5. [2010] ĐƯỜNG SỐ 1 - ROAD NO. 1 - SO JI SUB, KIM HA NEUL 
 Dong Yi
#150 Highest Rated
Hoàng cung dậy sóng - Dong Yi 
Korean Drama - 2010, 60 episodes


"Dong Yi" is a historical drama based on the life of Dong Yi later known as Choi Suk Bin. She worked in the royal palace as a lowly water maid. King Sok Jong then selected Choi as his concubine. Choi would then give…


Korean Drama - 2010, 60 episodes


This drama tells the story of three siblings who grew up in the 1970's. Lee Kang Mo, his older brother Sung Mo and younger sister Mi Joo were separated at a young age when their father was killed in a smuggling scheme…

 Secret Garden
Khu vườn bí mật - Secret Garden 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


The drama tells the story of Kim Joo Won, an arrogant and eccentric CEO who maintains the image of seeming perfection, and Gil Ra Im, a poor and humble stuntwoman whose beauty and body are the object of envy amongst…

 God's Quiz
Trò đùa của thượng đế 1 God's Quiz 
Korean Drama - 2010, 10 episodes


Han Jin Woo, Korea's top medical examiner, leads a team of experts in conducting a medical crime investigation after strange events and mysterious deaths occur in a hospital. He first clashes with but is later aided…


 Sungkyunkwan Scandal
Chuyện tình ở Sungkyunkwan - Sungkyunkwan Scandal 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


Kim Yun Hee is a smart, responsible young woman with an independent drive. Since her father passed away she has worked to support her family, but also managed to do well in her studies. When her younger brother's illness…


 Life is Beautiful
Cuộc Sống Tuyệt Vời - Life is Beautiful 
Korean Drama - 2010, 63 episodes


The story of a blended family comprised of multiple generations living on Jeju Island.


 King of Baking, Kim Tak Goo
vua bánh mì - King of Baking, Kim Tak Goo 
Korean Drama - 2010, 30 episodes


Kim Tak Goo is the eldest son of Goo In Jong, the president of Geosung Enterprise, a legend in the baking industry. Although he is an extremely talented baker and seemed destined to succeed his father as president, Goo…

 My Girlfriend is a Gumiho
bạn gái tôi là hồ ly - My Girlfriend is a Gumiho 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


One day after Cha Dae Woong runs away from his grandfather, he accidentally frees a nine-tailed fox who was trapped in a painting for about 500 years. He didn't realize what he has done until the Gumiho (nine-tailed…

Săn Nô Lệ - Chuno 
Korean Drama - 2010, 24 episodes


Chuno follows the story of Lee Dae Gil, a man of high birth, whose family was ruined when Won Ki Yoon, a slave, burnt down his house and escaped with his sister, Un Nyun, who was in love with Dae Gil. Driven by his desire…


Bác Sĩ Đồ Tể - Jejoongwon 
Korean Drama - 2010, 36 episodes


Jejoongwon is the first modern hospital in Korea established in the Joseon era in 1885. Baek Do Yang is a nobleman who gives up his status to enter its ranks. Hwang Jung is a butcher's son who becomes a physician, while…


 Road Number One
đường số 1 - Road Number One 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


Based on the events occurring around "Route 1", which lies between Seoul and Pyongyang. The story about Officer Lee Jang Woo who finds himself in a war that he is not prepared for in order to protect Soo Yeon, the woman…

 Kim Soo Ro
Kim Suro - Kim Soo Ro 
Korean Drama - 2010, 32 episodes


This drama charts the life of Kim Soo Ro, legendary founder of Geumgwan Gaya, the ruling city-state of the Gaya confederacy, which dominated sea trade and iron working during the Three Kingdoms Period. Kim Soo Ro's fiery…


 Personal Taste
nàng ngốc và quân sư - Personal Taste 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Jeon Jin Ho is a straight guy who is mistaken as gay when he applies to become Park Gae In's roommate. His hobbies include organization and ironing, and he's known for his stoic poker face. He's a stickler for cleanliness,…

 Stars Falling From the Sky
Hái sao cho em - Stars Falling From the Sky 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


The drama draws a love story between two co-workers at an insurance company, with Kim Ji Hoon playing the company's whip-smart lawyer. Because he carries the hurt of having been abandoned by his birth mother, he doesn't…


 Bad Guy
Phim Kẻ Sở Khanh - Bad Guy 
Korean Drama - 2010, 17 episodes


Shim Gun Wook is a stuntman whose secretly plotting revenge against Haeshinm Group, a large corporation to whom Hong Tae Sung is the heir. As he works to destroy the family by first seducing the youngest daughter, Hong…


 Obstetrics and Gynecology Doctors
Obstetrics and Gynecology Doctors 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


The drama depicts the difficult decisions and moving human stories that take place daily in the OB-GYN department, focusing in particular on Seo Hye Young, a talented and determined obstetrician who has just transferred…

 Secret Investigation Record
Secret Investigation Record 
Korean Drama - 2010, 12 episodes


Secret Investigation Record is based on cases detailed in the Annals of Joseon History with a bizarre twist; these incidents incorporate mysterious, supernatural elements that cannot be explained through science. Kim…

 Prosecutor Princess
Prosecutor Princess 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Ma Hye Ri is a woman with an excellent memory and ability to focus, which allowed her to pass the bar exam with ease. Despite her talents, she is more interested in being fashionable and dislikes hard work so she is…

Korean Drama - 2010, 20 episodes


Seo Yoo Kyung endured the gruelling job of kitchen assistant at high-class restaurant La Sfera for two years in hopes of being promoted to chef. Things are looking up as she meets a handsome stranger on the street who…

 Jungle Fish 2
Jungle Fish 2 
Korean Drama - 2010, 8 episodes


A beautiful high school student, who is the top student of her class, mysteriously dies. Six of her friends who graduated from the same elementary school attempts to track down the reasons for her death by communicating…

 Master of Study
#1275 Highest Rated
Master of Study 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


When scrappy and abrasive lawyer Kang Suk Ho is put in charge of the liquidating Byung Moon High School, he sees his own troubled past in the problematic students who live their lives with no dreams. He then offers to…

 Once Upon a Time in Saengchori
Once Upon a Time in Saengchori 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


This drama revolves around a group of brokerage firm employees who are relocated to a quiet rural village, where both thrilling and bizarre events occur and romance bloom between the employees and residents. At the center…

 The Fugitive: Plan B
The Fugitive: Plan B 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


During the Korean War, a vast amount of money disappeared. Now, some 60 years later, the money has reappeared, leading to a frantic chase across the globe. Jin Yi (Lee Na Young) is a seemingly innocent woman who has…

 The Woman Who Still Wants to Marry
Những cặp đôi tuổi dần - The Woman Who Still Wants to Marry 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Broadcast journalist Shin Young is 34, and wants to find love, but it's hard to stay positive when she's faced with high workplace pressure and a string of failed relationships. Just when it seems like her chances may…

 Smile, Dong Hae
Smile, Dong Hae 
Korean Drama - 2010, 159 episodes


Dong Hae was raised in America by his beautiful but unmarried and mentally deficient mother, Anna Laker, who was adopted there. He goes to Korea for a short-track skating competition and brings his mother along in secret,…

 Oh! My Lady
cô giúp việc tôi yêu - Oh! My Lady 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


A spunky 35-year-old housewife, Yoon Gae Hwa, takes on the job of manager to prickly top star Sung Min Woo in order to earn enough money to regain custody of her child from her ex-husband. Romantic hijinks and hilarity…

 Gumiho: Tale of the Fox's Child
Gumiho: Tale of the Fox's Child 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


The legendary gumiho or nine-tailed fox, Goo San Daek, leaves her husband after his betrayal renders her unable to shapeshift. She takes her nine-year-old daughter, Yeon Yi, who has yet to gain the ability to use her…

 Dae Mul
Dae Mul 
Korean Drama - 2010, 24 episodes


Seo Hye Rim is a hot-tempered news announcer who was fired by the broadcasting company, but is later elected to the National Assembly and became the first female president of Korea. She faces political pressure and potential…

 Playful Kiss
Playful Kiss 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Based on the popular manga, Oh Ha Ni is a clumsy student who falls for the perfectionist, Baek Seung Jo. However, Seung Jo is indifferent towards her and rejects her love. When Ha Ni's house collapses, she and her father…

 It's Okay, Daddy's Girl
It's Okay, Daddy's Girl 
Korean Drama - 2010, 17 episodes


Eun Chae Ryung is a spoiled daughter who had always completely relied on her father. When he is involved in an accident one day, she finds herself rudely awakened from her sheltered life and forced to mature, encountering…

 Queen of Reversals
Queen of Reversals 
Korean Drama - 2010, 31 episodes


Hwang Tae Hee is the daughter of a chaebol and team leader at her workplace. She is married to Bong Joon Soo who works at the same company. When Bong Joon Soo's ex-girlfriend, Baek Yeo Jin, who happens to be Hwang Tae…

Korean Drama - 2010, 50 episodes


Gloria is an intense tale of people who are fiercely devoted to surviving their rough lives, focusing in particular on the life of a nightclub singer, Na Jin Jin, who braves the difficulties of her work to provide for…

 Athena: Goddess of War
Athena: Goddess of War 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


A terrorist group known as "Athena" and led by evil mastermind Son Hyuk threatens South Korea and the world. It is now up to special agent Lee Jung Woo of the National Security Agency to foil their terrifying conspiracy.…

 Dr. Champ
Dr. Champ 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Kim Yeon Woo is an orthopedic doctor who takes up a new post at Taereung National Village, the training center for national Olympic athletes, after she is fired from her previous job. She becomes romantically involved…

 Mary Stayed Out All Night
Mary Stayed Out All Night 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Wi Mae Ri is the cheerful, pragmatic daughter of a failed businessman who had grown used to being constantly on the move to escape from debtors. She becomes fast friends with the free-spirited indie singer, Kang Moo…

 All My Love
All My Love 
Korean Drama - 2010, 210 episodes


The story of the relationship between two families, based on the traditional Korean Cinderella folktale about Kongji and Patji. The Kongji family is poor but kind, while the Patji family is rich but selfish.

 Cinderella's Sister
Cinderella's Sister 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


A modern day adaptation of Cinderella with a twist as our Cinderella, Goo Hyo Sun, is loved by everyone whereas her stepsister, Eun Jo, has a dark past and struggles with the fact that her mother starts to care more…

 Call of the Country
Call of the Country 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Oh Ha Na is a lowly policewoman who lacks a sense of duty and believes that it is worth bending the rules in order to achieve your aims. She meets and begins to investigate Go Jin Hyuk, an elite intelligence agent, and…

 A Man Called God
A Man Called God 
Korean Drama - 2010, 24 episodes


Michael King vows to revenge his parents' death. He believes that he can use his power as head of an underground drug kingpin to punish those who hurt him. However, his beliefs are shaken when he falls in love with a…

 A Good Day for the Wind to Blow
A Good Day for the Wind to Blow 
Korean Drama - 2010, 173 episodes


Kwon Oh Bok is a 19-year-old young woman/orphan who refuses to give up her dream of becoming a top illustrator. Because she grew up poor (and is still struggling), she is extremely frugal, and maintains an optimistic…

 Pink Lipstick
#1866 Highest Rated
Pink Lipstick 
Korean Drama - 2010, 149 episodes


Yoo Ga Eun is a sweet-natured girl who dated and subsequently married her boyfriend, Park Jung Woo. However, she later discovers that her husband had an affair with her best friend, Mi Ran, and that their adopted daughter…

 I Am Legend
I Am Legend 
Korean Drama - 2010, 16 episodes


Jun Seol Hee recently divorced after realizing that she deserved to be treated better by her high-flying lawyer husband, Cha Ji Wook, and his arrogant family. Determined to get her life back on track, she returns to…

 Becoming a Billionaire
Becoming a Billionaire 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


The drama follows the story of a man, Choi Suk Bong, who believes that he is actually the son of a rich father and heir to a chaebol group. He meets Lee Shin Mi, who is actually a chaebol heir but acts nothing like one,…

 Flames of Desire
Flames of Desire 
Korean Drama - 2010, 50 episodes


The story of a conglomerate family that falls apart when the members are caught up in a furious battle for succession. Kim Tae Jin's children all covet his fortune and the power that he possesses as the company president,…

 Coffee House
Coffee House 
Korean Drama - 2010, 18 episodes


Lee Jin Soo made it big after writing several thriller novels and establishing himself as a talented novelist. He works for Seo Eun Young, the owner of the biggest publishing company in Korea, and has a long-time friendship…

 King Geun Cho Go
King Geun Cho Go 
Korean Drama - 2010, 60 episodes


The story of King Geunchogo, warrior king of Baekje. Under his reign, the kingdom experienced its glory days, with military conquests that saw him controlling most of the Korean peninsula and a subsequent enhancement…

 Harvest Villa
Harvest Villa 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


A mysterious suicide occurs in an old villa located in the center of Seoul, soon to be demolished. A huge legacy is left to Bok Gyu, a man who is completely unaware of his inheritance. The appearance of such a large…

Korean Drama - 2010, 20 episodes


This drama commemorates the soldiers who gave their lives in the Korean War, fought between North and South Korea between 1950 and 1953, and is designed to remind people that the heavy cost of human lives far outweigh…

 The Great Merchant
The Great Merchant 
Korean Drama - 2010, 30 episodes


This drama depicts the life of Kim Man Deok, a woman born on Jeju Island who transcended her lowly status as a gisaeng as well as the restraints of her birthplace, considered at the time to be a remote place of exile,…

 Please Marry Me
Please Marry Me 
Korean Drama - 2010, 56 episodes


Jung Im closes down the shop early in preparation for her father-in-law's 60th birthday. Yet, his sons and daughters are nowhere to be found, and so as her husband Tae Ho. At this hour Tae Ho is with his co-worker Suh…

 Golden Fish
Golden Fish 
Korean Drama - 2010, 133 episodes


The drama tells the story of Lee Tae Young, who falls in love with his stepsister, Han Ji Min. Their pure but forbidden love is further tested by the interventions of those around them, all of whom are driven by their…

 Dandelion Family
Dandelion Family 
Korean Drama - 2010, 50 episodes


A drama that depicts the lives of three sisters and their romances. The eldest sister boasts an outwardly perfect marriage, while the second sister ends up pregnant and moves out with her college boyfriend. The youngest…

 Byul Soon Geom 3
Byul Soon Geom 3 
Korean Drama - 2010, 20 episodes


Shin Jung Hoo leads a new generation of criminal investigators that use forensic procedures and scientific methods to solve mysterious crimes, with a new focus on criminal psychology and profiling: Cha Gun Woo, a profiling…

 Three Sisters
Three Sisters 
Korean Drama - 2010, 123 episodes


This drama is based on the lives of two generations of three sisters, portraying their relationships and the difficulties they have to deal with. The oldest sister in the second generation, Eun Young, experiences problems…


Qua rồi thời phim truyền hình Hàn Quốc với những mô-tip quen thuộc như chuyện tình tay ba ngang trái, bị chia cắt bởi căn bệnh ung thu, mất trí nhớ… Điện ảnh xứ kim chi đang hướng tới những bộ phim có kịch bản vui nhộn, thú vị.

Dù chỉ đứng ở vị trí thứ 10 trong bảng xếp hạng nhưng đây quả là thành công lớn của bộ phim khi vượt qua rất nhiều bộ phim Hàn Quốc hấp dẫn của năm 2010

Ngày 15/12, công ty AGB công bố danh sách những phim truyền hình ăn khách nhất năm 2010. Cách tính dựa trên chỉ số xem đài trung bình từ ngày 1/1 đến ngày 12/12.

Có thể thấy, năm nay là một năm thành công của đài KBS ở các thể loại, từ phim ngắn đến phim hàng ngày và phim cuối tuần. Đài KBS có tới 6 drama trong Top 10.

Trong đó bộ phim thú vị dành cho giới trẻ Cao thủ học đường đứng ở vị trí thứ 10. Bộ phim kể về những câu chuyện xoay quanh chuyện học hành và thi cử của các em học sinh trước cánh cửa đại học. Bộ phim là nguồn cổ vũ tinh thần lớn lao đối với các bạn học sinh trong hoàn cảnh khắc nghiệt của áp lực thi cử hiện nay.

Mỗi tập phim như kể câu chuyện của chính các bạn học sinh, những nỗi buồn, lo âu, tình bạn, tình cảm trong sáng đầu đời, tình cảm với gia đình và thầy cô. Cao thủ học đường còn mang tính giáo dục cao đối với lớp trẻ hiện đại cũng như chia sẻ với các em nỗi vất vả của việc học hành, tiếp thêm sức mạnh để các em theo đuổi ước mơ của bản thân.

Chính vì vậy, Cao thủ học đường đã dành được rất nhiều tình cảm và bình chọn từ khán giả, giúp bộ phim vượt qua các đối thủ nặng ký khác để có mặt trong Top 10 phim truyền hình ăn khách nhất năm 2010 của Hàn Quốc.

Top 10 phim truyền hình ăn khách nhất năm 2010 của Hàn Quốc:

Hãy cùng chúng tôi điểm lại 10 bộ phim truyền hình Hàn Quốc đáng chú ý nhất trong 6 tháng đầu năm 2010:

1. Chuno
Bộ phim xoay quanh nhân vật Lee Dae Gil, từ con trai của một gia đình quý tộc sau nhiều biến cố đã trở thành thợ săn nô lệ. Anh có tình cảm với Un Nuyn, ban đầu là một nô lệ, sau đó chạy trốn khỏi chủ nhà, đổi tên thành Hye Won và sống như một tiểu thư nhà quý tộc. Song Tae Ha, từ một vị tướng trở thành nô lệ và anh cũng có cảm tình với Un Nuyn. Giữa các nhân vật đã diễn ra nhiều khúc mắc trong sự trớ trêu của số phận.

Những cuộc rượt đuổi gay cấn và mối tình tay ba bi thương dưới sự diễn xuất của các diễn viên nổi tiếng như Jang Hyuk, Lee Da Hae, Oh Ji Ho chính là điểm hấp dẫn của bộ phim. Ngay từ khi khởi chiếu vào tháng 1/2010, Chuno đã đạt tỉ suất bạn xem đài hơn 20% và tăng ổn định với mức trên 30%. Bộ phim trở thành một trong những bộ phim có tỉ suất cao nhất nửa đầu năm 2010 và hứa hẹn sẽ “thu hoạch” được nhiều giải thưởng vào mùa trao giải cuối năm.

2. Pasta
Bộ phim mang cốt truyện hiện đại, kể về ước mơ và quá trình tiến tới thành công của một phụ nữ, luôn khao khát trở thành một đầu bếp giỏi tại nhà hàng Pasta. Nội dung nhẹ nhàng, chuyện tình cảm rất chân thật cộng với diễn xuất xuất sắc của diễn viên chính là nét hấp dẫn của phim. Các diễn viên trong phim tuy không có ngoại hình đẹp “long lanh” nhưng đều có khả năng nhập vai tốt như Gong Hyo Jin, Lee Sun Gyun, Alex và đặc biệt phim có sự góp mặt của Hoa hậu Hàn Quốc năm 2006 - Honey Lee.

3. God of study
Nếu như năm ngoái, Vườn Sao Băng (Boys over Flowers) “làm mưa làm gió” trên các đài truyền hình châu Á thì năm nay God of study - một bộ phim thú vị về đề tài học đường dựa trên bộ truyện tranh nổi tiếng của Nhật Bản lại có được may mắn đó.

Luật sư Kang Seok Ho (do Kim Soo Ro đóng) sau khi chứng kiến sự mục nát của trường cấp 3 Byung Mun, đã quyết định giúp trường khỏi bị thanh lí bằng cách lập ra một lớp học đặc biệt gồm 5 học sinh cá biệt để ôn thi vào trường đại học hàng đầu Cheon Ha. Quá trình khổ luyện của cả thầy và trò bắt đầu.

Phim đặc biệt hấp dẫn khán giả trẻ bởi có sự tham gia của dàn diễn viên 9X như “tiểu So Ji Sub” Yoo Seung Ho, “tiểu Kim Tae Hee” Park Ji Yeon, Lee Hyun Woo, Go Ah Sung và các diễn viên thực lực như Kim Soo Ro, Bae Do Na, Oh Yoon Ah.

4. Cinderella’s sister
Bốn diễn viên chính trong Cinderella’s sister

Đây là câu chuyện lọ lem thời hiện đại nói về hai chị em Song Eun Joo và Goo Hye Sun với diễn biến nội tâm phức tạp. Diễn xuất xuất sắc của nữ diễn viên trẻ Moon Geum Young đã khiến không ít người xem phải rơi nước mắt.

Cinderella’s sister cũng là bộ phim đánh dấu bước ngoặt trong sự nghiệp của “em gái quốc dân”. Từ hình ảnh một cô bé đáng yêu, trong sáng, Moon Geum Young hóa thân vào nhân vật Eun Joo cộc cằn, lạnh lùng và lần đầu tiên có nụ hôn trên màn ảnh nhỏ. Cinderella’s sister còn có sự góp mặt của các diễn viên trẻ như Seo Woo, Chun Jung Muyng, Tae Yeon (thành viên nhóm nhạc 2PM) cùng các diễn viên gạo cội như Kim Gap Su, Lee Mi Sook…

5. Personal Taste
Bộ phim là một câu chuyện tình yêu lãng mạn và thú vị: vì muốn tìm hiểu kiến trúc ngôi nhà của Park Gae In (Son Ye Jin đóng) nên Jeon Jin Ho (Lee Min Ho đóng) đã giả vời bị đồng tính và chuyển tới sống cùng Gae In. Từ đó, giữa hai người đã diễn ra nhiều tình huống hài hước và dần nảy sinh tìm cảm. Điểm hấp dẫn của phim không nằm ở nội dung mà ở dàn diễn viên. Sự xuất hiện của hotboy Lee Min Ho và “nữ hoàng phim bi” Son Ye Jin đã thu hút sự quan tâm của những khán giả trẻ.

6. Prosecutor Princess
Dù không được đánh giá cao như hai bộ phim chiếu cùng thời điểm là Cinderella’s sister và Personal Taste nhưng Prosecutor princess vẫn được đánh giá thành công do nội dung hấp dẫn và thu hút người xem, đặc biệt khán giả ở các nước láng giềng như Trung Quốc, Nhật Bản. Bộ phim là quá trình trưởng thành của Ma Hye Ri, từ một người chỉ nghĩ đến bản thân trở thành một công tố viên giỏi, có trách nhiệm.

Với Prosecutor princess, nữ diễn viên Kim So Yeon tiếp tục thay đổi hình tượng thành công sau siêu phẩm Iris năm ngoài. Ngoài ra, nam diễn viên Park Shi Hoo ngày càng trở nên nổi tiếng bên ngoài Hàn Quốc.

7. Dong Yi
Dong Yi kể về cuộc đời cô gái bình dân trở thành quốc mẫu Chosun. Bộ phim được kì vọng sẽ thành công như Dae Jung Geum bởi được dẫn dắt bởi chính đạo diễn Lee Byung Hun, cộng với sự đầu tư tiền tỉ của đài MBC cùng diễn xuất của các diễn viên trẻ đang được hâm mộ như Han Hyo Joo (vai Dong Yi), Ji Jin Hee, Bae Soo Bin, Lee So Yeon. Dong Yi hiện vẫn đang dẫn đầu trong số các phim chiếu vào tối thứ 2, thứ 3 hàng tuần.

8. Bad guy
Sau thành công của Nữ hoàng SeonDuk năm ngoái, Kim Nam Gil chọn Bad guy làm tác phẩm tiếp theo và cuối cùng mà anh tham gia trước khi nhập ngũ. Anh hóa thân vào vai Shim Gun Wook, người luôn muốn trả thù tập đoàn Hae Shin. Gun Wook rơi vào mối tình tay tư phức tạp với Moon Chae In xinh đẹp (Han Ga In đóng), Hong Tae Ra (Oh Yeon Soo) đứng đầu tập đoàn Hae Shin và cô bé Hong Mo Ne dễ thương.

Bộ phim hấp dẫn bởi nội dung thú vị có tiết tấu nhanh cùng sự góp mặt của các diễn viên nổi tiếng. Khởi chiếu từ cuối tháng 5/2010, tỉ suất bạn xem đài của bộ phim bị ảnh hưởng ít nhiều do trùng với thời điểm diễn ra World Cup.

9. Baker king, Kim Tak Goo
Dường như, các bộ phim về đề tài ẩm thực luôn hấp dẫn người xem. Baker king, Kim Tak Goo đã nối tiếp thành công của Nàng Kim Sam Soon trước kia hay gần nhất là Pasta. Bộ phim là câu chuyện về Kim Tak Goo nỗ lực giành vị trí số 1 trong ngành làm bánh.

Với sự góp mặt của các diễn viên trẻ Yoon Shi Yoon, Lee Young Ah, Eugene… và nội dung hấp dẫn, Baker king, Kim Tak Goo có thể được coi là một bất ngờ lớn của phim truyền hình Hàn Quốc năm nay khi đạt tỉ suất bạn xem đài hơn 35% khi mới chiếu tới tập 5, bất chấp việc lịch khởi chiếu trùng với World Cup cũng như các đối thủ khác như Bad Guy, Road No.1.

Baker King, Kim Tak Goo hiện vẫn đang thu hút khán giả vào mỗi buổi tối thứ 4, thứ 5 hàng tuần trên kênh KBS2.

10. Road No.1
Lại một dự án đầu tư tiền tỉ khác của đài truyền hình MBC. Ra mắt vào tháng 6 cùng nhiều tác phẩm khác về chiến tranh nhằm kỉ niệm 60 năm chiến tranh Nam - Bắc Triều Tiên nhưng Road No.1 được chú ý hơn cả bởi dàn diễn viên đẹp, nổi tiếng gồm So Ji Sub, Kim Ha Neul và Yoon Kye Sang.

Bộ phim là sự kết hợp giữa bối cảnh chiến tranh tang thương với câu chuyện cảm động về tình yêu, tình bạn, tình đồng đội. Dù không được giới chuyên môn đánh giá cao nhưng Road No.1 vẫn rất được khán giả truyền hình mong đợi.

11. "Baker King, Kim Tak Goo" KBS2

12. "Three Brothers" KBS2

13. "Everybody Chachacha" KBS1

14. "Daemul" SBS

15. "Loving you a thousand time " SBS

16. "Please, Marry me" KBS2

Top 10 phim truyền hình Hàn Quốc ăn khách nhất năm 2010

Các mọt phim Hàn không thể bỏ lỡ đâu nhé!

Ngày 15/12, công ty AGB công bố danh sách những phim truyền hình ăn khách nhất năm 2010. Cách tính dựa trên chỉ số xem đài trung bình từ ngày 1/1 đến ngày 12/12.

Có thể thấy, năm nay là một năm thành công của đài KBS ở các thể loại, từ phim ngắn đến phim hàng ngày và phim cuối tuần. Đài KBS có tới 6 drama trong Top 10.

Trong đó bộ phim thú vị dành cho giới trẻ Cao thủ học đường đứng ở vị trí thứ 10. Bộ phim kể về những câu chuyện xoay quanh chuyện học hành và thi cử của các em học sinh trước cánh cửa đại học. Bộ phim là nguồn cổ vũ tinh thần lớn lao đối với các bạn học sinh trong hoàn cảnh khắc nghiệt của áp lực thi cử hiện nay.

Mỗi tập phim như kể câu chuyện của chính các bạn học sinh, những nỗi buồn, lo âu, tình bạn, tình cảm trong sáng đầu đời, tình cảm với gia đình và thầy cô. Cao thủ học đường còn mang tính giáo dục cao đối với lớp trẻ hiện đại cũng như chia sẻ với các em nỗi vất vả của việc học hành, tiếp thêm sức mạnh để các em theo đuổi ước mơ của bản thân.

Chính vì vậy, Cao thủ học đường đã dành được rất nhiều tình cảm và bình chọn từ khán giả, giúp bộ phim vượt qua các đối thủ nặng ký khác để có mặt trong Top 10 phim truyền hình ăn khách nhất năm 2010 của Hàn Quốc.

2010 quả là năm bội thu của đài KBS khi mà sở hữu đến 6/10 bộ phim truyền hình ăn khách. Trái lại, MBC - cái nôi của các "bộ phim quốc dân" có rating cao nhất trong lịch sử phim Hàn lại thảm bại khi chỉ Dong Yi chen chân được vào vị trị thứ 8. SBS vẫn khai thác thế mạnh là các bộ phim gia đình giàu tính nhân văn nhân bản nhưng chưa có nhiều đột phá, mới mẻ. Cuộc đua giữa 3 nhà đài vẫn còn tiếp tục trong 2011 với một loạt các dự án lớn vừa khởi quay. Giờ chúng ta hãy quay trở lại với chân dung của 5 vị trí đứng đầu trong bảng xếp hạng nhé:

1. King of Baking, Kim Tak Goo - KBS

Thời gian phát sóng: 9/6 -16/9
Số tập: 30
Thể loại: Gia đình, kịch tính, bánh mì
Rating trung bình (rating cao nhất): 36,7% (50,8%)


Không ngạc nhiên khi "Drama quốc dân" (thuật ngữ chỉ Drama có rating trên 45%) King Of Baking, Kim Tak Goo (KOB) chễm chệ ngôi số 1 trong bảng xếp hạng với thành tích 50,8% ở tập 30. Điều đó có nghĩa cứ 2 người Hàn có 1 người theo dõi KOB. Dàn diễn viên không mấy tên tuổi nhưng sự kịch tính được đẩy lên cao trào qua mỗi tập phim là yếu tố tạo nên thành công cho tác phẩm xuất sắc nhất năm.

KOB xoay quanh câu chuyện của Kim Tak Goo và người em "định mệnh" Goo Ma Joon. Cả 2 đều là ứng cử viên kế thừa tập đoàn bánh mỳ huyền thoại Samhwa Enterprise. Trong một đêm mưa gió, cậu nhóc Ma Joon đã chứng kiến cái chết của bà nội và phát hiện ra bí mật khủng khiếp về thân thế của mình. Cậu vốn không phải con ruột chủ tịch Goo In Jong, mà là kết quả mối quan hệ lén lút giữa mẹ cậu với người thư ký. Chỉ có anh trai Kim Tak Goo mà cậu căm ghét mới thật sự mang trên mình huyết thống dòng họ Goo. Sự biến mất của Kim Tak Goo khỏi gia đình họ Goo đã chôn vùi bí mật này cùng với thời gian.

12 năm sau, Kim Tak Goo trưởng thành ở ngoài xã hội, sống không nhà không cửa, đi khắp Hàn Quốc để tìm người mẹ thất lạc. Trong một lần tình cờ, cậu dò la được thông tin về kẻ đã bắt mẹ cậu, hiện làm việc tại hiệu bánh mỳ của bậc thầy Pal Bong - cũng là thầy của bố cậu.

Tak Goo bái sư thực tập làm bánh để tìm tung tích mẹ. Tại đây, cậu dần khám phá ra tài năng thiên bẩm trong cậu, với khứu giác nhạy bén, chỉ ngửi cũng biết thành phần công thức của loại bánh mỳ. Tak Goo tái ngộ với người em Ma Joon (đổi tên thành Seo Tae Jo để giấu thân phận) cũng là thợ học nghề mới của hiệu bánh. Cuộc tranh đấu giành danh hiệu “Vua bánh mỳ” tạo ra 3 loại bánh mỳ hảo hạng. Cuộc đua tranh vị trí kế thừa của tập đoàn Samhwa Enterprise trở nên khốc liệt…

2. Three Brothers - KBS2

Thời gian phát sóng: 17/11/2009 -13/6/2010
Số tập: 70
Thể loại: Gia đình, Lãng mạn
Rating trung bình (rating cao nhất): 33,3% (43,8%)


Có vẻ những bộ phim đề tài gia đình không bao giờ hết thu hút khán giả. Three Brothers là minh chứng điến hình khi mà số lượng 70 tập phim chẳng làm khán giả nản lòng ngồi trước màn hình. Phim kể câu chuyện cảm động về gia đình Kim Sun Kyung - một cảnh sát đã nghỉ hưu, cha của 3 đứa con trai. Cuộc sống nhà họ Kim trở nên rắc rối khi có sự xuất hiện của 3 người con dâu mỗi người một tính cách, một xuất thân, đem đến những tình huống hài hước khiến khán giả phải ôm bụng cười nắc nẻ.

3. Everybody Cha Cha Cha - KBS1

Thời gian phát sóng: 29/6/2009 - 29/1/2010
Số tập: 155
Thể loại: Gia đình, Lãng mạn
Rating trung bình (rating cao nhất): 33,3% (36,3%)


Daily Drama (Drama chiếu hàng ngày) duy nhất lọt vào top 10. Bộ phim đã giật cả 2 giải Nam- Nữ chính xuất sắc nhất hạng mục Daily Drama 2009. Nhiều bạn sẽ có thắc mắc tại sao Drama 2009 này lại lọt vào bảng xếp hạng 2010? Hãy xem lại tiêu chí của "bảng phong thần": các phim được phát sóng từ 1/1/2010 đến 12/12/2010. Bởi thế những tập cuối cùng được chiếu vào tháng 1/2010 đã giúp bộ phim tiếp tục xuất hiện trong cả bảng xếp hạng năm nay.

Everybody Cha Cha Cha  là bộ phim hài tình cảm gia đình xoay quanh cuộc sống của 2 người bạn, trở thành góa phụ cùng một ngày, nay chuyển về sống trong một căn hộ. Phim miêu tả các mối quan hệ phức tạp và vui nhộn giữa những thành viên thuộc nhiều lứa tuổi trong gia đình.

4. Chuno - KBS2

Thời gian phát sóng: 6/1/2010 - 25/5/2010
Số tập: 24
Thể loại: Cổ trang, võ thuật
Rating trung bình (rating cao nhất): 30,3% (35,9%)


Bộ phim là một bản hùng ca về số phận của những nô lệ vùng lên đấu tranh giành quyền được sống và được đối xử như một con người. Hai nhân vật chính của bộ phim là Lee Dae Gil (một chàng trai quý tộc thời cũ, nay trở thành một tay săn nô lệ, nhưng cuộc sống của anh không khác gì một kẻ nô lệ ) và Un Nyun (do Kim Hye Won thủ vai). Trước đây Un Nyun là nô lệ của nhà Lee Dae Gil và có tình cảm cậu chủ, cô may mắn được một gia đình quý tộc nhận làm con gái nuôi, cô lại tìm cách chạy trốn cùng với một nô lệ khác và bị chính Dae Gil truy giết, nhưng 2 người không nhận ra nhau.

Xen kẽ những pha võ thuật đẹp mắt, công phu không thua kém phim điện ảnh, câu chuyện tình yêu giữa Dae Gil và Hye Won là sợi chỉ đỏ xuyên suốt 24 tập phim, có ý nghĩa như một tia sáng hy vọng dẫn lối con người theo nẻo chính, kể cả khi họ đang đánh mất chính mình.

5. Daemul - SBS

Thời gian phát sóng: 6/11/2010 (đang phát sóng)
Số tập: 26
Thể loại: Lãng mạn, chính trị
Rating trung bình (rating cao nhất): 25,6 % (27,5%)


Drama hiếm hoi về đề tài chính trị, dựa trên bộ truyện tranh cùng tên kể về chặng đường đầy gian nan của nữ Tổng thống Hàn Quốc đầu tiên luôn đấu tranh vì nhân quyền. Đan xen giữa yếu tố kịch tính là sự hài hước lãng mạn, với diễn xuất của 3 tên tuổi lớn Go Hyun Jung, Kwon Sang Woo, Cha In Pyo… Daemul không quá khó khăn để lọt vào top 5 bảng xếp hàng, dù bộ phim mới đi được hơn nửa chẳng đường.

6. Loving You A Thousand Times

Đài truyền hình: SBS
Thời gian phát sóng: 29/08/2009 – 07/03-2010 
Số tập: 55
Thể loại: Gia đinh, lãng mạn ,tâm lý
Rating trung bình (rating cao nhất): 25,2% (29,7%)


Vẫn đề tài gia đình quen thuộc nhưng Loving You A Thousand Times đi sâu vào mối quan hệ vợ chồng, quan hệ mẹ chồng nàng dâu, quan hệ mẹ ghẻ con chồng mà nổi cộm lên trên cả là vấn đề đẻ mướn hiện đang rất hot trong các gia đình trẻ. Sức hút của Loving You A Thousand Timeskhông chỉ dừng lại ở các bà nội trợ mà nó còn khiến cho cả gia đình bạn phải dán chặt vào màn hình ngấu nghiền từng tập phim.

7. Please, Marry Me

Đài truyền hình: KBS2
Thời gian phát sóng: 19/06 – 26/12 (vẫn đang chiếu)
Số tập: 56
Thể loại: Gia đinh, lãng mạn, tâm lý
Rating trung bình (rating cao nhất): 24,8 (30,5%)


Bộ phim xoay quanh câu chuyện 4 cặp vô chồng sống cùng nhà với những tình huống dở khóc dở cười những cũng không thiếu đi các tình tiết cảm động, sâu sắc đặc trưng của drama gia đình, thế mạnh của phim truyền hình Hàn. Sở hữu dàn diễn viên có phần kém “sắc”, nhưng sự tinh tế và ăn ý trong diễn xuất, sự khéo léo và hấp dẫn của kịch bản đã khỏa lấp phần nào thiếu sót đó.

8. Dong Yi

Đài truyền hình: MBC
Thời gian phát sóng: 22093 – 12/11 
Số tập: 60
Thể loại: Cổ trang
Rating trung bình (rating cao nhất): 24,5 (33,1%)


2010 có lẽ là 1 năm thất bại của MBC khi mà chỉ mỗi Dong Yi lọt được vào top 10 phim ăn khách và cũng chỉ khiêm tốn ở vị trí thứ 8. Với tham vọng xây dựng 1 Nàng De Chang Kum thứ 2 dòng phim cổ trang, nhưng sự hoàn hảo mà biên kịch đã chắp bút cho nhân vật Dong Yi- một tài nữ nhân hậu, tốt bụng, tài sắc vẹn toàn luôn gặp may mắn trong cuộc sống đã không được mấy khán giả đón nhận.

9. Giant

Đài truyền hình: SBS
Thời gian phát sóng: 10/05 – 07/12 
Số tập: 60
Thể loại: Hành động, lãng mạn, kịch tích, thời kì
Rating trung bình (rating cao nhất): 24,1 (40,1%)


Lấy bối cảnh những năm 70, thời điểm nền kinh tế Hàn Quốc đang trong giai đoạn hình thành đầy rẫy nhiều mưu toan lừa gạt giữa các tập đoàn lớn, gã khổng lồ Giant là bộ phim truyền hình đồ sộ được SBS chăm chút kĩ lưỡng nhân dịp kỉ niệm 20 năm thành lập. Tuy không thành công như mong đợi, Giant vẫn xứng đáng là bộ phim chất lượng nhất trong năm với kịch bản chặt chẽ và dàn diễn viên có thực lực. Tập cuối cùng chạm mốc 40%.

10. God of Study 

Đài truyền hình: KBS2 
Thời gian phát sóng: 04/01 – 23/02
Số tập: 16
Thể loại: Hài, học đường
Rating trung bình (rating cao nhất): 23,7 (26,8%)


Lên sóng truyền hình từ những ngày đầu năm thế nhưng chuyện cảm động về tình bạn, tình thầy trò, ước mơ khát vọng về tương lai đi kèm với các bí kịp tuyệt chiêu học tập của các cô cậu học trò tinh quái đã giúp cho GOD là bộ phim học đường duy nhất lọt vào “bảng phong thần”

Phim truyền hình Hàn Quốc 2010 – tổng kết 

Năm 2010 có thể xem là một năm đáng chú ý của truyền hình Hàn Quốc với nhiều bộ phim tạo được sự quan tâm nhiệt tình của khán giả, nhiều bộ phim tạo hiện tượng, và cả nhiều bộ phim được mong chờ, được quảng cáo rầm rộ nhưng cuối cùng hóa ra chỉ là cái vỏ bề ngoài.

Năm 2010, một năm mà trào lưu “cưỡng hôn“ rầm rộ trên màn ảnh Hàn Quốc và đáng ngạc nhiên rằng tuy cưỡng ép và bạo lực như vậy nhưng khán giả vẫn chấp nhận. Hm, cả người viết cũng bỏ mặc luôn logic thông thường mà hưởng ứng những nụ hôn này, Kdrama đã khiến khán giả không còn bình thường nữa rồi!

Năm 2010 là năm có nhiều nhân vật độc đáo có thể nói là độc nhất vô nhị trong lịch sử phim truyền hình Hàn Quốc. Năm 2010 cũng là năm chứng kiến nhiều căn bệnh mà khán giả có triệu chứng nhiễm bệnh không hề muốn chữa khỏi, lại vô cùng hạnh phúc và sung sướng vì được mắc các bệnh này.

Năm 2010 cũng là năm nhận thấy rõ nhất ảnh hưởng của biên kịch và đạo diễn đến một bộ phim truyền hình ra sao, có thể phá hỏng hoàn toàn một đề tài hứa hẹn và một dàn diễn viên giỏi nghề như thế nào. Hầu như tất cả những phim truyền hình Hàn Quốc có vấn đề đều nằm ở khâu kịch bản, và năm nay cũng không ngoại lệ, thậm chí còn rất rõ ràng.

Năm nay tôi xem được nhiều phim hơn so với năm ngoái, xem cũng nhiều mà bỏ dở nửa chừng cũng nhiều. Bài tổng kết dưới đây đánh giá dựa trên các phim đã xem hết và một số phim đã xem đến một nửa hoặc 2/3, ngoại trừ một trường hợp đặc biệt tôi bỏ nửa chừng sau 5 tập nhưng nghĩ đã quá đủ để đánh giá về phim. Bạn sẽ biết ngay đó là phim nào thôi.
Những đánh giá dưới đây hoàn toàn là của cá nhân người viết, bạn có thể đồng ý hoặc không đồng ý, tôi rất vui nếu bạn bày tỏ ý kiến phản đối trên tinh thần thảo luận cởi mở và thẳng thắn.

Những bộ phim không nên phí thời gian, trừ phi bạn là fan của diễn viên/idol nào đó.

Mary stayed out all night


Tôi cực kỳ thích Jang Geun-seok, thích cậu ấy trước cả bộ ‘You’re beautiful’ đình đám năm ngoái. Và sau ‘You’re beautiful’ thì thôi, khỏi phải nói mức độ yêu thích của tôi đến Jang Geun-seok như thế nào. Bạn cứ quay ngược lại những bài viết cũ thì biết.

Tôi thích Kim Jae-won, đơn giản vì anh đã từng phụ Gong Yoo bán cà phê trong ‘Tiệm Cà phê hoàng tử’ năm nào! Và sau màn trình diễn trưởng thành trong Bad Guy (dù cái phim ấy có tệ đến cỡ nào đi nữa thì diễn xuất của diễn viên vẫn cần phải công nhận) thì tôi đã chuyển sang trạng thái sẵn sàng đón nhận những vai diễn mới của anh.

Moon Geun-young, “Em gái quốc dân” của Trái tim mùa thu năm xưa đã không còn là một cô bé nữa, mặc cho vai diễn với tính cách cường điệu của Moon trong Cinderella’s sister (mà ở đó Moon diễn rất hay) thì tôi vẫn luôn yêu thích gương mặt đáng yêu lanh lợi của Moon.

Ba cái tên ấy trong một bộ phim truyền hình, với cặp đôi trong mơ Jang Geun-seok + Moon Geun-young (!!!) cùng hai hợp đồng hôn nhân của Moon với Jang và Kim, không mơ đâu, là thực đấy. Ôi thôi, chỉ nghĩ đến thôi đã tưởng tượng ra bao nhiêu tình huống kịch tính và bi hài rồi. Chả trách mà bao nhiêu fan háo hức, khán giả quốc tế nóng lòng đón chờ!

Vỡ mộng vì đúng là chỉ tưởng tượng thôi, vì thực tế thì MSOAN là một trong những phim chán nhất, dở nhất, khiên cưỡng nhất, nhảm nhất, nhạt nhẽo nhất mà tôi được xem. Để ghi nhận kỷ lục, MSOAN là bộ phim tôi bỏ chỉ sau 5 tập, xóa thẳng tay khỏi máy tính của mình. Bình thường tôi sẽ không bao giờ nhận xét một bộ phim chỉ sau 5 tập vì cho rằng mình vẫn chưa xem hết để đánh giá, thường tôi chỉ đánh giá khim khi xem hết một nửa số tập. Nhưng MSOAN phải lấy làm tự hào vì được xếp vào dạng “dở cá biệt” khiến tôi không chịu đựng nổi mà phải đưa lời cảnh báo lên đây. Ôi, bộ ba yêu quý của tôi, cả sự ăn ý cực dễ thương, cực đáng yêu của cặp JGS-MGY cũng không kéo đủ sức giữ tôi ở lại với bộ phim.

Không cần phải lên tiếng rao giảng với tôi về ‘ý nghĩa tốt đẹp’ của bộ phim, rằng thì là chỉ có tình yêu chân chính mới khiến người ta hạnh phúc, rằng thì là bộ phim đề cao nghĩa khí, tình bạn, các nhân vật đều lương thiện, tốt bụng, rằng thì là Mary (vai diễn của Moon) là một cô gái chân thật đáng yêu, có hiếu; rằng thì là nhân vật ca sĩ của Jang Geun-seok thực sự là một ca sĩ/nhạc sĩ nhạc rock có tài và vô cùng xinh đẹp, hết lòng vì bạn bè, hoàn cảnh gia đình đặc biệt vì một người mẹ đặc biệt nhưng vẫn là một người con thương mẹ. A, lại còn vị công tử giàu có Kim Jae-wook bảnh trai giỏi giang, cũng sẵn sàng nghe theo lời ba dạy dỗ, đấng sinh thành bảo gì cũng nghe theo. Vân vân và vân vân, ôi thôi kể ra thì nhiều lắm!
Cách tạo tình huống khiên cưỡng và nhân vật không có chiều sâu, diễn biến thì bình bình không có định hướng. Mary chạy loanh quanh hết từ bố mình cho đến chàng ca sĩ rồi quay sang anh nhà giàu, chưa phim nào mà các bậc phụ huynh điên điên khùng khùng lại nhiều như phim này. Cộng thêm làm nền là một thứ nhạc không thể gọi là rock cũng như indie, và đám bạn suốt ngày reo hò gọi điện tụ tập nhậu nhẹt. Cả 5 tập phim tôi xem mà cảm giác kinh hoàng về sự nhạt nhẽo của những cuộc gặp gỡ, những cuộc nói chuyện và những trận nhậu tưng bừng bên chai soju vẫn chưa nhạt bớt.

Tôi không chê diễn xuất của ai hết, như đã nói ngay từ phần mở đầu của bài tổng kết năm, biên kịch của phim phải chịu trách nhiệm về sự trống rỗng và vô hồn cho một bộ phim lẽ ra là trẻ trung và nhiều sức sống hiện đại như phim này. Tôi thấy tiếc vô cùng tiếc cho các diễn viên trẻ đầy tài năng. Moon Geun-young, thử nghiệm với phim tình cảm hài có lẽ đã không thành công, dù vậy tôi vẫn tin tưởng vào sự lựa chọn lần tới của em. Jang Geun-seok, cắt tóc đi nhé, bớt xinh đi một tí và nam tính hơn nhiều tí, lần tới hãy chọn một vai diễn nặng ký để nâng tầm của mình thành một diễn viên trưởng thành hơn, Ginko vẫn cứ lịm đi mỗi lần nghe giọng của cậu đấy. Kim Jae-wook, lần tới có lẽ hy vọng cậu đảm nhận vai nam chính và có cơ hội với những dự án tốt hơn. Chúc may mắn.

Playful kiss

Thực ra tôi không có ý định xem Playful kiss vì tôi ghét dạng nhân vật nữ chỉ chăm chăm lẽo đẽo theo đuổi cậu bạn như nội dung của phim, cộng thêm sự thờ ơ với gương mặt cứng đơ của chàng ca sĩ Kim Hyun-joong trong Boys over flowers càng khiến tôi xếp Playful Kiss vào dạng “không bao giờ để mắt đến”! Nhưng vì cảm tình với những người bạn yêu thích Kim Hyun-joong, cũng vì muốn cho diễn xuất của idol này thêm một cơ hội trong đánh giá cá nhân của mình, và thích lối diễn cũng như gương mặt mới Jung So-min trong Bad Guy mà tôi đã bắt đầu xem Playful Kiss.

Ngoại trừ tập 1 dở của dở, tôi đã có cảm tình với vài tập đầu của Playful Kiss biết bao nhiêu, tôi thậm chí còn bênh vực Playful Kiss khi nhóm bạn là fan của Kim Hyun-joong giận dữ với biên kịch và đạo diễn. Chỉ tiếc là kịch bản của phim chỉ có thể, biên kịch kém nghề, đi theo lối mòn, lòng vòng lặp lại các chi tiết cũ, đạo diễn thì sơ sài cẩu thả đã khiến tôi mau chóng vứt Playful Kiss qua một bên, dù vẫn xem hết nhưng cũng chỉ là để ngắm diễn xuất xuất thần của Jung So-min.

Tôi không ngạc nhiên khi Playful Kiss được các bạn trẻ yêu thích đến vậy, vì đó là một bộ phim trong sáng về tình yêu, một bộ phim đơn giản và nhẹ nhàng cho các bạn học sinh. Vài tập đầu của Playful kiss đã khiến Ginko tôi nhớ lại tuổi học trò ngây thơ trong sáng thời xưa, một thời vụng dại và non nớt, những rung động đầu đời, những ngây ngô trẻ con. Tôi bỏ qua hết hằng hà vô số lỗi của biên kịch và đạo diễn bởi vì Playful kiss có một trái tim rất hồn nhiên và ấm áp, cùng Jung So-min với nét diễn duyên dáng và vẻ trẻ trung ngây thơ tự nhiên của lối diễn khiến nhân vật nữ ngốc nghếch của cô không trở nên đáng ghét mà rất đáng yêu.

Playfull Kiss như một câu chuyện thêu dệt tương lai đầy màu hồng của một cô bé mới lớn mộng mơ, vì thế tôi khá dễ tính khi tiếp xúc phim, không hề có kỳ vọng cao và đã tự nhủ là bỏ hết cái gì gọi là trí não sang một bên mới có thể tiếp tục theo dõi phim, nhưng thật sự được nửa phim là hết chịu nổi! Dĩ nhiên tôi nào có mong bộ phim có những diễn biến bất ngờ hay những kịch tính, mâu thuẫn gì. Bộ phim cũng chẳng có gì để mà phân tích tâm lý hay mổ xẻ bàn luận cả, đơn giản chỉ là những diễn biến bình thường, chuyện hàng ngày của một đôi bạn rất trẻ mà thôi. Nhưng những tình huống lặp, những cảnh ngớ ngẩn đến xấu hổ của nhân vật nữ và sự lạnh nhạt ngạo mạn của nhân vật nam cứ lặp đi lặp lại trêu tức sự kiên trì của tôi. Cùng lúc đó sự dễ dãi và ẩu tả trong cách xây dựng tình huống của biên kịch, cách dựng cảnh, ráp nối cảnh gần như là bỏ mặc diễn viên, sống chết mặc bây của đạo diễn đã khiến tôi nổi điên muốn bỏ rơi Playful Kiss. Nhưng thật lạ là dàn diễn viên hết sức ngọt ngào dễ thương của phim đã giữ chân tôi, giống như là một điều gì đó để cảm ơn họ vẫn diễn hết mình dù phim có dở đến đâu.

Tôi không có nhiều lời nhận xét đến Kim Hyun-joong dù biết hầu hết khán giả yêu thích phim này có lẽ là fan của cậu. Ít ra Kim đã khá hơn nhiều so với thời Boys over flowers. Nhưng Kim vẫn chỉ nên làm một ca sĩ chứ không nên chuyển qua làm diễn viên. Dù vậy tôi rất ngạc nhiên vì thấy mình có cảm tình với cậu qua vai diễn này.

Jung So-min! Tại sao cô diễn viên trẻ tài năng này đến tận năm nay mới tham gia đóng phim? Jung có một lối diễn tự nhiên và tạo sức sống cho vai diễn của mình. Tôi có cảm giác như với mỗi cảnh diễn, cô đều dồn hết trái tim vào, rất nhiệt tình và hạnh phúc với vai diễn của mình. Tôi sẽ không ngạc nhiên nếu Jung đoạt giải Nữ diến viên mới xuất sắc nhất của đài MBC năm nay (dù hai năm gần đây ghét đài này kinh khủng!!!).

Playful Kiss chắc chắn không dành cho những khán giả lắm lời khó tính như tôi. Nhưng nếu bạn là fan của Kim Hyun-joong và muốn tìm xem một bộ phim thần tượng dễ thương nhẹ nhàng thì Playfuk Kiss cũng có thể là một sự lựa chọn. 

Những bộ phim có thể xem khi có nhu cầu đập đồ đạc trong nhà để sắm đồ mới

Vì những phim này là những phim được chờ đợi, được PR mạnh mẽ, được tung hô rầm rộ, thậm chí có phim còn được khen ngợi sau khi kết thúc nhưng thực chất chỉ toàn gây sự cáu kỉnh, stress vì không tiêu hóa nổi những vô lý và khiên cưỡng của phim. Những bộ phim làm tôi tiếc xót ruột thời gian mình bỏ ra để xem phim, ít ra với những phim idol tôi còn được ngắm giai xinh gái đẹp, dù có vô lý nhưng tôi biết mình không mong đợi những gì ở các phim ấy, còn có thể cười sảng khoái vì những ngốc nghếch của phim. Còn những bộ phim cố tỏ vẻ sâu sắc tối tăm nhưng nội dung thì giả tạo, gượng ép chỉ khiến người ta thêm bực bội giận dữ.

Cinderella’s sister 

Một dàn diễn viên tên tuổi, Moon Geun-young, Chun Jung-myung, Kim Gab-soo, Lee Mi-sook, Seo Woo, một kịch bản có vẻ thú vị và mới mẻ với sự tráo đổi vai trò của hai chị em Lọ Lem, một drama nghe thoạt qua có vẻ hứa hẹn là một phim bi có chất lượng của năm.

Tôi và rất nhiều người đã bị mê hoặc bởi vẻ đẹp của bộ phim ở 4 tập đầu, những thước phim đẹp như mơ, những hình ảnh lung linh huyền ảo, những khung cảnh thi vị lãng mạn, những mâu thuẫn phức tạp. Và dù thâm tâm có biết rằng những mâu thuẫn ấy có phần rất kịch, rất bất thường thì tôi vẫn cố vớt vát cho qua vì vẻ đẹp của bốn tập đầu cùng sự nhập tâm diễn xuất của các diễn viên. Nhưng cái gì gượng gạo ép buộc mãi thì cũng đến lúc phải bùng nổ, tôi bỏ phim ở tập 8 vì vì không chịu đựng nổi sự giả tạo vô cảm của phim, sự mệt mỏi vì những gay gắt vô hồn, tâm lý nhân vật dậm chân tại chỗ, xoay qua xoay lại phẫn nộ kìm nén tình cảm, bên trong thì đau khổ gào thét nhưng bên ngoài thì lạnh lùng tàn nhẫn cực đoan. Cũng không cần phải thuyết phục tôi xem tiếp đâu, vì tôi không xem những bộ phim đánh mất nhịp đập của trái tim.

Tôi rất tiếc vì Cinderella’s sister đã có một mở đầu hứa hẹn và những thước phim tuyệt đẹp, và rất tiếc cho các diễn viên vì chính họ là những người đã thổi sinh khí vào các nhân vật của phim. Tôi vẫn giữ lại những hình ảnh đẹp về phim khi diễn viên gạo cội Kim Gab-soo đèo cô Lee Mi-sook trên chiếc xe đạp trên đường quê buổi tối, một cái gì đó đầy thi vị và yên bình, hay là cảnh Moon Geun-young áp tai nghe tiếng lên men của hầm rượu Makgeolli. Cả âm nhạc của phim cũng đáng nhớ, “It has to be you” vẫn là một trong những bài OST tôi thích nhất trong năm, hơn rất nhiều bài trong các phim yêu thích khác của tôi. Mỗi lần nghe đến bài này tôi vẫn cứ nhớ tới những hình ảnh tuyệt đẹp của phim. Thậm chí đến thời điểm khi đang viết những dòng này, nghe lại bài nhạc và xem lại MV, tôi lại không nỡ mạnh tay phê bình Cinderella’s sister nữa. Thôi thì đành để những kỷ niệm đẹp về 4 tập đầu của phim đọng lại trong tôi vậy.

Bad Guy 

Image @Dramabeans

Một trong những bộ phim được chờ đón của năm với tên tuổi bảo chứng của đạo diễn Lee Hyung-min (Sorry, I love you; Sang Doo, let’s go to school) và một nội dung hứa hẹn hấp dẫn kịch tính: bad guy, âm mưu trả thù, vvv…. Nội dung có vẻ tối, lại thêm đạo diễn Lee vốn nổi tiếng với những thước quay đẹp, cùng Kim Nam-gil năm ngoái đạt đến đỉnh cao của sự nghiệp nhờ vai diễn đột phá trong Queen Seon-deok khiến mọi người náo nức đón chờ Bad Guy. Nhưng tất cả đổ sông đổ bể hết vì cái kịch bản tầm thường bắt chước nhiều phim khác mà cũng bắt chước không nên, đâm ra dở dở ương ương không có điểm nhấn, và cuối cùng không hiểu câu chuyện nói lên điều gì.

Bad Guy là một bộ phim lấy sự trả thù làm chủ đề chính, nhân vật chính lập mưu trả thù với một kế hoạch nhằm gây khổ đau cho toàn bộ gia đình kẻ thù. Nhưng các tình huống để anh ta trả thù hầu như không có sức nặng gì, rất sơ hở và non kém. Các tình huống khác trong phim thì xếp đặt một cách quá lộ liễu, lại quá nhiều sự tình cờ. Tâm lý nhân vật chính thiếu sự phức tạp của một tay lừa bịp có mối thâm thù, không có sự đấu tranh nội tâm, tính cách mù mờ nhập nhằng. Chỉ có một, hai nhân vật tạo được sự đồng cảm nơi tôi nhưng kịch bản quá kém cỏi đã không khai thác được thêm sức nặng tâm lý của các nhân vật này. Kết phim khiến tôi thậm chí còn không quan tâm đến bất kỳ nhân vật nào nữa, một bộ phim nhanh chóng rơi vào quên lãng vì gợi nhớ lại chỉ toàn là bực bội.

Cũng hoàn toàn giống như trường hợp của Cinderella’s sister bị kịch bản phá hỏng, thật đáng tiếc cho Bad Guy vì phim có một khuôn hình rất đẹp, rất trau chuốt, rất nghệ thuật cùng một OST thật sự hay, sử dụng nhạc hợp lý, phim có một preview đẹp và kích thích trí tò mò. Các diễn viên diễn xuất cũng không chê vào đâu được, dù Han Ga-in vẫn khô cứng như các vai diễn trước của cô đi nữa thì sự cố gắng của cô cũng đã được ghi nhận. Oh Yeon-soo và nhân vật của chị tạo nhiều dấu ấn, vai diễn của chị và nhân vật của Kim Jae-wook cùng lối diễn hoang dại của anh là hai nhân vật có chuyển biến tâm lý rõ ràng và hợp lý nhất. Kim Nam-gil diễn ổn nhưng không có cái xuất thần như nhiều người ca ngợi anh ở phim Queen Seon-deok, có lẽ vì tính cách nhân vật chính không thật sự bí hiểm, không có sức hút. Tài năng của diễn viên kỳ cựu Kim Hye-ok đưa sự hãnh tiến độc ác của bà mẹ nhà giàu thành một trong những nhân vật phản diện ghê gớm nhất năm. Ngạc nhiên lớn nhất là Jung So-min, lần đầu đóng phim nhưng vai diễn của cô tròn trịa, thể hiện thành công một cô tiểu thư nhà giàu ngây thơ và đỏng đảnh nhõng nhẽo, khác hẳn hình ảnh của cô trong Playful Kiss.

Công bằng mà nói Bad Guy gặp khá nhiều bất lợi, số phận long đong đổi từ KBS sang SBS, đụng World Cup nên thời gian phát sóng bị dời liên tục, cảm xúc của khán giả cũng vì thế mà rời rạc theo. Chưa hết, Kim Nam-gil chưa quay phim xong thì đã nhận lệnh nhập ngũ không trì hoãn được, đoàn phim phải vội vàng quay cho xong những cảnh của Kim Nam-gil, thậm chí phải dùng cả người đóng thế một số cảnh không chiếu gương mặt. Kịch bản vốn đã non kém có lẽ cũng vì thế lại càng trở nên vô nghĩa, vô lý, vô vị ở mấy tập cuối.

Một cách đầy cảm tính thì tôi còn thông cảm với Bad Guy hơn Cinderella’s sister vì biên kịch của Bad Guy dường như mới vào nghề, chưa có nhiều kinh nghiệm, mà phim cũng không được thành công như mong đợi vì ratings thấp cùng với sự lận đận trong quá trình quay và công chiếu. Chứ không như Cinderella’s sister, một bộ phim lên gân đầy kịch tính giả tạo nhưng lại được thổi phồng quá mức, từ các chiêu PR cho đến ratings, đến các bảng đánh giá xếp hạng cuối năm, phần lớn vốn dựa vào ratings mà xem xét. 

Tàm tạm của năm, nếu như…, lẽ ra…., giá mà… thì có thể hay hơn

Những bộ phim dạng này hoặc thuộc dạng làng nhàng xem cũng được bỏ cũng không sao, hoặc là dạng thường gặp của phim Hàn: khởi đầu rất khá nhưng giữa đường đứt gánh gãy nát. Tôi xếp những phim này theo thứ tự của thời gian phát sóng.

Wish upon a star (Pick the stars) 

Image @Dramabeans

Một bộ phim tình cảm gia đình với dàn diễn viên nhí vô cùng đáng yêu và một câu chuyện cổ tích khá xúc động. Sẽ được xem là một phim hay nếu như bỏ qua chuyện tình cảm lằng nhằng vô lý của người lớn.

Phim có tập 1 vô cùng khó xem, tôi bỏ cuộc đến 2, 3 lần vì những phóng đại ban đầu trong việc xây dựng nên tính cách trơ trẽn đến khó ưa của nữ chính. Dù biết đó là tiền đề mạnh để đánh dấu sự thay đổi của cô sau này khi trở thành trụ cột của cả gia đình, và được sự động viên nhiều lần của hai bạn đồng hành xem phim thời điểm đó nhưng cố mãi tôi mới vượt qua được tập 1. Lời khuyến cáo đưa ra: xem chừng 15 phút cuối tập 1 rồi chuyển sang tập 2 ngay để lấy tinh thần xem tiếp.

Các cô bé cậu bé dễ thương với những cái tên chỉ sắc màu vẫn khiến tôi mỉm cười khi nhớ lại những cảnh quây quần của gia đình họ. Cậu bé Pa-rang đáng yêu và tương tác ngộ nghĩnh của cậu với nam chính Kang-ha (Kim Ji-hoon) khiến bao nhiêu người thậm chí còn gọi họ là “couple dễ thương nhất” của loạt phim đầu năm 2010. Người chị cả Pal-gang (Choi Jung-won) từ một cô gái vụng đoảng, mê vật chất, mơ mộng hão huyền trưởng thành với vai trò người chị đảm đang, rất thực tế và bản lĩnh. Nam chính Kang-ha cũng trưởng thành, từ một người đàn ông thành đạt nhưng lạnh lùng cô độc thành một người đàn ông thành công về cả công danh sự nghiệp lẫn tình cảm. Mối liên hệ gia đình là một sợi chỉ xuyên suốt phim, rất ấm áp tình người. Một bộ phim được xây dựng trên các tình huống rất kịch nhưng rất cảm động vì đủ sức lay động trái tim.

Nếu chỉ có thế thôi thì Wish upon a star đã là một trong những phim hay nhất năm. Đáng tiếc, đáng tiếc, và tôi thật không hiểu sao bộ phim lai chèn thêm câu chuyện tình cảm tay ba tay tư rắc rối lằng nhằng đậm chất sến Hàn Quốc vào phim, phá hỏng cái thông điệp tốt đẹp mà bộ phim muốn gửi gắm. Một nhân vật nam hai vô hồn với nhữg hành động vô lý kèm theo lời lý giải cho tính cách nhân vật rất là trớt quớt lãng xẹt, còn đâu là Shin Dong-wook hào hoa lém lỉnh của Soulmate? Một nhân vật nữ hai có bộ mặt cứng đờ và có tính cách phản cảm, độc ác và vô duyên vô lý nhất mà tôi từng gặp. Bộ phim đang ấm áp vì tình cảm chân thành hồn nhiên của những đứa trẻ giàu tình cảm bỗng chốc bị phá tan tành vì những gương mặt nặng nề và những âm mưu, lời nói cay độc, tính toán của người lớn bởi câu chuyện tình dở hơi không ăn nhập vào đâu. Tôi thậm chí còn định xếp Wish upon a star vào danh sách phim ‘xem để ném đồ đạc’, nhưng không thể làm thế vì những trái tim đáng yêu của bọn trẻ.

Oh My Lady 

Image @Dramabeans

Các phim làng xàng hình như rất biết mình biết ta, biết đánh trúng vào trái tim mềm yếu của khán giả nên cứ hay thích đưa các em nhỏ xinh xắn đáng yêu vô cùng vào phim, khiến khán giả có muốn chê muốn bỏ phim cũng không chê nặng, có bỏ phim cũng không bỏ ngay được.

Tuy vậy, tôi bỏ ngang Oh My Lady từ sau tập 8, gương mặt bụ bẫm dễ thương của cô bé con và vẻ mặt ngô ngố đáng yêu của Choi Si-won cũng không kéo vãn được kịch bản quá nhạt và đạo diễn trung bình. Một lần nữa lại là vấn đề về kịch bản!

Oh My Lady
có một mô típ quen thuộc và một cách xây dựng câu chuyện còn tầm thường hơn sự quen thuộc ấy. Oh My Lady cũng muốn hướng đến một câu chuyện tình người giống như Wish upon a star nhưng phần đầu được xây dựng kém hơn nên không thể giữ chân tôi. Kịch bản không có điểm nhấn, tuyến nhân vật phụ rời rạc, vô vàn tình huống tình cờ, đạo diễn thì ôi thôi vụng về, ghép cảnh tủn mủn không có sự chuyển tiếp.

Xin nói thêm một chút về các diễn viên. Chae-rim vẫn bình thường không có gì nổi bật, dù diễn xuất của cô thì không có điểm nào đáng phàn nàn. Tuy nhiên tôi cảm thấy rất tiếc khi nhớ đến vai diễn duyên dáng của cô trong Dalja Spring. Mong Chae-rim mạnh dạn nhận những kịch bản có tính đột phá hơn nữa để khẳng định lại vị trí của cô. Choi Si-won, chàng ca sĩ idol chuyển sang đóng phim không hề tỏ ra tự ti kém cạnh, và là idol đóng phim mà tôi thích nhất. Ở Si-won có vẻ ngổ ngáo ngô ngố của một cậu thanh niên sắp trưởng thành thành một người đàn ông thực thụ, rất phù hợp với vai diễn. Si-won diễn tự nhiên, thoải mái, không giả tạo. Nếu cứ tiếp tục đà này thì chẳng mấy chốc cậu cũng sẽ trở thành một diễn viên thực thụ.

Có vẻ như những tập sau của Oh My Lady sẽ tập trung nhiều hơn vào mối quan hệ của chàng ca sĩ-diễn viên nổi tiếng và cô bé con xinh xắn dễ thương, có lẽ nếu tôi tiếp tục xem cho đến khi cậu ca sĩ trưởng thành với vai trò mới của mình thì tôi sẽ thích phim hơn chăng? Thực ra tôi cũng không có ý định bỏ ngang Oh My Lady nếu thời điểm ấy không có nhiều bộ phim bình bình hoặc những bộ phim gây bực bội như Cinderella’s sister và một bộ phim khác sắp đề cập đến. Và khi đã có định kiến rồi thì khó có thể lấy đà lại được nữa, đành xin tạm biệt.

Personal Taste

A, sở thích cá nhân thật là khó nói, không có cái gì đúng – sai, hay – dở mà chỉ là quan điểm khác nhau về một vấn đề. Personal Taste là một trong 3 bộ phim trình chiếu cùng ngày, cùng một thời gian phát sóng và cạnh tranh nhau gay gắt về vị trí xếp hạng. Cũng giống như đối với Cinderella’s sisterProsecutor Princess, hai đối thủ lúc ấy, khán giả của Personal Taste sẽ phân thành hai dạng, yêu hoặc ghét phim.

Tôi thuộc dạng không hiểu nổi cái hay của Personal Taste để mà khen ngợi phim trong khi bản thân mình cũng đã mong chờ Personal Taste biết bao nhiêu khi đọc cái preview, một anh chàng giả gay để được ở chung nhà với một cô gái, hứa hẹn bao nhiêu tình huống vui nhộn và cả những chuyện hài hước về giới tính. Nhưng những gì còn nhớ lại về Personal Taste là một Son Ye-jin lãng phí tài năng cho một dạng nhân vật nữ tôi ghét nhất trong phim Hàn, dạng nhân vật nữ hậu đậu vụng về nhưng có tình cảm chân thành đến mức độ ngây thơ, bị người khác xem thường, để rồi một chàng trai đẹp trai tài giỏi (Lee Min-ho) xuất hiện đưa tay ra cứu giúp chẳng qua vì lòng thương cảm này nọ. Tôi mặc kệ sau này hai người quen nhau và yêu nhau thế nào, cách đặt vấn đề ban đầu như thế đã khiến tôi mất cảm tình với bộ phim.

Tôi không xếp Personal Taste vào loạt “những bộ phim chỉ nên xem khi cần phá vỡ đồ đạc” vì thực ra tôi cũng cảm nhận được một tình cảm tươi mới và nhẹ nhàng của phim. Cũng bởi vì Son Ye-jin quá ngọt ngào với vai diễn của cô, kèm theo đó là tương tác dễ thương với bạn diễn kém tuổi nhưng rất ăn ý Lee Min-ho. Chỉ là tôi không có đủ kiên nhẫn để theo dõi tiếp một bộ phim thử thách sức chịu đựng của mình với những tình huống gây cười lố bịch và một câu chuyện tình mà ở đó tình cảm bắt ngồn từ sự thương hại.

Cũng giống như Oh My LadyCinderella’s sister, tôi bỏ Personal Taste ở tập 8. Dĩ nhiên đó chỉ là cá nhân tôi, vì khán giả yêu thích những bộ phim này thì còn hằng hà vô số. Tôi nóng lòng chờ xem blogger NH (Ohanami) – người rất thích Personal Taste và cũng sẽ có một bài tổng kết cuối năm khác trên blog Ginko – nhận xét thế nào về Personal Taste khi cảm xúc về phim đã qua đi.

I am Legend

Một bộ phim khởi đầu rất khá, nhưng cũng lặp lại trường hợp của Wish upon a star, nửa sau gãy vụn vì đi chệch hướng.

I am legend lấy âm nhạc làm chủ đề chính, với âm nhạc hàn gắn vết thương tâm hồn của nữ chính Seol-hee, và âm nhạc là nơi cô duy trì được hạnh phúc, được sự động viên của bạn bè. Bộ phim đã làm được như thế ở nửa phần đầu, thế thì tại sao nửa sau lại nghiêng về mấy cái vụ kiện tụng, dính dáng pháp luật làm chi cho nó dở dở ương ương? chẳng chuyên tâm vào một thứ đâm ra cuối cùng phá gần hỏng những gì đã có.

Nói về chủ đề âm nhạc của phim, âm nhạc không thật sự xuất sắc nhưng tình yêu đối với âm nhạc được thể hiện trong phim thì rất nhiệt tình, rất mãnh liệt, 4 thành viên của ban nhạc thì rất xuất sắc, đặc biệt là vai nữ chính Seol-hee của Kim Jung-eun. Tôi có thể cảm nhận rất rõ sự say mê âm nhạc của họ, nhiệt huyết của chị em phụ nữ đã có gia đình, hoặc trung niên hoặc thanh niên nhưng vẫn giữ nguyên niềm vui và hạnh phúc với âm nhạc. Bởi chính vì thế nên tôi lại tiếp tục hát bài ca quen thuộc “giá mà…, nếu như…”.

Nếu như họ bỏ bớt cái phần rắc rối vụ kiện tụng ở chợ đi thì có phải phim sẽ chú trọng vào âm nhạc hơn không? Dẫu biết rằng cần phải tạo ra một cái cớ nào đó dính dáng tới luật pháp để tạo tình huống cho Seol-hee đụng độ lại với gia đình chồng cũ sau vụ ly dị, nhưng cớ gì lại phải kép dài lê thê hết cả nửa phần sau của phim như thế? Vụ ly dị ở nửa phần đầu của phim là cần thiết và đã quá đủ, quá nhàm chán rồi, lại còn kéo thêm một hình mẫu kiểu Erin Brockovich vào, ý đồ hơi tham dẫn đến dông dài bội thực. I am legend cũng không thoát khỏi cái bóng makjang điển hình của drama Hàn khi có một bà mẹ chồng ghê gớm độc địa cùng một cô nữ hai xảo quyệt tính toán, nhân vật nữ chính rất may là không yếu đuối nhưng lại khá hiền lành và cả tin. Bởi thế những gì tưởng như mới mẻ mà drama này muốn đề cập, sự độc lập của một người phụ nữ đã có gia đình và hành trình tìm lại hạnh phúc của cô sau khi ly dị vô hình chung đã bị sự dây dưa này gây ức chế cho người xem, nhất là khi nó được kéo dài cho đến cả khi cô đã đoạn tuyệt với gia đình chồng cũ.

Tôi cũng muốn phim xoáy sâu hơn nữa vào cuộc sống riêng tư của 3 nhân vật còn lại của nhóm nhạc, chỉ cần thêm một chút nữa thôi, vì mặc dù họ có đề cập sơ qua nhưng vẫn còn nhiều điều để khai thác hơn là chú tâm vào mấy vụ kiện cáo đầy tính kịch. Phần tình cảm của nhân vật nữ chính Seol-hee và anh nhạc sĩ rất vừa phải, vừa đủ để khán giả có thể tự tưởng tượng thêm thắt tùy theo ý kiến của mình.Về điểm này tôi khá hài lòng với phim, nhiều người phàn nàn về chemistry không đủ mạnh nhưng tôi thấy thế là vừa phải, vì chuyện tình cảm thực ra cũng có phải là mục tiêu chính của phim đâu. Và cậu bé đóng vai Noori con trai anh nhạc sĩ, thật là dễ thương. Tôi đã bảo mà, chương trình phim truyền hình tối thứ 2, 3 lúc 8h55 phút của đài SBS hình như rất thích mời các em bé đáng yêu đóng phim để thu hút thêm khán giả hay sao ấy.

Ngôi sao của phim không ai khác là Kim Jung-eun. Dù trước đấy Kim Sun-ah nhận vai diễn này nhưng tôi dám chắc Kim Jung-eun hợp vai hơn Kim Sun-ah. Ở chị có nét mạnh mẽ và tự tin, lại có phần mềm mỏng dịu dàng hợp với tính cách nữ chính Seol-hee. Chị tạo ra một Seol-hee vừa bản lĩnh vừa nhu mì, khi chưa ly dị chồng thì khao khát hạnh phúc, khi tự do rồi thì khỏe khoắn tràn đầy sức sống. Cả 3 diễn viên nữ khác trong ban nhạc Comeback Madona cũng khiến nhân vật của họ đáng mến và gần gũi.

I am Legend thiếu nhiều thứ để trở thành một drama hay của năm, nhưng ấn tượng chung vẫn là một bộ phim khá. Để viết bài tổng kết này tôi chỉ vừa mới xem xong tập cuối của phim sau mấy tháng trời bỏ nửa chừng vì sự dài dòng lê thê của mấy tập khoảng từ 11-15, và phải nói là tôi hài lòng, có lẽ vì sự bực bội đã nguôi bớt đi, ấn tượng còn lại là một tình yêu âm nhạc thật sự của 4 thành viên ban nhạc nữ “Come back Madona”.

My girlfriend is a Gumiho 

Một bộ phim tình cảm hài của chị em biên kịch Hong, thế thì bạn còn đòi hỏi gì nữa về độ ăn ý của cặp đôi chính và những chi tiết gây cười? quen thuộc có, lố bịch có, độc đáo đậm chất BK Hong cũng có. Và vẫn luôn luôn là công thức quen thuộc của họ, MGIG chưa thể thoát ra khỏi cái vòng luẩn quẩn mà cặp biên kịch này tạo nên, nghĩa là nửa đầu xây dựng khá, vui vẻ, dễ thương, nửa sau là cái vòng bi kịch luẩn quẩn em xa anh vì em muốn hy sinh cho anh, em không muốn anh phải chịu thiệt thòi; anh cũng thế, anh xa em cũng vì thế mà thôi, hai ta khóc nức nở nửa phần sau của phim rồi đùng một cái gặp lại nhau vào khoảng 5 phút cuối phim. Chúng ta bên nhau, happy ending forever (hm, ngoại trừ Hong Gil Dong!!!).

MGIG đạt ratings khá hơn tác phẩm đình đám năm ngoái của chị em BK Hong là You’re beautiful, cách đặt vấn đề cũng có chiều sâu hơn: “làm thế nào để trở thành người”. Và cả bộ phim là quá trình cô Hồ ly chín đuôi xinh đẹp Shin Min-ah học cách để trở thành người, và cậu công tử nhà giàu Lee Seung-gi từ một tên ích kỉ và vô dụng học cách trưởng thành, thành “người” thực thụ. Cặp đôi chính này vô cùng vô cùng vô cùng dễ thương, cô Hồ ly thì cực kỳ cực kỳ cực kỳ xinh đẹp đáng yêu. Vẫn như mọi khi, drama nào của chị em cô Hong cũng tạo lên một trào lưu mới về sự kết hợp hoặc cách dùng từ ngữ, và kiểu chào hoi-hoi của họ cũng làm khán giả xôn xao suốt cả mùa hè.

Nhưng tất cả chỉ có thế, cười đó, vui đó, xong rồi thôi. Dĩ nhiên, chẳng nhẽ bạn lại bảo tôi tác phẩm của chị em Hong có ý nghĩa sâu sắc hay là đậm tính nhân văn, những ý tưởng cao cả tốt đẹp? Ha ha, xin lỗi, tôi thích xem drama của họ đơn thuần vì tính giải trí cao nên chẳng bao giờ đoái hoài gì đến các thông điệp mà họ muốn gửi gắm hết, đơn giản là vì đó không phải là thế mạnh của họ, đừng ép tôi phải dùng những từ ngữ thẳng thắn hơn ở đây.

Ngoại trừ sự tỏa sáng của Shin Min-ah và sự dễ thương của phim, MGIG không gây ấn tượng gì với tôi như với You’re beautiful năm ngoái. Bởi trong khi You’re beautiful có sự điên điên khùng khùng độc đáo trong cách dựng truyện và một tuyến nhân vật phụ ấn tượng thì tuyến nhân vật phụ của MGIG hoàn toàn mờ nhạt và vô hồn. Cặp đôi phụ (chú đạo diễn và người cô của nam chính) ban đầu còn hài hước có duyên, càng về sau càng bị đẩy đi quá đà dẫn đến lố bịch. Các nhân vật còn lại, ngoại trừ chú chó đáng yêu và người ông đáng kính, xin lỗi tôi thấy không cần thiết phải nhớ đến nhân vật nào hết.

Tình yêu trong MGIG trong sáng và trẻ con (theo lời một chị bạn của tôi). Và vì trong sáng nên rất là ngọt ngào lãng mạn, rất mộng mơ…sến. Dĩ nhiên tôi không phàn nàn gì, vì đó không phải là gu của tôi nhưng lại là gu của nhiều người khác thì sao? Tôi cộng thêm điểm cho MGIG vì cặp đôi vô cùng đáng yêu của phim, và vì hài lòng với cái kết chứa một hình ảnh độc đáo nên khá là hoàn chỉnh.

Tôi mừng cho Shin Min-ah vì cuối cùng cô khẳng định được vị trí của mình với vai diễn này, và cô chính thức có một biệt danh gắn với mình, điều đó thực sự được xem là một cột mốc thành công với nghề diễn viên. Lee Seung-gi đáng yêu của tôi diễn đôi chỗ còn gượng gạo và cường điệu nhưng có hề gì, cậu ấy dễ mến thế cơ mà, huống gì càng về sau cậu diễn càng nhuần nhuyễn. Chốt lại, bạn có thể rất rất rất thích phim, hoặc thờ ơ, hoặc thậm chí không thích MGIG vì nó được thổi phồng quá mức, nhưng cũng nên thử ghé mắt xem vài tập đầu trước khi quyết định có xem tiếp hay không. Đánh giá về sau là tùy ở bạn.

Run away Plan B

Hot guy: check! còn phải hỏi, RainLee Jung-jin!!! cùng Daniel Henney (dù không phải là vẻ đẹp tôi thích).

Cool girl: check! Lee Na-young dĩ nhiên là cool với phong cách thời trang thành thị rất có gu. Yoo Jin-seo thì nóng tính một cách hài hước.
Action, đánh đấm, súng ống: check! cực nhiều, rất nhiều, đánh nhau suốt, chạy từ đầu phim đến cuối phim.
Hightech: check! Ôi giời, khỏi lo, được dịp khoe và quảng cáo sản phẩm thì dại gì mà không thêm vào.
Music: check! nhạc được kết hợp khá tốt, nhiều bài hay.
Cinematography: check!, dĩ nhiên hình ảnh đẹp, dù không hẳn là nổi bật nhưng được trau chuốt kỹ lưỡng, rất nhiều đoạn đẹp một cách xuất sắc.
Plot: hứ? Plot gì cơ? À, kịch bản ấy à? Có kịch bản à?
À, hóa ra là có, một câu chuyện phiêu lưu tìm vàng rõ ràng, có điều dàn trải quá, hào nhoáng bên ngoài quá, hành động rộn ràng quá nên đánh rơi chiều sâu và sự chặt chẽ. Run away plan B cố tình tạo ra cái tông phóng đại một cách cường điệu từ ban đầu, không quá chú trọng đến giá trị thật và không có ý định chuyển tải thông điệp gì, bởi thế khán giả cũng dễ chấp nhận độ nông của phim, đơn thuần chỉ là để giải trí mà thôi. Đây vừa là điểm mạnh lại vừa là điểm yếu của bộ phim. Về mặt giải trí thì Run away làm khá ổn vì đáp ứng được nhu cầu nhìn, nghe và lại nhìn, nghe, nghe, nhìn rượt đuổi khắp cả phim, chạy từ nơi này đến nơi khác, từ ngôn ngữ này sang ngôn ngữ khác! Khán giả không cần đầu tư tình cảm và trí não vào bộ phim, đương nhiên thường xuyên lên cơn tức giận mắng sa sả bọn thám tử và cảnh sát ngốc nghếch trong phim, nhưng rồi lại chặc lưỡi cho qua, kệ, giải trí ấy mà. Thế nhưng chính vì không chú trọng đến chiều sâu mà cách giải quyết các tình tiết vụ án trong phim cực kỳ hời hợt và sơ hở đến nực cười.

Thực ra tôi theo dõi Run away plan B khá cập nhật và đầy đủ, vì như đã nói ở trên, cái được nhất của phim là không cố tạo ra vẻ kẻ cả sâu sắc ý nghĩa như một số phim khác, đạo diễn có vẻ đã xác định rõ mục tiêu của phim nên rất chú trọng đến hiệu ứng nghe, nhìn, thỏa nguyện ước vọng của fan hâm mộ Rain. Run away không nhạt nhẽo vì nó có đủ tính chất của một phim hành động, nhưng chính vì mải chạy theo hành động mà sắp xếp tình huống sơ hở, lỏng lẻo, để một vài nhân vật trong phim thao túng tác yêu tác quái như trò hề, khá là phản cảm.

Phim được làm để quảng bá ra thị trường Châu Á nơi fan của Rain đông vô số kể nên có cơ hội nhét thêm cảnh quay của các nước láng giềng vào càng nhiều càng thiếu!!! Ở những tập đầu diễn viên đối thoại với nhau bằng 4, 5 thứ tiếng mà vẫn hiểu nhau là chuyện thường. Có nhiều nhân vật lững thững hay tha thẩn xuất hiện rồi bỗng nhiên biến tăm không dấu vết, hoặc là một loạt các cameo từ Chuno – tác phẩm thành công của cặp biên kịch và đạo diễn hồi đầu năm, cho đến việc gắn chặt tình đoàn kết Nhật – Hàn. Với các cameo thì thôi cho qua, nhưng tôi chẳng hiểu nổi mối tình của cậu Ji-won (Rain) với cô ca sĩ Nhật Bản và màn đánh đấm trên sân khấu có vai trò gì? Thừa thãi và lãng phí!

Ở nửa sau của drama mọi thứ có vẻ nghiêm túc hơn, nhưng chính vì vậy những tình huống càng trở nên nực cười hơn. Tôi cũng không có mối quan tâm nào đến nhân vật, đơn thuân chỉ là để theo dõi một câu chuyện tìm vàng, đánh đấm vui nhộn. Tuy vậy, có một tình tiết ở tập cuối khiến tôi cũng rất xúc động, và trong suốt toàn bộ drama đấy là lần đầu tiên tôi cảm thấy thương các nhân vật.

Rain diễn rất tốt, lối diễn cường điệu một cách cố tình để phù hợp với tính cách của tay thám tử tham tiền ranh mãnh có thể sẽ khiến nhiều người cảm thấy khó chịu lúc ban đầu, nhưng hoàn toàn phù hợp với nhân vật. Gương mặt có biểu cảm đa dạng và phải tích cực đóng các cảnh hành động, tôi nghĩ Rain thực sự là một nghệ sĩ có tài và chịu khổ luyện. Tương tác của thám tử Rain và cảnh sát Lee Jung-jin là mối quan hệ tôi thích nhất phim, một dạng bromance giữa kẻ chạy trốn và kẻ truy đuổi rất hấp dẫn thú vị. Câu chuyện tình cảm của cặp đôi cảnh sát và cặp Rain-Lee Na-young cũng khá dễ thương, còn câu chuyện tình cảm nhạt như nước lã giữa nhân vật của Lee Na-young và Daniel Henney là một trong những cảnh vô vị, thiếu thuyết phục nhất của phim.

Tôi xếp Run away plan B vào vị trí tàm tạm của năm vì ít ra bạn cũng có khoảng thời gian cười, ngắm, thưởng thức cái trào phúng cường điệu của phim.

Hiện tượng của năm

Sungkyukwan scandal

Hiện tượng quá đi chứ còn gì nữa, tôi có cần phải liệt kê ra đây không? Có cớ kêu thêm mấy tiếng, YOO AH IN!!!

Đã thảo luận bàn bạc khắp mọi nơi, blog ta, blog người, forum Việt, forum Anh, tôi đã khẳng định bao nhiêu lần rằng mình sẽ chỉ nhớ đến nửa phần đầu của SKKS và cái tên Yoo Ah-in!!!

Mọi sự tốt đẹp biết bao, lý tưởng của tuổi trẻ đang quý và đáng trân trọng biết bao, tôi cười, tôi xuýt xoa, đập bàn đập ghế sung sướng hả dạ khi J4 bắt đầu hợp tác với nhau, tôi há hốc miệng đờ người ra chiêm ngưỡng cái hình ảnh đầu tiên J4 tươi cười bên nhau, chao ôi là đẹp, là vui. Thế mà mọi sự đổ sông đổ biển cả khi nửa sau biên kịch chiều lòng fan thêm đường thêm sữa cho cặp đôi chính thêm ngọt ngào lãng mạn, cho Yoon-hee khóc lóc rơi lệ để Sun-joon có cớ dỗ dành, bỏ mặc đệ nhất phong lưu đa tình thời Cho-sun là Goo Yong-ha từ một kẻ ung dung tự tại lắm mưu nhiều kế bỗng chốc thành một kẻ rơi lệ dễ dàng, biến Moon Jae-shin từ một gã thô lỗ lang thang thành một kẻ si tình bậc nhất với ánh mắt giết chết bao nhiêu trái tim fan nữ. Và đế thêm thắt vào những cảnh ấy thì biên kịch sử dụng một loạt các tình tiết vô lý, phi logic, gượng ép và cẩu thả. Và cái kết của SKKS, ôi thôi đừng bắt tôi ném đá tảng vào nó nữa, hãy để tôi nhớ về phim như nhớ tới một kỷ niệm ngọt ngào cùng những ngày điên cuồng vì phim và vì một ai đó.

Phần đầu của phim tràn đầy sức sống của tuổi trẻ, chemistry của 4 nhân vật chính cực mạnh, như một thỏi nam châm hút tất cả mọi sự chú ý về phía mình. Tôi thích Sun-joon đạo mạo sách vở và nguyên tắc biết bao nhiêu, cười khinh khích khoái trí và khâm phục cô Yoon-hee nhí nhảnh viết thơ lên áo chàng công tử mọt sách, cười ha hả với Goo Yong-ha lả lướt cợt nhả xem chuyện gì cũng là trò vui để bông đùa, và chết sững vì vẻ nam tính hoang dại và ánh mắt như thiêu như đốt người khác của Moon Jae-shin. Khỏi cần phải nhắc đến căn bệnh nấc cụt nổi tiếng, những vụ tranh giành chỗ ngủ ở Trung nhị phòng, và cái trò lợi dụng xáp lại gần Jae-shin để ôm ôm ấp ấp bất cứ lúc nào có cơ hội của Nữ lâm Yong-ha, khiến cho bromance của Jae-shin (Yoo Ah-in) và Yong-ha (Song Joong-ki) trở thành bromance đình đám nhất trong lịch sử drama Hàn, nên chẳng có gì là lạ khi cặp này được đề cứ vào giải “Best Couple” của đài KBS trong năm nay! Các nhân vật phụ khác của bộ phim cũng đều có sức sống và có bản sắc riêng của mình. SKKS khiến khán giả phát sốt phát rồ đến như vậy cũng là chuyện hoàn toàn dễ hiểu.

Để tiếp tục đào bới chỉ trích hoặc yêu thích SKKS thì sẽ còn vô số chuyện để nói, bạn có thể đọc bài tổng kết xuất sắc về SKKS trên blog của Tinysunbl. Với tôi, SKKS là một kỷ niệm đẹp, nâng tầm tình yêu của bản thân tới một người nào đó lên tầng cao mới.

Phim hay của năm

Tôi đã rất đắn đo chọn lựa tiêu đề của bài viết tổng kết, cuối cùng nhìn lại danh sách phim hay trong năm của mình thì ngoại trừ một cá biệt ra thì các phim đều có ratings không cao, có những phim là những bộ phim ít người biết đến. Vì thế, mặc dù chưa xem những bộ drama nổi tiếng khác của năm như Giant hay Comrade, tôi vẫn đặt tiêu đề “nhỏ thắng lớn” cho bài tổng kểt của mình. Còn gì thú vị hơn khi những phim mình không trông chờ nhất lại là những phim mình yêu thích nhất?

Secret Garden

Phim thành công nhất

Ở thời điểm này Secret Garden mới chỉ phát sóng đến tập 14, nghĩa là mới chỉ đi được 2/3 quãng đường, nhưng dù cho diễn biến sắp tới của 6 tập còn lại thế nào, tôi cũng tin rằng Secret Garden là một trong những phim hay của năm.

Cặp đôi biên kịch và đạo diễn vàng của truyền hình Hàn Quốc: BK Kim Eun-sook và đạo diễn Shin Woo-chul lại tiếp tục chứng tỏ sức mạnh của họ khi tạo nên một tác phẩm hấp dẫn khác. BK Kim vốn nổi tiếng vì những câu chuyện tình đốt cháy màn ảnh nhỏ thì Secret Garden cũng không phải là trường hợp ngoại lệ. Lời thoại sắc và có thể được xem là kinh điển luôn luôn là thế mạnh của BK Kim, tôi còn nhớ mình đã đổ đứ đừ với thoại của City Hall (là tác phẩm thứ hai của BK Kim mà tôi xem, chưa có dịp xem các series về Lovers và On Air). Thoại của Secret Garden cũng vậy, thông minh và nhiều ẩn ý, sắc ngọt và cay.

Nhân vật Joo-won (Hyun Bin) có thể được xem như là nhân vật nam có tính cách thú vị nhất mà tôi từng xem trong drama Hàn, tưng tửng, trẻ con, có phần điên điên nhưng cực kỳ lạnh lùng thực tế. Vì sự thực tế của Joo-won mà mô típ Hoàng tử – Lọ lem thông thường bị phá vỡ, sự phân biệt giàu nghèo trở nên rõ ràng và đúng bản chất hơn bao giờ hết. Những mâu thuẫn được đặt ra giữa Joo-won và Ra-im (Ha Ji-won) thực tế đến phũ phàng. Và nếu trong thực tế những mâu thuẫn này khó có thể giải quyết được thì trong thế giới drama biên kịch đã dọn đường để đôi bạn có thể thâm nhập và tìm hiểu thế giới của đối phương nhờ những hiện tượng siêu nhiên thần bí: hoán đổi cơ thể, linh hồn của người này bị đặt nhầm chỗ vào cơ thể của người kia.

Secret Garden có một cách đặt vấn đề rõ ràng, tính cách nhân vật chính nhất quán và sự phát triển tính cách nhân vật hợp lý, chèn vào đó là những chi tiết độc đáo rất đắt, những lời thoại kinh điển và tương tác cực mạnh giữa cặp đôi chính cùng những đoạn hài hước có một không hai, thế thì không có lý do gì lại drama lại không thu hút khán giả.

Hyun Bin quá xuất sắc với vai diễn Joo-won, cũng có thể nhiều người sẽ biện bạch vì tính cách nhân vật quá thú vị nên diễn viên mới được nhờ. Không sai, tính cách nhân vật là điều quan trọng nhất để bảo đảm thành công cho diễn viên, nhưng nếu không có tài năng của diễn viên thì làm sao nhân vật ấy có sức sống và có sự độc đáo riêng biệt được? Tôi không tưởng tượng nổi ai đó có thể biểu hiện được như Hyun Bin vẻ kiêu ngạo ngông nghênh của kẻ làm chủ lẫn sự điên điên khùng khùng đầy trẻ con của một gã đàn ông đang yêu, lại vừa có vẻ mặt đểu giả của một gã biết người biết ta như Joo-won. Ha Ji-won diễn xuất vừa vặn và tròn trịa, vừa như có cái gì đó yếu đuối mơ hồ, vừa có sự mạnh mẽ và khỏe khoắn duyên dáng của một cô gái làm nghề thế thân. Tôi cũng thích ông anh họ Oska với nét duyên của Yoon Sang-hyun, cũng lại là một gã nhà giàu ích kỉ theo kiểu trẻ con, là ngôi sao Hallyu nên chỉ biết mình mà chẳng biết người ta.

Tôi thích kết cấu và mạch phim cho đến thời điểm này, dù rằng hai tập gần đây nhất đã báo hiệu có thể BK Kim sẽ đi theo con đường quen thuộc của chị, nghĩa là tăng sự lãng mạn ngọt ngào lên thành độ…sến, tăng tính bi kịch lên cao trào ở mấy tập kế cuối đế lấy nước mắt khán giả. Dù có chọn cách tiếp cận phản Lọ Lem đi nữa thì mục đích của Secret Garden vẫn chỉ là một câu chuyện tình yêu cổ tích Lọ Lem, nên tôi đang lo một vài tập cuối của phim BK sẽ không còn giữ được sức mạnh của thực tế mà chị thiết lập ban đầu. Dù vậy, Secret Garden chắc chắn vẫn là một trong những bộ phim hay nhất của năm 2010.

The woman who still wants to marry

Phim hay nhất và xây dựng đều nhất của năm

Thú thật là tôi cân nhắc rất lâu xem The woman who still wants to marry (tên ngắn gọn hơn là Still, marry me – sẽ gọi với cái tên này ở phần dưới cho ngắn gọn) có nên giữ vị trí “Phim yêu thích nhất năm” của tôi hay không, vì nó hội đủ mọi yếu tố: hay, chặt chẽ, thực tế, tạo cảm xúc và cả niềm yêu mến của tôi với phim. Phải chi mà tôi xem phim này cùng với thời điểm phim đang phát sóng thì có lẽ tôi đã mất ăn mất ngủ vì phim rồi. Vì xem sau khi đã kết thúc nên tôi coi một lèo 16 tập chứ không bị bứt rứt chờ đợi từng tập, xem xong thì cái cảm giác lâng lâng vui sướng, nhẹ nhàng tươi trẻ và hạnh phúc cứ luẩn quẩn quanh mình.

Still, marry me là những câu chuyện nhẹ nhàng của 3 người bạn gái, được xây dựng một cách rất thực tế với sự duyên dáng hóm hỉnh trải nghiệm của phụ nữ tuổi 30. Những người phụ nữ thành đạt và độc lập trong phim có quan niệm khác nhau về tình yêu và hôn nhân, có người bản lĩnh tự tin sống cuộc sống độc thân, có người cuống cuồng đi tìm một tấm chồng bằng mọi giá, và có người tỉnh táo cân nhắc sự thực tế trong tình yêu ở xã hội đương thời. Tính cách của ba người bạn có khác nhau, nhưng họ là những người bạn tuyệt vời của nhau, những người bạn thực sự mà bạn chia sẻ niềm vui và nỗi buồn, và họ là những người phụ nữ độc lập.

Tôi ngưỡng mộ sự tự tin của Bu-ki (Wang Bit-na) và quan niệm của cô về cuộc sống hôn nhân gia đình. Đâu cứ gì phải kết hôn, phải sống cùng người khác mới là có hạnh phúc? Bu-ki là mẫu phụ nữ thành đạt và tỉnh táo với tình yêu sau khi rút kinh nghiệm từ chính bản thân mình, nhưng không phải quay về hướng căm thù tình yêu như những mô típ thông thường khác, mà cô tìm niềm vui cho cuộc sống và tìmh hạnh phúc cho bản thân ở công việc, ở những sở thích khác, và ở sự chi sẻ với bạn bè. Bản lĩnh, đó là lời dành cho Bu-ki.

Tôi bật cười thông cảm và thích vô cùng nhân vật Da-jung mà diễn viên Uhm Ji-won đã khiến tôi không thể ghét được cái tính cách đồng bóng của nhân vật, cái sự cuống quýt tìm chồng và hạ mình vì tình yêu nhưng lại vẫn giữ đúng bản chất của một cô gái thực dụng có tài, lại cả sự vỡ mộng thất vọng của cô với cuộc sống hôn nhân, và cả sự tự tin độc lập để giải quyết vấn đề một cách hợp lý mà một người phụ nữ thành đạt như cô sẽ sử xự như vậy trong thực tế.

Nhân vật chính của phim dĩ nhiên là nhân vật tôi thích nhất, vì dễ liên hệ nhất, dù tôi chẳng được cái may mắn là xinh đẹp duyên dáng tài năng và có được cậu bạn trai trẻ hơn đến 10 tuổi như cô ấy. Park Jin-hee, nữ diễn viên đóng vai Shin-young đã có lần trả lời phỏng vấn “kêu gọi các Shin-young khác ở khắp nơi” vì cô tin rằng nhân vật nữ 30+ như Shin-young có thể gặp rất nhiều ngoài đời, họ độc lập và thành công trong sự nghiệp, tuy không phải lúc nào cũng bách chiến bách thắng, không phải lúc nào mọi việc cũng thuận lợi suôn sẻ, nhưng họ đối diện với những khó khăn đó bản lĩnh hơn và biết cách chấp nhận kết quả hơn. Ở tuổi 20 bạn yêu và ghét dễ dàng, không dễ dàng tha thứ, đối diện với thử thách bằng một khí thế hừng hực và hăng hái, nhiệt huyết nhưng ở tuổi 30 bạn cân nhắc mọi thứ, không phải là chùn bước mà là một sự xuy xét cẩn thận, và bạn có thể duy trì những mối quan hệ mà trước đây bạn cho rằng mình không thể bỏ qua cho đối phương.

Tôi tìm thấy mình trong câu chuyện của những người phụ nữ này, mỉm cười vì sự tinh tế và nhẹ nhàng và thực tế trong những chi tiết nho nhỏ mà biên kịch đưa vào. Tôi cũng thấy cả những người bạn của tôi trong mỗi nhân vật ấy, những người bạn mà lúc này lúc kia có thể khiến ta bực mình hoặc tưởng như không hiểu nổi hành động của bạn, nhưng không bao giờ bạn bè bỏ rơi nhau, những người bạn luôn mong muốn mọi điều tốt đẹp đến cho bạn bè của mình.

Dĩ nhiên câu chuyện tình lãng mạn của nữ phóng viên 34 tuổi Shin-young với chàng nhạc sĩ tài năng 24 tuổi Min-jae (Kim Bum) là một điểm nhấn thú vị thu hút người xem. Khoảng cách 10 tuổi trong mối tình chị – em là một khoảng cách rất lớn, nhưng may thay đã được cái sự dạn dĩ và chững chạc của Min-jae bù vào. Chàng nhạc sĩ trẻ tuổi không phải là không có những bốc đồng của tuổi trẻ, và mâu thuẫn giữa họ cũng chính là sự khác biệt về cách nhìn nhận vấn đề ở hai độ tuổi khác nhau. Tương tác giữa Park Jin-hee và Kim Bum ngọt ngào, sự chuyển động của mối tình cũng được xây dựng rất tự nhiên và thực tế nên khoảng cách 10 tuổi không khiến tôi bận tâm.

Hai cặp đôi khác của phim, cặp 34t-44t có thể khiến nhiều người không hài lòng vì sự tình cờ và lằng nhằng trong các mối quan hệ của các nhân vật, nhưng tôi cũng không có vấn đề gì với cặp đôi này, bởi lẽ những câu chuyện mà phim đưa ra rất đơn giản và muốn tiến gần thực tế. Giả sử bạn gặp phải chuyện như vậy trong đời thực thì có chấp nhận những chuyện đó hay không tùy vào quan điểm của bạn, nhưng không có gì là đúng, sai khi đó là hạnh phúc của người khác. Cặp cô bạn Da-jung và anh chàng bác sĩ mang đến tiếng cười bởi sự hài hước, không kém phần sâu lắng khi chuyển sang giai đoạn hôn nhân.

The woman who still wants to marry
nhẹ nhàng, thi vị, không cầu kỳ, cũng chẳng cần truyền tải thông điệp gì mà vẫn khiến khán giả yêu mến vì nét duyên thực tế của phim trong việc miêu tả những người phụ nữ hiện đại trong công việc và tình yêu. Đây cũng là bộ phim kết hợp đều nhất trên mọi yếu tố, hình thức và nội dung.

Joseon X-files
Bí ẩn, chặt chẽ và mới mẻ, đạo diễn và kịch bản hay nhất năm

Tôi không phải là fan của phim kinh dị, Joseon X-files nghe qua có vẻ như vậy, UFO xuất hiện ở thời phong kiến Joseon? Đùa!

Series dựa trên series X-files nổi tiếng của Mỹ, và dĩ nhiên là tôi cũng chưa xem loạt phim ấy, kể về những hiện tượng bí ẩn ghi nhận lại ở thời Joseon. Vì thế phim còn có cái tên khác là Secret Investigation Records.

Tôi thực sự không biết viết nhận xét như thế nào về Joseon X-files, vì dạng phim này không phải là sở trường của tôi. Mà ngay cả đến cái kết phim tôi còn chưa hiểu nữa là, nghe cớ vẻ giống như sự tranh cãi xoay quanh bộ phim điện ảnh đinh đám năm nay của Holywood Inception nhỉ. Nhưng Joseon X-files không có đánh đố lung tung như vậy, phim chỉ đưa vấn đề, đưa vào một vài giả thiết và để khán giả tự do hiểu theo ý của mình. Những hiện tượng bí ẩn không có lời giải đáp nên mới cần đến những cuộc điều tra và những tư liệu bí mật giữ kín các hiện tượng đó, nhằm tránh gây xôn xao tới dân thường. Vì bí ẩn nên có rất nhiều những vấn đề không có lời giải đáp, và khán giả chấp nhận những điều ấy.

Phải thành thật là về mặt cảm xúc thì Joseon X-files không phải là dạng phim khiến tôi chìm ngập vào câu chuyện của phim, vì đây đâu phải là một phim tâm lý, nhưng bộ phim khiến tôi sửng sốt vì khả năng kể chuyện bằng hình ảnh, kết cấu bố cục chặt chẽ, thông minh và những điểm nhấn đắt giá. Phải ngả mũ thán phục đạo diễn của phim này vì sự điêu luyện trong cách dàn dựng dẫn dắt khán giả trải qua các cảm giác hồi hộp, kinh hoàng, ghê sợ, lại không thiếu những cảnh hài hước gây cười. Biên kịch tạo được một kịch bản thông minh, chặt chẽ, không thừa thãi chi tiết nào.

Thế loại phim này có thể không lạ đối với truyền hình phương Tây, nhưng Hàn Quốc đã chứng tỏ họ cũng có thể làm được, và làm với bản sắc riêng của họ. Những bí ẩn mà ngay cả người đương thời của thế kỷ 21 cũng chưa biết giải thích ra sao, thế thì con mắt của người trung cổ thời Joseon đầu thế kỷ 17 sẽ nhìn nhận vấn đề này như thế nào? Nếu tò mò thì bạn hãy thử xem nhé, khuyến cáo là khoảng từ tập 3 trở đi, đừng ăn uống bất cứ thứ gì khi đang xem phim nếu như không muốn bỏ dở bữa ăn vì những cảm giác kinh sợ từ phim.

Prosecutor Princess
Phim yêu thích nhất

Một bộ phim kỳ lạ, một bộ phim không phải là hay nhất năm, một bộ phim có nhiều phi lý, nhiều người không chịu nổi cái sự vô lý, không thực tế đó, nhưng với tôi, Prosecutor Princess là bộ phim yêu thích nhất trong năm.

Prosecutor Princess là bộ phim khiến tôi từ không thích nữ diễn viên chính Kim So-yeon chuyển sang xem cô là nữ diễn viên Hàn Quốc tôi yêu thích nhất. Một bộ phim mà lần đầu tiên tôi đổ gục hoàn toàn trước nhân vật nữ, và có thể xem nhân vật nữ này độc đáo nhất trong lịch sử phim Hàn.

Prosecutor Princess dĩ nhiên chỉ là một câu chuyện tình yêu, cái môi trường công tố nghiêm túc và nguyên tắc được đưa ra cũng chỉ là cái cớ làm nền cho tính cách tự do cá nhân đề cao cái tôi của nhân vật nữ chính. Đã là ‘công tố viên’ mà lại còn có thêm từ ‘công chúa’ đưa vào, có phần hài hước lố bịch nhỉ? Mà thực tế là vài tập đầu của phim thì cô công chúa Ma Hye-ri này thực sự gây nhiều tình huống lố bịch thật mà.

Nhân dịp cuối năm đang đình đám một bộ phim tình cảm hài khác là Secret Garden nên Prosecutor Princess cũng dễ bị đưa vào tầm ngắm khi cả hai phim đều có những nhân vật độc đáo, Joo-won độc nhất vô nhị của Secret Garden và Ma Hye-ri tự tôn chân thật của Prosecutor Princess. Tình cảm trong phim Secret Garden rất thực tế và sắc cạnh nhưng lại dựa trên một cái nền cổ tích của hiện tượng siêu nhiên hoán đổi linh hồn, cái đó hoàn toàn không có vấn đề gì với tôi, nhưng điều cơ bản khiến Secret Garden mất điểm ở thời điểm này là vì câu chuỵên cuối cùng cũng là một chuyện tình Lọ lem được cải biên. Prosecutor Princess có câu chuyện tình cảm dựa trên một cái nền có mâu thuẫn giả và không thực tế nên sẽ có nhiều người không bị thuyết phục. Nhưng với tôi, nếu đã chấp nhận hướng giải quyết vấn đề bằng hiện tượng siêu nhiên như ở Secret Garden thì việc chấp nhận mâu thuẫn giả định không thực tế ở Prosecutor Princess là như nhau.
Kim So-yeon lột bỏ hoàn toàn hình ảnh lạnh lùng sexy trước đây của cô để được trở về làm chính con người thật của cô, hồn nhiên vô tư và chân thành. Kim diễn quá xuất sắc, và sự ăn ý của cô với bạn diễn Park Shi-hoo có thể xem như đốt cháy màn ảnh nhỏ hồi mùa xuân năm 2010. Park Shi-hoo không thể gọi là diễn hay, lối diễn của anh đơn điệu và cách diễn kiêu kiêu khiến nhiều người không ưa. Nhưng chàng hoàng tử ban công hoàn toàn hưởng lợi thế với ngoại hình của Park và sự bí ẩn của nhân vật cùng sự ăn ý với Kim So-yeon. Và trước khi khán giả có đủ tỉnh táo để nhìn nhận lại vấn đề thì họ đều đã cùng với Ma Hye-ri mắc “bệnh Seo-byun” hết rồi.

Drama yêu thích nhất: Prosecutor Princess

Drama thiệt thòi nhất năm, hay nhưng không nhiều người biết đến: The woman who still wants to marry

Cặp drama dở nhất năm: Mary stayed out all night, Playful Kiss

Kịch bản hay nhất năm: Joseon X-files
Kịch bản dở nhất năm: Bad Guy, Mary stayed out all night

Đạo diễn hay nhất năm: Joseon X-files
Đạo diễn dở nhất năm: Oh! my lady, Playful Kiss

Diễn viên diễn hay nhất của năm: Hyun Bin, Park Jin-hee, Kim So-yeon, Yoo Ah-in
Diễn viên yêu thích nhất: Yoo Ah-in, Kim So-yeon

Cặp đôi yêu thích nhất: Kim So-yeon + Park Shi-hoo (Prosecutor Princess)
Yoo Ah-in + Song Joong-ki (Sungkyunkwan Scandal)


Phim Hàn năm 2010 vẫn ở trạng thái bão hòa chưa thật sự có nét đột phá nên có nhiều hiện tượng và làn sóng phim nhưng phần kịch bản vẫn chưa được đầu tư đúng mức để phát triển theo nguyên tắc bền vững. Phim dễ thương thì năm 2010 không thiếu, thừa là đằng khác. Nhưng năm 2010 là năm phim Hàn thiếu đi những phim hay để thật sự đi vào lòng khán giả. Năm nay phim được điểm này lại mất điểm kia, được kịch bản thì lại yếu đạo diễn dàn dựng, được hình ảnh thì lại thiếu âm thanh. Tuy nhiên phải nhận xét rằng năm 2010 là năm kịch bản phim Hàn thật sự không được đầu tư nhiều để tương xứng với tiềm lực diễn viên khá hùng hậu và có chất lượng của Hàn. Trong năm 2010 chỉ có duy nhất một kịch bản duy nhất tôi đánh giá khá trong khi khá nhiều phim tôi đánh giá thấp. Ngược lại với diễn xuất, ít nhất các diễn viên chính đều thể hiện khá tròn vai, phần diễn xuất đều trên trung bình. Vấn đề yếu của kịch bản Hàn là điểm muốn tạo kịch tính nhưng biên kịch không đủ bản lĩnh để dẫn dắt khán giả mà đi theo số đông với những công thức tạo mâu thuẩn rập khuôn và cũ kỹ không còn hợp với tâm lý hiện đại. Hy vọng rằng nền truyền hình Hàn sẽ củng cố gốc bền vững để lưu giữ khán giả lâu dài.

Secret Garden: 

Secret Garden 

Secret Garden là một bộ phim thú vị đôi với tôi trong năm nay. Phim đáp ứng được mức yêu cầu tôi đặt ra như những phim khác (vui là chính) và hơn thế nữa đã mang lại cho tôi thưởng thức một nhân vật hay nhất trong lịch sử xem drama Hàn. Kịch bản chặt chẽ và sáng tạo trong tuyến chính, sức hút của nhân vật mạnh mẽ lại được thổi hồn bằng diễn xuất nhập tâm của diễn viên nên rất thực trong nền drama hóa cao độ. Tuy nhiên cách xây dựng tâm lý nhân vật phụ có phần rườm rà và màu mè là một điểm yếu. Secret Garden là một drama hội đủ gần như các yếu tố để tôi đánh giá nó là drama hay nhất năm 2010 khi cân bằng được yếu tố kịch bản khá, đạo diễn thể hiện đạt yêu cầu kịch bản đề ra cùng diễn xuất ít nhất tròn vai của các diễn viên, một vài diễn viên diễn có hồn khá ấn tượng.

Kịch bản: Khá, Đạo diễn: Khá, Diễn xuất: Khá, Hình ảnh: Khá, Nhạc: Trung bình-khá

Prosecutor Princess 

Kịch bản được mở đầu ấn tượng với nhân vật Ma Hye-ri độc đáo cùng nét tự tôn đặc sắc. Tuy nhiên mâu thuẩn tác động lên quá trình phát triển tính cách nhân vật Ma Hye-ri lại rất kịch nên hoàn toàn thiếu tính thuyết phục. Vấn đề của nhân vật nam trong phim không nằm về nội tại tâm lý nhân vật mà ở cách biên kịch cố nhân văn hóa mối thù và xây dựng một cuộc trả thù có hình thức cao cấp nhưng lại không đủ bản lĩnh để biến cuộc trả thù như một cuộc chơi trong tâm lý nên diễn biến câu chuyện bất hợp lý. Chính vì thế tâm lý nhân vật nam rời rạc và diễn biến tâm lý vô vị. Điểm khá trong kịch bản là dành cho nhân vật Ma Hye-ri, phần còn lại của kịch bản rất thường nên không dẫn dắt tâm lý Ma Hye-ri phát triển có chiều sâu hơn như Secret Garden đã làm được, tức hợp lý hóa tác nhân khiến nhân vật khiếm khuyết tâm lý ngộ ra vấn đề. Đạo diễn khá cải lương trong cách quay nhưng nhìn chung ổn,  diễn xuất của Kim So-yeon rất khá trong nền nhạc lai nhạc Hoa ấn tượng.

Kịch bản: Trung bình-khá, Đạo diễn: Khá, Diễn xuất: Trung bình-khá, Hình ảnh: Khá, Nhạc: Khá

Sungkyunkwan Scandal: 

Kịch bản giống như khá nhiều tác phẩm cổ trang Hàn, vô lý hết chỗ nói. Dường như biên kịch không hề nghiên cứu hành vi con người khi viết nên các nhân vật hành động vô tư một cách thái quá nhằm gây nên muôn rắc rối để thể hiện cái tôi của nhân vật. Đặc biệt nhân vật nữ chính được xây dựng vô lý nên vô duyên, có tham vọng muốn được chứng tỏ bản thân trong khi chưa bao giờ cố tự bảo vệ chính mình khiến người khác cứ phải năm lần bảy lượt lao vào chảo dầu để cứu để rồi ngay sau đó thoát được ngay phút quyết định thật may mắn, xem rất bực vì cô ấy sai lầm được lặp lại đúng một kiểu như thế không khác hơn. Vấn đề tương tự lặp lại ở nam phụ Jae-shin. Nhân vật Yong-ha được xây dựng ban đầu khá tuy nhiên không được dẫn dắt đến nơi đến chốn nên mất dần nét thú vị vốn có. Nhưng nếu bạn bỏ qua các mâu thuẩn cốt lõi chính thì cách thể hiện tình bạn của những nhân vật khá dễ thương, có những cảnh quay tranh chỗ ngủ ngộ nghĩnh, hay cách thể hiện tính cách của Song Joong-ki cho nhân vật Yong-ha vô cùng đáng yêu. Các yếu tố khác của phim không có gì ấn tượng,

Kịch bản: Yếu, Đạo diễn: Trung bình, Diễn xuất: Trung bình, Hình ảnh: Trung bình, Nhạc: Trung bình

Bad Guy:

Bad Guy 

Một phim có kịch bản chắp vá, lên gân được xây dựng trên mâu thuẩn cường điệu cùng cách thể hiện cường điệu. Phim kể về một cuộc trả thù cao cấp màu mè nhưng không đi được vào tâm lý nhân vật cần thiết thật sự. Kịch bản và cách thể hiện khoa trương hình thức trong khi bộ sườn nội dung rất yếu nên cuối cùng rệu rã sụp đổ tạo nên một đoạn kết vô cùng tệ. Hình ảnh và diễn xuất tương đối khá nhưng không đủ cứu vãn được bộ phim rơi xuống vực thẳm. Tóm lại, hãy tránh xa nó ra nếu bạn không muốn phải nhận một nỗi buồn vô lý giáng xuống mình thay vì những lời tâm sự từ những bộ phim bi chia sẻ suy nghĩ.

Kịch bản: Kém, Đạo diễn: Trung bình, Diễn xuất: Trung bình-khá, Hình ảnh: Khá, Nhạc: Trung bình

Harvest Villa

Hervest Villa 

Kịch bản kể về một cuộc đấu tranh giữa người thừa kế và các thế lực muốn chiếm đoạt khối lượng vàng khổng lồ. Tuy nhiên Harvest Villa không phải là phim trinh thám kể về cách đi tìm kho báu, mà là một quá trình điều tra, phá án có diễn tiến của hai thế lực đối ứng với những mưu mô cụ thể. Kịch bản được xây dựng chặt chẽ tuy nhiên khá đơn giản nên không đột phá, các bước đi của cuộc điêu tra hợp lý tương đối nhưng thiếu sáng tạo, gần như rập khuôn theo những nguyên tắc cơ bản của phim điều tả hình sự chứ không được sắp xếp bí ẩn hơn. Ngoài ra điểm yếu của phim nằm ở một số tình tiết dẫn dắt thiếu chính xác khi phụ thuộc khá nhiều vào cách yếu tố xuất hiện tình cờ trong điều tra, đặc biệt sử dụng một vài tiểu xảo khá vụng để phát triển câu chuyện khiến những tập cuối của phim mất đi tính hợp lý khá ở phần đầu. Tuy nhiên đây là một kịch bản điều tra của Hàn hiếm hoi được xây dựng khá, dù thừa khá nhiều chỗ do thời lượng quá dài. Diễn xuất tốt, đạo diễn đơn giản nhưng hiệu quả tạo nên không khí tửng nhưng khá hồi hộp và ly kỳ. Một phim hiếm hiếm hoi tửng tửng của Hàn thực hiện tốt và tương đối hợp lý.

Kịch bản: Trung bình-khá, Đạo diễn: Khá, Diễn xuất: Khá, Hình ảnh: Trung bình, Nhạc: Trung bình,

Fugitive Plan B

Fugitive Plan B

Một anh chàng thám tử mê gái với một cuộc điều tra tìm vàng giá trị bạc tỷ liên quan đến mạng người. Các nhân vật đều được xây dựng như những người chuyên nghiệp nắm đầy đủ các yếu tố nghiệp vụ cần thiết nhưng chẳng hành động cái nào đáng cái nào. Hầu hết các nhân vật trong phim được xây dựng như những người ngớ ngẩn với những suy luận và hành động khinh suất đáng mất mạng. Nhưng vấn đề ở chỗ là các mâu thuẩn của nó lãng nhách hoàn toàn có thể tránh được để không phải chạy bạt mạng khắp chấu Á từ nhà xe đến tàu điện, từ ngõ hẻm đến đường lộ, từ núi đến rừng ngang biển ngang mây, hết bị đâm đến bị bắn, hết bị trói đến bị quỳ phục chờ hành quyết. Kịch bản phim không thành hình tạo được sự hợp lý trong tính cách nhân vật nên hời hợt, nhưng lại cố nhân văn hóa tính cách con người khi phim đi về giai đoạn cuối nên càng tệ hơn nữa. Một phim chỉ đáng xem nếu bạn thích diễn viên và cảnh quay hoành tráng và một chút không khí tửng chưa tới của nó. Tuy nhiên bù lại nhạc phim nghe rất thú vị, phối nhạc ăn rơ đôi lúc nghe rất phiêu. Ráp cảnh khá tốt, chuyển cảnh nhanh, gọn nên vẫn xem được nếu bỏ lơ qua kịch bản, phim sẽ không tạo cảm giác buồn ngủ như các phim hành động Hàn khác, đây là một điểm đăc biệt tôi đánh giá khá nhất.

Kịch bản: Kém, Đạo diễn; Trung bình-khá, Diễn xuất: Trung bình-khá, Hình ảnh: Trung bình-khá, Nhạc: Khá-tốt

My girlfriend is a gumiho

My girlfriend is gumiho 

Một phim hài tầm trung, mở đầu ấn tượng nhưng cách dẫn dắt kịch bản dàn trãi vụng về giải quyết từng cái đuôi một của Gumiho để được bên người mình yêu nên xem rất chán. Nội dung câu chuyện quá đơn giản, thiếu các nút thắt nhỏ đưa mâu thuẩn lên cao hơn. Shin Min-ah diễn vai Gumiho vô cùng vô cùng ấn tượng, trong sáng nhưng vẫn đầy đủ nội tâm, một nhân vật rất thú vị của phim Hàn trong năm nay. Tuyến nhân vật phụ của phim yếu, rời rạc, một vài nhân vật khá nhảm nên gần như mất hút trước sức hút của Gumiho. Câu chuyện tình yêu cũ kỹ với khá nhiều cliché nên không hấp dẫn. Đạo diễn tạo được cảnh quay về nàng tiên cá rất đẹp chứa đầy cảm xúc, hầu hết các cảnh quay khác bình thường không ấn tượng. Nhạc phim nghe khá liêu trai phù hợp với không khí phim.

Kịch bản: Trung bình, Đạo diễn: Trung bình-khá, Diễn xuất: Trung bình-khá, Hình ảnh: Khá, Nhạc: Khá

Personal Taste

Personal Taste

Kịch bản yếu, rời rạc không khai phá được tiềm năng tâm lý trong các nhân vật. Nhìn chung nội dung phim quá đơn giản nhưng không đi vào tiểu tiết về cuộc sống nên thiếu sức hút. Tâm lý nhân vật được xây dựng khá đơn điệu, thiếu tham vọng cũng như thiếu ước mơ nên khá bế tắc không mang đến cảm giác thoải mái cho khán giả để đồng cảm và thấu hiểu nhân vật hơn. Một thế giới của những người tốt đẹp với tâm lý nhân vật đứng riêng rẽ chứ không hòa nhập vào xã hội. Nhìn chung nội dung phim mang tính cổ tích bằng cách mang đến cho cô gái lọ lem dở dở ương ương một hoàng tử điển trai nhưng cô ấy không mang lại giá trị đối xứng nên mối quan hệ không tạo được trọng lượng trong cảm nhận của khán giả. Tuy nhiên hình ảnh trong phim đẹp, nhiều cảnh quay thi vị và mang tính ẩn dụ đặc sắc, phối màu đơn giản nhưng chân thực tạo nên những cảnh quay có hình thức rất gần gũi dễ liên hệ. Hình ảnh là một điểm mạnh của phim khi đặt góc quay rất tốt với khoảng cách nhân vật tạo nên những thước phim có hình thức đẹp. Hai diễn viên diễn khá, có tương tác khá dù không đủ lửa cháy màn hình.

Kịch bản: Yếu, Đạo diễn: Trung bình, Diễn viên: Khá, Hình ảnh: Khá-tốt, Nhạc: Trung bình

The woman who still wants to marry

The woman who wants still marry me 

Nội dung là những lời thủ thỉ tâm sự của những cô gái già muốn lấy chồng hoặc không muốn lấy chồng. Kịch bản xây dựng dễ thương với những cảnh quay thân thiện và chân thực, rất tếu táo khi đánh vào nỗi buồn của những nhân vật để khán giả liên hệ và cười với chính mình trong tình huống dở khóc dở cười ấy. Những cuộc nói chuyện hằng giờ, những chiêu thức hay những cảm nhận của những người phụ nữ hiện đại về những người đàn ông tán họ hoặc của họ được nêu lên qua những tâm sự của ba cô bạn chung chỗ ở chân thật. Phim hay ở tình bạn ấy, khi hoàn cảnh người ta cần một người bạn cùng cảnh ngộ để biết hoàn cảnh khó khăn của nhau, để có thể nói ra vấn đề một cách gọn gàng không màu mè rào trước đón sau. Tình bạn không tâm giao cũng chẳng phải tri kỷ nhưng lại thật gần gũi, không toan tính khi ở bên nhau, điểm yếu của bản thân hay điểm mạnh đều không giấu diếm. Tuy nhiên đứng trên kết cấu kịch bản thì phần đầu phim thực hiên tốt hơn với những tiểu tiết dễ thương, hài hước và vui nhộn. Phần sau cách giải quyết vấn đề của phim dựa quá nhiều vào sự nghe lén tình cờ nên mất đi sự tự nhiên ban đầu. Câu chuyện nghề nghiệp trong phim thiếu sức hút vì quá đơn giản và quá cầu tiến nên kém thực. Mảng tình cảm được lãng mạn hóa quá mức cần thiết và được giải quyết theo hướng cầu toàn cuối phim lại khiến đoạn kết vụng về hơn nữa khi sử dụng chính mâu thuẩn chia tay mối tình trước để gút lại mâu thuẩn lần này với một cá thể khác. Nhìn chung đoạn kết phim rất vụng về nhưng những tình tiết nhỏ vô cùng đáng yêu cùng diễn xuất khá và đồng đều của dàn diễn viên từ chính đến phụ. Đến bây giờ tôi vẫn nhớ đoạn Park Jin-hee diễn đoạn méo miệng khiến tôi ôm bụng cười lăn lộn. LOL, phim rất vui nếu bạn liên hệ được.

Kịch bản: Trung bình-khá, Đạo diễn: Trung bình, Diễn xuất: Khá, Hình ảnh: Trung bình, Nhạc: Trung bình



Nội dung phim kể về những người làm bếp cá tính với ước mơ được làm những món ăn ngon, có phả trong nó một chút mâu thuẩn giới tính giữa nam và nữ trong công việc. Phim đơn giản được xây dựng như một cuộc chơi đấu của những đầu bếp để thể hiện niềm đam mê của họ. Cặp đôi chính khá ấn tượng nhưng được đặt trong hoàn cảnh thiếu thực tế nên không cứu được toàn bộ phim, họ vẫn chỉ là một cặp đôi khá tự do trong tình cảm và yêu mến công việc một cách nhiệt thành. Tuyến phụ quá chán, chẳng biết được xây dựng để làm gì ngoài làm phông nền cho những cuộc đấu đá. Hầu khắp cá tính của tuyến phụ nhút nhát, vô vị, đùn đẩy trách nhiệm hay đấu lại hết mức cặp đôi chính về công việc nên cuối cùng chỉ có cặp đôi chính là nổi bật. Hãy để nhân vật phụ sống cuộc đời của mình trước khi sống như những vật cản phông nền cố tình của cặp chính thì nhân vật phụ mới không chết yểu trong lòng khán giả, điều đó sẽ khiến phim hài hòa hơn và khỏi bị lạc nhịp giữa hai tuyến chính và phụ, biên kịch ạ! Cặp diễn viên chính diễn ăn rơ, chemistry tự nhiên hài hòa là một điểm nhấn khá rõ.

Kịch bản: Yếu, Đạo diễn: Trung bình, Diễn xuất: Khá, Hình ảnh: Trung bình, Nhạc: Trung bình

Stars falling from the sky 

Stars falling from the sky

Kịch bản kịch tính vô lý, nội dung hy hữu thiếu tính chính xác lấy những hoàn cảnh đáng thương của con người làm nền cho câu chuyện cười câu kéo cảm xúc của khán giả. Những thân phận trẻ em dễ bị tổn thương được xây dựng như cái phông nền cho chuyện tình yêu của những người lớn khiến phim trở nên nực cười trong chua chát. Những mẫu câu chuyện tình yêu người lớn liên quan đến tham vọng trẻ thơ như:’’chú có yêu chị của cháu không?’’ thật khiến thế giới của tuổi thơ mất đi nét vô tư vô ưu. Cách xây dựng tính cách nhân vật nữ chính không thuyết phục khi bị đặt vào nghịch cảnh nhằm hạ thấp xuất phát điểm quá đáng của cô càng khiến câu chuyện bi thương không cần thiết. Hàng loạt những cuộc đấu đá nhau giữa anh em, cậu cháu về một người con gái, cấp trên cấp dưới với nhau để chiếm một chàng trai cũng như bí mật thân phận nữ chính khiến phim rối rắm lằng nhằng. Tuy nhiên những em bé trong phim dễ thương, diễn tả khá tốt cảm xúc của nhân vật là điểm nhấn của phim. Nếu được biên kịch tập trung phát triển tính cách hoàn thiện hơn nữa, đưa những đứa trẻ lên làm những nhân vật có trọng lượng hơn sẽ khiến phim có trọng tâm hơn cũng như đúng với mục tiêu ban đầu của phim.

Kịch bản: Yếu, Đạo diễn: Yếu, Diễn xuất: Trung bình, Hình ảnh: Yếu, Nhạc: Trung bình

Oh! My lady 

Oh my lady

Oh my lady có một kịch bản chán cũng không kém những kịch bản của năm nay, xem rất buồn ngủ với mâu thuẩn được xây dựng vụng về và dàn trãi. Tính cách nhân vật hời hợt thiếu sức hút, nhân vật nữ cần được xây dựng mạnh mẽ để độc lập theo đúng hoàn cảnh của mình thì lại là một người phụ nữ nhu mì cần sự giúp đỡ của hết người này đến người khác, mỗi người mỗi cách. Bản thân mâu thuẩn của hai vợ chồng lại được mang ra để người khác xen chân vào không thích hợp với cuộc sống hiện đại. Tình yêu thấu hiểu được xây dựng liên tục bằng những tình tiết nghe lén sau gáy, lặng nhìn say lưng nhàm chán đến mòn cả gáy cô nhân vật nữ vì hết người này nhìn lại người khác ngó, để rồi mỗi người làm anh hùng theo mỗi cách. Đạo diễn phim thích quay cận mặt diễn viên nên xem khá khó chịu cứ như họ đang nhìn khán giả một cách trực diện không chớp mắt, cùng đó kết hợp nhạc với âm lượng lớn khiến cảm tình với phim càng ít hơn. Tuy nhiên cô bé con trong phim cực kỳ dễ thương dù khả năng diễn xuất bị giới hạn, phải nhận xét là cực kỳ dễ thương với câu chuyện phát triển tình cảm cha con đáng yêu, tuy nhiên được xây dựng quá khiêm tốn thời lượng khi so với toàn bộ phim. Một điều rất đáng tiếc khi phim không tận dụng tiềm năng mạnh sẵn có cỉa mình mà đi tìm những chất liệu mâu thuẩn ngoại vi.

Kịch bản: Yếu, Đạo diễn: Yếu, Diễn xuất: Trung bình-khá, Hình ảnh; Yếu, Nhạc: Yếu

Life is beautiful 

Life is beautiful 

Tôi chỉ mới xem 20 tập đầu của phim nhưng nội dung phim được xây dựng khá nhẹ nhàng về những con người trông tốt đấy nhưng không hoàn thiện, họ cũng không muốn hoàn thiện. Biên kịch phim dường như là một người phụ nữ từng trãi nên viết về tâm lý của những nhân vật nữ miền quê Hàn Quốc khá thật. Họ có những nỗi đau nhưng có chấp nhận nỗi đau đấy bằng những con đường khác nhau. Tuy nhiên hạn chế lớn nhất của kịch bản là viết về một gia đình không có nhiều vấn đề nên không đi vào thực chất mà khá đơn giản nên cũng không hấp dẫn lắm. Những nhân vật trong phim và những câu chuyện tình yêu trong phim bình thường (trừ câu chuyện tình yêu đồng tính và câu chuyện tình yêu oan gia). Những con người bình thường nên câu chuyện cũng khá bình thường đi vào lối mòn. Những cảnh quay về người bà là thú vị nhất với tình yêu ở lứa tuổi gần đất xa trời nhưng khi tìm điểm cân bằng trong trái tim. Tôi không thích câu chuyện tình yêu đồng giới được thể hiện rất thiếu tự nhiên để ra chiều ủng hộ hôn nhân đồng tính ở Hàn, tuyến tình cảm tôi thích nhất là cậu em với cô trợ lý, khá thực và đơn giản. Life is beautiful không thuộc dạng phim khám phá mà xem để chiêm nghiệm một chút cuộc sống đơn giản và bình yên trong quan hệ gia đình.

Kịch bản: Trung bình-khá, Đạo diễn: Trung bình, Diễn xuất; Trung bình, Hình ảnh: Trung bình-khá, Nhạc: Trung bình

Cinderella’s Sister

Cinderella's sister 

Drop ở tập thứ tư vì tình tiết phim được cường điệu thái quá. Nhân vật nữ chính không hợp lý trong tính cách tâm lý cực đoan có nguyên nhân không thật sự xứng đáng xây nên giá trị cực đoan ấy. Theo dõi thông tin về phim thì được biết nội dung về sau ngày càng vô lý và cực đoan hơn nữa càng không có động lực để xem hết nên không nhận xét nhiều.

Kịch bản; Yếu, Đạo diễn: Trung bình-khá, Diễn xuất: Trung bình-khá, Hình ảnh: Khá, Nhạc: Trung bình

Vài phim drop ở 15′ đầu tiên không đề cập ở đây.

Drama hay nhất năm: Secret Garden

Cặp drama dở nhất năm: Stars falling from the sky, Oh my lady

Kịch bản hay nhất năm: Secret Garden

Kịch bản dở nhất năm: Bad Guy, Fugitive Plan B

Đạo diễn hay nhất năm: Harvest Villa

Đạo diễn dở nhất năm: Oh! my lady

Hình ảnh đẹp nhất năm: Personal Taste

Hình ảnh xấu nhất năm: Stars falling from the sky

Nhạc phim hay nhất năm: Fugitive plan B

Nhạc phim dở nhất năm: Oh! My Lady

Diễn viên diễn hay nhất của năm: Hyun Bin, Shin Min-ah, Park Jin-hee, Kim So-yeon

Diễn viên mới phát hiện tiềm năng: Kim Bum


Toàn cảnh phim Hàn 2010: tổng kết phần 3 (1)

Và đây là bài tổng kết phim 2010 MUỘN MÀNG của Tiny. Tặng các tri kỉ và bạn đọc một chút Canh Dần rơi rớt lại trong những ngày Tân Mão đầu tiên. Thật ra bài này đã viết xong lâu rồi, chỉ có 3 phim cuối là ngồi cắn bút mấy tuần nay thôi.  Tiny vốn không thể viết cho phim mình yêu thích nhất mà. Thôi thì reviews của 3 phim còn lại sẽ được đăng ở một bài sau, chăm chút hơn. Đọc phần 1phần 2 viết bởi blogger Ginko và Ohanami ở đây.

2010 không phải là một năm khả quan cho phim truyền hình  Hàn. Cái chết tự vẫn của diễn viên Park Yong Ha  hè 2010 và cuộc đình công vì thiếu tiền trả lương cho đoàn làm phim vào tháng 9 chỉ là 2 sự kiện vạch ra những lỗ hổng tồn tại lâu năm trong nền công nghiệp giải trí. Thêm vào đó, cơ chế sản xuất theo hợp đồng giữa nhà đài và công ty tư nhân cũng ảnh hưởng không nhỏ đến chất lượng, với một số phim nằm trên giấy trôi nổi mãi mà không có nơi phát sóng như Bad Guy và Burdie Buddy (Xu hướng này e sẽ tiếp tục trong 2011). Nếu đọc về số phận “ba chìm bảy nổi với nước non” của hai phim này, một số bạn ắt sẽ ngạc nhiên khi nhìn thấy Bad Guy được có mặt trong danh sách những phim dở nhất năm.  Tư nhân hóa truyền hình cũng đồng nghĩa với xu hướng làm phim chạy theo thị hiếu. Có gì đảm bảo là lợi nhuận và sức cạnh tranh trên thị trường sẽ không ảnh hưởng tới sự mạo hiểm tìm tòi sáng tạo của phim tư nhân sản xuất? (Hello, Boys Over Flowers!)

2010 cũng không phải một năm thật bội thu cho con nghiện phim Hàn đây, vì giải thích tại sao xem (xong) được hầu hết những phim review dưới đây nằm ngoài bộ não be bé và khả năng ngôn ngữ của Tiny. Sự mất cân bằng về giá trị giải trí, giá trị sản xuất, chất lượng nghệ thuật hiện ra khá rõ rệt giữa các tựa phim, trong cùng một bộ phim, và thậm chí trong cùng một tập phim. Nhưng nhìn chung 2010 đáng nhớ với nhiều kinh nghiệm vui, gặp được nhiều tri kỉ mới, phát hiện prince charming và nhiều tình yêu mới làm thay đổi hoàn toàn cuộc sống fangirl.

Tiếp nối 2009, những chủ đề được khai thác nhiều vẫn là tình chị em, tình tay ba-tay tư, cách biệt giai cấp và cuộc sống của tầng lớp chaebol. Nếu 2009 có thể thao là tâm điểm của trào lưu phim nghề nghiệp thì năm nay ca hát và âm nhạc được đưa lên phim nhiều nhất (Ít nhất ta có thể kể 10 phim trong đó nhân vật chính là ca sĩ). Tiếc là cũng như 2009 (và mọi khi- -), những câu chuyện liên quan nghề nghiệp của Hàn thường khá củ chuối; phim chuyên sâu vào một nghề cụ thể thì boring, thiếu sáng tạo (những cảnh mổ não trong Jejoongwon sẽ làm ta nhớ tới tiết học may vá trong môn kĩ thuật công nghiệp). Cũng theo gót 2009 với Iris hay East of Eden, các nhà đài đang tìm cách tấn công mạnh hơn vào thị trường quốc tế bằng cách đầu tư cho phim bom tấn đậm tính Hollywood như Athena, Runaway Plan B. Phim đề tài lịch sử cũng mọc lên như nấm, thậm chí có những thử nghiệm “công nghệ 3D cao cấp” như Kim Soo Ro (10 phút đầu phim cao cấp này chất lượng nhìn khá thấp, nhòe và cheap).

Thế nhưng không phải là không có những dấu hiệu khả quan để ta bước vào 2011. Nhà đài đã có những nỗ lực tìm kiếm, bồi dưỡng nhân tài thông qua sự trở lại của những chương trình phim ngắn như KBS Drama Special, chùm phim ngắn telecinema hợp tác giữa Hàn và Nhật, và các phim TH cáp. Những phim ngắn này tạo đất dụng võ cho tài năng trẻ và cho phép sự cởi mở trong mảng đề tài. Tiny đã có xem phim ngắn của MBC Hyun-Haetan Marriage War (Im Joo Hwan và Akiba Rie), Our Slightly Risqué Relationship (Lee Sun Gyun và Hwang Woo Seul Hee), và telecinema Heaven’s Postman (Kim Jaejoong và Han Hyo Joo). 2 phim đầu na ná tiểu phẩm kéo dài, đề tài không mới, nếu viết dàn trải ra có thể thành một phim 16 tập. Heaven’s Postman thú vị hơn,  những khuyết điểm của idol khi đóng phim thì không nói nhiều nhưng cốt chuyện phim lạ và các cảnh quay tuyệt đẹp. Một điểm đáng khen nữa là nỗ lực tiếp cận fans nước ngoài qua mạng lưới KBS Global của đài KBS. Từ giữa năm trở lại đây đài này liên tục phát động những cuộc thi/chương trình tăng cường tương tác với fans quốc tế.

Và điểm đáng mừng nhất của 2010 với Tiny là sự cởi mở của các nhà đài về các đề tài nhạy cảm về người đồng tính. Trong khi báo chí nước ta vẫn còn lẩn quẩn đổ xô đi hoan hô Thái Hòa vì đã “đẩy cao sự “lố” và “chất đồng tính” của nhân vật để lấy được tiếng cười của khán giả” (dân trí) trong Để Mai Tính, Hàn Quốc đã có một một bước tiến dài trong phong trào đồng tính khi lần đầu tiên đưa một cặp đồng tính lên phim với cách miêu tả  nghiêm túc như bao cặp tình nhân khác trong Life Is Beautiful. Phim Personal Taste, kể về một cô gái tưởng mình đang ở chung phòng với một anh bạn đồng tính, mặc dù không có thông điệp xã hội nào đính kèm, vẫn làm cho đề tài đồng tính được nhắc đến nhiều hơn trên màn ảnh nhỏ.

OSTs of 2010

Create a playlist at MixPod.com

Reviews, sắp xếp theo mong đợi (expectations) vs. hiện thực (realities)

Trèo cao, té đau

Bên cạnh hàng loạt những phim trung bình-yếu-khá  “le lói suốt trăm năm,” 2010 đã khá công bằng khi cho Tiny  một vài phút “huy hoàng rồi chợt tối” với 4 phim. Xem bốn phim “huy hoàng” này xong thì tối, tối đen như mực luôn.

Khi dàn diễn viên của bộ phim thứ nhất công bố, có người đã nhảy tưng tưng ăn mừng: 3 trong số những diễn viên trẻ tài năng và triển vọng nhất của Hàn Quốc (và cũng là DV yêu thích của cá nhân), 1 ngôi sao idol cực dễ thương, cộng với 2 diễn viên lão luyện không thể nào chê được cùng hội ngộ trong Cinderella’s Sister. Nhìn vào dàn diễn viên, ai có thể bỏ CS ra khỏi danh sách phim phải xem?

Cinderella’s Sister là một trong những phim đẹp nhất 2010. Tiny có thể tưởng tượng đạo diễn và bác quay phim đã phải tốn bao nhiêu thời gian để chọn từng góc quay, biên tập, phối màu, chỉnh ánh sáng cho phim. 5 tập đầu lôi cuốn và đầy ắp cảm xúc.  Nội tâm của nhân vật khó nắm bắt: người em vừa muốn được sự công nhận của chị vừa nhóm nhen ngọn lửa ganh tị. Mâu thuẫn được xây dựng đa chiều và khá thú vị, với Eun Jo và Hyo Sun, mỗi người cố làm tổn thương đối phương để bảo vệ mình khỏi đón nhận đối phương.

Mọi thứ đều tốt đẹp cho tới khi biên kịch Kim Kyu Wan quyết định sâu sắc hóa Cinderella’s Sister thành  psycho-drama chứa đựng những bi kịch nhỏ như trái đất. Những mâu thuẫn và hiểu lầm không xuất phát từ đâu cả và cũng không đi về đâu cả. Nhân vật trong phim dằn vặt nhau vì mọi thứ ngoài logic. Không ai chịu bước ra khỏi thế giới của mình, không ai chịu lắng nghe ai. Từ tập 6 trở đi thì bộ phim như phát bệnh tự kỉ và mất dần liên hệ cảm xúc với người xem.

Nhưng Cinderella’s Sister có đáng xem không? Có, nếu bạn muốn xem Lee Mi SookKim Gab Soo dạy bọn trẻ cách đóng phim tình cảm như thế nào. Cho tới nay cảnh ấn tượng nhất của Tiny là những cảnh nhân vật của bác Kim đèo cô Lee trên xe đạp ở tập 1. Moon Geun Young Seo Woo đều overact trong mấy tập đầu (Seo Woo nhiều điểm trừ hơn với cách diễn giả nai lộ liễu-một số người khen cute nhưng một số chê là gây khó chịu), nhưng cả hai bắt nhịp nhanh chóng và hoàn thành tốt vai diễn của mình. Nếu về sau bộ phim có rơi rớt một chút nhân văn nào đó thì một phần lớn thuộc về công của 4 diễn viên này. Taecyeon không phải là tệ, nhưng với một vai đòi hỏi không nhiều hơn vài nụ cười tươi thì…thật khó nói (bỏ chạy trước khi 2pm fans tới). Còn Chun Jung Myung thì…ôi! Xem Chun trước mắt đó mà cực nhớ Chun! Một chàng trai sexy và đa diện như thế mà chỉ cho con người ta khoát lên gương mặt u ám và câu thoại “Eun Jo ah!” thì Tiny cũng thật phục bác biên kịch.

Và khi dàn diễn viên của bộ phim thứ hai công bố, Tiny đã bật khóc vì sung sướng:

Road No. 1 là phim truyền hình bom tấn dài 16 tập đang quay của So Ji Sub, Yoon Kye Sang, Kim Ha Neul, Son Chang Min CHOI MIN SU… Mặc dù phim sẽ chiếu tận đầu tháng sáu nhưng mình rất rất rất mong đợi phim này. Nội dàn diễn viên thôi cũng đủ biến phim thành ứng cử viên nặng kí cho danh hiệu phim hay nhất trong năm. (Viết bởi một happy fangirl trên blog vào ngày24/2/2010)

Với những kinh nghiệm xem phim như CS và Road No. 1, làm sao Tiny không trở nên chua chát hơn theo năm tháng? Sự thất bại của Road No. 1 không những là gáo nước lạnh tạt vào mặt nhà sản xuất phim sau những hoạt động quảng cáo câu khách rầm rộ  mà còn là gáo nước lạnh cho người hâm mộ như Tiny. Một phim chiến tranh kinh phí lớn với So Ji Sub? Trước khi phim lên sóng Tiny đã chuẩn bị tinh thần để khóc với anh So và các nhân vật trong một bộ phim hứa hẹn sẽ cảm động này. Nhưng khi phim lên sóng thì anh So và các nhân vật giành khóc hết, Tiny chỉ trơ mắt ra nhìn. Bắt thang mà hỏi ông trời, tại sao So Ji Sub ghiền đóng những phim thập cẩm hành động+bi kịch+cải lương như thế này?

Road No. 1 không truyền tải được thông điệp như dự định là do biên kịch cũng như đạo diễn. Thay vì xăn tay dẫn dắt người xem đi qua những thử thách mà nhân vật phải trải qua và tự kết luận về tình yêu của họ, biên kịch và đạo diễn quăng thẳng vào mặt người xem thông điệp tình yêu bằng những lời thoại, hành động, và dựng cảnh không thể cũ và cải lương hơn. Những trường đoạn chia tay, mong mỏi, đoàn tụ trong khói lửa trong Road No. 1 nông cạn giả tạo, cảm xúc được nặn ép ra từ diễn xuất chứ  có rất ít linh hồn hay logic đằng sau. Sự rao giảng cộng xu hướng màu mè hóa mọi thứ trong phim lộ liễu một cách lố bịch.

Không biết về sau như thế nào nhưng ngay từ đầu nhân vật duy nhất Tiny có thiện cảm là đội trưởng do Choi Min Soo đóng. So Ji Sub gây thất vọng lớn trong những cảnh khóc lóc như bị mất trí, nhưng Tiny thất vọng hơn vẫn là về việc So Ji Sub đã NHẬN vai này ngay từ đầu. Với năng lực hiện tại, Yoon Kye Sang có lẽ thích hợp hơn với những vai hài dí dỏm như trong Who Are You? và Triple, còn trong phim bi này anh và Kim Ha Neul hợp lại thành một cặp lờ đờ, 0 chemistry và 0 sự hiện diện. Nhưng trong một phim mà chiến tranh đồng nghĩa hôn nhau trong bụi tầm xuân, diễn viên không thể ‘mần ăn” gì nhiều.

Bộ phim thứ ba, Flames of Ambition, thật ra không nên nằm trong hạng mục này, vì Tiny đã không thất vọng hay ghét ai trong phim hết mặc dù đã bị té đau. Không như hai phim trước, lần này không những diễn viên mà bác biên kịch cũng không thể nào làm hỏng phim được. Có Jung Ha Yun, người đã viết bộ phim BRILLIANT 2008 La Dolce Vita, thì làm sao có thể không hay được?

Kết quả là Flames of Ambition đã không hay. Ngay từ những phút đầu tiên phim đã đi theo dòng makjang đầy tính kịch với cốt chuyện mai mối, giựt chồng, hãm hiếp (2 lần), con rơi, mưu sát (vài lần), cướp công ty vv…Tất cả chỉ để kể về quá trình hai mẹ con hủy hoại cuộc đời hai cha con. Nhưng phim cho khán giả cuối tuần vốn phải giật gân vậy mới câu khách, và ngạc nhiên thay chất makjang của FOA cuối cùng lại là thứ giữ chân Tiny. Theo dõi chỉ để xem mấy anh em giành công ty như thế nào.

Vấn đề lớn nhất của phim là cách xây dựng nhân vật.  BK Jung Ha Yun chắc đã dùng hết mươi chai V-roto  để ngồi trước máy tính xoay sở cách nạo vét chiều sâu cho các nhân vật. Makjang vốn thường là một thể loại kể về mọi chuyện khó tưởng trên trời dưới đất (thường kèm với sự hi sinh của lí trí), miễn là rating cao và gây shock là đạt. Thế nhưng đáng khen ở đây là Jung Ha Yun đã làm các nhân vật trong Flames vô lý một cách…đa chiều (đa chiều một cách vô lý?). Yoon Na Young sẵn sàng chà đạp mọi thứ nằm trên đường tiến thân của mình, nhưng lại bật khóc như một người mẹ khi nghe đứa con rơi đã chết. Kim Min Young là con người chính trực nhưng cũng có những lúc lung lay trước sự cám dỗ của tài sản gia đình. Ngay cả bà mẹ trẻ bán con vì tiền sau này cũng có khát khao được ở bên con. Không có một nhân vật nào trong Flames là chính diện hay phản diện, ai cũng chính là kẻ thù của bản thân khi những giá trị đạo đức và lòng tham của họ mâu thuẫn nhau.

Thế nhưng có lẽ cái Tiny cần là một sự cảm thông đủ lớn để mình quan tâm tới số phận của nhân vật.  Không rõ những suy nghĩ phức tạp của nhân vật có phản ánh bản chất con người không, chỉ biết là Tiny hoàn toàn không có liên hệ với bất kì ai trong Flames. 999999 cảnh la hét vô lý tiếp theo với cảnh suy tư trong nhà tắm không phải là cách hiệu quả để tạo “chiều sâu” cho nhân vật. Lòng tham của Yoon Na Young không có lời giải thích thỏa đáng, sự ích kỉ của nhân vật này lại càng không thể thông cảm. Dù BK có làm cho Yoon Na Young “người” như thế nào thì những suy nghĩ cực kì vô lý của Na Young làm cho nhân vật thiếu nhất quán và confusing. Tiếp thêm vào sự phản cảm của Flames là diễn xuất (terribly miscasted) của Seo Woo (trong vai Beak In Gi), một trong những diễn xuất tệ nhất của năm.

Vậy Flames of Ambition có đáng xem không? Có, nếu bạn muốn xem vai diễn xuất sắc nhất của năm do Shin Eun Kyung thể hiện. Có thể nói đây là diễn xuất hay nhất từ một nữ diễn viên trên phim truyền hình mà Tiny đã xem. Cho dù không liên hệ với với nhân vật, sự psycho lệch lạc gần mức  ‘bệnh hoạn’ mà Eun Kyung thể hiện chắc chắn sẽ làm bạn toát mồ hôi lạnh.

Và 2010 kết thúc để lại vị đắng trong miệng khi Tiny lại chứng kiến 3 tình yêu của mình là Jang Geun Suk, Moon Geun Young Kim Jae Wook lãng phí thời gian và tài năng trong Mary Stayed Out All Night. Vì thích tất cả các diễn viên nên không thể nào chịu nổi cốt chuyện cliche, nhảm nhí lãng phí nhân tài của phim này. Drop @tập 2

Trèo thấp, té gấp

Nhưng. NHƯNG…

2010 ít ra cũng đã cho ra đời một số phim không.làm.Tiny.thất.vọng. Đây là những phim dự đoán là sẽ dở. Thực tế quả thật không sai. Hầu hết những phim này đều là phim tình cảm hài hay makjang thiếu đầu tư nhân lực và chất xám. Baker King Kim Taek-goo, My Country’s Call, It’s Okay, Daddy’s Girl, và Playful Kiss là vài tựa trong số đó.

Ba phim đầu đã bị cho bye bye ngay từ tập đầu tiên. Tiny nhớ mình đã cảm thấy “rối loạn trí não” như thế nào sau khi xem tập đầu của Baker King. Với một cốt chuyện makjang trên trời dưới đất để câu khách thì việc phim này có rating cao ngất trời cũng không có gì lạ. My Country’s Call đi theo con đường mượn công sở làm nền cho chuyện tình chó mèo, với diễn xuất gương mặt như bị giật kinh phong của Lee So Kyung. Còn It’s Okay, Daddy’s Girl Tiny đã đoán sẽ không hay nhưng vẫn xem được, nhưng sự yếu kém trong khâu chỉ đạo nghệ thuật và kịch bản chậm chạp làm phim này unwatchable. Ngoài những cảnh cắt rất thiếu hợp lý, mỗi lần đạo diễn muốn diễn tả tình thương giữa các thành viên trong gia đình thì y như rằng ta sẽ có cảnh ai đó nhìn đắm đuối bức chân dung gia đình. Jeon Tae Soo (chưởng nghị trong SKKS) có triển vọng lớn sẽ nối nghiệp đàn anh Song Seung Hyun trong mảng diễn tựa gỗ. Vốn thích Moon Chae Won trong Shining Inheritance và My Fair Lady, Tiny hơi tiếc vì Moon diễn sượng với tuýp nhân vật đỏng đảnh ham chơi.

Còn lại chỉ có Playful Kiss là được theo dõi tới những tập 8. Playful Kiss giống như một con cún của hàng xóm. Thi thoảng ghé qua nhà  thì Tiny vuốt ve chơi với nó, còn không thì thôi. Không có ý định xin nhận nuôi, cũng không có ý định bắt cóc bán nó vào quán thịt cầy. Tiny xem Playful Kiss đơn giản là vì không có gì khác xem và vì thích Jung So Min.

Kết quả là Playful Kiss dở hơn mong đợi nhưng Tiny lại thích nó hơn mong đợi. Biết chắc không thể tiến xa với một câu chuyện về “một cô bé yêu một cậu bé,” nhưng những tình huống ngẫu nhiên và hơi silly trong phim lại dễ xem và đáng yêu một cách đáng ngạc nhiên. Làm sao có thể ghét một Oh Ha Ni vì mơ màng bạch mã hoàng tử mà bị “đối thủ” lợi dụng trong cuộc thi tiếp sức? Sao có thể ghét một Baek Seung Jo cool nhất trường nhưng dễ dàng bị nắm gáy chỉ vì một tấm hình hồi nhỏ? Dù đánh giá phim này chất lượng kém nhất năm nhưng không có một phút nào Playful Kiss làm Tiny cảm thấy grumpy khó chịu.

Rất biết ơn bác biên kịch vì đã diễn tả cảm xúc của những em học sinh tự nhiên mà không hề áp đặt lên những định kiến và kì vọng của người lớn. Những ông bố bà mẹ trong phim tôn trọng và ủng hộ những quyết định chọn trường, chọn bạn của con. Thay vì cho các nhân vật cố gắng phấn đấu để trở thành một mẫu người hoàn mĩ nào đó, khả năng, tính cách và nhân sinh quan sống của từng nhân vật trong Playful Kiss được tôn trọng. Trong một cảnh Tiny yêu thích nhất năm, Ha Ni và bạn là Min Ah đến trường giữa đêm và thấy Joo Ri vừa ngồi khóc vừa cầm sách ôn thi lại đại học. An ủi nhau xong, cảnh này kết thúc với ba người bạn vứt đi quyển sách luyện thi trong tiếng cười sảng khoái- tại sao phải đi đại học mới là theo đuổi giấc mơ của mình?

Đáng tiếc nhìn tổng thể thì câu chuyện phim rời rạc và chậm chạp hệt như quá trình học tập của Oh Ha Ni, trong khi đạo diễn thì lãng lãng như sự hiện diện của Beak Seung Joo. Kim Hyun Joong một lần nữa chứng minh mình là họ hàng xa của pinocchio. Không toát lên được phong độ cần có của một diễn viên chính, Kim Hyung Joong nhìn khá vụng về trước ống kính.  Nhưng cặp này được cứu bởi sự tràn đầy sức sống và đáng yêu của Jung So Min.  Jung So Min chỉ mới đóng Bad Guy và phim này thôi, nhưng nhất định với tài năng và phong độ này tên cô sẽ nổi nhanh chóng. Lee Tae Sung diễn khá kịch nhưng nhân vật ngố ngố của anh thì khó mà ghét được. Lee Si Young diễn đạt và rất hợp với vai đanh đá này, nhưng có vẻ như cô đã bị type-cast diễn đi diễn lại những vai na ná, không có gì tiến bộ. Đặc biệt một tràng pháo tay cho diễn viên Jung Hye Young (vai mẹ của Baek Seung Jo, năm ngoái cũng rất nổi bật trong Iljimae), người làm câu chuyện rề rề của PK tăng tốc hẳn lên mỗi khi cô xuất hiện.

Trèo lưng lửng, té thành tưng tửng

Đây là chùm phim mà Tiny hơi thích thích, hơi ghét ghét, và dù cuối cùng tuy đọng lại trong lòng những kỉ niệm đẹp nhưng mình vẫn không khỏi tự hỏi “what’s the point?”

Khi xem xong tập cuối của Pasta, Tiny nhớ đã cảm thấy cực kì hạnh phúc, y hệt như mình…vừa trút được một gánh nặng ngàn cân. Việc xem hoàn chỉnh Pasta đòi hỏi chút kiên nhẫn của dã tràng, và vừa xem xong Tiny đã quên sạch sành sanh nội dung chính.

Như đã tụng kinh trên blog, Pasta là do bếp trưởng và cô cá vàng “quậy bột nên hồ” mà ra.  Chuyện tình của họ đáng yêu và tự nhiên.  Những cảnh âu yếm, cãi nhau ngẫu hứng đầy chemistry của họ làm Tiny tung tăng trên 9 tầng mây cho tới khi bị rớt xuống. Gong Hyo Jin một lần nữa chứng tỏ cô là một trong những diễn viên tài năng và có khả năng hóa thân linh hoạt nhất của Hàn hiện nay. Lee Sun Gyun có phạm vi diễn hẹp hơn (dựa vào quát tháo và trừng mắt quá nhiều), nhưng sự sexy và phong độ của anh cũng đủ để làm lóa mắt fangirl^^

May mà đã chưa kí hợp đồng với công ty của anh Yonsama (như ai kia), Alex và Honey Lee vẫn còn cơ hội để trở về nghề nghiệp chính của mình, và Tiny thành tâm hi vọng họ sẽ làm thế. Hoặc nếu có đóng phim lần sau thì Alex nên chọn một phim mà nhân vật của anh ta thật sự giữ một vai trò gì đó trong câu chuyện. Toàn bộ các nhân vật phụ của Pasta nếu có bất thình lình bị ung thư máu hay xe đụng mất trí nhớ thì cũng không ảnh hưởng lắm tới nội dung bộ phim. Heh!

Oh! My Lady là một phim nghe khá chán trên giấy, nhưng khi dựng lên thì có cái duyên của nó.  Nhạc phim không nổi bật. Đạo diễn không nổi bật. Kịch bản không nổi bật. Vai nữ chính đã được đưa lên phim quá nhiều lần nên không nổi bật.  Nghe nói sao idol đóng vai chính Tiny cũng thở dài “không nổi bật.” Thế nhưng tất cả những cái nho nhỏ ấy gộp lại thì lại tạo ra một sản phẩm không quá tệ. Trong thế giới phim Hàn ọp ẹp này thì con nghiện không có nhiều tiếng nói, “miếng khi đói bằng gói khi no.”

Thú nhận: Tiny xem Oh! My Lady vì một lý do nhỏ như trái đất là bị cảm Choi Siwon. Nhờ Choi Siwon mà Tiny mới nhận ra Super junior không phải là một “siêu học sinh năm thứ ba” mà là một nhóm nhạc. Cũng nhờ đó mà Tiny tìm xem được bộ phim ngắn cực tếu The Legend of Hyang Dang do Choi Siwon đóng (cùng với Kim Kwang Gyu, nhà báo Han trong OML). Ngoài sự dẫn dắt của bạn diễn kinh nghiệm hơn, Choi Si-won còn may mắn được nhận được vai màu mỡ nhất trong Oh! My Lady. Sự khắc họa tính cách và quá trình trưởng thành của nhân Min-woo được viết hợp lý ít có chỗ chê: khác với những câu chuyện cải tạo bad boy giả tạo khác, Min Woo không bất chợt trưởng thành vì tình yêu nam nữ đơn thuần mà ta có cả một quá trình Min Woo nhận ra lỗi lầm thời trẻ và từ từ chìa tay ra chịu trách nhiệm với những người xung quanh. Choi Si won có nhiều sức hút trước ống kính và không hề lúng túng trước những cảnh khó. Một trong những idol Tiny muốn xem đóng phim tiếp.

Đáng thất vọng nhất trong phim là sự thiếu vắng những cảnh tình củm mùi mẫn giữa Min-Woo và nhân vật của Chae Rim. Choi Siwon tung hứng tốt với Chae-rim nhưng giữa hai người có ít chemistry nam nữ. Vai ajumma con một  không có gì khó cho Chae-rim lắm nên coi như tài năng của cô có phần bị lãng phí.  Park Han Byul Lee Hyun Woo tiếp tục làm cái bóng của chính mình khi không có đột phá gì trong chọn vai và diễn xuất. Moon Jung Hee khá xinh đẹp và diễn thu hút nhưng vai của cô thì không có nhiều đất diễn.

Ngược lại với Oh! My Lady, ý tưởng của Personal Taste đọc thì  hay hay trên giấy, nhưng dựng lên phim thì lại thiếu thiếu đi một điểm nhấn trong cốt chuyện. Kae-in ở cùng nhà với một anh bạn giả gay, rồi sao nữa? Chính vì cách tiếp cận câu hỏi “rồi sao nữa”” cliche và thiếu sáng tạo của biên kịch mà Tiny đã mất hứng drop PT mặc dù đã xem tới tập 12, 13 gì đấy.  Lọ lem  hậu đậu-check. Bạch mã hoàng tử-check. Bạn gái psycho chuyên đi phá hoại gia can người khác-check. Và ta có những tình huống trong nhà ngoài phố căn bản như sự cố nhà tắm, cải tạo Kae-in với 0 sáng tạo và nỗ lực. Tuy là  không dở nhưng sự lười biếng của biên kịch trong một phim có đầy tiềm năng nhiều lúc thật trêu ngươi…grrr…

Cái duy nhất giữ chân Tiny, như rất nhiều phim khác năm nay, là Son Ye Jin và chemistry giữa cô và Lee Min Ho trong những tập đầu. Trong những tập sau là diễn xuất  tuyệt vời của Ryu Seung Ryong trong vai chủ tịch đồng tính yêu thầm Jin Ho. Sự chân thành mà Ryu thể hiện sẽ làm tan nát lòng những ai có second (third?) lead syndrome. Son Ye Jin dựa vào chất cutesy quá nhiều khi diễn hài, nhưng những cảnh nội tâm thì cô diễn thuyết phục không thể nào chê được. Tiny thích cách Lee Min Ho thể hiện một con người quy tắc và chính trực như Jin Ho, dù là khi giả gay hay straight đều thống nhất như một.  Kim Ji Suk và Wang Ji Hye phí phạm tài năng của mình khi nhận hai vai psycho girlfriend-boyfriend khá vô ích. Các tuyến nhân vật phụ  khác trong PT đáng yêu và diễn viên thể hiện ai cũng có duyên.

My Girlfriend is Gumiho kết thúc chùm phim không hại sức khỏe nhưng có phần pointless này trên một dấu nhấn thần tiên. Một cậu ấm có miệng hình chữ O gặp Gumiho xinh đẹp vì nhân duyên, ông nội, và thời tiết xấu. Một anh thợ săn không làm gì ngoài việc ngồi vuốt ve ‘thanh gươm’ của mình. Một cô hồ ly ngây thơ và một cô gái ngây thơ như hồ ly.  My Girlfriend is Gumiho có những phút giây đáng yêu nhất, ngây ngô nhất, và cũng boring nhất trong năm nay. Đáng yêu vì lượng chemistry giữa Lee Seung GiShin Min Ah đủ để xuất khẩu vực dậy kinh tế Hàn. Kì khôi vì trí tưởng tượng phong phú tưng tửng của chị em nhà Hong vẫn sắc bén như ngày nào. Boring (và phải nói là thất vọng) là vì bộ phim chỉ có thế, chị em BK Hong không phát huy cũng không khắc phục được những khuyết điểm trong phong cách viết của mình. Nhân vật thứ  chính trong phim đứng lảng vảng chờ tới lượt mình xuất hiện như những công cụ vô tri xúc tiến câu chuyện, ta có 0 chiều sâu và 0 sự trưởng thành ở đây. Ngay cả cặp đôi chính, vốn là thế mạnh cũa BK Hong, ở đây cũng phải cố bù vào khoảng trống của kịch bản bằng những cảnh cute nhưng dư thừa (gợi nhớ nhiều tới Trouple or Couple). Mặc dù sự chia tay đầy nước mắt của Mi-ho và Dae-woong là thiết yếu, Tiny vẫn ấm ức một chút vì một lần nữa BK Hong lại tự ràng buộc mình trong công thức nghèo nàn: tình yêu=sự hi sinh cao cả, bán mạng mù quáng tới long trời lở đất, cảm động nhật nguyệt blah blah…

Shin Min-ah là diễn viên tỏa sáng nhất trong Gumiho, diễn xuất vừa dễ thương vừa tự nhiên không thể không yêu. Thật mừng là với rating khá của phim, Shin Min-ah đã nhận được sự chú ý và công nhận mà cô xứng đáng. Lee Seung Gi diễn không đạt, hầu hết là quá lố và thiên về kịch, nhưng sự nhiệt tình và năng lượng mà Lee truyền tải vào nhân vật hư hỏng Dae-woong khá đáng khen. Tiny đã khóc huhu như con nít trong đoạn Dae-woong chạy xe bỏ rơi Mi-ho dù biết là mươi phút sau (mấy năm sau) họ sẽ gặp lại chỉ vì yêu hai diễn viên này(và thú nhận là đã bị hút vào lúm đồng tiền của Dae-woong, chỉ còn 3% tỉnh táo để đánh giá).  Còn về hiện tượng anh thợ săn Noh Min Woo, I don’t get it!

Tóm lại, My Girlfriend is Gumiho đáng yêu và dễ xem, hợp thị hiếu của số đông. Nó không phải là phim hay nhất cũng không phải phim dở nhất của chị em BK Hong. Nhưng với fans hay người theo dõi các phim thương hiệu chị em này, MGIG nhiều khả năng sẽ gây thất vọng.

Không trèo, không té

Vốn không hợp gu nên các phim hành động bom tấn như Runaway Plan B hay Athena: Goddess of War không hấp dẫn Tiny lắm. Tiny đã xem một số tập của cả hai phim. Runaway Plan B có cốt chuyện khá, nhưng vì đạo diễn mải mê vung tiền qua cửa sổ trong những cảnh rượt đuổi và đánh nhau có phần pointless nên các tuyến nhân vật không cảm thấy chân thành cho lắm. Tương tự, Tiny phản cảm với diễn xuất của Jung Woo Sung và nhân vật có gương mặt suốt ngày vênh vênh của anh trong Athena. Nếu chọn xem giữa hai phim thì Tiny sẽ giới thiệu Runaway Plan B, vì Athena khá daaaài dòng.

Và bộ phim còn lại không thích không ghét nhưng lỡ xem gần hết:

Tiny nhớ đã xem tới tập 4, 5 gì đó của Chuno rồi…quên không xem tiếp, kì nghỉ vừa rồi vì cùng xem với bà ngoại nên mới nướng gần xong.

Với Tiny Chuno giống như bộ bài thiếu hết một lá, nhìn bên ngoài thì đầy đủ nhưng khi cần thì không chơi được trò gì cả. Phim không phải là không có đầu tư hay thiếu những tình huống lôi cuốn, nhưng khi suy ngẫm kĩ, Tiny không tìm thấy một câu chuyện tổng thể liền mạch hay có ý nghĩa trong Chuno. Một thợ săn nô lệ bán mạng đi tìm mối tình đầu thất lạc. Một đội quân triều đình đi truy lùng tội phạm bỏ trốn. Một tốp vệ sĩ đi tìm cô chủ. Các mày râu đáng nhau ì xèo và chết đoản trong phim, tất cả là vì một cô gái.Và nếu phim có đổi tựa “Slave Hunters” thành “Finding Un Nyu” thì cũng không có gì thay đổi. Đạo diễn quay phim đẹp, nhưng nhiều lúc làm quá đáng (những cảnh đánh nhau trên nền nhạc rock-dân ca(?) và kĩ xảo quay chậm=cool?). Nhạc phim có mấy bài dân ca đương đại nghe được.

Biết Jang Hyuk được rất RẤT rất nhiều lời khen cho phim này, nhưng một lần nữa cách diễn như thể cả thế giới này mắc nợ mình của Jang Hyuk lúc nào cũng làm Tiny không hết lòng yêu diễn viên này được. “Qúa mãnh liệt” là từ để miêu tả Jang Hyuk? Lee Da Hae diễn càng ngày càng tệ, đặc biệt làm hỏng những cảnh cảnh nội tâm vì gương mặt vô cảm. Không có ấn tượng mấy với Oh Ji HoHan Sung Joo khô cứng và awkward, nhưng vai General Choi kiệm lời mà nhiều hành động khá hợp với anh này. Yêu nhất là Kim Ha Eun trong vai Sul Hwa, người vừa xuất hiện là thổi sinh khí vào câu chuyện ngay. Có những lúc Tiny chỉ chờ xem Sul Hwa xuất hiện là đủ. Thật ngạc nhiên là với gương mặt rất tươi và sự hiện diện trước ống kính như thế Kim Ha Eun vẫn chưa có vai break through nào!

Trèo tới thiên đường…truớc khi té xuống mất trí

Những phim sau đây là ngạc nhiên lớn của 2010. Một số đem lại niềm vui bất ngờ, tưởng đâu sẽ an toàn về tới đích, NHƯNG…khi nhận ra mình đã đi lạc đường thì quá muộn…Hỡi ôi! Thôi thì Tiny đành chấp nhận bị bệnh mất trí có-chọn-lọc để bảo vệ sức khỏe.

Sau 2 tập đầu của Gumiho’s Child, Tiny đinh ninh mình đang xem phim hay nhất của năm. Chưa bao giờ có ý định xem phim thể loại thần thoại này, cũng chưa bao giờ thích Han Eun Jung, nhưng  Tiny đã thực sự bị bất ngờ. Một trưởng giả nhân từ vì cứu con mà lập kế moi gan của Gumiho làm thuốc. Ta có tình huống trớ trêu: Gumiho không ăn gan người như trong truyền thuyết mà là ngược lại, chuyện gì sẽ xảy ra? Liệu lòng ích kỉ có thể cùng tồn tại với sự hi sinh? Để thỏa mãn sự dục vọng cá nhân liệu con người có sẵn sàng hủy hoại người khác và kể cả bản thân?  Hiếm có một phim nào trong những năm gần đây mà có thể dựng lên một câu chuyện vừa mới vừa (hứa hẹn) tính triết lý như thế.

Nhưng Gumiho’s Child đã lần này qua lần khác bỏ lỡ cơ hội phát huy và thành ra cực kì tối nghĩa. Nhịp phim sẽ nhanh hơn nếu đạo diễn không liên tục chen vào những tình tiết crappy như 3984975 cảnh cả làng chạy đôn chạy đáo đi kiếm Yeon Yi (con của Gumiho) và 3984976 cảnh Gumiho bị hãm hại ngay lúc đại nhân chạy tới “Xì tóp.” Câu chuyện của mấy em nhỏ sẽ hay hơn nếu kịch bản giảm bớt xu hướng lãng mạn hóa mọi thứ.  Mấy em nhỏ  mới 10 tuổi đạo diễn đã cho yêu đương hôn hít khí thế, for Christ’s sake! Nhân vật vợ chồng đại nhân là thú vị và có nhiều tiềm năng đào sâu nhất, nhưng cuối cùng bị chìm trong mớ bòng bòng mưu sát, trả thù, khóc lóc, ma thuật không đầu không cuối. Hai nhân vật pháp sư huyền bí thật sự không thể huyền bí nổi với hóa trang như Thành Lộc trong tiểu phẩm “da trâu da nâu” và tính cách phản cảm. Han Eun Jung diễn thiếu biểu cảm, ngoài “Yeon Yi ah” và gương mặt khóc lóc ra thì không có chiều sâu gì hết.

Tóm lại, trừ những khuyết điểm “nho nhỏ” vừa kể trên, kịch bản Gumiho’s Child để lại dấu ấn khi miêu tả sự sụp đổ nhân cách của nhân vật đại nhân Doo Soo một cách khá tinh tế. Đây một trong những tuyến nhân vật đặc sắc nhất năm nay. Khoảng 6 tập cuối những chiêu thức trả thù bằng tâm lý mới lạ của Gumiho xem khá hấp dẫn. Các diễn viên nhí đóng rất khá, đặc biệt là Seo Shin Ae. Nhưng nếu bạn không có đủ tự tin để trải nghiệm cái kết WTF nhất của năm thì xin hãy tránh xa hoặc drop sớm phim này. Bạn.đã.được.cảnh.báo.

Gộp chung Stars Falling from the Sky và Gloria để tổng kết là vì chúng có cùng biên kịch và (do đó) cùng chịu số phận nghiệt ngã như nhau.

Tiny nhớ mình đã bấn loạn Stars Falling from the Sky như thế nào. 4 giờ sáng thức dậy canh sub trên viikii. Cả tuần ngồi caps hình và học viết recaps. Ngày nào cũng lên KST và webtretho quảng cáo cho phim. Lướt web hàng giờ để stalk xem bà hàng xóm xx của Pal-gang tên gì, cách đây 10 năm Shin Dong Wook làm chi blah blah. Tiny cũng nhớ tại sao mình đã thích Stars. Thích nhất là tương tác của sáu chị em, mỗi người một nết mà đùm bọc lẫn nhau như một. Năm đứa trẻ dễ thương đóng bởi năm diễn viên nhí cực kì xuất sắc, các em không những làm câu chuyện hài hước mà còn tác động lên quan hệ người lớn theo những hướng bất ngờ. Qúa trình cải tạo bad boy Kang Ha đầy ắp những cảnh đáng yêu xung quanh một căn nhà ấm cúm. Sự có mặt của ông nội, Yong Ha và cậu cháu Tae Kyung…tất cả các nhân vật đều thật gần gũi và ấm áp.

Tương tự, Tiny đã xem một lèo 30 tập của Gloria mà không hề bấm nhanh qua vì sự ấm áp khó tả của nó. Điều này phải nói là shocking bởi trong 15 tập đầu câu chuyện của Gloria hầu như không có tiến triển gì so với tập 1. Đơn giản chỉ thích xem bà lão chủ nhà Soon Nyeo vừa làm kimbap vừa lải nhải đòi tiền trọ, thích xem hai chú cháu Dong A và Eo Jin cãi nhau, thích xem quá trình Jin Jin gặp gỡ và nhận bà Yeo Jung Nan làm cô giáo, thích những đoạn nói chuyện bâng quơ giữa Jin Jin và Kang Suk…

Điểm mạnh duy nhất của biên kịch Jung Ji Woo mà gần như 100% đảm bảo sẽ đốn ngã Tiny là cách bà miêu tả những mối quan hệ con người. Bà cực giỏi trong việc đem những con người xa lạ tứ xứ bỏ vào chung một mái nhà và làm cho họ trở thành một gia đình. Phim của Jung Ji Woo có một hơi ấm gần gũi làm bản thân nó dễ theo dõi mà không cần bất cứ cốt chuyện hay mâu thuẫn nào trợ giúp.

Đáng tiếc hết lần này qua lần khác Jung Ji Woo không đi theo hướng Tiny đã hi vọng. Khi mâu thuẫn bộc phát ta có 0 subtlety: nhân vật không ác thì thôi mà ác là phải “mất hết tính người,” không làm thì thôi mà làm thì phải “cố gắng cho đến chết,” không chết thì thôi chết thì “dưới suối vàng không được yêu nghỉ,” không yêu thì thôi yêu thì phải “từ bỏ tất cả” vv. Nếu như Stars Falling from the Sky có nhân vật Jae Young thì Gloria có Lee Ji Suk, hai kẻ phản diện hoàn toàn mất trí và chỉ nghe theo lời biên kịch. Vì Stars chỉ có 20 tập nên đỡ, chứ Gloria có 50 tập thì 20 tập cuối hoàn toàn bị messed up. Một gia đình chae-bol sẵn sàng cho con gái lấy tội phạm giết người, sẵn sàng thủ tiêu bạn trai của con gái, và sau này khi người bạn trai này trở thành ông lớn thì bố vợ tuyên bố “tôi chỉ còn biết nương nhờ con rể.” Họ sống với nhau hạnh phúc cuối phim, không có quả báo chi chi cả!!!

Ngôi sao của 2 phim này điểm tên có 5 đứa nhỏ trong Stars, Choi Jung Won, Bae Doona và Lee Chun Hee. Khác với trong Kingdom of the Wind, Choi Jung Won tươi tắn và có nhiều đất diễn hơn rất nhiều trong Stars. Bae Doona thì đã quá kì cựu rồi nên không nói, nhưng để đóng những đoạn lên gân cực kì embarrassing trong Gloria thì phải cần rất nhiều bản lĩnh. Bae Doona cũng bù đắp rất nhiều cho sự đơn điệu trong diễn xuất của Suh Ji Suk; cặp này diễn ăn ý và xứng đôi. Phát hiện mới nhất của Tiny là Lee Chun Hee, người diễn chính kịch, bi kịch, hài kịch với đôi mắt rất có thần và đầy screen presence.

Cuối cùng, Sungkyunkwan Scandal là hiện tượng của 2010 hệt như You’re Beautiful là nốt nhấn của 2009. Với Tiny hiện tượng SKKS không chỉ bao gồm câu chuyện về nhiệt huyết tuổi trẻ hay dàn diễn viên xinh xắn. Nó còn bao gồm tính xúc tác của phim trong thế giới người hâm mộ. Có cảm giác như ai cũng đang xem SKKS, ai cũng đang chia sẻ những cảm xúc và suy nghĩ về bộ phim, từ forum Việt, forum Anh, blogger Việt, blogger Anh. Tiny nhớ những ngày cùng tranh luận toé lửa với các tri kỉ về Moon Jae Shin vs. Lee Sun Joon. Nhớ những buổi sáng thức dậy sớm xem live trên blog thundie cùng hàng nghìn fans khác. Từ Sungkyunkwan Scandal mà ai đó còn mở luôn cả một bệnh viện tiếp đón bệnh nhân bị chứng Ngựa Điên. Nhờ SKKS và những bộ phim hiện tượng như thế mà ý thức cộng đồng fan của bản thân nâng cao, cảm thấy khắng khít với các fans khác hơn.

Vì gần đây đã viết một bài bình luận về SKKS nên Tiny không biết nói gì hơn. Có muốn bổ sung là sau khi bài review này đặt đề tài lý tưởng tuổi trẻ trong bối cảnh lịch sử đầy biến cố chính trị của Hàn những năm 80s, 90s thì Tiny đã trân trọng SKKS hơn. Gạt những cảm xúc chủ quan ra một bên, nhìn lại câu chuyện của SKKS cũng không tuột dốc quá nghiêm trọng cho tới 3 tập cuối, khi mà hình tượng của Yong-ha sụp đổ cùng với kịch bản thiếu bản lĩnh và diễn xuất hơi out-of-no-where của Soong Joong Ki. Cái kết không thỏa đáng và thiếu chặt chẽ, nếu không nói là khá stupid. Cộng thêm, tuy phim có những cảnh quay đẹp nhưng DP thiếu sáng tạo trong cách kể chuyện, rất nhiều tình huống được lặp đi lặp lại, tình cờ, ngẫu nhiên, từ không khí xuất hiện hết sức thiếu chặt chẽ.

Thế nhưng Tiny sẽ nhớ mãi về SKKS như một kỉ niệm đẹp. Đây là câu chuyện hiếm hoi của năm mà tất cả dàn cast và nhân vật không ai phản cảm hay thiếu logic (15 tập đầu). Nổi bật nhất phải kể đến diễn xuất có thần của Yoo Ah In và tình bạn độc đáo giữa Moon Jae Shin và Go Yong Ha. Hai nhân vật ‘mọt sách’ chính cũng có cái hay riêng, đặc biệt Micky Yoonchun tuy còn nhiều thiếu sót nhưng đã rất hợp với vai Sun Joon. Giới thiệu phim này nếu bạn muốn xem một phim nhẹ nhàng vui tươi về tình bạn.

Về Đích An Toàn

Trước tiên phải nhắc danh dự tới Jejoongwon, phát sóng tận hồi đầu năm và Tiny đã xem tới tập ~10/36. Nói chung đây là một phim khá, chất lượng sản xuất cao, diễn xuất khá, tuy câu chuyện có hơi cliche một chút nhưng nếu bạn là người ghiền phim dạng gây dựng sự nghiệp từ bàn tay trắng thì chắc sẽ thích nó. Lý do duy nhất Tiny bỏ không xem nữa là lỡ yêu…nhân vật phản diện và muốn giữ hình tượng (ha!)

Và đây là danh sách những phim đã.không.làm.Tiny.thất.vọng năm nay. Một số những phim dưới đây không phải là phim hay nhất, nhưng nhìn tổng thể thì chúng đỡ hại sức khỏe nhất, cho mình cảm giác giải trí “lành mạnh” nhất.

Vẫn mang phong cách kể chuyện rất đặc trưng của biên kịch Lee Kyung Hee, Will It Snow for Christmas? là một melodrama xuất sắc trong hai năm trở lại.  Phim kể về một tai nạn ngoài ý muốn làm chia lìa một đôi bạn trẻ và những nỗ lực của họ để sống và vượt qua nỗi ám ảnh về bi kịch này. Thế hệ trước của hai gia đình cũng có một câu chuyện éo le kể chồng lên. Không như những phim tình cảm hài hay tình cảm mà thành công phụ thuộc nhiều vào chemistry và tương tác giữa các nhân vật, phim của Lee Kyung Hee gắn liền với đời sống xã hội từ thành thị tới nông thôn Hàn Quốc. Không hề có xu hướng khái hoát hóa một lớp người, bộ phim nhẹ nhàng trải trước mắt người xem câu chuyện về những con người bị chi phối bởi những ao ước cá nhân, địa vị xã hội, và số mệnh.

Tiny đặc biết ấn tượng với chuyện tình tuổi thơ trong sáng trong những tập đầu tiên, diễn hết sức tự nhiên và đáng yêu bởi  Nam Ji HyunKim Soo Hyun. Nổi bật hơn trong cặp này là cô bé nhanh nhảu Ji Wan của Nam Ji Hyun, diễn viên nhí năm ngoái cũng rất ấn tượng trong Queen Seon Duk. Kim Soo Hyun bình thường thì thôi, nhưng trong những cảnh cảm xúc giao động mạnh thì hiếm diễn viên trẻ nào diễn sexy hơn. Nổi bật nữa là câu chuyện của cặp bố mẹ thể hiện bởi Jo Min SooChun Ho Jin. Một mối tình dang dở và lắng đọng. Như thể người trong cuộc nhắm mắt dừng lại cho thời gian trôi qua, để rồi khi mở mắt tỉnh dậy thì đã cuối đời, con người vội vàng viết nốt hồi kết trước khi quá muộn. Không gian và thời gian trong phim của Lee Kyung Hee lúc nào cũng đa chiều, đa nghĩa.

Cặp nhân vật chính có phần lưu mờ hơn. Han Ye Seul diễn những cảnh nội tâm yếu và khóc chưa đạt, nhưng nói chung cô này rất có duyên với ống kính. Go Soo thì làm Tiny “breathless,” nếu không vì diễn xuất hay thì cũng là vì quá xinh giai. Tuy nhiên Tiny không thích cách biên kịch hoàn hảo hóa nhân vật nam chính Kang Jin. Kang Jin xinh đẹp quá, tài năng quá, và đạo đức quá nên nhận thức của Kang Jin thay đổi như một điều tất yếu nhiều hơn là như một cái gì đó học được, thay đổi nhiều hơn là phát triển. Một người chỉ có trong trí tưởng tượng tuyệt vời của Lee Kyung Hee.

Ôi, đứa bé nào có diễm phúc vừa sinh ra đã được nhìn thấy bác sĩ Song Joong Ki?

Việc OB/GYN Doctors lọt vào danh sách “phim vàng” này là một dấu hiệu bi quan cho phim Hàn, vì sau khi xem xong Tiny chỉ đánh giá phim này trung bình khá mà thôi. Ấy vậy mà sau một năm thất thu, nhìn lại thì Tiny mới nhận ra OB/GYN Doctors khá hơn so với rất rất nhiều phim khác. Đây là một phim nghề nghiệp hiếm hoi mà thật sự nói về…nghề nghiệp. Đề tài khoa sản được khai thác hay, với nhiều tương tác ý nghĩa giữa bác sĩ và bệnh nhân. Tuy những câu hỏi thú vị  về đạo đức ngành y được đưa ra một cách đơn giản hóa, ít ra thì phim cũng khá giải trí khi đặt vấn đề trong những tình huống thú vị và cảm động. Khoảng ba tập cuối câu chuyện có chậm lại một tí nhưng tổng thể nhịp phim vừa phải, mỗi tập có một câu chuyện riêng như phim TH Mỹ nên xem không chán. Đạo diễn chọn góc quay nghèo nàn và nhiều cảnh búp bê giả thay cho em bé được đưa ra khá lộ liễu.

Ngoài kịch bản, dàn diễn viên hùng hậu và chemistry giữa những diễn viên với nhau cũng là điểm sáng của OB/GYN Doctors. Từ diễn viên quần chúng đến nữ chính Jang Seo Hee, không một người nào là không có phút để tỏa sáng của riêng mình. Cute thì có cặp Young Mi-Kyung Woo (Song Joong KiLee Young Eun ), hài thì có y tá trưởng (Ahn Seon Young, vai chị của thầy Kang trong Dream High 2011) và anh bác sĩ “sinh sản” Jae Suk (Suh Ji Suk), ngơ ngáo có bác sĩ Sang Sik (Go Joo Won) và cool có nữ chính Seo Hye Young (Jang Seo Hee). Mỗi người một nết nhưng tung hứng nhịp nhàng trong một môi trường làm việc trẻ trung, năng động.

Jang Seo Hee lúc nào cũng vậy, bản lãnh và tự tin dù đóng vai crappy nhất trong vết nhơ cho lịch sử phim Hàn là Temptation of Wife hay đóng vai nữ anh hùng trong phim này. Suh Ji Suk diễn ở đây khá hơn Gloria, chắc là vì nhân vật bác sĩ đào hoa nhưng nặng tình của anh thú vị  và lí lắc hơn. Không chắc là  thích Go Joo Won như một diễn viên không nhưng Tiny thích nhân vật bác sĩ hiền lành ngơ ngáo của anh này. Đoạn mẹ của Hye Young giả làm đại diện công ty ống nước điện cho Sang Sik để điều tra lý lịch là một trong những đoạn hài nhất của năm

Prosecutor Princess là ví dụ điển hình nhất của một phim ‘một là thích hai là không.’ 2 tập đầu, bạn không cảm tình với sự lí lắc-lăng xăng-vô tâm của nhân vật chính thì 14 tập sau chỉ là bong bóng xà phòng bay bay trong gió, nhưng nếu bạn bị cuốn hút bởi Ma Hye Ri thì trước bạn là một bữa tiệc trọn gói đang được dọn ra:  công chúa, hoàng tử,  tình yêu, trả thù, số mệnh vv…Chuyện phim kể về quá trình lớn lên của một cô công chúa và một lời nói dối chân thật của hoàng tử si tình. Với Tiny cả bộ phim này cũng là một lời nói dối chân thật luôn.  Đúng là về cơ bản thì câu chuyện trả thù nghe silly, nhưng nếu vượt qua sự dè dặt “đâu là hiện thực trong phim” đó thì bạn sẽ ngạc nhiên vì sự chân thành của PP. Cả ê-kíp làm phim, từ đạo diễn, biên kịch tới diễn viên đều nỗ lực 200% để kể câu chuyện căn bản là silly ấy như là một câu chuyện thật, một câu chuyện đáng được người xem quan tâm.

Đứng trên góc độ kể chuyện, đây là bộ phim hiếm hoi vì trong  6 tập cuối sự liền mạch trong nhịp phim cũng như mâu thuẫn được giải quyết gọn gàng, logic và  đầy cảm xúc, không hề bị vụng về như hầu hết phim Hàn khác. Ratings từng tập tăng theo cảm xúc của người xem, với những tập cuối là nốt nhấn. Những phút cười đùa đang xen những cảnh đầy nước mắt, bạn xoa đầu gãi trán không biết làm sao để giải vây cho nhân vật trong hoàn cảnh trớ trêu.  Hành động  hợp với tính cách và sự trưởng thành của nhân vật.

Nhưng PP chắc chắn là không hoàn hảo. Không ai trong phim là thật sự có chiều sâu, người có tiềm năng để đa diện hóa tính cách hơn cả họa may có In-woo và Jenny, nhưng với thể loại rom-com nhẹ nhàng ít tham vọng thì tuyến nhân vật như thế là ổn. Tựa phim và nhiều chi tiết khá cliche (nhưng 50% được làm mới, I’d argue, với diễn xuất của Kim So Yeon). Chỉ đạo nghệ thuật của phim khá, nhiều cảnh quay nhiều ý nghĩa (tuy cũng có vài khúc sến). Nhạc phim hay.

Người làm Prosecutor Princess đáng xem nhất với Tiny là Kim So Yeon. Nếu một ai khác như Han Ye Seul hay Yoon Eun Hye vào vai này thì có lẽ Tiny đã không xem tiếp từ tập 2. Ma Hye Ri là một nhân vật vừa thú vị vừa phiền phức nhưng cử chỉ, dáng đi, cách nói chuyện của Kim So Yeon đóng góp không nhỏ trong việc làm Hye Ri “thú vị” nhiều hơn là “phiền phức.” Tiny cảm thấy mình cần nhắc Kim So Yeon nhiều hơn nữa trên blog, vì cô là một trong những diễn viên diễn không chê vào đâu được nhưng lỡ thời, cứ lẩn quẩn mãi mà không có một vai breakthrough. Park Shi Hoo diễn còn hạn chế nhưng có nhiều chemistry với Kim So Yeon, và thật ra Tiny cũng đã không quá bấn loạn In-woo nếu như không vì Family’s Honor. Han Jung Soo thì mỗi lần xuất hiện là mỗi lần Tiny cần mở cửa sổ cho gió vào phòng (quá hot), còn Choi Song Hyun có một vai đáng yêu, diễn cũng đáng yêu vì không quá đà. Đặc biệt cũng phải nêu tên hai bác Choi Jung Woo Yang Hee Kyung trong vai ba mẹ cực kì đáng yêu của Hye Ri.

Life Is Beautiful là ngạc nhiên muộn màng của năm nay. Lần trước, Tiny nhớ mình ham hố muốn xem Life Is Beautiful chỉ vì nghe nói đây là phim đầu tiên mà đề tài đồng tính được nói đến một cách thẳng thắn. Marathon ~60 tập phim trong…3 tiếng chỉ để xem cặp đồng tính Tae Sub-Kyung Woo. Xem xong rồi để đó, không có ấn tượng cho lắm.

Thế nhưng gần đây, đi ngoài đường thấy một tên trước nay mình không ưa và muốn cười thân thiện với nó. Tất cả là vì Life Is Beautiful. Cuộc sống tươi đẹp là vì trên đời không có người xấu, ngay cả những người đã làm những điều xấu cũng sẽ có cơ hội để quay trở về. Vườn hoa trước nhà bà nội là hình ảnh được lặp đi lặp lại, vì mỗi một nhân vật trong phim là một bông hoa tuyệt đẹp. Tiny thích nhất là câu chuyện của ông bà nội. Người ông suốt đời vợ bé lăng nhăng nhưng nay quyết định trở về với vợ chính để “chờ chết.” Người bà suốt đời cắn răng nuôi con nay thề sống chết không đội trời chung với chồng. Và chứng kiến sự uất ức và lời quát tháo của bà biến thành hành động bà chăm sóc cho ông trên giường bệnh không khỏi làm Tiny nước mắt rưng rưng. Phải chăng khi người khác làm chuyện có lỗi, cái mà người đó đưa cho mình không phải là nỗi đau hay thù hận mà là một cơ hội để mình mở rộng tấm lòng vị tha, một cơ hội để mình trở nên beautiful?

Các nhân vật phụ trong Life Is Beautiful ai cũng đáng yêu, mỗi người có một cảnh.  Tiny bắt đầu xem vì cặp đồng tính nhưng tới nay thì không thấy thích cặp này nhất vì lời thoại giữa hai người này khá sến. Tuy nhiên cảnh hai người giả vờ say rượu để ôm nhau trên phố làm Tiny muốn nhảy vào ôm cô biên kịch một cái vì sự cảm thông của cô với hai con người đang yêu này. Cặp tình nhân chó mèo do Nam Sang Mi Lee Sang Yoon đóng cũng rất dễ thương.

Life Beautiful không kịch tính lên gân như Baker King cũng không buồn cười như Sons of Sol Pharmacy House. Biên kịch sẵn sàng dùng 15 phút chỉ để kể về một cuộc xích mích to như con kiến giữa mẹ chồng nàng dâu. Cái thi vị của Life Is Beautiful nằm ở chủ nghĩa hiện thực xuyên suốt 63 tập phim. Một số đoạn sẽ chậm vì không có nhiều kịch tính, khi xem bạn có thể nhảy cóc thoải mái mà không sợ không nắm được nội dung. Một bộ phim giản dị, ấm áp nhưng giàu ý nghĩa.

Review cho Dramas of the Year: Comrades, Josun X Files, và Still, Marry Me coming soon.


2010 ~ End of Year Review


We watched far too many dramas this year…it’s a disease, so don’t judge us too much!

This year’s lot of dramas were disappointing to say the least- We think that’s the general consensus amongst most drama viewers- there were far too many dramas that started off so well and got you completely hooked from the start and then quickly descended into stupidity or frankly crap. That’s got to be the most annoying thing about it all…you get all excited and invest yourself in the drama only to be disappointed even more than you would have if it was rubbish from the start.
So here is a rundown of all of the dramas we managed to watch during 2010 with our general thoughts and feelings as well as our marks out of 10.

2010 Dramas that we completed:
Prosecutor Princess– The most unexpected drama love of 2010. We started it thinking it was going to be completely stereotypical, fluffy and possible annoying but we were so wrong. We completely and utterly fell for the characters- especially the leading lady who could have been so 2D but instead conveyed such sincerity and warmth that you can’t help but root for her. The story was also well structured, so compelling and by the end of it you will be sad to see it finish. Plus the relationship between the OTP was at once sticky, angst ridden and so sweet.

Definitely a must watch:

How much we liked it: 9/10- How good it was technically: 9/10

My Country Calls– Loved this drama so much!!! We hadn’t really seen a K-drama that we could label ‘comedy’ but we definitely found one in the form of this drama. Every episode will have you laugh at something; the script is what really stands out- solid, well written and so very funny.

Who knew that Ryu Jin could be so funny? He has to be the best thing about this drama, he stole every scene he was in.

Why don’t more people know about this gem of a drama? It’s definitely worth watching.

How much we liked it: 10/10- How good it was technically: 9/10

Cinderella Unni– Oh dear where do we start with this one… First 3/4 episodes were drama gold. So well written, acted and we were utterly hooked. Then they had a time leak and we went from mild disappointment to anger as the weeks past- WTF? Has to be the only response by the time you finish this drama. Don’t watch it; it’s a waste of time- life’s too short to watch multiple crying scenes and pathetic siblings fighting over nothing.

How much we liked it: 4/10- How good it was technically: 2/10

I am Legend– Don’t watch it! Don’t be fooled by the first couple episodes being reasonable good, the majority of it is really rubbish. The drama had elements that could have been really good; like a potentially hot OTP- completed wasted and not even resolved at the end. Really good friendship dynamics ruined by long winded court cases and a repulsive ex husband that gets redeemed. It’s angering just reflecting on it.

Only good thing about it is the OST.

How much we liked it: 2/10- How good it was technically: 3/10

Pasta– Sure nothing ever happened and it had to be the fluffiest drama of 2010 but still… we really liked it. It was the OTP that did it for us. We loved them as a couple- so much chemistry, charm and it was lovely watching them do nothing for far too many episodes. (Don’t judge us too much).

How much we liked it: 8/10- How good it was technically: 3/10

Pick the stars– This was a drama that we didn’t expect to enjoy but we found ourselves recapping weekly and most importantly finishing it. We really liked the leading lady, the kids and eventually the leading man (we hated him for the first few episodes!). However the drama was messy, had irrational love rivals and by the end of it we found ourselves glad that it had finished.

How much we liked it: 4/10- How good it was technically: 4/10

Mary stayed out all night– The most disappointing drama of 2010?? Well it certainly sounds like it from the forums, blogs and ratings. It’s a shame it could have been really good but instead it just missed the mark. We think we were more forgiving than most… we actually liked the lead OTP, fell hard for the pitiful LR and just went with the silliness that was the drama but yes, we too have to agree it really wasn’t that great.

How much we liked it: 6/10- How good it was technically: 2/10

Baker King-We gobbled this drama up like the greedy drama lovers that we are- obsessed, hooked and emotionally invested right to the end. We loved the leading man Tak Gu so much- such a lovely character to root for- strong, lovable and he sure tugged at our hearts. We confess we cried during both reunions between Tak Gu and his mother and father. The drama managed to have the perfect mix of drama, angst and warmth and we were completely satisfied by the end.

This is a prime example of how the classic K-drama scenarios can be done well and even though you’ve seen it all before- trust us, you will still be hooked.

Definitely worth the crazy high ratings!

How much we liked it: 10/10- How good it was technically: 8/10

Down with Love (T)- Oh dear- we know this is a fan favourite and yes it started off cute, funny and very watchable but honestly it could have been resolved in half the number of episodes and it really didn’t need so many flash back scenes from the same flipping episodes.

Pros- Jerry is hot. Neg- every thing else.

How much we liked it: 3/10- How good it was technically: 1/10

PS Man (T)-  We really loved every episode up until around episode 10 and then we suddenly got really annoyed at this stupid OTP- they had no reason not to be together!!! It was infuriating to watch. Plus when you’ve got the most perfect love rival waiting in the wings, it just makes it all the more annoying.

Best thing about it: If you’re looking for a good laugh- check out Blue Lan’s crazy hair and leopard print trousers he would wear on a regular basis. 

Also a love rival that got viewers so excited that there was even a public vote to get the writers to change the end. Love fan power.

How much we liked it:  (up to episode 10: 9/10) the rest of the drama 4/10- How good it was technically: 3/10

Autumn’s Concerto (T)- We were completely hooked with this drama, it had everything that we can’t resist: an OTP who shared amazing chemistry and a drama that loved to bring in as much angst that was physically possible per episode! The sad thing with this drama is that it was so good up to about episode 6 and then that dreaded time leap occurred and ruined it! From episode 6 onwards the drama slowed down and cut the hot angst, which is a total shame because it was sooo good at the start. That said- do we regret watching it? No way- definitely one of the better T-dramas of the year.

How much we liked it: 7/10- How good it was technically: 7/10


Previous year’s dramas that we completed this year:

Que Sera, Sera– LOVED IT!!! It was all about the OTP- so intense, angsty and addictive. Watch it.

How much we liked it: 10/10- How good it was technically: 9/10

Loving you a thousand Times– We were hooked from the start. Melodrama at its best. We avoid melodramas like the plague but this was done so well- Such a tight script, well acted and intense. We cried so much- our feelings for characters were so turbulent we went from hate to like in literally half an episodes- now that’s good writing.

How much we liked it: 9/10- How good it was technically: 8/10

Save the last dance for me– One of the older dramas we watched this year but it was really good. Although the drama had many predicable elements- we fell hard for the OTP- they were so sweet together and when you’ve got a OTP that you like enough- you can get past ridiculous memory loss scenarios and the fact that the end was pretty a complete rip off of the Hollywood movie- An Affair to remember.

How much we liked it: 8/10- How good it was technically: 7/10

Thank You– We cried so much! We were emotionally invested from the start- the story was so compelling and pulled at our heart strings so much. Not your standard K-drama- it’s got so much more depth, heart and it was steeped in reality.

How much we liked it: 10/10- How good it was technically: 9/10

Lawyers of Korea- It’s a nice way to past the time. It was funny, romantic and had a very sticky love square.

How much we liked it: 7/10- How good it was technically: 7/10

How to meet a perfect neighbour– We enjoyed it while we watched it- if you’re looking for a dramatic OTP (concubine bracelet *shudder), cunning Love rivals and greedy evil people- look no further, my friends.

How much we liked it: 6/10- How good it was technically: 8/10

Smile, You– Curse you greedy drama makers- you ruined this drama by adding a 15 episode extension! Seriously, we really enjoyed this drama with its adorable trouble free OTP, annoying but funny love rivals and entertaining family dynamics.

How much we liked it: 7/10- How good it was technically: 6/10

Pride (J) – We loved everything- that’s right everything! From the music, the bromance and the lovely OTP. For a 12 episode drama- they managed to get so much packed in.

Definitely a much watch J-drama.

How much we liked it: 10/10- How good it was technically: 10/10


2010 dramas we shelved for various reasons:

Sungkyunkwan Scandal– We definitely plan to finish this drama- we got to episode 12 and we still loved pretty everything about it. Then Baker King entered our lives and every other drama became a distant memory.

Queen of Reversals– We shelved Queen of Reversals because we didn’t like Tae Hee’s husband, we thought he was a complete idiot that didn’t really love his wife and the idea of watching this OTP was far too off putting BUT….news of an extension and Park Shi Hoo as a love interest, we may just need to tune in again. *giggles.

PSH must be a leading man’s nightmare- they must fear it every time he’s added to a drama list because seriously the guy managed to make himself a lead with sheer screen presence- man he’s good. We realised that Jung Joon Ho and Kim Seung Woowho was the leading man in How to meet the perfect neighbour are best friends in real life and if PSH gets upgraded to leading man (again) – that would mean that this set of best friends would both have been pushed aside from leading man because they can’t compete with the charms of PSH. How unlucky!

The woman who still wants to marry– We really enjoyed watching this drama when we were tuned in. It was hilarious at times, depicted great friendships and made us laugh out loud multiple times. However even though it was all of the above, it just didn’t hold our attention enough to complete.


2010 really was the year that could have been. So many dramas that had so much potential to be amazing but failed to deliver the goods! It wasn’t all bad we found dramas that were unexpected loves that have a special place in our drama viewing hearts. Here’s hoping that 2011 will be filled with more tear jerkers, angst filled, laugh out loud funny dramas.

Happy New Year! Love the MustHaveSubs Girls XxX