Another Review Thiên Sơn Mộ Tuyết

Nói ra cũng thật ngại, dạo gần đây bận rộn học hành liên miên, tôi hoàn toàn không có thời gian đụng đến sách truyện, một phần cũng vì gần đây khẩu vị tôi “khó tính” quá, đọc được vài trang là lại drop, không thể nào tìm ra chút hứng thú, cho đến khi nhìn thấy Thiên sơn mộ tuyết… Thật ra cuốn sách này nằm trong một phần mềm đọc truyện tôi tải về trên điện thoại, cũng không rõ là bản dịch từ sách hay bản dịch online, tôi vốn rất kén chọn, về sau này đọc rất ít truyện dịch trên mạng, trừ một số dịch giả yêu thích, vậy mà cuốn tiểu thuyết này đã làm tôi hứng thú và cuốn vào ngay từ lời giới thiệu  đầu tiên… Một mô típ không mới, nhưng giọng văn trôi chảy và cách viết – dịch chắc tay, tôi tò mò và bắt đầu chìm vào thế giới của truyện…

Một điều nữa là tôi trước giờ chưa bao giờ đọc truyện của Phi Ngã Tư Tồn, dù rất nhiều người bảo hay và giới thiệu tôi đọc. Có lẽ vì tôi không thích những câu truyện  quá bi thương như thế, kiểu như tôi yêu thích những câu chuyện nhẹ nhàng ấm áp và những happy ending hơn… Ban đầu nhìn thấy tên tác giả đã định dừng lại rồi, nhưng đọc văn án thấy hay quá, thế là mò đến cuối truyện, thấy ngay cái ngoại truyện quá happy, liền dễ dàng bị lừa và chui đầu ngay vào rọ, nhưng cũng may là tôi đã làm thế…
Thiên sơn mộ tuyết có mô típ ban đầu là kiểu yêu thích của tôi, tôi thích những câu truyện đơn giản xoáy vào nội tâm nhân vật hơn là những toan tính đấu đá quá phức tạp, nhưng về cuối cùng lại hóa ra kiểu tôi không thích nhất, nhưng vẫn thấy hay, và vẫn bị ám ảnh, cũng đã rất lâu rồi không có một câu truyện nào khiến tôi như thế…

Trong truyện tôi ấn tượng nhất nhân vật Mạc Thiệu Khiêm, thật ra ban đầu đọc lướt quá vì tò mò, đâm ra chẳng nhớ nổi nam chính tên gì, chỉ nhớ rõ hình tượng nhân vật ấy trong đầu, miêu tả ấn tượng đến nỗi tôi không thể quên, và dậy lên trong tôi sự tò mò vô hạn về câu truyện của họ… Qua những chương đầu, tôi nhìn thấy một người con trai lạnh lùng, bá đạo, có phần rất “cầm thú”, nhưng lại là kiểu nam chính tôi thích nhất. (Dạo này hơi điên nên toàn thích truyện ngược, nhất là kiểu ngược tâm kinh hoàng thế này =_=). Tôi càng đọc và càng chờ đợi anh thể hiện tình yêu với cô ấy, vì đọc ngoại truyện trước nên biết họ sẽ yêu nhau, và dù không đọc thì tôi cũng biết, vì họ là nhân vật chính cơ mà… Sau cùng tôi đã không phải thất vọng, tình yêu của anh rất mãnh liệt, rất sâu sắc, nhưng cũng rất kín đáo và không dễ nhìn ra… Là lúc anh ôm hôn cô điên cuồng, chạy như bay đưa cô đến bệnh viện mặc kệ vết thương kinh hoàng nơi chân, là những lúc anh ghen tuông rất thường, chiều chuộng và thích thú đối phó với cô… Mặc dù những hành động ấy tôi thấy có một phần thật biến thái, nhưng cũng khiến tôi rung động sâu sắc vì tình yêu của anh, một tình cảm rất đẹp, bị dằn xé khủng khiếp giữa yêu thương và thù hận… Nhưng ban đầu tôi không hề biết bí mật đau đớn ấy giữa họ, lúc đó đọc rất ức chế, vì nam chính sao lại hành hạ nữ chính biến thái đến vậy, rõ ràng là nhân vật chính sao thái độ lại hận thù đối phương kinh hoàng thế, hành động cầm thú biến thái cực điểm, hệt như một người đàn ông điên cuồng, Mặc Thiệu Khiêm lúc ấy hoàn toàn khó hiểu với tôi, nhưng cũng đồng thời khiến tôi tò mò khao khát tìm hiểu hết… Rồi càng về sau, lại càng bi thương, càng đau khổ… Tôi thấy phục  Phi Ngã Tư Tồn khi đã đưa nhân vật vào hoàn cảnh ấy, khó tin nhưng vô cùng thuyết phục… Tôi lại càng yêu thích thêm nhân vật Mạc Thiệu Khiêm, cũng hiểu hơn những hành động và thái độ của anh, càng xem càng ấn tượng… Có lúc tôi đã không dám đọc tiếp, vì câu truyện dằn xé nội tâm quá bi thương, tôi sợ… nhưng cái ngoại truyện happy đã bắt tôi phải đi đến cùng, để xem họ sẽ giải quyết khúc mắc, tình yêu, thù hận như thế nào, có thể khiến tôi bớt đau thương đi không… Màu sắc truyện càng về sau càng đen tối, nhiều lần tôi đã suýt khóc khi rắc rối cứ ập đến với anh… Điểm xuyết vào đó là những cảnh “tình cảm” hiếm hoi của anh và Đồng Tuyết, hành động của anh với cô khiến tôi gần như muốn khóc vì cảm động… Anh bất chấp âm mưu nguy hiểm mà đưa tay giúp cô, vì muốn để cô an toàn đành đau khổ đẩy cô ra xa, nhưng cuối cùng lại không nhịn được mà đề ra ước hẹn một tháng ấy… Anh dịu dàng hơn bao giờ, ở cạnh Đồng Tuyết, khiến cô và tôi đi từ bất ngờ này đến bất ngờ khác… Là cái ôm sau lưng dịu dàng, là cảnh anh chở cô đi trên con đường cạnh biển lấp lánh nắng, là lúc họ làm cơm và tình cảm ấm áp như một gia đình, là chiếc điện thoại với những tấm hình đặc biệt, là lúc anh sấy tóc cho cô khi ngủ và đặc biệt là lúc anh để cô ra đi với tin nhắn yêu em cuối cùng… Tôi đã thực sự rất sợ nếu họ không đến được với nhau, vì anh hi sinh nhiều quá, vì tình cảm ấy sâu sắc quá, khiến người ngoài cuộc nhìn vào như tôi cũng thấy đau… Anh chấp nhận vì cô mà hy sinh sự nghiệp cả đời của bố mình, cái anh coi là cả sinh mạng… Anh vừa yêu cô lại vừa hận cô, vì bố cô đã giết chết bố anh, nên anh không cho phép mình được có tình cảm, nhưng không bảo được con tim, đã yêu rồi, nên đau đớn và dằn vặt không thể tưởng tượng… Vì không thể nào xa cô, nên anh để cô hận anh, để cô đừng cười với anh, đừng yêu anh, thì anh sẽ thấy mình thanh thản hơn một chút… Tôi không nhớ ai đã nói câu này trong truyện, hay là chính anh là người nói…. Anh không thể hiếu cảm giác yêu một người không yêu mình… Tôi nhớ nét mặt anh lúc ấy, cảm giác như đau khổ đến tột cùng… Phải, sao anh không thể hiểu? Là anh yêu cô, yêu hơn tất cả, nhưng anh nghĩ cô không yêu anh, lại còn rất hận… Sao lại không có thể hiểu, cảm giác ấy, là đau đớn đến mức không thể vượt qua… Trong truyện, có 2 tình tiết để lại cho tôi ấn tượng sâu sắc nhất… Một là tâm sự của anh để cô hận mình, hai là cảnh Đồng Tuyết ôm điện thoại khóc ở sân bay, và anh đang đứng ngay gần đấy, cũng đang khóc… Chi tiết này vốn ở ngoại truyện, lại là phần kết thúc, đang từ vui vẻ bỗng dưng thành bi thương, làm tôi cảm động và buồn không thể tả nổi, thế là cái cảm giác bi thương ấy theo tôi luôn khi kết truyện… Chính cái chi tiết ấy làm tôi ám ảnh mãi, cảm giác rung động không thể nói nên lời, dường như là minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu của anh với cô vậy, vừa đau thương, vừa cảm động. Ai đó đã nhận xét anh là người con trai với những đau khổ dằn xé lớn lao được giấu sâu sau chiếc mặt nạ lạnh lùng, khiến độc giả phải thương và đau thay cho anh ấy… Và tôi đã khóc luôn, nhịn không nổi mà lên mạng đọc review để tìm người cùng cảm xúc với mình, lúc đó là 2h sáng… Tâm trạng chán chê một hồi mới ngủ được, đêm đó lại nằm mơ, tôi không nhớ rõ mình đã mơ thấy gì, nhưng cũng là cái cảm giác bi thương ấy, đến khi tỉnh dậy vẫn còn thấy đau vô cùng… Và Mạc Thiệu Khiêm chính thức góp mặt vào top 10 nam chính yêu thích nhất của tôi, một nhân vật nam quá sức ấn tượng, khiến tôi bấn loạn từ hôm qua đến giờ, và tôi cũng ước gì sẽ có một người yêu tôi như thế…

Nhân vật thứ 2 tôi muốn nhắc đến là nữ chính, Đồng Tuyết, không hiểu sao tôi hoàn toàn không ưa nổi nhân vật này, có lẽ vì cô ta làm Mạc Thiệu Khiêm của tôi đau khổ nhiều quá… Dù tác giả xây dựng tính cách nhân vật rất hợp lí, nhưng tôi vẫn không thể nào thấm nổi… Vì mẹ Phỉ để nữ chính hận nam chính lâu quá, hành động lời nói khi anh đau khổ nhất lại tuyệt tình quá, từ hận chuyện sang yêu anh tuy không khiên cưỡng nhưng lại mơ hồ và ngắn ngủi quá, không được khắc họa kĩ cho đến tận cuối truyện, làm tôi thấy bức bối và có phần hụt hẫng… Cũng may là có cái ngoại truyện gỡ gạc phần nào, nhưng tôi vẫn rất bực bội, cái nữ chính kiểu này bướng bỉnh và đôi lúc hành xử làm tôi muốn phát điên… Cô là đứa bé mồ côi cả cha lẫn mẹ sau một vụ tai nạn, về sống với người cậu nên vô cùng yêu quý người thân quanh mình. Vì mất cha mẹ nên có lẽ Đồng Tuyết luôn mang trên người một loại bi thương, và điều này là làm Tiêu Sơn chú ý rồi yêu cô trong những ngày tháng trung học trẻ con bồng bột… Cô cũng yêu anh, anh là mối tình đầu của cô, và cô yêu sâu sắc đến mức cả về sau này cũng không quên được, tình yêu ấy được Phi Ngã Tư Tồn khắc họa rất rõ rệt, nổi bật cũng hệt như tình cảm của Mặc Thiệu Khiêm vậy, và dĩ nhiên, điều này làm tôi khó chịu =o= Tôi nghĩ có lẽ Đồng Tuyết yêu Tiêu Sơn nhiều đến vậy, là vì anh là người đã bên cô, trao cô yêu thương trong những tháng ngày cô cô đơn và tổn thương nhất, nên yêu, và yêu vô cùng sâu sắc… Họ vì hiểu lầm mà chia tay, cô vì mặc cảm, xấu hổ, không thể quay lại cạnh anh, để rồi đến lúc gặp lại thì đã không thể quay về như lúc đầu… Tôi biết việc gặp Thiệu Khiêm là ác mộng đối với Đồng Tuyết, cách anh đối xử với cô cũng khiến tôi phải rùng mình, nên cô hận anh, và càng yêu Tiêu Sơn sâu sắc… 3 năm bên cạnh cầm thú là 3 năm vô cùng mệt mỏi với cô, cô đã nghĩ mình không muốn sống, từng muốn tự tử nhưng không thành, chỉ biết lấy Tiêu Sơn làm động lực sống tiếp, cô chỉ cần nếu như anh biết… Tất cả những lúc cô đau khổ và mệt mỏi đến vô cùng, Đồng Tuyết sẽ nghĩ đến Tiêu Sơn, và cô an ủi mình nếu như anh biết… Phân cảnh của Đồng Tuyết và Tiêu Sơn cũng nhiều không kém giữa cô và Mặc Thiệu Khiêm vậy, tôi cứ nghĩ tình yêu nào sẽ sâu sắc hơn, và thấy khó chịu với cách tác giả xây dựng nhân vật nữ chính như thế… Cô đã quá tuyệt tình và khắc nghiệt với Mạc Thiệu Khiêm trong lúc anh khó khăn nhất, dù cô không hề biết và tôi cũng hoàn toàn hiểu vì sao Đồng Tuyết lại như thế, nhưng khó chịu vẫn cứ khó chịu… Cho đến lúc 2 người đến căn nhà ngoài bãi biển, hiểu về nỗi đau của anh, phát hiện ra chiếc điện thoại, cô mới bối rối và mở lòng mình hơn… Thật ra ngay từ những chi tiết đầu, tác giả đã lờ mờ để nữ chính yêu nam chính, khi cô mơ về anh, khi cô gọi tên anh dù đang ở bên Tiêu Sơn, khi cô nằm gọn trong ngực anh ngủ ngon lành… Nhưng đến khúc giữa lại thay đổi ngoắt 180 độ, đến lúc cuối mới bối rối một chút, làm tôi cảm thấy Đồng Tuyết không thực sự yêu Mạc Thiệu Khiêm, tình yêu ấy quá hời hợt so với tình cảm cô dành cho Tiêu Sơn hay tình yêu của Mạc Thiệu Khiêm dành cho cô vậy… Tác giả để Đồng Tuyết dần yêu anh khi phát hiện ra chiếc điện thoại với 2 tấm hình của cô trong đấy, lúc đó tôi đã nghĩ liệu cô có thực sự yêu anh, hay vốn chỉ là do cảm động? Rồi khi rắc rối ập đến với anh, cô bị buộc phải rời xa anh, chỉ cố gắng tìm anh một lần rồi bỏ đi du học, như thế thì dường như hời hợt quá… Chỉ đến lúc vào sân bay, khi cô tìm ra chiếc điện thoại của anh, nhìn thấy tấm hình ấy, dòng chữ ấy, rồi bật khóc nức nở, tôi mới nghĩ có lẽ cô cũng yêu anh một chút, nhưng tác giả lại để kết thúc ở đấy, làm tôi thực sự có phần hụt hẫng vô cùng… Liệu Đồng Tuyết yêu Mạc Thiệu Khiêm đến mức nào? Và họ quay về bên nhau ra sao? Không có câu trả lời, chỉ có cái ngoại truyện happy an ủi tôi một chút, nhưng cuối cùng theo tôi ra khỏi câu truyện vẫn là cảm giác bi thương từ nhân vật Mạc Thiệu Khiêm và sự hụt hẫng về nhân vật Đồng Tuyết mà thôi…

Một nhân vật khác khiến tôi ấn tượng không kém là cặp chị em Mộ Vịnh Phi – Mộ Chấn Phi. Đầu tiên là Mộ Chấn Phi, ban đầu tôi cứ nhớ lầm nam chính tên Mộ Chấn Phi, chả hiểu vì sao, chỉ cảm thấy người con trai này có vai trò rất quan trọng. Và đúng vậy, anh xuất hiện trong tình huống bất ngờ với mục đích được che kín và thân phận không thể ngờ. Nhờ anh mà Đồng Tuyết đã có một khoảng thời gian rất vui vẻ, hạnh phúc. Nhưng tôi không rõ liệu Mộ Chấn Phi có yêu Đồng Tuyết, dù chỉ là chút thôi? Tôi nghĩ là có, và tôi cũng hi vọng vậy. Anh hệt như mặt trời ấm áp, luôn rạng rỡ và vui vẻ, và cách anh nói về cách yêu của mình khiến tôi ấn tượng. Nhưng nhân vật này cũng đi quá nhanh, khi quay lại thì đã khiến tôi thấy xa lạ vô cùng…
Còn Mộ Vịnh Phi, tôi thực sự sợ con người này, rất sợ, và không thể tưởng tượng nổi liệu trong đời thực sẽ có một người con gái như thế hay không. Cô ta quá ác, quá bệnh hoạn, tâm kế quá sâu, nhưng tất cả cũng chỉ vì cô ta yêu một người con trai quá sâu sắc… Yêu một người đến điên dại, nhưng người đó không yêu mình dù đã là chồng mình, thế nên cô ta đánh đổ hết tất cả, trả thù và ngăn chặn tất cả, để bảo vệ và đấu tranh cho tình yêu mình bỏ ra cả 10 năm tuổi xuân để chờ đợi… Âu cũng là bi kịch của một người con gái… Cô ta đẹp, danh giá, thông minh, và không hề thiếu thứ gì, duy nhất chỉ là tình yêu không được đền đáp… Ban đầu tôi thấy sợ và có phần ghê tởm nhân vật này, nhưng khi đọc ngoại truyện về cô ta, khi cuối cùng cô nói, dù có thể quay lại quá khứ, cô vẫn sẽ chọn yêu anh như lúc ban đầu…, tôi đã khựng lại và có một cái nhìn khác. Có thể cô ác, và cô cũng đã phải trả giá, nhưng tôi thiện cảm với Mộ Vịnh Phi bởi cô yêu và dám yêu hết mình, kết cục như thế vẫn quyết không hối hận… Dù tình yêu ấy có độc đoán và ác nghiệt, nhưng trong lòng Mộ Vịnh Phi nó vẫn rất đẹp, rất đặc biệt, và cô tuyệt không hối tiếc vì một tình yêu như thế. Điều đó làm tôi cuối cùng có thiện cảm với cô hơn, vì con tim khi yêu là không có tội, chỉ có thể trách ông trời đã sinh ra một con người với tính cách như thế, lại để cô yêu một người con trai như vậy, cuối cùng để lại chỉ là sự nghiệt ngã tàn khốc của số phận…

Sau cùng là Lâm Tư Nhàn, tôi cũng rất ấn tượng với người con gái này, là cảm giác thương xót cho một hồng nhan bạc mệnh… Lúc đầu tôi không ấn tượng với cô lắm, chỉ biết cô rất yêu Tiêu Sơn, tình cảm sâu đậm không thua kém Đồng Tuyết… Nhưng anh lại không yêu cô, dù cô đã bên anh chờ đợi rất lâu vẫn không hề thay đổi… Vì quá yêu nên sinh hận, nên mới hành động dại dột hãm hại Đồng Tuyết, để rồi cuối cùng cũng nhận rằng mình đã bị quả báo, mắc phải căn bệnh nan y… Nhưng Lâm Tư Nhàn cuối cùng vẫn vì Tiêu Sơn, vì yêu nên chấp nhận từ bỏ, thậm chí xin lỗi, cầu xin Đồng Tuyết đừng rời xa anh. Đó là nét đẹp của người con gái ấy, là tình yêu đến chết vẫn không vơi đầy, luôn suy nghĩ cho người mình yêu nhất. Cô đã đấu tranh, và đã thất bại, nên chấp nhận buông tay từ bỏ, tôi nghĩ đó là một tình yêu đẹp, dù giữa chừng cô rơi vào cám dỗ và hành động sai lầm… Lâm Tư Nhàn đã phải trả giá, vì sự nghiệt ngã của số phận mà lao đao đến không ngờ… Tôi vẫn nhớ rõ cảnh gặp nhau cuối cùng của cô và Đồng Tuyết, lúc ấy Đồng Tuyết cảm thấy cô xinh đẹp hệt như một thiên sứ, dưới ánh nắng vàng ấm áp của mùa hè Bắc Kinh, tôi cũng cảm nhận y như thế, một thiên sứ xinh đẹp và tĩnh lặng, một người con gái đáng ra là sản phẩm hoàn hảo nhất của tạo hóa trên nhân gian… Thái độ bình tĩnh của cô khi biết sự thật làm tôi có cảm giác bất an, và điều đó đã xảy đến, Lâm Tư Nhàn trả thù Mộ Vịnh Phi, và cũng tự hủy hoại chính mình, lúc ấy tôi bàng hoàng và cảm thấy thật xót xa… Tác giả không nói cuối cùng liệu Lâm Tư Nhàn có sống, tôi băn khoăn với suy nghĩ sẽ thế nào mới là tốt nhất cho người con gái bạc mệnh ấy, có lẽ chết đi là sẽ tốt nhất chăng… giải thoát cho cô ấy, để cô ấy đầu thai đến một thế giới mới, bắt đầu một cuộc sống mới, hạnh phúc hơn…

Truyện thật sự rất thành công với tuyến nhân vật, tôi còn thích một Tiêu Sơn chung thủy với mối tình sâu nặng, một Duyệt Oánh cá tính và tình bạn son sắt của cô cùng Đồng Tuyết, một người mẹ của Mạc Thiệu Khiêm hết sức yêu thương con mình, và còn rất nhiều nữa… Mỗi nhân vật đều có một cá tính riêng và câu chuyện của chính bản thân mình, tất cả làm tôi cảm thấy thế giới trong câu truyện này rất thật và gần gũi với chính bản thân tôi vậy…
Dù cuối cùng là một HE nhưng xuyên suốt câu truyện vẫn là cảm giác bi thương đau khổ không thể diễn tả bằng lời, đây có lẽ là một trong những tác phẩm khiến tôi phải ám ảnh nhiều nhất, nhưng  cũng có lẽ là tác phẩm đầu tiên và cuối cùng tôi đọc của Phi Ngã Tư Tồn, vì đây là truyện duy nhất có HE mà đã buồn như thế, thì tôi không biết những truyện khác sẽ còn day dứt đến mức nào, và tôi không dám đọc truyện ngược tâm bi tiếp nữa, sợ sẽ chịu không nổi mất… Thiên sơn mộ tuyết là một áng văn rất hay, với cách viết chắc tay của tác giả cùng nhiều chi tiết vô cùng ấn tượng lại sâu lắng, có lẽ sẽ khiến tôi phải nhớ đến rất lâu, và dù có thế nào, đây cũng sẽ là một trong những tác phẩm tôi ấn yêu thích nhất…

Và giờ đây tôi lại đang nhớ đến chi tiết Đồng Tuyết nhìn thấy bức ảnh và câu chữ Anh yêu em ở gần cuối truyện, cảm giác lại thanh thản hơn nhiều rồi… Tôi vẫn đang cảm động lắm đây, có lẽ sẽ để cảm giác này lại trong mình, để rồi khi nào có tâm trạng như ngày hôm nay, sẽ lại ngồi vẩn vơ suy nghĩ về thế giới của Thiên Sơn Mộ Tuyết, buồn một chút rồi vui lên thôi, vì tôi sẽ phải tự đi tạo câu chuyện của riêng mình, tìm cho mình một happy ending thật hạnh phúc…

Comments