bối cảnh… Nhiều cảnh quay đã thực hiện tại sân trường Đại học Bắc Kinh, “thánh đường kỷ niệm” của giới trí thức Trung Quốc. Dàn diễn viên trong phim đều là những gương mặt còn nhiều mới mẻ như Triệu Hựu Đình, Hàn Canh, Dương Tử San, Giang Sơ Ảnh…Không chuyển tải hết nội dung cuốn tiểu thuyết dày dặn, bộ phim tập trung về cuộc chiến cảm xúc của Trịnh Vy với hai người đàn ông cô từng yêu.

Cô gái cá tính mạnh mẽ và có phần ngây thơ Trịnh Vy (do Dương Tử San đóng) dường như có rất nhiều nét tương đồng với Triệu Vy ngoài đời. Chỉ vì muốn được bên cạnh Lâm Tĩnh, người bạn trai thanh mai trúc mã (do Hàn Canh đóng), cô quyết tâm thi vào trường đại học Kiến Trúc, ngành học vốn chẳng mấy liên quan hay say mê đặc biệt. Một thân một mình vác hành lý lên thành phố tìm người yêu nhưng Trịnh Vy sớm thất vọng khi Lâm Tĩnh lại biến mất không một lý do. Thay vào đó, cô tình cờ gặp được Trần Hiếu Chính (do Triệu Hựu Đình đóng), một chàng mọt sách đầy ắp mục tiêu thoát nghèo. Từ căm ghét, xấu hộ, phẫn nộ… thành nhớ nhung, theo đuổi. Nếu như Trịnh Vy ngang tàng, bướng bỉnh, liên tục “theo đuôi” Trần Hiếu Chính chỉ để đòi lại một lời xin lỗi, thì anh lại là người ít nói, lạnh lùng như vô cảm. Thế nhưng, theo thời gian, hai cực nam châm ấy dần dần lại hút vào nhau và yêu nhau bằng tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ… Xung quanh họ đâu đó vẫn là ám ảnh ký ực mối tình không có lời giải đáp của Triệu Vy và Lâm Tĩnh, sự theo đuổi nhuốm màu vật chất của Khai Dương dành cho Trịnh Vy…

Những nhân vật phụ trong So Young cũng gây được ấn tượng sâu sắc cho người xem. Mỗi người trong số họ là đại diện cho một kiểu tính cách thời đại không trộn lẫn. Dù ăn mặc quê mùa (so với phim thần tượng), ăn nói cộc lốc (khác hẳn sự ngọt ngào lãng mạn của phim tình cảm hiện đại) nhưng tính hành động của mỗi nhân vật cùng với lối quay “tự nhiên có chủ ý” đã khắc họa sắc nét cá tính từng nhân vật lướt qua. Đó là Lâm Tĩnh, một chàng trai ngơ ngác và hấp dẫn nhưng cũng nguy hiểm khi luôn bỏ đi ở thời điểm người anh yêu cần nhất; là Trịnh Vy một cô gái trẻ “lì lợm” yêu hận đến cùng và cũng sẵn sàng buông bỏ; là Hiếu Chính, một nam thanh niên sống chết vì mục tiêu thoát nghèo, tự nhận cuộc đời anh “là ngôi nhà chỉ cho phép được xây một lần, không có bất kỳ sai sót nào” nhưng mang tình yêu theo suốt cuộc đời; là Chu Tiểu Bắc, cô sinh viên gầy gò, nhà nghèo nhưng rất tự trọng và sĩ diện, sẵn sàng nổi xung thiên đánh người khi bị nghi ngờ ăn cắp ở siêu thị; là Nguyễn Quảng, cô tiểu thư xinh đẹp, phù phiếm nhưng hết lòng vì bạn bè và luôn giành chỗ cho một mối tình câm lặng...

Triết lý cuộc đời giản dị nhưng chua xót

Có thể thấy, So Young chia làm hai phần khá rõ: nửa đầu kể về cuộc sống sinh viên trong trẻo và nửa sau, là những trăn trở, suy nghĩ về tình yêu, cuộc sống khi đã bước chân vào những lo toan cuộc đời.

Ở phần đầu phim, những triết lý đời sống được lồng trong những câu thoại hồn nhiên và hài hước của các nhân vật “Cuộc sống đại học thật đáng chán”, “Ước mơ của tớ là tuổi trẻ vĩnh hằng”, “Từ nhỏ tớ đã nghĩ được gả cho anh ấy và chắc chắn sẽ như vậy”, “Ơ thế trai mập không có quyền theo đuổi gái xinh à”, “Cậu có biết người đầu tiên áp dụng là thiên tài, người tiếp theo là ngu tài không”…

Tiếp đó, sự tàn khốc của tuổi thanh xuân được thể hiện rõ nhất ở phần sau, khi các bạn trẻ rời mái trường và bước vào cuộc đời bằng những con đường khác nhau. Tất cả mơ ước tuổi trẻ có có khi lại hoàn toàn khác xa với thực tại, những thứ tưởng chạm đến sẽ hạnh phúc, không ngờ chỉ còn lại sự nuối tiếc. Đôi khi trong cuộc sống, việc đối mặt với với sự chia ly, nhiều khi không một lý do nào cả lại là điều rất tự nhiên, và để hãy sống hết mình cho mỗi ngày đã qua vì đừng nghĩ tình yêu sẽ luôn đứng yên đó và đợi tất cả chúng ta.

Một điều bất ngờ là Triệu Vy đã hoán đổi cái kết của Tân Di Ổ bằng một cái kết mà ai cũng có thể tìm riêng cho mình một cách lý giải. Ở vai trò đạo diễn, có thể thấy điều tuyệt vời nhất mà Triệu Vy đã làm được là chia sẻ cảm xúc với những diễn viên của mình về thời đại mà cô đã từng trải qua. Không chỉ lấy kinh nghiệm của một diễn viên đi trước để thị phạm từng động tác, điều quan trọng là Triệu Vy đã truyền lại không khí của tháng ngày trong ký ức thời khắc người trẻ đối diện với thực tế đổi mới tàn nhẫn. Ở những cảnh hậu trường, có thể thấy cô đã ăn ở, sống cùng với diễn viên – nhân vật trong phim, thậm chí sau cảnh quay ở siêu thị, diễn viên thể hiện vai Chu Tiểu Bắc bị thương, chính Triệu Vy đã tự tay băng bó cho diễn viên…

So Young cả những người bài Tàu cực đoan nhất cũng nhận ra: một câu chuyện hay thường không có ranh giới về thời gian, không gian. Đôi khi, kỹ thuật trong điện ảnh chỉ là chuyện phụ, quan trọng vẫn là cảm xúc. Và So Young , dẫu đôi lúc còn tham lam ôm đồm vẫn là tác phẩm điện ảnh có thể chạm đến trái tim của người xem

Danh sách diễn viên:

  • Triệu Hựu Đình vai Trần Hiếu Chính
  • Hàn Canh vai Lâm Tĩnh
  • Dương Tử San vai Trịnh Vy
  • Giang Sơ Ảnh vai Nguyễn Quản
  • Bao Bối Nhĩ vai Lão Trương (Trương Thiên Nhiên)
  • Trịnh Khải vai Hứa Khai Dương
  • Trương Dao vai Lê Duy Quyên
  • Đồng Lệ Á vai Thi Khiết
  • Lưu Nhã Sắt vai Chu Tiểu Bắc
  • Vương Gia Giai vai Tăng Dục
  • Hoàng Minh vai Triệu Thế Vĩnh
  • Phan Hồng vai mẹ của Trần Hiếu Chính
  • Dương Lan vai Dương Lan
  • Hàn Hồng vai DJ Tử Quyên
  • Tôn Vĩ vai Ngô Giang
  • Cung Triết vai Đàm Tiểu Tinh
  • Vương Sâm vai Vương Á Minh, bạn cùng phòng của Lâm Tĩnh
  • Hoàng Tiểu Lôi vai bạn gái của Dương Á Minh
  • Thôi Văn Lộ vai Tiểu Bàn
  • Hà Phong vai bạn trai của Lê Duy Quyên

trieuvy-815992-1372457762_500x0.jpg

Vì tiểu thuyết gốc hơi nhẹ nhàng quá nên Triệu Vy muốn phiên bản điện ảnh sâu sắc hơn bằng cách mời biên kịch Lý Tường chắp bút kịch bản. "Lý Tường là tên tuổi lớn của dòng phim nghệ thuật, kịch bản điện ảnh đầu tay Khổng Tước của anh đã giành giải Gấu Bạc tại LHP Berlin, có anh ấy tham gia khiến chất lượng bộ phim được nâng cao rất nhiều", Triệu Vy lý giải. Ảnh: cri.

Triệu Vy chỉ ra rằng, phong cách của tiểu thuyết ngôn tình còn nhiều nét mộng mơ hư ảo, trong khi phim của chị lại đi theo chủ nghĩa hiện thực. Triệu Vy thẳng thắn bày tỏ: "Tôi nói như này có lẽ sẽ khiến Tân Di Ổ không vui, nhưng tôi thực sự không muốn tác phẩm đầu tay của mình chỉ là chuyện tình một nữ - hai nam. Chúng tôi đều là người từng trải, hiểu rõ thời thanh xuân không chỉ có yêu đương". Bên cạnh đó, Triệu Vy cũng nhắc nhở, So Young được quay hướng tới khán giả trưởng thành, tuổi càng lớn thì xem phim càng có cảm xúc, còn các bạn tuổi teen có lẽ sẽ không hiểu hết nếu chỉ xem qua một lần.

trieuvy1-848666-1372457762_500x0.jpg

Triệu Vy nhí nhảnh cùng dàn diễn viên Han Geng, Triệu Hựu Đình, Dương Tử San, Giang Sơ Ảnh. Bộ phim đầu tay So Young được Triệu Vy quay ròng rã 4 tháng và phải tự móc tiền túi ra vì đội kinh phí. Ảnh: cri.

Trước một số ý kiến cho rằng So Young như phiên bản khác của You are the apple of my eye, nữ chính Dương Tử San mô phỏng Tiểu Yến Tử, Triệu Vy thoải mái đáp lại: "Khán giả thấy giống cái gì không sao cả, chỉ cần thích nhân vật, thích bộ phim, không thấy phim tệ hại là được". Bên cạnh đó, nhân vật Trịnh Vy có những nét giống bản thân chị là do tác giả Tân Di Ổ khi viết tiểu thuyết từng nghĩ để Triệu Vy diễn nhân vật này. "Tôi cũng rất thích diễn vai nữ chính nhưng dù sao cũng đã qua tuổi có mối tình đầu rồi, tôi phải có trách nhiệm với phim chứ không thể chỉ lo thỏa mãn sở thích cá nhân được", Triệu Vy dí dỏm thổ lộ.

Tôi đã xem So young vào những ngày điên khùng nhất của tuổi trẻ, khi mà căn bệnh “thích làm quá cảm xúc bản thân” của tôi bùng phát. Tôi bức xúc vì không ai hiểu tôi và trút cáu giận lên đứa bạn thân nhất chỉ vì một comment của nó trên status của tôi, rồi sau đấy tự bi kịch hóa mọi thứ lên rằng: “Càng ngày càng có nhiều người: KHÔNG HIỂU những gì mình viết, KHÔNG HIỂU những gì mình nghĩ và KHÔNG HIỂU cả con người mình luôn. Đời tự dưng thấy buồn nhè nhẹ.” Xem So young, nhìn thấy những con người trẻ ấy trải qua tuổi thanh xuân của mình, tôi đã khóc, đã cười và để rồi hoài niệm cho tuổi trẻ của họ và cho tuổi trẻ đầy những phút điên loạn của bản thân.

 

Tôi thích Triệu Vy –  nàng Tiểu Yến Tử duy nhất trong lòng mọi thế hệ và không chỉ vậy trong mọi bộ phim khác, tôi đều thích và khâm phục khả năng diễn xuất có thể truyền tải cảm xúc đi thẳng vào tim người xem qua những vai diễn mà cô đã đóng. Vậy nên tôi rất tò mò, khi không là diễn viên, khi không hóa thân vào những vai diễn, một Triệu Vy khác trong vai trò đạo diễn sẽ cho chúng ta xem điều gì. So Young là một bộ phim được chuyển thể từ cuốn tiểu thuyết ăn khách “Anh có thích nước Mỹ không?” của Tân Di Ổ. Với tư cách một người xem phim đơn thuần, chưa từng đọc cuốn tiểu thuyết ấy, tôi nghĩ mình đã “cảm” và đánh giá bộ phim một cách công tâm nhất.

Chưa có bộ phim nào tôi từng xem mà tôi lại thấy thích tất cả mọi thứ, kể cả những thứ vô cùng nhỏ nhặt, đơn giản chỉ như là cái poster của phim chẳng hạn.

 Phiên bản poster đầu tiên của phim có chủ đề là “nắm giữ – mất mát”. Chủ đề của bộ poster này được thể hiện thông qua những món đồ mà 4 nhân vật chính cầm trên tay. Bố cục của mỗi bức poster được chia đôi. Nửa trên thể hiện hàm ý về một điều quý giá mà mỗi người đã có trong đời. Còn nửa dưới ẩn dụ cho việc người đó không thể giữ chặt mà lại đánh rơi mất nó. Tôi rất thích poster này, bởi ý nghĩa về tuổi trẻ được ẩn chứa trong đấy quá sâu sắc. Chúng ta, những con người trẻ vẫn ngày ngày miệt mài đi kiếm tìm những giá trị sống cho bản thân. Có thể đã tìm, tìm thấy và nắm giữ được nó trong tay. Nhưng chỉ một phút giây nào đó, cũng lại có thể dễ dàng đánh mất nó, nhìn nó tan vỡ ngay trước mắt mà chẳng thể làm gì. Sự mất mát đó chính là cái giá cho sự trưởng thành.

Phiên bản poster thứ hai của phim mang chủ đề “cuốn theo chiều gió”, một poster mang nhiều hàm nghĩa. Chúng ta đều là những con người trẻ, được vứt ra thế giới đầy sóng gió và đáng sợ này. Mỗi người lại đi một con đường khác nhau, bị cuốn đi bởi những tham vọng, ước mơ, hoài bão để rồi cuối cùng nhìn lại đã thấy mình đã đi được một quãng đường quá xa so với điểm xuất phát. Vị trí bây giờ, dù có thể chẳng phải là nơi ta thực sự yêu thích, mong muốn. Nhưng đó vẫn là nơi ta đã phải đánh đổi, hi sinh nhiều thứ trong đời để có thế đứng vững,

Tôi đã xem So young, bằng tất cả trái tim của một người trẻ, rất trẻ. Để cười. Để khóc. Để hoài niệm.

 

Cười

Đây không phải là một bộ phim hài nên những tình tiết trong phim, dù rất dễ thương nhưng chắc hẳn cũng chỉ đủ để bạn mỉm cười chứ không khó lòng mà phá lên cười sảng khoái. Nhưng tôi thì lại vô cùng thích những tiếng cười nhỏ nhắn mà nó đem lại.

Đó là sự galant, đặc biệt với “gái xinh” của các anh chàng Trương Khai, Hứa Khai Dương đối với những cô em khóa dưới vào ngày nhập học đầu tiên. Rồi đơn giản là khi Trịnh Vy xông vào phòng của Lâm Tĩnh và bắt gặp cậu bạn ở cùng phòng đang “tự sướng” mà cô thì lại chẳng mảy may thèm để ý, giật bằng được cuốn sách anh đang dùng để che đậy và khóc bù lu bù loa như kiểu vừa bị “hấp diêm”. 

Bạn cũng sẽ bật cười về một Trịnh Vy mạnh mẽ, cuồng nhiệt: ghét ai thì ngùn ngụt khí thế, mà đã thích ai thì cũng bám đuôi dai dẳng, dính chặt chẳng kém keo con voi. Rất đặc biệt, Trần Hiếu Chính lại là chàng trai xấu số vừa được cô ấy ghét, nhưng cũng lại vừa được cô ấy yêu. Trịnh Vy đã tuyên bố: “Từ nay trở đi, nếu anh mà nói “Tôi không thích cô” có nghĩa là anh nói “Anh rất rất rất thích em”. Nếu anh nói “Cô phiền quá” tức là nói “Em rất dễ thương”. Còn nếu anh nói “Cô muốn gì nữa đây?” tức là anh nói “Anh đang nhớ em”. Nếu anh nói “Vô duyên” tức là nói “Gặp em thật là vui”. Trước một cô nàng mặt dầy ngang ngửa mấy tấc nhựa đường, kiên trì bám đuôi không quản mệt nhọc như vậy, dù có là một Trần Hiếu Chính lòng dạ sắt đá đến mấy cũng khó lòng không bị dao động.

 

Xem So young để khóc

Tôi đã khóc khi nhìn thấy sự đổ vỡ trong cuộc sống của những con người trẻ tuổi ấy. Có lẽ nào vì nó đã từng quá đẹp nên sự đổ vỡ của nó cũng muôn phần xót xa đến như vậy.

Trịnh Vy đã trải qua thời thanh xuân với tình yêu cuồng nhiệt, không đắn đo, cũng chẳng tính toán, như chính tính cách của cô. Nhưng cái kết cô nhận lại là sự ra đi của 2 chàng trai – 2 tình yêu của mình. Và sau rất nhiều năm, khi đã đủ chín chắn, cô đã nói với Trần Hiếu Chính khi gặp lại anh: “Tôi từng nghĩ tôi sẽ chết nếu không có tình yêu của anh. Nhưng thực ra tình yêu không làm người ta chết được”. Đúng vậy, cô ấy đã không chết. Nhưng tâm hồn của cô ấy thì đã vỡ tan, vỡ nát, muôn phần đau đớn. Tôi đã khóc, cho một Trịnh Vy hồn nhiên, vô tư năm nào.

Có thể mọi người nói rằng Trịnh Vy là một cô gái mạnh mẽ, nhưng tôi nghĩ Nguyễn Nguyễn còn là một cô gái mạnh mẽ hơn rất nhiều, chỉ có điều cô lại không thể hiện ra, giấu nó sau sự dịu dàng, hiền dịu của mình. Nhưng điều đó lại khiến cô phải chịu đựng nhiều đau đớn, mất mát hơn bất kì một ai. Triệu Thế Vĩnh, người đàn ông mà cô yêu, anh ta tìm đến cô ngay khi biết tin mình đã làm  cho một cô gái khác có thai, không phải mong nhận được sự tha thứ từ người – con – gái – danh – chính – ngôn – thuận của mình mà là để cấu cứu giúp đỡ của cô. Vì yêu, quá yêu con người đó nên đích thân cô, dằn chút tủi thân, đau đớn của mình lại để đi vay mượn tiền, sau đó lại tự mình đưa cô gái kia đi phá thai. Nguyễn Nguyễn dù mạnh mẽ vẫn chỉ là một cô gái, cũng rất mỏng manh và yếu mềm. Nhưng người đàn ông của cô, lại chẳng thể che chở, bảo vệ cho sự mong manh, yếu mềm rất con gái ấy.

Mọi người hỏi Nguyễn Nguyễn: “Ước mơ của cậu là gì?”. Cô đã trả lời: “Ước mơ lớn nhất của tớ là tuổi trẻ được vĩnh hằng”. Dù chuẩn bị sắp kết hôn nhưng Nguyễn Nguyễn vẫn quyết định đến gặp Triệu Thế Vĩnh – người đàn ông mà dù có ngàn lần khiến cô bị tổn thương nhưng vẫn không nỡ từ bỏ, người đàn ông mà vẫn có thể khiến cô biết tim mình còn đập – để có thể dũng cảm “bỏ hết tất cả lại phía sau để sống tiếp”. Giây phút chạy đến để gặp anh ta lần cuối, cô đã chết vì tai nạn giao thông. Cô chểt nhưng tuổi trẻ thì sống mãi, đúng như ước nguyện năm nào. Chỉ là nỗi đau mà cô để lại cho những người yêu thương mình quá lớn. Nhưng đến cuối cùng, dù cô đã chết, cũng vẫn có một người yêu cô thật lòng, vẫn đem những bó hoa bibi đến bên mộ tặng cô như những ngày thanh xuân năm nào. Ý nghĩa của hoa bibi, đó là “cam nguyện làm vai phụ”. Một chàng trai, đã yêu cô, nhưng lại dấu tình yêu của mình ở trong lòng giống như một kẻ trộm dấu diếm tang vật, để có thể được sắm một vai phụ, ở bên cô mãi mãi không ràng buộc. Tôi đã khóc, cho một Nguyễn Nguyễn xinh xắn, dịu hiền, yêu đời và cho một Trương Khai vui vẻ, hài hước, gần gũi.

Trần Hiếu Chính – chàng trai với cuộc đời luôn được lên kế hoạch như 1 bản vẽ kiến trúc, từ đầu đến cuối đều không thể sai 1 cm. Nhưng Trịnh Vy chính là 1 cm sai sót mà anh không lường đến. Tình yêu nồng nhiệt, ấm nóng của Trịnh Vy dường như đã làm mềm đi trái tim vốn khô cằn nứt nẻ trong anh. Nhưng, anh là một con tàu, chỉ biết chạy trên cùng một đường ray, không thể rẽ ngang. Và cuối cùng anh đã chọn con đường không có Trịnh Vy – người con gái anh yêu. Lựa chọn của Trần Hiếu Chính, đúng đắn hay sai lầm, luôn là một câu hỏi khó. Nhưng có một điều, đã lựa chọn là phải chịu mất mát, như Trần Hiếu Chính, lựa chọn để có được thành công trong sự nghiệp, anh đã đánh đổi tình yêu của cuộc đời mình. Thời thanh xuân không trở lại, tình yêu đã mất đi không thể níu kéo, sự nồng nhiệt sôi nổi đi qua nhường chỗ cho những thâm trầm, lạnh lẽo… Tôi đã khóc, cho một Trần Hiếu Chính biết yêu, biết sống thật là như nào.

Tôi đã khóc, cho tất cả những nhân vật trong bộ phim này.

Kết – Những hoài niệm không tên

 So young – đúng như cái tên của nó. Một bộ phim về những con người trẻ: hạnh phúc, đau đớn, mất mát, nụ cười, nước mắt… Triệu Vy đã nói: “Một trong những điều nổi bật và khó quên của tuổi trẻ chính là những nỗi sợ hãi mơ hồ. Hầu hết ai trong số chúng ta khi còn trẻ cũng đều lo sợ rằng mình sẽ trở thành một người tầm thường. Rồi những hoài nghi, tham vọng. Sau khi trải qua tất thảy sẽ lại thấy chúng thật ra chẳng có gì đáng sợ cả”. Con người ai cũng phải lớn lên, phải trưởng thành. Thời thanh xuân ngây ngô, khờ dại nhưng sôi nổi, nồng nhiệt rồi sẽ nhường chỗ cho sự trưởng thành, chín chắn. Chẳng ai níu kéo được thời gian, cũng chẳng thể lấy lại được tuổi trẻ. Tuổi trẻ là để tìm thấy, mất đi và rồi lại tìm thấy. Bạn có thể tìm thấy nhiều thứ ý nghĩa, rồi lại có thể sẽ mất đi nó trong sự tiếc nuối, hẫng hụt, đau xót. Nhưng rồi, nó sẽ là bài học, cho hành trình rất rất dài phía sau, để bạn đi tìm kiếm những thứ có ý nghĩa khác. Vì vậy, nếu bạn còn trẻ, hãy sống với nó bằng trọn vẹn bằng con tim trẻ của mình. Để khi nhìn lại, dù có hối hận, đau đớn thật nhiều nhưng cũng sẽ không cảm thấy tuổi trẻ của mình phí hoài nữa. 

Có thể bạn không phải là một người thích xem những bộ buồn, nhưng hãy xem so young, để tô thêm một chút hoài niệm, một chút nước mắt, một vài tiếng cười vụn vặt cho cuộc sống của mình. Người trẻ hãy xem phim, để trân trọng quãng đời thanh xuân mà mình đang được sống và để tiếp thêm chút lửa, cháy mạnh mẽ hơn bằng con tim trẻ của mình. Người không trẻ cũng hãy xem phim, để hoài niệm lại quá khứ và rồi bước tiếp vững vàng hơn.

Gửi tuổi thanh xuân đang trôi qua của tôi. Và của bạn nữa nhé.

Comments