Hóa ra anh vẫn ở đây - Cuốn sách tình yêu

Tình yêu thật sự là gì, bao nhiêu người có được, hiểu và giữ được nó?
Phan Bích Nhường
(Dự thi 'Cuốn sách tình yêu của tôi')

Sự nồng nhiệt của tuổi trẻ, cái ngông cuồng, ngang ngược của những người đang yêu và muốn được yêu, được thể hiện đầy chân thực dưới ngòi bút của nhà văn Tân Di Ổ. Bi kịch và nước mắt câu chuyện tình yêu trong tác phẩm Hóa ra anh vẫn ở đây đem đến cho người đọc những trải nghiệm của hạnh phúc tột bậc, cũng như đau khổ đến cùng cực của người con gái mang tên Tô Vận Cẩm.

"Buông tay ra, Trình Tranh" - "Không đời nào", Tô Vận Cẩm im lặng. Dường như từ khi hai người quen biết nhau đến giờ, cứ chỉ không ngừng lặp đi lặp lại một câu như thế: "Trình Tranh, buông tay ra" - "Anh không buông đấy". Sự ngang ngược của Trình Trạnh cộng thêm sự cứng rắn, ngoài nhu trong cương của Tô Vận Cẩm, làm cho câu chuyện ngập tràn cảm xúc. Họ cãi nhau, làm hòa, yêu nhau, cãi nhau. Gần như xuyên suốt câu chuyện là sự đuổi theo của Trình Tranh và sự trốn tránh của Vận Cẩm.

Là anh- Trình Tranh trong giờ học thò cẳng chân dài xuống dưới ghế cô, lại còn lắc qua lắc lại ầm ầm, làm cho cô ngồi trên ghế mà cảm giác lảo đảo như bị say xe. Vận Cẩm ghét anh cứ hay dùng ngòi bút chọc vào lưng cô. Là anh, cướp đi nụ hôn đầu đời của cô, cho dù cô không chấp nhận anh, trốn tránh anh, anh vẫn ngang ngược theo đuổi cô, quan tâm cô. Là anh, trong giây phút anh gặp nguy hiểm, cô một lần thành thực với chính mình, gạt bỏ sự tự ti của mình để yêu anh. Là anh, người đã ở cạnh cô suốt bao nhiêu năm, chia sẻ biết bao nhiêu ngọt ngào cùng nhau vậy mà vẫn không thể hiểu được tình cảm của cô mà nói chia tay.

anh-981030-1368325039_500x0.jpg

Không phải cô chưa từng nghĩ rằng hai người tiếp tục ở bên nhau sớm muộn cũng có ngày ngạt thở, thế nhưng anh đã thực sự buông bỏ. Chính anh là người khơi mào, là người bắt đầu cuộc tình này và cũng chính anh lại là người kết thúc nó. Sớm chiều quấn quýt được gần ba năm, cả hai đã chia sẻ với nhau tất thảy những lần đầu tiên thân mật nhất của một đôi nam nữ nhưng trước nay chưa từng nghiêm túc ngồi lại mà trò chuyện, trước nay chưa từng hỏi điều người kia mong muốn nhất là gì.

Đọc đoạn truyện này, tôi đã thật sự xúc động, buồn thay cho Tô Vận Cẩm. Cảm nhận được sự mất mát của cô, nỗi đau giằng xé trong tâm can cô. Trình Tranh đã không biết được rằng tối hôm anh nói lời chia tay, Vận Cẩm muốn chờ Trình Tranh về rồi sẽ nói với anh: "Chúng mình sống với nhau tử tế đi, bởi vì em có thai rồi... Lúc mới biết có con, em sợ lắm, thế nhưng, dần dà, càng nghĩ càng vui mừng, bởi vì con là của anh, là của anh và em". Thế nhưng cô ấy chờ đợi để được gì đây, chỉ chờ để được nghe anh nói chia tay, anh nói cô ấy không yêu anh.

Con của cô, con của cô và anh, chỉ mới hiện hữu trong bụng cô có mấy chục ngày trời. Cho dù nó mới chỉ là một phôi thai còn chưa thành hình, dù nó đã lầm lẫn mà đậu lại trong ống dẫn trứng của cô, rồi dẫn tới việc cô bị lưu huyết trong ổ bụng nhưng nó vẫn cứ là mối liên hệ máu thịt duy nhất không gì chia cắt nổi trên thế gian này giữa anh và cô. Nó cũng giống như tình yêu giữa bố mẹ nó, đã đến, rồi cũng đã lỡ làng. Nó làm cho cô không bao giờ còn được làm mẹ. Cô đã là một người phụ nữ không còn trọn vẹn nữa.

Đau xót cho một mối tình, những tưởng qua bao nhiêu khó khăn, tình yêu đã đến với họ, có lẽ cả hai đã yêu nhau không thật sự sâu đậm, nên tình yêu và hạnh phúc lại rời bỏ họ mà đi. Tô Vận Cẩm giờ đây mạnh mẽ, nghị lực hơn rất nhiều lúc cô ấy hận anh, thế nhưng vẫn không thể nào từ bỏ được, bởi vì yêu anh còn nhiều hơn thế. Khi người thân duy nhất là mẹ cô ra đi, những người mà cô yêu thương đều đã rời xa cô, thì Trình Tranh lại xuất hiện bên cạnh cô, che chở cho cô, đem lại cho cô một cảm giác ấm áp và an toàn mà bấy lâu nay cô không có được.

Câu cuối cùng mà Tô Vận Cẩm nói với mẹ của Trình Tranh, khi bác ấy hỏi: "Con có thể đảm bảo sẽ mang lại hạnh phúc cho nó hay không?". Tô Vận Cẩm trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu lên, thẳng thắn nói: "Con không thể. Chẳng ai bảo đảm được hạnh phúc cả nhưng điều con có thể nói với cô là nếu như Trình Tranh không hạnh phúc, con sẽ còn đau lòng hơn cả cô nữa". Cuối cùng thì cô cũng đã mở lòng mình, đón nhận tình yêu và hạnh phúc một lần nữa.

Trong câu chuyện này, còn là sự đan xen tình yêu của những nhân vật như Mạc Úc Hoa, Mạnh Tuyết hay Lục Lộ. Họ tìm kiếm tình yêu và hạnh phúc theo những cách khác nhau. Yêu có thể là cho đi, là hạnh phúc khi chỉ cần người mình yêu hạnh phúc, hay sự chiếm hữu, chỉ muốn người đó là của riêng mình. Yêu cần rất nhiều sự khoan dung và chia sẻ để cả hai thêm thông cảm và hiểu nhau. Giữa biển trời mênh mông, người yêu nhau cũng sẽ tìm được với nhau. Có lẽ trải qua những đau thương và mất mát, họ mới biết trân trọng hạnh phúc mà mình đang nắm giữ.

Có một người từng nói với tôi rằng: "Đừng bao giờ bỏ cuộc. Hãy cố gắng thêm một lần nữa. Cho dù là hạnh phúc hay khổ đau thì ít ra mình cũng đã sống và yêu hết mình".


Tôi luôn tự hỏi sao con người ta cứ phải cố tỏ ra mạnh mẽ khi ai cũng như ai, tất cả đều yếu đuối trong tình cảm?

Như Quỳnh
(Cuốn sách của tôi)

Tôi thực sự không thích nữ chính của truyện, Tô Vận Cẩm quá dửng dưng trong tình yêu, quá lý trí trong tình cảm và đặt cao tự tôn của bản thân. Cô luôn là người thụ động. Từ những rung động đầu đời đến khi thực sự yêu nhau, rồi khi cả hai trùng phùng sau những năm tháng đằng đẵng xa cách, cô chưa một lần là người "dám" hết mình với tình yêu ấy.

Nếu như là thời học sinh, tôi có thể hiểu, cô ấy sợ hãi trước thứ tình cảm dữ dội của Trình Tranh, sợ đổ vỡ, sợ đau khổ, "thà thu mình vào vỏ ốc, cũng còn hơn là trần trụi gánh thương đau". Nhưng sau này, khi cả hai đã trải qua thứ tình yêu đầu đời ngọt ngào nhưng cũng lắm ghen tuông, hờn giận, cô vẫn luôn lý trí như thế.

Tất nhiên, Vận Cẩm cũng từng cố gắng để dung hòa, chia sẻ cuộc sống chung với Trình Tranh. Nhưng sao cô không cố gắng để hiểu anh, hiểu tình yêu của anh, không thử một lần vứt bỏ lòng tự tôn của bản thân để níu giữ tình yêu ấy, mà phải để cả hai đi một con đường vòng xa như vậy mới gặp lại nhau khi giữa hai người đã chất chồng những đớn đau và hiểu lầm? Tôi luôn tự hỏi: sao con người ta cứ phải cố tỏ ra mạnh mẽ khi ai cũng như ai, tất cả đều yếu đuối trong tình cảm? Suy cho cùng, bên trong cái vỏ lãnh đạm đó của bạn, vẫn là bạn đau nhất.

Còn Trình Tranh, sinh ra trong gia đình giàu có, học hành, thể thao nổi trội, diện mạo xuất chúng nhưng ngay từ cái chạm mặt vô tình với Tô Vận Cẩm đã rơi vào bể ái tình. Những xao động thanh xuân khiến cho chàng trai không lý giải nổi tâm trạng của mình, luôn dùng lời lẽ khích bác, trêu chọc để gây sự chú ý với Vận Cẩm. Để rồi khi nhận ra hạt giống tình yêu đã cắm rễ trong tim mình, anh lại lặng lẽ đuổi theo cô. "Có lẽ người bận tâm nhiều hơn sẽ vĩnh viễn là kẻ thua cuộc". Trong tình yêu ấy, phải chăng Trình Tranh là kẻ thua cuộc?

Nếu như tình yêu của Thẩm Cư An dành cho Vận Cẩm khiến người ta liên tưởng đến "đất trời vĩnh cửu", an an ổn ổn, bình bình đạm đạm, mờ mờ nhạt nhạt thì tình yêu của Trình Tranh là thứ tình yêu "đất trời long lở", dám yêu dám hận, dám theo đuổi đến cùng. Trước đây, anh yêu cô bằng thứ tình yêu xốc nổi của tuổi trẻ thì nay, anh yêu cô bằng sự trưởng thành, vững vàng của người đàn ông chín chắn.

Cuộc đời dâu bể, 4 năm đằng đẵng chia cách, người đến, người đi, chẳng ai không thay đổi nhưng tình yêu của Trình Tranh với Vận Cẩm vẫn vẹn nguyên như thế, nó như đám lửa âm ỉ chờ một cơn gió là bùng lên dữ dội. Có lẽ, nếu không có 4 nămly hợp ấy thì cũng không có Trình Tranh và Tô Vận Cẩm nắm tay nhau đi suốt cuộc đời như ngày hôm nay.

Một Tô Vận Cẩm luôn cao ngạo, một Trình Tranh luôn yêu hận hết mình. Một câu chuyện tình kéo dài 10 năm với biết bao yêu - ghét - giận - hờn, bao nhớ nhung, sầu muộn, bao xa cách, dằn vặt... Để rồi "khi còn son trẻ chúng mình cũng từng lạc bước nhưng vẫn ổn, ngược xuôi ngang dọc, thì ra anh vẫn ở đây". Những người yêu nhau rồi sẽ về với nhau... Vâng, chúng ta hãy cứ tin như thế.


Trong tình yêu, sẽ không đủ bền vững nếu chỉ được thể hiện qua ánh mắt, thái độ hay những cử chỉ ngọt ngào.

Hải Thủy
(Cuốn sách của tôi)

Trình Tranh đã chờ đợi ở Vận Cẩm trong suốt khoảng thời gian hai người yêu nhau chỉ là một câu nói: "Em yêu anh".

Trình Tranh, Vận Cẩm không phải là bạn thanh mai trúc mã, họ gặp nhau khi bước vào những năm học phổ thông. Đó là khoảng thời gian mà tình cảm của những cô cậu học sinh không còn ngây thơ như hồi trung học cơ sở, cũng chưa đủ độ chín chắn của thời đại học nhưng đó lại chính là giai đoạn tình cảm rất tự nhiên và có đôi chút "ngông cuồng". Trình Tranh và Vận Cẩm là hai người gần như trái ngược về hoàn cảnh sống cũng như tính cách.

Trong khi Trình Tranh là một thiếu gia, sức học tiến bộ, được rất nhiều người ngưỡng mộ thì Vận Cẩm chỉ là một cô gái bình thường, học hành cũng bình thường và sống cũng rất trầm lặng. Có phải do "trái cực" nhau như vậy mà Trình Tranh đã mất rất nhiều công sức, tìm mọi cách để có thể thu hút sự quan tâm của Vận Cẩm dành cho anh. Buổi cuối cùng chia tay thời học sinh, Vận Cẩm đã để nhẹ môi mình lên môi anh với lời căn dặn "Trình Tranh, cái này trả lại cho cậu. Không được theo tôi nữa đâu"...

Có thể do duyên số, tình yêu của Trình Tranh và Vận Cẩm nảy sinh trong những tháng ngày học đại học. Dù tìm mọi cách để trốn chạy tình cảm của Trình Tranh nhưng với sự ân cần anh đã dành cho cô thì ít nhiều anh cũng chiếm được một vị trí nào đó ở tận sau con tim cô. Trong lúc ngà ngà say, khi đang dựa vào vai người đàn ông mà cô yêu, cô lại vô thức thốt ra hai chữ "Trình Tranh".

Tình cảm của họ trở nên tốt đẹp hơn nhiều kể từ buổi tối hôm đó. Nhưng trong khoảng thời gian vui vẻ và hạnh phúc nhất, Vận Cẩm sẵn sàng trao cho anh tất cả những gì anh muốn thì duy nhất có ba từ Trình Tranh mong muốn nghe được từ cô, thì cô chưa bao giờ nói ra. Cuối cùng, sau bao vất vả và tình yêu dành cho cô, người nói chia tay lại là Trình Tranh!

Thời gian trôi đi, lúc Vận Cẩm và Trình Tranh đều có sự nghiệp riêng, họ gặp lại nhau ở ngay khu chung cư mà hai người đang ở. Tình cảm trước đây như trở lại nhưng ở trong họ, tình yêu dường như đã chết, tất cả chỉ còn là những kỷ niệm. Và khi biến cố xảy ra với gia đình Vận Cẩm, người duy nhất còn lại bên cô, ôm cô vào lòng và tạo một điểm tựa vững chắc lại chính là Trình Tranh.

Bốn năm trước, anh chia tay cô cũng vì quá yêu cô và vì "ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy em, anh đã mải miết theo đuổi, em thì mải miết trốn chạy. Anh quá lo lắng, còn em thì quá nhạy cảm, anh cũng chẳng biết đối với em sao cho phải nữa". Đúng là người ta không thể cứ chạy theo một người mà không bao giờ nói ra tình cảm của mình như thế nào. Không phải mọi sự "im lặng đều là đồng ý" và thật sự mệt mỏi khi cứ phải đoán ý của người kia trong khi họ có thể chỉ cần một câu nói.

Hoá ra anh vẫn ở đây của Tân Di Ổ là một cuốn tiểu thuyết nhẹ nhàng, nói về tình bạn, tình yêu, tình cảm gia đình và cả tình người của các nhân vật khác nhau, trong những hoàn cảnh khác nhau. Nhưng cái kết chung lại cũng đầy nhân văn và sâu sắc khi Vận Cẩm trả lời câu hỏi của mẹ Trình Tranh: "Ta hy vọng con ta được sống vui vẻ, thế nên, ta chỉ hỏi con, con có thể đảm bảo sẽ mang lại hạnh phúc cho nó hay không?". Vận Cẩm trầm ngâm, sau đó ngẩng đầu lên, thẳng thắn nói: "Con không thể. Chẳng ai đảm bảo được hạnh phúc cả nhưng điều con có thể nói với cô là, nếu như Trình Tranh không hạnh phúc, con sẽ còn đau lòng hơn cả cô nữa".

Comments