Nhật ký‎ > ‎Phim / Show Hàn Quốc‎ > ‎[2005]‎ > ‎

[2005] Thời trang thập niên 70 - Fashion 70's - Lee Yo-won Kim Min-jung Joo Jin-mo Chun Jung-myung

 
Fashion 70's
Fashion 70's.jpg
GenrePeriod drama 
Romance 
Family 
Friendship
Written byJung Sung-hee
Directed byLee Jae-kyoo 
Lee Jung-hyo
 
StarringLee Yo-won 
Kim Min-jung 
Joo Jin-mo 
Chun Jung-myung
Country of originSouth Korea
No. of episodes28
Production
Production location(s)South Korea
Running time60 minutes on Mondays and Tuesdays at 21:55
Production company(s)Kim Jong-hak Productions
Release
Original networkSeoul Broadcasting System
Original release23 May – 29 August 2005
Fashion 70's (Hangul패션 70's) is a 2005 South Korean television series starring Lee Yo-wonKim Min-jungJoo Jin-mo and Chun Jung-myung. It was the network's 60th Anniversary of Independence Great Project, and it aired on SBS from May 23 to August 29, 2005 on Mondays and Tuesdays at 21:55 for 28 episodes. An epic, sprawling drama, it focuses on the lives of four young people, from their childhood during the Korean War, to their careers and love lives as adults. It portrays the passion of female fashion designers who pioneered Korea's fashion industry in the 1970s.

Plot[edit]

Young Joon-hee befriends little Kang-hee, but the two girls get into trouble because of Kang-hee's poor but greedy mother. Joon-hee also makes friends with two boys, Kim Dong-young, the son of a military general and Jang Bin, the son of a fashion designer.

But when North Korean forces invade their town, both girls are separated from their parents and Joon-hee's mother is killed in an explosion. Believing his daughter to have died, Joon-hee's father adopts Kang-hee and raises her as his own daughter. Joon-hee is discovered at an orphanage by Kang-hee's mother, and is also adopted. The trauma of the events causes Joon-hee to block out her childhood memories and she grows up on a small island as Deo-mi, unaware of her true identity.

Years pass and all four of their paths cross again, with complicated, destructive results. Deo-mi dreams of becoming a fashion designer, and petty criminal Jang Bin helps her move to Seoul to chase her dream. In the process he falls in love with her, but his feelings are unrequited. Deo-mi meets Dong-young, who has become an aide to the President, and although they do not recognize each other, there is an instant attraction between them. Kang-hee (now called Joon-hee) is also working in fashion, and already in love with Dong-young, but is heartbroken when she discovers he has fallen for Deo-mi.

Deo-mi and Joon-hee first become friends, then become each other's greatest rivals like Coco Chanel and Elsa Schiaparelli. They pursue both love and ambition with their lives against the backdrop of the fashion industry and the shifting social mores of 1970s Korea.[3]

Review Fashion 70’s


Fashion 70s12

Trước khi phim chiếu, tôi nghĩ tôi sẽ xem Fashion 70’s vì Chun Jung Myung ( aka Tiểu Phong’s baby, aka : PIE, tên thân mật mà fanclub gọi cậu – viết tắt của từ cutie-pie ). Nhưng sau 4 tập phim đầu tiên, tôi nhanh chóng nhận ra rằng đây là một bộ phim đặc biệt. Sau khi xem xong phim, tôi vẫn giữ quan điểm cho rằng Fashion 70’s là một bộ phim hay, nhưng tiếc rằng nó không giữ được chất lượng của nó ở những tập đầu, mà giảm dần vì những tình tiết đậm dramatic của phim Hàn ở phần sau.

Như tựa đề của phim, Fashion 70’s viết về thời trang thập niên 70. Câu chuyện bắt đầu những năm 50 tại một ngôi làng nhỏ tại Sariwon sau này thuộc về Bắc Triều Tiên. Chiến tranh và bi kịch đã tạo nên những gặp gỡ, những ràng buộc mang tính chất định mệnh giữa bốn đứa trẻ.

Joon Hee là một cô bé hồn nhiên, trong sáng và tốt bụng, lớn lên như một công chúa với người cha giàu có. Joon Hee làm bạn với Kang Hee, con gái của một người mẹ khá thực dụng, thường xuyên đi trộm đồ của quân đội để bán lấy tiền. Dong Young là con trai của một vị tướng quân, người luôn đặt lợi ích quốc gia lên trên bản thân mình, Dong Young muốn sau này cũng sẽ trở thành một nhà lãnh đạo vĩ đại  như cha mình. Jang Bin là con trai của một nhà thiết kế tài năng nhất Nam Hàn, người học trong một trường thiết kế nổi tiếng với tham vọng trở thành nhà thiết kế giỏi nhất thế giới, nhưng bị một một người bạn học cưỡng bức mà sinh ra Jang Bin, từ đó ước mơ của bà tạm dừng. Chính vì thế mà bà coi Jang Bin như một gánh nặng, thậm chí còn có lúc bỏ rơi Bin lại trong thời đại loạn lạc để trốn chạy vì  không chịu nổi áp lực, định kiến của xã hội. Có lẽ vì thế từ bé, Bin đã ghét mẹ của mình, và với sự tổn thương tình cảm từ bé, cậu giống như một quả bom lầm lì có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào.

Chiến tranh diễn ra, quân đội Bắc Hàn chiếm lĩnh Sariwon. Trong thời kỳ loạn lạc đó, mẹ của Joon Hee chết, cô bé cũng bị lạc và được mẹ của Kang Hee nuôi và đặt tên mới cho cô là Doe Mi. Trước đó hai mẹ con của Kang Hee được sự giúp đỡ của bố Joon Hee, vì muốn Kang Hee sống trong một cuộc sống sung sướng, thay vì lang bạt vất vả như mình, mẹ Kang Hee đã bỏ lại con gái ở nhà bố Joon Hee. Tin rằng con gái mình đã chết, cha của Joon Hee nhận nuôi Kang Hee và nuôi dưỡng cô bé như con ruột của mình.

Nhiều năm trôi qua và cả 4 người họ lại gặp nhau với những vai trò mới. Doe Mi mơ ước trở thành nhà thiết kế thời trang, cô chuyển đến Seoul để theo đuổi giấc mơ của mình.  Kang Hee học tập tại học viên thời trang của mẹ Jang Bin. Trong khi đó hai chàng trai của chúng ta, Dong Young làm việc trong chính phủ, trở thành thân cận của tổng thống, Jang Bin dành phần lớn thời gian của mình  để tung hoành trong những trò cút bắt với … cảnh sát.

Theo bước chân của Doe Mi, một cô gái vùng quê với chỉ một niềm đam mê với thời trang, chân ướt chân ráo lên Seoul để theo đuổi ước mơ của mình là hành trình của người xem bước vào thế giới thời trang trong những năm 70. Những thiết kế sang trọng, quý phái của Kang Hee là dành cho giới thượng lưu, dành cho số ít người có điều kiện về kinh tế cũng như con mắt nghệ thuật để thưởng thức vẻ đẹp trong những thiết kế của cô, quan điểm nghệ thuật của Kang Hee là thời trang phục vụ cho cái đẹp. Trong khi đó những thiết kế của Doe Mi lại hướng đến vẻ đẹp bình dân, vẫn có sự sáng tạo, tinh tế nhưng với những sản phẩm giá rẻ mà phần đông người dân có thể sở hữu, quan điểm nghệ thuật của cô là thời trang để phục vụ cho tất cả mọi người. Vô hình chung, họ là những người bạn của nhau, nhưng cũng là đối thủ của nhau, đại diện cho hai xu thế thời trang đối lập nhau.

Điểm tôi thích của Fashion 70’s là giữa Doe Mi và Kang Hee, họ có quan điểm khác nhau, thậm chí bất đồng gay gắt trong cuộc sống nhưng dù có bất đồng đến đâu thì họ vẫn tôn trọng tài năng và quan điểm của người còn lại. Tôi cũng thích quan điểm của Bong Sil, mẹ của Jang Bin cũng đồng thời là người giảng dạy, dìu dắt cả  Doe Mi và Kang Hee. Là một nhà thiết kế tài năng, bà là một người phụ nữ đặc biệt. Như Jang Bin nói, Bong Sil có thể không phải là một người mẹ tốt nhưng cô ấy thực sự là một tài năng kiệt xuất của ngành thời trang Hàn Quốc: độc lập, cá tính và có tầm nhìn. Cô là người có tài và không phải vì có tài mà chèn ép những tài năng khác để mình là số 1, cô nhận ra tài năng của học trò mình và định hướng họ theo thế mạnh của họ. Kang Hee rõ ràng là một tài năng với những tố chất giống cô, có sự sang trọng và tinh tế trong thiết kế giống cô, đủ khả năng thừa kế sự nghiệp mà cô để lại. Thế nhưng Bong Sil vẫn nhận thấy được tài năng của Doe Mi để dìu dắt cô. Bởi vì cô ấy là một tài năng, và cô nhận ra tài năng của người khác, vì  cô nhận thấy xu hướng thời trang trong tương lai sẽ có sự chuyển biến, có thể hiện tại Kang Hee sẽ là nhà thiết kế hoàn hảo nhất, nhưng trong tương lai nó lại thuộc về Doe Mi.

Tôi muốn nói thêm một chút suy nghĩ của tôi về ngành thời trang. Tất nhiên mỗi ngành nghề khác nhau đều có tính chất khác nhau, nhưng ngành thời trang là một ngành nghề đặc biệt thường xuyên có sự thay đổi theo thị hiếu của người dùng. Mà thị hiếu của người dùng lại thay đổi trong thời gian ngắn. Chẳng hạn, năm nay ăn mặc như thế này là mốt, sang năm sau lại là lạc mốt. Trong thời đại mà khách hàng là thượng đế, bất kỳ ngành nghề nào cũng phải hướng tới khách hàng của nó và nắm được xu hướng của khách hàng. Với đặc thù của nghề nghiệp như thế, những nhà thiết kế giỏi đòi hỏi sự sáng tạo, lòng đam mê, cả sự can đảm và nhẫn nại. Fashion 70’s là một bộ phim hay vì nó đã phả được đặc thù của nghề nghiệp vào trong phim. Không chỉ có thế, thông qua cuộc đời của bốn nhân vật, Fashion 70’s đã tái hiện được một cách chân thật và rung động lại cả một thời kỳ trong lịch sử Hàn Quốc. Một thời kỳ đen tối bậc nhất nhưng cũng là thời kỳ của hy vọng, của sáng tạo, và cả niềm đam mê.

Nếu mảng nghề nghiệp trong phim được thực hiện tốt bao nhiêu thì rất tiếc, mảng tình cảm lại không khiến người xem thật sự thuyết phục, tuy nhiên tôi vẫn cảm nhận được một sự chắc chắn trong nội dung xuyên suốt phim. Tâm lý, tình cảm của hầu hết các nhân vật đều được tôn trọng và phát triển cân xứng, tôi thích điều đó. Những nhân vật trong phim, họ lựa chọn tình yêu, lựa chọn ước mơ của mình mà không hề do dự, không hề nuối tiếc, dù họ được chọn lựa lại thì họ vẫn đi theo con đường họ đã đi. Đó là cách họ sống với tất cả ước mơ, với tất cả tình yêu và nhiệt huyết của tuổi trẻ. Khi Jang Bin yêu Doe Mi và luôn tin rằng mình sẽ có được tình yêu của cô, tinh yêu đối với Bin là ngọn lửa để chữa lành những vết thương hằn rất sâu trong tâm hồn, là niềm tin, là một chốn bình yên sâu thẳm trong tâm hồn để cậu cố gắng ngay trong những giờ khắc sinh tử. Với Dong Young, người con trai của một vị tướng vĩ đại, có những lúc anh chọn tình yêu, có những lúc anh chọn đất nước, có những lúc anh chọn nghĩa với người con gái 16, 17 năm yêu anh, thì những lựa chọn đó anh không bao giờ hối hận. Họ có thể đến gần nhau, có thể để mình rời xa đối phương để sống với chính mình, sống không thẹn với chính mình để dù chia xa nhưng một ngày nào đó họ sẽ gặp nhau mà vẫn có thể nở nụ cười.

Tuy nhiên Fashion 70’s cũng có rất nhiều điểm yếu của nó. Nếu 4 tập đầu được xây dựng với nỗ lực tuyệt vời của biên kịch, của đạo diễn và dàn diễn viên với những cảm xúc được bùng nổ khiến người xem chìm rất sâu vào thế giới phim. Tuy nhiên những tập sau phim không giữ được cường độ cảm xúc mà nó tạo ra ở phần đầu mà dàn trải với nhiều tình tiết không cần thiết. Tính cách nhân vật nam chính và nữ chính được xây dựng quá hoàn hảo, tôi muốn nhắc lại là quá hoàn hảo, quá tốt bụng, quá thánh thiện trong một thời kỳ nhiều biến động nên trở thành khó tin. Là con người, ai cũng có điểm tốt, điểm xấu, chắc chắn khi hoàn cảnh của bản thân bị xô đẩy đến mức nào đó người ta sẽ bộc lộ những điểm xấu của mình. Vì thế không chỉ tôi mà rất nhiều người xem không thể có sự cảm thông với hai nhân vật chính mà chuyển sang hai nhân vật phụ, đó là điều rất đáng tiếc. Tình yêu, tình cảm trong phim được xây dựng một chiều, nhất nhất theo tình cảm ban đầu của họ, vì thế vô hình chung không mô tả được một thời đại biến động, biến động từ xã hội dẫn đến biến động về tình cảm. Chẳng hạn tình yêu giữa Jang Bin và Doe Mi, Dong Young. Tôi đồng ý là Doe Mi gặp và yêu Dong Young trước nên cô không có tình cảm với Jang Bin, nhưng điều thiếu thuyết phục ở đây là tôi thấy tình cảm của họ không thực sự trải qua nhiều khó khăn, gian khổ để bên nhau. Khi Dong Young bỏ Doe Mi đi, người ở bên cạnh cô, đưa cô lên Seoul và giúp đỡ cô trong những ngày đầu tiên là Jang Bin. Người ở bên cạnh cô trong thời điểm cô khó khăn nhất, mẹ thất lạc, cha mất, chị ngồi tù, người yêu ở bên cạnh chăm sóc chị vì nghĩa của anh ta, người bên cạnh và động viên Doe Mi vẫn là Jang Bin. Khi Dong Young bỏ đi nước ngoài 3 năm mà không nói một lời, Doe Mi bị hiệu trưởng đuổi khỏi trường để tự thân lập nghiệp, trong 3 năm đó người ở bên cạnh cô cũng là Jang Bin. Để rồi cô từ chối lời cầu hôn của Jang Bin, khi Dong Young về nước hai người gặp nhau, ôm nhau trong một chiều nhạt nắng rồi nối lại tình yêu? Tất nhiên có nhiều người xem cảm động với tình yêu chung thủy đó, nhưng với cá nhân tôi, yêu không phải là cơm để sống, hồi trẻ cũng dăm ba mối tình, tình yêu đến và đi tự nhiên thì kết thúc dừng lại nếu Doe Mi đến với Jang Bin vẫn thuyết phục tôi hơn.

Tôi rất không thích đoạn kết phim khi Kang Hee chọn cách tự sát để kết thúc những đau khổ của mình. Tôi đồng ý là ai cũng có những giới hạn của mình, Kang Hee rất đau khổ khi  phải chia sẻ tình cảm của những người mình yêu thương với Doe Mi. Dong Young yêu Doe Mi, mẹ cô cũng rất yêu quý Doe Mi, cha cô cũng rất yêu quý Doe Mi. Điều đó làm tình cảm của cô tổn thương, nhất là cô là một nhà thiết kế tài năng, càng tài năng nhất là trong ngành nghệ thuật thì đa cảm. Từ bé bàn tay Kang Hee luôn nắm chặt lấy những gì mà mình sở hữu, nhưng Kang Hee quên rằng đôi khi có những thứ của mình thì sẽ chẳng bao giờ mất đi được. Tất cả mọi người xung quanh cô đều yêu quý Kang Hee với chính con người cô chứ không phải cô là cái bóng của Doe Mi. Cha, mẹ của Kang Hee đã nói với cô rằng họ yêu thương cả hai người nhưu nhau. Doe Mi coi cô như một người chị gái, Dong Young coi cô như một người em gái thân thiết, Jang Bin coi cô như một người bạn thân. Vì thế tôi nghĩ tình tiết Kang Hee  muốn tự sát không thực sự thuyết phục, là bi kịch hóa một sự việc không đáng để bi kịch hóa. Nhất là bi kịch của Kang Hee lại kéo theo rất nhiều bi kịch nữa ở cuối phim. Tôi không bao giờ thích những người buông rơi cuộc sống vì bất kỳ lý do gì. Chẳng hạn trrong La Dolce Vita, mặc cho lý do của quyết định của nhân vật Joon Soo là hợp với hoàn cảnh, tâm lý của cậu ta thì tôi cũng không thế chấp nhận được khi những người còn trẻ buông rơi cuộc sống của mình. Đó là một sự ích kỷ với tất cả mọi người xung quanh yêu quý người đó.

Một sự tình cờ, thời gian qua tôi vừa xem lại Friend Our Legend, bộ phim theo đánh giá của tôi là bộ phim hay nhất về thập niên 70 của Hàn Quốc. Như một blogger khác nhận xét : Làm một bộ phim về quá khứ là rất khó. Và là một bộ phim về quá khứ, giống như Friend Our Legend, Fashion 70’s đã tái hiện lại một quá khứ buồn miên man trong hoài niệm, trong nuối tiếc chạm vào cảm xúc của người xem, vì thế nó là một bộ phim hay. Rất tiếc nó không bao giờ có thể nâng tầm để trở nên xuất sắc như Friend Our Legend không chỉ bởi những bi kịch đậm dramatic ở đoạn cuối phim mà còn ở tâm lý nhân vật  xây dựng không thực sự thuyết phục ( trừ nhân vật Jang Bin ).

Một vài lời cuối  dành cho Chun Jung Myung, Chun Jung Myung tham gia đóng chính trong 6 bộ phim thì đây là bộ phim thứ 3 mà tôi xem của cậu: What’s up fox, Goodbye Solo, Fashion 70’s, cả 3 phim đều là trước khi cậu nhập ngũ. Với những gì được review của các khán giả khác, tôi không có ý định xem 3 phim còn lại để giữ lại những tình cảm nguyên vẹn của mình với Chun Jung Myung. Nhưng PIE, hãy nhớ, chỉ cần cậu giữ được tình yêu cháy bỏng của mình với diễn xuất và với nhân vật như với Fashion 70’s, tôi hay những khán giả khác sẽ mãi yêu quý và ủng hộ các dự án tiếp theo của cậu.

(7,5/6)

Sao Thời trang thập niên 70 sau 12 năm: Người hạnh phúc, kẻ lận đận

Lee Yo Won làm mẹ của ba con, Joo Jin Mo hẹn hò bạn diễn Trung Quốc, còn Chun Jung Myung gây sốc khi công khai rồi chia tay người yêu trong 6 ngày.

Thời trang thập niên 70 (Fashion 70's) xoay quanh cuộc sống, tình yêu và đam mê của nhóm bốn bạn trẻ. Họ là bạn thanh mai trúc mã, bị chia cắt bởi chiến tranh và rồi tình cờ gặp lại nhau trong thập niên 1970 - thời điểm thời trang nở rộ. Quá khứ bất hạnh, sự tráo đổi thân phận kỳ bí cùng cuộc tình tay ba, tay tư rối rắm của bốn nhân vật thu hút người xem. Phim gây ấn tượng mạnh với khán giả Việt khi phát sóng năm 2005.

Tính đến thời điểm này, bộ phim đã có "tuổi đời" lên đến 12 năm. Dàn sao trẻ năm xưa giờ đây đã có sự nghiệp vững vàng, tuy nhiên bốn sao nhí của phim hầu như không theo nghiệp diễn.

Lee Yo Won (Dumi)

Vai chính của phim được đạo diễn Lee Jae Kyun "đo ni đóng giày" cho Lee Yo Won. Nữ diễn viên với ngoại hình hiền lành, dễ mến, dễ gây được cảm tình với người khác đã hoàn thành xuất sắc vai diễn của mình, đây cũng là tác phẩm đầu tiên mà cô góp mặt sau khi lấy chồng, sinh con.

Sao Thời trang thập niên 70 sau 12 năm: Người hạnh phúc, kẻ lận đận

Dumi có tuổi thơ khá bất hạnh khi đang sống trong cảnh ấm êm bỗng dưng bị ly tán gia đình, mẹ chết vì bom nổ, sau đó được người giúp việc nhận nuôi và chuyển tới sống trên một hòn đảo nhỏ, đổi tên thật Yoon Hee thành Dumi. Cô dần quên đi quá khứ đau buồn. Lớn lên, cô theo đuổi ngành thiết kế thời trang đồng thời rơi vào lưới tình với hai chàng trai tốt bụng.

 Sau khi bộ phim kết thúc thành công, Lee Yo Won tiếp tục tham gia vào những dự án lớn.
Sau khi bộ phim kết thúc thành công, Lee Yo Won tiếp tục tham gia vào những dự án lớn.

Có thể nói, sau bộ phim này tên tuổi của cô vang xa, trở thành lớp diễn viên thực lực của màn ảnh Hàn được săn đón. Lee Yo Won tham gia vào nhiều dự án lớn sau đó như Bác sĩ Bong Dal Hee (2007), Nữ hoàng Seon Deok (2009), 49 ngày (2011), Đế quốc hoàng kim (Empire Of Gold, 2013). Phim truyền hình mới nhất của cô là Night light (2016).

 Cô kết hôn khi còn khá trẻ và có hôn nhân hạnh phúc với một doanh nhân.
Cô kết hôn khi còn khá trẻ và có hôn nhân hạnh phúc với một doanh nhân.

Nữ diễn viên được yêu thích bởi hình tượng đẹp, đời tư trong sạch. Năm 2003, cô kết hôn với doanh nhân kiêm tay golf chuyên nghiệp Park Jin Won. Một năm sau đó, cô đã sinh con gái đầu lòng. Năm 2014 và 2015, cô lần lượt sinh thêm một gái, một trai. Người đẹp 37 tuổi hiện có sự nghiệp ổn định và cuộc sống hạnh phúc.


Lee Yo Won vẫn giữ được nét đẹp trẻ trung của mình và ngày càng quyến rũ hơn.

Thật sự hiếm có một nữ nghệ sĩ nào vẹn cả đôi đường, sự nghiệp và gia đình nhưng sau 14 năm chung sống, Lee Yo Won có một gia đình hạnh phúc, một người chồng là "hậu phương" ủng hộ vợ theo đuổi nghệ thuật.

Joo Jin Mo (Kim Dong Young)

Nam diễn vien sinh năm 1974 hóa thân thành công Kim Dong Young - con trai một tướng lĩnh quân đội, có tính độc lập và điềm đạm. Lớn lên, anh trở thành trợ lý của tổng thống, được nhiều cô gái yêu mến, thế nhưng trái tim chàng trai ấy chỉ hướng về Dumi.


Tạo hình điển trai của Joo Jin Mo trong Thời trang thập niên 70.

Ngôi sao Thời trang thập niên 70 gây ấn tượng mạnh với khán giả, hình tượng đẹp giúp Joo Jin Mo trở thành thần tượng của giới trẻ lúc bấy giờ. Cũng giống như Lee Yo Won, sau khi bộ phim kết thúc thành công giúp anh nhận về hàng loạt dự án lớn và từ đó trở thành sao hạng A xứ Hàn.


Vai diễn đồng tính xuất sắc được Joo Jin Mo thể hiện chân thực từ nội tâm cho đến biểu cảm gương mặt.

Những bộ phim giúp Joo Jin Mo khẳng định tên tuổi của mình phải kể đến Định mệnh nghiệt ngã (2003), Song hoa điếm (2008), Hoàng hậu Ki (2013), Chuyện tình luật sư (2016). Dù không may mắn như lứa đồng nghiệp cùng tuổi như Jang Dong Gun nhưng các vai diễn của Joo Jin Mo được chọn lọc kỹ lưỡng, gây ấn tượng với khán giả. Đến nay những bộ phim của anh đều nhận về phản ứng tích cực từ khán giả. 


Joo Jin Mo phong độ ở tuổi 43.

Trong suốt một thời gian dài có rất nhiều tin đồn tình cảm xoay quanh nam diễn viên điển trai. Thậm chí Jin Mo còn bị đồn là người đồng tính. Tuy nhiên, nam tài tử vô cùng kín tiếng và chưa từng lên tiếng về tất cả tin đồn. Bất ngờ, Jin Mo khiến fan bất ngờ khi công khai hẹn hò Trương Lệ - nữ diễn viên Trung Quốc kém anh 10 tuổi sau khi hợp tác với nhau trong tác phẩm Xin lỗi em yêu hồi năm 2016.

Sao Thời trang thập niên 70 sau 12 năm: Người hạnh phúc, kẻ lận đận

 Hình ảnh ghi lại những khoảnh khắc ngọt ngào của Joo Jin Mo và bạn gái - diễn viên Trương Lệ.
Hình ảnh ghi lại những khoảnh khắc ngọt ngào của Joo Jin Mo và bạn gái - diễn viên Trương Lệ.

Người hâm mộ thật sự mong anh có một chuyện tình đẹp và nhanh chóng báo tin vui cho mọi người. Sự nghiệp đã vững vàng cũng đã đến lúc để Joo Jin Mo nghĩ đến chuyện xây dựng tổ ấm riêng cho mình.

Chun Jung Myung (Jang Bin)

Bên cạnh diễn viên chính, vai nam thứ Jang Bin - chàng trai bất cần, tốt bụng và si tình - giúp Chun Jung Myung thu về lượng fan lớn. Sau tác phẩm, nhiều khán giả Hàn vẫn gọi anh là Jang Bin nên có thể thấy vai diễn này đã để lại một ấn tượng khó phai trong lòng khán giả năm nào.

Sao Thời trang thập niên 70 sau 12 năm: Người hạnh phúc, kẻ lận đận

 Tạo hình phong trần của Chun Jung Myung trong phim.
Tạo hình phong trần của Chun Jung Myung trong phim.

Chun Jung Myung hoạt động nghệ thuật từ năm 1999, anh nổi tiếng qua loạt phim Cáo ơi làm gì (What's up fox - 2006), Chị kế của Lọ Lem (2010), Cặp đồng hành (2011), Em đẹp nhất đêm nay (2013), Master - God of noodles (2016). Chun Jung Myung được truyền thông mệnh danh là ngôi sao có gương mặt trẻ thơ. Ở tuổi 37, anh hầu như không già đi so với 12 năm trước - thời điểm tham gia Thời trang thập niên 70.

 Chị gái của Lọ Lem (2010)...
Chị gái của Lọ Lem (2010)...

 ...cho đến Chun Jung Myung trong tác phẩm mới nhất Master - God of noodles (2016), ngoại hình của anh chàng gần như không thay đổi.
...cho đến Chun Jung Myung trong tác phẩm mới nhất Master - God of noodles (2016), ngoại hình của anh chàng gần như không thay đổi.

Năm 2014, tài tử gây sốt Hàn Quốc khi công khai tình cảm với bạn gái kém 12 tuổi, tuy nhiên, chỉ sau sáu ngày, anh tuyên bố chia tay vì không muốn bạn gái cảm thấy phiền muộn và áp lực khi yêu người nổi tiếng. Truyền thông Hàn gọi đó mối tình chớp nhoáng. Hiện tại, nam diễn viên vẫn độc thân.

 Hình ảnh hiếm hoi của mối tình "chớp nhoáng" kết thúc chỉ sau 6 ngày. 
Hình ảnh hiếm hoi của mối tình "chớp nhoáng" kết thúc chỉ sau 6 ngày. 

 Ở tuổi 37, Chun Jung Myung vẫn trẻ trung, điển trai.
Ở tuổi 37, Chun Jung Myung vẫn trẻ trung, điển trai.

Kim Min Jung (Go Joon Hee)

Joon Hee được đánh giá là vai diễn thành công nhất của Kim Min Jung trên màn ảnh. Joon Hee tên thật là Kang Hee, con của người giúp việc. Vì bị lạc mẹ trong thời thế loạn lạc, cô được bố Dumi nhận nuôi. Ông bắt cô phải sống dưới thân phận Joon Hee - cô con gái mà ông tưởng đã chết trong chiến tranh.

 Sống trong thân phận của người khác, Joon Hee cũng có những nỗi khổ riêng.
Sống trong thân phận của người khác, Joon Hee cũng có những nỗi khổ riêng.

Joon Hee đem lòng yêu Dong Young nhưng anh lại hướng về Dumi. Vì thế, Joon Hee luôn ngầm đấu đá với Dumi, cả trong công việc và tình yêu. Sau nhiều sai lầm, vấp váp, cô tìm đến cái chết như một sự giải thoát. Vai diễn có số phận buồn khiến khán giả thương cảm.

 Tạo hình của Kim Min Jung trong phim.
Tạo hình của Kim Min Jung trong phim.

Kim Min Jung sinh năm 1982, xuất thân là diễn viên nhí, đóng phim từ năm sáu tuổi. Suốt 29 năm theo nghiệp diễn, cô tham gia khoảng 60 tác phẩm - cả điện ảnh lẫn truyền hình. Trong đó nổi tiếng nhất là Flying boys (2004), Forbidden quest (2006), Trái tim nhân ái (2008), Bệnh viện số ba (2012), Gap Dong (2014).

Sao Thời trang thập niên 70 sau 12 năm: Người hạnh phúc, kẻ lận đận

Kim Min Jung từng công khai tình cảm với một đạo diễn quảng cáo năm 2010 nhưng cả hai quyết định chia tay vì không có thời gian dành cho nhau. Năm 2013, truyền thông đưa tin cô hẹn hò bạn diễn Chun Jung Myung, tuy nhiên, cặp sao phủ nhận và nói họ chỉ là bạn bè.

 Ở tuổi 35, Kim Min Jung vẫn đi về lẻ bóng.
Ở tuổi 35, Kim Min Jung vẫn đi về lẻ bóng.

Có thể nói dàn sao trong phim hầu như không có nhiều thay đổi về ngoại hình từ khi Thời trang thập niên 70 kết thúc. Kim Min Jung vẫn giữ được vẻ đẹp "không tuổi" của mình dù đã bước sang tuổi 35. Không giống như Lee Yo Won, nữ diễn viên xinh đẹp đến nay vẫn chưa tìm được bến đỗ cho đời mình.

 Kim Min Jung cho biết không vội vã trong chuyện tình cảm vì tin một nửa vẫn đợi cô ở đâu đó.
Kim Min Jung cho biết không vội vã trong chuyện tình cảm vì tin một nửa vẫn đợi cô ở đâu đó.

Hiện cô góp mặt trong series Man to man, đóng cặp với tài tử Park Hae Jin và khán giả đang rất trông đợi vào bộ phim này cũng như diễn xuất của nữ diễn viên.

Dàn sao nhí

Trong khi dàn diễn viên chính của phim đều có sự nghiệp ổn định thì tất cả các diễn viên nhí đều bỏ nghiệp diễn với nhiều lý do. Trong đó Byeon Ju Yeon (Dumi thời trẻ) sau Thời trang thập niên 70, cô bé chỉ đóng thêm bốn phim nữa và bỏ hẳn nghiệp diễn. Nhiều nguồn tin cho biết gia đình Byeon Ju Yeon muốn con gái tập trung vào việc học hơn là dành thời gian rong ruổi khắp nơi cùng đoàn phim.

 Byeon Ju Yeon đáng yêu khi tham gia Thời trang thập niên 70.
Byeon Ju Yeon đáng yêu khi tham gia Thời trang thập niên 70.

Jang Bin ngày nhỏ do Eun Won Jae thủ vai. Cậu bé gây ấn tượng với người xem nhờ nụ cười rạng rỡ, khuôn mặt thông minh, lém lỉnh và diễn xuất đa dạng. Nhiều đạo diễn khen ngợi diễn xuất tinh tế của Eun Won Jae. Tuy nhiên, cậu bé chỉ tham gia thêm một phim vào năm 2007 rồi rút khỏi làng giải trí để chuyên tâm học tập. Từ 2012 đến nay không ai còn biết tin tức của cậu.

 Được khen ngợi về diễn xuất nhưng Eun Won Jae lại không theo nghiệp diễn.
Được khen ngợi về diễn xuất nhưng Eun Won Jae lại không theo nghiệp diễn.

Kim Young Chan (Dong Young thời trẻ) từ năm 2007 đến nay đã từ bỏ hẳn nghiệp diễn xuất. Một số nguồn tin cho biết cậu đang du học tại Mỹ.

 Cậu nhóc ngày nào hẳn đã lớn chỉ có điều không còn cống hiến những vai diễn cho khán giả nữa.
Cậu nhóc ngày nào hẳn đã lớn chỉ có điều không còn cống hiến những vai diễn cho khán giả nữa.

Sao nhí Jung Min Ah vào vai Kang Hee (tên thật của Go Joon Hee ngày nhỏ) và trong dàn sao nhí, Jung Min Ah là người duy nhất vẫn hoạt động nghệ thuật cho đến năm 2013. Cô tham gia loạt phim như Time between dog and wolf (2007), Cô gái mặt trời (2008), Road no. 1 (2010), Feast of the Gods (2012) và đặc biệt gây ấn tượng với vai phản diện Seo Do Yeon trong phim Đôi tai ngoại cảm (2013).

 Gần bốn năm nay Jung Min Ah vắng bóng làng giải trí. 
Gần bốn năm nay Jung Min Ah vắng bóng làng giải trí. 

(Ảnh: Internet)


Fashion 70s


Cast
Joo Jin Mo- Kim Dong Young (김동영)
Lee Yo Won- Han Deo Mi/ Go Jun Hui (한더미/고준희)
Chun Jeong Myun- Jang Bin (장빈)
Kim Min Jung- Go Jun Hui/ Kang Hee (고준희/강희)

SBS official site
soompi
Hotelier2002
Twitchfilm review
NGs
MV
Jang Bin's theme (fan made mv

Han was asking me why I haven't blogged for such a long time. Well, this drama is the reason- 이드라마 데문에...I have been been watching it for the last one week (during whatever spare time I have) and finally finished it on Sunday. 

Fashion 70s aired in 2005 and had a rating of a rather high 25%. It was extended from the initial 24 episodes to 28 episodes.

Though I was rather apprehensive about it initially and even felt some parts were a little slow, I changed my mind as the drama developed. Like good wine, this one gets better as you watch on. 

Fantastic cast from the leads to the supporting characters to the child actors, wonderful storyline, great production and beautiful props, especially the clothes. All these put together made it an unforgettable drama...unusual from the usual crop of Korean dramas.

After reading some of the reviews and thoughts on the various forums, I agree that one of the reason why the show is good (at least to those of us who are crazy about it) is the fact that there are so many aspects of love in this drama. It is not just about love between lovers, but also between parents/children, brothers, sisters and friends.

The first 4 episodes are rather amazing for a drama..it reminds me of MASH with all the props and sets. There's a rather grimy feel to it as it should be during war time. These initial episodes are crucial to the whole story. The 4 child actors were incredible. I've always wondered where the Korean entertainment industry manages to find these talented child actors. Some of them would put many of the adult 'actors' to shame. 

                             

Synopsis:
It is about 1950.. and Korea is on the brink of a civil war. At one of the frontline army post, Jun Hui, the only daughter of a couple running a successful business in the army, befriends Kang Hee, the daughter of a poor, single mother. Dong Young, the son of a military general and Jang Bin, the son of a well known designer met when Jang Bin's mother stages a fashion show for the troops.

War broke out and the 2 girls are separated from their own family. In the months to follow, they found comfort in each other as they attempt to stay alive and locate their own family.

During one of their trespasses into the US army camp, the 2 girls were shot and wounded. Jun Hee's father, believing his daughter to be dead, adopted Kang Hee and changed her name to Jun Hee, because 'otherwise his daughter, Jun Hee, would disappear from the face of the earth and nobody would remember her.'

The real Jun Hee, traumatised by the shock, lost her memory and in a strange twist of fate, is adopted by Kang Hee's mother and is given another name- Han Deo Mi. She did not tell anyone about little Jun Hui being alive and they moved to a little island- Meng Gol Do.

More than 20 years passed and the 4 children are all grown up.

                             

Go Jun Hui (Kang Hee) is the publicly acknowledged beloved daughter of a rich businessmen. She is not in need of anything... seemingly. 











Dong Young, stable and matured, followed his father's footsteps and is an aide to the President. 











Jang Bin, grew up to be a rebellious, devil-may-care street smart guy, who steals for thrills. He has never forgotten the little Jun Hui though, who gave him his first kiss.











And Deo Mi, with no memory of her earlier childhood, grows up into a headstrong, confident woman, who dreams of becoming a designer.

The 4 of them meet again and their lives become intertwined with each other.

Dong Young and Deo Mi met and fell in love. Jang Bin, who loved the little young Jun Hui back then, fell in love with Deo Mi. And Jun Hui, who has always loved Dong Young since the day when he showed her kindness as a kid, continued to love him even more deeply.

As the wall of lies crunbles and the truth slowly unfolds... it caused much tragedy and sadness, not just for the 4 of them, but also their family and loved ones.

Thoughts:
Where do I start? My heart and mind are still thinking about the various scenes. 

As I've mentioned, the story was more than just about the love between a man and a woman. If it was, then the story wouldn't be as interesting. It is the other aspects of love that drew me in and made me cried.

The brotherly love between Jang Bin and Dong Young, who would sacrifice for each other. Even when Bin found out that the woman he loves is actually his hyeong's girlfriend, there was no fight or bitterness towards Dong Young...just a sense of frustration on his part. Because he knows how much Deo Mi and Dong Young love each other too.

The love between Deo Mi and her mother. Though she didn't initially choose to adopt Deo Mi, she grew to love her as a real daughter and took care of her as much as she knows how to.

The love of Jun Hui for her adopted father..whom she loves even more than Dong Young.

The sisterly love between Jun Hui and Deo Mi, despite the rivalry....For having been through life and death, there is a certain deep bond between the 2 girls that binds them together.

Initially, I wasn't very impressed with Kim Min Jun (Go Jun Hui) as I thought she wasn't very good at expressions and seems a little wooden. But I changed my mind as I watched on. She was really good in the last few episodes, when you saw her fear, her dejection, her lonliness when she thought everyone had betrayed her, when she felt that everyone she loves and everything she ever had were taken away by Deo Mi.

I cried, really cried at the prison visitation scene when she told Deo Mi that she hope that she, Deo Mi, their mother and father could be together like a real family in the next life.

And just before her execution, when she told Dong Young that she loves him... it was truely heart breaking.

I could not bring myself to hate Jun Hui even though her selfish acts did cause much grief to everyone. For though she was loved by those around her, she could not feel the love. Their love was for Jun Hui and not Kang Hee. Without the name Jun Hui, she was nothing. Her path to destruction was the result of this insecurity of being neither Jun Hui nor Kang Hee. What kind of live she must have lived in the 20 years... a web of lies and deceit.. And when she sees Deo Mi 'taking' back everything, she must felt lost and hurt. For 20 years, she had lived the life of Jun Hui...how else could she live if not as Jun Hui?

Many will say that Deo Mi suffered. Yes, she suffered in terms of material comforts and of not being with her real father. But she was loved and with no memory of the tragic events, she was happy growing up as who she was. She was naïve, but also strong. In love, she was sure about her stand and I'm glad she did not lead Jang Bin on right from the start. The hug she gave Jang Bin......as a little boy... in need of comfort....


So I was angry with her cruelty when she would not hug Bin when he was arrested. Even as a friend, she could have done that and given some comfort to a man, who may be locked away for many years. And she didn't even visit him in prison!

Dong Young is the perfect guy.. the man in shining armour. Did he give the wrong signals to Jun Hui? I don't think so..because he had not discover love then. He likes Jun Hui and understands her well. If he had not met Deo Mi, then he woud probably have married Jun Hui and would not have been unduly unhappy with the choice. And yet, I was angry with him for not being at Deo Mi's side when she needed him most. I can understand why he chose to stay next to Jun Hui in her hour of darkness, yet...I still could not forgive him for this.

And Jang Bin... ahhh... Jang Bin with his little devil wicked streak...

How he loved Deo Mi, the woman he would like to be hugged by..

A kind hearted guy, who longed for that hug and love from the one important woman- his mother. A lonely boy who grew up and pretend not to care about anything. He was a man and a little boy as well. He learnt to forgive his mother and realised that she loved him in her own ways. 

Finally he found peace within himself.





The 70's was an age of creativeness, of free-spirit, of changes. Looking at the clothes, they may seemed rather loud but they were also daring and so much more outstanding.... they also bring back such nostalgia. I really love the clothes in the drama, especially those worn by Jun Hui and Bin's mother.



And the island where Deo Mi and Dong Young met again... it's no wonder watching all these dramas make us want to visit Korea.


Many of us who watched the drama went gaga over the 2 men... Given a choice...I'll have both...if got no choice... then I guess I'll take Jang Bin. haha!

I think he made quite a few women breathless in the helicopter scene. (Reminds me of Bae Yong Joon as Frank Shin in Hotelier). There's something really magnetic about a man stepping out of a helicopter.. 

And yet... he can be so sweet when he's with Deo Mi.



But for me, Jang Bin captured my heart when he did the catwalk dance. The unbutton shirt sealed the fate for me..



And when he smiles... his whole face lights up.



I supposed I couldn't end this without talking about the ost.

The main theme song is sang by the group Fly to the Sky. Both the members of the group, Fanny and Brian also sang the song solo. Each of he 3 versions has a different feel to it. A really beautiful song. You can watch the mv in the link above.

But I also love all the other tracks on the ost, especially the one I'm playing now. I think it evokes the feeling and the mood about the whole drama very effectively.

All the leads have their own theme music or song when it's their scene. You can listen to Jang Bin's theme on the fan made mv above. Towards the end, it shows the catwalk dance that I was talking about. You'll understand why he's such a draw to me.

Lee Yo Won is the lead in the rather popular hospital drama, 'Surgeon Bong Dal Hee' showing on SBS now. 

Kim Min Jung's last drama was in 'Stranger than Heaven' with Uhm Tae Woong and Lee Sung Jae. I don't think it did that well despite the strong cast as the storyline was about the usual lost siblings fighting over a woman.

Joo Jin Mo just finished his latest drama, 'Queen of the Game' with Lee Bo Young. It had an average rating. He was also in the movie, 'Musa'. Hmmm... how come I don't remember? But then I only had eyes for Jung Woo Sung then....hehe!

And Chun Jung Myung was in the drama, 'What's Up Fox?' with Go Hyun Jung, with a storyline that is rather popular now- younger man and older woman. Sigh.. but I think he looks too young in this drama leh. I like Jang Bin..with his crew cut and stubble better.

Don't they look good?

But I still prefer him leh..... 

It took quite awhile to do this review. This is the longest Korean drama I have ever watched. Despite being draggy, it managed to keep my attention.

fashion70sBroadcast in 2005
28 total episodes
Overall Rating: B+

Main Cast: Actors / Characters

Lee Yo Weon as Han Duh Mi (born Ko Joon Hee)
Kim Min Jung as Ko Joon Hee (born Kang Hee)
Joo Jin Mo as Kim Dong Young
Chun Jung Myung as Jang Bin

Jun In Taek as Joon Hee’s father
Song Ok Sook as Lee Yang Ja (Kang Hee’s mother)
Lee Hye Young as Jang Bong Sil (Bin’s mother)

Fashion 70s is one of the first drama to focus on the fashion design industry as the main back-drop for the story. Unfortunately, it has too many back-drops in combination with the main one. The show starts off with the Korean war and two families that will be affected because of this war. Two daughters, Joon Hee and Kang Hee, were separated from their family and ultimately adopted by the opposite family due to various reasons. Themes of identity, family, and love are all a part of this show. In the end, fashion only played a small part in this so-call fashion drama. Even though it’s not a big deal, I feel if you are going to focus on something you should do it with justice. The multitudes of back-drops really makes the story in cohesive.

Dul Mi (left) and Joon Hee (right)

Dul Mi (left) and Joon Hee (right)

Identity crisis is one of the main theme in this drama so let me explain it before moving onward. Kang Hee is the daughter of Lee Yang Ja. Joon Hee is the daughter of Mr. Ko. Kang Hee is adopted by Mr. Ko because he thought his daughter died during the war. He then renamed Kang Hee with his daughter’s name Joon Hee. Meanwhile Joon Hee lost her memory due to an accident and was adopted by Kang Hee’s mom and renamed as Han Dul Mi. Thus, both girls lost their identity due to their parent figure. Throughout the show, again and again, it is the adults who somehow destroy things despite their good intentions. From wars to fragile relationship, adults inadvertently wrecked things and causes a malignant ripple effect upon the children. When the children grows up, somehow fashion design was able to bring them all together after years of separation and the quest to unravel Dul Mi’s real identity begins.

Like I said, this is a drama that is suppose to focus on fashion. It’s called Fashion 70s after all. Strangely, fashion only plays a minor role in that it helped Dul Mi and Joon Hee to meet because both girls want to be fashion designer. Throughout the show, there’s also a side story with the Korean CIA organization for some action (I suppose). The entire show was loosely string together somehow through the struggle of Dul Mi and Joon Hee and how they deal with their new identity and the eventual day when they regain their real identity. Because this aspect of the show is the strongest and most poignant, I wish it would’ve been just this as the main plot driver. Unfortunately, it was not and that really hurts the show’s overall enjoyment.

fashion70_3

Actress Kim Ming Jun really stole the show, in my opinion. Her depiction of a person with no real identity is both moving and powerful. Her identity as Joon Hee was forced upon her until she had almost forgotten who she really is. Her actions at the beginning foretold her as Dul Mi’s contrast and nemesis. Despite so, she does not ever come off as a villain. Her struggle with doing things that can both help Dul Mi but in effect causes her to lose what she have is something not many can pull off. Kim Ming Jun plays the part beautifully and the better actor of the entire show. Overall, it is her acting and the identity plot-line that save this show from going over the deep end.


Comments