Review truyện Bí mật bị thời gian vùi lấp

Dạo gần đây mọi người lại rộ lên những tranh cãi xung quanh câu chuyện “Bí mật bị thời gian vùi lấp” của Đồng Hoa, tự hỏi với nhau rằng, một lần của không biết bao lần nữa, vậy kết thế nào mới là đúng, thế nào mới xứng đáng với sự mong mỏi của độc giả ? Câu hỏi “tại sao không phải Lục Lệ Thành” cứ vang lên âm ỉ trên khắp các diễn đàn trang mạng, khắp những bình luận với biết bao xúc cảm chập chờn. Thực ra mà nói, tôi là một cô gái ôm ấp một mối tình đơn phương đã lâu, dẫu vẫn biết chẳng thể nào đi đến cuối con đường cùng anh chàng đấy, nhưng vẫn không ngừng hi vọng, không ngừng cố gắng. Vì tôi bao năm nay luôn ngơ ngốc vọng tưởng, vậy nên đối với cuốn tiểu thuyết này, chẳng còn cách nào khác ngoài nghiêng trái tim thiếu nữ về phía Tống Dực, về phía chàng trai mà ai ai cũng gán lên ba từ “không xứng đáng”.

Nếu ai hay đọc những bài viết trên blog của tôi, thì có thể đoán được tôi thường thích những mối tình mà con gái là người theo đuổi trước. Không biết vì sao nhưng với tôi, có một ai đấy để dõi theo, để mộng mơ thương thầm nhớ trộm, là một thứ cảm xúc đẹp đến mức không sao cưỡng lại được. Bởi lẽ trái tim tôi ngay từ đầu đã rung động vì Tống Dực, cũng như Tô Mạn trong đáy mắt mãi chỉ nhìn thấy anh, nên Lục Lệ Thành có tốt đến mấy, cũng nào có ảnh hưởng gì? Chẳng phải yêu một người và được người đó yêu lại là đủ rồi sao? Nếu tôi đã được người trong mộng yêu thương, vậy chàng trai khác xuất hiện, cũng có còn nghĩa lí gì nữa?

Bao nhiêu người gào khóc mà viết rằng “Bí mật bị thời gian vùi lấp” là happy ending với Tống Dực và sad ending với Lục Lệ Thành. Nhưng với tôi, câu chuyện ấy, mãi sẽ là một kết thúc hạnh phúc. Bởi nhân vật chính của chúng ta, không phải Lục Lệ Thành, càng không phải Tống Dực. Kết thúc ấy là hạnh phúc đối với Tô Mạn, vậy nên dù nó có là bi kịch với người khác, thì đã sao chứ? Cũng giống như không biết bao nữ chính ngôn tình khác, Tô Mạn đã chọn người cô ấy nghĩ sẽ đem lại hạnh phúc cho cô ấy. Và tôi tin ở quyết định của Tô Mạn.

Chợt lật lại kí ức và nhớ về nhân vật Yul trong bộ phim “Hoàng Cung” ( Goong ) đã khuấy động cuộc sống của tôi một thời gian dài. Thực ra Yul là người chậm chân trong cuộc tình tay ba ấy, vậy nên định mệnh sẽ mãi mãi không mỉm cười với anh, cũng như Lục Lệ Thành vậy. Hồi đó tôi đã ngày đêm buồn bã mà lẩm bẩm rằng, thà rằng Chae Kyung yêu Shin ngay cả khi không có cuộc hứa hôn, giá như cô ấy không yêu Yul dù cho anh là người đến trước. Nếu chuyện đó xảy ra, có lẽ Yul sẽ không phải đau khổ đến nhường ấy, rời bỏ nơi anh sinh ra một lần nữa, với hai bàn tay trắng và một trái tim bị tổn thương.

Nhưng càng lớn hơn, tôi càng hiểu, tình cảm con người không thể vì mấy chữ “giá như” “nếu” mà chi phối được. Có những khoảnh khắc chỉ xảy ra trong chớp mắt nhưng ám ảnh một đời người. Bởi họ nói, những điều tốt đẹp cần thời gian bồi đắp, tuy vậy, thứ tuyệt vời nhất chỉ xảy ra trong tích tắc mà thôi. Có thể khi Tô Mạn quyết định trở về quê của Lục Lệ Thành làm việc, cô cũng hi vọng rằng số phận sẽ an bài, dù là ai cũng không còn quan trọng. Nhưng ở giây phút quyết định nhất, khi cả Lục Lệ Thành và Tống Dực cùng bước ra, thì Mạn Mạn lại chỉ ngây ngốc nhìn thấy hình bóng thiếu niên bóng rổ năm nào mà thôi.

 photo 156588_413631488685924_306971573_n.jpg

 

Mọi người có thể nói Tô Mạn sao quá khờ dại? Tại sao phải yêu một chàng trai ngay cả việc ở bên mình khi mình cảm thấy đau đớn nhất cũng không làm được? Nhưng ai cũng biết tình yêu vốn không có lí do như thế. Người ta yêu nhau chỉ vì yêu nhau. Tô Mạn đã khóc vì anh, cười vì anh, càng lấy anh làm lẽ sống, làm mục tiêu để vươn lên, để trở thành một Tô Mạn quật cường mà rực sáng như bây giờ.

Ấy vậy mà chàng trai Mạn Mạn yêu, đến cả việc khóc cho bản thân mình,cũng không dám làm, ngay cả thứ dũng khí buông bỏ quá khứ cũng không sao có được. Một chàng trai như Tống Dực, quá có trách nhiệm với những thứ mình gây ra, lúc nào cũng chỉ biết ôm lấy nỗi đau mà rúc vào góc tôi, có gì hay ho, có gì tốt đẹp? Phải, Tống Dực không hoàn hảo, không phải chàng hoàng tử trong câu chuyện cổ tích. Bởi nỗi đau của anh là thật, sự cô độc và cảm giác day dứt ân hận của anh lại càng thật hơn. Nhưng càng như vậy, Tô Mạn lại càng yêu anh hơn. Cô của mười một năm trước yêu chàng trai đã mang đến ánh sáng cho đời cô, dẫn dắt cô đi qua những tháng ngày đen tối nhất của cuộc đời, thì cô của bây giờ, cũng sẽ mang lại cho anh thứ ánh sáng tương tự, khiến anh dần rũ bỏ bản thân ra khỏi thứ cảm xúc tội lỗi mà anh không xứng đáng phải chịu.

“Em yêu anh ấy đã mười một năm, con người anh ấy thế nào em biết. Tất nhiên em hiểu anh ấy còn có khuyết điểm, nhưng em tin chắc dù hai lần mười một năm nữa trôi đi, em vẫn cho rằng anh ấy xứng đáng để em yêu.”

Lục Lệ Thành, thực tế không phải vì anh không tốt, mà bởi, anh không phải là anh ấy. Vậy nên, dù anh có tốt gấp mười, hay có mười người tốt như anh đi chăng nữa, thì cô ấy vẫn chỉ yêu Tống Dực. Người cô ấy chọn mãi mãi chỉ có thể là Tống Dực.

Lục Lệ Thành, tôi không hề ghét anh. Ngược lại, nếu tôi là Tô Mạn, tôi cũng không dám chắc bản thân có đủ dũng khí để yêu Tống Dực bền bỉ và chân thành đến vậy. Bởi có lẽ, Mạn Mạn không phải không muốn bước tiếp, chỉ là không có cách nào từ bỏ, cũng như Dĩ Thâm bảy năm mòn mỏi vẫn chẳng thể đếm đến một nghìn. Vậy nên, tôi càng yêu hơn quyết định dũng cảm của Tô Mạn. Sống hết lòng, yêu hết mình, tuổi thanh xuân của chúng ta, mấy ai làm được? Sẽ có biết bao người con gái vì muốn được bình an, yên ổn, muốn được chăm sóc yêu thương mà lựa chọn Lục Lệ Thành? Sẽ có bao người con gái vì cảm thấy bất công, vì cảm giác cô độc mà từ bỏ Tống Dực?

Vậy nên tôi vẫn nhủ thầm, kết thúc quan trọng nhất vẫn là nữ chính được hạnh phúc. Bởi nếu cứ khắc khoải mãi với những tình cảm không được đền đáp, thì đến bao giờ ta mới tìm được nhau? Chẳng phải rồi những Hanazawa Rui, Kin-chan, Yul, Gale hay Trần Hiếu Chính, Lục Lệ Thành cuối cùng cũng bước tiếp trên một ngã rẽ khác, với lời cầu chúc hạnh phúc tới người con gái mình yêu hay sao?

Niềm hạnh phúc trọn vẹn nhất mà anh cảm nhận trong tình yêu, không phải khi anh nhận ra là mình được yêu, mà là khi anh nhận ra rằng mình yêu. Đó là bởi tình yêu tự nó đã làm thỏa cõi lòng anh rồi, trước cả nỗi đau vì không được đáp trả. Bởi vì yêu chính là đã nhận. Và tôi cũng cầu mong anh sẽ hạnh phúc. Như Hanazawa Rui đã mỉm cười trên con đường trải đầy lá vàng mà chúc cho Tsukushi thực hạnh phúc bên cạnh Tsukasa. Như Yul đã từ bỏ hoàng cung, từ bỏ ngôi báu, từ bỏ cả tình yêu dịu dàng vượt qua hàng triệu năm tuổi của các vì sao ấy. Và tôi tin tất cả sẽ là những giấc mơ bất tận, của yêu và được yêu, sớm thôi. Vậy nên các anh hãy đừng khép chặt lòng mình, hãy đón nhận tình yêu của những cô gái khác, nhé ?

Và tôi cũng ôm giấc mộng của riêng mình, cũng vì thứ mong muốn đơn phương được đền đáp mà yêu Tống Dực, yêu chàng trai với nụ cười sáng bừng không gian và câu nói “Anh đợi em ở Thanh Hoa” rung động trái tim thiếu nữ ấy.

 

Và tôi cũng sẽ tìm được, ở đâu đây, một người vì tôi mà chờ đợi, đúng không?

Comments