[2015] Thiếu Nữ Toàn Phong (MINH NHƯỢC HIỂU KHUÊ) - Dương Dương, Trần Tường, Hồ Băng Khanh, Bạch Kính Đình, Đàm Tùng Vận, Ngô Lỗi

Phim Thiếu Nữ Toàn Phong

The Whirlwind Girl (2015)

  • Quốc gia:Phim Trung Quốc
  • Thể loại:phim võ thuậtphim tình cảmphim tâm lý
  • Thời lượng:32 tập (44 phút / tập)
  • Trạng thái:Full 32 tập + 1 Tập đặc biệt VietSub Thuyết minh
  • Tập tiếp theo:
  • Diễn viên:Dương Dương, Trần Tường, Hồ Băng Khanh, Bạch Kính Đình, Đàm Tùng Vận, Ngô Lỗi
  • Đạo diễn:Thành Chí Siêu

minh-hieu-khe-01

Ngay từ khi bấm máy, Thiếu nữ toàn phong đã thu hút các khán giả trẻ bởi dàn diễn viên trẻ đầy triển vọng gồm: Dương Dương, Hồ Băng Khanh, Bách Kính Đình, Trần Tường. Thêm vào đó, Thiếu nữ toàn phong được đánh giá là tiểu thuyết có nội dung hấp dẫn nhất trong số các cuốn sách đã xuất bản của Minh Hiểu Khê. Phim đã kết thúc phát sóng phần 1 trên đài Hồ Nam. Dự kiến, Thiếu nữ toàn phong 2 sẽ được ra mắt vào mùa hè năm 2016.

minh-hieu-khe-02

minh-hieu-khe-03

Về nội dung, phim xoay quanh cô gái đam mê võ Taekwondo - Bách Thảo (Hồ Băng Khanh). Trong quá trình theo đuổi ước mơ của mình, Bách Thảo đã gặp ba chàng trai khiến cuộc đời cô rẽ sang một lối khác. Đó là sư huynh Nhược Bạch (Dương Dương), chàng trai sở hữu nụ cười tỏa nắng Đình Hạo (Trần Tường) và đệ tử của chủ tịch Tiền Tùng Bách - Sơ Nguyên (Bách Kính Đình). Tình cảm của ba chàng trai dành cho Bách Thảo đều nồng nhiệt, ấm áp. Cuối cùng, Bách Thảo quyết định lựa chọn ở bên Nhược Bạch - người có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng luôn che chở, bảo vệ cô khi Bách Thảo gặp khó khăn.

Bộ phim Thiếu Nữ Toàn Phong phát sóng trên đài Hồ Nam, Trung Quốc đã kết thúc phần đầu với 32 tập phim. Những khúc mắc của các nhân vật khác đã được giải quyết ngoại trừ của hai nhân vật chính khiến khán giả hụt hẫng. Sư phụ Cố Hướng Nam (Tiêu Ân Tuấn) của Thích Bách Thảo (Hồ Băng Khanh), sau nỗ lực giúp đỡ của mọi người đã được minh oan. Cố Hướng Nam được khôi phục tư cách là tuyển thủ Nguyên võ đạo sau 10 năm, được trao lại chức vô địch thế giới năm đó, đồng thời trở thành trưởng sư môn của đạo quán Toàn Thắng. Con gái Cố Quang Nhã cũng đã hiểu là làm lành với cha mình. 

Sư phụ của Thích Bách Thảo được minh oan công khai

Thích Bách Thảo sau khi giành giải trại viên ưu tú nhất đã đánh đổi phần thưởng là cơ hội học hỏi hiếm có của mình để giải quyết khúc mắc trong lòng Dụ Sơ Nguyên. Sau khi Thích Bách Thảo biết Dụ Sơ Nguyên thực ra là con trai của đại sư Vân Nhạc, là anh trai cùng cha khác mẹ của Lee Eun Soo, cô đã đánh đổi buổi học của cô với đại sư Vân Nhạc để hai cha con Dụ Sơ Nguyên gặp lại nhau. Cũng từ buổi gặp này, đại sư Vân Nhạc đã truyền lại ý chí cho con trai khiến Dụ Sơ Nguyên quyết định quay trở lại với Nguyên võ đạo.

Hai cha con Vân Nhạc – Dụ Sơ Nguyên gặp nhau, khúc mắc trong lòng Sơ Nguyên được hóa giải

Thích Bách Thảo nhận lời hẹn hò với Dụ Sơ Nguyên, cô vẫn nghĩ rằng cô thích anh. Thế nhưng Đình Hạo (Trần Tường) vì không chịu được việc Nhược Bạch (Dương Dương) hi sinh thầm lặng cho Bách Thảo đã nói hết mọi việc làm của Nhược Bạch cho Bách Thảo biết khiến cô suy nghĩ rất nhiều. Trong buổi tiệc mà Phương Đình Nghi tổ chức, Bách Thảo vì buồn bã nên uống say, nhầm tưởng Sơ Nguyên là Nhược Bạch khiến Phương Đình Nghi nổi giận, quát mắng Bách Thảo trước mặt mọi người và thề sẽ đánh bại cô vào buổi đấu ngày hôm sau.

Đình Hạo nói hết những hi sinh của Nhược Bạch cho Bách Thảo biết


Bách Thảo uống say nhầm tưởng Sơ Nguyên và Nhược Bạch khiến Đình Nghi tức giận và tuyên chiến với cô trước mặt mọi người

Chỉ mãi đến tập cuối, Nhược Bạch mới chịu hé lời về tình cảm mình với Bách Thảo. Nhưng fan của cặp đôi này vẫn chưa thể yên tâm vì Bách Thảo vẫn chưa chính thức thừa nhận tình cảm với Nhược Bạch mà chỉ xin Nhược Bạch hãy ở lại bên mình.


Nhược Bạch cuối cùng cũng thừa nhận Thích Bách Thảo. Khán giả được thưởng thức phân đoạn tình cảm ngắn ngủi hiếm có của cặp đôi này

Tập cuối còn khiến khán giả hụt hẫng hơn khi kết thúc ngay trước trận đấu quan trọng của Bách Thảo và Đình Nghi. Bách Thảo tuy đã tiến bộ rất nhiều, song Đình Nghi với năng lực thiên bẩm cộng với sự luyện tập bài bản với huấn luyện viên chuyên nghiệp cũng đã mạnh lên rất nhiều. Trong thời điểm hồi hộp đó, Nhược Bạch lại ngất xỉu, Đình Hạo và Sơ Nguyên phải vội vã gọi cấp cứu mà không cho Bách Thảo biết. Cuối phim, Nhược Bạch phát bệnh ngất xỉu phải đưa đi cấp cứu trong lúc Bách Thảo thi đấu vòng loại giải võ thuật thiếu niên thế giới với Đình Nghi. Phân đoạn Nhược Bạch dặn dò Đình Hạo không được cho Bách Thảo biết để cô nàng chuyên tâm thi đấu khiến khán giả rơi nước mắt trước sự hi sinh của Nhược Bạch.

Khán giả không nói nên lời với kết mở của Thiếu nữ toàn phong

Nhược Bạch đổ bệnh trong tập cuối Thiếu nữ toàn phong.

Thế nhưng, khi khán giả đang chờ để xem kết quả của trận đấu và diễn biến bệnh tình của Nhược Bạch thì phim kết thúc bằng hình ảnh chàng nam thần nhớ lại lời hứa với Bách Thảo, lặng lẽ rơi nước mắt. Cái kết này khác hẳn với những hình ảnh được nhà sản xuất tiết lộ trước đó về một đạo quán đầy em nhỏ và cảnh hạnh phúc của Nhược Bạch - Bách Thảo bên cạnh bé gái được cho là Nha Nha (được miêu tả ở trong truyện).

Khán giả không nói nên lời với kết mở của Thiếu nữ toàn phong

Khán giả không nói nên lời với kết mở của Thiếu nữ toàn phong

Khán giả không nói nên lời với kết mở của Thiếu nữ toàn phong

Cái kết trong mơ được khán giả chờ đợi.

Cái kết hụt hẫng này khiến khán giả vô cùng phẫn nộ trước hành động câu rating của đài Hồ Nam cho phần 2 của bộ phim hứa hẹn sẽ ra mắt vào mùa hè năm sau.

Đa số người hâm mộ bộ tiểu thuyết cũng như nhân vật Nhược Bạch đều cảm thấy thương cho anh chàng nam chính xấu số nhất trong lịch sử ngôn tình vì cái kết không viên mãn như trong nguyên tác. Đó là chưa kể việc đạo diễn hoàn toàn "quên béng" cặp đôi phụ cũng rất được yêu thích là Hiểu Huỳnh (Đàm Tùng Vận đóng) và Diệc Phong (Ngô Lỗi đóng).

Suốt hai tập cuối, mối tình đơn phương của Diệc Phong vẫn không cách nào nói cho Hiểu Huỳnh hiểu vì toàn bộ thời lượng đều dành hết để Nhược Bạch thổ lộ tình cảm của mình trước khi phát bệnh. Trong khi cặp đôi phụ này cũng là một trong những nhân tố tạo nên sức hút cho bộ phim.

Ngay khi tập cuối vừa kết thúc được ít giờ, phía nhà sản của phim đã tung ra thông tin về phần tiếp theo. Hiện khán giả xứ Trung đang tạo nên sức ép đòi giữ lại nguyên dàn diễn viên của phần 1 vì sợ những gương mặt mới sẽ khiến mạch truyện bị đứt đoạn, cảm xúc của nhân vật không được nguyên vẹn.

Diễn xuất của Dương Dương là một điểm sáng trong phim.

Ngoài sự hụt hẫng dành cho cái kết của bộ phim, khán giả thật sự bất ngờ trước diễn xuất của Dương Dương trong những phân cảnh cuối này. Có thể nói, Nhược Bạch cũng là một trong những vai diễn khẳng định tài năng của Dương Dương khi anh chàng hóa thân "ngon lành" vào hình ảnh một chàng trai bị bệnh tim vẫn muốn làm tất cả vì người mình yêu bất chấp cả tính mạng.

Cảnh Nhược Bạch đau đớn gục xuống hay hình ảnh hồi tưởng rồi dần nhắm mắt chảy ra những giọt nước mắt mãn nguyện cuối cùng khi được đưa đi bệnh viện của Dương Dương đã thật sự chinh phục được khán giả truyền hình.

Dương Dương xứng đáng là nam thần đầy triển vọng của màn ảnh Hoa Ngữ cho thế hệ diễn viên trẻ kế tiếp có khả năng nhập vai xuất thần. Diễn xuất tự nhiên cũng anh đã phần nào làm vơi bớt sự hẫng hụt trong lòng người xem.


Nhược Bạch phát bệnh ngay khi trận đấu của Bách Thảo và Đình Nghi bắt đầu

Sau khi tập cuối phần 1 được phát sóng, nhà đài Hồ Nam lập tức tung trailer phần hai nhưng cũng chẳng cho khán giả biết được thêm chi tiết nào về kịch bản. Bách Thảo đứng giữa võ đường, xung quanh là ba nam thần cùng thích cô, rồi đột ngột cả ba người cùng biến mất khiến cô hoang mang. Fan của cặp đôi Bách Thảo – Nhược Bạch còn lo lắng hơn vì cảnh cuối của trailer, một người giống Nhược Bạch xuất hiện nhưng lại không hề nhận ra Bách Thảo. Các fan lo sợ nhà đài thay đổi tình tiết so với bản truyện giống như một vài tình tiết ở phần 1.




Phần 2 của Thiếu nữ toàn phong được dự kiến chiếu vào năm 6 được hứa hẹn sẽ đầu tư kỹ càng hơn. Khán giả mong rằng dàn diễn viên sẽ được giữ nguyên.

-------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Một là con ghẻ của Đồng Hoa – Nhiên tình thiên hậu, một là con đẻ của Minh Hiểu Khê – một trong bát tiểu linh lung, thế nhưng tôi vô tình nghiệm ra, anh Tiểu Ba và Nhược Bạch sư huynh giống nhau đến lạ kì, dù Cát Hiểu Phỉ và Hiểu Huỳnh mới chỉ gọi là na ná thôi, La Kì Kì và Bách Thảo tạm gọi là có một số nét giống nhau, còn Trương Tuấn và Sơ Nguyên sư huynh thì đúng là khác nhau một trời một vực.

Anh Tiểu Ba, Nhược Bạch sư huynh, hai con người ấy đều là những người con trai đã sớm nếm trải sự nghiệt ngã của số phận. Số phận xô Tiểu Ba đến bước đường cùng phải làm lưu manh, mới học lớp 9 đã giao du chơi bời với xã hội đen kiếm nuôi mẹ. Số phận cũng khiến Nhược Bạch thành trẻ mồ côi, lớn lên trong lò võ, không ai tỉ mỉ quan tâm và yêu thương, ngược lại anh còn phải trở thành đại sư huynh chăm lo cho các em nhỏ hơn. Tính cách hai người đều đạm mạc như nước, trầm tĩnh sớm hiểu chuyện. Sự xuất hiện của hai người cũng lặng lẽ như cái bóng, mơ hồ như khói sương, nhuốm một sắc cô tịch lặng thầm trong sự thong dong tự tại đến bi thương trước sóng gió cuộc đời.

img_201507140058155157

Tôi đã đọc Thiếu nữ toàn phong lâu quá rồi, nên sự việc trước sau thế nào cũng không nhớ rõ, chỉ còn đọng lại một Nhược Bạch sư huynh lặng lẽ yêu thương Bách Thảo, lúc anh tặng chiếc kẹp tóc nhỏ, âm thầm vui vẻ vì cô ấy vui, mà không biết bao lâu nay cô ấy vẫn tưởng đó là kẹp tóc của Sơ Nguyên sư huynh. Nhớ lúc anh huấn luyện Bách Thảo, kiên quyết mà tự nhận lấy nỗi đau về mình. Cũng như Tiểu Ba, tôi nhớ nhất lúc anh cướp vỏ chai từ tay Kì Kì, nghiêm khắc dạy cô ấy không được đi vào ma đạo, nhớ lúc anh quyết tuyệt cắt đứt để Kì Kì có được con đường sáng sủa hơn (trong khi Trương Tuấn nhờ Kì Kì giấu súng, bất chấp an nguy của cô ấy – mà lúc đấy tác giả nói bạn Trương Tuấn đã đang thích bạn Kì Kì rồi nhé, Trương Tuấn k sai, nhưng đặt bên tình yêu hi sinh của Tiểu Ba, bạn trẻ Trương Tuấn thật mờ nhạt).

Và vẫn là Đồng Hoa, người ghẻ lạnh những nhân vật tôi yêu thương… Khi Hiểu Huỳnh có được hạnh phúc bên người mình thương, Bách Thảo chiến thắng sau bao nỗ lực không ngừng nghỉ, chọn cuộc sống bình yên bên Nhược Bạch – người mà cuối cùng cô ấy cũng nhận ra tình yêu thực sự khắc cốt ghi tâm trong trái tim mình, thì Hiểu Phỉ bị cưỡng hiếp, phá thai, bỏ học, bỏ đi biệt xứ; La Kì Kì học thạc sĩ tiến sĩ gì đó bên Mĩ, hai mươi tám tuổi một mình lẻ loi nơi đất khách quê người, Tiểu Ba không thể thi đại học, không có bằng cấp, vẫn lưu lạc trong chốn hồng trần hỗn loạn.

Và vẫn là Đồng Hoa, người xây dựng nhân vật nữ chính dùng dằng khó ưa, nam nữ chính khiến tôi khó chịu, nhân vật phụ khiến tôi đau lòng. La Kì Kì chẳng biết làm gì cả, anh Tiểu Ba buông tay vậy cô ấy cũng buông tay, mười năm sau quay lại cô ấy cũng chỉ biết đợi chờ thụ động. Tôi nhớ có ai đó nói rằng, giá như Kì Kì có một chút bất chấp tất cả như chị Xinh Đẹp thì câu chuyện đã kết thúc khác đi. Tôi thích sự kiên định và lí trí của Kì Kì trong học tập (giống như sự cứng đầu của Bách Thảo đối với việc luyện võ) nhưng tôi ghét sự ngu ngốc thánh mẫu não tàn (sự thật là Kì Kì có hơi …) trong tình cảm.

----------------------------------------------- Cảm nhận về truyện ------------------------------------------

Đọc cũng đã lâu, bây giờ mới review đúng là có chút khó khăn, không biết bắt đầu từ đâu cả. (-,-||||) Thôi thì nghĩ gì viết đấy vậy, mong là không quá lan man nhảm nhí để bị ném gạch. (^.^)

Đầu tiên, đương nhiên phải nói đến đề tài vô cùng đặc biệt của câu chuyện – Teakwondo.

Không có yêu yêu hận hận đời đời kiếp kiếp, không có tình yêu mù quáng vì nhau chết đi sống lại, càng không có những mưu sâu kế hiểm chốn thương trường. Chẳng có nam chính cường thế cường quyền giàu đến nứt tường đổ vách, cũng chẳng có nữ chính thông minh kiều diễm xinh đẹp tuyệt trần… Đều không có… Chỉ có Teakwondo… và cuộc sống… 

Được rồi, bạn có thể đặt câu hỏi, vậy thì nó có cái quái gì thú vị đáng để đọc chứ, chỉ toàn mấy màn võ thuật cứng nhắc nhàm chán ư? Đừng lo, trong đầu mình cũng đã từng xuất hiện dạng câu hỏi như thế. Nhưng rất nhanh chóng, thậm chí mới qua vài chục trang giấy, mà trong đầu đã bị lấp đầy bởi những cú đá song phi ngoạn mục, cảm giác nhàm chán chủ quan ban đầu trong tích tắc đã bị thay thế bằng sự hưng phấn nóng lòng tột độ, chỉ muốn theo dõi phần tiếp theo của câu truyện, muốn xem những trận đấu teakwondo đẹp mắt bất phân thắng bại, muốn biết ‘ngọn cỏ’ quật cường ấy có hay không giành được chiến thắng, muốn biết hai ‘khúc gỗ’ đáng yêu kia làm sao để bày tỏ tình cảm, muốn biết, muốn biết tất cả… vì vậy cho nên không thể dừng lại. Mình, một thục nữ chính hiệu trước đây không am hiểu chút nào về võ thuật mà còn không tránh khỏi bị cuốn theo cơn lốc ‘toàn phong’.

Giọng văn nhẹ nhàng không hoa mĩ xuyên suốt từ đầu đến cuối lại như ẩn chứa ma lực khiến cộng đồng mọt trong đó có mình không tài nào dứt ra khi chưa đọc đến chữ cuối cùng. Không hề hào nhoàng, chẳng hề khoa trương, nhưng câu chuyện bản thân nó vẫn không ngừng tỏa sáng. Đọc Thiếu nữ toàn phong, có một loại cảm giác giống như đóa hoa hướng dương đâm chồi nảy nở trong lòng, dần dần lớn lên theo mạch truyện, rồi len lỏi quấn chặt lấy con tim…Có lúc làm tim như loạn nhịp vì thứ tình cảm trong sáng đến ngờ nghệch, lúc lại làm tim đập nhanh điên cuồng như thể chờ đợi môt điều bất ngờ gì đó, đôi lúc làm nó như ngừng đập vì những hiệp đấu võ căng thẳng nghẹt thở… 

Giờ đây, mình hiểu được những trận chiến Teakwondo không đơn thuần chỉ là đấm đá đỡ đòn, đó còn là những màn trình diễn nghệ thuật đặc sắc, là khoảnh khắc đấu trí đầy kịch tính giữa hai tuyển thủ. Chỉ cần đứng trên sàn đầu, họ - các Teakwondo-ers bất luận thế nào cũng sẽ chiến đấu hết mình. Dù có kiệt sức, có chấn thương, có đau đớn đến đâu đi nữa cũng chẳng đáng là chi so với niềm đam mê ấp ủ bấy lâu và khát khao chiến thắng như lửa đốt trong lòng họ. Xuyên suốt bốn tập truyện, không thiếu những pha giao đấu bất phân thắng bại, nhưng không có pha nào trùng lắp pha nào, tất cả đều khiến người đọc hồi hộp dán mắt trên trang sách chờ đợi kết quả, chờ đợi giây phút xướng tên người chiến thắng. Từng câu từng chữ như làn gió vừa nhẹ nhàng vừa cuồng nhiệt cuốn người đọc vào trận đấu. Cảm xúc chân thực, mãnh liệt đến khó quên… Dường như tiếng đếm ngược của trọng tài vẫn còn ngưng đọng đâu đây…

Đọc truyện, mình khâm phục, ngưỡng mộ, sùng bái một Thích Bách Thảo không ngừng “vươn lên như nhánh cỏ dại bị đất đá lấp vùi”, một Thích Bách Thảo “dẻo dai giống như loài cỏ dại lửa đốt không chết”. Cô khiến mình liên tục cảm thán, thậm chí có lúc còn làm mình ghen tị *đỏ mặt*. Sự dũng cảm, kiên cường, lạc quan của cô, là những gì mà các cô gái bình thường có thể làm ư? Đôi lúc mình thử đặt bản thân vào vị trí của Bách Thảo, dù là có hơi khập khiễng nhưng mình vẫn cảm nhận được những điều cô ấy trải qua, những gì cô ấy làm được, thật sự phi thường. 

Trên con đường chạm đến đỉnh cao vinh quang, bao nhiêu oan ức khổ cực đều bị cô xem như gió thoảng mây trôi. Vừa đi học, vừa đi làm, vừa luyện tập võ thuật, vừa dọn dẹp ở võ quán… vân vân mây mây vô số việc… Thực sự là có điểm giống với các anh hùng cách mạng trường kì kháng chiến. Cô gái ấy phải mạnh mẽ, phải kiên trì bền bỉ đến nhường nào chứ? Đó là chưa kể…

["Mày biết không, sư phụ mày là kẻ vô liêm sỉ! "
"Sư phụ mày là loại người xấu mà người ta viết trong sách, mày là tiểu khốn nạn của một kẻ đại khốn nạn!"
"Mày theo sư phụ, vậy là mày nhận cướp làm cha!"

Vì những câu đó, cô đã đánh nhau không biết bao nhiêu lần với bọn trẻ của võ quán, mỗi lần dù bị bọn chúng xúm vào đánh thâm tím mặt mày, cô cũng tuyệt nhiên không để bọn chúng được hời…]

Bách Thảo sùng kính sư phụ như đức tin của mình. Bảo vệ danh dự cho sư phụ thì có là gì chứ? Cô hiển nhiên cho đó là việc mình phải làm, cũng là việc duy nhất cô có thể làm cho ông, khi đã bị đuổi khỏi võ quán. Nhưng cô có biết, cần bao nhiêu nghị lực, bao nhiêu gan góc mới có thể đứng lên vì sư phụ? Cô hẳn là không biết mình đã dũng cảm như thế nào. Việc đó, việc mà ngay cả Quang Nhã, con gái ông cũng không dám làm, nhưng cô thì lại có thừa dũng khí. Vì sư phụ, cô dường như có thể đối đầu với cả thế giới. Những lời dèm pha đó, thái độ khinh thường đó, tất cả đều không làm cô mảy may nghi ngờ. Cô không tin, không muốn tin, trừ khi đó là lời sư phụ nói với cô, bằng không có chết cũng không tin…

["Đúng! Tôi là đệ tử của Khúc Hướng Nam!".]
["Cho nên tôi biết sư phụ mình là người thế nào! Sư phụ là người tràn đầy tinh thần Taekwondo! Phẩm chất cao quý, lương thiện, là một người lương thiện chân chính! Đại sư không thể, cũng không có tư cách bôi nhọ danh dự người khác ở đây!"]

Một Thích Bách Thảo như vậy, có thể không thán phục, không yêu quí sao? (Đương nhiên là không)

Một Thích Bách Thảo như vậy, chiếm được cảm tình của ba chàng trai ưu tú cũng đâu có gì đáng kinh ngạc?

Một Đình Hạo phong độ ga lăng. Một Sơ Nguyên dịu dàng ấm áp. Một Nhược Bạch âm thầm vì cô làm mọi việc…

Bách Thảo dù thông minh, dù có tố chất Teakwondo, nhưng về ‘phương diện đó’ thì ngốc vô cùng, cũng chẳng biết cô ấy có phân biệt được kiểu ‘thích’ đó, với kiểu thích thông thường không… Còn ngô nghê làm nhị vị sư huynh hiểm lầm nghiêm trọng… 

[“Cô ấy thích Sơ Nguyên.”]
[ “Chỉ cần cô ấy thích là đủ.”]
[ “Sơ Nguyên thích hợp hơn tôi”, bóng lưng Nhược Bạch mỏng tanh như tờ giấy, “Sống với Sơ Nguyên, Bách Thảo sẽ vui sướng như các cô gái cùng tuổi”.]
[“Chỉ cần cô ấy vui”…]
["Em có thể chiến thắng cô ấy."]
[“…Em là tất cả hi vọng của tôi”]
[…Dường như anh thấy cô giữa sàn đấu sáng rực ánh đèn, còn anh dù cố gắng cũng không thể nào nói ra với cô:
Bách Thảo, anh cũng thích em.
Cho nên xin em, đừng bị thương, xin em hãy nguyên vẹn trở về.]

Thật không biết nên nói Nhược Bạch sư huynh là vĩ đại hay ngu ngốc nữa. Cứ cho là vĩ đại một cách ngu xuẩn đi. Anh vì cô làm nhiều việc như vậy, nhỏ có lớn có, lại giấu giếm triệt để. Âm thầm khâu võ phục, đến đi làm thêm thay cô, rồi tạo mọi điều kiện để cô chuyên tâm luyện tập. Anh vì làm huấn luyện viên cho cô nên hủy bỏ tư cách tuyển thủ, từ bỏ cả ước mơ giành ngôi vị quán quân của mình đang ở ngay trước mắt… 

Không có “Tôi thích em”, “Tôi yêu em”, “Tôi sẽ luôn ở bên em”…Nhưng như vậy thì sao chứ? Mọi việc anh làm đã cho thấy tất cả, không phải sao? Anh thích cô, có lẽ còn hơn cả thích. Ai nói tình yêu của anh không ấm áp, ai nói tình yêu của anh không sâu đậm? Chỉ là mộc mạc giản dị đến khó nhận ra. Tình yêu của anh, khiến tim mình như lỡ mất một nhịp, khiến lòng mình xốn xang cảm động…

Nhược Bạch sư huynh - người anh, người thầy, người mà cô không thể bỏ lỡ, cuối cùng cô cũng nhận ra. Thật may là như vậy…

Cuối cùng Thiếu nữ toàn phong, qua bốn tập dài dằng dặc cũng kết thúc viên mãn. Ngọn cỏ dại ngày nào đã trở thành bông hoa nở rộ, tình yêu cũng nở rộ, hạnh phúc ngập tràn. Thật ngưỡng mộ!

Mình không muốn nói nhiều về tình cảm của Sơ Nguyên và Đình Hạo, sợ nói càng nhiều chỉ càng thêm thương tiếc *chấm nước miếng*, cộng thêm đã hơi lố số chữ qui định rồi, nên xin dừng tại đây. (^_^) 

(Aida, tiếc quá, còn chưa kịp nói về các nhân vật phụ đáng yêu nữa *chấm nước mũi*, hẹn lần sau vậy…~~)

Mong rằng các bạn nào trước đây ngại dài chưa dám đụng tới Thiếu nữ toàn phong sau khi đọc bài viết của mình sẽ ‘hồi tâm chuyển ý’, vì câu chuyện thực sự rất đáng đọc. Mình lấy danh dự ra đảm bảo *giơ tay phải thề thốt*. (_ _”)

~END~